Thomas Alva Edison là Ai

Lượt đọc: 885 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Gia đình riêng.

1872, Ê-đi-xơn hai mươi bốn tuổi. Anh đã là chủ một xí nghiệp được nhiều người biết tiếng, công việc của xí nghiệp rất chạy. Cuộc sống của anh đã ổn định. Tuy nhiên, một cái gì đấy vẫn còn thiếu. Một hôm, vợ chồng Ta-ni-a đến thăm em. Thấy Tôm đùa nghịch không chán với cháu, chị Ta-ni-a bảo:

- Mọi thứ đều đã xong, đã tốt rồi. Em thì trẻ, khỏe, siêng năng và được mọi người yêu mến, sao em không lấy vợ đi!

- Vâng, đúng đấy chị ạ, việc đó thì em quên thật…

- Có gia đình, em sẽ thấy mọi việc được đầy đủ hơn. Vả lại chị thấy em rất yêu quý trẻ.

- Vâng, vâng, em rất thích chơi với chúng. Chị Ta-ni-a về rồi, ý nghĩ về chuyện vợ con đôi lúc trở lại trong Tôm, anh mỉm cười vơ vẩn nghĩ…Một hôm, trên đường từ phòng thí nghiệm đến một công ty nọ, trời mưa thu lành lạnh… Ê-đi-xơn vừa mở chiếc ô ra thì chợt nhìn thấy ở cửa xưởng của mình có hai người thiếu nữ đang đứng nép mình sát hàng hiên, cố tránh những giọt mưa làm ướt áo. Anh mời hai cô này đi và hứa sẽ đưa họ về tới tận nhà. Hai người thiếu nữ bẽn lẽn:

- Cám ơn, xin cám ơn ông…

Anh tự giới thiệu:

- Tên tôi là To-ma An-va Ê-đi-xơn.

- Còn chúng tôi là hai chị em: Ma-ri và A-li-xơ Xtiu-oen.

Trong khi đưa hai chị em về, Tôm chú ý đến Ma-ri. Thật là một cô gái đáng yêu, thanh mảnh, không lỗng lẫy nhưng duyên dáng, dịu dàng. Tôm vẫn hình dung ra người bạn đời của mình như vậy. Sau đó ít lâu, một hôm, như thường lệ, Tôm đến văn phòng làm việc. Vừa vào chỗ, anh ngạc nhiên nhận ra Ma-ri đang ngồi đánh máy. Thật lạ lùng, sao từ trước đến nay anh chưa hề trông thấy cô bao giờ? Ê-đi-xơn đứng sững giữa phòng như bị thôi miên. Anh nhìn chằm chằm vào Ma-ri khiến cô đâm lúng túng, ngừng tay gõ máy. Tôm khẽ nói:

- Xin lỗi cô, vì tôi mà cô…

- Dạ, không dám ạ…

Tôm mỉm cười mạnh dạn:

- Vâng, vâng, hôm nọ chúng ta đã làm quen với nhau “trong mưa”, thế mà tôi lại không hề biết cô làm ở đây. Ồ, sao chẳng bao giờ tôi nhìn thấy cô nhỉ? Cô tha lỗi cho tôi nhé!

Bỗng nhiên một quyết định đến với anh: ta còn chờ đợi gì nữa? Thời cơ đã có rồi, đừng bỏ lỡ dịp tốt đẹp này.

- Thưa cô, tôi không muốn mất thì giờ nói những câu vô ích. Tôi xin hỏi cô một câu rất ngắn gọn và rõ ràng: Cô có ưng làm vợ tôi không?

Cô gái hỏang hốt nhìn anh… anh ấy nói điều gì vậy? Biết trả lời anh thế nào đây?… Những tờ giấy đánh máy bay tung trên sàn. Những bức tường quanh cô chao đảo, cặp mắt cô mờ đi.

- Thưa ông Ê-đi-xơn, xin ông đừng đùa…

- Không, tôi không đùa. Ngược lại tôi nói rất nghiêm chỉnh.

- Vâng, nhưng thưa ông một điều như vậy mà ông… chỉ trong một giây thôi ư…

- Những quyết định lớn đều như vậy: trong một giây thôi. Và cuộc đời ngắn ngủi quá đến nỗi ta phải cân nhắc nó đến bằng gam nữa… Ý cô thế nào? Cô nhận lời tôi nhé? Tôi xin cô hãy suy nghĩ trong năm phút.

Ma-ri ngạc nhiên nhìn anh:

- Năm phút cơ à? Thế thì lâu quá! Em chẳng muốn ông phải chờ lâu đến thế…

- Vậy câu trả lời của cô thế nào? – Tôm cố gặng hỏi. Mai-ri đỏ mặt vì sung sướng, cô đáp khẽ:

-Vâng… em nhận lời.

Tôm vui sướng cầm tay cô khẽ hôn và nói:

- Hôm nay là thứ mấy nhỉ? Thứ hai à… Tốt! Chủ nhật này chúng ta sẽ làm lễ cưới nhé!

- Thế thì hơi quá sớm. Chủ nhật sau được không ạ?

- Thế cũng được. Nhưng, thưa cô đánh máy, tôi hy vọng rằng sau lễ cưới tôi vẫn là người chỉ huy chứ?

- Dạ, vâng, chỉ huy đánh máy chữ thôi ạ.

- Hay lắm! Tôi thích câu trả lời ấy…Cả hai cùng cười vui vẻ.

Sau đó vài ngày, Ma-ri vẫn tin đấy chỉ là trò đùa, một hôm cô hỏi Tôm:

- Ông Ê-đi-xơn, hôm nọ ông hứa với em một điều. Ông có còn nhớ không?

- Tất nhiên là phải nhớ chứ em.

- Đó là điều em phải hỏi cho rõ vì…Tôm lộ vẻ buồn bực:

- Thế em cho là tôi đùa với em sao? Em cho rằng tôi có thể bỏ phí thì giờ vào những chuyện ngu ngốc đó hay sao?

- Không, nhưng em sợ rằng có khi đó chỉ là phút giây bồng bột của ông thôi.

- Sao lại bồng bột?

- Vì rằng chưa bao giờ em thấy ông tỏ ra có thiện cảm với em cả. Tất cả mọi điều xảy ra như sét đánh thật lạ lùng…Tôm phật ý:

- Lạ thật! Sao em chẳng hiểu tôi không có thì giờ. Ở tôi, thì giờ được cân nhắc kỹ càng. Em xem đấy, tôi còn có lúc nào rảnh mà đi tán tỉnh em được nữa, vả lại tôi không biết tán phụ nữ, em ạ… Tôi chẳng bao giờ thấy chuyện làm cho một người con gái phải chờ đợi, đau đớn, khổ sở vì mình là niềm vui. Tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ đến chuyện hỏi đùa ai làm vợ cả. Những chuyện đó thật xa lạ với tôi quá… em hiểu không?

Buổi tối hôm cưới đã xảy ra một chuyện khá tức cười. Đám cưới đang vui vẻ, bỗng nhiên chú rể biến đi đâu mất. Khách dự đám cưới phải đi tìm chú rể khắp nơi mà không thấy. Chẳng ai biết chú rể đã trốn đâu để họ tìm mãi mà không sao thấy. Chỉ có cô dâu là bình tĩnh. Cô đóan biết Tôm ở đâu rồi, nhưng cô không nói vội để mọi người cùng tìm cho vui. Nhưng lâu quá vẫn chẳng thấy Tôm lên. Niềm vui có chiều biến thành lo ngại, cô dâu vội bảo anh trai cô:

- Anh xuống phòng thí nghiệm mà tìm. Em chắc anh ấy chỉ ở đấy thôi.

- Sao, ở phòng thí nghiệm vào lúc này ư?

- Anh ấy chắc lại nghiên cứu tiếp về cái máy của anh ấy đấy…Người anh vội vàng xuống tìm. Quả nhiên, Tôm đang lúi húi ở đấy thật.

- Làm gì đó chú rể?

- Anh xem, tôi đang bận việc!

- Làm việc à, được thôi! Nhưng hôm nay là ngày chú cưới vợ. Chú để khách khứa chờ chú ở trên nhà như thế ư? Tôm vỗ trán rồi “à” lên một tiếng. Anh đã quên bẵng hôm nay là ngày cưới của anh.

- Chết thật! Tôi đãng trí quá. Cảm ơn anh đã xuống gọi. Chắc Ma-ri giận tôi lắm đấy.

- Không đâu chú ạ, vì chú có cố ý thế đâu.

- Mấy giờ rồi anh?

- Nửa đêm rồi…

- Chao ôi, thì giờ đi nhanh quá, nửa đêm rồi ư? Thôi ta lên đi kẻo chậm.Trở thành vợ nhà phát minh thiên tài, Ma-ri đã tỏ ra xứng đáng. Ngay sau khi cưới, Ma-ri không đánh máy nữa mà giúp chồng làm thí nghiệm. Ma-ri là người vợ hết lòng vì chồng, người mà chị rất mực thương yêu và kính phục, vì chị hiểu rõ mục đích công việc của chồng mình. Nhưng hạnh phúc ấy chẳng được bao lâu, sau mười ba năm chung sống, Ma-ri bị bệnh nặng. Chị mất đi để lại cho Ê-đi-xơn ba đứa con: hai trai và một gái.

« Lùi
Tiến »