Uốn Cong

Uốn Cong

Lượt đọc: 220 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »

Chạm vào bài thơ, tôi bỗng thấy mình như đang đứng trước một dải lụa mềm nhưng đầy sức nóng, nơi những con chữ không nằm yên trên mặt giấy mà cựa quậy, thổn thức. "Một lần cong hơi thở" – cái tiêu đề ấy đã gợi lên sự dồn nén, một biến dạng đầy chủ ý của cảm xúc để hòa nhập vào nhịp điệu khác…

MỘT LẦN CONG HƠI THỞ

Đã nhiều lần nàng thử uốn cong hơi thở

Theo thân hình vạm vỡ của gã cuồng si

Ai níu ghì ai

Gã hoang sơ hay nàng hoang dại

Sóng tình là nước hay dầu mà luôn cháy

Cháy chăn màn thành giọt lệ lăn ngang

Ai phản bội ai

Thiên đàng hay địa phủ

Đã bao giờ nàng ngủ được như thức

Cho giấc mơ sáng rực góc e dè

giấu kín rưng rưng

Đêm lõa lồ chợt thức dậy chộp lấy bình minh

Mặc vội lấy nắng

xỏ giầy cỏ dại

Gã thẳng người bước lại bên nàng

Gạt bỏ những ngày hoang mang phiêu bạt

tìm vạt dầu tắm gội để sớm thiêu thăng

Những vết sẹo chân rết đóng khằn trên da thịt

là dấu xăm của hiện thực kiếp người

Nàng cùng gã cười tươi hạnh phúc

Sự màu nhiệm thay lời thệ ước

Quá khứ dối lừa, tình đời đen bạc tan chảy theo từng nụ hôn chân thành cuồng nhiệt

Và cuối cùng hơi thở nàng uốn cong tất cả

Gã, định mệnh, thời gian lẫn thể xác tâm hồn tình nguyện một lần

cong

vĩnh hằng thành

một…

(Gã Làm Vườn)

Tôi liên tưởng đến hình ảnh sợi dây cung đang căng tràn nhựa sống, không phải để bắn đi mũi tên hận thù, mà để "uốn cong" theo đường nét vạm vỡ của tình yêu. Có cái gì đó vừa bản năng, vừa liều lĩnh trong cách nàng thử nghiệm sự cộng hưởng này. Giữa thế giới mà người ta thường cố giữ lấy cái tôi ngay ngắn, việc chấp nhận "uốn cong" hơi thở chính là sự dâng hiến tuyệt đối…

Trong không gian ấy, tôi nghe thấy tiếng lửa reo. Không phải ngọn lửa sưởi ấm thông thường, một thứ "sóng tình" kỳ lạ, chất vấn cả nước và dầu. Nó cháy qua những vật được nhìn thấy như chăn màn, rồi đọng lại thành những "giọt lệ lăn ngang". Đó là sự thiêu đốt của khát vọng, nơi ranh giới giữa "thiên đàng hay địa phủ" trở nên nhòa lệ. Tôi chợt nghĩ, phải chăng tình yêu đích thực luôn mang trong mình cả sự cứu rỗi lẫn sự hủy diệt, để rồi từ tro tàn, bình minh mới thực sự thức giấc?

Cảm giác khi đọc đến đoạn nàng "mặc vội lấy nắng" và "xỏ giầy cỏ dại" thật sự rất thanh khiết. Nó gợi lên hình ảnh sự tái sinh. Sau đêm dài "lõa lồ" với những nỗi niềm rưng rưng giấu kín, con người chọn cách bước đi trên cỏ dại, giản đơn nhưng tự do, bỏ lại sau lưng những hoang mang phiêu bạt…

Nhưng xúc động nhất có lẽ là đối diện với những "vết sẹo chân rết" –  dấu xăm khắc nghiệt của kiếp người. Thơ không tô hồng thực tại! Nó chấp nhận những sần sùi, cả quá khứ dối lừa. Thế nhưng, bằng sự "màu nhiệm" của nụ hôn chân thành, tất cả đắng cay ấy đều tan chảy…

Khép lại bài thơ, cảm xúc tôi dậy sóng bởi hình ảnh hơi thở nàng uốn cong: từ gã si tình, định mệnh đến thời gian và thể xác. Đó không còn là hành động thực tế, mà như vũ điệu tâm hồn trong phút đi hoang. Khi mọi thứ "vĩnh hằng thành một", tôi hiểu rằng trong tình yêu, sự uốn mình không phải là yếu đuối, mà như sức mạnh bản năng hòa nhập vào cái vô cùng của khoái cảm. Tiếng thơ như nốt nhạc ngân dài, khiến người thưởng thức muốn nhắm mắt lại, thử một lần "uốn cong" chính hơi thở mình để cảm nhận sự sống đang cuộn chảy theo nhịp điệu tiếng yêu…

Sg – 2026

MD

« Lùi Tiến »