Các đường đạn do súng ngắn bắn ra trải ra theo hướng tâm và đường kính lan rộng của đường đạn tăng thêm một inch trên mỗi thước tuyến tính. Một tia chớp lóe lên bên ngoài cửa sổ, cực kỳ sáng, sau đó là một tiếng sét lớn, rung chuyển cả bầu trời, Jack bất giác co người vào ghế sô pha – sau đó anh nhận ra rằng âm thanh truyền đến quá nhanh, không thể là sấm được. Mưa đạn súng ngắn xối xả từ trên đầu anh ta ba thước, chưa kịp hiểu chuyện gì thì đầu của tên Tóc Vàng đột nhiên bị hất tung ra phía sau, nổ tung thành một vệt máu mờ mịt, và cơ thể hắn ngã thẳng ra sau và dựa vào một chân của bàn ăn. Tên Tóc Đen đang nhìn ra ngoài cửa sổ từ góc phòng quay đầu lại thì thấy đồng bọn gục xuống, không biết tại sao và như thế nào. Hai mắt hắn hung tợn, lướt qua điên cuồng tìm kiếm, nhưng chỉ trong một giây, trên ngực xuất hiện cái hố đỏ chói và ngã vào bức tường. Tên Tóc Ngắn đang bận trói tay Cathy và say sưa tập trung vào công việc đến mức không nhận ra loạt đạn đầu tiên, nhưng đên loạt đạn thứ hai thì hắn nhận ra là có chuyện- quá muộn.
Hoàng tử đang ngồi ở ghé sô pha chồm lên lao tới tên lùn, dùng vai đẩy hắn ngã xuống sàn. Không để tuột mất cơ hội, Jack bật dậy, nhảy qua bàn cà phê và đám mạnh vào đầu hắn. Trúng mục tiêu nhưng anh mất thăng bằng và ngã ngửa. Tên lùn sửng sốt trong giây lát, rồi bật dậy di chuyển về phía bàn ăn để lấy súng của mình. Ryan cũng đứng dậy, lao mình vào chân tên khủng bố. Hoàng tử cũng hỗ trợ. Tên lùn tung cú đâm điếng người vào Hoàng tử và cố gắng đá Ryan khỏi chân- rồi dừng lại khi một khẩu súng dí ngay vào mũi hắn “Đứng yên đó, thằng khốn, hoặc tao sẽ thổi bay đầu của mày”
Cathy đã thoát khỏi dây trói và cởi trói cho Jack đầu tiên. Anh lập tức bước tới tên Tóc Vàng. Thân thể hắn vẫn còn đang co giật, máu tuôn ra không ngừng từ một cơn ác mộng siêu thực mang khuôn mặt con người từ 30 giây trước. Jack lấy khẩu Uzi trong tay hắn và một băng đạn. Hoàng tử cũng làm tương tự với tên Tóc Đen vốn không còn dấu hiệu của sự sống nữa
“Robby” Jack nói khi kiểm tra chốt an toàn trên súng “Chúng ta phải ra khỏi đây càng sớm càng tốt”
“Tuân lệnh, Jack, nhưng đi đâu?” Jackson đang ấn đầu Tên Lùn xuống sàn nhà. Đôi mắt của tên khủng bố gần như cắm vào đầu khẩu súng Remington một cách hài hước “Tôi đoán hắn có lẽ sẽ biết vài thứ hữu dụng. Kế hoạch của chúng mày thế nào, boy?”
“Không” Cooley lấy hết can đảm vào lúc này để thốt lên. Cuối cùng thì hắn cũng nhận ra hắn không thích hợp với công việc này.
“Vậy sao?” Jackson hỏi, giọng trầm nhưng nghe ớn lạnh xương sống “Nghe tao này, boy, người phụ nữ kia, cái người mà mày gọi là nigger…đó là vợ tao, boy, đó là người phụ nữ của tao. Tao đã thấy mày đánh cô ấy. Vì vậy, tao đang rất muốn giết mày, giờ đã hiểu chưa?” Robby cười nham hiểm và để mũi súng vẽ một đường trên mặt từ trên xuống dưới, dừng lại dưới đũng quần của tên lùn “Nhưng tao sẽ không giết mày, tao muốn làm thứ gì đó tệ hơn nhiều….”
“Tao sẽ biến gái phải tránh xa mày, đồ vô dụng” Robby chĩa súng vào khóa quần Tên Lùn “Nghĩ nhanh lên đi boy”
Jack ngạc nhiên nghe bạn mình thô lỗ như thế. Robby chưa bao giờ nói chuyện thế này. Nhưng nghe rất đáng tin. Jack tin rằng bạn mình sẽ làm được chuyện đó. Cooley cũng vậy “Con thyền…con thuyền đậu dưới vách đá”
“Đây không phải là lời nói dối thông minh. Chào tạm biệt nó đi, boy” Góc của khẩu súng hơi thay đổi
“Thuyền! Có hai con thuyền đậu ở dưới vách đá. Có hai cái thang….”
“Bao nhiêu người đang canh ở đó?” Jack hỏi
“Một người. Chỉ có vậy”
Robby nhìn lên “Jack?”
“Mọi người, tôi đề nghị chúng ta sẽ đi ăn cắp thuyền. Cuộc đọ súng bên ngoài càng lúc càn gần rồi” Jack chại đến tủ lấy áo khoác cho mọi người. Đối với Robby, anh chọn chiếc áo khoác dã chiến cũ của Thủy quân lục chiến mà Cathy vô cùng ghét. “Mặc cái này vào. Áo trắng cmn bắt mắt quá”
“Của cậu” Robby đưa khẩu súng tự động cho Jack “Tôi tìm một hộp đạn cho khẩu súng ngắn.” anh lấy đạn ra khỏi túi quần rồi đeo khẩu súng Uzi của Cooley qua vai “Chúng ta đang rời bỏ đồng bạn ở phía sau đó Jack” anh nhẹ nhàng nói
Ryan cũng không thích chuyện này “Tôi biết, nhưng nếu chúng bắt được anh ấy thì chúng sẽ thắng…và không còn chỗ trốn cho phụ nữ và trẻ con, anh bạn”
“Được rồi, cậu là lính thủy quân lục chiến mà” Robby gật đầu. Vấn đề đã được quyết định.
“Ra khỏi đây thôi. Tôi đã quen chỗ này, tôi sẽ đi trước để kiểm tra nhanh tình hình. Rob, anh trông chừng Tên Lùn. Hoàng tử, anh trông chừng mấy người phụ nữ” jack cúi xuống, duỗi tay bóp cổ Dennis Cooley “Mày mà gây chuyện thì mày sẽ chết. Tao không nói đùa đâu. Robby, trông chừng hắn”
“Đã hiểu” Jackson lùi một bước cách xa tên khủng bố “Chậm rãi đứng lên, thằng khốn”
Jack dẫn mọi người đi qua những cánh cửa bị phá hủy. Hai đặc vụ chết vẫn còn nằm trên bục gỗ và dù ghét bẩn thân vì không làm được gì giúp họ, nhưng Ryan vẫn buộc bản thân phải thực hiện theo những nguyên tắc được đào tạo đã thấm nhuần ở Thủy quân lục chiến hơn 10 năm trước. Đây là một trường chiến đấu và tất cả bài học và bài tập thực địa như dòng lũ chảy vào ý thức của anh. Quần áo anh ướt sũng nước mưa. Anh nhẹ nhàng bước xuống cầu thang như một con mèo và nhìn xung quanh ngôi nhà
Longley và người của mình đang bận rộn chống trả kẻ thù phía trước, không có thời gian để ý những mối đe dọa đang tiếp cận từ phía sau. Sỹ quan an ninh Anh đã bắn 4 viên đạn vào một bóng đen đang tiến lên và hài lòng khi thấy hắn bị trúng một phát, người ngã vào thân cây. Anh hơi quay đầu thấy có một bóng đen khác đang giơ súng về phía mình cách đó 10 bước. Ánh lửa lóe len, vài giây sau khu rừng trở nên yên lặng
“Chúa ơi” Tay súng bắn tỉa thì thầm. Khom người chạy về phía trước, anh chạy qua xác 5 viên đặc vụ nhưng không có thời gian xem xét chuyện này. Anh và viên sỹ quan quan sát của mình núp vào bụi cây tiếp theo. Viên xạ thủ kích hoạt kính nhìn đêm trên súng và tìm kiếm khu rừng phía trước
“Tôi đếm được 11 tên” sỹ quan quan sát nói
“Ừ” viên xạ thủ đồng ý. Khẩu súng bắn tỉa của anh ấy được nạp đạn cỡ nòng 308, anh có thể bắn chỉ lệch khoảng 3 inch từ khoảng cách 200 yard, nhưng nhiệm vụ lúc này của anh là trinh sát, thu thập thông tin và chuyển về cho đội trưởng. Trước khi hành động, họ phải biết chuyện quái gì đang diễn ra và giờ thì thấy nó đang là một mớ hỗn độn
“Werner, Paulson đây. Tôi thấy có 11 tên đang tiến vào rừng cây giữa chúng ta và ngôi nhà. Chúng có vẻ được trang bị vũ khí tự động hạng nhẹ” Anh cầm súng quét qua một vòng nữa “Có vẻ 6 tên đã bị hạ. Nhiều người bên ta cũng bị hạ- Chúa ơi, tôi hy vọng xe cứu thương đang trên đường đến”
“Có nhìn thấy mấy người bạn của chúng ta không?”
“Không thấy. Đề nghị anh di chuyển từ phía bên kia. Tôi sẽ hỗ trợ từ đây nhé?”
“Đang cử thêm một người đến. khi cậu ta đến đó hãy di chuyển cẩn thận. Kéo dài thời gian, Paulson”
“Được”
Từ phía nam, Werner và hai người khác tiến vào bìa rừng. Bộ quần áo ngụy trang ban đêm của họ có hoa văn màu xanh lá cây nhạt, được thiết kế bằng máy tính và hầu như hoàn toàn không thể nhìn thấy ngay cả trong ánh sáng điện của tia chớp.
Có chuyện gì đó vừa xảy ra. Jack thấy một vụ cháy bất ngờ, rồi không gì nữa. Bất kể vừa nói gì với Robby thì anh cũng không thích chạy trốn khỏi hiện trường. Nhưng anh còn có thể làm gì được nữa? Trước mặt là vô số những kẻ khủng bố, đang tiến đến một cách ác liệt. Bọn anh chỉ có ba người đàn ông được trang bị vũ khí, nhưng anh muốn bảo vệ ba phụ nữ và một trẻ em, lối thoát phía sau họ vẫn là một vách đá. Ryan đã nguyền rủa trong bóng tối và quay trở lại với mọi người.
“Ok, Lùn, chỉ cho tao đường xuống” Ryan nói, dí khẩu Uzi vào ngực hắn
“Ngay đây” người đàn ông chỉ và Ryan lại chửi thề. Suốt thời gian sống ở đây, Jack chỉ có quan tâm duy nhất là tránh xa cái vách đá này, kẻo nó sụp dưới chân anh hay con gái. Khung cảnh nhìn từ nhà anh thật kỳ diệu, nhưng độ cao của vách đá có nghĩa là từ nhà anh có một khu vực chết vô hình rộng hàng ngàn yard mà mấy thằng khủng bố đã tận dụng nó để tiến vào. Và chúng dùng thang trèo lên – tất nhiên rồi, thang chỉ để làm việc đó chứ còn làm gì nữa! Phương pháp chọn vị trí của chiếc thang được tìm thấy trong mọi sách hướng dẫn thực địa trên thế giới
“Được rồi, mọi người” Ryan nhìn quanh và bắt đầu nói “Tên Lùn và Tôi sẽ đi trước. Hoàng tử, ngài đi tiếp theo mấy người phụ nữ. Robby, đi sau khoảng 10 yard và chặn hậu”
“Tôi có thể sử dụng thành thạo vũ khí hạng nhẹ” Hoàng tử nói. Jack lắc đầu phản đối “Không, nếu họ bắt được ngài, họ sẽ thắng. Nếu có chuyện gì xảy ra, tôi còn phụ thuộc vào ngài để chăm sóc vợ con mình, sir. Nếu có chuyện gì xảy ra thì hãy đi về phía nam khoảng nửa dặm, ngài sẽ tìm thấy một khe nước mưa. Hãy đi bộ theo khe nước nó và đừng đừng dừng lại cho đến khi nhìn thấy một con đường đất bị bao phủ nửa đường. Cây cối ở đó che rất dày, ngài sẽ không sao. Robby, nếu có thứ gì lại gần, hãy bắn tung nó ra”
“Nhứng nếu….”
“Nếu cái gì, mẹ nó, mọi thứ di chuyển đươc đều là kẻ thù”
Jack nhìn xung quanh làn cuối. Hãy cho tôi 5 lính được đào tạo, có lẽ Breckenridge và 4 người khác và tôi có thể tiến hành một cuộc phục kích…và nếu mấy con lợn có cánh…”Được rồi. Lùn, mày đi xuống trước. Nếu có chuyện gì xảy ra thì tao sẽ xử mày trước. Tin không?”
“Có”
“Vậy thì đi đi”
Cooley bước xuống thang và bước từng bước xuống, với Ryan xuống theo, chậm hơn vài feet. Cầu thang nhôm trơn trượt bởi nước mưa nhưng ít nhất gió đã bị vách đá chặn lại. Đây là thang nhôm gấp gọn – làm thế quái nào họ vác được thứ này đến đây?- dưới chân anh lắc lư liên tục. Ryan cố gắng để ý theo dõi Tên Lùn bên dưới và suýt trượt chân khi đi được nửa đoạn. Phía trên anh, nhóm thứ hai bắt đầu đi xuống. Công chúa đang bế Sally, và đang ôm cô bé ở giữa cô và cái tháng để giữ bé khỏi ngã. Anh có thể nghe thấy tiếng con gái rấm rứt khóc nhưng phải cố tình lờ đi. Đây không phải lúc tức giận hay thương hại. Anh phải làm điều đúng trước đã, không có chỗ cho sai lầm. Không có cơ hội thứ hai. Ánh chớp lóe lên trên bầu trời đêm, soi sáng mặt biển nhạt nhà và hai con thuyền cách đó 200 yard về hướng bắc. Ryan không thể xác định liệu có ai trên tàu hay không. Cuối cùng thì họ cũng đi xuống gần cuối bậc thang. Cooley đã xuống đến đáy vách đá và di chuyển vài bước về phía bắc. Ryan nhảy xuống vài bậc thang cuối cùng từ độ cao vài feet, hai tay cầm súng và sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.
“Chờ ở đây một lát”
Hoàng tử xuống tiếp theo, rồi đến mấy người phụ nữ. Cuối cùng là Robby, chiếc áo khoác ngoài của thủy quân lục chiến khiến anh trở nên vô hình trong bóng tối. Anh trèo xuống rất nhanh, gần như nhảy xuống từ 5 feet cuối
“Bọn chúng bước vào nhà lúc tôi bắt đầu trèo xuống. Có lẽ thứ này sẽ khiến bọn chúng chậm trong giây lát” Trên tay anh đang cầm chiếc cọc gỗ cuốn băng gạc trắng. Không có điểm đánh dấu thì rất khó tìm thấy thang trong đêm đen
“Làm tốt lắm, Rob” Jack quay lại. Hai chiếc thuyền vẫn đang đậu ở đó, gần như vô hình trong mưa bão và bóng tối. Tên Lùn đa nói chỉ có một người duy nhất canh gác. Ryan xem xét, sẽ thế nào nếu hắn nói nói dối? Hắn có sẵn sàng chết vì nói dối không? Liệu gã này có sẵn sàng cống hiến bản thân vì sự nghiệp của bọn chúng, gào to lên để báo động đồng bọn và gọi người đến giết bọn anh? Điều này có tạo ra sự khác biệt gì không- Bọn anh có lựa chọn nào khác không? Không!
“Đi nào, tên lùn” Ryan vung vẩy khẩu súng “Hãy nhớ là có chuyện gì thì ai là người chết trước”
Lúc này, thủy triều lên, và nước biển dâng cao cách đáy vách đá không quá vài thước. Ryan ở phía sau tên khủng bố, giữ khoảng cách khoảng 3 feet. Cát dưới chân anh ướt và cứng khi dẫm lên. Nó cách họ bao xa — một trăm yard? Một trăm yard có thể đi bao xa? Ryan tiếp tục tự hỏi. Anh cũng phải vừa đi vừa dò dẫm.
Mọi người phía sau anh đang cố gắng tiến về phía trước dựa vào dây leo của cây sắn dây. Điều này khiến họ cực kỳ khó bị nhìn thấy, dù rằng nếu có ai đó trên thuyền, hắn chắc chắn sẽ biết có người đang tiến đến.
Krak! Tim mọi người gần như ngừng đập. Không đến hai trăm yard phía sau bọn họ, một cái cây lớn ở rìa vách núi bị tia sét đánh trúng, tách ra thành nhiều mảnh, ngã xuống. Ngay khi tia chớp lóe lên, Ryan lại nhìn thấy hai con thuyền- và trên mỗi con có một người canh gác
“Chỉ một người canh, hả?” Jack thì thầm. Tên Lùn sợ hãi, rồi bước tiếp, đưa tay ra sau. Tia chớp biến mất là bóng tối lại quay lại. Anh lại mất tầm nhìn với con thuyền. Jack cố gắng hết sức để tập trung suy nghĩ vào hình ảnh anh vừa nhìn thấy. Có một người đàn ông đang đứng trên chiếc thuyền gần hơn, hắn ở giữa thuyền, gần mạn trái, dường như có một vũ khí trong tay – một vũ khí gì đó cần phải có hai tay mới cầm được. Ryan tức giận vì Tên Lùn nói dối. Nhưng lý trí buộc anh phải bình tĩnh và kiềm chế cảm xúc “Mật khẩu là gì?”
“Không có” Dennis Cooley trả lời, giọng run run khi đang suy nghĩ từ một góc độ hoàn toàn khác. Hắn đang nằm giữ làn đạn của cả hai bên, mà bên nào cũng có khả năng bắn. Đầu óc Cooley chạy như ngựa hoang xem có thể tìm ra cách nào lật ngược thế cờ
Liệu hắn có đang nói thật không? Ryan tự hỏi, nhưng không có thời gian giải câu đố “Đi tiếp đi”
Con tàu lại xuất hiện ở phía trước. Lúc đầu, nó chỉ trông hơi khác một chút so với bóng tối và bãi biển. Họ tiến thêm năm yard nữa, và gần như có thể nhận ra đường viền của nó. Mưa to như trút nước, Jack biết rằng đường viền nhìn qua màn mưa lớn như vậy chắc chắn sẽ không có hình dạng, nhưng mặt trước là một hình chữ nhật gần như màu trắng. Ryan đoán rằng khoảng cách giữa họ chỉ khoảng năm mươi yard. Anh cầu nguyện cho ánh chớp dừng lại. Nếu có chớp lúc này thì người trên thuyền có thể nhận mặt và nếu họ nhìn thấy Tên Lùn đang ở trước khẩu súng….Mình phải làm gì…?
Bạn có thể là một cảnh sát hoặc một người lính, nhưng không thể là cả hai. Lời của cựu binh Joe Evans ở Tháp đột nhiên nổi lên trong óc anh và anh hiểu mình phải làm gì.
Còn 40 yard nữa. Có đá trên bãi biển và Jack phải cẩn thận để không dẫm phải. Anh duỗi tay trái ra, nhẹ nhàng rút bộ phận giảm thanh cồng kềnh trên mũi súng, cài nó vào lưng mình. Anh không thích phá hủy sự cân bằng của khẩu súng.
30 yard. Anh lần mò và tìm công tắc nhả báng của súng tiểu liên Uzi, rút báng ra và đặt đuôi báng vào nách, và di chuyển vị trí vài lần để súng được thoải mái và chắc chắn. Hãy cho tôi vài giây nữa….
25 yard. Giờ thì anh có thể nhìn thấy rõ con thuyền, dài khoảng 25 feet, đầu phẳng và một con tàu khác giống y thế. Chắc chắn có một người đàn ông gần thuyền, đứng ở mạn trái, đang nhìn thẳng vào đám người đang tiến đến. Ngón tay cái bên phải của Jack chạm vào công tắc chọn của súng tiểu liên Uzi và đẩy nó về phía trước mạnh hơn một chút về phía dưới, chọn vị trí bắn hoàn toàn tự động, đồng thời nắm tay trên báng súng tiểu liên trở nên chặt hơn. Trong thời gian huấn luyện ở Quantico, anh đã chạm vào khẩu súng tiểu liên Uzi để làm quen với nhiều loại vũ khí khác nhau, nhưng anh chưa bao giờ bắn một phát súng nào kể từ đó. Khẩu súng này nhỏ và cân đối. Nhưng trong bóng tối, khung cảnh kim loại của nó gần như trở nên vô dụng. Việc anh phải làm là …
20 yard. Phát súng đầu tiên phải trúng đích, Jack, nhất định phải trúng…Ryan bước sang phải nửa bước và quỳ một gối xuống, nâng súng lên, hướng tầm nhìn phía trước vào mục tiêu, hơi hạ thấp và sang trái, sau đó nhẹ nhàng bóp cò. Bốn viên đạn cùng một phát nổ. đã bay ra ngoài. Khi đầu đạn rời khỏi mõm, mõm hơi nhảy lên, hơi hướng lên trên và sang phải, vẽ một đường chéo trên đường đồng mức của mục tiêu. Mục tiêu rơi xuống ngay lập tức và hoàn toàn biến mất khỏi tầm nhìn của anh , nhưng đôi mắt của chính anh cũng tạm thời mất đi tầm nhìn, lần này nó bị lóa mắt bởi ngọn lửa từ họng súng của anh. Tên Lùn ngã xuống đất khi nghe thấy tiếng súng.
“Coi nào!” Ryan chộp lấy Cooley và ném hắn về phía trước, nhưng không may, chân anh ta bị dính vào cát và loạng choạng. Khi anh ta đứng dậy trở lại, tên khủng bố thực sự chạy điên cuồng về phía con tàu đó-có một khẩu súng của một người đàn ông đang nhắm vào bọn họ! Hắn ta vẫn đang hét lên điều gì đó trong miệng mà Ryan không hiểu. Jack gần đuổi kịp Tên Lùn ở phía trước, gần đến mạn tàu…
Nhưng hắn đã chết. Tên đứng ở trên tàu kia đã xả một loạt đạn dài điên cuồng về phía họ ngay khi Cooley liều lĩnh chạy về phía tàu. Ryan nhìn thấy đầu Tên lùn nghẹo sang một bên và rơi xuống như một túi hàng. Jack quỳ xuống mạn tàu, cú bắn của anh ta tiếp theo, và tên côn đồ kia ngã xuống. Bị bắn hay không, anh không biết. Anh chỉ có thể nghĩ trong bụng, giống như bài tập ở Quantico, trong hoàn cảnh hỗn loạn, bên nào có ít sai lầm nhất sẽ thắng.
“Lên thuyền!” Anh vẫn đứng đó, chĩa súng vào con thuyền kia. Anh không quay đầu lại nhưng cảm nhận được những người khác đang lên thuyền. Ánh chớp lóe lên và Ryan nhìn thấy người đã bị anh bắn gục. 3 lỗ đỏ trên ngực, mắt và miệng khiến anh bàng hoàng. Tên Lùn nằm ngay cạnh hắn, đôi mắt vẫn mở to sợ hãi. Giữa hai tên là cả một vũng máu đỏ tươi như thể ai đó đã đổ lọ thủy tinh trên bàn xuống. Roby cuối cùng cũng tới và nhảy lên tàu. Một cái đầu xuất hiện trên thuyền kia và Jack bắn thêm phát nữa, rồi cũng trèo lên tàu.
“Robby, đưa bọn tôi thoát khỏi chỗ này ngay” Jack ra hiệu cho mọi người không được ngẩng đầu lên và nhanh chóng dùng tay và chân leo lên con tàu, đảm bảo không còn tên nào sống sót trên tàu
Jackson khom người đến vị trí lái tàu và tìm kiếm bộ phận đánh lửa động cơ. Anh thích thú, cấu trúc điều khiển điện của chiếc thuyền này tương tự như của một chiếc ô tô, và chìa khóa điện vẫn được cắm trong lỗ khóa. Anh ta vặn chìa khóa, động cơ hoạt động trở lại, và nó phát ra một tiếng bật dễ chịu. Nhưng đúng lúc này, một phát súng khác lại đến từ một chiếc thuyền khác. Ryan gnhe thấy đạn bắn vào lớp kính. Robby co rúm người lại nhưng không động đậy cho đến khi tìm thấy cần số. Jack nâng súng lên và bắn lại
“Có người trên vách đá” Hoàng tử hét lên
O’Donnell nhanh chóng tập hợp người của mình và đưa ra lệnh mới. Tất cả nhân viên an ninh đều đã chết, gã chắc chắn, nhưng chiếc trực thăng đã hạ cánh về phía tây. Gã không nghĩ tên lửa đã bắn trúng, dù sao cũng không thể chắc chắn
“Cảm ơn vì đã hỗ trợ, Sean. Bọn họ chiến đấu tốt hơn tôi tưởng. Cậu vẫn giữ họ ỏ trong nhà chứ?”
“Tôi để lại Dennis và hai người khác. Tôi nghĩ chúng ta nên rời đi”
“Cậu nói đúng” Alex nói, chỉ tay về phía tây “tôi nghĩ chúng ta sắp có thêm nhiều khách đấy”
“Tốt lắm, Sean. Cậu tập hợp bọn họ và đưa họ đến phía vách đá”
Miller dẫn hai người vội vã chạy về phía căn nhà. Alex và người của hắn đi theo. Phía trước cửa vẫn mở và cả nhóm 5 người lao vào, tìm vòng quanh lò sưởi và choáng váng dừng lại
Paulson, sỹ quan quan sát và một đặc vụ khác cũng đang chạy. Anh dẫn họ dọc theo bìa rừng đến góc đường vào nhà Jack và nằm lại xuống đất, đặt khẩu súng của mình lên giá đỡ. Giờ đã bắt đầu nghe thấy tiếng còi cảnh sát ở phía xa và anh tự hỏi xảy ra chuyện mẹ gì khiến đám cảnh sát này đến muộn thế, trong khi vẫn nhìn qua ống nhòm xuyên đêm cẩn thận tìm kiếm các mục tiêu. Anh thoáng thấy có người chạy dọc theo phía bắc của ngôi nhà
“Điều này hơi kỳ lạ” viên xạ thủ nói
“Phải” viên sỹ quan quan sát đồng ý
“Chúng chắc chắn không có kế hoạch thoát bằng đường này- nhưng thề thì còn đường thoát nào khác?”
“Tốt nhất là phải có ai đó tìm ra” Paulson nói và gọi bộ đàm
Werner đang tiến bước đầy khó khăn ở phía nam mặt trận, cố gắng lờ đi cảm giác đau ở lưng khi dẫn đội mình tiến về phía trước. Bộ đàm vang lên và anh lệnh cho người của mình chú ý cẩn trọng xung quanh.
2
“Chà, Họ ở đâu, anh bạn?” Alex hỏi
Miller nhìn quanh, bàng hoàng đến chết lặng. Hai người của hắn đã chết trên sàn, khẩu súng của họ biến mất …và cả….
“Họ ở chết tiệt đâu rồi!” Alex lặp lại câu hỏi
“Lục soát ngôi nhà” Alex gào lên. Hắn và Alex ở lại phòng khách. Người đàn ông da đen nhìn hắn với ánh mắt không thể tha thứ “tôi đã trải qua mọi khó khăn chỉ để chứng kiến các anh gây ra một đống cứt ở đây thế này?”
3 người quay lại sau vài giây và báo cáo ngôi nhà trống, không có ai. Miller đã xác định súng cũng biến mất. Có chuyện xảy ra rồi. Hắn dẫn người mình ra ngoài.
Paulson di chuyển đến một điểm quan sát mới và cuối cùng cũng thấy lại các mục tiêu. Anh đếm được có 12 người, rồi thêm vài người nữa lao ra từ ngôi nhà. Bọn chúng trông có vẻ bối rối. Từ kính nhìn ban đêm, anh thấy họ đang quan sát nhau. Một số người đang nói chuyện, trong khi những người khác trở nên lộn xộn, rõ ràng là đang chờ lệnh. Vài tên dường như bị thương, nhưng anh không dám chắc
“Họ chạy rồi” Alex nói trước khi Miller có cơ hội trình bày.
O’Donnell không thể tin. Sean lắp bắp giải thích nhanh, trong khi Dobbens quan sát
“Mấy thằng nhóc làm ăn như cứt” Dobbens nói.
Như giọt nước tràn ly, Miller đeo khẩu Uzi của hắn sau lưng và rút một khẩu lấy từ viên đặc vụ của sở mật vụ. Hắn nhẹ nhàng cầm nó lên và bắn thẳng vào ngực Alex từ khoảng cách 3 feet. Louis nhìn thủ lĩnh của mình bị hạ chỉ trong một giây, rồi cố gắng rút khẩu súng ngắn, nhưng Miller cũng hạ nốt hắn.
“Cái quái gì thế!” sỹ quan quan sát nói
Paulson bật chốt an toàn của khẩu súng bắn tỉa và hướng tầm nhìn vào người đàn ông vừa nổ súng giết chết 2 người- nhưng anh định bắn ai? Anh chỉ có thể bắn để giải cứu bạn bè và mấy thằng vừa chết chắc chắn là mấy người xấu. Hiện tại, theo phán đoán của anh thì không có con tin để cứu. Họ đang ở chỗ quái nào đây? Một người trên vách xuất hiện la hét điều gì đó, và những người khác chạy đến. Dù đã lựa chọn mục tiêu, anh sẽ không bao giờ dám bắn mà không xác nhận danh tính
“Coi nào, baby” Jackson nói chuyện với động cơ. Máy vẫn còn nguội và chạy không ổn định khi anh kéo cần số. Con thuyền lùi dần và rời khỏi bãi biển. Ryan hướng khẩu súng tiểu liên sang con tàu kia. Người đàn ông đó lại xuất hiện và Ryan bắn 3 viên trước khi súng dừng lại. Anh chửi thề và thay băng đạn, bắn một loạt để khiến hắn ta không ngóc đầu lên được
“Có người trên vách đá” Hoàng tử lặp lại, anh lấy khẩu súng ngắn và nhắm mục tiêu, nhưng không bắn. Anh không biết ai ở trên đó và khoảng cách cũng quá xa. Rồi ánh sáng xuất hiện, bất kể đó là ai thì chúng cũng đang bắn vào con thuyền. Ryan quay lại khi nghe thấy tiếng đạn bắn dưới nước và hai viên bắn trúng thuyền. Sissy Jackson đang la hét và tự ôm lấy người mình, trong khi Hoàng tử bắn trả 3 phát
Robby đã lùi con thuyền cách bãi biển 30 yard và quay tay lái như điên, quay mũi thuyền đồng thời cài số tiến. Rồi anh đạp mạnh chân ga, động cơ kêu cót két, dài một cách lạ thường, khoảnh khắc kinh hoàng, nhưng rồi nó cũng chồm về phía trước và con thuyền lao đi
“Được rồi!” Viên phi công lao lên
“Jack….đi đâu? Bến cảng Annapolis?”
“Làm đi” Ryan đồng ý. Anh nhìn về phía đuôi thuyền. Đám người đó đang trèo thang xuống. Một vài người vẫn đang bắn vào họ, nhưng những viên đạn ở phía sau họ rất xa. Sau đó anh nhìn thấy Sisi đang ôm chân mình một cách đau đớn.
“Cathy, kiểm tra xem có tìm thấy hộp cấp cứu không” Hoàng tử nói. Anh đã kiểm tra vết thương, nhưng giờ đang ở đuôi tàu, hướng mặt về phía sau với khẩu súng ngắn sẵn sàng trong tay. Jack thấy một chiếc hộp nhựa màu trắng dưới ghế lái và đưa nó cho vợ mình
“Rob, Sissy bị một viên đạn bắn vào chân” Jack nói
“Em ổn rồi, Rob” Sissy nói ngay tức thì, nhưng giọng cô thì không ổn tý nào
“Thế nào rồi Sis?” Cathy hỏi, tiến đến bên cạnh để nhìn xem
“Nó đau nhưng không phải vấn đề lớn” Cô nói qua kẽ răng, cố gắng mỉm cười
“Em yêu, em có chắc là ổn không?” Robby hỏi
“Cứ lái đi, Robby” cô hổn hển. Jack tiến về đuôi tàu và quan sát. Viên đạn xuyên qua mu bàn chân cô và đôi giày da sáng màu của cô đã thấm đẫm máu đỏ sẫm. Jack đưa mắt nhìn xung quanh xem có ai bị thương không, rất may là những người khác đều không sao.
“Thiếu tá, cụa muốn tôi cầm vô lăng thay cậu không?” Hoàng tử hỏi
“Được, đại tá, ngài lên đi” Robby từng chút lui khỏi tay lái và để Hoàng tử cầm lấy vô lăng. “Hướng của la bàn là 0-3-6. Cứ theo dõi, chúng ta vẫn đang trên đường ra khỏi vách đá và có rất nhiều tàu thương mại ngoài kia” Họ đã có thể nhìn thấy phía trước một trăm thước, và những con sóng đã cao tới bốn yard, bị gió mạnh đánh đuổi
“Được, làm sao tôi biết khi nào chúng ta đã tới Annapolis?” Hoàng tử đã ngồi vững sau vô lăng và bắt đầu kiểm tra bàn điều khiển
“Khi ngài nhìn thấy ánh đền ở Cầu Vịnh, hãy gọi tôi. Tôi biết cảng đó, tôi sẽ lái nó vào”
Hoàng tử gật đầu đồng ý. Anh thả ga dưới chân khi họ vượt qua một cơn sóng lớn và tiếp tục để mắt tới chiếc la bàn. Jack tới kiểm tra tình hình của vợ. Sissy thì liên tục ra hiệu cho anh đi “Anh cứ lo cho họ đi”
Lúc này con tàu của họ giống như một chiếc tàu siêu tốc vượt lên đỉnh những con sóng cao đến 4-5 feet, va lên chạm xuống với nhưng con sóng. Đây là loại thuyền chạy trong hồ dài 19 feet, được ngư dân địa phương ưa chuộng vì tốc độ cao trong vùng nước lặng và mớn nước nông. Tuy nhiên, mũi tàu cánh cung phẳng của nó đi biển động thì có rất nhiều vấn đề. Phần mũi tàu gặp sóng, nước biển khuấy liên tục rơi vào khoang tàu, may phần mũi tàu được trang bị mái che di động, họ kéo lên chỉ bằng một cái tích tắc nên phần lớn nước biển văng qua. kính chắn gió từ mạn tàu, hai bên trượt xuống biển. Chỉ còn một phần nhỏ văng vào phần sau tàu. Toàn bộ nước được thoát ra khỏi tàu thông qua một lỗ thoát nước tự động ở phía bên của động cơ. Mặc dù Ryan chưa bao giờ đi một con thuyền như vậy, anh vẫn biết tình hình của nó. Nó có một động cơ 150 mã lực dẫn động chân vịt trong nước thông qua một thiết bị truyền động và truyền lực tích hợp bên trong và bên ngoài cabin. Vỏ tàu rỗng, đáy và hai bên được lấp đầy bằng vật liệu xốp để đảm bảo tàu có đủ sức nổi. Vì vậy, ngay cả khi cabin bị đầy nước, nó sẽ không chìm – nhưng hiện tại, điều có ý nghĩa hơn cả là lớp vỏ nhựa gia cố bằng sợi thủy tinh chắc chắn của nó với đầy bọt có thể đủ để chống lại đạn súng tiểu liên. Jack kiểm tra lại tình trạng của những hành khách trên tàu. Vợ anh đang chăm sóc cho Sissy. Công chúa đang ôm con gái anh, ngoại trừ anh, Robby và Hoàng Tử đang lái tàu, đầu mọi người đều đang cúi xuống. Anh bắt đầu thư giãn một chút. Họ đã thoát khỏi miệng cọp, lại tự quyết định được số phận của chính mình. Jack tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ cho phép thay đổi chuyện này
“Chúng đang đuổi theo chúng ta” Robby nói khi nạp hai viên đạn vào khẩu súng ngắn “Khoảng 300 yard phía sau. Tôi thấy chúng khi chớp sáng nhưng chúng sẽ không nhìn thấy chúng ta trong cơn mưa này nếu chúng ta may mắn”
“Anh nghĩ gì về tầm nhìn bây giờ?”
“Nếu không có chớp” Robby nhún vai”có lẽ khoảng 100 yard, chúng ta không để lại bọt sóng ở phía sau để bọn chúng có thể đi theo, và chúng không biết chúng ta đang đi đâu” Anh dừng lại “Chúa ơi, tôi ước chúng ta có một cái bộ đàm! Chúng ta có thể gọi cho lực lượng bảo vệ bờ biển hoặc ai đó và thiết kế một cái bẫy nhỏ cho chúng”
Jack ngồi dưới đáy cabin, tựa lưng vào buồng máy và hướng mặt về phía đuôi tàu. Con gái anh đã ngủ say trong vòng tay của công chúa. Nó phải là một đứa trẻ tuyệt vời, anh nghĩ
“Đúng là may mắn quá, Thiếu ta”
“Đúng là thế, nhóc! Tôi đoán tôi đi tiểu rất đúng lúc”
Ryan ậm ừ đồng ý “Tôi không biết là anh biết sử dụng súng ngắn đấy”
“Khi tôi là một đứa trẻ, bọn Klan thường có một sở thích nho nhỏ. Cứ mỗi đêm thứ 3, khi nốc say là chúng lại đi đốt nhà thờ của dân da đen – chỉ để răn đe, cậu biết đấy? Chà, có một đêm, những con quỷ chùm mũ trắng đã quyết định đến đốt nhà thờ của bố tôi. Chúng tôi nhận được lời cảnh báo – từ một ông chủ cửa hàng rượu; không phải ai da trắng cũng là những tên khốn. Dù sao thì, Bố và tôi vẫn ngồi đợi chúng. Không giết ai cả nhưng chúng tôi phải khiến chúng sợ vãi cứt ra quần. Chỉ với một phát súng, tôi đã làm nổ bộ tản nhiệt của một trong những chiếc xe của họ” Robby chìm trong ký ức “Chúng không bao giờ quay lại nữa. Cảnh sát cũng không bắt ai cả, nhưng đó là lần cuối cùng có ai đó cố đốt nhà thờ trong phố, vì vậy tôi đoán chúng đã học được bài học” Anh dừng lại, rồi tiếp tục nói, giọng không còn say sưa như trước “Đây là làn đầu tiên tôi giết người. Jack, thật buồn cười là tôi không cảm thấy gì hết, dù là nhỏ nhất cũng không”
“Ngày mai sẽ thấy thôi”
Robby quay sang nhìn bạn mình “Phải”
Ryan nhìn về phía đuôi tàu, tay vẫn nắm chặt khẩu Uzi. Không có gì để nhìn. Bầu trời và mặt nước đã hòa làm một màu xám khổng lồ, nước mưa cứa vào má đau nhói. Con thuyền ngược xuôi trên đỉnh sóng, lao ra từng đợt sóng nhỏ, trong phút chốc, Jack không khỏi băn khoăn làm sao mình không bị say sóng. Một tia chớp khác vụt qua màn đêm và soi sáng mặt biển. Anh vẫn không nhìn thấy gì, như thể chúng đã rơi xuống mặt đất lung linh và nhấp nhô, với một mái vòm màu xám khổng lồ phía trên, bao phủ chặt chẽ chúng.
Chúng đã rời đi. Sau khi đội của viên xạ thủ báo cáo tất cả bọn khủng bố đã biến mất dưới vách đá, người của Werner đã tìm kiếm mọi ngóc ngách ngôi nhà và không tìm thấy gì ngoài những xác chết. Đội HRT thứ hai giờ đã có mặt tại hiện trường, cộng với hơn 20 cảnh sát và lính cứu hỏa và cứu thương. 3 đặc vụ của sở mật vụ vẫn còn sống, cộng thêm với một tên khủng bố bị bỏ lại. Tất cả đều được chuyển đến bệnh viện. Tổng cộng có 17 đặc vụ hy sinh, và 4 tên khủng bố đã chết, hai trong số đó bị giết bởi chính đồng bọn của mình
“Tất cả bọn chúng đều chen chúc vào một cái thuyền và rời đi theo lối đó” Paulson nói “tôi có thể hạ vài tên nhưng không có cách nào xác định ai là ai” Anh đã làm điều đúng. Viên xạ thủ biết điều đó, và Werner cũng vậy. Bạn không được bắn mà không biết mục tiêu của bạn là gì
“Vậy chúng ta làm cái quái gì bây giờ?” Câu hỏi đến từ một đại úy cảnh sát bang. Trên thực tế, không ai có thể trả lời câu hỏi này tức thì
“Anh có nghĩ mấy vị khách của chúng ta đã trốn thoát không?” Paulson hỏi “Tôi không nhìn thấy bất kỳ ai giống mấy vị khách đó và theo cái cách bọn chúng hành đông….thì có thể có chuyện không ổn xảy ra” anh nói “Có chuyện không ổn với tất cả mọi người”
Có chuyện xảy ra, đúng vậy, Werner nghĩ. Một trận chiến kinh hoàng đã diễn ra ở đây. Hơn hai mươi người đã chết và người sống thì biến mất
“Hãy giả sử những người bạn của chúng ta đã trốn thoát bằng cách nào đó- không, hãy giả sử mấy thằng khốn đó đã trốn thoát bằng thuyền. Được, vậy bọn chúng sẽ đi đâu?” Werner hỏi
“các anh có biết có bao nhiêu bến thuyền xung quanh đây không?” viên đại úy cảnh sát bang nói “Lạy chúa, có bao nhiêu ngôi nhà có bến tàu riêng? Hàng trăm…chúng ta không thể kiểm tra tất cả cùng lúc được”
“Nhưng chúng ta phải làm gì đó” Werner gắt lại, cái lưng đau càng khiến cơn tức giận bùng nổ hơn. Một chú cho đen đang chạy về phía họ. Nó trông cũng bối rối không khác gì mọi người ở đây
“Tôi nghĩ bọn chúng đã mất dấu chúng ta rồi”
“Có thể” Jackson trả lời. Lần sét đánh gần đây họ không nhìn thấy gì. “Vịnh này thực sự lớn và tầm nhìn bị hạn chế- nhưng theo cách mưa rơi thì chúng có tầm nhìn tốt hơn chúng ta. 20 yard, có lẽ, là đủ gây ra vấn đề rồi”
“Nếu chúng ta đi vào từ hướng đông thì sao?” Jack hỏi
“Đi vào kênh chính? Giờ là tối thứ sáu. Các con tàu rời cảng Baltimore đều xếp hàng, nối tiếp nhau và phải giảm tốc độ xuống còn mười đến mười hai hải lý / giờ, và họ cũng mù mịt như chúng ta vậy thôi” Robby lắc đầu
“Ừ, ừ, chúng ta không thể đi xa đến đây rồi lại bị hạ gục bởi một tên khốn Hy Lạp được. Chuyện này đủ ly kỳ rồi”
“Có đèn phía trước” Hoàng tử thông báo
“Chúng ta đã về nhà, Jack” Robby chạy về phía trước.
3
Những ánh đèn phía trên Cầu Đôi Vịnh Chesapeake đã xuất hiện lờ mờ ở phía xa. Jackson cầm tay lái và Hoàng tử quay lại đuôi tàu quan sát phía sau. Tất cả trên tàu đều trông tả tơi dưới cơn mưa và đang run cầm cập trước gió. Jackson quay mũi tàu hướng về phía tây. Thông thường vào mùa này, gió thổi từ thung lũng Sông Severn, và hôm nay cũng không ngoại lệ nên thuyền của họ đã quay ngược chiều gió. May mắn thay, sau khi thuyền đi qua khu vực cảng của vịnh Annapolis, sóng đã nhỏ hơn phần nào. Tuy nhiên trời vẫn mưa to, Robbie thận trọng, tầm nhìn tối nay quá kém, anh lái xe chủ yếu là do trí nhớ
Đèn được dọc theo Đường Sims của Học Viện Hải Quan trông thật mờ ảo, trông như một một dải ánh sáng chập chờn. Robby lái chiếc thuyền về phía đó, gió quá mạnh khiến anh suýt đâm vào ống phao. Một phút sau, họ nhìn thấy những chiếc thuyền YP (Yard Patrol – thuyền tuần tra) màu xám xếp hàng trên bến cảng – vẫn được neo bởi bức tường chắn sóng bằng bê tông, không phải ở bến tàu ở phía đối diện của con sông nơi họ thường neo đậu, bởi vì việc cải tạo ở đó vẫn chưa được hoàn thành. Robby đứng lên để có tầm nhìn tốt hơn, nắm chặt tay lái, từ từ dắt chiếc thuyền nhỏ vào giữa hai chiếc thuyền huấn luyện bằng gỗ. Thực ra anh muốn vào khu vực bến du thuyền của Trường Sĩ quan Hải quân, nhưng lúc này thuyền đã chật cứng rồi. Cuối cùng, anh nhẹ nhàng đẩy mũi tàu trên tường chắn sóng, động cơ vẫn không tắt, dùng sức mạnh để giữ cho mũi tàu nằm yên trên tường chắn sóng.
“Các anh không thể dừng lại ở đó” Một lính thủy quân lục chiến tiến đến. Chiếc mũ quân đội màu trắng của anh ta được che bằng một lớp nhựa che phủ và anh ta mặc một chiếc áo mưa “Các anh không thể buộc thuyền ở đây”
“Tôi là thiếu tá Jackson, con trai” Robby trả lời “Tôi làm việc ở đây. Bình tĩnh đi. Jack, cậu đến mũi thuyền”
Ryan cúi người dưới kính chắn gió và bật nắp cung. Một cuộn dây nylong trắng được cuộn gọn gàng ngay vị trí cần thiết, và Ryan đứng dậy khi Robby dùng sức mạnh của động cơ để từ từ ép mạn tàu vào tường chắn sóng. Jack nhảy lên kè biển và buộc dây cáp vào cọc. Hoàng tử cũng làm điều tương tự ở đuôi tàu. Robby tắt động cơ và tiến tới trước mặt anh lính
“Cậu nhận ra tôi chưa, con trai?”
Tay lính dơ tay chào “Xin lỗi, Thiếu tá, nhưng….” Cậu ta chiếu đèn pin vào tàu “Ôi chúa ơi”
Điều tốt nhất có thể nói về con thuyền là mưa đã rửa sạch vết máu thoát xuống lỗ thoát tự động đầu mũi thuyền. Miệng anh lính thủy quân lục chiến há hốc khi nhìn thấy 2 thi thể, 3 người phụ nữ mà một trong số họ còn bị bắn và một đứa trẻ đang ngủ. Tiếp theo cậu thấy khẩu súng tiểu liên treo trên cổ Jack. Môt buổi tối dạo bộ đi tuần ẩm ướt. buồn tẻ đã kết thúc kinh hồn táng đảm.
“Cậu có bộ đàm không, anh lính?” Robby hỏi. Viên lính thủy quân lục chiến đưa ra và Jackson vồ lấy nói. Đó là một chiếc bộ đàm hiệu Motorola thường được cảnh sát dùng “Phòng bảo vệ, đây là thiếu tá Jackson”
“Thiếu tá? Đây là thượng sỹ Breckenridge. Tôi không biết anh có nhiệm vụ đêm nay, sir. Tôi có thể làm gì cho anh đây?”
Jackson hít môt hơi thật dài “Tôi rất mừng đó là ông, Gunny. Nghe này: Báo động toàn bộ sỹ quan trực chiến. Tiếp theo, tôi muốn đội thủy quân lục chiến được trang bị vũ khí có mặt tại tường chắn sóng phía tây bến thuyền ngay lập tức! Chúng ta có rắc rối lớn ở đây, Gunny, nhanh lên!”
“Vâng, vâng, sir!” bộ đàm kêu cọt kẹt. Lênh đã được đưa ra. Các câu hỏi sẽ được làm rõ sau
“Cậu tên là gì, con trai?” Robby hỏi anh lính
“Binh nhì Green, sir!”
“Được rồi, Green, giúp tôi đưa mấy người phụ nữ ra khỏi thuyền” Robby đưa tay ra “Đi thôi, các quý cô”
Green nhanh chóng nhảy xuống thuyền và giúp Sissy đầu tiên, rồi đến Cathy, rồi đến Công Chúa, người vẫn đang bế Sally. Robby đưa họ đến sàn gỗ phía sau của một trong những chiếc thuyền YP
“Còn chúng thì sao, sir?” Green chỉ mấy cái xác
“Cứ để ở đó. Sẽ quay lại đây sau, binh nhì”
Green nhìn những thi thể lần cuối “Chắc vậy” cậu thì thầm
Anh đã cởi áo khoác mưa và mở nắp bao da
“Chuyện gì xảy ra ở đây vậy?” Giọng một phụ nữ vang lên “Ồ, là anh, thiếu tá”
“Cô đang làm gì ở đây vậy, Chief?” Robby hỏi cô
“tôi có nhiệm vụ trông mấy cái thuyền ở đây sir. Gió có thể đập bức tường chắn sóng thành mảnh vụn nếu chúng ta không…” Mary Znamirowski là thuyền trưởng của tàu Bosun nhìn mọi người trên boong “Sir, có chuyện gì…”
“Chief, tôi đề nghị cô đưa người của mình đến đây càng nhanh càng tốt và lập chốt bảo vệ. Không có thời gian giải thích”
Một chiếc xe bán tải chạy tới. Nó đỗ vào chỗ đỗ xe ngay phía sau họ. NGười lái xe nhảy ra khỏi xe và lao về phía họ, theo sau đó là 3 người. Đó là Breckenridge. Viên thượng sỹ nhanh chóng nhìn mấy người phụ nữ, rồi quay sang Jackson và hỏi câu hỏi thời thượng nhất đêm nay “Có chuyện quái gì đang xảy ra vậy, sir?”
Robby chỉ vào con thuyền. Breckenridge nhanh chóng lướt qua và chỉ sau 4, 5 giây ông đã thốt lên “Chúa ơi!”
“Bọn tôi đang ở nhà Jack ăn tối” Robby giải thích “và vài kẻ xông vào bữa tiệc. Bọn chúng đang săn anh ấy….” Jackson chỉ về phía Hoàng tử xứ Wales, người vừa quay sang và mỉm cười. Breckenridge nhận ra anh và mở to mắt, miệng há hốc, nhưng rồi ông nhanh chóng quay trở lại trạng thái bình thường và làm điều mà đám thủy quân lục chiến luôn làm khi không biết làm sao – chào theo tư thế quân đội, theo đúng “Sách hướng dẫn” đã viết. Robby tiếp tục “Chúng giết hết nhóm an ninh. Chúng tôi đã gặp may. Chúng dự định trốn thoát bằng thuyền. Bọn tôi ăn cắp một cái và chạy đến đây, nhưng vẫn còn một con thuyền khác ngoài kia, đầy mấy tên khốn đó. Chúng có thể đang theo dấu chúng tôi”
“Họ được trang bị vũ khí gì?” viên thượng sỹ hỏi
“Như thế này, Gunny” Ryan giơ khẩu Uzi lên
Viên thượng sỹ gật đầu và lấy ra một máy bộ đàm liên lạc “Phòng bảo vệ, Breckenridge đây. Chúng ta có báo động Cấp độ A: Đánh thức tất cả mọi người. Gọi đại úy Peters. Tôi muốn một đội bắn tỉa đến bức tường chắn sóng trong vòng 5 phút. Hành động!”
“Rõ” tiếng radio trả lời “Báo động cấp độ A”
“Hãy đưa những người phụ nữ ra khỏi đây” Ryan thúc giục
“Vẫn chưa đến lúc, sir” Breckenridge trả lời. Ông nhìn xung quanh, đánh giá bằng con mắt chuyên nghiệp “tôi muốn có thêm vài lính an ninh ở đây trước đã. Đám bạn của các anh có thể đã đậu ở đầu song và tiến đến đây bằng đường bộ- đó là cách tôi sẽ làm. Trong vòng 10 phút, tôi sẽ có một tiểu đội súng bắn tỉa dến đây truy quét khu đất, có thể sẽ có toàn đội trong 5 phút nữa, nếu người của tôi không uống quá nhiều” ông bình tĩnh kết luận, nhắc Ryan rằng đây là đêm thứ 6- sáng thứ 7- và Annapolis có rất nhiều quán bar “Cummings và Foster, chăm sóc các quý bà. Mendoza, , lên một trong những con thuyền và canh giữ đầu biển. Tất cả mọi người, hãy tỉnh táo!” Breckenridge mất một phú đi bộ và xuống tường chắn sóng, kiểm tra tầm nhìn và tầm bắn.Khẩu colt 45mm tự động trong tay anh trông thật nhỏ. Mọi người nhận ra từ khuôn mặt của ông rằng kết quả quan sát không được khả quan và ông sẽ không yên tâm cho đến khi quân đội điều đến và những thường dân được di tản an toàn. Tiếp theo ông tìm hiểu tình hình với mấy người phụ nữ
“Các quỳ bá ổn rồi. Ồ, xin lỗi, bà Jackson. Chúng tôi sẽ đưa bà đến phòng y tế ngay, thưa bà”
“Có cách nào tắt đèn không?” Ryan hỏi
“Tôi không biết – tôi cũng không thích chiến đấu dưới ánh đèn. Bình tĩnh đi, trung úy, chúng ta có tất cả không gian rộng ở phía sau, vì vậy không ai có lẻn vào sau lưng chúng ta được. Ngay khi tôi tổ chức được mọi thứ, chúng ta sẽ đưa các quý bà đến phòng y tế và bảo vệ họ. HIện tại tôi nghĩ các anh vẫn chưa an toàn, nhưng chúng ta sẽ khiến mọi việc đâu vào đấy. Làm thế nào các anh thoát được thế?”
“Như Robby nói đấy, chúng tôi gặp may. Anh ấy giết hai tên bằng khẩu súng ngắn đó, tôi hạ được một tên trên thueyenf. Một tên khác thì bị chính đồng bọn bắn” Ryan rùng mình, nhưng không phải do gió hay mưa “Lúc đó hơi ly kì và kinh hãi”
“tôi tin là thế. Mấy tên đó có kỹ năng tốt chứ?”
“Mấy tên khủng bố á? Khỏi cần phải nói. Chúng đã gây bất ngờ trước đội an ninh và chiếm lợi thế rất nhiều, gần như đã thành công”
“Chúng ta cứ chờ xem” Breckenridge gật đầu
“Có một chiếc thuyền ngoài kia” Đó là Mendoza, dang trên một chiếc thuyền YP
“Ok, các chàng trai” viên thượng sỹ thở sâu, dơ khẩu 45 lên ngang đầu “Chỉ cần chờ vài phút nữa cho đến khi chúng ta có vài tay súng với vũ khí thực sự ở đây”
“Họ đang tiến đến khá chậm” anh lính báo cáo. Breckenridge nhìn qua để đảm bảo mấy người phụ nữ đã an toàn sau chỗ che chắn, rồi ông ra lệnh cho mọi người tản ra và núp sau mấy chỗ trống giữa những con thuyền
“Vì chúa, hãy cúi đầu xuống”
Ryan tự mình tìm được chỗ trống và dựa vào bức tường chắn sóng. Những người khác cũng như vậy, tất cả đều ở vị trí của mình. Anh chạm vào bờ kè bê tông trước mặt, yên tâm nó có thể chắn được mọi loại đạn.4 thủy thủ làm nhiệm vụ trên thuyền YP ở lại bảo vệ mấy người phụ nữ, cùng với một lính thủy đánh bộ mỗi bên. Breckenridge là người duy nhất di chuyển như mèo sau bức tường chắn sóng, theo bóng thuyền trắng xóa trên mặt nước. Ông tiến đến gần Ryan
“Ngay đó, khoảng 80 yard, di chuyển từ trái sang phải. Chúng cũng đang cố đánh giá tình hình. Chỉ cần cho tôi thêm 2 phút nữa thôi, mọi người” ông thì thầm
“Vâng” ngón tay phải của Ryan nhẹ nhàng đẩy chốt an toàn, nghiêng đầu khẽ liếc qua bờ kè. Cho đến giờ chỉ là một đường viền màu trắng nhưng anh vẫn có thể nghe thấy tiếng động cơ. Con thuyền quay đầu tiến vào chỗ Robby vừa neo đậu. Jack nghĩ, đây là sai lầm thực sự đầu tiên của họ.
“Tuyệt” Thượng sỹ giơ khẩu súng tự động lên, ngắm vào chiếc đuôi thuyền “Được rồi, các quý ông, cứ đến nếu chúng mày có thể tiến….”
Một chiếc xe bán tải khá lao xuống đường Sims. Nó không bật đèn và dừng lại ngay phía sau mấy phụ nữ. 8 người nhảy xuống phía sau xe. Hai lính thủy quân lục chiến chạy dọc theo bờ kè được chiếu sáng bởi một ánh đèn giữa hai con thuyền YP đang neo đậu. Bất ngờ, từ chiếc thuyền trên mặt nước ngoài bờ kè phun ra vài lưỡi lửa và cả hai lính thủy quân lục chiến đều gục xuống. Đạn bắt đầu nổ xung quanh họ, xuyên thẳng vào bức tường chắn sóng và các tàu neo đậu gần đó. Breckenridge quay lại và hét lên
“Bắn” tiếng súng nổ ầm ỹ. Ryan nhắm vào ánh đèn flash trên thuyền và bóp cò cẩn thận. Khẩu tiểu liên bắn liên tiếp 4 viên rồi băng đạng trống rỗng. Anh chửi thề và ngu ngốc nhìn chằm chằm vào khẩu súng trước khi nhận ra rằng anh có một khẩu súng lục cài thắt lưng. Anh rút khẩu Browning ra và ngắm bắn mục tiêu nhưng lại nhận ra là mục tiêu không còn ở đó. Tiếng động cơ đang lớn dần lên
“Dừng bắn! Dừng bắn! Chúng đã trốn chạy” Breckenridge hét lên “Có ai bị bắn không?”
“Ở đây!” Có ai đó gọi từ phía bên phải, chỗ mấy người phụ nữ
Ryan đi theo viên thượng sỹ quan đó. Hai lính thủy đánh bộ bị hạ, một bị ở phần mềm cánh tay, nhưng người còn lại thì bị trúng đạn vào mông và đang gào lên thảm thiết. Cathy đã kiểm tra vết thương cho cậu ta
“Mendoza, tình hình thế nào?” Breckenridge hỏi
“Chúng đang hướng đến…đợi chút…vâng, chúng đang di chuyển về phía đông”
“Bỏ tay ra, anh lính” Cathy đang nói. Viên đạn găm vào hông trái của anh lính binh nhì, ngay sát thắt lưng quần và cậu ta đang rú lên đau đớn “được rồi, được rồi, cậu sẽ ổn thôi. Đau nhưng có thể chữa được” Breckenridge cúi xuống lấy khẩu súng của anh lính và ném cho trung sỹ Cummings
“Ai chỉ huy ở đây?” Đại úy Mike Peter hỏi
“Hiện tại là tôi” Robby nói
“Chúa ơi, Robby, chuyện gì thế này?”
“Như anh thấy chuyện vừa xảy ra đấy”
Một chiếc xe bán tải đến, chở thêm 6 lính thủy đánh bộ. Mắt họ đổ dồn vào đồng đội bị thương, tay nắm chặt khẩu súng trường
“Mẹ nó, Robby…sir” đại úy Peters gào lên
“Mấy thằng khủng bố. Chúng đã cố bắt cóc chúng tôi từ nhà Jack. Chúng đang cố bắt được…chà, nhìn đây!”
“Chào buổi tối, đại úy” Hoàng tử nói sau khi kiểm tra tình hình vợ mình “Chúng ta có bắn được ai không? Tôi không có tầm nhìn bắn tốt” Giọng anh tỏ rõ sự thất vọng
“tôi không biết, sir” Breckenridge trả lời “Tôi thấy có vài viên đạn rơi xuống nước, và súng ngắn không thể xuyên thủng một thuyền như vậy” Một loạt tia chớp khác nháy lên chiếu sáng cả vùng mờ nhạt
“Tôi thấy chúng đang ra khỏi vịnh” Mendoza báo cáo
“Chết tiệt’ Breckenridge gầm gừ “4 cậu, đưa mấy người phụ nữ vào phòng y tế”. Ông tự mình ngồi xuống giúp Công Chúa đứng lên trong khi Robby bế vợ mình “Bà có muốn giao đứa trẻ cho mấy người lính không thưa bà? Họ sẽ đưa bà đến bệnh viện và tìm cho bà một quần áo khô”
Ryan thấy vợ mình vẫn đang cố giúp một trong những người lính thủy quân lục chiến đang bị thương, rồi nhìn con thuyền tuần tra trước mặt “Robby?”
“ừ Jack?”
“Con thuyền này có radar không?”
Chief (thuyền phó) Znaminowski trả lời “tất cả chúng đều có, sir”
Một lính thủy đánh bộ đang hạ cửa sau một chiếc xe bán tải để giúp Jackson bế vợ lên xe
“Anh đang nghĩ gì vậy Jack?”
“Chúng đang đi nhanh đến mức nào?”
“Khoảng 13…tôi không nghĩ chúng đủ nhanh” Znamirowski liếc nhìn con thuyền Robby vừa đậu ở bức tường chắn sóng “Theo tình hình biển bây giờ, tôi có thể bắt kịp, nhưng tôi cần một ai đó vận hành hệ thống radar. Tôi không có người điều khiển radar ngay bây giờ ở đây”
“Tôi có thể làm điều đó” Hoàng tử đề nghị. Anh đã quá mệt mỏi phải làm mục tiêu và lần này không ai có thể ngăn anh nhắm vào những kẻ đã luôn lấy anh làm mục tiêu “Thực tế thì tôi vô cùng vui khi được làm điều này”
“Robby, anh là chỉ huy ở đây” Jack nói
“Nó có hợp pháp không?” Đại úy Peters hỏi, nhưng tay đã cầm sẵn khẩu súng ngắn
“Coi này” Ryan nói nhanh “Tài sản của chính phủ Hoa Kỳ vừa bị một nhóm vũ trang nước ngoài tấn công- đó là hành động gây chiến và phải được đáp trả thích đáng” Anh nghĩ, ít nhất tôi đang nghĩ thế “Các anh có nghĩ ra lý do nào để chúng ta không đuổi theo chúng không?” Anh không thể
“Chief Z, cô có sẵn thuyền chưa?” Jackson hỏi
“Chúa ơi, có, chúng ta có thể sử dựng con thuyền số 76”
“Vậy khởi động đi. Đại úy Peters, chúng tôi cần vài lính thủy quân lục chiến”
“thượng sỹ Breckenridge, ông và thêm 10 người bảo vệ an ninh khu vực này”
Viên thượng sỹ chỉ huy người của mình đưa các thường dân lên xe. Ông nắm lấy vai Cummings
“Trung sỹ, tôi giao các thường dân này cho cậu, đưa họ đến bệnh xá ở vịnh và bảo vệ an toàn cho họ. Hãy tập hợp lính canh, nhưng nhiệm vụ ưu tiên của cậu là chăm sóc những người này. An toàn của họ là trách nhiệm cuẩ cậu – và cậu sẽ không rời nhiệm vụ cho đến khi tôi ra lệnh! Hiểu không?”
“Rõ rồi, Gunny”
Ryan giúp vợ lên xe tải “Bọn anh sẽ truy đuổi chúng”
“Em biết, cẩn thận nhé, Jack. Xin anh”
“Anh sẽ cẩn thận. Nhưng lần này bọn anh nhất định phải bắt được chúng, em yêu” Anh hôn vợ. Trong khoảnh khắc anh nhận thấy cái nhìn khác lạ trên mặt cô, hơn cả sự quan tâm
“Em ổn chứ?”
“Em ổn. anh cứ lo việc của mình đi, Cẩn thận!”
“Chắc chắn rồi ,em yêu. Anh sẽ quay về ngay”
Nhưng họ sẽ không thể quay về ngay được. Jack nhảy lên tàu. Anh bước vào bên trong và tìm thấy chiếc thang lên cầu”
“Tôi là Chief Znamirowski và tôi có lệnh ra khơi” Cô thông báo. Mary Znamirowski trông không có vẻ gì giống thuyền trưởng, dù đã tăng thêm vài cấp bậc-mà giống như hoa tiêu hơn, vị trí này có phù hợp với cô không nhỉ? Jack tự hỏi- trong khi tàu đã bắt đầu chuyển động
“Dây đuôi tàu đã thu lại” một thủy thủ -đây đúng là một người đàn ông- thông báo
“Tốt lắm” cô đáp và tiếp tục ra những lệnh ngắn gọn di chuyển dần thuyền ra khỏi bến. Sau một vài giây, tàu tuần tra của họ đã rời tường chắn sóng và các tàu khác đang thả neo trên cầu tàu, sẵn sàng khởi hành với tốc độ cao
“Bánh lái rẽ phải hoàn toàn, hết tốc lực. chuyển hướng 1-3-5” Cô quay đầu “Radar thế nào?”
Hoàng tử đang làm quen với hệ thống điều khiển không quen thuộc. Anh tìm thấy công tắc triệt tiêu tiếng vang, điều chỉnh về tầm nhìn “Ah, hướng mục tiêu là 1-1-8, khoảng cách 1300, mục tiêu đang hướng đông bắc, tốc độ…khoảng 8 hải lý”
“Gần như đúng rồi, nó đang đi vào vùng sóng” Chief Z nghĩ “Thiếu tá, nhiệm vụ của chúng ta là gì?”
“Chúng ta có thể theo kịp chúng không?”
“Họ đã bắn vào thuyền của tôi, tôi có thể dìm bọn chúng xuống nước nếu muốn, sir” Chief Z trả lời “tôi có thể tăng tốc 13 hải lý/giờ nếu anh muốn. Nhưng tôi nghĩ chúng không thể chạy quá 10 hải lý/giờ ở thời tiết này”
“OK, tôi muốn chúng ta theo kịp chúng càng gần càng tốt, nhưng không thể đến gần để bọn chúng phát hiện”
Chief Z mở cửa sổ phòng lái và nhìn ra ngoài biển “Chúng ta sẽ đến gần ở khoảng cách 300 yard. Còn lệnh gì nữa không?”
“Cứ tiếp tục và áp sát gần. Phần còn lại thì tôi sẽ dựa trên ý kiến của mọi người” Robby trả lời
“Thế chúng ta thử xem xét xem chúng sẽ đi đâu được không?” Jack đề nghị “rồi chúng ta có thể gọi lực lượng cơ động”
“Nghe có lý đấy. nếu chúng cố gắng chạy gần bờ…Chúa ơi, tôi là phi công chiến đấu, không phải cảnh sát” Robby nhấc bộ đàm liên lạc. Mã liên lạc của tàu này được hiển thị: NAEF
“Căn cứ hải quân Annapolis, đây là NAEF. Các anh có nghe được không, kết thúc” Anh pahir lặp lại hai lần trước khi nhận được câu trả lời xác nhận, anh nói tiếp “Annapolis, cho tôi gặp người chỉ huy cao nhất”
“Ông ấy vừa gọi chúng tôi, sir. Giữ máy” Một cú nhấp chuột sau đó, thêm vài tiếng tíc tắc thông thường “Đây là đô đốc Reynolds, ai đấy?”
“thiếu tá Jackson, sir, đang ở trên tàu tuần tra số 76. Chúng tôi đang cách Học viên Hải Quân 1 dặm về phía tây nam, đuổi theo một con tàu vừa bán vào khu vực bờ cảng cua chúng tôi”
“Vừa xảy ra chuyện gì thế? Được rồi, ai đang ở trên tàu”
“Chief (thuyền trưởng) Znamirowski và đội thủy thủ, Đại úy Peters và vài lính hải quân, Tiến sỹ Ryan và ừm, Đại tá xứ Wales, sir, của hải quân hoàng gia Anh” Robby trả lời
“Anh ta đang ở đó thật hả? Tôi vừa nhận được cuộc gọi bên FBI…chúa ơi, Robby! Được rồi, những dân thường đó đã vào bệnh viện, được bảo vệ nghiêm mật, FBI và cảnh sát đang trên đường tới đây. Lặp lại tình huống và kế hoạch của các anh”
“Sir, chúng tôi đang theo dõi con tàu vừa tấn công vào bến tàu. Kế hoạch của chúng tôi là theo dõi điểm đến của bọn chúng bằng radar, rồi gọi cho cơ quan thực thi pháp luật đẻ hành động, sir” Robby mỉm cười về cách anh đang chọn từ “Cuộc gọi tiếp theo của tôi là cho Lực lượng bảo vệ bờ biển Baltimore, sir. Có vẻ chúng đang hướng tới chỗ đó vào lúc này”
“Rõ rồi. Rất tốt. Anh có thể tiếp tục nhiệm vụ, nhưng an toàn của vị khách là trách nhiệm của anh. Đừng, lặp lại, đừng làm bất cứ chuyện gì không cần thiết. Rõ chưa”
“Vâng, sir, chúng tôi sẽ không làm bất cứ chuyện gì không cần thiết”
“Hãy sử dụng cái đầu, thiếu tá và báo cáo khi cần thiết. Kết thúc”
“Giờ thì chúng ta đã nhận thêm được một phiếu đồng ý” Jack nói to “Tiếp tục nào”
“Bên trái 15 độ, bánh lái” Chief Z ra lệnh, vòng qua điểm Greenbury “chuyển hướng 0-2-2”
“Mục tiêu là 0-1-4, khoảng cách 1400, và tốc độ vẫn là 8 hải lý / giờ” Hoàng tử nói với trung sỹ phụ trách bàn bản đồ “Họ đi một quãng ngắn vòng qua điểm này”
“Không vấn đề gì” Chief Z nhận xét, nhìn vào radar “Từ đây tất cả đều là vùng nước sâu”
“Chief Z, chúng ta có cà phê trên thuyền không?”
“Tôi có một bình trong bếp đó, sir, nhưng không có ai đi pha nó”
“tôi sẽ làm việc đó’ Jack nói. Anh đi xuống phía dưới, đi tới đuôi tàu rồi lại xuống tiếp. Khoang bếp là một không gian nhỏ nhưng máy pha cà phê lại không hề nhỏ. Ryan bắt đầu pha ca phê và quay lại phía boong tàu. Breckenridge đang phân phát áo cứu hộ cho mọi người trên boong, đề phòng bất trắc có thể xảy đến. Những lính thủy đánh bộ được triển khai ở cầu tàu ngoài buồng lái
“Cà phê sẽ có trong 10 phút nữa” anh thông báo
“Đội bảo vệ bờ biển, lặp lại lần nữa” Robby nói vào bộ đàm “NEF, đây là đội bảo vệ bờ biển Baltimore, nghe rõ không, over”
“tốt hơn rồi”
“Anh vui lòng cho chúng tôi biết những gì đang xảy ra?”
“Chúng tôi đang bám theo một con thuyền nhỏ, khoảng 20 feet- với hơn 10 tên khủng bố được trang bị vũ khí trên đó” anh đưa cho chọ vị trí, tuyến đường đi và tốc độ “Hãy xác nhận”
“Đã rõ, anh nói trên thuyền đầy khủng bố và súng tiểu liên, chuyện đó có thật không? Over”
“Xác nhận chuyện đó, con trai. Giờ thì đừng nói lời vô nghĩa nữa và hành động đi”
Đầu bên kia phản ứng hơi bối rối “Đã rõ, chúng tôi có tàu số 41 vừa rời bến và một con tàu dài 32 feet sẽ ở phía sau nó trong 10 phút. Đây đều là những tàu tuần tra cảng loại nhỏ. Chúng không được trang bị để chiến đấu với súng trên mặt nước, thưa ông”
“chúng tôi đang có 10 lính thủy quân lục chiến trên tàu” Jackson trả lời “Các anh có cần trợ giúp không?”
“Chúa ơi, có. Đã xác nhận. EF, tôi vừa nhận được cuộc gọi từ cảnh sát và FBI và họ cũng đang trên đường đến vùng đó”
“Được rồi. Báo tàu số 41 của bên anh gọi chúng tôi khi đã rời bến. Hãy để tàu bên anh đi trước và chúng tôi đi ngay theo sau. Nếu chúng tôi thấy mục tiêu dang hướng tới điểm nào thì chúng tôi muốn các anh gọi cho cảnh sát”
“Chúng tôi có thể dễ dàng làm điều đó. Hãy để tôi ra vài lệnh ở đây đã, Anh lính hải quân, gác máy”
“Một con tàu lớn” Hoàng tử nói
“Nó phải có một con tàu lớn” Ryan nói “Cùng một cách chúng đã làm khi giải thoát tên khốn Miller đó…Robby, anh có thể yêu cầu đội bảo vệ bờ biển cung cấp cho chúng ta danh sách những con tàu ở cảng được không?”
Werner và cả hai nhóm giải cứu con tin đã được lệnh di chuyển. Anh tự hỏi lại xảy ra chuyện gì – và đúng vậy – tối nay, nhưng có thể tìm hiểu sau. Lúc này thì anh đang chỉ huy các đặc vụ và cảnh sát hướng đến Học viên Hải quân để bảo vệ những người mà anh từng nhận lệnh phải giải cứu. Toàn đội được chia thành 2 nhóm, một nhóm đi trên chiếc suburban hiệu Chevy của FBI và một nhóm đi trên 2 chiếc xe cảnh sát bang, tất cả đều hướng phía bắc Cao tốc Ritchie đên Baltimore. Giá như họ có thể sử dụng trực thăng, anh nghĩ, nhưng thời tiết hôm nay thật kinh khủng và mọi người đã trải qua một đêm với trực thăng đủ khiếp đến già. Họ đang quay trở lại là một đội SWAT, với mục đích mà họ toàn toàn có thể hoàn thành tốt. Dù mọi thứ diễn ra đêm nay bất lợi đủ đường nhưng cuối cùng thì họ vẫn đang xử lý một nhóm khủng bố lớn xả súng và chúng đang chạy trốn….
“Đây là danh sách các tàu vào cảng” Viên trung úy thuộc lực lượng bảo vệ bờ biển nói trên radio “Tối thứ 6 có rất nhiều tàu rời đi nên danh sách không quá dài. Tôi sẽ bắt đầu từ Bến cảnh hải quân Dundalk trước. Tàu Nissan courier, đăng ký của nhật, chở ô tô và xe tải từ cảng Yokohama. Wilhelm Schorner, đăng ký Tây Đức, tàu container từ cảng Bremen chở hàng hóa thông thường. Costanza, đăng ký Hy Lạp, xuất phát từ cảng Valetta, Malta…”
“Chính là nó” Ryan nói
“…có vẻ như có kế hoạch ra khơi trong 5 giờ nữa. Georg McReady, người Mỹ, chở gỗ từ cảng Portland, Oregon. Đó là con tàu cuối cùng ở đây”
“Hãy nói cho tôi biết thông tin con tàu Costanza” Robby nói, nhìn Jack
“Nó đến trong tình trạng trống để bốc hàng, chủ yếu là máy móc thiết bị nông nghiệp và một số thứ linh tinh khác. Nó dự kiến ra khơi trước khi trời sáng và quay trở lại Valetta”
“Con tàu đó có lẽ là tàu chúng ta tìm kiếm đấy” Jack nói khẽ
“Cứ giữ máy, cảnh sát biển” Robby quay sang “Sao cậu biết, Jack?”
“tôi không biết, nhưng là một suy đoán có cơ sở. Khi mấy tên khốn này thực hiện cuộc giải cứu vào ngày giáng sinh, chũng cũng được một con tàu bốc đi ở eo biển, một con tàu có đăng ký của Hy Lạp. Chúng tôi nghĩ vũ khí của chúng cũng được sắm qua một tay buôn vũ khí người Malta đang hợp tác với một người Nam Phi và rất nhiều tên khủng bố đang đi đi lại lại qua Malta- chính quyền địa phương có quan hệ căng thẳng với một quốc gia ở phía nam. Người Malta không định làm bẩn tay mình nhưng nếu tiền của họ được tiêu đúng chỗ thì vấn đề sẽ khác đấy”
Robby gật đầu đồng ý và gọi tiếp “Đội bảo vệ bờ biển biển, anh đã gọi cho cảnh sát địa phương chưa?”
“Chuyện đó dễ thôi, hải quân”
“Nói với họ rằng chúng tôi tin điểm đến của mục tiêu là tàu Costanza”
“Đã rõ. Chúng tôi sẽ để tàu 32 feet giám sát nó và gọi cảnh sát địa phương”
“Bảo vệ bờ biển, đừng để bọn chúng trông thấy các anh”
“Đã hiểu, hải quân. Chúng tôi có thể xử lý phần dễ dàng đó. Gác máy….Hải quân, thông báo rằng tàu số 41 báo cáo rằng radar đã phát hiện ra tàu của anh và mục tiêu, đang vòng qua mũi Podkin đúng hay không? Over”
“Phải” Trung sỹ phụ trách bàn hải đồ nói. nh ta đang vạch ra hướng đi chính xác của con tàu dựa trên tín hiệu radar.
“Xác nhận. Bảo vệ bờ biển. Nói với tàu của các anh duy trì 500 yard cách mục tiêu. Rõ chưa”
“Đã rõ. 5-0-0 yard, Ok, tôi sẽ xem liệu cảnh sát đã điều động chưa. Cúp máy”
“Chúng ta giăng lưới được bọn chúng rồi” Ryan nói
“Ừ, trung úy, đừng cử động tay, sir” Đó là Breckenridge. Ông vươn tay vào thắt lưng của Ryan và lấy ra khẩu Browning tự động. Jack ngạc nhiên khi thấy ông đẩy lẫy và khóa an toàn vào “An toàn là trên hết, sir, OK? Nếu không anh sẽ mất vài thứ quan trọng đấy”
Ryan gật đầu ngượng ngùng “Cảm ơn Gunny”
“Phải có ai đó bảo vệ các trung úy” Breckenridge quay lại “Ok, lính thủy quân lục chiến- hãy tỉnh táo ngoài đó!”
“Ông cử một người bảo vệ hoàng tử?” Jack hỏi
“Ngay cả trước khi đô đốc ra lệnh” viên thượng sỹ chỉ về một hạ sỹ đang đứng, cầm súng trường trong tay, cách hoàng tử 3 feet, luôn trong tư thế sẵn sàng ngăn giữa anh ta và làn đạn
4
5 phút sau, 3 chiếc xe cảnh sát không đèn hiệu đến Bến Số 6 thuộc Bến tàu hải quân Dundalk. Xe được đậu dưới một trong những giàn cẩu container, và 5 sỹ quan lặng lẽ bước tới cầu thang lên tàu. Một thủy thủ canh ở đó đã ngăn họ lại- hoặc cố ngăn lại. Một rào cản ngôn ngữ đã ngăn anh ta có được một cuộc hội thoại hoàn chỉnh. Anh ta thấy mình đang bị còng hai tay ở sau lưng, đi theo toán sỹ quan. Viên sỹ quan cảnh sát dẫn đầu đã nhảy ba bậc thang một lúc lên đến cầu tàu
“Chuyện này là sao!”
“Và anh là ai?” viên cảnh sát lên tiếng hỏi, tay giơ khẩu súng
“tôi là chủ con tàu này” Thuyền trưởng Nikolai Frenza nói lớn
“Chà, thuyền trưởng, tôi là thanh tra William Powers của Cảnh sát bang Maryland và tôi có vài câu hỏi cho ông”
“Các anh không có quyền lên tàu của tôi” Frenza trả lời. Giọng của ông ta xen lẫn trọng âm Hy Lạp và vài ngôn ngữ khác “Ngoại trừ đội bảo vệ bờ biển, tôi sẽ không nói chuyện với bất kỳ ai”
“Tôi muốn làm rõ vài điều ở đây” Powers bước tớ cách viên thuyền trưởng 15 feet, tay anh nắm chặt khẩu Ithaca cỡ nòng 12mm “Bờ biển ông đang neo đậu thuộc quản hạt của Bang Maryland và khẩu súng này nói rằng tôi có mọi quyền hạn cần thiết. Giờ chúng tôi có thông tin rằng một con tàu khủng bố có điểm đáp lên tàu này và chúng đã giết rất nhiều người, bao gồm cả 3 cảnh sát bang” anh gí súng vào ngực Frenza “Thuyền trưởng, nếu bọn chúng đến đây, và nếu ông gây rắc rối thêm vào đêm nay, ông sẽ nhận được lãnh nguyên hậu quả của nó….ông hiểu ý tôi không”
Powers thấy người đàn ông trước mặt anh trở nên uể oải. Vậy là thông tin đúng rồi. Tốt
“Tôi khuyên ông nên hợp tác tốt, bởi vì rất nhanh thôi, ông sẽ nhìn thấy rất nhiều cảnh sát đến đây, nhiều hơn tất cả những lần ông thấy trước đây. Ông có thể sẽ cần thêm bạn đó, thưa ông. Nếu ông có gì cần nói với tôi thì tôi đang nghe đây”
Frenze do dự, mắt ông ta đảo quanh hết đầu tàu đến đuôi tàu. Ông ta gặp rắc rối lớn rồi, hơn cả số tiền đã tạm ứng trước “Có 4 người lên thuyền. Họ ở phía trước, mạn phải, gần mũi tàu. Chúng tôi không biết….”
“Câm miệng” Powers gật đầu với một cảnh sát, người này lập tức lấy bộ đàm trong túi ra
“thủy thủ đoàn của ông thì sao?”
“Thủy thủ đoàn ở bên dưới, chuẩn bị ra khơi”
“Sarge, Đội bảo vệ bờ biển nói họ còn cách đây 3 dặm và đang hướng đến nơi”
“Được rồi” Powers lấy còng tay từ lưng. Anh và người của mình hạ gục 4 người đứng trên càu tàu, còng tay chúng vào bánh lái tàu và hai chỗ khác “Thuyền trưởng, nếu ông và người của mình gây ồn ào dù chỉ một chút thôi, tôi sẽ quay trở lại đây và máu của ông sẽ bắn tung tóe trên con tàu này. Tôi không đùa đâu”
Powers dẫn người của mình xuống boong chính và bước tới mạn tàu. Cấu trúc thượng tầng con tàu Costanza chủ yếu nằm ở đuôi tàu. PHía trước của nó, boong được chất đầy các container hàng hóa, môĩ container có kính thước của một chiếc xe đầu kéo, xếp thành 3 đến 4 container mỗi chồng. Giữa các chồng conatainer là một hẻm nhỏ, rộng khoảng 3 feet, cho phép người ta tiến đến mũi tàu mà không bị phát hiện. Viên trung sỹ không có kinh nghiệm của một lính SWAT nhưng tất cả đội đều có súng ngắn và anh biết chút ít về chiến thuật bộ binh
Đi trong con hẻm kiểu này giống như đi giữa hai tòa nhà cao tầng, nhưng các chồng sắt thép hoen gỉ thay thế cho những khối bê tông. Cuối cùng thì mưa cũng ngớt, nhưng khi hạt mưa đập vào lớp vỏ thép của chiếc container, tiếng lộp độp vẫn rất lớn. Họ vượt qua hẻm thép cuối thì thấy cabin phía trước vẫn đang mở, và một chiếc cần cẩu đang treo lơ lửng ở mạn phải. Powers thò đầu nhìn xung quanh và phát hiện ra hai người đang đứng trên boong tàu ở phía xa , dường như đang nhìn về phía đông nam, lối vào của cảng. Không dễ tiếp cận. Anh và đội của mình ngồi xuống và tiến thẳng về phía đó. Khi được nửa quãng đường thì một người quay lại
“Các anh là ai?”
“Cảnh sát bang!” Powers để ý âm điệu của hắn và nâng súng lên, thật không may, anh bị vấp và phát bắn bị trượt. Tên còn lại ở mạn phải nghe thấy cũng rút súng ra bắn, nhưng cũng trượt, rồi hắn nấp sau container. Viên cảnh sát thứ tư chạy vòng qua cửa sập phía trước và bắn vào góc container, che cho đồng đội của mình. Powers nghe thấy tiếng nói chuyện dồn dập và âm thanh của những bước chân chạy. Anh hít một hơi sâu và lao vào mạn phải
Không ai ở đó. Tên đó đã chạy về đuôi thuyền và biến mất khỏi tầm nhìn. Có một chiếc thang dẫn từ chỗ lan can tàu xuống mặt nước và không còn gì ngoài chiếc bộ đàm mà ai đó đã đánh rơi
“Cứt thật” tình huống thật tệ quá. Anh đã tiếp cận bọn tội phạm có vũ khí nhưng lại để chúng thoát và có một con tàu chở những tên khác đang lao tới. Anh cử một trong những người của mình chạy ra mạn trái quan sát, và một người khác chĩa súng về mạn phải. Rồi anh lấy bộ đàm liên lạc và tìm cách gọi nhiều hỗ trợ hơn đang trên đường tới. Powers quyết định ngồi yên chờ cơ hội. Anh có quen Larry Fontana, đã giúp khênh quan tài cảu anh ấy ra khỏi nhà thờ và anh cmn sẽ hối hận cả đời đến bỏ lỡ cơ hội bắt giữ đám người đã giết hại anh ấy
Một xe cảnh sát bang dẫn đường, FBI giờ đã đến Cầu Francis Scott Key, bắc qua cảng biển Baltimore. Vấn đề tiếp theo là ra khỏi đường cao tốc để chạy nhanh đến bến tàu. Một cảnh sát cho biết anh biết một lối tắt và anh dẫn đầu đoàn xe. Đúng lúc này, một con tàu 20 feet đang đi ngang qua dưới cây cầu
“Mục tiêu rẽ phải, dường như đang hướng tới một con tàu đang đậu ở cầu tàu, hướng 3-5-2” Hoàng tử báo cáo
“Đúng là nó rồi” Ryan nói “Chúng ta đã tóm được chúng”
“Chief, đến gần hơn đi” Jackson ra lệnh
“Chúng có thể thấy chúng ta, sir…mưa đang tạnh dần. Nếu chúng hướn về phía bắc, tôi có thể tiếp cận họ từ phía cảng. Chúng đang hướng tới con tàu lớn đó- Anh muốn chúng ta bắt chúng ngay khi chúng vừa đến đó?” Chief Znamirowski hỏi
“Đúng vậy”
“Được. Tôi sẽ cần ai đó làm đèn soi. Đại úy Peters, ông cần cho các lính thủy đánh bộ của mình sang mạn phải. Có vẻ như trận chiến sẽ diễn ra từ bên phải” Chief Z lưu ý. Quy định của hải quân cấm cô phục vụ trên tàu chiến đấu, nhưng cô vẫn thuộc những quy định này
“Đồng ý” Peters ra lệnh và Breckenridge điều các lính thủy đánh bộ vào đúng vị trí. Ryan rời khỏi khoang lái và đi tới đuôi tàu. Anh đã quyết định, Sean Miller đang ở ngoài đó
“Tôi nghe thấy tiếng tàu đến” một cảnh sát nói nhỏi
“Phải” Powers cho thêm đạn vào súng. Anh nhìn về phía đuôi. Ở đó có vài người cũng dang câm súng. Anh nghe thấy tiếng bước chân phía sau- lực lượng tiếp viện đến
“Ai là người phụ trách ở đây?” Một cảnh sát lên tiếng hỏi
“Tôi” Powers trả lời “Anh ở lại đây, hai anh, tiến tới đuôi tàu. Nếu thấy có cái đầu nào thò ra phía sau container, cứ thổi bay cmn nó đi”
“Hiểu” . không chỉ họ hiểu mà Powers cũng hiểu. Một con tàu được gia cố sợi thủy tinh màu trắng đang còn cách họ khoảng 100 yard, chậm rãi tiến tới thang tàu
“Chúa ơi” nó có vẻ đang chứa đầy người và mọi người, như đã được báo tin, đều có súng tiểu liên. Anh vô thức chạm vào tấm thép ở mạn tàu, tự hỏi liệu nó có thể chịu được đạn hay không. Hầu hết cảnh sát giờ đang mặc áo chống đạn, nhưng Powers thì không. Viên trung sỹ bật nấc an toàn trên khẩu súng. Giờ phút này cuối cùng đã đến
Con tàu tiếp cận gần giống như một chiếc ô tô tiến vào ô đỗ xe. Người lái tàu đưa mũi tàu vào đáy chiếc thang và có ai đó trên mui tàu đưa dây ra cột. Hai người xuống thuyền, bước tới tấm nối nhỏ dưới thang. Sau đó họ giúp một người xuống thuyền, rồi nâng người đó lên thang kim loại. Powers kiên nhẫn chờ chúng leo lên đến nửa thang
“Đứng lại! Cảnh sát đây” Anh và hai cảnh sát chía súng thẳng xuống bên dưới “Di chuyển là sẽ chết” Anh thêm vào và không khỏi có chút tiếc nuối. Nghe cứ như trên TV.
Anh thấy những cái đầu ngẩng lên, vài cái miệng còn há hốc ngạc nhiên. Cả một vài cái tay di chuyển, nhưng trước khi bất kỳ thứ gì trông như một vũ khí hướng về phía anh thì một chùm đèn rộng 2 feet bắn thẳng từ dưới thuyền lên, chiếu sáng đám người như ánh sáng ban ngày
Powers thật biết ơn luồng sáng đó. Anh nhìn thấy những cái đầu quay lại nhìn, rồi lại quay lên nhìn anh. Giờ thì anh có thể thấy tất cả biểu cảm của bọn chúng. Chúng đã rơi vào bẫy và biết rõ tình thế.
“Chào các đằng ấy” Một âm thanh vang lên từ mặt nước. Đó là giọng của một phụ nữ trên loa “Kẻ nào dám nhúc nhích thì 10 lính thủy quân lục chiến dưới đây sẽ đưa lên đường ngay lập tức. Tôi rất vui vẻ được làm chuyện đó” giọng nói kết thúc. Trung sỹ Powers nhăn mặt khi nghe thấy câu này
Rồi một ánh đèn khác chiếu đến “Đây là lực lượng bảo vệ bờ biển Hoa Kỳ. Tất cả các anh đã bị bắt”
“Được rồi” Powers kêu lên “tôi đã bắt được chúng” Sự thay đổi chỉ diễn ra sau một phút và mọi người đều có thể thở phào. Con tàu tuàn tra màu xám của hải quân đã tiến đến bên cạnh con tàu nhỏ hơn và Powers nhìn thấy 10 khẩu súng trường đang chĩa vào mấy tên tù nhân của anh
“Được rồi, hãy hạ súng xuống và lên đây từng người một”
Đột nhiên, một tiếng súng lục sắc bén vang lên, đầu Bowers quay ngoắt lại, chưa kịp nhìn rõ điều gì thì đã có thêm hai phát súng ập đến. Viên trung sỹ cau mày, nhưng cố tỏ ra không sợ hãi nhất có thể, súng của anh vẫn chĩa vào chiếc thuyền bên dưới.
“tôi thấy một tên!” một viên cảnh sát nói “100 feet sau chúng ta”
“Xử lý đi” Powers ra lệnh “OK, mày và người của mày cũng mau đến đây và nằm sấp xuống boong”
Hai người đầu tiên tiến đến, mang theo môt người thứ ba đang bị thương ở ngực. Powers lệnh cho họ nằm theo hàng, úp mặt xuống boong, hàng hàng container đầu tiên. Những người còn lại lần lượt leo lên boong. Khi tên cuối cùng lên, anh đếm được 12, vài tên bị thương. Chúng để lại phía sau một đống súng và cái gì đó như một cái xác
“Này, mấy anh lính, chúng tôi cần giúp đỡ ở đây”
Ryan chờ đợi những lời này từ đâu. Anh nhảy từ boong sau chiếc YP sang con tàu gia cố bằng sợi thủy tinh, bị trượt chân suýt thì ngã. Breckenridge nhảy xuống tiếp theo, liếc nhìn cái xác bị bọn khủng bố bỏ lại và thấy một lỗ rộng nửa inch trên trán
“Tôi đã nghĩ tôi là người bắn tốt chỉ với một viên đạn. Anh đi trước đi, trung úy” ông chỉ tay về phía cái thang. Ryan lập tức leo lên thang, súng sẵn trong tay. Phía sau anh, đại úy Peters đang hét lên điều gì đó nhưng anh chẳng quan tâm
“Cẩn thận đấy. Chúng ta còn mấy thằng đang ẩn phía sau mấy chiếc container kia” Powers cảnh báo. Jack đi đến trước mấy container và thấy đám người đang nằm úp sấp trên boong, tay đặt sau cổ, hai cảnh sát đang đứng canh chừng. Ngay sau đó có 6 lính thủy quân lục chiến leo lên theo.
Đại úy Peters vừa lên boong đã đên gặp viên trung sỹ cảnh sát có vẻ là người chỉ huy ở đây
“Chúng ta còn ít nhất 2, có thể là 4 tên đang ẩn nấp dọc theo dãy container này” Power nói
“Có muốn chúng tôi xua chúng không?”
“Vâng, hãy làm chuyện đó luôn đi” Powers cười toe toét trong bóng tôi. Anh tập hợp lính của mình, để Breckenridge và 3 lính thủy quân lục chiến bảo vệ những người trên boong. Ryan cũng đứng đó. Anh đang đợi những người khác đến đuôi tàu. Rồi bắt đầu nhận diện các khuôn mặt
Miller cũng đang nhìn, vẫn hy vọng tìm cách nào đó thoát ra. Hắn quay đầu sang bên trái và thấy Ryan đang chăm chăm nhìn mình cách đó 20 feet. Ngay lập tức họ nhận ra nhau và Miller nhìn thấy gì đó, cái nhìn mà hắn vốn tưởng chỉ có hắn mới có đươc.
Tao chính là thần chết, khuôn mặt của Ryan nói với hắn. Tao đến đây vì mày. Cơ thể anh như được cấu tạo từ băng. Các ngón tay trên khẩu súng ngắn siết thặt chi anh từ từ tiến tới, đôi măt khóa chặt khuôn mặt Miller. Trong mặt Jack, hắn như một con thú, nhưng hắn giờ đã mất hết răng nanh. Jack tiến tới gần hắn và đá vào chân Miller, ra hiệu bằng khẩu súng cho hắn đứng dậy, nhưng không nói một lời. Bạn không cần phải nói chuyện với một con rắn. Bạn chỉ cần giết nó.
“Trung úy….” Breckenridge hơi chậm một chút trước khi hiểu chuyện gì đang xảy ra. Jack đẩy Miller lưng dựa vào thành một chiếc container, cẳng tay ép chặt vào cổ họng hắn. Anh thực sự muốn bẻ gãy cổ thằng này.
Chính thằng con hoang này đã gần như giết chết gia đình mình. Dù anh không chứng kiến nhưng anh biết mặt hắn chẳng đổi chút cảm xúc nào khi làm điều đó
Miller nhìn vào mắt anh và thấy….không gì cả. Lần đầu tiên trong đời, Sean Miller biết đến cảm giác sợ. Hắn nhìn thấy cái chết của mình và nhớ đến những bài học trong trường công giáo từ rất lâu rồi, nhớ đến những gì các bà sơ đã dạy, và hắn sợ những gì họ nói đã đúng. Khuôn mặt hắn chảy mồ hôi ròng ròng va tay hắn run lên, dù hắn chẳng thèm tin đạo, nhưng hắn sợ phải sống đời đời kiếp kiếp ở địa ngục đang vẫy chờ.
Ryan nhìn thẳng vào mắt Miller và biết hắn đang nghĩ gì. Tạm biệt Sean. Tao hy vọng mày thích ở đó
“Trung úy!”
Jack biết anh còn rất ít thời gian. Anh giơ khẩu súng lục lên, cạy miệng Miller và nhét đầu súng vào miệng hắn trong khi mắt đâm thẳng vào mắt Sean. Anh siết chặt cò súng như đã được dạy. Chỉ một lực nhẹ nữa thôi, và anh sẽ không bao giờ biết được khi nào súng nổ….
Nhưng không có gì xảy ra cả và một bàn tay to lớn đã hạ xuống bắt lấy khẩu súng của anh
“Hắn không đáng, trung úy. Hắn chỉ là không đáng” Breckenridge thu bàn tay lại và Ryan thấy mũi khẩu súng của anh đã hạ xuống. Anh phải mở nó ra trước khi bắn “Suy nghĩ kỹ vào, con trai”
Từ ngữ định thốt ra nhưng lại bị nuốt lại. Anh nuốt hai ngụm nước bọt rồi thở thật sâu. Những gì anh nhìn thấy trước mắt không còn ghê tởm như trước, và nỗi sợ hãi đã khiến Miller trở thành người mà hắn chưa từng có trước đây. Dù sao thì hắn không còn là một con thú. Hắn là một con người, một tấm gương xấu xa về việc con người đã trở nên như thế nào nếu đánh mất lương tâm. Miller nấc lên liên tục nhưng không thể cúi xuống, cẳng tay trái của Jack vẫn đặt trên cổ hắn. Jack lùi lại và thả tay ra, và Miller ngã xuống sàn ngay sau đó. Viên thượng sĩ nắm lấy cánh tay phải của Jack và lấy khẩu súng ra khỏi tay anh
“Tôi biết anh đang nghĩ gì, những gì hắn đã làm với con gái nhỏ của anh, nhưng hắn không đáng để anh làm chuyện này. Tôi có thể kể với cảnh sát rằng anh bắn hắn khi hắn có gắng chạy trốn. Những cậu bé của tôi sẽ làm chứng giúp tôi. Anh sẽ không bao giờ phải ra tòa, nhưng hắn không đáng so với những thiệt hại mà việc đó có thể gây ra, con trai. Anh không đáng để bị coi là tên giết người” Breckenridge nhẹ nhàng nói “Ngoài ra, nhìn những gì anh vừa khiến hắn sợ hãi kìa, tôi không biết sao nhưng hắn giờ không còn là một người đàn ông nữa, hết rồi”
Jack gật đầu, nhưng vẫn không thể nói chuyện. Miller vẫn quỳ xuống, nhìn chằm chằm xuống boong, không dám nhìn vào mắt Ryan. Jack giờ có thể cảm nhận được cơ thể mình, máu chảy giận giật trong huyết quản báo với anh rằng anh vẫn còn sống và toàn vẹn. Minh đã thắng, anh nghĩ, và ý thức đã quay lại kiểm soát cảm xúc. Minh đã thắng rồi. Mình đã đánh bại hắn và không hủy hoại bản thân. Tay cầm súng cả anh cuối cùng cũng nới lỏng
“Cảm ơn ông Gunny, nếu không có ông…”
“Nếu anh thực sự muốn giết hắn thì anh sẽ nhớ bóp cò súng, trung úy. Tôi quen biết anh từ lâu rồi chứ có phải ngày một ngày hai đâu’ Breckenridge gật đầu xác nhận sự thành tâm trong lời nói của anh “Mày, quay úp trở lại boong” Ông nói với Miller
“Trước khi bất kỳ ai trong chúng mày nghĩ chúng mày may mắn thì tao sẽ bắn nát sọ” viên thượng sỹ tiếp theo nói “Chúng mày đã phạm tội giết người ở một nơi vẫn đang thi hành án tử hình bằng hơi ngạt. Và chúng mày hoàn toàn có thể bị giết bởi bất cứ ai ở đây, nên hãy nghĩ kỹ trước khi định làm gì”
Đội giải cứu con tin đến tiếp theo. Họ thấy lính thủy quân lục chiến và cảnh sát bang đang lục soát đống container từ mũi tàu đến đuôi tàu trên boong. Sau vài phút, họ xác định không có ai trốn trong container. Có lẽ 4 thành viên còn lại của ULA đã sử dụng đường giữa các container để thoát về phía đuôi tàu, có thể trên phía trên con tàu. Werner tiếp quản quyền chỉ huy. Anh cho dựng các thùng kim loại bên ngoài và canh giữ để không ai thoát được ra ngoài. Một nhóm đặc vụ FBI khác tiến đến để tiếp quản bọn khủng bố. 3 xe của đài truyền hình đã đến hiện trường, chiếu thêm đèn khiến cho xung quanh tàu có ánh sáng như ban ngày. Cảnh sát giữ họ lại, nhưng các bản tin trực tiếp đã phát đi khắp thế giới. Một đại tá thuộc cảnh sát bang đang tổ chức họp báo ngay lúc này. Ông nói trước máy quay rằng tình hình đã được kiểm soát, nhờ may mắn và nỗ lực của cảnh sát.
Vào lúc này, tất cả bọn khủng bố đều bị còng tay và bị lục soát. Các đặc vụ đọc quyền của chúng theo hiến pháp trong khi 3 đặc vụ khác xuống thuyền thu thập vũ khí và các bằng chứng khác. Hoàng tử cuối cùng cũng trèo lên thang, cùng với một lính bảo vệ trang bị vũ khí hạng nặng. Anh bước đến chỗ đám khủng bố đang ngồi, nhìn họ một phút nhưng không nói lời nào. Anh không phải nói gì cả
“OK, chúng ta có vài thứ chứa trong container cuối đuôi tàu. Có vẻ như đó là 4 người bọn chúng. Đám thủy thủ khai vậy” Một trong những đặc vụ HRT nói “Chúng ở đâu đó phía dưới và chúng tôi sẽ thử thuyết phục bọn chúng đầu hàng. Nếu không thì chúng ta sẽ tấn công. Và chúng ta còn rất nhiều thời gian”
“Làm thế nào để đưa mấy tên này ra khỏi đây?” Sỹ quan Powers hỏi
“Chúng tôi chưa có thời gian giải quyết việc này, nhưng trước hết hãy đưa những thường dân ra khỏi đây trước. Chúng tôi cũng muốn các anh chỉ đạo họ rời khỏi đây. Khá là nguy hiểm nếu sử dụng thang dưới đuôi tàu. Kể cả đối với thủy quân lục chiến. Cảm ơn đã hỗ trợ, đại úy”
“Chúng tôi hy vọng mình không làm mọi thứ rối lên, ý tôi là vì sự tham gia của chúng tôi”
Viên đặc vụ lắc đầu “Các anh không vi phạm bất cứ điều luật nào mà tôi biết. Chúng tôi cũng đã có mọi bằng chứng cần thiết”
“Được, vậy chúng tôi sẽ quay lại Annapolis”
“Được, sẽ có một đội đặc vụ đến đó để hỏi các anh vài câu. Xin chuyển lời cảm ơn tới đội thủy thủ”
“Thượng sỹ, tập hợp người để di chuyển nào”
“OK. Lính thủy quân lục chiến, tập hợp” Breckenridge ra lệnh. 2 phút sau mọi người đã có mặt đưới con thuyền tuần tra, hướng về phía cảng. Mưa cuối cùng cũng tạnh và bầu trời trở nên quang đãng, những luồng không khí mát mẻ từ Canada cuối cùng cũng thổi tan cơn nóng bức trong suốt nhiều tuần qua. Các thành viên của Thủy quân lục chiến leo lên những chiếc giường nhỏ trong phòng khách trên thuyền để bù lại giấc ngủ đã mất. Chief Znamirowski và đội thủ thủ tiếp tục lái tàu. Ryan và những người khác tập trung trên mui thuyền để thưởng thức ly cà phê chưa được đụng đến
“Một ngày dài” Jackson nói, kiểm tra đồng hồ của mình “Đáng lẽ tôi phải bay trong vài giờ nữa. Chà, đằng nào thì tôi cũng bay”
“có vẻ như cuối cùng chúng ta cũng thắng” Đại úy Peters nhận xét
“Cái giá phải trả không hề rẻ” Ryan nhìn chăm chăm vào ly cà phê
“Giá phải trả chưa bao giờ là rẻ, sir” Breckenridge nói sau vài giây
Con tàu đang tăng tốc. Jackson nhấc điện thoại hỏi tại sao, anh mỉm cười với câu trả lời và nói rằng không sao cả
Ryan lắc đầu để giải tỏa đầu óc và đi lên boong tàu. Dọc đường anh thấy có một bao thuốc của một thủy thủ bỏ trên bàn và lấy một điếu. Anh lững thững đi tiếp đến đuôi tàu. Cảng Baltimore đã xuất hiện ở đường chân trời va con thuyền đang rẽ hướng nam về Annapolis, duy trì tốc độ 13 hải lý/giờ- khoảng 15 dặm/giờ, lướt như bay trên nước. Khói điếu thuốc anh vừa thở ra kéo theo một cái đuôi dài đằng sau. Phải chăng Breckenridge đã đúng? Anh ngẩng đầu nhìn trời đặt câu hỏi. Câu trả lời trong nháy mắt đã hiện lên trong đầu. Ông ấy có phần đúng, mình không nhất thiết phải bị coi là kẻ sát nhân. Có lẽ ông ấy cũng đúng ở một phần khác, mình cũng hy vọng thế….
“Mệt không Jack?” Hoàng tử hỏi, đã đứng bên cạnh anh từ bao giờ
“tôi đáng nhẽ cảm thấy mệt nhưng tâm trí thì vẫn đang kích động”
“Chắc chắn phải thế rồi” Hoàng tử lặng lẽ nói “tôi đã muốn hỏi họ tại sao. Khi tôi bước lên tàu nhìn vào họ, tôi đã muốn…”
“Phải” Ryan hít một hơi cuối rồi ném đầu lọc xuống “Ngài có thể hỏi điều đó nhưng tôi nghi ngờ câu trả lời bọn họ cũng chẳng có nghĩa gì”
“Vậy chúng ta nên giải quyết vấn đề này thế nào?”
Jack nghĩ, chúng ta đã giải quyết xong vấn đề của tôi. Bọn chúng sẽ không bao giờ truy đuổi gia đình tôi nữa. Nhưng đó không phải là câu trả lời mà ngài muốn, phải không? “Tôi nghĩ có lẽ nằm ở vấn đề công lý. Nếu mọi người tin vào xã hội của họ thì họ sẽ không phá luật. Điều cốt yếu là phải thuyết phục họ tin. Chúa ơi, chúng ta không thể lúc nào cũng thành công khi làm việc đó” Jack quay lại “Nhưng ngài đang cố gắng hết sức và ngài sẽ không bỏ cuộc Mọi vấn đề đều có giải pháp nếu ngài kiên trì. Ngài có một hệ thống tốt, ngài chỉ phải làm cho nó tốt đối với tất cả mọi người và đủ tốt để mọi người đều tin vào nó. Điều này không dễ nhưng tôi nghĩ ngài có thể làm được. Sớm hay muộn thì nền văn minh cũng luôn chiến thắng chủ nghĩa man rợ” tôi nghĩ tôi vừa chúng minh điều đó. Tôi hy vọng thế
Vị Hoàng tử xứ Wales nhìn về phía đuôi tàu một lúc “Jack, cậu là một người tốt”
“Ngài cũng vậy, người an hem. Đó là lý do tại sao chúng ta sẽ thắng”
Hiện trường thật rùng rợn, nhưng không hề khơi gợi lòng thương xót của bất cứ điều tra viên nào có mặt tại đây. Thi thể Geoffrey Watkins vẫn còn ấm nóng và máu vẫn chảy từ trần nhà xuống. Sau khi người chụp ảnh xong việc thì một viên thám tử đến lấy khẩu súng từ tay anh ta. TV vẫn đang mở và bản tin “Chào buổi sáng, nước Anh” vẫn đang truyền hình trực tiếp từ nước Mỹ
Tất cả những kẻ khủng bố đã bị bắt. Chắc hẳn là vì điều này rồi, Murray nghĩ.
“Đồ ngu ngốc” Owens nói “Chúng tôi chưa hề có bất kỳ bằng chứng hữu ích nào”
“Giờ thì chúng ta có rồi” Một thám tử cầm trong tay 3 trang giấy “Đây là một bức thư hữu ích. Chỉ huy” Anh nhét những trang giấy vào một cái túi nhựa. Trung sỹ Bob Highland cũng ở đó. Anh vẫn còn đi tập tễnh, với một cái chân giả và một cái lạng, nhìn xuống cái xác của kẻ cung cấp thông tin đã suýt biến mấy đứa con anh thành trẻ mồ côi. Highland không nói một lời
“Jimmy, anh có thể đóng hồ sơ vụ này rồi” Murray xen vào
“Không theo cách tôi vẫn thích” Owens trả lời “Nhưng giờ tôi đoán Ông Watkins đang trả lời cho các nhà chức trách cấp cao hơn”
5
40 phút sau con thuyền cập cảng Annapolis. Ryan ngạc nhiên khi thấy Chief Znamirowski không giảm tốc độ mà lái thẳng tiếp đến thẳng khu bệnh viện của Học viện. Cô khéo léo dừng thuyền YP dựa vào bức tường chắn sóng, nơi có hai lính thủy đánh bộ đang chờ sẵn. Ngoại trừ thủy thủ đoàn, Ryan và mọi người đều nhảy ra khỏi thuyền
“Tất cả đều an toàn” Trung sũy Cummings báo cáo Breckenridge “chúng ta có vô số cảnh sát và FBI ở đây, Gunny. Mọi người đều ổn cả”
“tốt lắm, cậu đã làm rất tốt”
“Tiến sỹ Ryan, anh đi cùng với tôi nhé? Ông cần phải nhanh lên, sir” viên trung sỹ trẻ nói. Anh nhanh chóng dẫn đường
Cũng may chỉ là đi bộ. Đôi chân Ryan kiệt sức, muốn nghỉ lắm rồi khi viên trung sỹ dẫn anh lên đồi và vào một khu nhà cũ của bệnh viện thuộc học viện
“Đứng lại” Một đặc vụ liên bang lấy khẩu súng đang cài ở thắt lưng Ryan “Tôi sẽ giữ nó cho anh, nếu được”
“Xin lỗi” Jack nói đầy xấu hổ
“Không sao. Anh có thể vào” Chớp mắt đã không nhìn thấy ai. Trung sỹ Cummings ra hiệu cho anh đi theo
“Mọi người đâu rồi?”
“Sir, vợ anh đang ở trong phòng sinh” Cummings quay sang anh cười toe toét
“Không ai nói với tôi cả” Ryan thốt lên
“Cô ấy nói đừng khiến anh lo lắng, sir” Họ nhanh chóng lên tầng. Cummings dơ tay chỉ “Chỗ đó, đừng vui quá, tiến sỹ”
Ryan chạy qua hành lang, một quân y chặn anh lại và ra hiệu cho Ryan vào phòng thay quần áo, nơi Ryan nhanh chóng cởi hết quần áo và mặc vào chiếc áo màu xanh phẫu thuật. Nó mất vài phút vì Ryan quá mệt nên không thể làm nhanh hơn. Anh đi tới phòng chờ và nhìn thấy tất cả bạn bè đang ở đó. Rồi một quân y đưa anh vào phòng sinh
“tôi đã không làm việc này trong thời gian dài rồi” viên bác sỹ nói
“tôi cũng vài năm rồi chưa làm việc này” Cathy pha trò với ông “Ông nên truyền cảm hứng cho bện nhân tin tưởng mình”, rồi sau đó cô lại bắt đầu thở, cố gắng kìm nén dấu hiệu co bóp của tử cung. Jack nắm lấy tay cô
“Chào em yêu”
“Anh đến thật đúng lúc” viên bác sỹ nói
“Sớm hơn 5 phút thì tốt hơn. Mọi việc ổn chứ?” cô hỏi, rồi giống như lần cô sinh Sally, khuôn mặt cô ướt đẫm mồ hôi và trông rất mệt mỏi, nhưng thật đẹp
“Xong rồi, tất cả đã kết thúc” Anh lặp lại “Anh ổn. Em thế nào?”
“Cô ấy vỡ nước ối hai giờ trước và đang cố gắng chờ đợi anh về để đứa bé chào đời. còn lại mọi việc đều ổn” viên bác sỹ trả lời. Ông trông còn lo lắng hơn cả bà mẹ “cô đã sẵn sàng sinh chưa?”
“Rồi!” Cathy nắm chặt tay anh. Đôi mắt cô nhắm lại cho nỗ lực cuối cùng, rồi thở ra từ từ
“Đã nhìn thấy đầu chui ra. Mọi thứ đều ổn. Một lần rặn nữa và chúng ta sẽ về nhà” viên bác sỹ nói. Đôi bàn tay đeo găng của anh đã được đặt vào khung để chào đón sự ra đời của một sinh mệnh mới.
Jack quay sang nhìn phần còn lại của đứa con mới sinh dần xuất hiện. Vị trí đang đứng cho phép anh nhìn thậm chí là trước cả vị bác sỹ. Đứa trẻ bắt đầu khóc như bất cứ đứa trẻ sơ sinh bình thường nào khác. Và đó, Jack nghĩ, đó chính là âm thanh của tự do
“Con trai” John Patrick Ryan Sr nói với vợ ngay trước khi hôn cô “Anh yêu em”
Viên quân y đứng gần nhất giúp bác sĩ cắt dây rốn cho bé rồi quấn chăn trắng cho bé, cách đó vài bước có một chiếc cân, anh ta đi cân bé. Cathy cố gắng rặn một lần nữa, và nhau thai rơi xuống một cách suôn sẻ.
“Có môt vết rách nhỏ” Bác sỹ thông báo. Ông cho cô ít thuốc giảm đau rồi khâu lại cho cô
“Em đã nói rồi mà” Cathy nhăn nhó trả lời “Nó khỏe chứ?”
“tôi thấy bé ổn” viên quân y nói “nặng 8 pound và không thiếu bộ phận nào.Đường hô hấp bình thường và đứa trẻ này sẽ có một trái tim khỏe”
Jack bế con trai mình, một khối đỏ hỏn bé bỏng và ầm ỹ, cái mũi như một cái cúc áo nhỏ hài hước
“Chào mừng đến với thế giới và ta là cha con” Anh nhẹ nhàng. Và cha con không phải là kẻ giết người. Có thể điều đó nghe không có gì to tát nhưng nó có ý nghĩa hơn hầu hết mọi người tưởng. Anh ôm sinh mệnh mới vào ngực và nhắc nhở bản thân đây đây là món quà của Chúa. Một lúc sau anh nhìn xuống vợ “Em có muốn nhìn con trai mình không?”
“Em sợ là mẹ nó đang bất lực”
“Với anh, mẹ nó thực sự rất đẹp” Jack đặt con trai cạnh tay của Cathy “Em vẫn ổn chứ?”
“Ngoại trừ Sally, em nghĩ em có mọi thứ em cần ở đây, Jack”
“Thế là xong” Bác sỹ nói “tôi không có nhiều kinh nghiệm về OB nhưng tôi đã làm thực sự tốt” Ông nhìn lên và chứng kiến cảnh tượng vui mừng thường thấy khi một sinh linh mới xuất hiện và ông tự hỏi sao mình không chọn ngành sản phụ khoa. Đó hẳn là chuyên ngành hạnh phúc nhất của y học. Nhưng những giờ vừa qua thật ầm ỹ, ông tự nhắc nhở bản thân.
Viên quân y nhắc nhở và đưa John Patrick Ryan Jr về phòng dành cho trẻ sơ sinh, nơi em sẽ là em bé duy nhất lúc này. Bác sỹ nhi của bệnh viện cũng có việc để làm.
Jack ngắm nhìn vợ dần chìm vào giấc ngủ – anh kiểm tra đồng hồ – đã 23 giờ qua, cô cần ngủ. Anh cũng vậy nhưng anh chưa thể ngủ ngay được. Anh hôn vợ lần nữa trước khi một quân y khác đưa cô đến phòng chăm sóc. Anh vẫn còn việc nữa phải làm
Ryan bước ra khỏi phòng sinh để thông báo cho mọi người về đứa con trai mới sinh, một cậu con trai kháu khỉnh khỏe mạnh, nhưng sẽ có hai cặp bố mẹ đỡ đầu rất khác nhau.