Cô nhìn chăm chăm vào cái điện thoại trên bàn đã gần hai tiếng đồng hồ. Đó là một việc mà cô vẫn thường làm thời niên thiếu, cầu mong chàng trai mà cô thích sẽ gọi điện cho mình. Cô tập trung tất cả tinh thần, tin tưởng vào sức mạnh của cái nhìn, hy vọng rằng linh cảm sẽ khiến đối tượng tình yêu của cô nhấc ống nghe và quay số của cô.
Chẳng bao giờ có tác dụng cả. Nhưng Sandra vẫn tin vào chuyện đó, cho dù bây giờ là vì một lý do khác.
Gọi đi, gọi đi nào…
Cô ngồi trong văn phòng của Cosmo Barditi, ở câu lạc bộ SX. Theo chỉ dẫn của linh mục ân giải, cô đã tìm tới nhà bạn gái của Cosmo. Người phụ nữ đang sửa soạn lên đường, chuẩn bị ra sân bay cùng cô con gái hai tuổi. Cô đã gặp cô ấy vừa kịp lúc.
Sandra không nói mình là cảnh sát, cô tự giới thiệu như những gì Marcus đã gợi ý. Thoạt tiên vợ của Bardifi miễn cưỡng nghe cô nói, cô ấy muốn chấm dứt chuyện đó mãi mãi, và điều này cũng dễ hiểu vì cô ấy lo cho con gái. Nhưng khi Sandra nói rằng một người phụ nữ khác, có thể là một cô gái điếm, đang gặp nguy hiểm, cô ấy đã quyết định hợp tác.
Sandra hiểu điều mà có lẽ linh mục ân giải không biết: cả vợ của Barditi cũng từng có một quá khứ khó khăn. Có lẽ đó là một cuộc sống không mấy tự hào và đã được bỏ lại phía sau, nhưng cô ấy vẫn không quên cảm giác khi cần được giúp đỡ mà không có ai sẵn sàng cứu vớt mình thì như thế nào. Vì vậy cô ấy đã lấy quyển sổ của chồng và gọi cho tất cả người quen của anh ta. Cô đều nói với họ rằng: nếu ai đó biết cô gái người nước ngoài có liên quan trong vụ án mạng tại Sabaudia, chỉ cần để lại cho cô một tin nhắn.
Có người đang tìm kiếm cô ấy và có thể giúp đỡ cô ấy, và điều này hoàn toàn không liên quan gì đến cảnh sát.
Người phụ nữ không thể làm gì khác cho Sandra. Ngay sau đó họ tới quán SX, vì họ đã để lại số điện thoại ở đây – một nơi an toàn và không phải xa lạ. Đó có thể cũng là nơi hoàn hảo cho một cuộc gặp mặt.
Sự chờ đợi dài dằng dặc của Sandra trước cái điện thoại câm lặng bắt đầu từ lúc đó.
Dĩ nhiên vợ của Barditi cũng muốn đi cùng cô. Cô ấy đã gửi con cho người hàng xóm vì sau cái chết của chồng, cô ấy không còn lui tới quán SX và nó cũng bị đóng cửa từ lúc đó đến giờ.
Thế nên ngay khi vừa bước vào văn phòng của Cosmo, cả hai đã bị một mùi hôi thối tấn công và người phụ nữ kinh hoàng khi nhận ra trên bàn và sàn nhà vẫn còn những vệt khô sẫm màu: là máu và những phần cơ thể khác của người đàn ông sau phát súng vào đầu. Vì cái chết đó được ghi ngay vào biên bản như một vụ tự tử nên cảnh sát khoa học hình sự chỉ thu thập những bằng chứng thông thường và người ta vẫn có thể nhìn thấy tàn dư của những chất phản ứng hóa học. Thi thể đã được mang đi, nhưng chẳng ai lau dọn cả. Công việc này thường được các công ty chuyên trách thực hiện: với những sản phẩm đặc biệt, họ có thể tẩy sạch mọi dấu vết gợi nhớ tới hành động tàn ác đã từng xảy ra ở nơi đó. Nhưng Sandra thấy rằng người thân của kẻ quá cố lẽ ra cần phải được thông báo về khả năng có thể giao phó công việc đó cho một bên thứ ba, vì chính họ không thể tự nghĩ ra việc ấy. Có thể vì họ quá đau khổ, hoặc cũng có khi người ta nghiễm nhiên nghĩ rằng sẽ có ai đó đảm nhiệm bổn phận bạc bẽo này.
Và thế là trong lúc Sandra ngồi chăm chăm nhìn cái điện thoại, người phụ nữ đi cùng cô chăm chú lau dọn mọi thứ với một xô nước, một cái giẻ và nước tẩy sàn thông dụng nhất. Cô đã nói với cô ấy rằng loại vết bẩn đó không dễ lau chùi, cần phải kiếm thứ gì mạnh hơn để tẩy rửa. Nhưng người phụ nữ vẫn muốn thử. Cô ấy đang bị sốc và tiếp tục kỳ cọ thật lực, không ngừng nghỉ.
Cô ấy quá trẻ để là một góa phụ, Sandra tự nhủ. Và cô nghĩ về bản thân, khi hai mươi chín tuổi cô đã phải đối mặt với sự ra đi của David. Mỗi người đều có quyền tức giận trước một mất mát. Ví như cô đã quyết định cho thời gian ngưng đọng. Ở nhà, cô không thay đổi bất cứ thứ gì, và thậm chí còn đặt xung quanh tất cả những thứ mà cô ghét nhất của chồng khi anh ấy còn sống. Như xì gà vị hoa hồi hay kem bôi sau cạo râu rẻ tiền. Cô sợ đánh mất mùi của anh ấy. Cô không chịu nổi suy nghĩ rằng thứ gì đó của người cô yêu, kể cả chi tiết vô nghĩa nhất và thứ cô ghét nhất trong những thói quen của anh, lại biến mất khỏi cuộc sống của cô.
Giờ cô thấy cảm thông cho cô gái đó. Nếu cô không tìm đến nhà cô ấy như Marcus bảo, nếu cô không tuân thủ đúng những chỉ dẫn của linh mục ân giải, họ sẽ không thể cùng nhau tới văn phòng ấy. Có lẽ giờ này người phụ nữ đã ở sân bay, sẵn sàng khởi hành và làm lại từ đầu. Và cô ấy không cúi người trên sàn để tẩy rửa những gì còn sót lại của người đàn ông mà cô ấy yêu.
Đúng lúc đó, điện thoại đổ chuông.
Người phụ nữ dừng việc đang làm và ngước mắt nhìn Sandra. Cô vội nhấc ống nghe.
“Cô là kẻ quái nào vậy?” Một giọng nữ mở màn trước.
Là cô ta. Cô gái điếm mà Sandra đang tìm kiếm, cô nhận ra cô ta bởi chất giọng mang âm sắc Đông Âu. “Tôi muốn giúp cô.”
“Cô muốn giúp tôi và gây ra tất cả đống phiền toái này để tìm tôi sao? Khốn kiếp, cô có biết tôi đang phải tìm cách chạy trốn ai không?”
Cô ta ương ngạnh nhưng đang hoảng sợ, Sandra thấy thế. “Giờ hãy bình tĩnh, nghe tôi nói và thử cân nhắc.” Cô phải tỏ ra mạnh mẽ hơn, đó là cách duy nhất để thuyết phục cô ta tin tưởng mình. “Tôi chỉ cần hai tiếng đồng hồ và vài cuộc gọi để tìm ra cô, vậy cô nghĩ con quái vật sẽ cần bao lâu? Tôi nói cho cô một điều mà có thể cô chưa nghĩ tới: hắn là một tên tội phạm và chắc chắn hắn có liên lạc trong giới, vì thế không loại trừ khả năng có ai đó đang tiếp tay cho hắn mà không biết ý định của hắn.”
Trong giây lát, cô gái không nói gì. Dấu hiệu tốt, cô ta đang suy nghĩ. “Cô là một phụ nữ, tôi có thể tin những gì cô nói…” Đó là một nhận xét nhưng cũng là một yêu cầu.
Sandra đã hiểu tại sao Marcus lại giao cho cô nhiệm vụ đó: con quái vật là đàn ông, và những kẻ có khả năng làm điều xấu xa và tàn ác chủ yếu là nam giới. Vì thế tin tưởng một người phụ nữ sẽ dễ dàng hơn. “Phải, cô có thể tin tôi.” Cô trấn an.
Đầu dây bên kia lại tiếp tục im lặng, lần này lâu hơn một chút. “Thôi được,” cô gái nước ngoài nói. “Chúng ta gặp nhau ở đâu?”
Một tiếng sau, cô ta tới quán. Cô ta mang trên vai một chiếc ba lô nhỏ đựng tư trang. Cô ta đi một đôi sneaker màu đỏ, mặc quần tập ống thụng màu ghi, một chiếc áo nỉ màu xanh lam có mũ, bên ngoài là áo khoác nam bằng da theo kiểu phi công. Không phải ngẫu nhiên cô ta lại chọn trang phục nam giới, Sandra để ý. Đó là một người phụ nữ đẹp, tầm ba mươi tuổi và cũng có khi hơn, thuộc tuýp người khiến người khác phải ngoái nhìn. Nhưng cô ta không muốn bị để ý, vì thế mới chọn mặc đồ xoàng xĩnh. Tuy nhiên, cô ta vẫn trang điểm, như thể phần nữ tính nhất của bản thân muốn kháng cự, ít ra trong việc đó.
Họ ngồi bên một chiếc salon nhỏ trong sảnh lớn của câu lạc bộ SX. Vợ của Barditi đã rời đi và để họ lại một mình. Cô ấy không muốn dính líu gì nữa tới việc đó và Sandra không trách cô ấy.
“Chuyện thật kinh khủng.” Cô gái kể lại việc xảy ra vào đêm hôm trước, thi thoảng lại gặm móng tay kệ cho lớp sơn đỏ bị trầy xước. “Tôi cũng chẳng biết làm thế nào tôi lại chạy thoát được.”
“Người đàn ông ở cùng cô là ai?” Sandra thắc mắc, vì thấy danh tính của nạn nhân nam giới vẫn còn bị giữ kín và chẳng báo chí nào đề cập tới.
Cô gái trừng mắt nhìn cô. “Điều đó quan trọng sao? Tôi không nhớ anh ta tên là gì và dù có đi chăng nữa tôi cũng không biết đó có phải tên thật của anh ta không. Cô tin là bọn đàn ông chân thành với một người như tôi sao? Đặc biệt những kẻ đã kết hôn hoặc có bạn gái, và tôi có ấn tượng rằng anh ta là một người trong số đó.”
Cô ta có lý, điều đó chẳng có nghĩa lý gì vào lúc này. “Được rồi, cô kể tiếp đi.”
“Anh ta đưa tôi tới biệt thự và tôi hỏi chỗ phòng tắm để sửa soạn. Tôi vẫn thường làm thế, đó là một thói quen, nhưng tôi tin là lần này nó đã cứu mạng tôi. Trong lúc tôi đang ở đó thì một việc kỳ lạ xảy ra. Ở dưới khe cửa tôi nhìn thấy có những tia chớp lóe lên. Tôi hiểu ngay đó là ánh đèn của một chiếc máy ảnh, nhưng cho rằng anh khách hàng đang nghĩ ra vài trò chơi nào đó. Tôi đã từng gặp những kẻ như thế, nhưng chụp hình là một trò đồi bại mà tôi có thể chấp nhận được.”
Sandra nghĩ tới con quái vật, tới việc chính cô đã phát hiện ra hắn chụp ảnh nạn nhân.
“Dĩ nhiên, tôi sẽ đòi anh ta thêm ít tiền cho việc đó. Tôi thấy ổn và đang định bước ra khỏi phòng tắm thì tôi nghe thấy tiếng súng.” Cô gái không thể kể tiếp, ký ức vẫn còn làm cô ta kinh hãi.
“Chuyện gì đã xảy ra?” Sandra nhắc.
“Tôi đã tắt đèn và trốn gần cánh cửa, hy vọng hắn sẽ không nhận ra tôi đang ở đó. Cùng lúc ấy tôi nghe thấy hắn di chuyển trong nhà: hắn đang tìm tôi. Hắn sẽ tìm thấy tôi, vì vậy tôi phải mau quyết định sẽ làm gì. Trong phòng tắm có một ô cửa sổ nhưng khá nhỏ, tôi sẽ không chui lọt. Hơn nữa tôi cũng không thể nhảy xuống dưới, tôi có thể sẽ bị gãy chân và mắc kẹt ở đó. Và nếu sau đó hắn đuổi kịp…” Cô ta cụp mắt xuống. “Tôi không biết mình đã tìm đâu ra dũng khí. Tôi đã lấy quần áo, vì nếu chạy trốn trong lúc trần truồng tôi sẽ không đi xa được với cái lạnh hôm đó.” Rồi cô ta nhận xét: “Khi người ta gặp nguy hiểm, trí não hoạt động tới mức thật khó tin.”
Cô ta đang sao nhãng, nhưng Sandra không muốn ngắt lời cô ta nữa.
“Tôi đã mở cửa phòng tắm, tất cả tối om. Tôi bắt đầu đi quanh nhà, cố nhớ không gian được sắp xếp thế nào. Ở cuối hành lang có luồng sáng của một chiếc đèn pin đang lia trong một căn phòng. Hắn ta ở đó. Nếu tôi đi ra chắc chắn hắn sẽ nhìn thấy. Tôi chỉ có ít giây để tới chỗ cầu thang: nó nằm ở khoảng cách giữa tôi và hắn. Nhưng tôi không thể quyết định, hình như mỗi cử động của tôi đều tạo ra một tiếng động rất lớn và hắn có thể nghe thấy.” Cô ta ngừng lại. “Sau đó tôi đã tới chỗ cầu thang và bắt đầu bước xuống thật chậm, trong khi ở tầng trên rất hỗn loạn: hắn không tìm thấy tôi và hẳn rất bực tức.”
“Hắn không nói gì sao? Không la hét hay chửi rủa khi đi tìm cô?”
Cô gái lắc đầu. “Hắn câm lặng và điều này còn làm tôi sợ hãi hơn. Rồi tôi nhìn thấy cửa ra vào nhưng nó lại bị khóa ở bên trong và không có chìa. Tôi đã muốn khóc và sắp sửa đầu hàng. Nhưng may sao tôi lấy lại nghị lực để đi tìm một lối ra khác… Cùng lúc đó hắn đi xuống dưới, tôi nghe thấy bước chân của hắn. Tôi mở một ô cửa sổ và nhảy ra ngoài mà không cần biết thứ gì chờ đợi mình sau bậu cửa đó. Là khoảng không và tôi hạ cánh xuống một thứ gì đó mềm mại. Đó là cát, nhưng sau đó tôi bắt đầu trượt dọc theo sườn đồi, không tài nào dừng lại được, cho tới tận bãi biển. Tôi đã bị ngã đập lưng xuống đất, đau đến mức không thở nổi. Khi mở mắt ra tôi nhìn thấy trăng tròn. Tôi đã quên khuấy mất. Tôi là một cái bia quá lộ liễu dưới ánh trăng đó. Tôi ngước mắt nhìn về phía cái cửa sổ tôi vừa nhảy qua và thấy một cái bóng…” Cô gái khom hai bả vai. “Tôi không nhìn thấy mặt hắn, nhưng hắn thấy tôi. Hắn nhìn tôi trừng trừng. Bất động. Rồi hắn bắn.”
“Hắn bắn ư?” Sandra hỏi.
“Vâng, nhưng viên đạn cách tôi một mét, có khi ít hơn. Vậy là tôi đứng dậy và bắt đầu chạy. Cát cản bước chân tôi và tôi ngày càng thất vọng. Tôi chắc hắn đang nhắm vào tôi và sớm hay muộn tôi sẽ thấy một vết đâm bỏng rát ở sau lưng – tôi không biết tại sao nhưng tôi hình dung sự đau đớn sẽ như vậy.”
“Và hắn vẫn tiếp tục bắn?”
“Tôi đếm thấy thêm ba phát nữa, sau đó thì hết. Chắc hắn phải chạy xuống để truy đuổi tôi, nhưng tôi đã trèo lên sườn đồi và ra tới đường cái. Tôi nấp sau một cái thùng rác và chờ cho trời sáng. Đó là những giờ khắc tồi tệ nhất trong đời tôi.”
Sandra có thể hiểu. “Rồi chuyện gì đã xảy ra?”
“Tôi xin tài xế một chiếc camion cho đi nhờ xe, từ một trạm dừng nghỉ tôi đã gọi số khẩn cấp để trình báo sự việc. Rồi tôi trở về nhà hy vọng tên khốn đó không biết chỗ tôi ở. Mà tóm lại, sao hắn biết được cơ chứ? Cái túi với đống giấy tờ tùy thân tôi vẫn mang theo mình, gã đàn ông muốn làm tình với tôi thì là lần đầu tôi gặp và tôi cũng chưa bao giờ tới cái biệt thự đó cả.”
Sandra đánh giá câu chuyện. Cô ta đã gặp may, cô tự nhủ. “Cô vẫn chưa cho tôi biết tên của cô.”
“Tôi không muốn cho cô biết, có sao không?”
“Ít nhất nói cho tôi biết tôi phải gọi cô thế nào.”
“Mina, gọi tôi là Mina.”
Có thể đó là cái tên cô ta sử dụng để làm việc. “Còn tôi thì muốn nói cho cô biết mình là ai. Tôi là Sandra Vega và tôi là cảnh sát.”
Vừa nghe xong, cô gái bỗng đứng phắt dậy. “Khốn kiếp! Trên điện thoại cô bảo không liên quan gì đến cảnh sát!”
“Tôi biết, giờ cô hãy bình tĩnh. Ở đây tôi đâu có mặc sắc phục.”
Cô ta tóm lấy cái ba lô và quả quyết bỏ đi. “Cô đang chơi tôi đấy à? Ai thèm quan tâm cô mặc cái gì! Cô là một con cớm, thế thôi.”
“Phải nhưng giờ tôi đã nói thực với cô, đáng lẽ ra tôi có thể không tiết lộ điều đó. Hãy nghe tôi. Tôi đang cộng tác với một người không phải là cảnh sát và cô nên nói chuyện với người đó.”
“Ai cơ?” Cô ta hỏi giọng đầy nghi ngờ và giận dữ.
“Anh ta có những mối quan hệ đầy thế lực ở Vatican và có thể giúp cô biến mất một thời gian, nhưng cô phải giúp chúng tôi.”
Cô gái khựng lại. Xét cho cùng, cô ta không có lựa chọn nào khác, cô ta đang hoảng loạn và không biết phải đi đâu. Thế là cô ta lại ngồi xuống. Trong cơn tức giận, tay áo khoác da và áo nỉ co lên.
Sandra nhìn thấy cô ta có một vết sẹo trên cổ tay trái, như của một người trong quá khứ đã từng có ý định tự tử.
Cô ta nhận ra ánh mắt của cô và vội giấu nó dưới lớp áo. “Tôi thường đeo vòng tay che nó đi để khách hàng không để ý.” Cô ta thanh minh. Giọng cô ta giờ thoáng buồn. “Tôi đã chịu đựng quá đủ trong cuộc sống… Cô nói là có thể giúp tôi, vậy tôi xin cô hãy giúp tôi thoát khỏi cơn ác mộng này.”
“Đồng ý.” Sandra hứa. “Giờ chúng ta đi thôi. Tôi đưa cô về nhà tôi, sẽ an toàn hơn.” Cô vừa nói vừa cầm lấy chiếc ba lô đựng tư trang của cô ta.