Đao thế hung mãnh!
Tiếng gió rít lạnh thấu xương!
Gã trung niên không hề nao núng, hai tay vung côn nghênh đỡ.
"Keng!"
Trường đao bổ xuống, trúng vào côn sắt. Trung niên hán tử đứng vững như tượng, không hề suy chuyển.
Kẻ tám lạng, người nửa cân!
Trương Sở thấy vậy, xoay chuyển trường đao trong tay, lưỡi đao men theo thân côn quét về phía cánh tay phải của đối phương.
Trung niên hán tử cũng lập tức biến chiêu, hất đầu côn lên hất văng trường đao, rồi lật ngược lại, điểm đuôi côn xuống nhắm vào đầu gối bên phải của Trương Sở.
Trương Sở lùi nhanh một bước tránh đòn, thừa lúc đối phương binh khí dài khó xoay sở, liền áp sát, vung mạnh đao chém vào cổ gã trung niên, đồng thời tay còn lại… chộp lấy côn sắt!
Quả là chơi bẩn!
Đang giao đấu đường hoàng, ai lại giờ trò chụp lấy binh khí của đối thủ như thế? Đúng là đồ vô lại!
"Keng!"
Trường đao của Trương Sở lại bị côn sắt cản lại.
Nhưng hắn chỉ cười khẩy.
Bởi vì… hắn đã tóm được côn sắt!
Trung niên hán tử đã bị vẻ ngoài của Trương Sở đánh lừa, tưởng rằng hắn là người luyện võ lâu năm, không ngờ lại chơi trò vô lại này.
"Buông tay!"
Thấy binh khí của mình bị đối phương nắm chặt, trung niên hán tử hoảng hốt quát lớn, hai tay ghì chặt đầu côn, dồn sức kéo mạnh về phía sau.
Hắn tính toán rất kỹ, Trương Sở một tay giữ đao, làm sao có thể địch lại hắn hai tay?
Nhưng ai ngờ, Trương Sở lại mượn lực kéo này, lao cả người lên phía trước, vồ lấy hắn như chó sói, quật ngã xuống đất.
Chưa kịp buông côn, đẩy Trương Sở ra, hắn đã thấy bàn tay trái của Trương Sở đặt lên trán mình.
Kinh hãi hơn, thanh trường đao sáng loáng đã giơ cao, nhắm thẳng vào cổ hắn.
Hắn giãy giụa!
Hắn gầm thét!
Nhưng tất cả đều vô dụng!
"Phập!"
Lưỡi đao sắc lạnh xuyên thủng cổ họng trung niên hán tử, máu tươi ấm nóng bắn tung tóe lên mặt Trương Sở.
Gã trung niên tắt thở ngay lập tức…
Đúng là một đao đoạt mạng!
Nếu dưới suối vàng gặp lại Trình Đại Ngưu, chắc chắn hai kẻ này sẽ có nhiều chuyện để nói!
Trương Sở đứng dậy, vung đao nhìn quanh.
Hắn thấy bốn tên tiểu đệ thân tín của mình đang giao chiến với đám thuộc hạ của gã trung niên.
Và cũng chính lúc này, bọn thuộc hạ của gã trung niên mới nhận ra thủ lĩnh của mình đã bị tên đại ca trẻ tuổi kia hạ sát!
"Hắn giết Vi hương chủ!"
"Anh em, báo thù cho Vi hương chủ!"
“Máu phải trả bằng máu!”
Trong tiếng gào thét điên cuồng, một gã hán tử hung hãn xông lên, liều mình nghênh đao, vẻ mặt dữ tợn như muốn ăn tươi nuốt sống Trương Sở.
Trương Sở kính hắn là một hán tử!
Rồi chém chết hắn bằng một đao!
"Phì, đồ ngu!"
Hắn nhếch mép, nhổ toẹt một bãi nước bọt vào mặt gã hán tử, rồi dùng trường đao lật quần áo của gã trung niên, quan sát kỹ càng.
Hắn đã sớm đoán ra gã này là đầu mục của Bát Môn bang.
Nhưng hắn chỉ nghĩ cùng lắm cũng ngang hàng với một tên phân đà đại lão.
Không ngờ, tên này lại là một hương chủ!
Hương chủ của Bát Môn bang, tức là đại lão cấp đường chủ!
Dù hương chủ của Bát Môn bang có hơi nhiều.
Nhưng nhiều thì nhiều, vẫn là cấp đường chủ!
Chẳng phải Triệu Xương Huy chỉ cần giết được một tên hương chủ là đã đắc ý vênh váo chờ ngày thăng chức sao?
"Cái đầu này, chắc có giá trị không ít công lao nhỉ?"
"Có nên chặt đầu hắn đem về tổng đà lãnh thưởng không?"
“Thôi bỏ đi, máu me be bét, ghê tởm quá.”
"Hơn nữa, ai dám cướp công lao của Trương Sở ta?"
Quyết định xong, Trương Sở quay người, vác đao tiếp tục chém giết không thương tiếc!
…
Huyết chiến nửa canh giờ.
Cuối cùng Bát Môn bang cũng phải rút lui.
Trương Sở, kẻ đã kiệt sức, chống đao nhìn quanh.
Hắn nhận ra, xung quanh chẳng còn mấy người đứng vững được nữa.
Trong số huynh đệ của hắn, chỉ có Lý Cẩu Tử và Dư Nhị là còn nguyên vẹn.
Bọn họ được thủ hạ bảo vệ, sống sót cũng không có gì lạ.
Những người còn lại, kẻ thì đã chết, người thì ôm vết thương rên rỉ trên mặt đất.
Thương vong thật thảm trọng!
…
Đêm đó, Bát Môn bang điều động nhân lực từ các đà Tốn, Đoái, Càn, tấn công Tứ Hải đường của Thanh Long bang.
Thanh Long bang điều động Bạch Ưng đường và Hắc Hổ đường đến tăng viện.
Bát Môn bang cũng có ba đệ Khảm, Cấn, Khôn đến hỗ trợ.
Hai bang phái đại chiến, chém giết đẫm máu ngay bên ngoài Tứ Hải đường!
Thương vong của cả hai bên đều lên tới hàng trăm!
Có lẽ chuyện này đã vượt quá dự tính của giới chóp bu hai bang.
Sau trận chiến, Trương Sở kiểm kê thương vong của thủ hạ.
Sáu người chết.
Ba người tàn phế.
Năm người trọng thương.
Chín người còn lại, ai nấy đều mang thương tích.
Số tiền vốn tích cóp cả tháng trời, chỉ một trận chiến đã tiêu hao hơn phân nửa!
...
Đêm đó, Trương Sở mặc kệ đám thủ hạ kẻ chết người tàn, người bị thương, không buồn thu xếp.
Một mình hắn lủi thủi về nhà, vùi mình trong chăn nệm ngủ liền một ngày một đêm, mới dần hồi phục tinh thần.
Ngày thứ ba, Lưu Ngũ triệu tập các đại ca đường khẩu đến nghị sự.
Trương Sở đến mới biết, Hắc Hổ đường vốn bài ra mười hai chiếc ghế, giờ mở họp, kể cả hắn cũng chỉ có bốn người.
Đây không chỉ là tổn thất nặng nề, mà là suýt chút nữa thì bị diệt vong.
"Hôm nay gọi mọi người đến, không có ý gì khác!"
Lưu Ngũ ngồi ở vị trí chủ tọa, sắc mặt vàng vọt, thần sắc uể oải, trên người nồng nặc mùi thuốc bắc, xem ra đêm đó cũng không thể toàn mạng trở về, "Chỉ là muốn mời mọi người cùng nhau bàn bạc, xem Hắc Hổ đường ta phải làm thế nào để vượt qua cửa ải khó khăn này!"
Bốn vị đại ca nhìn nhau, ai nấy đều cảm thấy cục diện hiện tại rối rắm khó giải quyết.
Ánh mắt Lưu Ngũ lướt qua bốn người, rồi dừng lại trên người Trương Sở, "Trương lão đệ, xưa nay cậu túc trí đa mưu, bây giờ, có cao kiến gì không?"
Đến nước này, lời lẽ và giọng điệu của hắn đối với Trương Sở cũng trở nên khách khí hơn nhiều.
Trương Sở trầm ngâm một lát rồi nói: "Cao kiến tiểu đệ không dám nhận, chỉ có vài ý kiến vụng về, mong Ngũ gia nghe xong chớ trách!"
Lưu Ngũ chỉnh lại tư thế ngồi, gật đầu với Trương Sở, nói: "Trương lão đệ cứ nói đừng ngại!"
Trương Sở: "Tiểu đệ cho rằng, Hắc Hổ đường ta muốn vượt qua cửa ải khó khăn này, nhất định phải thực hiện ba bước: Trợ cấp, kế thừa, chiêu mộ!"
"Bước thứ nhất, trợ cấp!"
"Phải có tiên cho người chết, an lòng người sống!”
"Số tiền này, tiểu đệ cho rằng nhất định không được keo kiệt!"
"Gia cảnh anh em Hắc Hổ đường ta thế nào, mọi người đều rõ. Một lúc mất nhiều huynh đệ như vậy, nếu chúng ta không làm gì cả, mặc cho người nhà của họ xin ăn đầu đường xó chợ, anh em còn sống sẽ nghĩ gì? Về sau ai còn dám vì bang phái liều mạng?"
"Bước thứ hai, kế thừa!"
"Phải giữ vững địa bàn và sản nghiệp của Hắc Hổ đường… Không chỉ sản nghiệp của đường khẩu, mà còn bao gồm sản nghiệp của các vị đại ca đã hy sinh. Đương nhiên, khi thu nhận sản nghiệp của các đại ca, nhất định phải đền bù xứng đáng cho vợ con, cha mẹ của họ, đồng thời phải nói rõ, chúng ta thu hồi lại là vì họ không giữ được, chứ không phải chúng ta vô tình nghĩa huynh đệ, ức hiếp cô nhi quả phụ."
"Chỉ khi giữ vững địa bàn và sản nghiệp, Hắc Hổ đường ta mới có ngày đông sơn tái khởi."
"Bước thứ ba, chiêu mộ!"
"Bước này, các vị lão ca đều là cáo già, hiểu rõ đạo lý hơn tiểu đệ, tiểu đệ xin không múa rìu qua mắt thợ."
Trương Sở từ tốn nói, từng điều từng điều, đều phân tích rành mạch, rõ ràng có lý có cứ.
Khiến cả bốn người đang ngồi đều tâm phục khẩu phục.
Lưu Ngũ cảm khái, nâng chưng trà lên thay rượu, ra hiệu với Trương Sở: "Một lời của lão đệ, khiến ca ca bừng
Trương Sở không dám nhận công, nâng chung trà lên đáp lễ: "Ngũ gia quá lời, những điều tiểu đệ nói, Ngũ gia chắc chắn đều đã nghĩ tới, tiểu đệ chỉ là ăn nói khéo léo hơn Ngũ gia một chút thôi!"
Lưu Ngũ cười cười.
Hắn đã nghĩ đến?
Nếu hắn đã nghĩ đến, còn bàn bạc làm gì?
“Trương Sở này, quả thực là một nhân tài!”