Trận Quyết Đấu

Lượt đọc: 101 | 4 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- III -

III

Sau những kiểu tất tưởi ngược xuôi, gọi điện thoại và mắng mỏ ầm ĩ, họ triệu tập một cuộc họp tối ở văn phòng Kelly. Kelly được cử lo liệu công việc. Y cũng thế, chẳng may mắn gì. Y đã đưa Danny Ward từ New York đến tổ chức cuộc đấu giữa hắn với Billy Carthey. Ngày đấu định vào ba tuần. Và đã hai ngày rồi được giấu kỹ để các nhà báo viết về thể thao khỏi biết Carthey đang nằm trên giường bị thương nặng. Chẳng có ai để thay thế hắn. Cho đến nay Kelly vẫn liên lạc chặt chẽ bằng điện tín với các võ sĩ hạng nhẹ ở miền Đông, nhưng họ đều bị ràng buộc bởi những cuộc hẹn hò và hợp đồng cả. Và giờ đây lại chớm lên một tia hi vọng tuy rất mong manh.

- Cậu làm quái gì mà rối rít lên thế? - Kelly liếc nhìn Rivera và nói như thế khi hai người gặp nhau.

Trong mắt của Rivera thoáng hiện nét căm thù sâu sắc, nhưng gương mặt anh vẫn bình thản:

- Tôi có thể hạ Ward. - Anh chỉ nói có thế thôi.

- Sao cậu quả quyết thế? Đã trông thấy hắn đấu chưa?

Rivera lắc đầu.

- Hắn chỉ dùng một tay và bịt hai mắt cũng hạ được cậu. 

Rivera nhún vai.

- Cậu có muốn nói gì nữa không?

- Tôi có thể hạ hắn.

- Thế cậu đánh với ai rồi nào? - Michael Kelly hỏi gặng. Michael là em trai lão bầu và là chủ sòng bạc Yellowstone, nơi hắn kiếm được khối tiền về đánh cá quyền Anh.

Rivera nhìn hắn chòng chọc không đáp. Viên thư ký của lão bầu, một gã thanh niên diện rất sáng, cười khẩy.

- Được, cậu đã biết Robert. - Kelly phá tan cái im lặng căng thẳng. - Y sẽ có mặt ở đây. Tớ đã cho gọi y đến. Cậu hãy ngồi xuống đợi ở đây. Nom dáng cậu thì chắc chẳng ăn thua gì đâu. Tớ không thể làm cho công chúng la ó lên vì một trận đấu tồi được. Cậu nên nhớ rằng ghế sát "rinh" (1) đến mười lăm đôla một vé đấy.

Khi Robert đến, rõ ràng là hắn khá say. Người hắn cao dong dỏng. Hắn đi đứng cũng như nói năng chậm rãi lề mề. Kelly đi ngay vào vấn đề:

- Này Robert, cậu khoe là đã phát hiện chú bé Mexico này. Cậu biết Carthey bị gãy tay rồi. Thế này nhé, chú bé này hôm nay cả gan nhảy vào đây bảo rằng có thể thay thế Carthey. Cậu nghĩ sao?

- Thế thì tốt lắm, Kelly ạ. - Robert chậm rãi trả lời. - Hắn chơi được đấy.

- Cậu lại định nói tiếp là hắn có thể hạ Ward chứ gì? - Kelly gắt lên.

Robert đắn đo suy nghĩ.

- Không. Mình chẳng nói thế đâu. Ward là số dách, là vua vũ đài. Nhưng hắn không thể khử Rivera chóng vánh được đâu. Mình biết rõ Rivera. Chẳng ai kích động hắn được. Mình không bao giờ thấy hắn mất bình tĩnh. Hắn đấm cả hai tay. Ở tư thế nào hắn cũng có thể cho cậu đo ván được.

- Điều ấy không quan hệ. Liệu hắn sẽ đấm đá ra sao? Suốt đời cậu, cậu đã từng luyện tập cho các đấu thủ. Mình rất coi trọng nhận định của cậu. Liệu hắn có làm cho công chúng khỏi phí tiền đến xem không.

- Chắc chắn là được. Mình còn cho là hắn sẽ làm cho Ward vất vả nữa là đằng khác. Cậu chưa biết hắn đấy thôi. Mình thì mình biết rõ. Mình phát hiện ra hắn. Hắn bình tĩnh vô cùng. Hắn là một thứ ma quái. Hắn đúng là quỷ Xa tăng. Hắn sẽ làm cho Ward giật mình với cái tài năng tỉnh lẻ của hắn, và sẽ làm cho các cậu phải giật mình. Mình không nói là hắn sẽ hạ Ward đâu. Nhưng hắn sẽ đấm ra trò để cho các cậu biết hắn là một ngôi sao mới xuất hiện.

- Được rồi, - Kelly quay lại phía viên thư ký. - Gọi điện thoại cho Ward đi. Tôi sẽ báo cho hắn đến ngay nếu tôi thấy là bõ công. Bây giờ hắn đang ở Yellowstone, đang khoa râu múa mép ở đó.

Kelly quay lại phía huấn luyện viên hỏi:

- Làm một cốc chứ?

Robert nhắp cốc rượu mạnh và thổ lộ tâm tình:

- Mình chưa hề kể cho các cậu mình đã phát hiện chú nhóc đó như thế nào. Cách đây hai năm hắn đến ở chỗ sân tập. Mình đang chuẩn bị cho Prayne đấu với Delaney. Prayne độc lắm. Hắn chẳng mảy may thương xót ai khi hắn tập. Hắn quai rất ác nên mình chẳng tìm được chú bé nào dám tập với hắn. Mình nhận thấy chú bé Mexico chết đói này lảng vảng ở đấy và mình thì đang tuyệt vô hi vọng. Thế là mình vớ ngay lấy cu cậu, ấn găng vào tay và đẩy cu cậu vào. Hắn dai hơn da chưa thuộc nhưng yếu sức. Hơn nữa hồi đó hắn chẳng biết tí gì về quyền Anh. Prayne đập hắn như giã giò. Song hắn cầm cự được hai hiệp, sau khi bị đánh tơi bời hắn ngất đi. Đói, chỉ có thế thôi. Bị đánh tơi bời? Đúng thế thật, chẳng thể nào nhận ra hắn được. Mình cho hắn nửa đôla và một bữa ăn ra trò. Các cậu phải xem hắn lao bổ vào bữa ăn đó như thế nào. Đã hai ngày hắn chẳng có miếng nào vào bụng. Thôi hắn thế là xong, mình nghĩ bụng. Nhưng không, hôm sau hắn lại mò đến, đau ê chề, sẵn sàng nhận nửa đôla và một bữa ăn ngon. Và cứ thế hắn đấm mỗi ngày một khá hơn. Đúng là trời sinh hắn để đấm đá, dại không chịu được. Hắn chẳng biết xúc cảm gì. Như là một cục nước đá. Và từ ngày mình biết hắn, hắn chẳng bao giờ nói một lúc được quá mười từ. Hắn cứ lầm lì cặm cụi làm thôi.

- Tôi trông thấy hắn rồi, - Viên thư ký nói. - Hắn giúp ông được khối việc.

- Tất cả các tay võ sĩ lớn nhỏ đều thử sức với hắn, - Robert trả lời, - Và hắn học ở họ. Mình đã thấy hắn hạ một vài tay, nhưng hắn chẳng say mê gì, mình đoán là hắn chả thích gì cái trò này. Hình như hắn phải làm như thế.

- Mấy tháng nay hắn đấu với một số ở các câu lạc bộ nhỏ. - Kelly nói

- Đúng, mình chẳng rõ cái gì xui khiến hắn như thế. Đùng một cái hắn bỗng đam mê cái trò đấm đá. Hắn hiện ra như lưỡi tầm sét và quét sạch các anh chàng võ sĩ nhỏ ở địa phương. Hình như hắn cần tiền, và hắn cũng kiếm được chút ít, tuy cứ nom quần áo hắn thì hình như chẳng có gì. Hắn đặc biệt lắm, chẳng ai biết hắn làm nghề ngỗng gì. Chẳng ai biết cả ngày hắn làm gì. Ngay cả khi hắn làm việc, hắn cũng chẳng nói năng gì, và cứ xong việc là hắn biến mất. Hôm nào cũng thế. Thỉnh thoảng hắn đi biến mấy tuần liền. Nhưng hắn chẳng nghe ý kiến ai cả. Tay nào mà nắm được hắn thì cũng vớ bở đấy. Có điều là hắn không chịu nghe. Và sau khi ngã giá xong xuôi các cậu sẽ thấy hắn cứ khăng khăng đòi tiền mặt.

Đúng vào lúc đó Danny Ward đến. Thật như là một đám rước. Lão bầu và huấn luyện viên của hắn đi cùng hắn. Hắn mang đến một làn gió ấm ấp hiền hòa và thu hút mọi người. Chào chào hỏi hỏi, pha trò chỗ này, đối đáp chỗ kia, cười với mọi người. Cái kiểu của hắn là thế, và chỉ một phần chân thật thôi. Hắn là một diễn viên cừ, và đã thấy được rằng hòa khí là cái vốn quý nhất để tiến thủ trên đời. Nhưng bên trong, hắn là một đấu thủ và một nhà kinh doanh trầm tĩnh suy tính cẩn thận. Phần còn lại chỉ là một cái mặt nạ. Những ai biết hắn hay giao dịch với hắn đều nói rằng cứ đi vào công việc làm ăn thì hắn trở thành Danny ngay tức khắc. Lúc nào hắn cũng có mặt ở các cuộc bàn bạc kinh doanh, và một vài người bảo lão bầu của hắn là một người mù mà chức năng duy nhất là làm cái loa cho hắn.

Phong cách của Rivera thì khác hẳn. Trong tĩnh mạch anh có dòng máu Indian và cả dòng máu Tây Ban Nha nữa. Anh ngồi lui vào một góc, yên lặng không cử động. Chỉ có đôi mắt đen của anh đưa đi đưa lại hết khuôn mặt này đến khuôn mặt khác, và nhận xét mọi cái.

- Ra cái anh chàng ấy đấy à, - Danny nói, đưa mắt thăm dò kẻ được đề nghị làm đối thủ của mình. - Xin chào ông bạn.

Đôi mắt Rivera nóng cháy lên nhưng anh không chấp nhận lời chào. Anh ghét tất cả những tên Gringo (2), mà cái tên Gringo này vừa trông thấy anh đã ghét cay ghét đắng. Điều này ngay cả đối với anh cũng không bình thường.

- Ngố! - Danny đùa cợt phản đối lão bầu. - Đừng hòng tôi đánh nhau với một tên vừa câm vừa điếc. - Tiếng cười vừa dứt hắn lại tiếp tục đả kích. - Los Angeles hết nhẵn người rồi sao, mà các anh chọn tên này? Các anh lôi hắn ở vườn trẻ nào ra đấy?

- Danny, anh hãy nghe tôi đây; hắn là một chú bé cừ khôi đấy. - Robert bênh vực. - Nom thế chứ chẳng phải dễ ăn đâu.

- Vả lại đã bán vé nửa rạp rồi, - Kelly nài nỉ. - Cậu phải nhận đấu với hắn thôi, Danny à. Bọn mình tìm được thế là nhất rồi đấy.

Danny lại đưa mắt lơ đễnh và khinh thường nhìn Rivera, rồi thở dài.

- Mình nghĩ rằng phải nới tay với hắn. Quý hồ hắn đừng đi tong là được.

Robert hự một cái rõ to.

- Cậu phải cẩn thận đấy. - Lão bầu của Danny cảnh cáo hắn. - Đừng có mà liều với một tay tuy mới vào nghề nhưng gặp vận có thể hạ cậu được. 

- Vâng, tôi sẽ cẩn thận, được rồi. - Danny mỉm cười. - Tôi sẽ nện hắn ngay từ đầu và vờn hắn suốt để thỏa lòng công chúng. Thế nào, Kelly, vờn mười lăm hiệp rồi kết thúc, được chứ gì?

- Như thế đủ rồi, - Kelly trả lời. - Miễn là làm cho có vẻ thật một tí.

- Thế thì ta bàn vào công việc tiền nong đi. - Danny dừng lại và tính toán. - Dĩ nhiên là sáu mươi lăm phần trăm tiền thu vé cổng, cũng như với Carthey. Nhưng chia thì có khác. Tôi nhận tám mươi cũng xong. - Và hắn hỏi lão bầu. - Được chứ?

Lão bầu gật đầu.

- Này anh kia, nghe rõ chứ? - Kelly hỏi.

Rivera lắc đầu.

- Được rồi, thế này nhé. - Kelly trình bày. - Tiền là sáu mươi lăm phần trăm tiền thu vé cổng. Cậu là tay mới chẳng tên tuổi gì. Cậu và Danny chia phần, hai mươi phần trăm sẽ về cậu và tám mươi phần trăm về Danny. Công bằng đấy chứ, Robert?

- Rất công bằng, Rivera ạ. - Robert thỏa thuận. - Cậu xem, cậu chẳng có tiếng tăm gì.

- Sáu mươi lăm phần trăm tiền thu vé cổng là bao nhiêu? - Rivera hỏi.

- À, có thể là năm nghìn, có thể lên đến tám nghìn. - Danny xen vào giải thích. - Khoảng chừng đó. Phần cậu sẽ khoảng một nghìn hay nghìn sáu gì đấy. Được một anh chàng nổi tiếng như tớ hạ thì khá đấy chứ. Cậu nghĩ sao?

Rivera làm cho cả bọn nín thở chờ đợi.

- Được ăn cả. - Anh nói dứt khoát.

Một phút im lặng nặng nề tràn ngập trong phòng.

- Thế thì dễ như lút ốc, - Lão bầu của Danny trịnh trọng nói.

Danny lắc đầu. 

- Tớ ở trong nghề này đã lâu lắm rồi. - Hắn giải thích. - Tớ chẳng chê trách gì các trọng tài hay những người có mặt hôm nay. Tớ chẳng bàn đến chuyện bọn đánh cá và bọn cò mồi khi xảy ra. Nhưng tớ muốn nói là làm cái nghề đánh nhau như tớ thật chẳng ra cái gì. Tớ phải nắm đằng chuôi. Thật khó nói lắm: Ngộ nhỡ tớ gãy tay thì sao? Hoặc ngộ nhỡ có tên nào bỏ thuốc ngủ cho tớ thì sao? - Hắn lắc đầu một cách trịnh trọng. - Được hay thua, phần tớ phải tám mươi. Cậu nghĩ thế nào, cậu Mexico? 

Rivera lắc đầu.

Danny nổ luôn. Được, đã muốn thế thì hắn sẽ cho biết tay.

- Thế nào thằng lai giống (3) kia? Tao chỉ muốn đánh vỡ sọ mày ngay tức khắc! 

Robert khệnh khạng đứng lên hòa giải.

- Được ăn cả, - Rivera làu bàu nhắc lại.

- Tại sao mày cứ khăng khăng một mực như thế? - Danny hỏi.

- Tôi có thể hạ cậu, - Rivera trả lời thẳng thừng.

Danny sắp sửa cởi phăng áo ngoài. Song lão bầu hắn hiểu rõ hắn đang đóng kịch. Cái áo không cởi ra và Danny để cho cả bọn dỗ dành. Ai cũng đồng tình với hắn.

- Này chú bé điên kia! - Kelly biện luận tiếp. - Cậu là một tên cha căng chú kiết. Chúng tớ cũng biết là cậu đã làm gì mấy tháng nay rồi. Cậu đã hạ được một số võ sĩ tỉnh lẻ. Nhưng còn Danny thì đã được xếp hạng rồi. Sau trận này anh ta tranh giải vô địch đấy. Còn cậu là vô danh tiểu tốt. Chẳng ai ở Los Angeles biết đến cậu cả.

- Họ sẽ biết, - Rivera nhún vai trả lời, - sau trận này.

- Có thật mày cho là mày hạ được tao không? - Danny hỏi xen vào.

Rivera gật đầu. 

- Ơ này cậu ơi. Hãy biết điều một tí. - Kelly năn nỉ. - Hay cậu muốn quảng cáo? 

- Tôi cần số tiền đó. - Rivera đáp.

- Một nghìn năm mày cũng chẳng thể thắng nổi tao. - Danny quả quyết

- Thế thì việc gì anh lại cứ khư khư không chịu nhận? - Rivera đập lại. - Nếu kiếm tiền dễ như thế tại sao không lao vào?

- Được rồi, giúp tao nhé. - Danny thét lên, giọng đột nhiên đầy tin tưởng. - Tao sẽ đánh mày chết ngay trên đài, nhóc ạ. Mày đã muốn trêu tao thì được rồi. Kelly, làm giấy tờ đi. Được ăn cả. Cho đăng lên cột thể thao đi. Bảo đây là một trận đánh rửa hờn. Tôi sẽ cho thằng nhóc này biết tay.

Viên thư ký của Kelly sắp sửa thảo giấy tờ thì Danny ngăn lại:

- Hãy hượm, - hắn quay về phía Rivera. - Cân thế nào? 

- Ở võ đài.

- Không đời nào nhóc ạ. Nếu được ăn cả thì ta cân lúc mười giờ sáng.

- Thế được ăn cả chứ? - Rivera hỏi lại. Danny gật. Thế là giải quyết xong. Hắn sẽ bước lên võ đài với sức lực tràn trề.

- Cân lúc mười giờ, - Rivera nói. Ngòi bút của viên thư ký tiếp tục lạo xạo.

- Thế có nghĩa là năm boòng (4).

Robert phàn nàn với Rivera.

- Cậu phí nhiều quá đấy. Cậu đã thua ngay từ đấy rồi. Danny sẽ khỏe như một con bò đực, Cậu ngốc lắm. Hắn chắc chắn sẽ hạ cậu. Cậu chẳng có tí hi vọng mảy may nào đâu.

Rivera chỉ nhìn hắn bằng một cái nhìn căm hờn có tính toán mà không đáp. Kể cả tên Gringo này anh cũng khinh nốt, và anh thấy tên Gringo này là tên trắng nhất trong cả bọn.

Chú thích:

(1) Vòng dây quanh võ đài.

(2) Tiếng khinh bỉ để gọi người Hoa Kỳ.

(3) Greaser: tiếng tục để chỉ người Mỹ gốc Tây-ban-nha.

(4) Boòng: đơn vị đo lường cũ của Mỹ hơn 1/2 kí-lô

« Lùi
Tiến »