Trốn Thoát Khỏi Thực Tại

Lượt đọc: 593 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Ngày mai yêu thương

Mở một quán rượu không phải là mơ ước của tôi. Trước khi nghỉ việc, thậm chí nằm mơ tôi cũng chưa từng nghĩ tới.

Nhập hàng xong, rửa tay, thay áo và tạp dề xanh sạch sẽ, tôi châm điếu thuốc và tận hưởng. Những lúc như thế này, tôi luôn có cảm giác khó lý giải. Quầy bar cũ kỹ, bốn bức tường và trần nhà được bài trí giản đơn, những hộp đựng gia vị và gạt tàn nhựa được bày ngay ngắn. Một tiếng đồng hồ nữa, trong không gian nhỏ hẹp chỉ có hai mươi chỗ ngồi trước quầy sẽ chật cứng khách quen và cả khách vãng lai, sẽ còn có cả khói thuốc họ nhả ra, tiếng cười nói và mùi thơm phức của những xiên thịt nướng quạt than hoa.

Những chuyện chỉ nghĩ vỏn vẹn một đêm trước khi khai trương quán luôn khiến tôi có cảm giác lạ lẫm và yên ổn một cách diệu kỳ. Cuộc đời tôi không nên như vậy, trong sâu thẳm suy nghĩ của mình, tôi có cảm giác đắng cay giằng xé, nhưng những cảm giác ấy lại được phủ đầy bởi sự thỏa mãn ngọt ngào, cũng giống việc thi thoảng ăn một chiếc bánh pudding. Đó là sự liên tưởng ưa thích của tôi.

Chiếc đồng hồ giản dị treo trên tường sắp chỉ đúng năm giờ, tôi dụi thuốc, đứng dậy và kéo cánh cửa để cậu nhân viên trẻ tuổi bước vào. Hôm qua, cậu ta vẫn để tóc màu vàng, nhưng hôm nay đã chuyển sang màu hồng sặc sỡ.

“Cái gì đây, theo mốt à? Nhìn cái đầu cậu này.”

“Chào buổi sáng.”

“Giống gái nhảy trong hộp đêm hôm trước đấy.”

“Tôi sắp chết đói đến nơi rồi, hôm nay ăn gì đấy?”

“Không nghe tôi nói gì sao? Đậu phụ Tứ Xuyên, món hầm tối qua vẫn còn thừa một ít, cậu quét dọn rồi chứ?”

Nói chuyện nhưng không ăn ý, tôi bước ra kéo rèm và mở cửa quán. Cậu nhân viên Fukuoda đặt chiếc đàn ghi-ta khoác trên lưng xuống ghế, sau đó mở nắp nồi cơm. Tôi bước ra ngoài, ngước lên trời, mây đen xám xịt như sắp mưa đến nơi. Mưa nhỏ thì khách hàng sẽ còn kéo đến đông hơn. Tuy vậy, chương trình dự báo thời tiết buổi trưa thông báo nhiều khả năng sẽ có tuyết rơi. Tôi thắp chiếc đèn lồng rách tả tơi, đi vào trong quán. Tại một góc quầy bar, Fukuoda đang và vội bát cơm với đậu phụ Tứ Xuyên. Tôi không dám tin một người gầy hom hem như vậy lại ăn khỏe đến thế. Không hiểu do sức vóc thanh niên hay vì nghèo túng, hoặc có lẽ là do cả hai.

Năm giờ năm phút, vị khách đầu tiên đã đến. Một ông lão kiệm lời hình như sống ở quanh đây, từ khi mở quán đến nay, hầu như ngày nào ông cũng xuất hiện đúng giờ này. Dù là mùa hè, ông cụ cũng không dùng bia, ông luôn gọi hai bình rượu đã hầm nóng kèm một chút đồ nhắm, ngồi bần thần trong hai tiếng đồng hồ rồi đi về. Đối với tôi, đó là vị khách rất lý tưởng.

“Xin chào, hôm nay rét quá nhỉ?”

“Nghe nói buổi tối còn có tuyết nữa đấy.”

Fukuoda đang ngồi cuối quầy bar lặng lẽ ăn cơm, còn ông lão vừa ở nhà tắm về ngồi góc bên kia. Chúng tôi không nói gì thêm. Fukuoda cất đàn ghi-ta vào kho, rửa bát đũa, mặc chiếc áo khoác xanh ra ngoài áo phông. Đúng lúc đó, lác đác vài khách hàng quen bước vào quán, về cơ bản đều là mấy ông chú hoặc các cụ già nghỉ hưu ở phố buôn bán gần đó. Đám nhân viên văn phòng phải sau bảy giờ mới tới.

Tiếng đẩy cửa vọng lại, giọng của một cô gái than thở thời tiết lạnh. Ai đó chào cô gái mới đến “Hey, Toshimi!” Tôi không ngẩng đầu lên mà tiếp tục thái hành. Không bắt chuyện cũng rất kỳ cục, vì vậy tôi cố gắng không nhìn mặt cô ta, chỉ nói một câu “Chào quý khách.”

“Tuyết rơi đầy trời rồi. Ông Mashima, cho tôi rượu trắng hãm nước ấm nhé!”

Đã bảo cô ta bao nhiêu lần đừng gọi tên thật rồi! Tôi thầm làu bàu. Quả thực, việc bị người khác gọi là “ông” sẽ khiến bụng tôi sôi lên òng ọc, nhưng chí ít cũng nên gọi là “ông anh” hoặc “bác” xưng “em” chứ, gọi “chú” cũng được, tuy hơi miễn cưỡng. Tôi lẳng lặng hãm rượu trắng với nước ấm trong bình, đặt trước mặt Toshimi.

“Toshimi, mặc phong phanh thế này không rét sao?”

Ông chủ cửa hàng rau quả lập tức lân la đến trước mặt cô ta.

“Không, tôi còn trẻ mà.”

“Anh mua tặng em một chiếc áo len được không?”

“Thật chứ?”

“Siêu thị trước nhà ga dạo này thường mở cửa đến mười giờ, lát nữa chúng ta đi nhé.”

Toshimi Sumie nhìn sang bằng vẻ đắc ý. Tôi quắc mắt lườm, nhưng Toshimi chẳng hề để ý, lấy đũa khều Umeboshi trong cốc rượu hâm.

Cô gái này vừa có thể gọi là khách hàng, lại vừa có thể không, vì hiện tại cô ta đang ở nhà tôi. Cho dù các khách hàng cảm thấy “hai người này rất kỳ quặc”, đoán chừng cũng chẳng ai biết chúng tôi đang ở cùng nhau. Tôi và Fukuoda tất nhiên sẽ không nói, còn Toshimi thì tôi cũng không rõ nữa. Nhưng chưa thấy khách hàng nào trong quán mở miệng, chứng tỏ rằng Toshimi vẫn chưa tiết lộ bí mật. Nếu để người khác biết cô ta là nhân tình của ông chủ quán, tôi sẽ khó thoải mái nói cười với các khách hàng.

Vào giờ này, vài vị khách lạ cũng gạt rèm bước vào, tôi và Fukuoda bắt đầu luôn chân luôn tay. Ngoài cửa xuất hiện hai vị khách nữ lạ, nhìn thái độ lo sợ bất an kia, tôi đoán họ không phải đến để uống rượu. Tôi cố làm ra vẻ không thấy gì, bọn họ hỏi Fukuoda đang nướng thịt xiên ngoài cửa: “Chào anh, nghe nói chỗ này có xem chỉ tay... ”

Fukuoda cũng chẳng nói gì, hất hàm về phía quầy bar hình chữ U, chỗ Toshimi đang ngồi nói cười với ông chủ cửa hàng rau quả. Tôi biết mình thừa hơi rỗi việc, nhưng vẫn rỉ tai Toshimi: “Có khách kìa.” Cô ta ngẩng đầu lên, vẫy tay gọi hai nhân viên công sở: “Bên này, bên này.” Sau đó, cô cầm cốc rượu dẫn hai người bọn họ tới chiếc bàn duy nhất trong quán. Tuy gọi là bàn, nhưng trên đó bày đủ thứ linh tinh như đũa ăn và lọ đựng gia vị, thông thường không dành cho khách hàng.

Trong không gian nhỏ hẹp đó, Toshimi và hai người phụ nữ ngồi đối diện với nhau, cô ta hỏi vị khách vừa đến muốn hỏi gì. Một người phụ nữ mặt mày căng thẳng rụt rè quên cả cởi áo khoác, chìa hai bàn tay về phía Toshimi, cốc bia Fukuoda bưng tới cũng chẳng buồn uống, chăm chú lắng nghe Toshimi chỉ vào lòng bàn tay mình và phán. Người phụ nữ còn lại hình như đi cùng, lo lắng nhấp từng ngụm bia.

“Ông chủ, chuyện gì đang xảy ra vậy?”

Một nhân viên văn phòng gần đây thi thoảng lui tới quán hỏi tôi.

“Xem chỉ tay. Phục vụ đồ ăn kiêm tướng số.”

“Hả? Ông thuê à?”

“Không, cô ta thích thì xem cho người ta thôi.”

“Có mất tiền không?”

“Cô ta chưa bao giờ lấy tiền của ai cả.”

Cảnh tượng này đã quá đỗi quen thuộc với tôi và đám khách ruột, nhưng trong mắt người khác, nó có vẻ vẫn rất kỳ quặc.

“Cái trò bói toán, nói đi nói lại đại loại vẫn là: bạn nhìn có vẻ rất cứng rắn, nhưng thực ra vô cùng mềm yếu.” Nhân viên văn phòng nói với giọng phản cảm.

“Ừm, cũng giống trước kia có nghệ sỹ đường phố ôm đàn ghi-ta đến hát tại các quán ăn, chẳng qua là góp vui mà thôi.”

Mỗi khi nhắc đến tướng số hoặc bói toán, người ta thường có những phản ứng trái ngược, hoặc hào hứng hoặc ghét ra mặt. Tôi thuộc tuýp số hai. “Đừng tưởng thích gì thì làm ở quán của tôi.” Tôi vốn muốn nói câu này ngay từ đầu, nhưng rốt cuộc vẫn không dám nói, kết quả mọi việc dần dà thành ra như thế.

Ba mươi phút sau, cô gái đến xem chỉ tay ôm mặt khóc thút thít. Đây cũng là chuyện thường gặp, nhưng những vị khách chưa quen cảnh này sẽ thấy ngạc nhiên hết sức. Không phải Toshimi nói gì khó nghe. Cô gái nghe thiên hạ đồn đại, cất công đến tận đây xem chỉ tay, chắc chắn cũng đầy phiền muộn. Cho dù Toshimi không phải là thầy bói cao tay, nhưng sau khi phán trúng nỗi phiền muộn, cô ấy cũng lập tức trút được gánh nặng. Huống hồ hình như Toshimi xem rất đúng, lời khuyên đưa ra cũng trúng trọng tâm. Một giáo viên tiểu học thi thoảng đến quán có nói: “Con bé này rất biết lắng nghe.” Thật ư? Tôi thì cảm thấy ngược lại.

Hai cô gái có vẻ như dân trí thức nọ thanh toán tiền rượu cho Toshimi rồi rời quán. Cô ấy xem bói không lấy tiền, nhưng sẽ để khách hàng thanh toán hóa đơn đồ uống cho mình. Toshimi cầm theo đĩa đồ nhắm bọn họ chưa đụng đũa trở về quầy bar, ăn một cách ngon lành.

“Khách hàng hôm nay buồn phiền chuyện gì vậy?”

Ông chủ cửa hàng rau quả mặt đỏ phừng phừng hỏi Toshimi.

“Mấy cô gái trẻ có gì ngoài phiền muộn vì chuyện tình cảm. Nhưng quan trọng hơn là cửa hàng thời trang sắp đóng cửa rồi, đi thôi.”

“Sao, em vẫn nhớ cơ à?”

Toshimi vội vàng ăn hết đĩa thức ăn, uống nốt rượu, tí tởn đi cùng ông chủ cửa hàng rau quả. Một khách quen trêu chọc: “Ông chủ, đứng ngồi không yên rồi phải không.” Tôi cười nhếch mép và trừng mắt một cái, anh ta luống cuống quay sang nói chuyện với người bên cạnh.

Mười một giờ, vừa đến giờ đóng cửa, Fukuoda chẳng buồn dọn dẹp đã hăm hở ra về. Từ năm giờ đến mười một giờ, không đến sớm và cũng không tăng ca, trước khi vào làm, cậu ta đã thỏa thuận như vậy, nhưng ít nhiều tôi vẫn thấy bực bội. Đang lúi húi một mình thu dọn bát đũa, Toshimi trở về trong trạng thái say mèm, nói gọn lỏn một câu: “Em về rồi đây” rồi cởi bỏ áo khoác thể thao, bên trong là chiếc áo len màu hồng rẻ tiền trông rất kệch cỡm.

“Người ta mua cho em đấy.”

“Ờ, còn rượu chè be bét nữa kìa.”

“Đó là chuyện của em.”

“Trên đời này chẳng ai cho không ai cái gì cả.”

“Anh nói lảm nhảm gì thế.”

Cô ấy nói giọng bâng quơ, cởi tiếp áo len, giờ chỉ còn mặc mỗi chiếc áo phông, bước tới cầm miếng bọt biển từ tay tôi và bắt đầu rửa bát. Tôi không khiến Toshimi giúp, nhưng khi nào thích cô ấy sẽ phụ một tay. Thi thoảng còn giúp tôi nhập hàng, những lúc tôi và Fukuoda bận tối tăm mặt mũi, Toshimi cũng giúp thu dọn mâm bát và phụ bưng bê. Mỗi tội tính khí của cô ấy thay đổi thất thường, đôi lúc quán quá nhiều việc hoặc Fukuoda nghỉ phép, cô ta cũng vẫn bình thản lê la quán khác với một vị khách nào đó.

Tôi châm điếu thuốc, ngồi xuống chiếc ghế cạnh đó để ngắm Toshimi. Cô ấy hơi say, đang vừa nghêu ngao hát vừa lau chén đĩa và ly uống rượu. Giữa tháng ba lạnh buốt mà cô ấy cũng chỉ mặc một chiếc áo phong phanh. Toshimi trông gân guốc, ngực và mông phẳng lì, tay chân đã bé lại còn khẳng khiu. Mái tóc của cô ấy đã nhuộm từ lâu, dài bù rù và chẻ ngọn, nhưng vẫn thu hút được cảm tình từ những người xung quanh bởi phong cách phóng khoáng. Nếu xinh đẹp hơn một chút, nhất định cuộc đời cô ấy sẽ rất khác. Tôi không nói ra nhưng tấm tắc nghĩ như vậy. Không phải Toshimi không đáng yêu, nhưng khuôn mặt trắng nõn đầy tàng nhang, đôi mắt khi cười híp tịt lại, hơn nữa còn cách nhau hơi xa, khiến tôi không biết nên gọi cô ấy là ngây thơ hồn nhiên hay tầm thường vô vị. Tóm lại, khuôn mặt đó vẫn rất cuốn hút đấng mày râu. So với những mỹ nhân xinh đẹp khác, Toshimi sở hữu một ngoại hình đầy khiếm khuyết, nhưng do tính cách cởi mở, lại rất biết cách trò chuyện với mấy gã say, nếu mở một quán rượu đàng hoàng, chắc chắn cô ấy sẽ làm ăn phát đạt.

“Em đói không? Vẫn còn cơm đấy.”

“Không, ông Yaomasa mời em ăn thịt nướng rồi.”

“Hình như anh đã nói rất nhiều lần thì phải.”

“Chẳng ai cho không ai cái gì, đúng không? Nhưng ông Yaomasa cũng không làm trò bậy bạ, cũng chẳng bán em đi đâu cả.”

Tôi đang định nói đó là hai chuyện khác nhau, nhưng cố nín lại. Dù nghi ngờ về quan niệm trinh tiết của Toshimi, nhưng tôi không có quyền để nói này nói nọ.

Tôi lặng lẽ quét dọn sàn nhà và phòng vệ sinh, Toshimi cũng thu dọn hết quầy bar, sau đó, chúng tôi cùng rời khỏi quán. Mặt đường nhựa phủ một lớp tuyết mỏng, nhưng bầu trời không còn hoa tuyết bay, mà là tuyết xen lẫn mưa băng. Vừa kêu lên “rét quá, rét chết mất”, hai tay Toshimi vừa ôm chặt lấy cánh tay đang cầm ô của tôi. Tuy không nói ra, nhưng cứ tiếp tục như vậy, sớm muộn gì khách hàng cũng biết chúng tôi ở cùng nhau. Dù chẳng can hệ gì, nhưng lẫn trong đám khách là bạn gái mình, tôi vẫn cảm thấy không thoải mái. Nếu cô ấy là nhân viên chính thức của quán thì có lẽ sẽ tốt hơn. Mấy hôm trước tôi có đề cập đến chuyện này, nhưng Toshimi đã từ chối thẳng thừng. Cô ấy xin lỗi vì không thể tuân theo lệnh được, nếu bị ra lệnh cô ấy sẽ dọn đi ngay. Trong câu nói dịu dàng của Toshimi không phải giọng điệu đe dọa, mà gợn chút thương cảm.

Đi bộ về đến nhà, cô ấy châm bếp dầu, bật bếp ga, đặt ấm nước, rồi lại bật bình nóng lạnh. Tất cả nhiệt lượng trong nhà đều được mở ra, khi đó, Toshimi cởi áo khoác thể thao hệt như lúc ở quán, cởi cả chiếc áo len ông chủ cửa hàng rau quả vừa mua cho, cởi cả tất, tiện thể cởi nốt chiếc quần bò.

Toshimi mặc độc chiếc áo phông đang định pha trà, bất giác tôi vòng hai tay ôm chầm lấy cô ấy từ sau lưng, hít hà mùi hương mát lạnh toát ra từ cơ thể của cô. Toshimi mỉm cười và quay người lại, hai bờ môi chúng tôi quyện chặt vào nhau. Trong giây lát, tôi luồn tay vào áo phông, cởi khuy áo ngực tôi mua cho cô ấy, bàn tay ôm trọn bầu vú nhỏ xíu. Đã khổ quá nhiều vì người đàn bà này, nhưng sao tôi vẫn làm chuyện quái quỷ này nhỉ. Trong hơi thở gấp gáp của Toshimi xen lẫn cả tiếng cười khúc khích. Người phụ nữ này là ai đây? Mình đang làm gì vậy? Tự sâu trong đáy lòng, một lần nữa tôi cảm nhận được hương vị hệt như caramel, nhưng tôi vẫn ôm chặt Toshimi.

Toshimi xuất hiện ở quán từ khoảng nửa năm trước. Hồi đó, tôi vừa mở quán được hai năm, lúc mới khai trương chật vật mãi mới đủ trả lương cho Fukuoda. Cô ấy đến cùng một người đàn ông. Hai người đều nhuộm tóc màu hạt dẻ, mặc áo may ô với quần bò ngố, đi dép xăng đan, tôi đoán đó là cặp tình nhân kiểu choai choai có thể gặp ở bất cứ đâu. Hai người từng đến uống rượu với nhau vài lần, sau đó bẵng đi một thời gian, tôi không thấy bọn họ lui tới nữa. Bỗng một hôm, Toshimi tới một mình với má bên trái hơi sưng, viền mắt đã sắp khỏi, nhưng vẫn hằn rõ vết thâm quầng do bị đánh. Một khách quen bắt chuyện với Toshimi, cô ấy nói giọng vui vẻ: “Nó bảo sẽ chuyển nhà, muốn tôi đi theo, tôi không đồng ý nên bị đánh.”

Nói thật, lúc đó tôi thật sự thấy rất phiền hà. Cho dù không phải một phụ nữ độc thân cũng đủ khiến tôi đau đầu, hơn nữa phục vụ khách hàng nhiều chuyện không hề dễ dàng. Tuy tôi nghĩ vậy, nhưng mấy ông khách lớn tuổi thường lui tới quán lại bày tỏ sự cảm thông sâu sắc với Toshimi, và luôn có người thanh toán giúp cô ấy. Toshimi nói sẽ xem chỉ tay cho người ta coi như thay lời cảm ơn. Tôi không biết cô ấy đã học qua việc bói toán này hay chưa, nhưng lấy vợ năm nào, có mấy đứa con, bắt đầu ngoại tình từ bao giờ, hai vợ chồng rạn nứt tình cảm... tất tần tật đều phán trúng phóc, khiến mấy ông chú chỉ biết trầm trồ thán phục.

Chú xem, đường tình cảm rõ nét thế này, chắc chắn thói đào hoa đã ăn sâu vào máu nhưng đường hôn nhân lại chắc chắn, đáng tin cậy, vì vậy em thấy chú sẽ không bỏ vợ, nhưng không biết trân trọng bà xã thì hỏng, nếu làm chuyện xấu đường chỉ tay sẽ không ngừng biến đổi...

Cứ như thế, Toshimi rất được khách hàng yêu thích, chẳng mấy chốc liền trở thành “Nữ hoàng vạn người mến, triệu người yêu” của quán rượu, cô ấy chẳng ăn không ngồi rồi, do đó, tôi không thể cấm cô ấy được. Hầu như tối nào Toshimi cũng xuất hiện ở quán, xem chỉ tay cho một ai đó, sau đó để người ta thanh toán hộ, thường thì sẽ tiếp tục cùng vị khách đó đi lê la quán khác. Ban đầu, ấn tượng của tôi về Toshimi chỉ là “người đàn bà buông thả quái gở”, khác rất xa mẫu phụ nữ lý tưởng của tôi. Tôi định bụng nếu hôm nào cô ta gây phiền phức, sẽ nhân cớ đó để nói “đừng bao giờ tới đây nữa”.

Vào một ngày gần cuối tháng 8, Fukuoda nói: “Hình như người đàn bà đó ngủ trong công viên.” Tuy cậu ta “không hứng thú với phụ nữ”, nhưng vẫn có ý thức về luân thường đạo lý con người. Fukuoda nói giọng đầy phẫn nộ: “Cô ấy cứ vật vờ ở nơi như thế, sớm muộn gì cũng sẽ sinh chuyện.”

Tuy nói vậy, nhưng vừa đóng cửa quán, cậu ta đã chạy như bay tới chỗ ban nhạc đang luyện tập. Tôi cũng thế, suy cho cùng cô ta thế nào cũng chẳng liên quan đến mình. Khách hàng đi quán khác, lên giường với nhau, ngủ ngoài trời... tôi cũng chẳng buồn bận tâm, nhưng chẳng hiểu sao vẫn thấy thấp thỏm không yên. Một hôm vừa dọn hàng xong, tôi liền nhân tiện tới công viên mà Toshimi thường ngủ qua đêm. Ở đó còn có thư viện và nhà trẻ, là công viên có quy mô tương đối lớn trong khu vực này, cây cối um tùm. Tuy nhiên, đêm đến nơi đây vô cùng hỗn loạn, ngả ngốn trên ghế đá là mấy gã say và những người đàn ông trung niên vô gia cư, trong chỗ tối vọng ra tiếng thở dốc của các đôi tình nhân.

Cảnh sát hoặc bảo an chí ít cũng phải tuần tra chứ nhỉ, tôi vừa làu bàu vừa tìm kiếm xung quanh. Cho đến lúc bị muỗi đốt sưng tấy cả người, rốt cuộc cũng tìm thấy Toshimi. Cạnh đụn cát trong công viên, cô ta đang ngủ ngon lành dưới chân cầu trượt hình con voi. Không ngờ cô ta lại ở nơi dễ kiếm như vậy, báo hại tôi mò mẫm cả tối. Toshimi nằm cuộn tròn trong chiếc bụng rỗng của cái cầu trượt, gối đầu lên cái ba lô lúc nào cũng kè kè bên mình. Gọi bao nhiêu lần cô ta cũng không thức, tôi đành phải lay dậy. Quả nhiên, Toshimi giật mình thảng thốt, nhìn tôi trừng trừng. Nhận ra tôi là ông chủ quán rượu mà cô ta vẫn thường lui tới, Toshimi mỉm cười và nói giọng ráo hoảnh: “Là anh à.”

“Nếu không có nơi nào tá túc, đến nhà tôi đi.” Vốn dĩ đó không phải là những lời tôi định nói, nhưng sau khi chứng kiến vẻ mặt hoảng hốt của Toshimi, tôi lại cảm thấy không thể bỏ cô gái này ở lại.

Trái với dự đoán của tôi rằng cô ta sẽ từ chối mà nói “phiền anh quá”, cô ta lại thản nhiên thốt lên “Ồ, may quá.” Cô ấy theo sau tôi mà chẳng tỏ vẻ gì là hoảng sợ, tôi bỗng thấy hối hận vô cùng vì sự ngu muội của bản thân, nhưng tất cả đã quá muộn. Về đến nơi, nhìn tấm biển do chủ nhà trọ viết, Toshimi ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nét chữ đẹp và phóng khoáng, không ăn nhập gì với căn hộ.

“Ở đây có viết Mashima Makabe này!”

“Sao hả, có gì đáng cười đâu cơ chứ?”

“Tôi gọi anh là Chân Thành được chứ?”

Tuy bị tôi quát nhưng Toshimi vẫn giữ thái độ cợt nhả, ngó nghiêng căn hộ chỉ rộng vỏn vẹn sáu tấm thảm tatami của tôi, sau đó thốt ra một câu không ai có thể ngờ tới: “Nhà to quá.”

Cô ta đầu tóc bù rù, tay chân lấm lem nhếch nhác, nhìn cô người ta có thể nhận ra ngay là kẻ lang thang đầu đường xó chợ. Tôi bật bình nóng lạnh rồi bảo cô ta đi tắm. Toshimi tắm rất lâu, sau đó mặc áo phông của tôi, trên người tỏa ra toàn mùi dầu gội đầu. Tôi định hỏi cô ta tên gì, quê ở đâu, sao không về nhà mà lang thang cầu bơ cầu bất thì Toshimi bỗng ôm chầm lấy tôi và nói: “Cảm ơn anh, anh thật tốt với em.” Tôi đẩy cô ta ra, nhưng Toshimi vẫn cười khúc khích và áp bờ môi lại gần hơn. Sau một hồi chống cự, chưa đầy mười phút sau, Toshimi đã ngồi lên bụng tôi. Tuy có đôi chút băn khoăn, thầm nghĩ liệu nếu cứ tiếp tục thế này liệu tôi có bị quy vào tội hiếp dâm không, nhưng bản thân lại không thể kìm hãm sự ham muốn. Đã lâu rồi tôi không được ôm ấp một người đàn bà không phải gái làng chơi. Khuôn mặt không phấn son của Toshimi nhìn giống hệt một đứa trẻ, phối hợp nhịp nhàng với từng cái nheo mày của tôi. Tiếng kêu rên hoan lạc càng lúc càng hưng phấn. Một khi đã dấn thân thì khó mà kiềm chế được, cứ như thế tôi tham lam chiếm đoạt lấy Toshimi, cho đến khi cạn kiệt sức lực. Tận sáng tinh mơ tôi mới bình tĩnh trở lại, nhìn cô gái vô tư lự đang ngủ ngon lành bên cạnh mình, bỗng cảm thấy hoang mang. Có lẽ cô ta đã dùng chiêu này để mồi chài vô số đàn ông. Mặc dù vậy, người phụ nữ này lại mang đến cho tôi một giấc ngủ ngon mà đã lâu rồi tôi không có được.

Chẳng biết có phải vì lễ Tình nhân hay không mà năm giờ năm phút sáng hôm đó, ông lão thường đi nhà tắm công cộng vẫn chưa tới. Trước kia thi thoảng ông cũng không tới, nhưng có khi nào ông bị cảm lạnh không? Tôi hơi lo lắng nhưng đến cả tên tuổi và số nhà của ông lão tôi cũng không biết.

Cũng có vài người khách quen, nhưng tôi chưa từng chủ động trò chuyện hoặc hỏi han họ. Tôi không ưa mấy kiểu quán rượu chỉ có đám khách quen trò chuyện rôm rả. Với hy vọng dù khách tới lần đầu cũng có thể bước vào một cách thoải mái, do đó, tôi chưa từng có ý phân biệt khách lạ, khách quen. Thực đơn cũng không quá cầu kỳ, món cá hồi thái lát ngày hôm nay chỉ nướng đơn giản, đồ uống cũng cố ý không bày ra loại Daiginjo đang thịnh hành, bất luận là Sake, Soju hay bia đều chung một nhãn hiệu. Đó là những tiêu chí về một quán rượu của tôi. Trên đường về nhà sau khi kết thúc công việc, nếu đi ngang qua con ngõ nhỏ rét buốt, ánh sáng lờ mờ hắt ra từ một chiếc đèn lồng đỏ sẽ khiến người ta có cảm giác ấm áp hơn cửa hàng tiện lợi. Tại đó, họ có thể trò chuyện với những người chưa quen biết, cũng có thể yên lặng hòa mình vào bầu không khí để uống đến say. Đó chính là quán rượu lý tưởng của tôi.

Gần sáu giờ, quán của tôi vẫn vắng không một bóng khách. Toshimi hiếm khi phụ giúp khâu giao hàng, mà đang đứng trong góc trò chuyện say sưa với Fukuoda phía đối diện quầy bar. Tôi vô tình nghe thấy hai người đang nói về ban nhạc rock nước Anh nổi tiếng thời học sinh. Bọn họ hình như đều đã đi xem buổi lưu diễn duy nhất của ban nhạc đó ở Nhật Bản. Tôi không hứng thú với âm nhạc, nếu không muốn nói là có xu hướng tẩy chay, lặng lẽ phủi bụi cho mấy bình rượu đặt trên giá. Tôi không biết Toshimi bao nhiêu tuổi, nhưng nghe cách bọn họ nói chuyện, chắc hai người cũng sàn sàn tuổi nhau.

Fukuoda và Toshimi dường như tâm đầu ý hợp một cách không ngờ. Sau khi ở nhờ trong quán, cô ta bắt đầu chủ động giúp chạy vài việc vặt, từ khi ấy, tôi cảm thấy Fukuoda bắt đầu xa lánh mình. Chắc cậu ta đã phát hiện ra tôi và Toshimi ở cùng nhau, chỉ là chưa nói ra mà thôi. Tuy thống nhất không can thiệp vào chuyện đời tư của nhau, nhưng Fukuoda cũng có quyền góp ý vào việc làm ăn của quán. Có thời gian, Fukuoda coi Toshimi như không tồn tại (có điều ngoài việc gọi món và tính tiền cho khách, cậu ta gần như không bận tâm tới bất cứ chuyện gì), nhưng Toshimi vẫn trò chuyện rất tự nhiên với Fukuoda. Ít lâu sau, thi thoảng Fukuoda cũng phụ họa vài câu, dần dà, mỗi khi hết khách, bọn họ bắt đầu trò chuyện rôm rả.

Dù biết Fukuoda chẳng mảy may có ý định gì với Toshimi, nhưng nhìn bọn họ trò chuyện vui vẻ vẫn khiến tôi cảm thấy không thoải mái. Nếu chỉ nhìn vào ngoại hình, cậu ta trông có vẻ đẹp đôi với Toshimi hơn tôi.

Tôi và Fukuoda quen nhau tại quán nướng Kamei, khi đó tôi còn chưa mở nhà hàng. Tôi làm việc tại đó để kiếm tiến tiêu và trang trải cho khóa học đầu bếp. Fukuoda là nhân viên thời vụ, tóc cắt ngắn, nhuộm vàng, tai, bọng mắt thậm chí cả môi đều xỏ khuyên. Trái ngược với ngoại hình, cậu ta rất chăm chỉ, ít nói, lại được việc. Tôi luôn nghĩ đợi đến khi mình tự mở quán rượu, nhất định sẽ mời chàng trai đó về làm. Do lo ngại bị người ta đề phòng, trong thời gian làm tại đó, tôi chưa từng trò chuyện thân mật với Fukuoda. Khi đã có kế hoạch cụ thể, tôi mới bắt đầu thăm dò ý định của cậu ta, Fukuoda cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên. Tôi học hỏi kiến thức kinh doanh mở hàng ăn chuyên nghiệp từ quán nướng đó, tuy ý đồ thực sự chưa từng bộc lộ rõ ràng, nhưng thái độ chắc chắn sẽ có chút khác lạ.

Fukuoda nói muốn theo con đường ca hát chuyên nghiệp, do đó không thể làm toàn thời gian cho tôi. Cậu ta chỉ có thể làm từ chiều tối đến khi đóng cửa, hơn nữa những ngày có lịch diễn có thể sẽ nghỉ phép. Thực lòng tôi vẫn hy vọng Fukuoda trở thành nhân viên chính thức của quán, nhưng vì không cần đào tạo nghiệp vụ, hơn nữa lại trả lương theo thời giá, nên tôi quyết định tuyển cậu ta. Tôi còn đùa rằng nhìn cậu ta trẻ khỏe đẹp trai như vậy, chắc lọt được vào mắt xanh của không ít chị em. Fukuoda mỉm cười trả lời: “Tôi là người đồng tính”. Tôi buột miệng: “Là gay á?”. “Người đồng tính”, cậu ta đính chính. Dường như hiểu được sự khó hiểu của tôi, cậu nói thêm: “Đối với anh, không phải cứ là đàn bà đều được, còn riêng tôi, cũng không phải cứ thấy đàn ông là yêu.”

Toshimi và Fukuoda cùng phá lên cười. Đúng lúc đó cửa quán mở ra, một ông lão ló mặt vào chào một tiếng với tôi rồi cười toe toét.

“Ông Yodobashi, đã lâu không gặp!”

Tôi vui mừng khôn xiết.

“Lâu thật rồi nhỉ, anh vẫn khỏe chứ?”

“Yodobashi, ông xuất viện khi nào vậy?”

“Tuần trước. Bác sỹ nói không được uống rượu, nhưng cứ cho tôi bình rượu nóng đi.”

Trong giây lát, tôi thấy hơi do dự, không biết có thể bán rượu cho khách hàng như vậy được không. Nên hưởng thụ mà rút ngắn tuổi thọ, hay không uống để tiếp tục sống trong sự nhàm chán? Đó lẽ ra là vấn đề của ông ta.

Dù sao Toshimi vẫn là khách, trước mặt cô ấy bày đầy rượu và đồ nhắm. Yodobashi và Toshimi ngồi cách nhau một hàng ghế.

“Người đẹp, em là bạn gái của Fukuoda sao?”

Yodobashi nhìn Toshimi bằng ánh mắt dâm đãng, giơ ngón trỏ lên và hỏi.

“Không, cậu ta là người đồng tính.”

“Thật vậy sao? Vậy em là bạn gái của Mashima ư?”

“Tôi yêu ai, chú biết làm gì?”

“Vì em là người đẹp mà. Hay là hãy tục huyền với anh đi.”

“Chú à, cô mất rồi sao?”

“À, mấy hôm trước vừa là ngày giỗ tròn hai năm của bà ấy. Đi bước nữa, chắc bà ấy cũng không trách anh đâu.”

“Vợ chú rất giống em sao?”

“Không đời nào. Mụ nhà anh làm việc như trâu ngựa, đâu có sống giống người.”

Trong nháy mắt, hai người đã dính lấy nhau như sam, cười đùa ngả ngớn. Tôi chẳng lạ gì cảnh khách uống rượu và Toshimi kè kè với nhau, nhưng đối phương là Yodobashi, tôi vẫn thấy thấp thỏm không yên.

Trước kia, ông ta là chủ quán rượu này, thi thoảng nhớ lại ghé qua. Ba năm trước, khi đang đau đầu vì chuyện tìm địa điểm, Yodobashi xuất hiện như đấng cứu thế của tôi. Ai muốn mở cửa hàng ăn cũng mong kiếm được một vị thế đẹp, tiền thuê thấp. Tôi muốn tìm một quán rộng khoảng năm mươi mét vuông, ở nơi không quá sầm uất nhưng cũng không quá vắng vẻ, gần bến xe trong vành đai thủ đô, tốt nhất là gần phố và tiền thuê không quá 250 nghìn yên, nhưng tìm một quán như vậy chẳng khác nào mò kim đáy bể. Đúng lúc đang chán nản thì công ty môi giới bất động sản gọi điện thông báo đã tìm được quán đúng theo tiêu chí của tôi. Trên tuyến phố cách trung tâm khoảng một giờ chạy xe, có một quán rượu lâu năm, vợ ông chủ vừa mới mất, ông chồng muốn nhân cơ hội đó nhượng lại quán.

Vị trí của quán thuộc khu vực mới xây dựng, do vừa khánh thành một trung tâm thương mại trước nhà ga, nên phố buôn bán vô cùng vắng vẻ. Quán rượu đó nằm trong một con ngõ nhỏ trên tuyến phố buôn bán, vị trí không dễ tìm, nhưng thuộc khu mới quy hoạch, xung quanh bắt đầu xây dựng cao ốc văn phòng và chung cư, hứa hẹn có thể đem tới một lượng khách hàng mới. Yodobashi có mong muốn rằng tuy ông không có tư cách tham gia vào công việc kinh doanh sau này của tôi, nhưng nếu có thể, ông vẫn hy vọng tôi giữ nguyên diện mạo của quán.

Quán này rất phù hợp với ý nguyện của tôi. Mặt tiền rộng, vài chiếc đèn lồng cũ, những vết bẩn không thể chùi sạch trên quầy bar do khách hàng để lại trong mười mấy năm qua. Để sửa sang một quán rượu sạch sẽ và mới tinh chỉ cần có tiền là xong, nhưng vết tích của thời gian lại là một thứ vô giá. Tôi lập tức quyết định và cam kết sẽ giữ nguyên tên cũ, gian bếp và cố gắng bảo lưu nguyên trạng mọi thứ. Yodobashi rơm rớm nước mắt cầm tay tôi và nói: “Gặp được người như anh thật có phúc.”

Chính thức ký xong hợp đồng, tôi và Yodobashi cùng nhau đi nhậu. Đến lúc đó tôi mới nhận ra con người này đích thực là một con ma men cứng đầu chính hiệu. Yodobashi uống liên tục, đã vậy còn sàm sỡ phụ nữ. Sau đó, ông dẫn tôi đến một hộp đêm có thể tha hồ động chạm, tôi ngỏ ý muốn về liền bị ông cốc đầu. Kết thúc tăng đó, Yodobashi dẫn tôi tới tiếp một quán bar Philippines, Yodobashi ép tôi khui bia liên tục, rồi lên xe đi đâu mất với một ả đàn bà.

Cả cuộc chơi đó đều do tôi chi trả, dù được Yodobashi nhượng lại một quán rượu tốt, tôi vẫn có cảm giác bị ông ta lừa. Tuy vậy, cuối cùng không biết có phải do nhiều năm uống rượu quá độ mà năm ngoái ông ta phải nhập viện vì bệnh gan.

Tiếng đẩy cửa khiến tôi nhìn sang, lại là hai cô gái trẻ đi cùng nhau đang ngó nghiêng bên trong quán qua tấm rèm che. Cô gái tóc ngắn xem ra rất cởi mở, nhìn tôi và hỏi: “Thầy xem chỉ tay...” Toshimi vội giơ tay lên í ới: “Bên này, bên này”. Quán vắng khách nên ba người chuyển vào phía trong quầy bar. Cô gái có mái tóc dài bồng bềnh ngượng ngùng chìa tay ra. Gần đây, khách hàng dạng này ngày càng nhiều, do đó quán bắt đầu tung ra “dịch vụ xem chỉ tay”, kèm theo bia và hai món nhắm đơn giản.

Một lát sau, cô gái tóc dài bỗng gục mặt vào quầy bar khóc nức nở, tôi đã quá quen với cảnh này, nhưng sau đó cô ta đứng dậy và hét to: “Mày đùa tao sao!” Rồi hắt cả cốc bia vào mặt Toshimi. Tôi chưa kịp phản ứng gì, cô gái đó chạy ra ngoài. Sự việc xảy ra quá đột ngột khiến cả quán im phăng phắc, tất cả ánh mắt đều dồn về phía cô gái tóc ngắn đang sững người.

“Không có gì, không có gì, chuyện thường thôi.”

Toshimi nói giọng sảng khoái. Fukuoda lặng lẽ đưa khăn mặt và chiếc áo dài tay đang mặc ra, rồi bảo Toshimi vào phòng vệ sinh thay đồ. Cô gái tóc ngắn nói với tôi: “Thành thật xin lỗi.”

“Việc này thì, cô xin lỗi tôi cũng...”

Tôi ậm ừ trong miệng, Fukuoda thấy thế liền quay ngoắt lại, giọng lạnh tanh: “Cô xin lỗi nhầm người rồi đấy.” Cô gái tóc ngắn gật đầu đầy bối rối, rồi gọi thanh toán. Tôi nói với cô ta phải trả hai khoản phí dịch vụ xem chỉ tay và tiền bia của Toshimi.

“Xin lỗi, anh có thể xuất hóa đơn cho tôi chứ?”

Cô ta nói ra tên nhà xuất bản lớn mà đến cả tôi cũng biết. So với lúc Toshimi bị hắt bia vào mặt, bầu không khí trong quán còn căng thẳng hơn nhiều, nhưng cô ta có vẻ không thấy thế, cầm hóa đơn, mỉm cười rồi bước đi. Cô ta cũng không tìm Toshimi để xin lỗi.

“Đáng ghét.”

Đợi cô ta đi xong, Fukuoda lật xiên thịt nướng và lẩm bẩm.

“Mashima, phải cẩn thận với loại đàn bà ấy.”

Yodobashi vẫn im lặng từ nãy đến giờ, bỗng chậm rãi nói với về phía phòng vệ sinh. Cũng đúng, tôi không muốn tiếp tục tái diễn những chuyện như vừa rồi.

“Loại người như anh, chắc chắn sẽ bị cô ta dần cho nhừ xương.”

Cứ tưởng Yodobashi muốn nhắc tới chuyện tôi dung túng cho thầy bói rởm ở trong quán, nhưng hình như không phải. Ông ta đón cánh gà vừa nướng chín từ tay Fukuoda, nhìn chằm chằm vào mặt tôi với vẻ khoái chí.

“Anh không kham nổi thì nhường cho tôi được không?”

“Cô ta chưa bao giờ thuộc sở hữu của tôi.”

“Thật chứ?”

Yodobashi cười nhăn nhở, cái miệng móm mém trệu trạo gặm miếng cánh gà ngập mỡ. Đúng lúc đó, Toshimi bước ra từ nhà vệ sinh.

“Được một phen hú hồn, khiến mọi người cụt hứng rồi phải không?”

Mái tóc ướt sũng được búi gọn gàng, nhưng có lẽ cô ta cũng bị sốc, nụ cười khiến người ta cảm thấy xót xa.

“Đúng là đen đủi nhỉ!”

“Không có gì, không có gì, chuyện thường thôi.”

“Em phán đúng quá, mới khiến cô ta không vui, thôi bỏ đi. Em chỉ nói nếu không buông tha người đàn ông đã có gia đình, cô ta sẽ chẳng tìm được hạnh phúc sau này.”

“Nói vậy dĩ nhiên cô ta sẽ không vui rồi, vì không làm được mới tìm em bàn bạc đấy chứ. Thế nào, xem chỉ tay cho chú nhé.”

Dứt lời, Yodobashi xòe lòng bàn tay mũm mĩm không tương xứng với tuổi tác ra.

“Ồ, đường chỉ tay rất đặc biệt, chú hẳn là vất vả nhiều lắm phải không.”

“Ồ, có người nói mình đặc biệt kìa, thật vui quá!”

Yodobashi trơ tráo vuốt ve cánh tay và lưng Toshimi. Một lát sau, lão ta nói: “Tóc của em toàn mùi bia thôi, chúng ta đi mua nước hoa cho em nhé.” Vừa dứt lời Yodobashi đã lôi Toshimi đi.

Tôi chưa từng lấy tiền Yodobashi. Không phải vì hợp đồng quy định như vậy, cũng không phải vì ông ta chuyển nhượng cho tôi một quán rượu tốt, mà vì lần đầu tiên tới uống rượu ông ta đã nói “phiền anh ghi sổ giúp”, khiến tôi không thể từ chối. Tuy tôi chưa hỏi cụ thể, nhưng nghe nói có một số lý do khiến ông ta không thể quay về quê nhà ở Kansai, hình như ông ta nợ dân anh chị một khoản lớn. Tiền nhượng lại quán tuy không đủ, nhưng đã trả hết sạch, hiện giờ ông ta dựa vào vào đồng lương hưu tằn tiện sống qua ngày. Khi Yodobashi nằm viện, tôi có đến thăm một lần, ông ta nói lần đầu tiên có người thăm nom, sung sướng đến mức nhảy dựng lên. Ông ta còn lừa tôi mua hộ từ bánh ngọt, tạp chí Playboy, thậm chí đến bàn chải đánh răng mới. Nói có vẻ hơi khó nghe, nhưng chẳng biết ông ta có sống được thêm mười năm nữa hay không, tôi không muốn căn ke chuyện tiền nong với một ông già sắp gần đất xa trời.

Đưa mắt dõi theo hai người tung tẩy nắm tay nhau bước đi, tôi thực sự không biết nói gì trước sự khoan dung của bản thân. Quán đã hết khách, Fukuoda ngáp ngắn ngáp dài.

Tôi nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay mình. Hôm nay dậy sớm bất thường, tôi mệt mỏi nằm vật trên chiếc giường bừa bộn. Nắng mai xuyên qua tấm rèm bám đầy bụi, chiếu thẳng vào phòng, tôi giơ hai tay lên cao. Sao người ta chỉ dựa vào đường chỉ tay để biết trước tương lai nhỉ? Nếu quả thực việc xem bói thực sự đúng, tôi sẽ không ở lại đây, Toshimi cũng có thể sống sung túc hơn. Hoặc một thằng đàn ông 36 tuổi như mình nằm trên chiếc ga trải giường mỏng dính trong căn hộ đơn sơ, nóng lòng đợi chờ một người đàn bà trở về, cũng là số trời đã định hay sao?

Không, không thể có số phận? Giả sử cuộc đời đã được sắp đặt sẵn, vậy người ta cố gắng để làm gì? Giả sử không có tiền tiết kiệm và nghị lực, vậy giờ này tôi chỉ có thể là người làm công cho ông chủ quán nướng Kamei. Còn Fukuoda chỉ có thể nương nhờ vào việc tiêu thụ đĩa CD, chẳng mấy rồi sẽ phải bán tạm chiếc ghi-ta sống qua ngày. Nhưng Toshimi cũng nói đường chỉ tay sẽ không ngừng thay đổi.

Tôi chưa bao giờ để Toshimi xem chỉ tay cho mình và cũng không hề ưa mấy vị khách đến xem chỉ tay. Dạo này, không chỉ mấy cô gái trẻ, mà ngay cả những ông trung tuổi cũng tìm đến Toshimi. Tại sao người ta phải nhờ một người xa lạ dự báo tương lai của mình cơ chứ? Có nên chuyển việc mới, có nên chia tay với người yêu, tại sao tự bản thân chúng ta không quyết định? Rõ ràng là nhờ người ta xem chỉ tay, nhưng một số kẻ nghe lời phán không chuẩn lại mừng như vớ được vàng, cũng có một số phụ nữ giống cô gái hôm qua trút giận lên đầu người khác. Thấy xem chỉ tay có vấn đề, những người tới xem chỉ tay cũng có vấn đề. Tại sao không thể cười xòa cho xong chuyện?

Không biết trước tương lai, lo lắng bất an, hy vọng có người chỉ ra giúp mình đã làm sai điều gì, tâm lý đó tôi hiểu lắm chứ. Đứng giữa làn sương mù dày đặc, chông chênh không biết nên đi về đâu, hy vọng sẽ có người, dù là bất cứ ai chỉ cho mình “đằng này cơ mà”, tôi cũng từng trải qua những thời điểm như thế. Tự do tự tại, chẳng bằng có người chỉ giúp mình sống sao cho thoải mái hơn.

Tôi tự tin quán rượu và chắc mẩm nhất định sẽ ăn nên làm ra, nhưng từ lập thu đến giờ doanh số ngày càng giảm sút. Nhìn lòng bàn tay, tôi khẽ nói, “Càng làm càng không có tiền.” Hôm qua lúc sắp đóng cửa, có vài khách quen tới, lâu lắm tôi mới đi uống với bọn họ vài ly. Tuy làm hàng ăn, nhưng đã rất lâu tôi chưa được uống một trận ra trò.

Tôi uể oải nhấc người dậy, đi đánh răng rửa mặt. Khi bật bếp đun nước, có người cầm chìa khóa mở cửa. Cạnh bồn rửa mặt là cửa chính, vì vậy tôi và Toshimi vừa bước vào là có thể nhìn được nhau từ cự ly rất gần, cả người cô ấy nồng nặc mùi rượu.

“Em về rồi đây, đi được nửa đường Yodobashi kêu mệt, em đưa ông ta về nhà, nhưng đưa đến bệnh viện có lẽ tốt hơn phải không nhỉ?”

“Đừng lảm nhảm tự bao biện cho mình nữa.”

“Bao biện? Anh nói kiểu gì vậy?”

Toshimi trợn mắt nhìn tôi, không biết có phải đang giả ngây giả ngô không.

“À, nếu pha cà phê thì cho em một ly nhé.”

“Xin lỗi anh đi.”

“Xin lỗi gì cơ?”

Toshimi trút bỏ hết quần áo ra, mặc bộ đồ thể thao tôi đã giặt sạch treo trong phòng. Sao mình lại pha cà phê cho người đàn bà sáng sớm mới mò về nhà mà còn không hề có một chút cảm giác tội lỗi nào nhỉ? Tôi rõ là đang rất tức giận, nhưng vẫn thêm đường và sữa cho cô ấy. Đón lấy ly cà phê, Toshimi mỉm cười nói cảm ơn. Vốn định tra khảo xem cô ta đã lên giường với Yodobashi chưa, nhưng rốt cuộc lòng tự trọng không cho phép tôi làm vậy.

“Tối qua vẫn là Yodobashi trả chứ?”

“Trên đời này chẳng ai cho không ai cái gì.”

“Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, kiếm một công việc tử tế đi.”

“Em không thích. Em đói bụng rồi.”

Toshimi không buồn nhìn tôi, đi thẳng về phía tủ lạnh lấy rau cải và trứng. Cô ta nấu nướng rất giỏi, dù chưa bao giờ trổ tài ở quán, nhưng thi thoảng ở nhà cô ta cũng hay vào bếp.

“Em đến làm cho quán anh đi, vài tuần một lần cũng được. Tuy không thể trả lương cho em bằng được như Fukuoda.”

Toshimi nghe rồi chỉ mỉm cười.

“Nếu không em hãy theo nghề thầy bói một cách đàng hoàng. Chẳng phải em xem chỉ tay rất chuẩn sao? Ít nhất em cũng có đồng ra đồng vào tự trả được tiền rượu.”

“Tiền rượu của em chẳng phải đang được trả bằng công xem chỉ tay sao?”

Toshimi đổ cơm nguội vào nồi, liếc tôi một cái.

“Nhưng em không có tiền mặt để phòng thân cũng không tiện, về lâu dài em định tính thế nào?”

Không trả lời, Toshimi khéo léo đổ trứng đã đánh tơi vào nồi. Toshimi để người khác trả tiền rượu, thi thoảng cũng nhờ tôi và khách quen mua thứ này thứ kia, nhưng từ trước đến giờ, cô ấy không có tiền mặt, nhưng mỹ phẩm hoặc đồ dùng phụ nữ đều tự mua lấy. Chẳng lẽ cô ấy có tiền tiết kiệm? Dù vậy, con người không thể sống như vậy được.

“Anh nói trước, luật pháp Nhật Bản quy định, công dân phải có nghĩa vụ lao động. Khỏe mạnh mà không làm việc là phạm pháp đấy.”

Đúng lúc đó, Toshimi bê nồi cháo trứng sang bàn sưởi. Lót đệm phía dưới rồi đặt nồi lên, lấy hai cái bát, múc cháo vào rồi đưa cho tôi.

“... Nhìn có vẻ ngon đấy.”

“Đúng, say rượu nên ăn cháo trứng.”

“Này, em có nghe anh nói gì không đấy?”

“Em vẫn đang nghe còn gì. Chẳng lẽ chỉ sống mà không làm việc cũng phải nộp thuế sao?”

Không ngờ Toshimi lại hỏi như vậy, tôi đặt cánh tay đang cầm thìa xuống.

“Chí ít cũng phải đóng bảo hiểm nhân thọ và bảo hiểm y tế chứ?”

“Ồ.”

“Em không đóng sao?”

“Em làm gì có tiền mà đóng.”

Câu trả lời khiến tôi khựng lại một chút, nhưng ngẫm rồi thấy cũng đúng.

“Em không có bảo hiểm y tế?”

“Không.”

“Nếu chẳng may có chuyện gì hoặc bị bệnh nặng thì tính sao? Em có biết nếu không có bảo hiểm, phí khám chữa bệnh sẽ đắt đỏ thế nào không?”

Toshimi cười nhạt, cầm điều khiển bật ti vi. Chương trình Wide Show buổi sáng phát lại vụ trẻ vị thành viên giết người. Tôi lẳng lặng đưa tay rút phích cắm. Nụ cười trên khuôn mặt Toshimi tắt ngấm, quay sang nhìn tôi bằng ánh mắt thù địch.

“Nếu anh thấy phiền, em sẽ dọn đi.”

“Tùy em.”

Không ai nói thêm lời nào, hai chúng tôi lặng lẽ ăn cháo. Xong xuôi, Toshimi bỏ nồi và bát đũa vào bồn rửa. Nhìn đuôi tóc chẻ ngọn của cô ấy, trong tôi lại dấy lên cảm giác bất an và khó xử mơ hồ. Tôi sợ mình sẽ mất Toshimi ư? Tôi cần người đàn bà này, hay hy vọng cô ấy sẽ cần mình?

“Này, xem chỉ tay cho anh được không?”

Toshimi quay người lại nhìn tôi với vẻ đầy kinh ngạc.

“Chẳng phải anh không thích sao?”

Ban đầu không ai trả tiền rượu cho Toshimi, cô ấy nói với tôi rằng mình không có tiền nhưng có thể xem chỉ tay cho tôi để trừ nợ. Khi đó, tôi từng mắng cô ấy rằng, “Không bói toán gì hết, cô vào rửa bát đi!”

“Em xem đi. Anh bắt đầu thấy hơi hứng thú rồi.”

“Được, vậy anh đừng nổi khùng đấy.”

“Không đời nào.”

Ngồi đối diện nhau qua bàn sưởi, Toshimi chăm chú quan sát hai bàn tay của tôi. Tuy hiện tại như vậy, nhưng cuộc đời tôi ít nhiều cũng từng có sóng gió. Tôi cảm thấy hơi căng thẳng vì không rõ cô ấy sẽ nói gì.

“Cuộc sống của anh cũng bình thường thôi.”

“Cái gì?”

“Đấy, anh giận rồi nhé.”

Bị Toshimi nói như thế, tôi đành lặng im. Toshimi cắm chiếc tăm trên bàn, vạch vào đường chỉ tay giao cắt với ba đường khác trên lòng bàn tay phải của tôi.

“Đây là đường vận mệnh. Ba đường chính vừa sâu vừa rõ nét, do vậy tính tình của anh rất ngay thẳng. Nhưng đường vận mệnh đứt đoạn nhiều lần và rất mờ nhạt, hình như trước năm ba mươi tuổi anh luôn mơ hồ, không biết mình nên làm gì. Khoảng hai mươi tư tuổi, anh đã lấy vợ hoặc chung sống với phụ nữ thì phải? Khoảng bốn năm sau đó, hai người chia tay.”

Cô ấy nói đúng đến mức tôi không biết trả lời ra sao.

“Vậy công việc làm ăn của anh ra sao?”

Tôi cố tình hỏi giọng sống sượng.

“Cái này thì, bắt đầu từ đây đường vận mệnh trở nên rõ nét, do đó, anh sẽ làm ăn thuận lợi, nói chung xem bàn tay này không thấy vấn đề gì.”

“Em nói qua loa quá.”

Tôi rụt tay lại. Những chuyện tôi thật sự muốn hỏi còn rất nhiều, nhưng lại không thể nói ra. Tôi cuộn tròn trong chiếc chăn cạnh bàn sưởi, Toshimi đứng dậy đi rửa bát.

“Ngày mai, quán nghỉ bán.” Cho dù khó mở lời cũng buộc lòng phải nói ra, tôi quay đầu về phía Toshimi: “Xin lỗi, chiều mai em có thể đi ra ngoài được không?”

Toshimi đóng vòi nước nói với nói giọng mỉa mai: “Có con đàn bà nào tới đây hả?”

Tôi nhắm nghiền hai mắt, khẽ trả lời: “Ừ.”

Tôi đã nói là chiều mai nhưng thu dọn xong, Toshimi ngủ một lát, trang điểm rồi đi luôn. Từ lúc đó cho đến sáng sớm hôm sau cũng không tới quán. Ba lô cô ấy vẫn để đây, quần áo lót giặt xong vẫn phơi ngoài ban công, có lẽ không phải cô ấy định rời đi. Nghĩ như vậy nhưng tôi vẫn cảm thấy lo lắng. Phiền muộn cũng vô ích, quan trọng hơn tất cả, hôm nay là ngày “người phụ nữ của tôi” sẽ đến đây sau nửa năm.

Bắt đầu từ buổi sáng, tôi giặt cả rèm cửa, dùng máy hút bụi dọn qua căn hộ một lượt; giấu kỹ sữa rửa mặt, bàn chải và áo ngực của Toshimi; cất cắt móng tay và bông ngoáy tai trên bàn sưởi vào ngăn kéo, buộc gọn đống báo thể thao và tạp chí Manga vương vãi khắp nơi rồi tống hết vào tủ âm; bật nước nóng tắm rửa sạch sẽ, rồi tiện tay cọ từng góc nhỏ trong phòng tắm bóng loáng, sau đó mặc chiếc áo len kiểu dáng trang nhã và quần nhung, toàn đồ mới mua hôm nay nhân dịp giảm giá, thay luôn tất mới; sau khi dọn dẹp xong nhà bếp còn trải thảm mềm, bày thêm một chiếc ghế. Ngước lên nhìn đồng hồ, còn chưa đến giờ đưa đón ở ga, nhưng tôi vẫn xuất phát. Tôi soi gương thêm lần nữa, kiểm tra xem râu ria đã cạo sạch sẽ chưa rồi mới rời khỏi nhà.

Thời tiết đẹp tuyệt, chỉ có điều gió mùa táp vào vẫn thấy hơi lạnh. Nhưng hai bàn tay bỏ trong túi áo jacket vã đầy mồ hôi. Đáng nhẽ định kỳ ba tháng gặp nhau một lần, nhưng ba tháng trước “người phụ nữ của tôi” có việc nên lần này tôi vô cùng hồi hộp.

Đến ga tàu điện sớm hơn mười phút so với giờ hẹn, con gái đã tới, đứng trước cửa soát vé vẫy tay chào tôi. Con bé cười rất tươi, mặc chiếc áo phao màu đen tôi chưa từng nhìn thấy, một bên tay giống như mọi khi, đang cầm hộp bánh trứng. Tôi muốn chạy tới ôm chầm lấy nó nhưng kìm lại được, cố tình đi thật chậm về hướng đó.

“Con gái đến sớm thế!”

“Vì bố luôn tới sớm mà.”

Con gái tôi mới mười một tuổi, nhưng đã cao gần bằng bố, tôi thấy hơi hoang mang.

“Con lớn nhanh quá!”

“Vâng. Bây giờ con cao nhất trong số các bạn nữ cùng lớp đấy bố ạ.”

Có lẽ bố mẹ nào cũng có ý thiên vị con cái, nhưng dăm năm nữa, chắc chắn con bé sẽ đẹp như siêu mẫu vậy.

Trên quãng đường 15 phút về chỗ ở, con bé vừa đi vừa tíu tít kể hết chuyện ở trường, lớp học thêm đến đĩa game mới, có lẽ vì e ngại bố không biết nói chuyện gì. Từ ngày bé, con gái tôi đã là đứa rất biết để ý tới tâm trạng người khác. Nếu con cái học hành không tốt, bố mẹ sẽ rất đau đầu, nhưng có lẽ nếu con cái biết làm nũng, tôi sẽ thấy thoải mái hơn. Mới là học sinh tiểu học mà con bé đã khôn khéo như vậy khiến tôi thấy xót xa.

Con bé vừa bước chân vào nhà đã nói hệt người lớn “Xin lỗi đã làm phiền”, rồi xỏ dép lê tôi mới mua. Sau đó, nó khịt mũi tại huyền quan. Phải chăng nó đã ngửi thấy mùi phụ nữ? Tôi căng thẳng giúp con gái treo áo khoác và bật nước nóng. Trông thấy tấm thảm và chiếc ghế vẫn bày biện hệt như xưa, nó nhoẻn miệng cười.

“Trà lát nữa uống cũng được, con phải làm tóc cái đã.”

Cởi áo cardigan ra, mặc mỗi chiếc áo phông, con bé ngồi tót lên ghế. Tôi quàng khăn lau và khăn che dùng khi cắt tóc vào cổ con, lấy kéo ra, trong nháy mắt tôi đã biến thành thợ cắt tóc. Dùng bình xịt làm ướt tóc trước, phát hiện tóc con bé đã dài đến xương bả vai, khá dày dặn, có lẽ trong nửa năm vừa rồi con bé đã đi tiệm làm tóc.

“Bố à, xin lỗi, con đã làm tóc ở tiệm một lần.”

“Sao phải xin lỗi? Tóc của con, muốn để kiểu gì đều tùy con chứ.”

Con bé khẽ gật đầu. Nếu nói không hụt hẫng là giả dối, nhưng tôi đã chuẩn bị tinh thần từ trước, sớm muộn gì rồi con bé cũng sẽ tự làm mọi việc này mà không cần tới tôi.

Ngày xưa, mẹ mở tiệm cắt tóc ở quê, còn bố suốt ngày chỉ biết chơi game. Từ nhỏ, tôi đã phụ mẹ cắt tóc hoặc tết bím giúp các chị, thi thoảng cũng cắt tóc giúp mẹ những lúc bà bận rộn đến nỗi không có thời gian chăm sóc bản thân. Không ngờ chăm sóc tóc cho người khác lại là công việc rất thú vị, cho dù bị bạn bè cười chê, tôi cũng chẳng thấy vấn đề gì. Mẹ khen tôi rất có năng khiếu, hồi đó, tôi cũng từng nghĩ sau này lớn lên sẽ mở tiệm làm tóc, nhưng cuối cùng lại không theo nghề đó. Những kiểu tóc đơn giản tôi đều biết cắt, vì vậy sau khi lấy vợ có con, việc cắt tóc cho Kokuten đã trở thành độc quyền của tôi. Nói cách khác, tôi quá nhiều việc, không có thời gian làm gì khác, nhưng chí ít tôi vẫn muốn tự tay cắt tóc cho con. Từ khi quen bà xã đến lúc lấy nhau, rồi đến trước khi hai vợ chồng lục đục, tôi cũng thường gội đầu cho cô ấy, rồi buộc hoặc búi lên. Bà xã tôi từng rất thích như vậy, nhưng rồi, đừng nói là mái tóc, mà ngay cả vai cũng không cho tôi đụng vào.

Năm con gái lên bốn, chúng tôi ly thân, năm nó sáu tuổi thì chính thức ly hôn. Nguyên nhân do vợ ngoại tình (nhưng đến giờ phút cuối cùng cô ấy vẫn khẳng định mình trong sạch), thêm nữa, tôi lại quá mải mê công việc nên chẳng mấy khi ở nhà. Tôi không muốn giống bố, muốn vợ con được sống đàng hoàng nên tôi mới làm việc cật lực như vậy. Nhưng chính điều đó lại hủy hoại hạnh phúc của bản thân. Một hôm, bà xã đùng đùng đưa con về nhà mẹ đẻ, để lại một bức thư dài nói rằng đã có người đàn ông mới và muốn bỏ tôi.

Khi ly thân, tôi cũng lấy cớ đến cắt tóc, ba tháng gặp con gái một lần, hơn nữa luôn tìm đủ mọi cách để hàn gắn tình cảm, nhưng lần nào gặp nhau cô ấy cũng lặng thinh như phiến đá. Cuối cùng, bố vợ ra mặt, ông rơm rớm nước mắt cúi đầu xin lỗi tôi, nói hãy tha thứ cho đứa con gái phóng đãng đó, nhà vợ sẽ bồi thường phí ly hôn. Rốt cuộc, tôi hiểu rõ tất cả đã không thể cứu vãn.

Nếu là con trai, dù phải ra tòa tôi cũng sẽ giành quyền nuôi, nhưng cô con gái bé bỏng của tôi vẫn cần một người mẹ hơn. Tuy không cam tâm, nhưng tôi buộc phải thừa nhận điều đó. Hơn nữa nhà vợ khá sung túc, bố mẹ vợ lại hiền lành, cho dù nhất quyết giành bằng được quyền nuôi con, tôi cũng chỉ chu cấp cho nó được phần nào.

Khi con gái còn bé, tôi tới nhà vợ cũ cắt tóc cho nó, nhưng bắt đầu từ năm ngoái con bé tới nhà tôi. “Có mẹ ở đấy phiền lắm, hơn nữa con có thể tự bắt tàu điện.” Với trình độ nghiệp dư, tôi chỉ biết cắt tóc dài thành ngắn, nên không thể giúp con gái trở nên lộng lẫy hơn. Nghĩ đến đây, tôi lại cảm thấy hụt hẫng.

Thế nhưng, con bé chưa từng nhuộm hay uốn tóc, nên mái tóc trông bóng loáng, khỏe khoắn và dày dặn. Tôi nghĩ bụng có lẽ đây là lần cuối cùng được cắt tóc cho con, đôi tay tôi dạt dào tình thương, nhưng trái tim lại đau nhói. Lúc con bé mới được sinh ra, mái tóc như lông gà con vừa mềm vừa thưa. Rồi đây, con bé sẽ có kiểu tóc hợp mốt, qua một thời gian nữa sẽ có một chàng trai lạ vuốt ve mái tóc nó. Tôi dùng lược chải rồi cắt tóc mái, con bé thấy vậy nên nhắm tịt mắt lại. Ánh nắng ban trưa làm khuôn mặt trái xoan của con bé ửng hồng, đôi môi chúm chím đã tô son kia, đến ngày nào đó cũng sẽ thuộc về một người đàn ông xa lạ.

Bỗng nhiên, cánh cửa mở toang, trong lúc hoảng hốt tôi đánh rơi cả chiếc kéo. Cúi xuống nhặt và nhìn lên, Toshimi đang đứng trước cửa. Cả con gái và Toshimi đều nhìn nhau ngạc nhiên, sau đó mọi ánh mắt dồn hết về phía tôi.

“Hai người đang bận ư?”

Toshimi nói giọng ngờ nghệch.

“Chúng tôi đang cắt tóc, cô nhìn là biết ngay còn gì.”

Biết rõ làm vậy rất trẻ con, nhưng giọng nói của tôi vẫn lộ rõ vẻ không vui. Giả sử quả thực có một người phụ nữ đang quấn quýt với tôi, Toshimi sẽ định làm gì? Cô ta cố tình quay về đây chăng?

“Xin chào, cảm ơn vì cô đã chăm sóc bố cháu suốt thời gian qua ạ.”

Con bé đứng dậy và nói, đám tóc vừa cắt vương vãi đầy sàn nhà.

“Cháu là con gái anh ấy?”

“Vâng, bố mẹ bỏ nhau từ lâu lắm rồi ạ, nhưng thi thoảng cháu vẫn tới đây nhờ bố cắt tóc.”

Toshimi tủm tỉm cười, quan sát tôi một hồi.

“Anh không chỉ có chứng chỉ đầu bếp, mà có cả chứng chỉ cắt tóc, lợi hại đấy.”

“Mẹ tôi mở tiệm cắt tóc, nên tôi cũng biết sơ sơ thôi.”

Không biết có phải ý thức được tình hình đang căng thẳng hay không, con gái tôi nhìn tôi bằng ánh mắt khó hiểu. Tôi lập tức chuyển giọng ôn tồn: “Cô ấy là thầy bói làm công cho quán của bố.”

“Thầy bói?”

Con gái hỏi với giọng kinh ngạc. Tôi rất sợ Toshimi sẽ phản ứng lại, nhưng không ngờ cô ta nở nụ cười già dơ: “Nếu là con gái ông chủ, cô sẽ xem miễn phí cho cháu, bất cứ khi nào tới quán đều được. A, ông chủ, Fukuoda nói cậu ta đánh mất chìa khóa rồi.”

Dù ngạc nhiên vì Toshimi lấp liếm giúp mình, nhưng tôi vẫn hùa theo: “Chìa khóa dự phòng ở ngăn kéo trên cùng, cô cầm cho cậu ấy đi.”

“Được.” Toshimi trả lời ráo hoảnh, lấy chìa khóa trong ngăn kéo tủ một cách thành thục, đi đôi giày thể thao vừa cởi ra vào.

“Phải rồi, ông chủ, lần sau cắt tóc giúp tôi nhé.”

Toshimi nói giọng giả ngây giả ngô rồi biến mất.

Con bé ngồi phịch xuống ghế, thì thầm: “Bố cũng có bạn gái rồi.”

“Không, cô ấy là nhân viên trong quán mà.”

“Tốt quá, vậy là con yên tâm rồi. Con nói với mẹ được không?”

Con bé không tin lời tôi. Một người đàn bà tự tiện mở cửa vào nhà thì không đơn giản chỉ là nhân viên, điều này một đứa bé 11 tuổi cũng thừa hiểu. Do đó, tôi không nói gì thêm.

Cắt tóc xong, tôi pha hồng trà, ngồi đối diện với con bé, ăn bánh trứng mà nó mang tới. Nhìn bề ngoài cao to vạm vỡ, ít ai biết tôi là người hảo ngọt, do vậy, lần nào con gái cũng mua bánh ngọt cho bố. Bánh trứng hôm nay mang hương vị mùa xuân, được trang trí bằng dâu tây và bơ. Những đồ này tôi có thể ăn bất cứ lúc nào trong cửa hàng tiện lợi, nhưng vẫn cố chờ để được ăn bánh do tự tay con gái mua. Đúng là cảm giác như ở thiên đường.

“Nghe nói mẹ con sắp tái hôn.”

Chuyện này rất khó nói ra, do vậy tôi mở lời trước. Con bé cúi gằm mặt đưa thìa bánh lên miệng, khẽ gật đầu.

“Ở với bố dượng vui chứ?”

“Vâng, chú ấy rất tốt bụng.”

Tuần trước, vợ cũ gọi điện nói sắp đi bước nữa. Chỉ có điều người kia là chuyên gia nghiên cứu của một cơ sở y tế, năm tới sẽ đi Mỹ công tác vài năm.

“Nghe nói gia đình sắp đi Mỹ phải không con?”

“Vâng, hình như đợi đến khi con vào cấp hai.”

Đừng đi, hãy ở lại với bố. Tôi rất muốn nói như vậy, nhưng nghĩ tới tương lai của con bé, giống như khi để nó đi theo mẹ, như vậy con bé sẽ hạnh phúc hơn. Tranh thủ lúc còn trẻ học thật tốt tiếng Anh, sau này chắc chắn sẽ có tiền đồ tươi sáng. Hơn nữa, so với ngôi trường cũ nát trong nước hiện tại, trải nghiệm tuổi thanh xuân ở ngôi trường quý tộc nước ngoài sẽ tốt hơn rất nhiều. Để sau này con gái không giống bố nó, cũng không giống Toshimi.

Ăn bánh xong, tôi và con bé ra khỏi nhà, ngồi tàu điện ngầm tới trung tâm thành phố. Khi được hỏi buổi tối thích ăn gì, con bé trả lời: “Sushi và cơm hộp ạ.” Đó là câu trả lời thật lòng, hay nó cố ý tỏ ra trẻ con như vậy?

Trong lúc dùng bữa tối và trên đường về nhà, con bé vẫn thao thao bất tuyệt, nhưng không nhắc một lời nào tới chuyện mẹ tái hôn, đi Mỹ và Toshimi. “Tạm biệt bố.” Con bé vẫy tay dưới sảnh chung cư cao cấp. “Tạm biệt con.” Tôi cũng mỉm cười.

Bắt tàu điện, tới cửa hàng tiện lợi mua bia và đồ nhắm xách về nhà, đèn vẫn tắt tối om. Ngó vào bên trong, quả nhiên đồ đạc của Toshimi đã được dọn đi sạch sẽ. Trên bàn sưởi, hai chiếc chìa khóa nhà và chìa khóa quán Toshimi nói dối để cầm đi được đặt ngay ngắn.

Ba ngày, rồi một tuần sau, Toshimi vẫn không xuất hiện ở quán. Ngay cả Fukuoda cũng hỏi tôi có chuyện gì với Toshimi? “Không biết.” Tôi trả lời lạnh lùng, Fukuoda nhún vai rồi không nhắc tới việc đó nữa. Đúng lúc đó, vài đám khách muốn xem chỉ tay kéo đến, biết Toshimi không ở đây, họ chẳng buồn bước qua cửa đã biến mất hút. Trong số đó, cũng có khách nài nỉ: “Có thể cho tôi số điện thoại của cô ấy được không?”

Nhập hàng xong rồi quay vào trong quán, sau lưng có tiếng mở cửa. Tôi giật mình, ngoảnh lại nhìn, ông lão vừa ở nhà tắm công cộng về lâu lắm mới xuất hiện.

“Xin chào, đã lâu không gặp.”

“Tôi bị cảm nặng quá, mãi mới khỏi.”

“Tôi lo cho ông lắm.”

“Cảm ơn anh. Tôi dạo này đành tắm ở nhà. Cứ ho sù sụ ở nhà tắm công cộng cũng làm phiền mọi người lắm.”

“Nhà ông có phòng tắm sao?”

“Thời đại này dĩ nhiên phải có phòng tắm trong nhà rồi. Nhưng đi nhà tắm công cộng là sở thích của tôi.”

Ông cụ vốn ít nói hôm nay lại cởi mở khác thường, hơn nữa khuôn mặt còn nở nụ cười khiến tôi mừng rỡ. Đúng lúc đó, chuông điện thoại vang lên, Fukuoda cầm máy, nói cộc lốc tên quán bằng giọng lạnh tanh. Là Toshimi ư? Tôi vừa hầm rượu cho ông cụ vừa liếc mắt nhìn Fukuoda. Cậu ta vốn dĩ hay cáu bẳn, giờ còn khó chịu đến mức đưa thẳng ống nghe cho tôi.

“Ai đấy?” Tôi hỏi.

“Mụ đàn bà ngốc.” Fukuoda trả lời gọn lỏn. Nói thế đầu dây bên kia chẳng phải sẽ nghe thấy hết hay sao. Tôi vừa nghĩ vừa cầm ống nghe, người bên đầu dây bên kia nói tên nhà xuất bản lớn. Do quán ăn hiếm khi xuất hóa đơn, nên tôi lập tức nghĩ tới cô gái tóc ngắn.

“Phỏng vấn?” Tôi nhắc lại lời cô ấy.

“Vâng, lần trước quả thật rất xin lỗi anh. Chúng tôi đang ra một số đặc biệt về bói toán, dành riêng một mục định viết về các thầy bói đường phố, tôi rất muốn giới thiệu về quán của anh như một quán rượu xem bói. Liệu tuần này chúng tôi tới quay phim, chụp ảnh có được không ạ?”

Cô gái tóc ngắn nói dõng dạc, giọng điệu dường như không mảy may nghĩ tới khả năng sẽ bị từ chối. Giữa lúc này, mối lo doanh thu sụt giảm lại thoáng qua. Cảm giác “những gì có thể tận dụng đều phải tận dụng bằng hết” như hồi còn đi làm công ty lại trỗi dậy, khiến tôi cảm thấy lung lay.

Tôi từng làm việc cho công ty xây dựng, ly hôn xong liền nghỉ việc không chút lưu luyến. Công việc của tôi suốt ngày bận rộn với chuyện khách khứa và giao dịch tiền bạc chốn hậu trường, để nuôi sống vợ con tôi còn cố gắng chịu đựng, nhưng giờ tôi hoàn toàn không còn lý do để buộc mình phải mất ăn mất ngủ, lao tâm khổ tứ đến vậy nữa. Tôi muốn mở một cửa hàng, không phải nhà hàng cao cấp cũng chẳng phải quán bar kiểu cách. Tôi không đặt nặng mục đích kinh doanh, ngồi uống một mình trong quán rượu không có gì nổi bật, đối với tôi, đó là chiếc phao cứu sinh duy nhất.

Tôi gõ tay trái lên quầy bar, như thể muốn xua đi những suy nghĩ lệch lạc.

“Chúng tôi không chấp nhận phỏng vấn, cũng chẳng muốn thành quán rượu xem bói. Xem chỉ tay là do khách hàng tự tìm đến. Xin lỗi, cô đừng gọi tới nữa.”

Giọng điệu tôi hùng hổ khiến đối phương hơi nhụt chí.

“Vậy, chúng tôi chỉ phỏng vấn cô gái đó có được không?”

“Cô ta là khách, chúng tôi không biết họ tên cũng như nhà cửa của cô ta ở đâu.”

“Chẳng phải cô ta luôn ở quán hay sao? Cho phép tôi nói vài câu với cô ấy được không?”

“Gần đây cô ta không tới nữa rồi, cô cũng đừng gọi điện đến đây nữa.”

Tôi dập mạnh ống nghe xuống. Ông cụ ngồi bên hỏi giọng ngạc nhiên: “Phỏng vấn gì đấy?”

“Họ muốn phỏng vấn Toshimi. Nhưng dạo này cô ta có tới nữa đâu.”

Tôi nói giọng chua chát, ông cụ thản nhiên như không: “Vừa nãy còn thấy cô ta phát giấy ăn tại bến xe buýt...”

Fukuoda lẩm bẩm điều gì đó sau lưng, nhưng tôi đã chạy xộc ra ngoài. Mình đang làm gì vậy? Vừa chạy vừa nghĩ cuối cùng đã đến bến xe buýt. Mặt trời sắp xuống núi, trước bến xe người đông như nêm. Trong đám đông, ba bốn cô gái mặc áo gió màu trắng và váy ngắn như váy tennis, trong đó có Toshimi.

“À, Mashima, của anh này.”

Tôi nhận lấy như phản xạ rồi trả ngược lại, trên giấy ăn có in thông tin quảng cáo của tiệm mát xa mới khai trương gần đó.

“Này, em!”

“Em phải phát hết chỗ này trước sáu giờ, đợi em làm xong đã nhé.”

“Sao em lại đứng ở đây? Em muốn làm sao không tới quán?”

Tôi gào lên. Toshimi chẳng bận tâm, tươi cười phát giấy ăn cho người đi đường, tôi bèn nắm chặt tay cô ấy.

“Đau quá! Đừng quấy rầy em.”

Chính tôi cũng chẳng hiểu tại sao lại nắm tay cô ấy.

“Vừa nãy nhà xuất bản gọi điện tới, nói muốn phỏng vấn em để đưa em lên báo.”

“Em không thích.”

“Cũng đúng, em không thích phải không. Anh cũng không thích.”

“Anh bỏ tay ra!”

Toshimi tính gỡ tay ra, tôi lại vội nắm chặt hơn.

“Em, mình lấy nhau đi!”

Toshimi há hốc mồm, hai mắt tròn xoe nhìn tôi.

“Anh nói thật chứ?”

“Làm vợ anh nhé? Xin em đấy!”

“Em không thích!”

“Chẳng phải em là người phụ nữ của anh sao?”

“Hả?”

“Nửa năm nay ngày nào chúng ta cũng quấn quít còn gì, anh là của em, em là của anh.”

Đúng lúc đó, những bà cô đi ngang qua đều ngoảnh lại, trợn tròn mắt nhìn chằm chằm, nhưng tôi không quan tâm, vẫn nói tiếp: “Em đừng đi, ở lại với anh nhé!”

Không biết có phải không muốn tiếp tục đò đưa nữa hay không, Toshimi không cười nữa.

“Anh chưa hiểu em, vì vậy không muốn buông tay.”

“Người không hiểu là em, anh Makabe, đừng áp đặt cho người khác như thế.”

Từ khi quen Toshimi đến giờ, tôi đã nếm trải đủ mọi cảm giác vui buồn, hờn ghen, nhưng đây là lần đầu tiên thấy cô ấy nói giọng lạnh nhạt vô tình như vậy. Tôi mệt mỏi buông tay Toshimi.

“Bây giờ, em đang ở chỗ Yodobashi phải không?”

Toshimi lại nở nụ cười, khẽ gật đầu.

“Rõ rồi, xin lỗi đã quấy rầy em.”

Tôi quay lưng lại, cố bước đi thật nhanh.

“Này, anh Makabe.” Toshimi gọi giật lại: “Cắt tóc hộ em nhé, em không có tiền đi tiệm.”

Người đàn bà này rốt cuộc xuẩn ngốc đến mức nào? Tôi định bụng quay lại mắng cô ta một trận, nhưng rồi lại thôi. Trước lúc đi do quá vội nên tôi chỉ kịp mặc mỗi chiếc áo khoác mỏng, nên giờ bỗng thấy rét run. Toshimi mặc chiếc váy ngắn như vậy không lạnh sao? Ý nghĩ đó khẽ thoảng qua, nhưng tôi không còn sức mà lo lắng nữa.

Ngày chủ nhật tiếp theo, tôi vừa nguyền rủa sự đứng đắn và lụy tình của bản thân, vừa cầm kéo và lược ra khỏi nhà. Tôi chưa từng đến nhà Yodobashi, đành phải lục lại hợp đồng mua bán quán để tìm địa chỉ.

Ngồi tàu điện ngầm và xuống ga kế tiếp chỉ sau mười phút, hình như bắt tiếp xe buýt cũng được, nhưng tôi chưa thử bao giờ, do đó tôi gọi taxi, chưa đi được bao xa, tài xế liền nói: “Tôi thấy ở ngay quanh đây thôi”, rồi kêu tôi xuống xe. Vừa đúng lúc tôi hỏi một người phụ nữ dắt con đi ngang qua, chị ấy nhiệt tình bảo với tôi đó chính là khu nhà chị ấy ở. Khu ấy như thể được xây từ thời Showa, rộng rãi nhưng cũ kỹ, ban công nhà nào cũng phơi đầy quần áo và chăn chiếu. Bước lên cầu thang, đứng trước cửa nhà 203, tôi thở dài. Trước cửa còn dán một mẩu giấy, trên đó ghi rõ mấy nét chữ nguệch ngoạc, “Yodobashi chuyển nhà rồi, nếu có việc cần tìm mời đến địa chỉ này...”

Địa chỉ mới ghi ngay bên dưới, hóa ra gần nhà tôi. Nghĩ tới việc vừa phải lãng phí thời gian và tiền taxi, tôi cảm thấy bực bội. Lần này, tôi đi về phía ga để bắt tàu điện. Chỗ ở mới của Yodobashi cách nhà tôi một ga tàu điện. Đó vẫn là khu cũ, chưa được tiến hành quy hoạch. Tôi đứng tần ngần trên con đường nhỏ quanh co, hỏi người đi đường nhưng không ai biết. Mệt mỏi rã rời, chân tay bủn rủn, giữa lúc chán nản định quay về, tôi chợt phát hiện địa chỉ ghi trên cột điện trước mặt chính là địa chỉ trên tay mình. Đó là một ngôi nhà ngói ba gian cũ kỹ, ngoài cửa ghi dòng chữ “Kagawa”, nhưng không có số nhà. Tôi đẩy cửa bước vào đứng trước huyền quan, lại thấy một mẩu giấy: “Có việc mời vào vườn sau nhà.” Thậm chí, tôi còn nghi ngờ rằng phải chăng có người cố tình chơi xỏ mình.

Hai bên lối đi lát đá giữa sân là thảm cỏ. Bước tiếp, thấy có tiếng nói cười chuyện trò rôm rả. Ngoặt qua lối rẽ phía đầu hồi, có một hành lang nhỏ hướng ra vườn, tôi vừa nói “Có ai ở nhà không” vừa nhìn vào bên trong.

“Chân Thành đấy à?” Yodobashi nhìn tôi và nói.

“Mừng anh đã đến.” Toshimi cười hớn hở.

“Nghe nói có thể anh sẽ đến, nên chúng tôi chờ từ sáng đến giờ. Cắt tóc giúp chúng tôi nhé?”

Điều khiến tôi ngạc nhiên nhất, người nói câu đó lại chính là ông lão từ nhà tắm công cộng về. Ba người cùng mở cửa hành lang, ngồi xúm quanh bàn cờ tướng, trên đó là những con cờ xếp chồng lên nhau.

“Thế này là sao? Ba người đang chơi trò gì vậy?”

“Cờ nhảy.” Câu trả lời gọn lỏn của Toshimi khiến tôi nhụt chí.

“Không phải chuyện đó, tại sao ông Yodobashi lại chuyển về đây?”

“Tôi và Toshimi chẳng nuôi nổi nhau, đang không biết tính thế nào, thì may quá gặp ông Kagawa, ông ấy nói có thể cho chúng tôi ở nhờ.”

Ông lão họ Kagawa bưng trà và bánh rán ra, đúng lúc tôi đang đói cồn ruột, ăn ngấu nghiến liền ba chiếc một lúc.

“Ông Kagawa là khách quen từ hồi tôi còn mở quán rồi.”

Tôi vừa nghe Yodobashi nói vừa cầm tách trà uống ừng ực. Vậy sao? Nhưng xem ra điều đó chẳng có gì khó hiểu. Nhưng cả Toshimi cũng có thể ở đây luôn sao?

“Chân Thành à, nghe nói anh muốn cắt tóc giúp chúng tôi?”

“Ông Yodobashi, đừng gọi tôi là Chân Thành. Hơn nữa, tôi không bao giờ cắt tóc cho đàn ông.”

“Tại sao? Anh cắt tóc chỉ để nịnh đầm à?”

“Vì tóc đàn ông khó cắt.”

Toshimi và ông Kagawa bê ghế ra dưới gốc cây mơ trong vườn, dường như bọn họ rất háo hức, còn chuẩn bị cả khăn mặt và khăn voan. Tôi đứng dậy, định làm xong thật nhanh rồi chuồn luôn.

“Hoa mơ thơm quá. Nghe nói hôm nay là tiết Kinh trập.”

Thật không ngờ, một câu như vậy lại có thể thốt ra từ miệng Toshimi. Cô ấy ngồi trên ghế, tôi quàng khăn mặt vào cổ giúp Toshimi, ngoài khăn mặt lại quàng thêm chiếc khăn voan cũ. Nếu để ý kỹ sẽ thấy nó là hàng Hermes hẳn hoi.

“Đây là...”

“Là của vợ quá cố của ông Kagawa.”

“Vật quan trọng như vậy tôi có thể tùy tiện dùng không?”

“Chính vì là vật quan trọng mới phải dùng chứ.”

Khác với tóc con gái tôi, tóc Toshimi bị hư tổn nặng, phần lớn sợi đã bị chẻ ngọn. Thực ra ngay từ ngày đầu tiên dọn về ở cùng nhau, tôi đã rất muốn cắt tóc cho cô ấy, nhưng nghe nói phụ nữ sau khi cắt tóc sẽ thay tính đổi nết. Mẹ, em gái, vợ cũ và con gái, bàn tay tôi còn nhớ như in cảm giác khi chạm vào bốn mái tóc ấy. Giống hệt những đường nét khác trong lòng bàn tay, cảm giác đó cũng sẽ thấm đượm vào đôi tay người cầm kéo. Vì vậy, tôi rất sợ phải cắt tóc cho Toshimi.

“Em muốn cắt đến đâu?”

“Ngang vai nhé, em không búi được lên cũng không tiện.”

Tôi xịt ướt tóc và bắt đầu cắt. Ở hành lang đằng sau, hai ông già đang thì thầm to nhỏ chuyện gì đó, tóm lại đang nói về chúng tôi.

“Để người đàn ông mình yêu vuốt ve mái tóc thật dễ chịu, em hiểu tâm trạng của con gái anh...”

Tôi tạm ngưng tay.

“Em thích anh chứ?”

“Nếu không thích, em đã chẳng ngủ với anh đều đặn cả nửa năm nay.”

“Vậy...” Tôi thì thầm, nhưng không biết nên nói gì, đành lái sang chủ đề khác: “Em còn trẻ như vậy, lại sống vạ vật nhờ đồng lương hưu của mấy ông già mà không thấy xấu hổ sao?”

“Lúc nào cũng nói em trẻ. Em đã ba mươi sáu tuổi rồi đấy.”

“Em bằng tuổi anh sao? Em là yêu quái à?”

Tôi vừa nói to, hai ông già sau lưng lập tức lên tiếng: “Không được cãi nhau!”

Toshimi bật cười khanh khách.

“Mashima, sao sự việc vừa theo ý nguyện của mình, anh lại nổi giận?”

Tôi không trả lời, lặng lẽ ngắm nhìn những lọn tóc của Toshimi.

“Anh có thể đừng khăng khăng rằng em rất đáng thương được không? Nếu em không đi làm hoặc không lấy chồng, anh liền nổi khùng chẳng khác gì bố em.”

Tôi ngẩng đầu ngắm những bông hoa mơ và ngẫm nghĩ trong giây lát, bầu trời xanh thẳm đến lóa mắt.

“Em không thích, thế nên mới dọn ra ngoài sống phải không?”

“Một phần cũng vì nguyên nhân đó, nhưng em hoàn toàn không có quá khứ bất hạnh như anh và rất nhiều người vẫn tưởng. Nếu buộc phải nói ra, có lẽ anh sẽ nghĩ đầu óc em hơi bất bình thường. Những người đến xem chỉ tay đều rất bất an và cô đơn, nhưng chẳng biết vì sao em lại không thấu hiểu được cảm giác đó lắm. Trước đây, em rất đau khổ, thấy bản thân không bình thường, nhưng nghĩ lại cũng chẳng có gì gọi là bất ổn cả.”

Tôi không thể trả lời, lẳng lặng cắt hết chỗ tóc hư tổn của Toshimi. Những sợi nhuộm cũng biến mất, giờ đây mái tóc của cô ấy đã đen bóng trở lại.

“Xong rồi.”

Cởi khăn voan cho Toshimi, cô ấy nói cảm ơn rồi ngồi dậy, xoay người lại đặt một nụ hôn lên má tôi.

“Em có thể tiếp tục đến quán chứ?”

“Tùy em thôi.”

“Ồ, vậy em đi soi gương đã.”

Dứt lời, Toshimi bỏ dép lê trên hành lang, chạy tuột vào phòng. Ba người chúng tôi nhìn theo bóng cô ấy, rồi lại nhìn nhau.

“Nếu anh Mashima cảm thấy cô đơn, cũng có thể dọn tới đây.” Ông Kagawa cười và nói.

“Đừng khăng khăng rằng người khác rất đáng thương.” Rốt cuộc tôi đã hiểu ý Toshimi muốn nói gì.

Ngày hôm sau, trước khi mở hàng 30 phút, “người phụ nữ của tôi” xuất hiện khiến tôi giật mình. Con bé mặc đồng phục của trường tiểu học tư thục, đứng ngoài cửa nhìn vào trong, vẻ căng thẳng, “Con vào được không?”

Tôi vội đặt xiên thịt gà xuống, chạy về phía con.

“Sao vậy? Có chuyện gì sao con?”

Đây là lần đầu tiên con bé tới quán của tôi. Con bé đến gặp tôi, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì đó.

“Con cãi nhau với mẹ à?”

“Không, con muốn xem chỉ tay nên mới đến.”

“Xem chỉ tay?”

“Cô hôm trước đã đến chưa ạ?”

“Con có việc phiền muộn lắm phải không? Con nói cho bố biết đi, bố hứa sẽ không nổi giận đâu.”

Con bé đặt cặp sách lên ghế, cởi áo khoác ngoài màu xanh da trời ra.

“Không có gì. Con muốn gặp bố, hơn nữa con chưa tới quán lần nào cả.”

Con gái nói giọng thẳng thắn, xem ra không có gì giấu giếm.

“Cái cô đó, chẳng biết hôm nay có đến không.”

“Nếu cô ấy đến, con sẽ chờ.”

“Không được, con về đi. Bố còn phải làm việc, không tiễn con được.”

“Hôm nay con ở lại chỗ bố không được sao? Cô đó sẽ không vui ư?”

Cô đó đã chuyển đi rồi, tôi nghĩ vậy nhưng không thể nói ra.

“Vậy sao được. Nhưng con đã nói với mẹ chưa? Ngày mai vẫn phải đi học thì làm thế nào?”

“Con bị cúm nên xin nghỉ phép rồi bố ạ.”

Con bé nói giọng tinh nghịch. Chỉ có vậy mà tôi suýt rơi nước mắt, cố tình nói giọng lạnh lùng “tùy con”, rồi quay vào trong quầy bar.

Bưng thịt gà nướng, cơm nóng và canh tương cho con gái, tôi do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn gọi điện cho Fukuoda, nói số nhà ông Kagawa và nhờ cậu ta rằng nếu Toshimi ở đó, hãy mời cô ấy đến đây. Tôi không muốn con bé ngồi cạnh những người đàn ông say xỉn. Chi bằng có Toshimi ở bên nó, tôi sẽ cảm thấy yên tâm hơn.

Chưa đầy 20 phút sau, Fukuoda và Toshimi đã tới. Rõ ràng cô ấy và con bé mới gặp nhau một lần, nhưng đã hồ hởi vẫy tay chào như thể rất thân thiết. Tại một góc quầy bar, Toshimi xem chỉ tay cho Kokuten.

“Ồ, xem ra cháu rất biết giữ của nhé!”

“Sao cô nói với trẻ con như thế?”

“Bố đừng nói xen vào.”

Để tôi không nghe thấy, Toshimi và con bé cố tình nói thật khẽ. Nó hỏi chuyện gì nhỉ? Có bạn trai rồi sao? Tôi bỗng cảm thấy bất an.

Fukuoda ăn xong, thay áo màu xanh da trời, rửa tay, đứng trước bếp nướng châm điếu thuốc.

“Con bé giống anh thật đấy.”

Cậu ta vốn không phải loại người nịnh bợ, nên lời nói đều là những suy nghĩ thật lòng.

“Vậy ư?”

“Chắc chắn con bé có thể trở thành đại mỹ nhân.”

“May thay cậu là dân đồng tính.”

Fukuoda nghĩ một lát rồi nói: “Makabe, sợ ông nghĩ linh tinh nên tôi chưa nói thôi, thực ra chính xác nhất tôi là người song tính. Chẳng qua nếu đem ra so sánh, tôi thích đàn ông hơn mà thôi.”

Tôi hơi ngạc nhiên. Đúng lúc đó, Fukuoda dụi điếu thuốc vào gạt tàn, bước về phía Toshimi và con bé. Cậu ta cười và nói với Kokuten điều gì đó. Tôi ngả lưng về phía bọn họ, vểnh tai nghe ngóng.

“Chú lập ban nhạc à?”

Con bé chỉ tay về phía hộp đàn ghi-ta đặt cạnh cặp xách của nó và hỏi Fukuoda.

“Cháu có muốn nghe nhạc không?”

Con bé trầm ngâm một lát, nói: “Mọi người đều bảo cháu khác người, cháu thích progressive rock cổ điển, từ khi nghe King Crimson trên kệ đĩa CD của mẹ.”

“Ồ, học sinh tiểu học mà nghe King Crimson cơ đấy!”

Giọng Toshimi lộ rõ vẻ kinh ngạc.

“Đúng là khác người, nhưng khác người cũng tốt. Lần sau có muốn xem các chú biểu diễn không?”

“Fukuoda, cậu chưa bao giờ mời tôi!”

Hình như con gái tôi nói chuyện rất ăn ý với mấy người không bình thường đó. Tôi còn đang cảm thấy hồ đồ, thì cửa quán mở ra, ông Kagawa bước vào.

“Vẫn sớm đúng không? Còn chưa kéo rèm lên.”

“Vâng, mời ông vào, quán mở hàng rồi ạ.”

Tôi vội kéo rèm lên, châm đèn lồng. Ngoảnh lại nhìn, ông Kagawa cũng gia nhập hội của con gái, Toshimi và Fukuoda.

“Nghe nói cháu là con gái của ông chủ. Không ngờ anh có cô công chúa đáng yêu như vậy, thật có phúc.”

Fukuoda cũng đế thêm: “Nghe nói cô bé này có đường chỉ tay làm được nhiều việc lớn.” Kokuten đỏ mặt, liếc nhìn Fukuoda.

Đúng, con gái tôi thông minh xinh đẹp lại dịu dàng, nhất định nó sẽ làm được nhiều việc lớn. Đó là điều khiến tôi cảm thấy tự hào nhất và rất muốn nói với bọn họ bằng giọng kiêu hãnh, nhưng chẳng thể thốt lên lời. Đang trầm ngâm thì đằng sau có tiếng mở cửa, vị khách thứ hai đã đến. Tôi cúi đầu, khó khăn lắm mới nói được câu “Xin chào quý khách”.

Không biết từ lúc nào Toshimi đang đứng bên cạnh, kiễng chân lên xoa đầu tôi và nói: “Ngoan, ngoan lắm.”

« Lùi
Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của fumio yamamoto