TIỂU ĐOÀN TRỪNG GIỚI

Lượt đọc: 4490 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Bác sĩ Kukill cố gắng gọi điện thoại cho Julia mà không được. Trận oanh tạc mới đây của phi cơ Anh đã phá hủy hệ thống liên lạc. Ông đi đến tận nhà nàng, thúc đẩy bởi một sự lo lắng chưa hề có từ trước tới nay. Sự lo lắng đã khiến ông thành hoảng hốt với ý nghĩ rằng Julia có thể đã thực hiện dự định điên rồ của nàng là tự đem thí nghiệm trên người mình chất thuốc do chồng nàng tìm ra.

Tòa biệt thự đóng kín. Ông nhấn chuông nhưng không thấy ai ra. Những cửa sổ một phần đã bật tung vì những tiếng nổ lân cận cũng được che kín bằng đủ thứ.

Ông chờ một lúc rồi mở cổng, đi băng qua chiếc vườn nhỏ. Tất cả im lìm. Căn nhà hình như vắng ngắt, bỏ hoang, cửa bếp ở phía sau được đóng khóa cẩn thận. Hẳn là Julia đã đi chơi xa. Tại sao nàng lại không cho ông biết ? Ông tự nhủ với vẻ chua chát: chắc vì nàng ghét ông. Làm sao ông lại có thể ngu xuẩn đến nỗi tin rằng nàng sẽ quên được Deutschmann và sẽ đáp ứng lại sự tiến tới của ông? Liệu nàng đi đâu đây ? Ông biết rằng nàng không có bà con nào. Hay là đã có gì xảy ra cho Deutschmann ?

Hắn đã bị tử trận bên Nga chăng ?

Ý nghĩ đó, ông thường thắc mắc những ngày gần đây, đối với ông không có gì là khó chịu cả. Tuy nhiên, ông thấy chen lẫn một cảm giác lạ lùng, mơ hồ... như là phạm tội?.. mà trước đây ông không thấy. Vậy thì tất cả đã rõ ràng và giản dị: ông thèm muốn Julia, ông muốn chinh phục được nàng và tin chắc sẽ đi tới đích, ông sẽ chiếm được nàng; sự kháng cự lại của nàng chỉ làm tăng thêm nỗi thèm muốn của ông đang xoay quanh một ý nghĩ nhất định. Cho tới nay ông đã từng đạt được mọi điều mong muốn. Như vậy làm sao có thể thoát được? Deutschmann còn sống là một trở ngại chính. Hắn mà chết, Julia sau một thời gian tang chế hợp lễ rồi sẽ rơi xuống như một trái cây chín mùi. Còn chuyện về sau, ông chưa có ý tưởng nào chính xác.

Tuy nhiên, từ mấy tuần nay, tất cả chuyện đó đối với ông hình như không còn rõ rệt như vậy. Ông vẫn muốn có Julia nhưng bằng một cách khác và ông không còn nhất định cầu mong tha thiết cái chết của Deutschmann. Ý nghĩ có phần nào rối loạn cùng với tâm tư... và điều đó đối với ông có cái gì thực là mới mẻ. Phải chăng... là tình yêu? Trong trường hợp đó, tình yêu chẳng sao tránh khỏi nhiều rắc rối và băn khoăn...

Trước khi trở lại xe, ông dừng lại trong vườn để ngắm căn nhà. Ông cảm thấy ngực thắt lại, cổ nghẹn lại, gần như một sự đau đớn về thể xác. Vào lúc đó, ông có thể đổi tất cả sự nghiệp, cả con người ông, chức vị ông để được nhìn cánh cửa mở và thấy Julia tiến về phía ông, vòng tay rộng mở. Nhưng chiếc cửa vẫn đóng kín, căn nhà vẫn vắng vẻ, hoang vu. Ông bỏ ra đi với dự định ngày mai sẽ trở lại và sẽ trở lại mỗi ngày cho tới khi nào gặp được nàng. Thế nào ông cũng phải tìm lại được nàng dù rằng chỉ để trao đổi những câu chuyện tầm thường hay im lặng bên cạnh nàng.

Trong căn phòng, sau khe cửa sổ, Julia đang quan sát bác sĩ Kukill.

Ông ta không là con người mà nàng đã biết trước đây, một vị y sĩ pháp định luôn luôn có thái độ lạnh lùng, tự tin, một chuyên gia nổi tiếng con cưng của Đảng và của phụ nữ. Đã có hôm ông ta nói với nàng là ông thấy đêm dài và nhiều ác mộng. Cử chỉ hiện tại của ông ta khiến người ta phải nghĩ đến một chuyện gì. Nhưng nàng không tìm hiểu sâu hơn, mà cũng chẳng định tìm hiểu nữa khi Kukill đi khuất. Nàng ngồi vào sau bàn giấy của chồng và cố gắng không nghĩ đến ông ta nữa. Vào lúc này, ông là một thứ phụ tùng. Sau này khi thỉ nghiệm thành công, ông ta sẽ được dùng để yêu cầu tái thẩm lại bản... Sau này... nếu mọi sự đều tốt đẹp.

Một chồng giấy bừa bộn trên bàn giấy. Nàng đưa tay đẩy ra, lấy một tờ giấy trắng và bắt đầu viết:

- "Anh yêu! "

Thư này sẽ ngắn và có thể đó là thư cuối.

Người ta không thể nào vĩnh biệt với quá nhiều lời vì nó làm cho cuộc chia ly thêm khổ não và tệ hại hơn nữa nó dám làm mất của em chút ít can đảm mà em đang dùng thực biện điều dự định. Nhưng không, em không muốn nhìn sự việc với màu đen tối thế ! Em hơi bị mệt vì quá sức, em nghĩ thế và trong tình trạng như vậy, sự cần thiết có vẻ như vô ích, sự khổ cực càng thêm khó khăn.

Gần đây em ngạc nhiên thấy mình có tính thích khoe khoang. Gần như với vẻ kiêu hãnh em nghĩ rằng mình đã hoàn thành được một đại tác phẩm vì anh. Em tự nhủ với vẻ thỏa mãn rằng đó chỉ có thể là hành vi của một người đàn bà dám yêu thật thiết tha. Em tự tạo cho mình như một anh thư. Anh thấy không, anh yêu, ngay trong những hoàn cảnh như vậy, người ta không vượt khỏi được một vài nhược điểm bẩm sinh. Suy nghĩ tiếp, em tự hỏi bao nhiêu người có thể đã là người tốt chỉ vì thích khoe khoang và ngay cả lòng tự ái nữa đã dự phần đến một mức nào? Hành động đó, bề ngoài lại có vẻ như là một sự quên mình hoàn toàn, một sự từ bỏ lòng ích kỷ sơ đẳng, từ bỏ bản năng sinh tồn. Đó là những ý nghĩ đang đi qua trong đầu em... Nhưng em đã nói là thư của em sẽ ngắn. Còn điều này nữa: dù em phải sống trong thời kỳ nào, cực khổ đến thế nào đi chăng nữa thường thường và gần như luôn luôn em có được những ý nghĩ, những chân lý mới. Em đã thay đổi nhưng phải theo nghĩa nhận xét tầm thường, thay đổi là không còn như cũ. Những điều mà em phỏng đoán khi trước, bây giờ em đã hiểu và từ nay trở đi em phỏng đoán được những điều mà trước đây đổi với em mù mịt như cuốn sách niêm phong kín. Đó là cái mà người ta gọi là : một sự tiến hóa.

Viết xong thư này, em sẽ thực hiện cuộc thí nghiệm. Ôi ! Anh yêu, em thấy sợ làm sao ! Có lẽ thư này rút cục cũng chẳng ngắn đâu vì mỗi một dòng chữ mới, mỗi một chữ mới mà em đang viết đây là một thứ triển hạn.

Có thể anh sẽ chẳng bao giờ biết được điều đó. Hoặc ít ra thì anh sẽ không hay điều đó nếu cuộc thí nghiệm thất bại. Trong trường hợp đó, em sẽ còn đâu nữa để mà giải thích cho anh. Tuy nhiên, dù em còn sống, em cũng không tin rằng có ngày nào anh trở về vì cuộc chiến này sẽ còn kéo dài và nó nuốt chửng người ta như một con quái vật không bao giờ biết đã thèm... nhất là những người đã bị kết án xung vào Tiểu-đoàn Trừng-giới. Trong đám triệu triệu nạn nhân, chúng mình sẽ chỉ là hai kẻ vô danh mà số phận không làm ai phải động lòng vì số phận đó bị tan biến trong biết bao nhiêu khốn khổ khác cũng ghê gớm như vậy. Có chăng chỉ còn lại tiếng "chiến tranh", tiếng khủng khiếp mà không một ai có thể ước lượng được sự ghê gớm trước khi sống thực sự trong đó. Nó nuốt gọn hàng triệu sinh mệnh như một đại dương.

Việc của em làm chỉ trong vài phút. Trong 10 hay 12 tiếng đồng hồ nữa em sẽ biết rằng chúng mình đã có lý hay đã lầm về chất "actinite" của chúng mình. Em hứa với anh là sẽ can đảm... em sẽ cố gắng để giữ can đảm. Nhưng, dù sao đi nữa, hãy để cho em từ biệt anh. Viết những dòng này, em cố mỉm cười để khỏi bật khóc. Em cố gắng chỉ nghĩ đến thời gian hạnh phúc nhất mà chúng mình đã sống với nhau chứ không nghĩ đến thời gian chua xót tiếp theo đó. Trong lời vĩnh biệt anh, em nói cho anh rõ : cuộc đời em ngắn nhưng đã thật đầy đủ. Chúng mình sẽ còn gặp nhau, em muốn tin như vậy. Đêm trường mà chúng mình đang trải qua bắt buộc sẽ phải có một bình minh. Em hôn anh trong tâm tưởng như ngày nào anh đã nói với em rằng : Thượng đế đã tạo ra thế giới này để trong đó có em. Ngày ấy em đã biết ơn anh, nhưng chưa bằng bây giờ là lúc đến lượt em, em lại nói với anh câu ấy....

Nàng không đọc lại bức thư, đặt chung vào những bức thư trước bỏ vào một ngăn kéo, khóa lại cẩn thận. Rồi nàng đến phòng thí nghiệm, lại gần chiếc bàn có đặt hai chiếc lọ nhỏ đựng một chất lỏng màu trắng lợt. Bằng bàn tay không run rẩy, nàng hút chất lỏng vào hai ông chích.

Lúc đó là 11 giờ 17 phút đúng.

Bằng những cử động mạch lạc, chắc chắn nàng mở tập giấy nháp ghi ngay và viết :

"ll giờ 19. Chích bắp thịt lần thứ nhất 2 phân khối Staphy lococcusaureus vào musculus vastus lateralis".

Trước đó, nàng đã dùng cồn lau một mảng trên đùi và không dừng được phải mỉm cười. Cho hay thói quen thật là mạnh: Sát trùng một nơi mà rồi nàng lại chích mủ độc vào ! Nàng mỉm cười thêm khi nhấn mũi kim vào bắp thịt, bóp chiếc ống chích rồi rút mạnh chiếc kim ra. Nàng chích mũi thứ nhì vào cánh tay trên và viết trên giấy nháp:

"11 giờ 21. Chích mũi thứ hai vào Musculus ílexor digitorum proisondus Tôi ngưng cuộc thí nghiệm để chờ hiệu quả ".

Vặn chiếc đồng hồ bảo thức vào lúc 21 giờ xong nàng nằm dài trên chiếc ghế dài nơi trước kia Deutscbmann thường ngủ trong vòng hai ba giờ sau một đêm thức trắng, Màn cửa đã đóng kín. Trong cảnh tranh tối tranh sáng, các đồ vật mang hình dáng hư ảo. Trên chiếc bàn nhỏ, cạnh ghế dài, có đặt chiếc điện thoại, bên cạnh là miếng giấy ghi số điện thoại của Bác sĩ Wissek tại bịnh viện Từ Thiện và tại nhà riêng.

Nàng đã cố tình đoán mọi việc trước khi bắt đầu cuộc thí nghiệm. Những tài liệu của nàng ghi chú không sót một chi tiết nào. Nàng đã lo sắp đặt mọi chuyện giống như mọi người muốn chấm dứt cuộc sống đã tính trước công việc có thứ tự. Nàng còn viết cả một bức thư cho Bác sĩ Kukill:

"Nếu với tư cách một nhà chuyên môn luật định, ông chịu nghe theo lương tâm hay lý trí của ông hơn là tuân theo những định kiến ông thường gọi là "sự cần thiết của giai đoạn" thì ngày nay ông đã chẳng phải đặt vào trường hợp đọc bức thư này..." Mặt xanh lét, mắt nhắm, Julia nghĩ đến Dcutschmann, nghĩ đến cái lạnh khủng khiếp trên đất Nga mà nàng đã từng nghe nói nhiều lần không biết anh ấy có nhận được chiếc áo khoác không? Chẳng hiểu anh có nhận được bưu kiện gồm đôi găng tay dày có lót lông, đôi bít tất, chiếc khăn quàng lớn, một chiếc bánh ngọt, hai bịch thuốc lá không ? Anh ấy có mang bốt lót lông không nhỉ ?Toàn là những điều lo nghĩ của một người vợ yêu chồng, của một người mẹ thương con.

Vào xế trưa, đòng hồ chỉ 14 giờ 16, nàng nghe thấy tiếng xe ngừng ngoài đường phố và đoán là xe của Bác sĩ Kukill. Một lát sau, có tiếng bước chân trên lối đi ngoài vườn. Tiếng chuông ở cửa reo lên hai... ba... năm lần. Julia phấn đấu trong một lúc chống lại ý muốn mãnh liệt được chạy ra mở cửa, kể hết đầu đuôi, xin cấp cứu trước khi quá chậm. Nàng vẫn nằm yên lấy hai bàn tay bịt lỗ tai và quay mặt vào tường. Rồi thì sau một lúc lâu nàng nhận thấy tiếng máy xe nổ và tiếng động đó chẳng mấy lúc tắt hẳn.

Sự yên tĩnh trong căn nhà trống, cảnh tranh tối tranh sáng làm nàng ngủ chập chờn. Nàng giật mình khi chuông điện thoại reo ngay gần đầu nhưng nàng không nhắc máy. Chắc chắn là Bác sĩ Kukill muốn nói chuyện với nàng.

Vào hồi 18 giờ 47, nàng xem lại chỗ chích. Một vòng tròn đó đã phát hiện quanh mũi chích trên đùi. Trên cánh tay, mũi chích chưa có dấu hiệu gì. Nàng đo nhiệt độ thấy ở đùi hơi lên và nàng ghi nhận xét đó vào tập nháp.

Đến 20 giờ 30 không chống nỗi sự lo sợ làm như nghẹt thở trước khi đồng hồ báo thức reo chuông, nàng gọi điện thoại cho Bác sĩ Wissek ở bệnh viện Từ-Thiện.

Nàng nghe tiếng mơ hồ như trong sương khói:

- "Chào cô bé, thế nào, mạnh chứ ? Tôi giúp gì cô đây?"

Nàng giơ tay sờ trán nóng bỏng và ẩm ướt. Nàng cố gắng hỏi :

- "Còn anh ? Mạnh chứ ? Có nhiều việc lắm không?"

- "Vẫn thế ! Tôi gần như ngủ ngay trong phòng giải phẫu!"

- "Tôi có điều muốn nhờ anh..."

- "Nói đi. Tôi chấp thuận trước đó!"

- "Tôi cần một giường nằm".

- "Ở ngay bệnh viện Từ-thiện này sao ? Không được ! Này, cô bé... cô cố nghĩ đưa đến bệnh viện Julchen chưa ? Trong khu hầm trú ẩn chống bom bệnh nhân đã quá đông, người nọ phải nằm lên người kia. Cô mà cũng có những bệnh nhân đặc biệt sao?"

- "Không. Nếu tôi hỏi anh lấy một giường là vì tôi cần thiết".

- "Chuyện gì vậy?"

Julia nói thong thả và thở nặng nhọc:

- "Một trường hợp làm độc bởi vi trùng staphylocoque vàng. Ở cánh tay và đùi".

- "Nặng lắm không?"

- "Khá nặng".

- "Vậy thì phải dự liệu cắt bỏ chân tay rồi. Mà ai thế" ?

- "Tôi".

Ở đầu giấy đằng kia, im lặng một lúc lâu. Và trong ống nghe có tiếng rít lên, tiếng thở hổn hển. Rồi tiếng nói lại cất lên:

- "Julia...Julia. Cô đã làm gì vậy ? Có chuyện gì xảy ra cho cô?"

Nàng cố gắng nỏi chậm chạp và rõ ràng dù rằng căn phòng bắt đầu nghiêng

ngả trước mặt và nàng cảm thấy như say rượu :

- "Tôi đã làm lại cuộc thí nghiệm của Deutschmann. Điều duy nhất có thể cứu được là dùng... chất actinite của Deutschmann...Anh nghe rõ tôi không? Anh lại đưa tôi đi, tôi hiện nằm ở chiếc ghế dài trong phòng thí nghiệm. Anh sẽ tìm thấy chất actinite trên bàn bên cạnh với bản chỉ dẫn cách dùng (Tiếng nói của nàng càng ngày khó khăn lọt qua vành môi). Anh phải theo thật đúng cách dùng, nếu không thì tất cả là vô ích. Anh hiểu rõ tôi chứ?"

- "Hiểu... nhưng..."

- "Tôi không còn nói được nữa. Chúc anh may mắn và..."

Nàng muốn nói lời "tạm biệt" nhưng không nghĩ được ra ngay và nàng quên mất tiếng đó. Nặng nhọc, nàng đặt máy điện thoại và lại nằm dài xuống. Nàng nghĩ : "Vết thương đang tiếp tục, có hàng trăm triệu vi trùng... Một tỷ..."

❉❉❉

Thượng sĩ nhất Krull có vẻ khoái đi quanh các giao thông hào.

Sự kinh ngạc của đám binh sĩ khi thấy ông xuất hiện đột ngột khiến ông cảm thấy thỏa mãn hoàn toàn, quên cả nỗi sợ pháo binh Nga. Hơn nữa, từ mấy ngày gần đây, mặt trận đặc biệt yên tĩnh, một sự yên tĩnh coi như là điểm bất thường đối với những binh sĩ nhiều kinh nghiệm, nên sự nguy hiểm không đáng kể lắm. Có lẽ ông còn muốn chứng tỏ là mình thực sự đã trở thành một chiến binh. Và một buổi tối, ỏng trở lại giao thông hào lần thứ ba. Nhưng một biến cố đã xảy ra. Bọn du kích đã bắn vào đám binh sĩ đào giao thông hào khi đám này đi qua bìa rừng. Chuyện hết sức là tầm thường, chẳng ai thèm nói tới nếu không có việc Thượng sĩ Krull bị trúng đạn. Tại trạm cứu thương ở Barsdovka, Y-tá Kronenberg như từ trên mây rớt xuống khi thấy cửa mở và Thượng sĩ nhất bước vào.

Anh ném cuộn băng đang cầm trên tay và nép vào giữa 2 chiếc giường để tránh lối đi. Đến lúc đó anh nhận ra là Thượng-sĩ Krull phải chống gậy và bước đi nặng nhọc.

- "Trời đất ! Không thể nào như thế được".

- "Cái gì hả, thằng nhỏ?"

- "Thượng sĩ... thượng sĩ không bị thương chưa?"

- "Nếu mày cần biết cho yên tâm... thì ừ, tao bị trúng đạn. Một viên ở đít".

Đối với Kronenberg, đó là một trong những giây phút đẹp nhất đời :

- "Sao?... Ở đâu ? Thượng sĩ nói sao? Ở..."

- "Đúng... ở mông bên trái. Tao chỉ nằm xuống chậm mất có 1 phần 10 giây đồng hồ" !

- "Thế có nổ bùm chứ" ?

Thượng sĩ Krull mím chặt môi. Rõ ràng là ông ta bị đau và không muốn đùa cợt. Ông nói chậm chạp :

- "Kronenberg, Đồ mắc dịch, nếu mày tin là tao bị kẹt thì mày lầm tai hại đó. Tao phải nằm giường nào đây" ?

- "Y-sĩ trưởng quyết định mọi việc ở trạm cứu thương. Dành một giường cho thượng sĩ, cái đó còn tùy vết thương lớn hay nhỏ, thưa thượng sĩ... có thể chỉ cần băng bó sơ sơ. Đây không phải là lần đầu ! (Anh đi lại phía sau Thượng sĩ). Nhưng này Thượng sĩ sao không thấy gì cả".

- "Tao là người lịch sự nên tao đã thay quần rồi".

Có một tên nào đó ở phía cuối phòng la lên:

- "Thay lần đầu kể từ một năm nay".

Có nhiều tiếng cười rộ lên. Kronenberg cũng mỉm cười kín đáo.

Krull nói với giọng khinh bỉ:

- "Một lũ khốn nạn".

Đúng lúc đó thì Bác-sĩ Hansen tới, ông mặc chiếc ảo choàng trắng có miếng cao su vấy máu phủ trước bụng. Thượng sĩ trình diện với Bác-sĩ. Mặt ông xanh lét, lộ vẻ đau đớn rõ ràng nhưng vẫn làm vẻ vênh vang trước cảnh thù ghét, chế riễu chung quanh. Bác-sĩ có vẻ thương hại, đặt tay lên vai ông và nói :

- "Theo tôi, tôi sẽ khám cho. Họ đã chích thuốc chống phong đòn gánh cho anh rồi chứ " ?

- "Dạ. Y-tá phụ Deutschmann đã chích rồi ".

Thượng sĩ Krull không muốn nhớ lại cảnh ông ta gặp Deutschmann. Ngay sau khi bị bắn, Trung sĩ Hefe và Wiedeck đã đặt ông lên xe trượt chở về Gorki. Deutschmann đón nhận ông và bắt đầu đếm các cuộn băng rồi nói với giọng tiếc rẻ:

- "Chỉ còn có 17 cuộn. Thưa Thượng sĩ, hôm tôi dùng 4 cuốn băng cho binh sĩ Siremsburg, ông đã kêu là phí phạm. Có lẽ với ông chỉ cần 2 thôi..."

Thượng sĩ rền rĩ :

- "Đừng có rỡn, Deutschmann".

Vết thương làm ông đau rát. Chân trái gần như bị tê đi. Ông tưởng như đang chết dần.

- "Chích cái đã!"

Deutschmann xé chiếc quần. Anh giật mạnh chiếc quần lót dính sát vết thương. Krull kêu lên. Vết thương chẳng đáng gì. Viên đạn tiểu liên cỡ nhỏ mới chớm vào bắp thịt, đi dưới da.

Deutschmann nhận định với vẻ thương hại giả tạo :

- "Chao ôi !... Mất cả một nữa mông rồi!"

- "Câm mõm mày lại và chích!"

- "Có ngay".

Deutschmann chọn chiếc ống chích có mũi kim đã cùn mà anh đang thay, hút thuốc và vỗ đít Thượng sĩ một cách cha chú:

- "Ráng chút xíu nghe! Ông bác sĩ chích cho và xong ngay!"

Thượng sĩ Krull rú lên :

- "Tao... Á!"

Deutschmann vừa chọc mũi kim vào thịt một cách từ từ trái với thường lệ và đẩy thuốc vào cũng với vẻ tà tà. Khi rút ra, anh không ngăn nổi ý muốn tiếp tục kéo dài công việc thêm.

Thượng sĩ hỏi.

- "Xong rồi hả?"

- "Ồ, chưa. Tôi còn phải rửa vết thương và băng lại ".

- "Thế không phải trạm cứu thương người ta mới lo chuyện đó sao?"

- "Thỉnh thoảng cũng làm ngay tại đây. Như Thượng-sĩ biết, tôi có rất nhiều kinh nghiệm mà".

- "Thế thì làm đi... Mày định cho tao xỉu hay sao?"

- "Này, này ! Hẳn là không rồi. Mà chắc Thượng sĩ không đến nỗi quá nhát như đàn bà chứ ?"

- "Thế rồi sao?"

- "Rồi mình sẽ xem Trung úy bảo sao".

- "Khi nào mày cho đưa tao về Barsdovka?"

- "Tôi nghĩ không có gì cấp bách lắm. Người ta chỉ gởi đi những trường hợp bị nặng thôi. Mà chính Thượng-sĩ lại yêu cầu..."

- "Nhưng mầy đã nói rằng... vết thương lớn lắm... Có thế bị thối..."

- "Rồi nó cũng chỉ còn vết sẹo lớn. Thượng- sĩ lại không phải là một vũ nữ khỏa thân thì điều đó chẳng có gì quan trọng".

Cuộc băng bó cũng không kém đau như khi chích. Vì vậy Thượng-sĩ Krull nghiến chặt răng, thề rằng sẽ báo thù Deutschmann ngay cơ hội đầu tiên. Đến tối thì ông được đưa đi Barsdovka.

Tất cả Đại-đội tập hợp nhìn ông lên đường. Khi chiếc xe trượt nổ máy, có nhiều giọng đồng ca một bài hát cũ : "Ta có nên, có nên đi phố hay chăng?"

Thượng-sĩ Krull muốn khóc lên vì giận dữ khi cảm thấy bị quá cô đơn, bị quá ghét bỏ bởi đám binh sĩ chắc chắn chỉ mong cho ông chết.

❉❉❉

Vào hồi 11 giờ đêm, Bác-sĩ Kukill lại xuất hiện trước biệt thự của gia đình Deutschmann tại Dahlem. Trước đó ông đã cố gắng điện thoại cho Julia nhưng vô ích. Ông nhớ lại những lời nói của nàng khi trước, những lời nói mà ngày đó ông chưa hiểu rõ ý nhưng từ nay trở đi hình như ông đã hiểu. Nàng đã nói:

- "Sẽ không ai có thể biết được cuộc thí nghiệm trước khi tôi bắt đầu.. Ngay cả đến ông cũng sẽ không thể ngăn cản tôi trong công cuộc đó... Tôi sẽ chứng tỏ cho mọi người thấy rằng người ta đã bất công đối với Deutschmann".

Lần này, ông không chịu đi vòng quanh nhà để cố tìm dấu vết chứng minh

cho Julia ở nhà. Ông đi thẳng đến cửa bếp phía sau, gõ cửa hai ba lần liên tiếp và cuối cùng đẩy mạnh chiếc cửa sổ bên cạnh.

Nhà bếp vắng ngắt nhưng một chiếc chảo đựng đầy xúp đậu còn để trên bếp lò. Ông gọi:

- "Julia!... Julia!... Bà ở đâu ? Tại sao bà lại lẩn tránh tôi?"

Không có tiếng trả lòi. ông hiểu rằng nhà vắng và ông đã gọi một cách vỗ ích. Ông tiến bước qua hành lang, phòng khách, phòng làm việc. Khi mở chiếc cửa nặng nề của phòng thí nghiệm, ông dừng lại đứng như chôn chân tại chỗ. Tất cả đèn trong phòng đều bật sáng. Một chiếc mền vất bừa bãi trên ghế dài ở góc phòng. Bên cạnh là chiếc bàn nhỏ trên có máy điện thoại và ngay cạnh máy là một hình chữ nhật trắng; một bức thư.

Từ từ như bị nam châm hút, ông tiến lại gần. Bức thư để gửi cho ông. Tia mắt ông ngừng lại trước tấm giấy một nửa gài dưới máy điện thoại. Ông đọc bằng chữ trên tấm giấy đề Bác-sĩ Wissek, bệnh viện Từ-Thiện và một con sổ. ông xé bao thơ và đọc:

— "Nếu với tư cách một nhà chuyên môn luật định, ông chịu nghe theo lương tâm hay lý trí của ông hơn là tuân theo những đinh kiến mà ông thường gọi là "sự cần thiết của giai đoạn" thì ngày nay ông đã chẳng phải đặt vào trường hợp đọc bức thư này...

Tôi sẽ thực hiện cuộc thí nghiệm trên người tôi. Khi ông đọc những dòng chữ này thì thì tôi sẽ chẳng còn trên đời này nữa. hoặc là tôi sẽ chứng minh được rằng nhà tôi đã bị kết án oan ức

Xin đừng coi tôi như một anh thư. Tôi hết sức sợ hãi khi làm việc này. Nhưng đó là cách duy nhất để phục hòi danh dự cho nhà tôi, để theo đuổi công trình mà nhà tôi đã tin tưởng và cả tôi cũng tin tưởng nữa" !

Bác-sĩ Kukill cố gắng đọc từng câu, từng chữ. Và trước sự việc Julia không kểt tội ông nhưng lại trình bày một cách thận trọng và bình tĩnh, ông càng cảm thấy thấm thía tội lỗi của mình... Giờ này nàng ở đâu ?

Có thể tấm giấy kia mang câu trả lời chăng ? Bệnh-viện Từ-Thiện... đúng rồi ! Nàng đã gọi một người nào đó... ông Bác-sĩ Wissek... và nàng đã được chở đến đó.

Phải mất một khoảng thời gian chờ đợi ông mới liên lạc được, ông sốt ruột gõ ngón tay trên chiếc bàn nhỏ, ròi sau mới nghe tiếng chân bước lại gần và một tiếng đàn ông cất lên :

- "Bác-sĩ Wissek, tôi nghe ".

- "Có phải Julia... Bà Julia Deutschmann hiện ở chỗ ông ?"

- "Ông là ai? "

- "Kukill... Bác sĩ Kukill.. Xin ông trả lời : Bà Julia hiện có ở chỗ ông không ?"

- "Có. Tại sao ông hỏi tôi chuyện đó ?"

- "Trời đất !... Đừng có hỏi!... Bà ấy ra sao ?"

- "Có vẻ khá quan trọng... một trường hợp nhiễm độc toàn diện... "

- "Nặng không ?"

- "Rất nặng ".

Bác-sĩ Wissek tưởng như nghe thấy một tiếng nức nở ở đầu giây, nhưng chắc ông nghe lầm vì không có thể nào như thế được. Ông có biết Kukill (ai mà không biết ông ta ?) và không thể tưởng được rằng ông ấy khóc. Truyện đó phi lý. Ấy thế mà... Một lúc sau ông nghe thấy nói: " Tôi đến ngay " và rồi có tiếng gác máy. Bác-sĩ Wissek ngạc nhiên một vài giây, đặt máy xuống, lắc đầu và nỏi với cô điện thoại viên :

- "Nếu tôi không nói quả thì có người nào vừa bị đánh một cú vào đầu !"

Trong một căn phòng nhỏ, Julia đang chống chọi với cái chết.

Các Bác-sĩ kinh ngạc, bất lực, vây quanh giường nhìn giáo sư Burger do Bác-sĩ Wissek mời tới, chích lần thứ ba chất "actinie" của Bác-sĩ Deutschmann đã khám phá ra. Giáo sư chích vào gân máu ở tay để hiệu quả của chất thuốc nhanh chóng hơn.

Julia vẫn trong cơn mê sảng. Mồ hôi đẫm trên làn da xanh mét, lòng bàn tay trắng bệch, mũi bóp chặt lại một cách thảm bại.

Sau khi rút chiếc kim, giáo sư Burger nói :

- "Tôi tự hỏi không biết tinh trạng này còn có chút ý nghĩa gì nữa không ?

Tất cả những phương pháp qui ước đều bất lực trước một sự làm độc như thế này. Mà tôi thì không có chút tin tưởng nào vào chất Actinite đó. Đã từ lâu tôi không còn tin là có ông già Noel nữa ".

Wissek gật đầu và thông báo :

- "Bác sĩ Kukill vừa gọi điện thoại, ông ấy đến ngay bây giờ".

Giáo sư Burger ngạc nhiên hỏi :

- "Hắn đến đây làm gì? "

- "Ông ấy có vẻ hết sức xúc động.. ".

- "À ! Tôi hiểu rồi. Nàng... tôi nghĩ... rút cục rồi hắn đã... ông có biết chuyện không ? "

Bác sĩ Wissek nói giận dữ:

- "Câu chuyện bần tiện đó".

Vị giáo sư không đáp. Ông nâng mi mắt Julia để nhìn cặp đồng tử lờ đờ.

- "Ông đã dùng Caidiasol chưa ? "

- "Rồi! "

- "Wissek, ông ở lại canh chừng bà ta. Nếu có chuyện gì, gọi tôi"

Wissek gật đầu. Ông thấy cổ họng thắt chặt không nói nên lời.

Giáo sư Burger nói tiếp :

- "Tôi không muốn gặp... tên Kukill đó".

Giáo sư đi ra, không nói gì thêm. Mọi người đi theo ông. Wissek kéo chiếc ghế dựa lại gần giường và buông mình xuống. Ông đã làm việc suốt ngày. Tự động ông đưa tay thăm mạch Julia. Ồng vẫn ngồi như vậy cho tới khi Bác sĩ Kukill tới. Nhưng người vừa bước vào, tóc bù rối, không áo khoác, cà vạt lật ngược, mặt đẫm mồ hôi không phải là khuôn mặt mà Bác sĩ Wissek đã từng biết trong một vài cuộc tiếp tân và sau chót là trong vụ án Deutschmann. Ông ta trông có vẻ già đi bao nhiêu năm và đã mất vẻ tự tin thường ngày. Không để ý đến Wissek, ông ta quỳ cạnh giườug Julia và hỏi gay gắt :

- "Tại sao bà ấy lại làm như thế ? ".

Wissek có cảm tưởng câu hỏi không phải dành cho ông. Ông nói với giọng chua chát rõ rệt :

- "Chào đồng nghiệp! "

Bác sĩ Kukill nhìn ông hỏi : "Cái gì ?" làm như ồng ta không hiếu được sự

hiện diện của Wissek. Rồi ông ta quay ngay lại phía Julia :

- "Ông đã chích bao nhiêu actinite rồi ? "

- "Hai lần năm phân khối".

- "Trời đất!... Như thế có quá nhiều không? "

- "Ông tính còn có thể xảy ra chuyện gì hơn được nữa? "

- "Còn ngoài ra ? Sao ông không thử dùng các thuốc khác chưa ? Như Sulfamide chẳng hạn? "

- "Chúng tôi đã thử tất cả".

Kukill bắt mạch Jnlia, nâng mi mắt nàng lên như giáo sư Burger đã làm trước rồi chống tay vào giường, từ từ đứng dậy.

Mắt vẫn nhìn Julia, ông hỏi thêm :

- "Ông nghĩ sao ? "

Nhưng ông không chờ câu trả lời vì ông đã biết rồi: Tất cả là vô vọng!

Ông quay lại và từ từ đi ra, dáng dấp nặng nề như khó khăn lắm mới cất được một buớc.

Wissek nhìn theo ông ta, cảm thấy không còn thù ghét gì con người đó nữa.

« Lùi
Tiến »