Vừa đi làm về bước vào cửa, Mỹ Chi thấy Timothy nằm ngủ trên ghế nệm bên cạnh Matthew đang dán mắt vào truyền hình.
- Hi Matthew…
- Hi…
Lời chào gọn lỏn của Matthew làm cho Mỹ Chi ngạc nhiên. Bình thường mỗi khi đi làm về nàng đều được anh thăm hỏi bằng nụ cười âu yếm và cử chỉ săn sóc như hỏi nàng có mệt không, rót cho nàng ly nước cam. Hôm nay anh chỉ '' hi '' thôi.
- What's going on?
Mắt dán vào màn hình, Matthew nói nhanh.
- Việt Nam… Ban Mê Thuộc thất thủ rồi…
Matthew lạc giọng. Mỹ Chi giật mình. Buông rơi xách tay nàng bước tới nhìn vào màn ảnh của tivi. Nhìn nhưng nàng hầu như không thấy được gì ngoài hình ảnh của Điền hiện ra trong trí tưởng. Nàng biết người tình ở trên vùng cao nguyên. Bên tai nàng văng vẳng giọng nói rời rạc hầu như xa lạ đối với nàng.
- Ban mê Thuộc là vị trí chiến lược của vùng cao nguyên. Nó mà thất thủ thì cao nguyên thất thủ. What's wrong with the Army of Republic of Việt Nam… No… No… Shit… It can't be that way… Shit… Major Đ… You can't do that to me…
Mỹ Chi nghe Matthew lẩm bẩm khi tiếng Việt, lúc tiếng Anh, có lúc anh lại curse hay chêm vào lời rũa mà nàng ít nghe từ anh. Nàng không biết Matthewn đang nhớ tới những người lính Việt Nam, nhớ tới Major Đ., nhớ lại lần đụng trận năm nào. Người đầy máu. Trước khi ngất xỉu anh còn thấy lờ mờ khuôn mặt của Major Đ. và nụ cười của Alex cùng câu nói: '' You're so damm lucky Matthew…''. Alex và anh sống bình an ở Mỹ nhưng Major Đ. và những người lính của ông ta vẫn tiếp tục chiến đấu. Không có họ, không có Major Đ. chắc giờ này chắc anh đã chết mất xác ở vùng biên giới Việt Miên. Anh nợ ông ta một cái ân. Vùng cao nguyên mà mất thì Major Đ. chắc lành ít dữ nhiều. Matthew thẩn thờ trước màn hình tivi bên cạnh Mỹ Chi câm nín như pho tượng sống.
Hai người với hai tâm tư khác nhau song lại có một cái giống nhau. Về tới nhà là Matthew và Mỹ Chi cắm đầu vào màn hình theo dõi tin tức về chiến trận ở Việt Nam. Ở Mỹ Chi là nước mắt rơi xuống. Là tiếng khóc lặng lẽ. Ở Matthew là sự hốt hoảng, cái chắt lưỡi, câu chửi rũa và tiếng thở dài u uất. Tin VC lấy trọn vùng cao nguyên khiến cho anh nghiến răng lẩm bẩm: '' Damm you VC… I hate you ''. Anh tự hỏi Major Đ. ở đâu, làm gì mà để cho địch đánh đâu thắng đó. Anh lầm bầm khi cuộc di tản chiến thuật ở miền trung thành ra cơn hổn loạn phá nát tinh thần chiến đấu anh dũng của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Anh ôm mặt khóc cho The Fall of Saigon… Sự xụp đổ của Việt Nam Cộng Hoà gây bàng hoàng và xúc động cho rất nhiều người. Mỹ Chi khóc ngất. Bức màn sắt chụp xuống mảnh đất hình chữ S làm tan đi mọi hi vọng đoàn tụ giữa nàng với Điền. Người lính chiến mà nàng từng thương yêu và sẽ mãi mãi yêu thương cho tới cuối đời đã nhận lãnh số phần của anh. Tuy nhiên Mỹ Chi vẫn còn le lói chút hi vọng dù rất mỏng manh. Biết đâu trong số ba trăm ngàn người tị nạn vượt thoát khỏi gông cùm của cộng sản ngày 30-4 lại có Điền. Thế là nàng, bằng mọi cách dò tìm tên của Điền trong danh sách của nhóm người tị nạn. Có nhiều tên Điền lắm song không phải Nguyễn Thượng Điền của nàng. Các trại tị nạn chứa người Việt ở nước Mỹ như Camp Pendleton ở San Diego, Fort Chaffee ở Arkansas hay Pensylvania đều có mặt của nàng. Tuy nhiên người lính tên Điền vẫn là cánh nhạn chìm mất tăm. Mọi liên lạc về chính trị và kinh tế bị cắt đứt với nước ngoài, Việt Nam như nhà tù khổng lồ nhốt gọn mấy chục triệu dân vào bóng tối, giam chặt tình yêu và hạnh phúc của Mỹ Chi. Khổ đau, tuyệt vọng, mỏi mệt, buồn rầu nàng hầu như ngã gục nếu không có sự khuyến khích và giúp đỡ tận tình của Matthew. Anh thông cảm nỗi đau của nàng. Tới lúc này anh mới hiểu ra một điều khiến anh buồn. Mỹ Chi vẫn yêu Điền. Dù Điền có chết hoặc không còn hiện diện trong đời thì nàng vẫn yêu, vẫn hoài thương nhớ người đã đi xa. Mối tình si của anh vẫn là thứ tình yêu lặng lẽ. Tuy nhiên anh vẫn nuôi hi vọng một ngày nào đó anh sẽ được Mỹ Chi thương tưởng. Và anh kiên nhẫn chờ đợi.