Chàng và nàng Elliot cố hết sức để sinh con. Họ luôn cố mỗi khi nàng Elliot có thể chịu đựng. Họ cố ở Boston ngay sau hôn lễ, rồi họ cố cả trên thuyền. Họ không thường xuyên cố trên thuyền bởi lẽ nàng hay ốm. Nàng ốm và khi ốm nàng ốm như những phụ nữ miền Nam ốm. Đấy là cánh phụ nữ ở miền Nam nước Mỹ. Giống hệt những người phụ nữ miền Nam, nàng Elliot mỏi mệt rất nhanh bởi say sóng, bởi du hành trong đêm và thức dậy sớm vào buổi sáng. Nhiều người trên thuyền thay mẹ Elliot chăm sóc nàng. Những người biết hôn lễ của họ, tin rằng nàng sẽ có con. Thực tế là, nàng đã bốn mươi tuổi. Cả đời nàng chưa hề đi đâu nay đột nhiên nàng lại lên đường.
Trông nàng trẻ hơn nhiều so với tuổi, thực sự người ta rất khó đoán tuổi nàng. Elliot cưới nàng sau nhiều tuần làm tình với nàng, sau khi quen nàng trong suốt khoảng thời gian dài tại cửa hàng trà của nàng, trước lúc đặt lên môi nàng một nụ hôn vào tối nọ.
Hubert Elliot đang theo học khóa thạc sĩ luật ở Harvard lúc lấy vợ. Chàng là thi sĩ với lợi tức hàng năm gần mười ngàn dollar. Chàng viết rất nhanh những bài thơ dài. Chàng hai mươi lăm tuổi và chưa hề ngủ với một người đàn bà nào cho đến khi lấy nàng. Chàng muốn giữ gìn sự trinh trắng để có thể hiến dâng cho vợ, sự trinh trắng cả thể xác lẫn tâm hồn. Chàng thầm nhủ đấy là lối sống lành mạnh. Chàng đã yêu nhiều cô gái trước lúc hôn nàng Elliot, rồi chẳng chóng thì chầy chàng đều bảo họ là mình tôn trọng cuộc sống lành mạnh. Gần như tất cả các cô gái đều phát ngấy chàng. Chàng bị sốc và thực sự kinh hoàng trước cái cách mà các cô gái đính hôn và lấy những thằng người mà họ biết rất rõ là sẽ đưa họ vào vũng bùn tội lỗi. Một dạo, chàng cố khuyên một cô gái chàng quen rằng chớ có chơi với gã đàn ông mà chàng có đủ bằng chứng để cho thấy hắn là kẻ đểu cáng nhất trường đại học mà nào có thành công.
Nàng Elliot tên là Cornelia. Nàng muốn chàng gọi mình là Calutina, đấy là tên quai nôi của nàng ở miền Nam. Mẹ chàng khóc khi chàng đưa Cornelia về nhà sau đám cưới nhưng lại rạng rỡ hẳn lên khi bà biết họ sẽ sống ở nước ngoài.
Cornelia thường gọi “Trái tim ngọt ngào của em ơi”, rồi siết chặt chàng hơn khi chàng kể cho nàng nghe cách mình giữ cuộc sống lành mạnh cho nàng. Cornelia cũng trinh trắng. “Hôn em như thế nữa đi”, nàng nói.
Hubert giảng giải cho nàng biết cách chàng học hôn là nhờ một dạo chàng nghe chuyện ấy từ gã bạn. Chàng được khai trí bởi kinh nghiệm ấy rồi khả năng tưởng tượng của chàng lại vun vén thêm. Đôi lúc, sau cái hôn dài, Cornelia đề nghị chàng kể cho mình nghe lại câu chuyện chàng gìn giữ trinh trắng cho nàng. Lời kể luôn làm nàng xúc động.
Thoạt tiên Hubert chưa có dự định cưới Cornelia. Chẳng bao lâu chàng đã nảy ra ý muốn ấy với nàng. Nàng chỉ là bạn tốt của chàng, nhưng rồi ngày nọ, trong căn phòng nhỏ phía sau cửa hàng trong lúc họ khiêu vũ theo tiếng nhạc từ máy hát, trong lúc bạn gái của nàng đứng trông hàng, nàng ngước lên nhìn vào mắt chàng và chàng hôn nàng. Chàng chỉ nhớ sự kiện ấy ngay trước khi đứng trước quyết định họ sẽ lấy nhau. Và họ đã lấy nhau.
Họ hưởng đêm tân hôn tại khách sạn Boston. Cả hai thất vọng rồi Cornelia lăn ra ngủ. Hubert, chẳng thể ngủ, đã nhiều lần ra vào, tới lui dọc theo hành lang của khách sạn trong tấm áo ngủ Jaeger mới mua nhân dịp ấy. Lúc đi, chàng ngắm tất cả những đôi giày lớn, bé đặt trước các cửa phòng khách sạn. Cảnh tượng ấy thôi thúc tim chàng, chàng vội quay về phòng mình nhưng Cornelia vẫn ngủ. Chàng không muốn đánh thức nàng dậy rồi mọi việc diễn ra chóng vánh, chàng khoan khoái chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, họ gọi cho mẹ chàng và hôm sau nữa họ xuống tàu sang Châu Âu. Việc cố gắng có con là có thể nhưng Cornelia không thể nào tập trung hết nỗ lực mặc dầu họ muốn một đứa con hơn bất kỳ thứ gì khác trên đời. Họ cặp bến Cherbourg rồi đến Paris. Họ cố sinh con ở Paris. Rồi họ quyết định đến Dijon nơi có trường học mùa hè và là nơi có nhiều người cùng đi với họ trên chuyến tàu ấy đã đến. Họ thấy chẳng có gì làm ở Dijon. Tuy nhiên, Hubert đang sáng tác một loạt những bài thơ nổi tiếng và Cornelia đánh máy cho chàng. Đấy là những bài thơ dài. Chàng rất nghiêm khắc về lỗi đánh máy và đã bắt nàng đánh lại toàn bộ trang nếu trang ấy chỉ sai một lỗi. Nàng tức tưởi khóc rồi sau nhiều lần cố có con, họ rời Dijon.
Họ đến Paris và hầu hết đám bạn trên thuyền cũng quay về đó. Bọn họ đã chán Dijon nhưng dẫu sao cũng có cớ để bây giờ tuyên bố rằng sau khi tốt nghiệp ở Harvard, Columbia hoặc Wabash họ đã học ở Đại học Dijon tại Côte d’Or. Nhiều người trong số đó hẳn thích đến Languedoc, Montpellier hoặc Perpignan nếu những nơi ấy có trường đại học. Nhưng tất cả các địa chỉ ấy quá xa. Dijon chỉ cách Paris có bốn giờ rưỡi tàu hỏa mà lại có cả bữa tối nữa.
Thế là cả bọn ngồi nhởn nhơ ở Café du Dome trong vòng vài ngày để tránh chuyến Rotonđe qua đường bởi nó luôn chở đầy khách ngoại quốc, rồi thì nhờ mẩu quảng cáo trên tờ Herald của New York. Gia đình Elliot thuê được tòa nhà ở Touraine. Bây giờ Elliot có rất nhiều bạn bè và tất cả bọn họ đều ngưỡng mộ tài thơ của chàng, còn nàng thì thuyết phục chàng đánh điện về Boston mời cô bạn gái, người trông hộ cửa hàng sang chơi. Nàng Elliot rạng rỡ hơn lên khi cô bạn đến và họ có nhiều cơ hội để cùng nhau khóc lóc. Cô bạn gái già hơn Cornelia nhiều, chàng và nàng gọi cô là Honey. Cô cũng xuất thân trong một gia đình đài các ở miền Nam.
Cả ba người cùng với nhiều người trong đám bạn của Elliot, những người gọi chàng là Hubie, đến lâu đài ở Touraine. Họ thấy Touraine là vùng đất nhàn nhạt, cực kỳ nóng tựa Kansas. Bấy giờ, Elliot đã chuẩn bị đủ số bài thơ cho tuyển tập mới. Chàng sẽ gởi nó về Boston và cũng đã gởi séc đến để làm hợp đồng với nhà xuất bản.
Một thời gian ngắn sau, bạn bè dần trở về Paris. Touraine không còn hấp dẫn như lúc mới đến. Rồi cả đám bạn bè lại bám theo một nhà thơ trẻ giàu có khác chưa vợ để đến bãi biển gần Trouville. Ở đó cả bọn rất hạnh phúc.
Elliot vẫn ở lại lâu đài ở Touraine bởi chàng đã thuê nó suốt cả mùa hè. Chàng và nàng lại dốc sức để có con trên chiếc giường cứng, lớn trong phòng ngủ rộng, nóng.
Nàng Elliot đang học cách sử dụng máy chữ một cách có hệ thống nhưng lại nhận ra rằng trong lúc tăng tốc độ, nàng mắc nhiều lỗi hơn. Bây giờ cô bạn gái đang luyện đánh các bản thảo. Cô ta rất gọn gàng có khả năng và dường như thích thú công việc ấy.
Elliot chuyển sang uống rượu vang trắng và sống riêng trong phòng mình. Chàng viết những vần thơ trác tuyệt suốt đêm nên vào buổi sáng, trông chàng rất hốc hác. Nàng Elliot và cô bạn gái bây giờ ôm nhau ngủ trên chiếc giường thời trung cổ. Họ đã nhiều lần cùng nhau giọt vắn giọt dài. Buổi tối, ba người cùng ăn tối trong vườn dưới tán cây tiêu huyền, rồi làn gió nóng buổi tối thổi đến, rồi Eliiot uống vang trắng, nàng Elliot chuyện trò với bạn, rồi cả bọn cảm thấy hạnh phúc.
Lê Huy Bắc dịch