Phòng bệnh chìm đắm trong một không gian tranh tối tranh sáng màu xanh lá.
Thứ ánh sáng đó được tạo ra bởi những chiếc đèn nhỏ của các thiết bị y tế. Trong không gian, người ta có thể nghe thấy tiếng piston của máy thở tự động nối với khí quản của cô gái đang nằm trên giường bệnh.
Diana Delgaudio.
Miệng há to, một dòng nước miếng đang chảy xuống cằm. Tóc chải lệch, trông cô như thể một đứa bé lớn trước tuổi. Đôi mắt mở to với cái nhìn vô hồn.
Có tiếng của hai nữ y tá ở ngoài hành lang đang tiến lại gần. Họ nói chuyện với nhau, một trong hai người có vấn đề với bạn trai.
“Tôi đã nói với anh ta là tôi không quan tâm đến việc trước khi quen biết tôi anh ta thường đi chơi với bạn bè vào tối thứ Sáu. Nhưng giờ có tôi rồi, tôi phải được ưu tiên hàng đầu.”
“Thế anh ta phản ứng thế nào?” cô gái kia hỏi, xem chừng có vẻ hứng thú.
“Thoạt tiên anh ta gây sự một chút, nhưng rồi cũng nhượng bộ.” Họ bước vào phòng với một xe chứa ga giường, ống thông dò để thực hiện quy trình vệ sinh bệnh nhân như thường lệ. Một người trong số họ bật đèn.
“Cô ấy đã tỉnh,” người kia nói, khi chợt nhận ra cô gái đã mở mắt.
Nhưng tỉnh không phải là từ thích hợp để miêu tả Diana, vì cô đang ở trạng thái thực vật. Truyền thông không nói về việc này vì tôn trọng gia đình, nhưng cũng vì họ không muốn gây thất vọng cho những người tin rằng việc cô gái sống sót là một điều kỳ diệu.
Đó là lời bình luận duy nhất về cô ấy của hai nữ y tá, rồi họ lại quay sang nói chuyện của mình.
“Vì thế, như tôi nói, tôi hiểu rằng với anh ta tôi phải luôn giữ thái độ này nếu tôi muốn có được thứ gì đó.”
Cùng lúc đó, họ thay quần áo cho người bệnh, lau người cho cô ấy và thay một ống thông mới cho máy thở, đồng thời ghi lại mọi việc họ làm vào một tập hồ sơ. Để thay ga trải giường, họ tạm thời chuyển Diana sang một chiếc xe lăn. Một trong hai nữ y tá đặt vào người có ấy tập hồ sơ và cây bút, vì không biết xếp chúng ở đâu.
Khi công việc hoàn tất, cô gái lại được đặt nằm thẳng.
Hai y tá nhanh chóng rời phòng cùng chiếc xe đẩy, tiếp tục nói chuyện riêng.
“Khoan đã,” một cô nói. “Tôi để quên tập hồ sơ.”
Cô ta quay gót và lấy nó từ chiếc xe lăn. Thoạt tiên cô ta lơ đễnh ngó qua nó, nhưng rồi buộc phải nhìn nó kỹ hơn. Bất giác cô ta câm lặng vì bàng hoàng. Cô y tá quay lại nhìn cô gái nằm duỗi dài trên giường bệnh, bất động và vô hồn như mọi khi. Và rồi nhìn lại tờ giấy trước mặt đầy hoài nghi.
Trên trang giấy có một chữ viết với nét chữ trẻ con, mơ hồ. Một từ duy nhất.
HỌ