Tiếng Thét Dưới Băng

Lượt đọc: 908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
EMMA

Một tuần trước.

Jesper lập tức đẩy cánh cửa lại, nhưng tôi nhanh hơn, tôi thò chiếc giày to tướng - được cho là chịu nước và chịu đá lở - vào ngưỡng cửa trước khi anh ta kịp đóng nó lại. Rồi tôi lấy ra món đồ bằng nhựa mà tôi đã mua qua mạng Internet, món đồ trông giống như một cái điện thoại di động. Tôi áp nó vào mặt anh ta rồi ấn cái nút đỏ.

Anh ta hét lên một tiếng chói tai, buông tay khỏi tay nắm cửa và đổ sụp xuống sàn nhà. Tôi đưa mắt liếc nhanh một vòng xung quanh trước khi lách người vào bầu không khí ấm áp của phòng ngoài và đóng cánh cửa lại sau lưng.

Cây súng điện này không nguy hiểm, hướng dẫn sử dụng ghi rõ ràng như thế. Nó khiến nạn nhân mất khả năng gây hại trong vòng vài phút. Đúng thế, cú sốc điện rất khó chịu, nhưng không hề nguy hiểm đối với những người có sức khỏe tốt. Mà Jesper thì có sức khỏe tốt. Anh ta có sức khỏe tốt, có một cuộc sống thành đạt, và giống như tất cả những người có sức khỏe tốt cùng một cuộc sống thành đạt, anh ta không nhận thức được rằng anh ta may mắn đến thế nào, và có lẽ cần một ai đó nhắc cho anh ta nhớ điều đó.

Tôi cất cây súng điện vào túi rồi ngồi xổm bên cạnh anh ta. Tôi lấy băng dính rồi trói tay anh ta ra sau lưng. Anh ta thở phì phì, khạc nhổ, quằn quại đôi chút, nhưng không hẳn là kháng cự - tôi gần như cảm thấy thất vọng. Chuyện này quá dễ dàng, xét theo một góc độ nào đó. Tôi đã chuẩn bị vô số kịch bản, trong đó Jesper và tôi túm lấy nhau, lăn lộn trên sàn nhà trong một cuộc đấu quyết tử. Ấy thế mà giờ đây, anh ta nằm sõng soài trên mặt đất, không hề tự vệ, chẳng khác gì một đứa trẻ.

Trong tư thế ấy, trông anh ta chẳng còn đẹp trai hay gợi cảm gì nữa. Mà chỉ còn là một gã đàn ông nhợt nhạt, trung tuổi, đã bị mắc vào cái bẫy của chính mình, trở thành nạn nhân của thói vĩ cuồng.

- Không nguy hiểm đâu. Nhưng em buộc phải dùng nó. Chúng ta phải nói chuyện với nhau: anh nợ em những lời giải thích.

Hai cẳng chân anh ta co giật ầm ĩ, và anh ta chảy nước dãi ra sàn, khiến tôi cảm thấy rất khó chịu: chẳng khác gì một lão già ốm liệt giường. Anh ta bật ho.

- Thả tôi ra, chết tiệt. Cô làm tôi đau đấy.

- Em rất tiếc, nhưng anh phải bình tĩnh và lắng nghe em nói. Sau đó, anh có thể làm những gì anh muốn.

Anh ta không trả lời. Anh ta nằm dài trên sàn, vẻ thê thảm. Lồng ngực anh ta nhô lên rồi hạ xuống theo nhịp thở, còn hai mắt thì nhắm nghiền, như thể anh ta không muốn dính dáng gì tới tôi. Tôi cởi áo choàng, cúi người về phía trước và luồn nó xuống dưới gáy anh ta. Rồi tôi ngồi phệt xuống bên cạnh và dịu dàng vuốt tóc anh ta.

- Cô muốn gì?

Giọng anh ta chỉ còn là một hơi thở.

- Em muốn biết tại sao.

- Tại sao cái gì?

Anh ta có vẻ bối rối: hẳn là vì cú sốc điện vừa rồi.

- Tại sao anh lại rời bỏ em? Tại sao anh lại lấy tiền của em? Và cả bức tranh của em nữa. Tại sao anh lại giở trò để khiến em bị đuổi việc? Tại sao anh lại giết con mèo của em? Tại sao? Tại sao? Tại sao? Tại sao?

- Tôi không biết cô đang nói gì.

Giọng anh ta lạnh lùng và tàn nhẫn chẳng khác gì mặt đất băng giá bên ngoài. Cứ như thể tôi là một tên trộm tầm thường vừa đột nhập nhà anh ta chứ không phải là bạn gái anh ta. Tôi lại lấy cây súng điện ra rồi bồi cho anh ta thêm cú nữa, chủ yếu là để chứng tỏ rằng anh ta không có quyền nói chuyện với tôi như thế. Thân hình anh ta co giật như thể vừa bị tôi đạp vào giữa hai chân, anh ta rên rỉ và lại nằm sóng sượt ra sàn nhà, bất động.

- Đừng có định giỡn mặt với em! Anh đã chơi đùa với em thỏa thích, rồi lại vứt bỏ em như một cái tất cũ. Em chỉ muốn biết tại sao thôi! Như thế là đòi hỏi quá đáng chăng?

Anh ta không trả lời, nhưng tôi nghe thấy tiếng anh ta thở. Xung quanh anh ta dần hình thành một vũng nước, nó lan dần trên sàn nhà, về phía cửa ra vào.

- Anh đã giết con của chúng ta, tôi thì thầm.

Anh ta khẽ kêu lên một tiếng. Cứ như thể anh ta vừa ho, hoặc cố nén một tiếng cười không đúng lúc.

- Tôi không biết cô đang nói đến chuyện gì, anh ta nhắc lại.

Tôi lưỡng lự không biết có nên cho anh ta thêm một cú sốc điện nữa hay không, nhưng rồi quyết định rằng đó không phải là một ý hay. Tôi không định làm cho anh ta đau đớn, mà chỉ muốn dồn anh ta vào chân tường. Nhận được một lời giải thích.

- Tại sao anh không liên lạc với em?

Jesper hít một hơi thật sâu rồi nhìn tôi lần đầu tiên kể từ khi anh ta sụp xuống đất. Đôi mắt anh ta vằn những tia máu. Chúng lo lắng dao động giữa tôi và trần phòng.

- Chính cô là người đã viết bức thư đó?

- Đúng thế.

- Tôi… cứ tưởng không liên lạc với cô là tốt nhất.

Anh ta thở dài rồi nằm co quắp như một con tôm. Anh ta im lặng một hồi lâu, rồi tiếp tục:

- Cô tên là gì?

- Nhưng… anh thừa biết mà. Emma…

- Tôi xin cô, Emma…

Nước mắt chảy dài trên đôi má hốc hác của anh ta, trong lúc anh ta nói tiếp:

- Cô hãy nghe tôi. Cô có thể nghe tôi nói chứ?

- Tất nhiên.

Tôi tựa người vào tường và khoanh tay trước ngực, vừa tò mò vừa khó xử trước thái độ chủ động đột ngột của anh ta.

- Tôi biết cô nghĩ rằng chúng ta quen biết nhau. Rằng chúng ta… gần gũi với nhau. Nhưng không phải như thế. Tôi chưa từng gặp cô, Emma ạ. Những gì cô nhớ… chưa từng xảy ra. Tôi không phản bội cô, không lừa dối cô, và tôi không… giết con mèo của cô hay thứ gì đó tôi cũng không rõ. Toàn bộ những chuyện đó… chỉ có trong đầu cô thôi. Cô hiểu không? Đó là một ảo giác. Cô và tôi… chúng ta chưa bao giờ… gặp nhau. Tôi không biết phải làm thế nào để thuyết phục cô rằng chuyện tôi đang nói là đúng, nhưng… tôi tin chắc cô không phải là người có tâm địa xấu xa.

Tôi nằm dài bên cạnh anh ta, trên sàn nhà, áp má xuống lớp gạch lát lạnh lẽo. Mặt tôi chỉ cách mặt anh ta vài xăng ti mét. Tôi tự hỏi phải chăng tất cả những gì anh ta nói chỉ là dối trá thuần túy, hay chính anh ta cũng tin như thế. Có thể đó là một kiểu phủ nhận chăng?

- Anh đã bỏ em vào ngày chúng ta đính hôn. Và em không biết điều gì đã khiến anh chỉ hôm trước hôm sau đã biến mất, nhưng em cho rằng đó là vì cô ả tóc nâu này. Điều anh không biết, đó là em đã có thai.

Anh ta không trả lời, cũng không nhúc nhích, mà chỉ giàn giụa nước mắt. Tôi nói tiếp:

- Việc anh rời bỏ em… em có thể hiểu được. Thật đấy. Điều em không hiểu, đó là tại sao anh lại làm tất cả những chuyện khác! Tại sao anh buộc phải… phá hủy em.

Khuôn mặt anh ta rúm lại, và anh ta có vẻ thảm hại đến nỗi tôi đặt tay lên má anh ta.

Chúng tôi cứ nằm như thế trong một lát, lặng lẽ, trên sàn nhà lạnh lẽo. Nhịp thở của anh ta đều đặn hơn, và những cơn nức nở dịu lại.

- Anh biết không, Jesper, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Anh ta gật đầu, và một dòng nước dãi chảy ra từ khóe miệng.

- Mọi chuyện rồi sẽ ổn, anh ta khẽ nhắc lại.

- Bởi vì chúng ta yêu nhau, tôi nói.

Tôi hôn lên phần má dính dớp vì nước mắt và nước mũi của anh ta.

- Chúng ta yêu nhau, anh ta nói.

Đúng lúc ấy, tôi nghe có tiếng bước chân trên bậc thềm và tiếng lách cách khi cánh cửa mở ra.

Tôi quay lại, và nhìn thấy cô ta.

Cô ả tóc nâu đang đưa tay bịt miệng, như thể cô ta cố gắng bóp nghẹt một tiếng hét. Cô ta chầm chậm lùi về phía cửa, không thốt ra lời nào. Đúng lúc ấy, tôi đứng bật dậy và lao vào cô ta. Mùi nước hoa phảng phất xung quanh cô ta, trong khi bộ dạng tôi thì không thể gọi là đàng hoàng được: cáu bẩn, hôi hám, mái tóc rối tung.

Tôi túm được cổ tay cô ta, và cô ta mất thăng bằng. Cô ta đi một đôi bốt da cao gót, thích hợp với việc đi mua sắm hơn là một cuộc đấu giáp lá cà.

- Có chuyện gì…

Giọng cô ta lanh lảnh, nhưng có vẻ ngạc nhiên - tôi hình dung rằng cô ta không chuẩn bị tinh thần để gặp tôi ở đây. Hẳn cô ta đã tự nhủ rằng cô ta đã rũ bỏ tôi xong xuôi. Tôi và cô ta mỗi người kéo về một hướng trong lúc xoay tròn, và tôi buông tay đúng lúc, khi cô ta đang ở phía trước cái cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Cô ta bay lên như một đứa trẻ nhảy khỏi chiếc xích đu đang đà mạnh nhất. Tiếng kêu của cô ta khi đập xuống bậc đầu tiên nghe thật khủng khiếp, nó khiến tôi nghĩ đến một con vật hấp hối.

Cô ta nằm sõng soài, một nửa người trên cầu thang. Tôi đi vài bước về phía cô ta. Mái tóc nâu của cô ta tạo thành hình cánh quạt xung quanh đầu, và một vệt màu đỏ lan rộng dần trên mặt gạch lát. Tôi ngồi xuống và quan sát. Không thể biết cô ta còn thở không, nhưng máu tiếp tục chảy thành dòng từ đầu cô ta. Mặt sàn lúc này đã bị vấy bẩn bởi một cái vũng đỏ rực, với một dòng sông nhỏ chảy trên mép bậc cầu thang, như một thác nước.

Tôi đứng dậy. Căn phòng chao đảo. Tôi không hề dự kiến chuyện này. Lẽ ra sẽ không ai bị thương. Tôi chỉ cần nói chuyện với Jesper không gì khác. Tôi nhắm mắt để cố xua đuổi cơn chóng mặt.

Jesper bắt đầu hét lên.

- Dừng lại! Cô ấy không liên quan gì đến chuyện này! Cứ đánh tôi đi, nhưng đừng đánh cô ấy. Lẽ ra tôi phải trả lời thư của cô, tin nhắn của cô. Hãy cứ làm gì cô muốn với tôi, nhưng đừng động vào Angelica. Xin cô! Xin cô!

Căn phòng quay tròn xung quanh tôi, càng lúc càng nhanh, và tôi bỗng thấy đau ở ngực. Mùi máu và mùi nước tiểu khiến tôi nghẹn thở. Tôi đưa mắt nhìn cô ả lần nữa. Cô ta không hề cử động. Dưới chân cô ta, tôi nhìn thấy một vật kim loại sáng lên lấp lánh: chùm chìa khóa ô tô. Tôi nhặt nó lên, kéo cô ta ra cửa rồi đạp vào mặt cô ta một nhát để xem cô ta còn sống không. Cô ta khẽ rên lên.

- Làm ơn, thả tôi ra! Tôi xin cô… Hãy tha lỗi cho tôi, lẽ ra tôi phải gọi cho cô. Làm ơn! Xin lỗi!

Giọng Jesper vọng đến tai tôi như từ một nơi rất xa, như từ bên trong một đường ngầm. Tôi không có lý do gì để đáp lời anh ta, và nói thực lòng, tôi không biết phải nói gì. Mọi chuyện đã xoay theo hướng tồi tệ và tôi chỉ có một mong muốn: bỏ chạy, trốn khỏi cảnh tượng thân hình gầy gò của Jesper nằm sõng soài trên sàn nhà cùng mùi của sợ hãi và chết chóc.

Nhưng tôi không thể làm thế được. Chưa thể.

Tôi phải chứng tỏ với cô ả đã cướp Jesper của tôi biết rằng cô ta không hề chiến thắng. Cô ta phải thấy ai là người anh ta yêu, ai là người sở hữu anh ta. Và tôi sẽ buộc cô ta chứng kiến.

- Nào, nhìn đi, tôi khẽ nói. Nhìn cho rõ đi.

Nguyễn Thị Tươi (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »