Ba ngày sau là mồng bảy tháng Sáu, một ngày bình thường chẳng có gì đặc biệt. Ban ngày trời còn tạm quang đãng, đến xế chiều bỗng mây đen vần vũ kéo tới, sắc trời âm u khiến lòng người nặng trĩu, bầu không khí căng thẳng lặng lẽ lan ra khắp nơi.
Đêm xuống lại mưa như trút, mãi đến rạng sáng vẫn chưa chịu ngớt. Bạch Thanh Gia trằn trọc trong phòng ngủ, phải đến khoảng hai giờ mới đợi được người hầu do cha phái tới gọi, họ sẽ cùng nhau ra bến cảng.
Chuyện này cha không hề nói với mẹ. Đến giờ bà vẫn chưa hay biết đứa con trai mình là một phần tử cách mạng, càng không biết rằng đêm nay anh sẽ xuống thuyền vượt biển xa xôi, e rằng từ nay rất khó có ngày trở về bên bà. Giờ khắc này bà vẫn đang say ngủ trong phòng, hoàn toàn không hay chồng và con gái đã lặng lẽ rời khỏi nhà, lên xe giữa màn mưa đêm để tiễn đưa người sắp viễn hành ấy.
Bạch lão tiên sinh kỳ thực cũng hiểu, đêm nay mình không nên lộ diện ở bến tàu. Nhưng con ruột dù có hỗn hào, dù có hoang đường đến đâu, làm cha sao tránh khỏi đau lòng, rốt cuộc vẫn muốn bất chấp tất cả mà tiễn con thêm một lần. Trước kia ông từng vì đứa con thứ ăn chơi mà cắt tiền tiêu vặt của nó, đến lúc sinh ly tử biệt này lại trở nên hào phóng, chuẩn bị sẵn ba mươi nghìn đồng đại dương tiền mặt bỏ vào rương, nghĩ rằng cũng đủ để nó an thân nơi xứ người, khỏi phải phiêu bạt long đong, khỏi chịu cảnh khổ nhục.
Bạch Thanh Gia ngồi bên cạnh cha, nhìn gương mặt nghiêng của ông vì mấy ngày nay lao tâm khổ tứ mà càng thêm già nua, trong lòng chua xót không sao nói hết. Ngay cả tiếng mưa ngoài cửa kính lúc này cũng hóa u sầu, như một khúc tiễn biệt miên man không dứt.
Bến cảng giữa đêm khuya vẫn có quân cảnh tuần tra, cũng không rõ là người của chính phủ hay của nhà họ Từ, ai nấy đều đeo súng, không khí lạnh lẽo đến rợn người. Tài xế tắt đèn xe, không dám tiến thêm, co mình ở góc không xa không gần bến tàu, chờ lệnh của chủ nhân ngồi hàng ghế sau.
Bạch Thanh Gia là kẻ một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, giờ vừa thấy binh lính liền lạnh toát lòng bàn tay. Cha cô nhận ra sự hoảng sợ ấy, liền vỗ nhẹ mu bàn tay cô an ủi: "Không sao, có cha ở đây."
Lời còn chưa dứt, trong màn mưa đen kịt đã xuất hiện mấy bóng người. Dẫn đầu là một người đàn ông vóc dáng không cao, nhìn qua liền biết là dân bản địa, dẫn theo hai huynh đệ tiến đến bên cửa xe của Bạch lão tiên sinh. Bạch Thanh Gia thấy cha mình hạ kính xe xuống, rồi nghe người ngoài xe hạ giọng nói: "Đã lo liệu xong cả rồi, mời lão tiên sinh theo chúng tôi."
Ắt hẳn là người Thanh Bang.
Bạch Thanh Gia thấy cha khẽ gật đầu, rồi ra hiệu cho cô cùng xuống xe. Bên ngoài mưa lớn như trút, con đường đất vốn đã xuống cấp giờ biến thành một bãi bùn lầy. Cô che ô cho cha, theo sau mấy người Thanh Bang đi về phía bến tàu.
Vừa tới cửa vào đã bị quân cảnh chặn lại. Đối phương sa sầm mặt mày, đứng trong mưa hỏi:
"Người nào?"
Tim Bạch Thanh Gia bỗng đập thót một cái. Chỉ thấy người Thanh Bang dẫn đầu bước lên một bước, vén áo mưa để lộ mặt, cúi người cười cười: "Là tôi, là tôi đây."
Mấy quân cảnh tuần tra dường như nhận ra hắn, xác nhận khuôn mặt xong thì thái độ dịu đi đôi chút. Nhưng ánh mắt họ vẫn quét một vòng quanh đám người, rất nhanh đã phát hiện hai gương mặt xa lạ, liền cau mày, nhìn Bạch lão tiên sinh và Bạch tiểu thư rồi hỏi người Thanh Bang: "Anh còn dẫn người theo à?"
"Chủ hàng tới nghiệm hàng," Người Thanh Bang bị mưa tạt ướt sũng mặt mày, vẫn nhã nhặn giải thích, "Là lão gia đích thân gật đầu cho phép."
Quân cảnh vừa nghe hai chữ "lão gia" thì sắc mặt mềm đi mấy phần, nhưng giây lát sau lại lộ vẻ khó xử, trầm ngâm nói: "Giờ là lúc đặc biệt, bến tàu kiểm soát rất gắt. Hàng gì mà nhất định phải đến nghiệm vào lúc này?"
Người Thanh Bang nghe vậy liền nở nụ cười, lại tiến sát thêm một bước, hạ thấp giọng: "Người ta vận chuyển nha phiến, hàng hảo hạng loại một. Sao có thể không tự mình tới xem? Chúng tôi cũng đâu phải không biết điều, hôm khác nhất định biếu các huynh đệ chút ít nếm thử..."
Lời vừa dứt, mấy quân cảnh nhìn nhau một lượt, ai nấy coi như hài lòng, cuối cùng cũng hạ nòng súng cho qua, còn dặn thêm: "Vào nhanh ra nhanh, đừng có chậm trễ."
Người Thanh Bang mặt đầy nước mưa lẫn nụ cười, lập tức đáp: "Nhất định, nhất định."
Bến cảng lúc đêm khuya mang một cảm giác u ám khó tả.
Giết người cướp của, trộm cắp bắt bớ, vô số chuyện bẩn thỉu không sao kể xiết từng lặng lẽ diễn ra ở bến cảng viễn đông này. Trong màn đêm, những con tàu kia giống như quỷ mị không thấy rõ mặt mũi, trơ trọi đứng đó, đến cả cái bóng cũng không có.
Mấy người Thanh Bang bước chân vội vã, dẫn người nhà họ Bạch tiến sâu vào bến tàu. Từ xa, Bạch Thanh Gia đã nhìn thấy mấy chiếc thuyền đánh cá nép ở góc khuất.
"Ở chỗ đó," Người Thanh Bang lắc lắc tay chỉ về phía mấy con thuyền, hạ giọng nói, "Nhị thiếu gia và mọi người đều đã ở trên thuyền rồi."
Đúng lúc ấy, một tia chớp xé ngang bầu trời, ánh sáng trắng lạnh lẽo chiếu sáng bến tàu trong khoảnh khắc. Những chiếc thuyền cá bẩn thỉu cũ nát lập tức hiện rõ trước mắt mọi người. Dù còn cách mấy chục bước, Bạch Thanh Gia dường như đã ngửi thấy mùi mốc meo và tanh hôi từ khoang thuyền vọng ra. Cô thật khó tưởng tượng anh trai mình lại ẩn thân ở nơi ấy, nỗi nặng nề trong lòng cứ cuồn cuộn dâng lên như tiếng sấm ì ầm muộn màng nơi chân trời.
Nhị ca...
Người cha bên cạnh thấy cảnh này, e rằng cũng đau thắt tâm can, đến nỗi bước chân khẽ loạng choạng. Bạch Thanh Gia vội đỡ lấy ông, lại nghe cha trầm giọng nói: "Đi thôi... qua xem nó."
Bến tàu đen kịt bỗng dưng bừng lên một luồng ánh sáng trắng chói mắt, rực đến mức tưởng như làm mù cả mắt người!
...Là Phùng Lãm.
Giữa lúc mưa lớn như trút, tiếng người huyên náo, trên bến tàu hỗn loạn có vô số gương mặt lắc lư trước mắt Bạch Thanh Gia. Thế nhưng trong những luồng ánh sáng trắng chói lòa ấy, cô vẫn liếc mắt một cái đã nhìn thấy người đàn ông kia. Anh vẫn như xưa, lạnh lùng nghiêm nghị, trong bộ quân phục chỉnh tề đứng bên cạnh Phùng Lãm. Đôi mắt đen ấy vẫn sâu thẳm như lần đầu họ gặp nhau tại bến tàu này vào tháng Mười năm ngoái, chỉ là giờ đây anh sẽ không còn dịu dàng cởi áo khoác cho cô mượn để che mưa nữa.
Anh đến để bắt anh trai cô.
Thậm chí... sẽ giết anh ấy.
Cơn mưa lớn của đêm hạ vốn không nên khiến người ta cảm thấy lạnh, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt giao nhau với người đàn ông đó, Bạch Thanh Gia vẫn không sao tránh khỏi cảm giác như rơi vào hầm băng. Cô bỗng không phân biệt nổi trước mắt là mộng hay thực, lại sợ hai thứ ấy hòa lẫn vào nhau, để những cảnh tượng tồi tệ trong mơ lần lượt ứng nghiệm, mang vận rủi không sao xoay chuyển đến trước mặt cô.
Trong cơn mờ mịt, Phùng Lãm đã lên tiếng. Trợ thủ đắc lực của Từ tướng quân nho nhã đẩy gọng kính, nhìn Bạch Hoành Cảnh mỉm cười xã giao. Giọng nói xuyên qua màn mưa truyền đến, hỏi: "Bạch lão tiên sinh? Đêm mưa lớn thế này sao ngài lại đích thân ra bến tàu? Tôi còn tưởng ban nãy mình nhìn nhầm."
Sau lưng hắn là một mạng lưới dày đặc, hàng trăm quân cảnh chỉnh tề đứng trong mưa. Những khẩu súng sáng loáng phản chiếu ánh trắng chói lóa, khí thế hùng hổ, rõ ràng là đã có chuẩn bị từ trước. Lúc này, dù tâm thần Bạch lão tiên sinh chấn động dữ dội, ông vẫn lập tức nghĩ thông suốt mọi đầu đuôi.
...Ông đã bị theo dõi.
Từ Chấn quả không hổ danh là gừng càng già càng cay. E rằng từ sớm đã âm thầm cho người canh chừng Bạch công quán, đoán chắc rằng một khi ông biết tung tích của đứa con thứ thì tất sẽ lén tìm cách xoay xở cho nó, lại càng nhất định sẽ ra bến tàu đưa tiễn lúc nó rời Thượng Hải. Đến khi đó, chỉ cần phái thuộc hạ chờ sẵn là có thể bắt trọn người lẫn tang vật, Thanh Viễn dù có mọc cánh cũng khó thoát.
Âm mưu này nào có cao minh gì, bất quá chỉ là thủ đoạn tầm thường. Chỉ trách ông vì quá lo lắng mà rối loạn đầu óc, lại tuyệt không ngờ Từ Chấn lại có thể hèn hạ quyết liệt đến vậy, nên mới ngã vào cái hố nông cạn và sơ sài này!
Trong lòng nở nụ cười nhạt đầy ác ý, nhưng trên mặt hắn lại kín kẽ hơn cả Bạch lão tiên sinh, vừa khách khí vừa cung kính: "Lão tiên sinh nói quá rồi. Ngài xem hàng của mình, dĩ nhiên không phạm pháp."
Nói xong, nét mặt đã lộ vẻ nghiêm lệ, hắn ra lệnh cho binh sĩ bên cạnh: "Đi, kiểm tra mấy con thuyền kia."
Chỉ đúng vào nơi đảng cách mạng đang ẩn náu!
Bạch Thanh Gia hoàn toàn hoảng loạn. Cô trơ mắt nhìn cha mình mặt mày trắng bệch, lộ ra vẻ nhún nhường với Phùng Lãm. Ông lão tóc bạc ấy kiêu ngạo suốt cả đời, giờ phút này vì con trai mà phải cúi đầu trước một kẻ hậu bối, còn đối phương thì tàn nhẫn coi như không thấy, vẫn ra lệnh cho quân cảnh cầm súng từng bước áp sát mấy chiếc thuyền cá.
Sau lưng đã là vách đá đoạt mạng. Cô biết lúc này cả nhà họ đang đứng giữa lằn ranh sinh tử, mà trời đất bốn bề đều là đường chết, tuyệt không có khe hở cho họ thoát thân. Trong khoảnh khắc tuyệt vọng nhất, cô vẫn không kìm được nhìn về phía Từ Băng Nghiên, mơ hồ trông chờ anh có thể giống như lần trước ở dinh thự của Tăng Phó tham mưu trưởng, từ trên trời giáng xuống chìa tay kéo cô ra khỏi cảnh khốn cùng. Nhưng giờ đây anh lại đứng bất động nơi đầu kia màn mưa, đôi mắt thâm trầm vượt qua cô nhìn về nơi xa hơn, lạnh lẽo và sát phạt, như một pho tượng đá không biết xót thương.
Cuối cùng cô hoàn toàn từ bỏ, ánh mắt hung hăng quay đi khỏi người anh. Thế nhưng giữa biển mưa mênh mang, đôi tai cô lại tuyệt vọng bắt lấy từng động tĩnh của quân cảnh, rõ ràng nghe thấy họ từ bờ đê bước lên boong tàu, từ boong tiến vào khoang, rồi như thúc mạng mà nện mạnh vào cánh cửa khoang thuyền.
Không được đáp lại, họ liền hung hãn phá toang cánh cửa mỏng manh của con thuyền cá ấy.