Thợ Săn Bóng Tối

Lượt đọc: 3689 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
3

Đến trưa, tin tức đã truyền đến tất cả các tòa soạn báo.

Những điều tra viên đã phát tán chúng để trả lại một chút lòng tin cho dư luận, nhưng cũng cốt để vụ tìm thấy thi thể hai thanh niên đi du lịch quá giang chìm xuống.

Diana Delgaudio, cô gái sống sót thần kỳ sau khi bị dao đâm vào xương ức trong một đêm ngoài trời, đã tỉnh lại và bắt đầu giao tiếp. Cô ấy đã viết. Một từ duy nhất.

HỌ

Nhưng sự thật cay đắng hơn là Diana chỉ minh mẫn trong giây lát rồi lại chìm vào trạng thái căng trương lực. Với các bác sĩ đó là chuyện bình thường, họ thấy không cần phải nuôi hy vọng. Những việc tương tự thế rất khó có thể chuyển thành một sự phục hồi ổn định. Nhưng người ta đã nói tới khả năng bình phục và chẳng ai đủ can đảm để phản bác họ.

Không biết trong khi đắm chìm trong giấc ngủ kia, cô gái phải gặp những cơn ác mộng nào, Sandra thầm nghĩ.

Hơn nữa, từ cô ấy viết trên tờ giấy của tập hồ sơ cũng có thể là kết quả của một cơn mê sảng. Một kiểu phản xạ vô điều kiện, như khi người ta quăng một quả bóng cho người bệnh căng trương lực, anh ta sẽ túm lấy nó.

Bác sĩ đã thử đưa lại cho Diana một cây bút và một tờ giấy, nhưng chẳng đạt được kết quả gì.

Họ, Sandra nhớ lại.

“Với vụ án, nó chẳng có giá trị gì,” thanh tra Crespi nói. “Các bác sĩ nói rằng từ đó có thể gắn với một ký ức bất kỳ. Có thể cô ấy nhớ lại một sự kiện trong cuộc đời đã qua và viết chữ họ để ám chỉ việc đó.”

Quả thực, từ đó không phải để trả lời một câu hỏi, cũng chẳng được tuôn ra như phản ứng với cuộc chuyện trò của hai nữ y tá trong lúc Diana viết nó lên tập hồ sơ.

Họ chỉ đơn giản đang nói chuyện về bạn trai của một trong hai người.

Một vài nhà báo đã bạo gan cho rằng từ họ đó có thể ám chỉ tới sự hiện diện của nhiều người trong thời điểm hai thanh niên bị tấn công trong rừng thông ở Ostia. Nhưng Sandra loại bỏ ngay giả thuyết đó: những dấu vết cô chụp lại được, kiểu bước chân trên nền đất, rõ ràng cho thấy chỉ có một người duy nhất. Ngoại trừ trường hợp hắn có một tên tòng phạm có khả năng bay hoặc nhảy từ cây này sang cây khác… Những trò vớ vẩn của truyền thông.

Vì vậy từ đó không được thêm vào danh sách các bằng chứng và manh mối trên chiếc bảng lớn trong phòng điều hành của đội SCO.

>

Án mạng tại rừng thông ở Ostia

— Đồ vật: ba lô, dây thừng leo núi, dao săn, súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Dấu vân tay của nam thanh niên trên dây thừng và trên con dao để lại xương ức của cô gái: hắn đã ra lệnh cho anh ta trói cô gái và đâm cô nếu muốn được cứu mạng.

— Hắn giết cậu thanh niên bằng một phát súng vào gáy.

— Hắn tô son cho cô gái (để chụp ảnh cô ấy?).

— Hắn để lại một đồ thủ công bằng muối gần chỗ nạn nhân (một con búp bê?).

— Sau khi ra tay hắn thay đồ.

Án mạng hai cảnh sát Rimonti và Carboni

— Đồ vật: dao săn, súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Hắn giết sĩ quan Stefano Carboni bằng một phát súng vào ngực.

— Hắn bắn bị thương sĩ quan Pia Rimonti vào bụng. Rồi lột quần áo của cô ấy. Hắn còng tay cô ấy vào một cái cây, tra tấn và giết cô bằng một con dao săn. Hắn trang điểm cho cô ấy (để chụp ảnh?).

Án mạng hai thanh niên đi du lịch quá giang

— Đồ vật: dao săn, súng lục ổ quay Ruger SP101.

— Hắn giết Bernhard Jäger bằng một phát súng vào thái dương.

— Hắn giết Anabel Meyer bằng nhiều nhát dao vào bụng.

— Anabel Meyer có bầu.

— Hắn chôn xác và ba lô của hai nạn nhân.

Rõ ràng những bằng chứng trong vụ án mạng kép cuối cùng – trên thực tế là vụ đầu tiên trong một chuỗi án mạng theo trình tự thời gian – quá sơ sài. Thậm chí, nếu quan sát tất cả ba hiện trường vụ án, có thể thấy chúng ngày càng ít đi.

Trong vụ hai thanh niên xin quá giang, cần phải kể tới yếu tố án mạng đã xảy ra khá lâu. Tại thời điểm này, những đồ vật trong ba lô của hai thanh niên người Đức đang được LAT kiểm tra tỉ mỉ. Crespi hi vọng rằng Leopoldo Strini sẽ mang tới một số tin tốt lành. Đặc biệt là vài bằng chứng nào đó.

“Sao họ lâu thế nhỉ?” Ông thanh tra tự hỏi. Ông ám chỉ tới việc phó cảnh sát trưởng Moro bị triệu tập bất thình lình tới văn phòng cảnh sát trưởng, ít phút trước cuộc họp tại phòng điều hành của SCO.

Sandra không có câu trả lời nhưng cô có thể hình dung ra.

“Hợp tác liên quân là thế nào?”

“Nghĩa là anh không còn là người duy nhất chỉ huy hành động.” Tổng chỉ huy lực lượng cảnh sát nói rõ.

Nhưng Moro không đồng tình. “Chúng tôi không cần ai cả, chúng tôi có thể tự xử lý. Dù vậy vẫn cảm ơn.”

“Đừng có gây chuyện,” cảnh sát trưởng can thiệp. “Chúng ta đang phải chịu áp lực, cậu biết rằng tất cả đều đang dồn ép chúng ta: bộ trưởng, thị trưởng, công luận, truyền thông.”

Họ đã ở lì nửa tiếng đồng hồ trong phòng cảnh sát trưởng, trên tầng cao nhất của tòa nhà ở phố San Vitale.

“Vậy giờ chuyện sẽ thế nào?” Phó cảnh sát trưởng hỏi.

“Đội ROS của Hiến binh sẽ chính thức phối hợp với chúng ta trong cuộc điều tra. Chúng ta nên cung cấp cho họ tất cả thông tin mà ta có, và sắp tới họ cũng sẽ làm điều tương tự. Đó là một kiểu tác chiến đặc nhiệm. Bộ trưởng muốn thế, lát nữa ông ấy sẽ tổ chức họp báo để tuyên bố điều đó.”

Khốn kiếp, Moro muốn nói vậy. Không phải cứ dàn quân là có thể quyết định số phận của một vụ án như thế. Trái lại, quá nhiều cái đầu cùng tham gia thường cản trở cuộc điều tra. Mệnh lệnh bị phân tán sẽ làm mất nhiều thời gian. Tác chiến đặc nhiệm chỉ là cụm từ để xoa dịu giới truyền thông, một thuật ngữ kiểu cảnh sát vô dụng chỉ hay ho đối với phim hành động. Trên thực tế, những cuộc điều tra cần phải được tiến hành trong yên lặng, dò tìm từ từ từng bước một. Đó là một công việc của trí tuệ, lấy thông tin từ những lời mách nước hay những kẻ chỉ điểm. Như thể dệt vải, phải chậm rãi và kiên nhẫn. Chỉ đến cuối, kết quả mới hiện lên. “Thôi được rồi, đây là tuyên bố chính thức. Nhưng mọi chuyện có thực sự như vậy không?”

Cảnh sát trưởng trừng trừng nhìn Moro và nổi cơn thịnh nộ. “Sự thật là hai năm trước, vì vụ mất tích của hai thanh niên xin quá giang, cậu đã tống vào tù một kẻ vô tội. Và giờ chính tên khốn đó muốn kiện chính phủ. Luật sư của hắn đã tuyên bố rằng, tôi trích nguyên văn đây: ‘Thân chủ của tôi hai năm trước bị ép phải thú nhận vì là nạn nhân của hệ thống tư pháp và những phương thức hời hợt của cảnh sát.’ Cậu nghĩ tới chưa? Một tên trộm giờ lại hóa anh hùng! Sáng nay thậm chí một tờ báo mạng đã đưa ra thăm dò ý kiến dư luận về việc cậu xử lý vụ án này như thế nào đấy. Cậu có muốn tôi nói kết quả không?”

“Thưa sếp, tóm lại là ông đang đẩy tôi ra rìa.”

“Chính cậu tự đẩy mình ra rìa thì có, Moro.”

Phó cảnh sát trưởng nghẹn ngào nhưng không muốn để lộ. Thay vào đó anh cười. “Vậy thì, nếu tôi hiểu đúng, từ giờ chúng ta sẽ cộng tác với Hiến binh nhưng trên thực tế họ mới là người ra lệnh, và câu chuyện về tác chiến đặc nhiệm chỉ là cái cớ để cứu vớt danh dự cho chúng ta?”

“Cậu nghĩ là chúng tôi thích thú lắm sao?” Tổng chỉ huy hỏi. “Từ giờ phút này tôi sẽ phải báo cáo cho tên chỉ huy Hiến binh khốn kiếp nào đó và cam chịu việc hắn sẽ giả vờ chúng ta ngang cơ trong vụ này.”

Moro nhận ra rằng hai người bọn họ đang định đoạt số phận cho mình, và sau hàng năm trời anh tận tụy làm việc cho họ, đem lại những kết quả lẫy lừng mà chủ yếu họ là người được hưởng, họ chẳng thèm bận tâm đến việc giờ mình anh phải lãnh hậu quả. “Chuyện gì sẽ xảy ra?”

“Việc chuyển giao thông tin sẽ được thực hiện nội trong trưa nay,” cảnh sát trưởng nói. “Cậu sẽ phải báo cáo với người đồng cấp trong lực lượng vũ trang và giải thích cho anh ta tất cả những chi tiết của cuộc điều tra. Cậu sẽ trả lời những câu hỏi của anh ta và rồi trao lại cho anh ta tất cả những bằng chứng.”

Moro thấy lòng thắt lại. “Chúng ta phải nói với họ cả câu chuyện về biểu tượng thần bí ư? Vụ hình người đầu sói chẳng phải nên được bảo mật hay sao?”

“Chúng ta sẽ để riêng vụ này ra”. Tổng chỉ huy nói. “Như vậy tốt hơn.”

“Nhất trí.” Cảnh sát trưởng tán thành, rồi tiếp lời. “Phòng điều hành của SCO sẽ không bị dỡ bỏ, nhưng không còn vai trò thực tế vì những người trong đội sẽ được giao nhiệm vụ khác ngay lập tức”.

Lại một lời dối trá khác để cứu vãn danh dự.

“Tôi xin thôi việc.” Moro liền nói.

“Cậu không thể, không phải lúc này.” Cảnh sát trưởng phản đối.

Hai tên khốn đó đã tiến thân nhờ những thành công của anh, giờ bọn họ loại anh đi không thương tiếc chỉ vì một sai lầm hai năm trước. Anh có thể làm được gì khi một kẻ vô tội thú nhận giết hai thanh niên xin quá giang chỉ để hưởng lợi trong quá trình xét xử? Sai lầm là của hệ thống tư pháp, chứ không phải của anh. “Tôi muốn nộp đơn xin thôi việc, chẳng ai có thể cản tôi.”

Đúng lúc cảnh sát trưởng định xả cơn thịnh nộ thì Tổng chỉ huy đã can thiệp để ngăn ông ta lại. “Cậu không nên làm vậy.” Ông ta bình tĩnh nhận định. “Chừng nào còn ở trong ngành, cậu vẫn có quyền được bảo vệ công khai, nhưng nếu từ bỏ bộ quân phục, cậu sẽ trở thành một công dân bình thường, như vậy bọn họ có thể bắt cậu trả giá cho sai lầm của hai năm trước. Hơn nữa có ai bắt cậu phải từ bỏ vào chính lúc này đâu? Cậu sẽ là cái đích hoàn hảo cho những kẻ gièm pha. Chúng sẽ mổ xẻ cậu thành từng mảnh.”

Moro thấy mình đã bị dồn vào chân tường. Anh cười và lắc đầu. “Các ngài đã chuẩn bị cho tôi một cú chơi xỏ ngoạn mục.”

“Chúng ta hãy chờ cho bão tan.” Tổng chỉ huy khuyên nhủ. “Cậu cứ nán lại một chút trong hậu trường, để nhường cho họ cả nghĩa vụ và vinh dự. Rồi, dần dần cậu có thể trở lại với nhiệm vụ xưa kia của mình. Tôi hứa là sự nghiệp của cậu sẽ không hề hấn gì.”

Ông có biết ông có thể đặt lời hứa của mình ở đâu không? Nhưng phó cảnh sát trưởng hiểu ngay rằng mình không còn lựa chọn nào khác. “Vâng, thưa ngài.”

Họ nhìn thấy anh trở lại phòng điều hành với bộ mặt căng thẳng và xám xịt. Tiếng xì xào bỗng chốc im tịt và tất cả sẵn sàng lắng nghe điều phó cảnh sát trưởng cần nói, cho dù Moro chưa tuyên bố sẽ nói gì.

“Chúng ta đã bị loại.” Anh lên tiếng, không vòng vo. “Từ giây phút này SCO sẽ không giữ vai trò điều hành nữa, cuộc điều tra được chuyển sang đội ROS của Hiến binh.” Tiếng phản đối dấy lên, nhưng Moro đưa tay trấn an. “Sự thực là tôi còn bực mình hơn cả các bạn, nhưng chúng ta không thể làm gì được nữa. Kết thúc rồi.”

Sandra không thể tin nổi. Thật điên rồ khi loại Moro ra khỏi cuộc điều tra. ROS sẽ phải bắt đầu lại từ đầu, quá tốn thời gian quý báu. Và con quái vật chắc chắn sẽ lại sớm ra tay. Cô tin quyết định đó chỉ mang tính chính trị.

“Tôi muốn cảm ơn các bạn, từng người một, vì công việc đã làm cho đến nay.” Phó cảnh sát trưởng vẫn nói tiếp. “Tôi biết rằng những ngày bận rộn vừa qua các bạn đã phải hy sinh giấc ngủ và cả cuộc sống riêng tư, tôi biết là nhiều người còn từ chối tính giờ làm thêm. Cho dù sẽ chẳng ai đánh giá cao việc này nhưng tôi đảm bảo rằng nó sẽ không bị lãng quên.”

Trong lúc Moro diễn thuyết, Sandra quan sát các đồng nghiệp. Sự mệt mỏi bị lãng quên đến lúc này có vẻ đột nhiên xuất hiện trở lại trên gương mặt họ. Cả cô cũng thất vọng, nhưng cô thấy thanh thản. Cứ như thể họ bất ngờ giải thoát cho cô một gánh nặng. Cô có thể trở về nhà bên Max, về lại cuộc sống trước đây. Mới có sáu ngày trôi qua mà như thể hàng tháng trời vậy.

Giọng nói của phó cảnh sát trưởng mất hút trong những suy nghĩ của cô. Sandra cảm thấy như mình đã ở nơi khác. Đúng lúc đó cô bỗng thấy tiếng rung trong túi bộ quân phục. Cô cầm điện thoại và nhìn màn hình.

Một tin nhắn đến từ một số lạ. Nó chứa một câu hỏi khó hiểu.

Cô tôn sùng hắn chứ?

Phạm Bích Ngọc (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »