Vách Núi Tử Thần

Lượt đọc: 8583 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
tiếng thét bi thảm trong ánh lửa

Không tồn tại sự ngẫu nhiên,

những ngẫu nhiên bất ngờ nhất cũng đều là tất nhiên.

− Albert Einstein −

1

Một đêm không có ánh trăng, đèn đường như chỉ để trang trí cho phố xá. Ánh sáng yếu ớt không thế chiếu vào tận sâu con ngõ nhỏ tối om. Nguyễn Thiên nhìn đồng hồ, kim đồng hồ phản quang đang chỉ về con số một. Đã sắp 1 giờ sáng. Tan làm, cả người vốn đã vô cùng rệu rã, đi vào con ngõ nhỏ này càng khiến Nguyễn Thiên cảm thấy bức bối hơn.

Nếu trước đây đoạn đường này có thể gọi là ngõ thì giờ đây thực sự đã biến thành hẻm.

Từ đầu năm nay, chính quyền thành phố Anh bắt đầu tiến hành quy hoạch công trình xây dựng quy mô lớn xung quanh khu vực trung tâm thành phố. Những khu vực không thuộc vùng trung tâm đều bắt đầu bị phá dỡ và cải tạo công trình trên diện rộng. Thị trấn Đồng Tam cũng nằm trong danh sách công trình cần cải tạo xây dựng, chỉ có điều do vấn đề vị trí địa lý nên đến giờ vẫn chưa bắt đầu khởi công. Nhưng hạng mục cải tạo vừa công bố thì chẳng khác nào đánh tín hiệu kiếm tiền cho tất cả người dân sống ở thị trấn Đồng Tam. Vì muốn kiếm được khoản tiền đền bù giải phóng mặt bằng nhiều hơn mà suốt mấy ngày nay trung tâm thị trấn bỗng nhiên mọc lên rất nhiều công trình kiến trúc lớn bé khác nhau.

Không có bộ phận quản lý giám sát, vì muốn kiếm được nhiều lợi ích hơn nên người dân thị trấn Đồng Tam đua nhau lấn hè lấn đường để xây nhà. Con đường vốn đã chẳng rộng rãi gì, giờ ngày càng trở nên chật chội hơn.

Đi trong con ngõ chật hẹp, tâm tình bức bối càng tăng thêm một chút khiến tâm trạng khó chịu đang đè nặng trong lòng Nguyễn Thiên như muốn bung ra thành tiếng hét giận dữ. Đương nhiên cũng bởi hiện giờ tâm lý của anh ta đang mất thăng bằng, tuy được bố để lại cho một ngôi nhà tầng nho nhỏ nhưng diện tích có hạn, lại không thể mở rộng ra bốn phía. Anh ta cũng không dám mạo hiểm chồng thêm tầng trên tầng thượng, thế là đành trơ mắt nhìn mấy chục ngàn tệ cứ thế tan biến thành mây khói.

Càng nghĩ càng buồn bực, Nguyễn Thiên cắm cúi bước đi, chợt anh ta thoáng ngửi thấy mùi cháy khét. Nguyễn Thiên nghĩ chưa biết chừng là lửa giận trong lòng đang thiêu đốt lục phủ ngũ tạng chính mình.

Về đến nhà, không buồn tắm rửa, Nguyễn Thiên nằm ngửa trên giường. Cửa sổ cuối giường mở toang, đập vào mắt anh ta, ở phía đối diện chính là nhà của Nguyễn Hồng Lợi, tòa biệt thự của hàng xóm cách nhà anh ta hai căn mái bằng. Nguyễn Hồng Lợi là tay giàu có, kết hôn những hai lần, có bốn đứa con và trọng điểm là anh ta vô cùng lắm tiền.

Nguyễn Thiên làm việc trong nhà máy nuôi trồng, anh ta rất hối hận vì mình không có con mắt nhìn xa trông rộng và lá gan dám nghĩ dám làm như Nguyễn Hồng Lợi. Năm đó Nguyễn Hồng Lợi mở tiệm cầm đồ, tuy mấy năm đầu làm ăn rất vất vả, nhưng không rõ vì sao mấy năm trở lại đây tài lộc cứ chảy về ào ào. Thành quả trực tiếp nhất, ai ai cũng nhìn thấy chính là Nguyễn Hồng Lợi đập căn nhà nhỏ cũ nát trước đây đi, rồi xây lên một căn biệt thự siêu sang vào năm kia.

Cách hai căn nhà, Nguyễn Thiên nhìn tòa biệt thự ở phía xa, ngói biếc tường xanh, cột xà chạm trổ, mái ngói cong cong, trông vô cùng nguy nga, đồ sộ. Khu vườn phía sau được bao quanh bởi bức tường ốp gạch xanh cao hơn hai mét, diện tích rộng như sân bóng rổ.

Thế đâu phải chỉ là tòa biệt thự, mà rõ ràng chẳng khác nào cung điện.

Người trong thị trấn đều nói tòa nhà này đã xây được ba năm, đồ gia dụng và trang hoàng bên trong đều làm bằng gỗ thịt, trị giá lên đến hai, ba triệu tệ. Phen này mà phải phá dỡ thì gia chủ hẳn sẽ được đền bù năm, sáu triệu tệ chứ chẳng đùa.

Sao người lắm tiền lại cứ càng ngày càng nhiều tiền hơn nhỉ?

Ánh sáng màu đỏ trong căn biệt thự phía xa nhảy nhót trước mắt, Nguyễn Thiên thầm nghĩ sao muộn thế này rồi mà nhà đó vẫn chưa ngủ, không rõ còn làm trò gì. Có thể cuộc sống sinh hoạt của dân lắm tiền khác với dân thường. Chí ít là dân lao động phổ thông như anh ta thì không thể hiểu nổi.

Mải nghĩ miên man, tư duy dần trở nên mơ hồ, giữa lúc nửa tỉnh nửa mơ dường như Nguyễn Thiên nghe thấy có người đang kêu cứu. Nghe hướng phát ra tiếng kêu cứu thì có lẽ là từ nhà Nguyễn Hồng Lợi, mà nghe giọng kêu cứu thì có lẽ là tiếng hét của vợ Nguyễn Hồng Lợi.

Mình sao thế này? Thấy người ta lắm tiền lại mong nhà người ta xảy ra chuyện? Thậm chí còn nằm mơ nhà người ta gặp chuyện đen đủi nữa chứ! Suy nghĩ này không tốt chút nào! Nguyên Thiên nghĩ vậy trong lúc tư duy còn đang mơ hồ.

Nhưng tiếng kêu cứu càng lúc càng rõ hơn, càng chân thực hơn, Nguyễn Thiên lập tức tỉnh như sáo.

Phóng mắt ra xa, anh ta thấy tòa biệt thự đang chìm trong biển khói mù mịt.

Tiếng kêu cứu không phải ở trong mơ.

Nguyễn Thiên nhảy phắt xuống giường, cầm điện thoại di động, bấm gọi cảnh sát cơ động, rồi chạy xuống đường, gõ cửa từng nhà hàng xóm, gọi mọi người dậy cứu hỏa.

Mười mấy hộ hàng xóm bê chậu nước, xô nước đến nhà Nguyễn Hồng Lợi, nhưng phát hiện không biết nên bắt đầu cứu hỏa như thế nào.

Khu vườn sau biệt thự có tường bao quanh rất cao, căn bản không thể nhảy vào được. Tuy cửa trước không có sân vườn nhưng cửa sổ đã bị lửa dữ nuốt chửng, gần như không thấy vị trí cửa sổ ở đâu nữa.

Tiếng kêu cứu vẳng đến từ tầng hai, cửa sổ tầng hai cùng hướng với cửa chính, nhưng vì lắp song cửa chống trộm vô cùng kiên cố cho nên người bên trong không thể thoát ra được. Những luồng khói dày đặc từ cửa sổ tầng hai phun ra cuồn cuộn, hun phía trên cửa sổ thành màu đen kịt. Mấy cánh tay trần thò ra từ làn khói dày, ra sức huơ huơ, nhưng chỉ lát sau tiếng kêu cứu càng lúc càng yếu ớt, kèm theo tiếng ho sặc sụa.

Khoảng ba phút sau khi gọi điện thoại báo cảnh sát thì mấy người lính cứu hoả mang thiết bị phun bột khô dập lửa chạy đến, họ hét lên: “Xe cứu hoả không vào được trong ngõ. Lửa lớn quá, thiết bị dập lửa cầm tay không ăn thua gì.”

“Nhanh! Nhanh! Khẩn cấp gọi hệ thống cấp nước từ xa!” Một viên trung úy hét lên.

Mấy người lính cứu hỏa nhờ nguồn nước của nhà dân, bắt đầu dùng máy bơm điện cơ hút nước lên. Nhưng vì dùng nước của nhà dân nên áp lực nước có hạn, công tác dập lửa trở nên vô cùng khó khăn.

Lửa càng cháy càng dữ dội, hàng xóm bị khói hun, người nào người nấy chạy thục mạng khỏi khu vực hoả hoạn, chỉ còn lại vài người lính cứu hoả vẫn đang chiến đấu đến cùng với thần lửa. Một lát sau, xe cứu hỏa cấp nước từ xa đã đến, mấy ống nước dài dẫn những vòi nước khổng lồ phun về phía đám lửa.

Tuy thế lửa nhanh chóng bị khống chế nhưng từ lâu trong nhà không còn vọng ra tiếng kêu cứu nữa. Những cánh tay trần buông thõng trên song cửa chống trộm, không hề động đậy.

“Hỏng rồi, chắc chắn người trong nhà đều tiêu rồi.”

Hàng xóm bàn tán ồn ào.

“Thảm quá, cả nhà năm người đều...”

“Trang hoàng lộng lẫy thế kia, tôi đã đoán ngay kiểu gì cũng xảy ra chuyện.”

“Đúng thế chứ còn gì nữa, toàn là gỗ, dính lửa một cái là bén cháy ngay.”

“Xe cứu hỏa vẫn chưa đến.”

“Xe cứu hỏa không vào được cũng không thể trách chúng ta, phải trách loại xe đó to quá.”

“Ở các nước khác người ta đã dùng máy bay trực thăng dập lửa từ lâu rồi.”

“Các bác đừng bàn tán nửa, Ban Quản lý giám sát cứu hỏa sẽ chịu trách nhiệm về việc này.” Viên trung úy vừa giúp các chiến sĩ thu ống nước vừa nói, “Có điều không ai ngờ chỉ trong mấy ngày mà một ngõ phố đang rộng rãi lại trở thành thế này.”

“Hơ, anh nói thế là ý gì? Chúng tôi xây nhà của chúng tôi, đội cứu hoả các anh quản thế nào được?” Một người dân kích động quát lên.

“Đúng thế! Nếu không xây thêm nhà liệu các anh có đảm bảo cứu được toàn bộ thành viên gia đình nhà anh Lợi ra không?” Một người dân khác nói đế vào.

Viên trung úy xua tay, không trả lời, nhảy lên xe cứu hoả.

Trường đồn công an khu vực đang cố gắng ổn định trật tự trị an, ngăn đám đông hừng hực khí thế đang vây quanh, anh nói: “Việc giám sát và quản lý phòng cháy chữa cháy là trách nhiệm của đồn công an chúng tôi, lần này chúng tôi sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, thế đã được chưa? Nếu các anh em cứu hoả chúng tôi không hành động mau lẹ thì e là không chỉ tòa biệt thự kia bị lửa thiêu rụi đâu.”

Đám đông nhìn bố cục xây dựng liền kề, nhà nọ sát vách nhà kia, lòng thầm nghĩ trưởng đồn công an không hề nói sai. Tuy sức gió vào mùa xuân không lớn lắm nhưng nếu không kịp thời khống chế ngọn lửa thì không khéo lại “cháy thành vạ lây”.

“Mọi người nhìn đi, gió đêm nay khá lớn.” Trưởng đồn mở điện thoại di động ra cho mọi người xem tình hình thời tiết, “Chỉ cần lửa lan rộng ra mà xe cứu hoa vẫn không vào được bên trong ngõ thì hậu quả thật khôn lường. Mà hậu quả để lại lúc này cũng đủ bi thảm rồi.”

Một lát sau, những cảnh sát dân sự lúc trước bất chấp nguy hiểm chạy vào ngôi nhà đang sụp đổ đế xác nhận tình hình hiện trường, giờ hổn hển chạy ra khỏi ngôi nhà chỉ còn trơ khung đang tỏa khói mù mịt, đồn trưởng vội vàng chạy đến hỏi thăm tình hình.

“Trước mắt xem ra trong nhà có năm người, tất cả đều đã chết.” Viên cảnh sát dân sự xua tay, vẻ mặt nghiêm trọng, “Mọi thứ trong nhà đều cháy sạch sẽ.”

“Vụ cháy này lớn quá, mau báo lên Công anh thành phố.” Đồn trưởng thẫn thờ thốt lên.

Từ thành phố Vân Thái trở về, Hàn Lượng dường như đã kiệt sức, chúng tôi dặn dò cậu ta nghỉ ngơi hai ngày, còn chúng tôi vội vàng đến văn phòng đội cảnh sát hình sự thành phố Long Phiên ngay sáng hôm sau để tham gia vào cuộc họp phân tích tình hình vụ án mà tổ chuyên án triệu tập vào mỗi buổi sáng.

Không khí trong hội trường rất căng thẳng.

Hai vụ đã xác định là án mạng, cùng một vụ đang nghi ngờ là án mạng. Với một tỉnh thành cả năm chỉ xảy ra mấy chục vụ án mạng thì tỉ lệ số lượng vụ án chưa giải quyết như vậy là khá cao. Giám đốc Công an thành phố Triệu Kỳ Quốc phải gánh trách nhiệm lớn lao và áp lực nặng nề , nên anh là người đứng ngồi không yên nhất trong các thành viên tổ chuyên án.

“Không có manh mối gì sao?” Giám đốc Triệu cố gắng kiềm chế lửa giận trong lòng.

Đội trưởng đội điều tra lắc đầu: “Mấy vụ án này đều giống nhau, đã điều tra tất cả các quan hệ mâu thuẫn xã hội nhưng hoàn toàn không có đối tượng nghi ngờ gây án. Ừm, nói thẳng ra là quỹ tích hành động của cả ba nạn nhân này đều rất mờ mịt, thậm chí còn không thể điều tra rõ mục đích họ đến hiện trường để làm gì.”

“Thông tin thì sao? Điều tra mạng thì sao?” Giám đốc Triệu hỏi.

Nhóm trưởng phụ trách về thông tin và điều tra mạng đều lắc đầu.

“Tóm lại những gì cần điều tra đều đã điều tra rồi nhưng không có bất kỳ manh mối nào.” Một viên cảnh sát điều tra nói.

“Tôi thấy xử lý từng vụ án riêng lẻ có lẽ không phải cách hay, hay là chúng ta điều tra theo phương pháp ghép án?” Tôi xen lời.

“Nhưng muốn ghép án thì phải có căn cứ chứ!” Một viên cảnh sát điều tra phản đối cách làm của tôi.

“Sao không có căn cứ?” Tôi nói, “Ba nạn nhân này đều bị động vật cắn xé mà, điểm chung này rất rõ ràng.”

“Lấy điểm này làm căn cứ e rằng không ổn.” Viên cảnh sát nói, “Anh xem, Tô Thi bị đánh ngất rồi vô tình trượt xuống sân của trung tâm nuôi thú hoang. Điều này không có vấn đề gì chứ? Và lại hung thủ còn đuổi theo Tô Thi, chứng tỏ Tô Thi bị ngã xuống sân trung tâm nuôi thú hoang sau khi bị đánh chỉ là tình huống ngẫu nhiên, chạy ngược lên dốc núi là hành vi chạy trốn của bản thân cô ta, có vẻ không giống hung thủ có động cơ cố tình đẩy cô ta xuống đó cho chó cắn.”

“Đúng thế!” Một viên cảnh sát điều tra khác lên tiếng, “Vụ án Lạc Thiên Nhất càng chẳng có gì để nói, anh ta chui vào chuồng cọp lúc vẫn còn sống, mà không hề kêu cứu. Chúng tôi điều tra đến giờ và cá nhân tôi cảm thấy khả năng đây chính là hành vi chủ động lớn hơn là hành vi bị động. Lưu Tam Hảo đúng là bị sát hại nhưng vứt thi thể xuống cống chỉ là hành vi giấu xác, có lẽ hung thủ muốn kéo dài thời gian bị cảnh sát phát hiện ra thi thể, chứ không phải cố ý vứt xác xuống đó cho chuột cống cắn xé.”

“Nếu chỉ là hành vi giấu xác thì không cần thiết phải lột trần quần áo của nạn nhân, mà còn để quần áo ở trong container bắt mắt như thế.” Tôi thấy hai vụ trước khó mà phản bác được nên tập trung phản bác về động cơ vụ án Lưu Tam Hảo.

“Quần áo không thu hút người ta báo cảnh sát, nhưng thi thể thì có. Hung thủ làm vậy là đã đạt được mục đích kéo thời gian phát hiện ra vụ án.” Viên cảnh sát điều tra giải thích. Nói thật tôi không có cách nào phản bác lại cách giải thích này.

“Và lại mấy vụ án này có rất nhiều điểm không giống nhau.” Viên cảnh sát nói tiếp, “Việc lựa chọn đối tượng sát hại cũng không giống nhau. Ba người chết có giới tính không đồng nhất, độ tuổi không đồng nhất, bối cảnh xã hội, tính cách, khu vực sinh sống cũng không đồng nhất, hoàn toàn không theo một quy luật nào cả. Không những thế phương thức gây án cũng khác. Tô Thi bị thương vì gạch đập vào gáy, sau đó trượt ngã xuống sườn núi mà chết. Lạc Thiên Nhất chết vì vết thương không phải do con người gây ra. Còn Lưu Tam Hảo lại chết vì bị vật nhọn đâm.”

“Nhưng thời gian gây án đều là vào buổi tối.” Tôi vẫn không nản lòng.

“Về điểm này thì e rằng không thể lấy làm căn cứ, vì 80% nghi phạm đều thực hiện các vụ án vào buổi tối.” Lần này đến phiên Giám đốc Triệu lên tiếng, “Nếu quả thật không tìm ra mối liên hệ tiềm tàng giữa ba nạn nhân thì rất có khả năng chính yếu tố ngẫu nhiên đã tạo ra tình trạng hiện tại. Đương nhiên rồi, cũng còn bởi chúng ta quá quan tâm đến những chi tiết này của vụ án khiến chúng ta sa đà vào việc giải mã các hiện tượng của nó.”

“Đúng thế!” Đại Bảo giật gấu áo tôi, nói nhỏ, “Trong quá trình làm việc thực tiễn, chúng tôi cũng gặp không ít thi thể bị động vật phá hỏng.”

Tôi lườm Đại Bảo, thầm nghĩ thằng cha này đúng là gió chiều nào ngả theo chiều đó. Lần trước từ Vân Thái trở về, chúng tôi đều thống nhất ý kiến với nhau rằng ba vụ án này chắc chắn có mối quan hệ tiềm ẩn, chẳng qua chúng ta chưa phát hiện ra mối quan hệ ấy là gì mà thôi. Nào ngờ anh ta lại bị người khác thuyết phục nhanh thế.

“Các cậu dám khẳng định giữa ba nạn nhân này không có bất kỳ quan hệ mâu thuẫn xã hội nào?” Giám đốc Triệu lại hỏi.

“Chắc chắn là vậy!” Viên cảnh sát đáp, “Chúng tôi chia thành ba nhóm, mấy ngày nay đều lần mò các mối quan hệ xã hội đủ kiểu của ba nạn nhân, cũng nghĩ hết cách tìm ra điểm chung trong cuộc sống của ba nạn nhân này. Người ta thường nói về một quy luật gọi là lý luận sáu chặng phân cách, ý muốn nói chỉ cần thông qua nhiều nhất sáu người là bạn có thể biết về bất kỳ ai trên thế giới. Tôi thậm chí còn thử khảo chứng lý luận này, tuy không thể nghiên cứu thấu đáo nhưng chúng tôi cũng nghĩ hết mọi cách mà vẫn không phát hiện ra bất kỳ điểm chung nào giữa ba người này. Có điều điểm này cũng dễ hiểu thôi, một người là cán bộ quản lý cao cấp, một người là viên chức bình thường và một người là lưu manh thất nghiệp, họ hoàn toàn thuộc về ba giai tầng khác nhau mà.”

“Ba nạn nhân, có người là đàn ông, có người là đàn bà, không có dấu hiệu xâm hại tình dục nên không phải giết người vì vấn đề liên quan đến tình dục. Hiện trường không phát hiện tài sản bị mất mát nên rõ ràng cũng không phái giết người cướp của. Hai điểm này có thể khẳng định.” Giám đốc Triệu nói, “Nếu là giết người do hung thủ mắc bệnh tâm thần thì không thể bày mưu tính kế chu toàn đến mức không lọt được giọt nước thế này. Còn về khả năng giết người do bộc phát thì xét về mặt thời gian và địa điểm đều thấy không giống lắm. Vậy thì động cơ còn sót lại là hung thủ giết người chỉ vì muốn giết người. Nếu chỉ vì muốn giết người mà ba nạn nhân này lại không có vùng giao thoa trực tiếp về quan hệ xã hội, không có điểm nào giống nhau vậy thì khả năng không tồn tại mối liên quan giữa ba vụ án này là rất cao.”

Tôi nhắm mắt thật chặt, cố hết mức tránh để những tiếng bàn bạc ồn ào ở hội trường làm nhiễu loạn tư duy của mình. Tôi gắng sức điều chỉnh lại lối tư duy, nhưng không thu hoạch được gì, ngược lại câu nói khi nãy của viên cảnh sát điều tra lại gợi mở cho tôi một ý tưởng.

Mắt tôi bừng sáng, vội nói: “Cả ba nạn nhân đều không rõ lý do mà đi một mình đến nơi hoang vắng như thế. Động cơ bị sát hại của cả ba nạn nhân này đều không thể giải thích rõ ràng. Những điều này chẳng phải chính là căn cứ vững chắc nhất để ghép án sao?”

“Việc này...” Có thể Giám đốc Triệu cảm thấy tôi nói có lý nên bắt đầu do dự.

“Vẫn chưa có bằng chứng chứng tỏ Lạc Thiên Nhất bị sát hại.” Một viên cảnh sát đính chính.

“Những vụ án liên hoàn khó phá giải nhất thường là những vụ án không rõ động cơ, chẳng phải vậy sao?” Tôi mượn gió bẻ măng.

“Anh nói đúng, nhưng nếu là chuỗi án liên hoàn thì chắc chắn phải có quy luật và có điểm chung lặp lại.” Giám đốc Triệu nhận định.

“Có thể ba vụ án này tồn tại mối quan hệ tiềm ẩn, chẳng qua chúng ta chưa phát hiện ra thôi.” Tôi nói.

“Không thể có chuyện đó! Tôi đã nói rồi, giữa ba người này tuyệt đối không có bất kỳ điểm chung nào về mặt xã hội.” Viên cảnh sát điều tra khẳng định chắc chắn như chém đinh chặt sắt.

Tôi nói: “Tôi rất tán đồng với quan điểm của Giám đốc Triệu. Nếu ba nạn nhân này không có bất kỳ vùng giao thoa về quan hệ xã hội, cũng không có điểm chung nào, vậy thì khả năng đây là ba vụ án độc lập rất cao. Đúng vậy đấy! Nhưng theo tình hình điều tra bước đầu thì chúng ta chỉ không phát hiện thấy vùng giao thoa xã hội giữa ba nạn nhân này, chứ chưa đi sâu điều tra xem ba nạn nhân này có tồn tại điểm chung nào không.”

“Thực ra chúng tôi đã đi sâu điều tra rồi.” Viên cảnh sát điều tra giở sổ ghi chép, “Chí ít hiện giờ chúng tôi đã tìm hiểu rất rõ ràng về môi trường sống, các mối quan hệ xã hội phía sau ba nạn nhân, nhưng không hề phát hiện điểm nào có thể gọi là điểm chung bề mặt.”

“Tôi cảm thấy chỉ điều tra về môi trường sống và quan hệ xã hội vẫn chưa đủ.” Tôi nói, “Chí ít phải tìm hiểu câu chuyện quá khứ của người chết, từng câu chuyện cuộc sống của họ đều phải tìm hiểu rõ ràng, rồi từ đó tìm ra điểm giống nhau.”

“Việc này không khó.” Ngữ điệu viên cảnh sát điều tra dịu hẳn đi, “Dù sao công tác chủ yếu lúc ban đầu vẫn là coi đây là ba vụ án riêng lẻ, rồi đi tìm manh mối chứng tỏ nạn nhân bị sát hại. Nếu điều chuyển lực lượng để đi sâu điều tra quá khứ của từng nạn nhân thì chỉ mất mấy ngày mà thôi.”

Tôi thấy viên cảnh sát điều tra đã tỏ rõ thái độ thì quay sang nhìn Giám đốc Triệu với ánh mắt đầy mong chờ, mong chờ anh hạ lệnh.

Khi công tác điều tra rơi vào tình thế bế tắc thì bất kỳ lời đề nghị nào về công việc cũng là ý kiến hay.

Giám đốc Triệu nhíu mày suy nghĩ rồi nói: “Nếu chúng ta cứ tiếp tục tiến hành điều tra từng vụ án riêng lẻ thì rõ ràng sẽ bị sa lầy, không thể rút chân lên được. Đề nghị của anh Tần Minh giống như mở ra một con đường tắt. Bất kể thành công hay không thì chúng ta đều phải thử. Từ hôm nay, một nửa lực lượng cảnh sát bắt đầu đi sâu điều tra quá khứ của ba nạn nhân; nửa còn lại tiếp tục điều tra các mối quan hệ xã hội của họ và phát hiện thêm những manh mối mà chúng ta chưa biết.”

Rõ ràng phương hướng điều tra đã có sự chuyển biến.

Tuy Giám đốc Triệu đưa ra phương án an toàn, thận trọng trong việc điều phối lực lượng nhưng dẫu sao một nửa lực lượng cảnh sát đã bắt đầu điều tra theo hướng mới, như thế cũng sẽ mang đến một số tia hy vọng mới.

Tôi cũng không biết vì sao mình lại kiên quyết cho rằng giữa ba vụ án ắt phải tồn tại mối quan hệ nào đó, có khả năng đó chỉ là trực giác. Nhưng trực giác và linh cảm này bắt nguồn từ kinh nghiệm tham gia điều tra biết bao vụ án lớn nhỏ như vụ “Kẻ dọn rác”, “Người sống sót”, “Kẻ nhìn trộm”... Tuy nhiên những vụ án này đều có căn cứ ghép án rất rõ ràng, trong khi ba vụ án hiện nay thì không. Luồng tư duy của tôi bất chợt bị ngắt quãng bởi tiếng chuông điện thoại đổ liên hồi.

“Sáng sớm hôm nay ở thành phố Anh xảy ra vụ hỏa hoạn gây chết người. Các cậu tranh thủ thời gian đến đó đi!” Mệnh lệnh của thầy đã được ban ra.

Căn cứ vào trình tự thụ lý những vụ án hỏa hoạn gây chết người, thì sau khi xảy ra hỏa hoạn, cảnh sát hình sự và đội cứu hoả sẽ kết hợp tác chiến với nhau, xác định rõ ràng tính chất của vụ hỏa hoạn. Nếu đây là vụ án hình sự thì giao lại cho bên cảnh sát hình sự xử lý, còn nếu là tai nạn ngoài ý muốn thì bên phòng cháy chữa cháy chịu trách nhiệm hoàn thiện những công tác còn lại.

Những vụ án phóng hỏa giết người rất ít gặp, thông thường là giết người xong mới thiêu thi thể hoặc tiêu hủy thi thể. Bởi vậy chỉ cần xác minh được nạn nhân bị thiêu cháy trước khi chết hay sau khi chết thì về cơ bản các bác sĩ pháp y đã đại khái xác định được tính chất của vụ án. Đương nhiên cuối cùng vẫn cần đội ngũ cảnh sát kỹ thuật hình sự như bác sĩ pháp y, nhân viên giám định dấu vết... cùng tiến hành khám nghiệm hiện trường và thi thể thật kỹ càng, xem điểm châm lửa ở đâu và nguyên nhân gây ra vụ cháy là gì, thì mới chính thức xác nhận tính chất vụ án.

Trong khi vụ án đột xuất này, căn cứ theo tình hình mà thầy nắm được thì lúc đội cứu hoả đến hiện trường còn nghe thấy nạn nhân kêu cứu, điều đó chứng tỏ đây không phải vụ giết người thiêu xác. Vậy thì khả năng đây là vụ án hình sự sẽ giảm đi rất nhiều.

Có điều là thành viên của tổ khám nghiệm thuộc Sở Công an tỉnh, chúng tôi vẫn phải chạy đến hiện trường ngay lập tức. Nói gì thì nói, vụ cháy lần này khiến năm người bỏ mạng, trong đó có ba đối tượng là trẻ vị thành niên, có thể nói hậu quả để lại vô cùng bi thảm.

2

Hàn Lượng mang cặp mắt lờ đờ lái chiếc “xe tải” đến đón chúng tôi, sau đó chạy đến Sở Công an tỉnh thay xe chuyên dụng của tổ khám nghiệm. Đây không phải lần đầu tiên chúng tôi ngồi trên “xe tải” của cậu ta, nhưng cảm giác ngồi trong đó chẳng khác nào đang ngồi trong Đại Quan Viên. Không chỉ vì xe to mà còn vì Hàn Lượng thay đổi nội thất trong xe nom đến lạ mắt, khiến chúng tôi được phen ngạc nhiên chiêm ngưỡng một lượt.

Tuy vụ án đã xảy ra từ sáng sớm hôm qua nhưng chúng tôi cũng không gấp. Thông thường lính cứu hoả sẽ vào trong nhà kiểm tra trước, sau khi xác nhận mọi thứ đều an toàn mới để chúng tôi vào. Bởi vì ngôi nhà đã bị thiêu hủy nghiêm trọng khiến kết cấu ngôi nhà bị hư hỏng nặng, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào, nên cảnh sát kỹ thuật hình sự vào trong thực hiện công tác khám nghiệm hiện trường phải đối mặt với nguy hiểm chực chờ.

Về điểm này, chúng tôi luôn cảm thấy vô cùng kính phục tinh thần quả cảm của những người lính cứu hoả. Họ không chỉ là người tiên phong lội ngược dòng tiếp cận nguy hiểm mà còn là người đẩy lùi nguy hiểm ra sau lưng mình.

Vì công tác kiểm tra cần thời gian mà thành phố Anh cách thành phố Long Phiên cũng khá gần nên chắc chắn chúng tôi kịp giờ đến hiện trường hỗ trợ cho đội kỹ thuật hình sự trước khi họ bắt đầu tiến hành khám nghiệm hiện trường và tử thi.

Đã qua giờ cao điểm nên Hàn Lượng phóng xe rất nhanh. Mới hơn 10 giờ trưa, chúng tôi đã đến hiện trường. Hiện trường nằm ở ngoại ô thành phố Anh, thị trấn này khá ít nhân khẩu, nhưng nhà ở lại xây dựng san sát, có điều chất lượng nhà ở đa phần đều rất kém, ngoại trừ tòa biệt thự vừa bị lửa thiêu còn trơ khung vào rạng sáng ngày hôm qua.

Về ngoại quan, tòa biệt thự giờ chỉ còn lại màu xám đen, nhưng khí thế uy nghi của căn nhà hai tầng vẫn phô bày ra đó.

Diện tích mặt bằng của ngôi nhà không hề nhỏ, mỗi tầng chừng 150 mét vuông, cửa nhà hướng bắc, lưng nhà hướng nam, kết cấu bê tông cốt thép, bên trong khung bê tông cốt thép nhồi gạch đỏ. Do tác động của nhiệt độ cao nên lớp sơn quét bên ngoài đã bong tróc hết, trơ khấc lõi tường đan xen màu đen và màu đỏ.

Phía bắc của ngôi nhà là cửa chính, trước cửa chính là khoảng đất trống nho nhỏ, ở đó có chiếc xe ô tô Audi đang đỗ, do chịu tác động của nhiệt độ cao nên phần đầu xe bị thiêu rụi. Phía nam của ngôi nhà là ba mặt tường gạch cao hơn hai mét. Bức tường ở mặt chính nam lắp cổng vườn. Cổng vườn, ổ khóa và tường vườn vẫn nguyên vẹn, không chịu ảnh hưởng của vụ cháy.

Cửa sổ của ngôi nhà đều bị cháy rụi. Cửa trước của tầng một và cửa sổ phòng khách đều sập đổ xuống đất. Song sắt chống trộm phía ngoài khung cửa sổ tuy vẫn ở nguyên vị trí nhưng đã bị cháy hết lớp sơn phủ ngoài. Từ ngoài nhìn vào trong phòng chỉ thấy một màu đen sì sì, hoang tàn, đổ nát, xem ra tất cả đồ gia dụng và trang hoàng đều đã cháy thành tro. Nhìn tình trạng cháy rụi trong phòng có thể tưởng tượng được vụ cháy lúc đó thảm khốc đến mức nào.

Bốn phía mái nhà chỉ còn khung thép trọc lóc thò ra ngoài, trong đầu tôi tưởng tượng ra hình ảnh trước khi bị lửa dữ thiêu rụi, ngôi nhà bề thế, khang trang biết bao, thật chẳng khác nào tòa cung điện nguy nga đứng sừng sững giữa phố thị nghèo nàn, lụp sụp, khiến người ta có cảm giác đúng là “hạc lập kê quần”.

Đội lính cún hỏa đã bắt đầu thu dọn thiết bị và chuẩn bị rút lui, rõ ràng công tác loại trừ nguy hiểm đã hoàn thành, chỉ còn lại vài sĩ quan chịu trách nhiệm điều tra nguyên nhân gây ra hỏa hoạn vẫn đang ra ra vào vào ngôi nhà.

“Kết cấu khung nhà rất kiên cố, không sụp được đâu.” Đại Bảo thở phào.

“Dù thế vẫn phải đội mũ bảo hiểm.” Một viên sĩ quan cứu hoả cầm mũ bảo hiểm phòng cháy đưa cho chúng tôi, bảo chúng tôi đội lên đầu đề phòng bất trắc.

Chúng tôi biết họ làm vậy vì nghĩ đến sự an toàn của chúng tôi, và cũng vì thực hiện nguyên tắc khám nghiệm hiện trường hỏa hoạn, bởi vậy chúng tôi đều ngoan ngoãn cầm lấy và đội lên đầu.

“Sao anh đội cái mũ này vào trông giống quỷ thế?” Trần Thi Vũ chỉ Lâm Đào, cố nén cười.

“À... tại nó hơi to một chút so với đầu tôi.” Lâm Đào ngượng ngùng chỉnh lại phía sau chiếc mũ bảo hiểm.

“Tôi lại thấy đẹp trai đấy chứ!” Trình Tử Nghiên nói khẽ.

“Đừng cười nữa! Đừng cười nữa! Có phóng viên kìa!” Đại Bảo chỉ về phía người cầm máy quay phim đang đứng lẫn trong đám đông, cảnh báo cho chúng tôi.

Nụ cười trên môi Trần Thi Vũ lập tức tắt ngúm, cô cúi đầu nghiêm túc đi bọc giày.

Ở phía xa, đội phó đội cảnh sát hình sự thuộc Công an thành phố Anh tên là Đinh Khắc Minh và bác sĩ Kỳ Mậu Thâm, Trưởng khoa pháp y của thành phố đang cùng nhau bước thấp bước cao từ trong nhà đi ra. Thấy chúng tôi đã đến, họ vội vàng tiến đến bắt tay.

“Các anh đến rồi à?” Trưởng khoa Kỳ Mậu Thâm chào hỏi, “Không biết bao giờ tổng đội mới ra quy định cảnh sát hình sự chúng ta không cần tham gia vào những vụ hỏa hoạn có dấu hiệu tai nạn ngoài ý muốn rõ ràng kiểu này nhỉ?”

“Tổng đội ra quy định rất rõ ràng, chúng ta buộc phải tham gia điều tra tất cả các vụ hoạn.” Đại Bảo nói, “Không tham gia sao được? Đội phòng cháy chữa cháy làm gì có bác sĩ pháp y, hơn nữa ai biết được đó có phải án mạng hay không?”

“Lúc lửa bắt đầu bén cháy, nạn nhân đều còn sống mà.” Trưởng khoa Kỳ nói.

“Người còn sống cũng không thể xác định đó không phải án mạng, có rất nhiều khả năng xảy ra dẫn đến kết quả đó mà.” Tôi nói.

“Cũng phải!” Trưởng khoa Kỳ ngại ngùng gãi đầu.

“Chúng tôi đã nắm được tình hình đại khái rồi, giờ các anh đã kiểm tra và đối chiếu lai lịch của nạn nhân chưa? Còn nữa, có tìm thấy vật liệu trợ cháy tại hiện trường không?” Tôi hỏi đội phó Đinh Khắc Minh.

“Lát nữa vào hiện trường, các anh nhìn là biết ngay.” Đội phó Đinh trả lời, “Gia đình này có năm người, mỗi lần người vợ ra ngoài hoặc người con trai lớn đi học đều dùng xe moped. Hai chiếc xe moped đều dựng ở phòng khách, chắc là sợ bị ăn trộm. Sau khi lửa bén cháy, xăng trong hai chiếc xe này chính là vật liệu trợ cháy.”

“Còn khu vực nào xuất hiện vật liệu trợ cháy sót lại không? Ý tôi là liệu có khả năng ai đó đổ xăng vào nhà qua khe cửa rồi phóng hỏa không?” Tôi hỏi.

“Giờ là xã hội pháp trị rồi, loại tội phạm đó rất hiếm gặp.” Đội phó Đinh cười cười, “Có điều nhìn vào kết quả ban đầu về xét nghiệm thành phần vật liệu dẫn cháy còn sót lại thì chỉ có vụn tàn phía dưới hai chiếc xe moped kia có xăng, những khu vực khác đều không có. Nhưng hai bình xăng này có tác động mang tính quyết định khiến lửa bén cháy nhanh chóng.”

“Quá trình bén cháy không phù hợp với điều kiện về phóng hỏa mà anh nói.” Một sĩ quan phụ trách điều tra nguyên nhân gây hỏa hoạn của đội phòng cháy chữa cháy bước đến và nói, “Căn cứ vào phản ánh của người báo án, lúc 1 giờ sáng anh ta trở về nhà thì ngửi thấy mùi cháy khét. Nhưng lúc ngủ đến hơn 2 giờ mới phát hiện lửa bốc cao và nghe tiếng kêu cứu nên anh ta gọi điện báo cảnh sát. Bởi vậy vụ cháy này không bốc cháy nhanh mà là bén cháy từ từ, chỉ khi bén cháy đến bình xăng của hai chiếc xe moped thì mới bùng cháy, rồi mau chóng lan rộng ra chỗ khác. Vì đồ gia dụng và trang hoàng trong ngôi nhà này đều làm bằng gỗ, thế lửa lại mạnh nên một khi đã bén cháy là không thể khống chế nổi, từ đó tạo ra hậu quả bi thảm.”

“Có vườn rộng thế sao không để xe trong vườn nhỉ?” Đại Bảo hỏi.

“Trong vườn trồng rau, chẳng ăn nhập gì với phong cách của ngôi nhà.” Đội phó Đinh nói, “Bà chủ ngôi nhà này thường ngày ở nhà không có việc gì làm nên trồng rất nhiều loại rau trong vườn. Hướng ra cửa vườn không có đường, phải đi đường vòng rất bất tiện nên gần như không mở cửa vườn. Thường ngày họ vào vườn bằng lối cổng ở hướng bắc.”

“Đã xác nhận lai lịch từng người chưa?” Tôi hỏi.

Trưởng khoa Kỳ gật đầu nói: “Đã lấy mẫu vật trên người năm thi thể, còn lấy cả mẫu máu của bố mẹ chủ nhân ngôi nhà này, thông qua việc xác định quan hệ máu mủ có thể khẳng định năm nạn nhân chính là năm người sống trong ngôi nhà này.”

Tôi nhìn kết quả xét nghiệm nhanh ADN, không cần nghĩ cũng biết năm thi thể đó đã bị lửa thiêu cháy đến biến dạng cỡ nào.

“Đã điều tra bối cảnh của mấy người này chưa?” Tôi hỏi tiếp.

Đội phó Đinh chỉ sang viên cảnh sát điều tra đứng cạnh, yêu cầu viên cảnh sát giới thiệu bối cảnh của nạn nhân cho chúng tôi. Viên cảnh sát giở sổ ghi chép nói: “Chủ nhân của ngôi nhà tên là Nguyễn Hồng Lợi, vốn là nông dân sống trong thị trấn. Tuy nhiên mười tám năm trước anh ta bắt đầu kinh doanh hiệu cầm đồ, năm năm trở lại đây bắt đầu kiếm được siêu lợi nhuận từ công việc kinh doanh này. Căn cứ vào điều tra của chúng tôi, thu nhập hàng năm của anh ta lên tới hàng triệu tệ. Anh ta là người hay khoe khoang, quan hệ xã hội rất phức tạp, nhưng trước mắt vẫn chưa phát hiện ra quan hệ mâu thuẫn nào đặc biệt gay gắt.”

“Ái chà, vợ của triệu phú thu nhập hàng năm lên đến triệu tệ mà ngày ngày chỉ ở nhà trồng rau thôi sao?” Đại Bảo nói.

Viên cảnh sát điều tra gật đầu: “Hàng xóm xung quanh đều phản ánh rằng ấn tượng của họ về vợ của Nguyễn Hồng Lợi khá tốt. Cô ta không những xinh đẹp mà còn khiêm tốn, hòa nhã và chăm chỉ lao động, có thể coi là một phụ nữ nông thôn xuất sắc.”

“Xinh đẹp?” Tôi thắc mắc, “Đã là phụ nữ ba con rồi, hơn nữa con trai lớn còn biết tự đi xe đi học, cô ta bao nhiêu tuổi rồi?”

“Năm nay Nguyễn Hồng Lợi bốn mươi chín tuổi. Mười sáu năm trước, anh ta ly hôn vợ cả tên là Lữ Phương, sau khi ly hôn thì Lữ Phương giành quyền nuôi cô con gái cả tên là Nguyễn Mộng Mộng, hiện giờ đứa bé này vẫn ở cùng Lữ Phương. Căn cứ theo điều tra của chúng tôi thì nguyên nhân vợ chồng họ ly hôn là do Nguyễn Hồng Lợi và Chu Hồng, tức người vợ hiện tại của anh ta, đã có con ngoài giá thú.”

“Điều đó cũng có nghĩa là con trai lớn của Nguyễn Hồng Lợi và Chu Hồng năm nay đã mười lăm tuổi phải không?” Đại Bảo hỏi.

“Đúng vậy!” Viên cảnh sát điều tra đáp, “Cậu con trai cả của Nguyễn Hồng Lợi và Chu Hồng tên là Nguyễn Cường, năm nay mười lăm tuổi, con gái thứ hai tên là Nguyễn Miêu, năm nay ba tuổi, cậu con trai út mới được mười tháng tuổi, vẫn chưa đăng ký vào hộ tịch.”

“Ban quản lý chính sách sinh đẻ kế hoạch không có ý kiến gì à?” Tôi hỏi.

“Họ nộp phạt rồi.” Viên cảnh sát xòe tay ra vẻ không hề gì.

“Độ giãn cách giữa các lần sinh khá đặc biệt nhỉ!” Tôi nhận xét.

“Đúng thế!” Viên cảnh sát gật đầu đồng tình, “Chu Hồng sinh Nguyễn Cường khi cô ta mới hai mươi tuổi, giờ cô ta đã ba mươi lăm tuổi.”

“Thế là bồ nhí đã lên ngôi bà chủ.” Đại Bảo hóm hỉnh.

“Thường ngày Chu Hồng ở nhà nuôi dạy hai con nhỏ, không đi làm, thời gian rảnh rỗi thì trồng rau.” Viên cảnh sát nói, “Căn cứ vào điều tra thì không phát hiện cô ta có quan hệ bất chính bên ngoài, quan hệ xã hội cũng tương đối đơn giản.”

“Thi thể phân tán ở mấy địa điểm sao?” Tôi chỉ vào tầng lầu bị thiêu cháy.

“Không, tất cả đều tập trung ở cạnh cửa sổ phía bắc trên tầng hai. Hai người lớn và Nguyễn Cường đều thò tay ra ngoài song cửa chống trộm.” Viên cảnh sát nói, “Két bảo hiểm chưa bị thiêu cháy vẫn nguyên vẹn ở hiện trường.”

“Tôi hiểu ý anh.” Tôi vừa đi vào hiện trường cùng các thành viên tổ khám nghiệm vừa mỉm cười nói với viên cảnh sát điều tra, “Không có dấu vết cướp của, nạn nhân vẫn còn sống và kêu cứu trước khi ngôi nhà bốc cháy, cho nên các anh cho rằng khả năng đây là vụ hỏa hoạn ngoài ý muốn?”

Viên cảnh sát cười đáp: “Căn cứ vào phản ánh của hàng xóm thì gia đình này có thói quen giặt quần áo xong liền phơi luôn trên xe moped. Nếu đường điện của xe này gặp sự cố rò xăng hay gì đó thì rất dễ bén vào quần áo, sau đó bén ngược sang xe. Bây giờ các đồng nghiệp trong ban điều tra nguyên nhân gây hỏa hoạn đang kiểm tra đường điện của xe xem có phát hiện gì mới không.”

“Kiểu hỏa hoạn thế này đúng là thường xảy ra do nguyên nhân đường điện gặp sự cố.” Tôi nói, “Có điều vào mùa này không cần dùng các thiết bị điện có công suất cao, nên xác suất xảy ra sự cố về điện dẫn đến cháy nổ vào ban đêm không cao lắm.”

“Này, các anh có chắc chắn hiện trường hoàn toàn khép kín không?” Lâm Đào chỉ vào cánh cửa ra vào đã sụp đổ nằm trên mặt đất và hỏi, “Tôi rất quen thuộc với loại khóa cửa này, nhìn trạng thái của nó thì chắc chắn vẫn còn nguyên vẹn, không có dấu vết cạy mở.”

“Ở phía bắc tòa nhà, ngoài cửa lớn ra thì còn có một cửa sổ phòng khách.” Trưởng khoa Kỳ nói, “Khung cửa sổ đã cháy rụi, cánh cửa sổ rơi vào trong phòng. Có điều tôi đã quan sát kỹ, tuy bị cháy hỏng nghiêm trọng nhưng có thể nhận ra cánh cửa vẫn đang ở trạng thái đóng kín.”

“À, ở phía nam còn có một cánh cửa thông ra vườn sau nhà và một cửa sổ ở phòng bếp.” Đội phó Đinh nói, “Cửa sau đã khóa, cần dùng chìa khóa mới mở ra được, nhưng cửa sổ phía sau lại ở trạng thái đang mở.”

“Điều đó nghĩa là nếu ai đó đột nhập vào nhà châm lửa gây cháy thì chỉ có thể thông qua con đường đó?” Tôi hỏi.

Đội phó Đinh gật đầu.

“Làm gì có chuyện lẻn vào châm lửa đốt nhà chứ, ha ha!” Trưởng khoa Kỳ bật cười.

“Chúng ta cần loại trừ tất cả các khả năng.” Nói xong, tôi bước về phía hiện trường xảy ra hỏa hoạn.

Một tòa biệt thự sang trọng mà giờ đây chỉ còn trơ lại bốn bức tường. Ngoài những thiết bị điện dân dụng như điều hòa, tivi, xe moped và đồ gia dụng như ghế sofa ra thì chỉ còn lại khung nhà bằng kim loại, những thứ khác đều cháy thành tro. Sơn tường cũng không còn, một số chỗ còn bị hun thành màu đen kịt hoặc trắng đục. Trên mặt đất có lớp tro bụi rất dày bị nước thấm ướt, chằng rõ trong tro bụi có những gì. Tôi lấy cuốc cào một đám tro bụi ra, thì thấy trên sàn nhà có vết tích các thanh gỗ lát sàn bị cháy đen.

“Trong nhà nào là sàn gỗ, trần gỗ, đồ gia dụng bằng gỗ nên đương nhiên vừa bắt lửa là cả ngôi nhà biến thành lò lửa luôn.” Tôi nói.

“Hiện trường vụ hỏa hoạn cần phải lọc bụi.” Đại Bảo nhìn trái nhìn phải rồi nói, “Diện tích rộng thế này mà lọc được hết bụi thì chắc phải đến sang năm.”

“Cho nên cần phải tìm manh mối một cách có trọng điểm.” Tôi nói.

Tôi vừa vào hiện trường liền ho sặc sụa vì bụi, nên cũng chưa nghĩ ra nên bắt đầu kiểm tra từ đâu, đành phải quan sát kết cấu trong phòng trước.

Vừa bước vào cửa trước, tôi liền nhìn thấy phòng khách rộng lớn. Bên dưới cửa sổ ở phía bắc phòng khách bày một bộ bàn ghế sofa, đối diện với bộ bàn ghế sofa là bức tường giống tấm bình phong cách ly phòng khách với phía trong. Trên bức tường treo chiếc tivi, kệ gỗ phía dưới tivi đã cháy rụi. Ở cửa trước có hai chiếc xe moped đã bị cháy trơ khung. Phía nam chiếc xe moped là hành lang ăn thông với phía sau phòng khách và bức tường bình phong.

Đi qua hành lang là đến bức tường bình phong. Phía sau bức tường bình phong là cầu thang dẫn lên tầng hai. Một mặt cầu thang có mấy cánh cửa, lần lượt là cửa sau của phòng ngủ có phòng vệ sinh khép kín, thông thẳng ra vườn sau, và cả của phòng bếp. Phòng bếp rất rộng, bên trong không chỉ có bệ bếp, tủ bếp bị cháy chưa hết mà còn có cả một bàn ăn nhỏ bị cháy dở.

Từ cửa sổ đang mở ở phòng bếp đến hành lang, rồi đến vị trí chiếc xe moped là một đường thẳng, khoảng cách chừng mười mét, khả năng hung thủ muốn châm mồi lửa đúng là khó có thể tồn tại.

Bên ngoài cửa sổ phòng bếp là vườn rau, tường lại cao, cổng vườn vẫn nguyên vẹn, muốn trèo tường vào trong cũng không dễ.

Tôi men theo cầu thang đã bị cháy đen, thận trọng lên tầng 2.

Đầu cầu thang tầng 2 là một phòng khách nhỏ, giữa phòng khách bày một chiếc bàn trà bằng thủy tinh và mấy chiếc ghế gấp. Có điều hiện giờ đã bị cháy hỏng cả, chỉ còn lại dấu tích thủy tinh tan chảy rồi đông cứng lại sau khi nguội, cùng mấy chiếc ghế gấp trơ khung kim loại. Xung quanh phòng khách nhỏ có bốn cánh cửa, lần lượt là cửa dẫn vào ba phòng ngủ và một phòng vệ sinh.

Sở dĩ tôi nhận ra ba căn phòng đó đều là phòng ngủ là bởi ở chính giữa ba căn phòng đó đều có lò xo của đệm Simmons còn sót lại sau khi cháy.

Phòng ngủ chính ở phía bắc, cửa đã sụp xuống, chủ yếu cháy ở mặt chính, hơn nữa vết cháy khá đồng nhất, điều đó chứng tỏ sau khi lửa bốc cháy thì cánh cửa này luôn ở trạng thái đóng, khác với vết cháy ở hai phòng ngủ còn lại. Năm thi thể đều tập trung ở phòng ngủ chính, thi thể của hai người lớn và của cậu con trai lớn chen chúc trên bệ cửa sổ ở phía bắc. Thi thể của cô con gái mới ba tuổi Nguyễn Miêu phủ phục dưới chân cửa sổ, thi thể của bé trai mới mười tháng tuổi nằm đè lên trên thi thể cô bé Nguyễn Miêu.

Xem ra sau khi phát hiện ra nhà bị cháy, họ đã đóng cửa phòng, đồng thời chạy xa khỏi phòng ngủ phía nam, tập trung ở cửa sổ phía bắc, bé trai sơ sinh được bố hoặc mẹ ôm trên tay. Lúc lửa lan dần đến căn phòng này, bé gái Nguyễn Miêu ba tuổi sức chịu yếu nhất nên nằm phủ phục xuống đất, tử vong, sau đó mới đến ba người lớn. Khi ba người lớn đều chết, thì thi thể bé sơ sinh trên tay trượt xuống, rơi lên lưng bé gái Nguyễn Miêu. Tóm lại dấu vết hành vi chủ động tránh lửa thể hiện rất rõ trên trạng thái của các thi thể nạn nhân.

Ngoại trừ két bảo hiểm ở đầu giường phòng ngủ chính, thì tất cả đồ gia dụng trong phòng đều cháy rụi, chỉ còn lại ít mảnh nhỏ còn sót lại. Trong phòng vệ sinh cũng bị khói hun nghiêm trọng, nhưng vì ở đây không có nhiều đồ dễ cháy cho nên nơi đây ít bị ảnh hưởng của đám cháy nhất.

Cửa sổ tầng 1 và tầng 2 đều lắp song cửa chống trộm, xem chừng rất kiên cố, mặc dù khung cửa sổ đã bị cháy đen thui nhưng vẫn đứng vững chãi bên ngoài cửa sổ.

“Trước đây tôi đã nói rồi, là nhân viên khám nghiệm hiện trường, khi đến các hiện trường hỏa hoạn, ngoại trừ phải làm rõ nguyên nhân thương vong ra thì điều quan trọng nhất khi khám nghiệm hiện trường là phải xác định rõ điểm cháy và nguyên nhân gây cháy, như vậy mới có thể phân tích tính chất vụ án.” Tôi nói, “Mà phân tích rõ điểm cháy có tác dụng then chốt đối với việc phân tích nguyên nhân gây cháy. Trước khi phân tích điểm cháy, tốt nhất chúng ta nên xác định rõ vị trí ban đầu của các nạn nhân, bởi vì sau khi lửa bốc cháy nạn nhân đều có quá trình chủ động di chuyển đến nơi an toàn hơn và kêu cứu, mà thời gian lửa bén cháy lại xảy ra vào ban đêm, khi mọi người đang ngủ say. Tôi nghĩ chắc các anh cũng nghĩ giống tôi, đều cho rằng năm người này không thế ngủ cùng một phòng, phải không?”

3

“Quả thực tôi cũng chưa nghĩ đến điều này.” Đại Bảo kinh ngạc thốt lên, “Nhưng điều đó có tác dụng gì?”

“Đương nhiên là có tác dụng.” Tôi nói, “Nhưng trước khi xem nó có tác dụng gì thì trước tiên phải phán đoán được vị trí ban đầu của từng nạn nhân.”

“Năm người, bốn phòng ngủ, hai nhà vệ sinh, một phòng bếp.” Lâm Đào lẩm nhẩm, “Làm thế nào phân biệt được nhỉ?”

“Chỉ là vấn đề thuộc cấp độ nhập môn thôi mà!” Tôi cười.

Đúng là vấn đề này không khó nhưng do tôi nêu bất ngờ nên trong thời gian ngắn họ khó có thể nghĩ ra điểm then chốt. Tôi dẫn họ đến phòng ngủ chính, cố gắng đi vòng qua các thi thể, chỉ vào các vết tích cháy sém trên sàn nhà và nói: “Rõ ràng căn phòng này là căn phòng có đồ gia dụng và đồ điện đầy đủ nhất, hơn nữa còn có cả két bảo hiểm, điều đó chứng tỏ đây là phòng ngủ chính. Đệm trên giường của phòng ngủ chính là loại đệm Simmons rộng hai mét, cạnh đó còn có dấu vết của nôi gỗ. Hai người lớn và một trẻ sơ sinh ngủ trong căn phòng này, không có vấn đề gì chứ?”

“Bé gái ba tuổi cũng ngủ ở phòng này.” Lâm Đào nói, “Theo kinh nghiệm của tôi thì bé gái ba tuổi chắc chắn không thể ngủ một mình một phòng, chắc chắn phải ngủ cùng bố mẹ, mà ở đây còn một số tàn dư kim loại cháy còn sót lại, có thể đó là đồ chơi trẻ con bị cháy. Trẻ sơ sinh không thích chơi mấy món đồ chạy bằng điện, mà những món đồ chơi này cũng thích hợp với bé gái.”

“Anh thì có kinh nghiệm gì chứ?” Trần Thi Vũ cười chọc Lâm Đào.

“Tôi không nói kinh nghiệm nuôi dạy con cái, mà nói về trải nghiệm của chính bản thân tôi, mãi khi lên mười tuổi, tôi mới tách ra ngủ một mình.” Lâm Đào giải thích.

“Nhát gan thế mà cũng dám khoe ra.” Trần Thi Vũ vẫn cười.

“Trưởng khoa Lâm nói có lý.” Trình Tử Nghiên đột nhiên xen lời.

Tôi gật đầu: “Đúng vậy, vốn là bốn người họ ngủ trong phòng này, điều đó không có vấn đề gì. Bây giờ vấn đề là thông thường Nguyễn Cường sẽ ngủ ở phòng nào?”

“Một trong hai phòng ngủ còn lại chăng?” Đại Bảo nói, “Đây chính là điều phiền toái nhất - điều tra thói quen sinh hoạt. Không thể tiến hành nổi nếu toàn bộ thành viên trong gia đình đó đều chết.”

Tôi lắc đầu đưa mọi người đến hai căn phòng ngủ còn lại, nói: “Mọi người xem những dấu vết vật dụng bị cháy ở hai căn phòng ngủ này, ngoại trừ giường và tủ quần áo ra thì chẳng còn đồ đạc gì khác. Trong phòng ngủ của một cậu bé mười lăm tuổi chí ít phải có chiếc máy tính chứ nhỉ?”

“Lẽ nào cậu ta ngủ ở dưới tầng 1?” Lâm Đào đoán, “Dẫu sao không thể có chuyện năm người họ cùng ngủ trong một phòng.”

Tôi cười không nói, đưa mọi người xuống phòng ngủ phía sau bức tường bình phong. Trong căn phòng ngủ này ngoại trừ giường và tủ quần áo thì còn nhìn thấy thùng đựng máy tính, than tro trong căn phòng này cũng nhiều hơn trong hai phòng ngủ phụ ở tầng hai.

Tôi ngồi xổm xuống đất, nhúp thanh kim loại hình răng cưa trong đám tro tàn, hỏi: “Các cậu có biết đây là gì không?”

“Gì vậy?” Đại Bảo cầm thanh kim loại lên xem, lật trái lật phải, rồi hỏi, “Chẳng lẽ là vali kéo? Nhưng sao lại có hình răng cưa nhỉ?”

“Bởi vậy tôi mới nói bác sĩ pháp y cần phái ôm lòng hiếu kỳ đối với bất kỳ vật dụng nào, như thế mới có thể dùng được vào những thời khắc then chốt.” Tôi nói, “Đây là linh kiện ở bàn học của đứa trẻ đó. Rất nhiều phụ huynh khi mua bàn học cho con cái đều nghĩ đến việc trẻ không ngừng cao lên, làm thế nào để có thể dùng bàn học lâu thêm vài năm đây? Thế là loại bàn học có thể điều chỉnh độ cao đã nghiễm nhiên ra đời. Thanh nâng này dùng để điều chỉnh độ cao của bàn học.”

“Có máy tính, có bàn học... Đây chính là phòng ngủ của cậu bé đó.” Lâm Đào nói, “Có điều trên tầng 2 rõ ràng còn hai phòng ngủ, vì sao cậu bé lại chọn ngủ ở phòng ngủ dưới tầng 1 nhỉ?”

“Một cậu bé mười mấy tuổi cần điều gì nhất? Chính là tự do.” Tôi nói.

“Một mình ngủ nguyên một tầng, phòng lại rộng thênh thang như thế, không thấy sợ à?” Lâm Đào nhún vai.

Trần Thi Vũ phì cười.

“Giờ đã xác định rõ được vị trí ban đầu của từng nạn nhân rồi đẩy, cậu bảo làm vậy sẽ có tác dụng, rốt cuộc là tác dụng gì vậy?” Đại Bảo hỏi.

Tôi nói: “Đã xác định được vị trí ban đầu thì bước tiếp theo chúng ta phải làm là suy luận xem vì sao Nguyễn Cường lại chạy từ phòng ngủ tầng 1 lên phòng ngủ tầng 2.”

“Vì xảy ra sự cố. Việc đầu tiên cậu bé nghĩ đến là đi tìm bố mẹ.” Trình Tử Nghiên nói.

“Đó chỉ là một mặt.” Tôi nói, “Nhưng với bất kỳ ai, tiềm thức của họ đều mách bảo phải chạy đi tránh nạn khi xảy ra hỏa hoạn. Không thể có chuyện một cậu bé mới mười lăm tuổi đã nghĩ ngay đến việc đi cứu người khi phát hiện ra nhà cháy, đúng không? Cho dù cậu bé muốn cứu bố mẹ và các em thì tại sao lại phải đóng cửa phòng ngủ chính lại?”

“Tôi hiểu rồi, ý cậu là điểm cháy đầu tiên là ở tầng 1.” Lâm Đào nói.

“Đúng thế! Có thể khẳng định điểm cháy là ở tầng 1.” Tôi nói, “Hơn nữa chúng ta nhìn kết cấu của ngôi nhà này mà xem, nếu phía nam bức bình phong kia bén lửa thì nơi đầu tiên bị ảnh hưởng chính là phòng ngủ của cậu bé. Cho dù cậu bé có cơ hội chạy thoát thì cũng không chạy ngược lên tầng 2 mới phải, bởi vì cầu thang tầng 2 làm bằng gỗ, tay vịn cũng làm bằng gỗ, lửa cháy ở cầu thang chắc chắn còn dữ dội hơn.”

“Điều đó chứng tỏ điểm cháy là ở phòng khách.” Đại Bảo cướp lời.

“Đúng thế! Điểm cháy chỉ có thể ở phòng khách, cụ thể là ở phía bắc bức bình phong. Bởi vì lửa cháy quá dữ nên Nguyễn Cường không thể chạy thoát ra ngoài qua lối cửa hướng bắc. Cửa sau ở cạnh phòng cậu bé lại cần chìa khóa mới mở ra được, bởi vậy cậu bé mới chạy ngược lên tầng 2.”

“Thực ra nếu cậu bé xông qua đám lửa, cố gắng chạy qua lối cửa phía bắc thì biết đâu nhà họ Nguyễn vẫn còn một người sống sót.” Lâm Đào nói.

“Một cậu bé mới mười lăm tuổi không thể tư duy một cách bình tĩnh như vậy.” Tôi nói, “Đã xác định được điểm cháy xuất phát từ phòng khách thì trước tiên, điều đó chứng tỏ không có ai châm lửa từ cửa sổ sau nhà đến phòng bếp, cầu thang để dẫn cháy vật dễ cháy gây ra hỏa hoạn. Nếu có kẻ phóng hoả thì khả năng chúng ta vừa nêu ra khi nãy là lớn nhất.”

Mọi người đều gật đầu đồng ý.

“Tiếp đó, sở dĩ cậu bé chạy lên tầng là bởi vì thế lửa ở dưới tầng 1 đã không thể khống chế được nữa.” Tôi nói, “Nếu có người vứt mồi lửa vào xe moped qua cửa sổ sau thì cậu bé đang ngủ trong căn phòng cách đó chỉ mười mét chẳng lẽ lại không nghe thấy tiếng động gì? Nếu nghe thấy tiếng động, cậu bé đã có thể kịp thời phát hiện ra lửa bắt đầu bén cháy, như thế sẽ dễ dàng dập được lửa.”

“Cho nên bất kể nói thế nào đi nữa thì khả năng có người vứt mồi lửa vào trong nhà quả là rất thấp.” Đại Bảo nói, “Xem ra việc phân tích vị trí ban đầu của các nạn nhân đúng là hữu dụng thật.”

“Trần nhà phòng khách đều có dấu vết bị lửa hun đốt, rất khó phân tích điểm cháy ở phòng khách cụ thể là ở chỗ nào.” Lâm Đào đi đi lại lại trong phòng khách một hồi rồi nhận xét.

“Chúng ta quan sát các vết cháy trên trần nhà nào!” Tôi nói, “Rất rõ ràng, phía bắc cháy nhẹ hơn, phía nam cháy nghiêm trọng hơn. Điều này rất dễ lý giải. Sau khi lửa bén cháy, lượng ôxy ở phía nam nhiều hơn nên lửa sẽ lan dần về phía nam, lan đến cầu thang, cuối cùng lan lên tầng 2. Vì sao lượng ôxy ở phía nam lại nhiều hơn? Là bởi vì cửa sổ và cửa lớn ở phía bắc đóng kín, trong khi cửa sổ phía sau ở phía nam thì đang mở, không khí ở phía nam sẽ lưu thông tốt hơn, vì thế ngọn lửa mới lan sang phía nam.”

“Đây chính là căn cứ rất tốt để xác định cửa sổ phía bắc khi đó đang ở trạng thái đóng kín ngay cả khi cửa sổ đã bị lửa thiêu cháy hoàn toàn.” Lâm Đào nói, “Không những vậy còn chứng tỏ khả năng có kẻ quăng mồi lửa vào phóng hoả là rất thấp.”

“Giờ chúng tôi có thể khám nghiệm thi thể được chưa? Khám xong là có thể rút lui?” Đại Bảo hỏi.

“Công việc còn lại là của các đồng nghiệp bộ phận điều tra bên phòng cháy chữa cháy.” Tôi thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp, “Trong phòng khách có rất nhiều dây điện, chứng tỏ có đường dây đi ngầm trong tường, cũng có đường dây dòng trên tường. Giờ phải xem khu vực nào là nơi bén lửa đầu tiên, sau đó mới có thể tìm ra nguyên nhân gây cháy.”

“Đã vậy thì phải bới tro ra thôi.” Lâm Đào xòe tay tỏ vẻ không còn cách nào khác, “Chúng ta chẳng thể trốn được công việc này.”

Việc xử lý lọc than tro trong hiện trường hỏa hoạn được các nhân viên kỹ thuật hình sự chúng tôi gọi một cách hình tượng là “bới tro”. Công việc này thoạt nhìn thì đơn giản nhưng thực chất vô cùng vất vả, hơn nữa lại rất hữu dụng.

“Chúng tôi đi khám nghiệm thi thể, cậu, Lông Vũ và Tử Nghiên đi bới tro.” Tôi cười vỗ vai Lâm Đào, “Các cậu chịu khó vất vả tí nhé!”

Thi thể nạn nhân bị lửa thiêu rất thê thảm. Do chịu ảnh hưởng của nhiệt độ cao nên toàn bộ protein đều thay đổi tính chất, thậm chí hoàn toàn hóa thành than, thông thường đều chẳng thể nhận diện được khuôn mặt nữa, đặc biệt là thi thể của trẻ em. Đó là cảnh tượng mà tôi sợ phải nhìn nhất.

May mà đội phòng cháy chữa cháy dập lửa nhanh chóng nên thi thể vẫn chưa bị thành than, nhưng tầng biểu bì của thi thể đã bị nhiệt độ cao làm biến tính thành màu vàng sáp nến ngà đen. Tác dụng lớn nhất của việc chưa bị cháy thành than không chỉ giúp chúng tôi cám thấy tâm lý thoải mái hơn khi đối diện với những thi thể này mà còn giúp chúng tôi phát hiện những tổn thương không dễ phát hiện trên thi thể đã bị lửa thiêu.

Đã có điều kiện làm việc thì chúng tôi phải làm việc hết mình. Chỉ riêng việc kiểm tra tỉ mỉ tầng biểu bì của năm thi thể, chúng tôi đã mất gần hai tiếng đồng hồ. Lúc kiểm tra, cả hai chúng tôi đều nơm nớp lo lắng, kiểm tra xong xuôi mới thật sự yên tâm. Cả năm thi thể này đều không có vết thương gây ra do bị đe dọa hay do phản kháng, cũng không có dấu vết khống chế.

Phần da của thi thể đã hóa sừng, khó khăn lắm mới lách dao phẫu thuật vào đế rạch ra. Thậm chí chúng tôi phải dùng kéo thay dao phẫu thuật tiến hành giải phẫu thi thể.

Công an thành phố Anh điều thêm một vài bác sĩ pháp y không phải trực ban ở các huyện lân cận đến giúp đỡ chúng tôi cùng lúc giải phẫu năm thi thể. Hằng năm, bác sĩ pháp y ở các cơ quan công an địa phương phải khám nghiệm rất nhiều thi thể, khả năng giải phẫu của họ đều được rèn luyện như thể lửa luyện vàng ròng. Bởi vậy chẳng mấy chốc họ đã có thế mở được khí quản và phế quản của năm thi thể.

Tôi chạy qua chạy lại giữa các bàn giải phẫu, nhận thấy họ đều mắc hội chứng bỏng đường hô hấp rất rõ rệt, đồng thời trong khí quản và phế quản có rất nhiều mạt than và khói bụi. Không còn nghi ngờ gì nữa, cả năm nạn nhân sống sờ sờ đều bị khói hun cho đến chết.

“Xem ra không có vấn đề gì lớn.” Tôi vận động một chút, ưỡn cái eo đang cứng đờ.

Mấy cậu trong phòng đều giễu tôi không có eo, đùa à, không có eo thì làm sao tôi có thể xoay bụng thế này? Nghĩ thầm trong lòng, tôi tự bật cười vì ý nghĩ hài hước của mình.

Ai ngờ tôi vừa mới cảm thấy yên tâm trong chốc lát thì bị cú điện thoại của Lâm Đào khuấy đảo tâm trạng.

“Tần Minh, cậu đến hiện trường một lát đi!” Lâm Đào nói, “Thấy một vài phát hiện mới, có khả năng suy nghĩ ban đầu của chúng ta không chính xác rồi.”

Công việc khám nghiệm tử thi vẫn đang tiếp tục tiến hành, tôi rời khỏi phòng giải phẫu trước, vội vàng cùng Hàn Lượng quay trở lại hiện trường.

Lúc này, Lâm Đào đang nửa ngồi nửa quỳ trên bãi đất trống ở phía bắc ngôi nhà tại hiện trường, đối diện với mảnh nilon lớn đặt các vật dụng như đang nghiên cứu gì đó. Tôi và Hàn Lượng đeo bao tay bao chân chuyên dụng ở ngoài hàng rào cảnh báo, rồi bước đến sau lung Lâm Đào, vỗ nhẹ vào vai cậu ta. Lâm Đào giật mình, nhảy dựng lên.

“Cậu lúc nào cũng động một tí là giật mình, kiếp trước là mèo à?” Tôi cười nhạo.

“Cậu là mèo thì có, đi kiểu gì mà không hề phát ra tiếng động.” Lâm Đào vặc lại.

“Các cô các cậu mới là mèo, đi soi gương mà xem.” Hàn Lượng chỉ Lâm Đào, Trần Thi Vũ và Trình Tử Nghiên rồi phá lên cười.

Ba người họ vì ngồi lâu trong hiện trường vụ hỏa hoạn, lại còn phải bới tro nên mặt người nào người nấy đều lem nhem, vệt đen vệt trắng. Thực ra điều này hoàn toàn nằm trong dự liệu, tôi tùng phải làm việc trong hiện trường vụ hỏa hoạn suốt năm tiếng đồng hồ, hơn nữa còn phải ở đó suốt một tuần lễ, nước bọt, nước mũi đều dính muội than đen sì.

“Quay về chủ đề chính...” Lâm Đào đeo găng tay lau mặt, vẻ nghiêm túc, “Đây là toàn bộ cửa sổ tầng 1 ở phía bắc mà chúng tôi vừa chuyển đến, vì phía ngoài có song cửa chống trộm bảo vệ nên cửa sổ đổ ngược vào trong, đè lên ghế sofa ở gần nhất. Chúng tôi không dám động vào khung ghế sofa, chỉ nhấc khung cửa sổ tầng trên cùng nhích ra.

“Kính đã tan chảy hết.” Tôi nhìn khung cửa sổ làm bằng hợp kim nhôm và nói.

Lâm Đào gật đầu: “Nhìn khung cửa có thể thấy đúng là cửa sổ đang ở trạng thái đóng khi hỏa hoạn xảy ra, giống như cậu nói. Nhưng chúng tôi đã nghiên cứu kỹ chốt phía dưới của cửa sổ, cậu nhìn xem!”

Lâm Đào cầm chốt cửa sổ bằng hợp kim nhôm vừa tìm thấy trong đám tro tàn, đặt lên khung cửa sổ.

“Nếu nó ở trạng thái đóng thì không thể đặt vào, chỉ khi chốt cửa ở trạng thái mở thì chốt cửa mới có thể ấn lên.” Lâm Đào vừa thực hiện động tác vừa nói, “Điều đó chứng tỏ tuy rằng cửa sổ đang đóng nhưng chốt cửa lại mở.”

“Đúng thật!” Tôi túa mồ hôi lạnh, “Chúng ta chỉ mới nghiên cứu cánh cửa sổ đóng hay mở mà quên chưa nghiên cứu cửa sổ có chốt hay không. Phía ngoài cửa sổ là bãi đất trống, bất cứ ai cũng có thể vào. Nếu kẻ đó vứt mồi lửa vào bên trong rồi đóng cửa sổ lại thì xem ra tình hình sẽ giống như hiện tại.”

“Đương nhiên đây chỉ là phỏng đoán có khả năng xảy ra.” Hàn Lượng nói, “Anh không hề có chứng cứ chứng minh khả năng này nhất định đã xảy ra. Ngược lại, mớ dây điện lằng nhằng ở hiện trường có vẻ dễ gây ra hỏa hoạn hơn.”

“Nói là nói vậy, nhưng chỉ cần xuất hiện khả năng có thể xảy ra là chúng ta cần phải nghĩ cách loại trừ.” Tôi nói.

“Đương nhiên điểm nghi vấn mà tôi nói tuyệt đối không chỉ là xuất hiện khả năng có thể xảy ra.” Lâm Đào chỉ một cánh cửa khác bị cháy rụi đặt trên tấm nilon lớn ngay cạnh đó, rồi nói, “Đây là cánh cửa lớn ở phía bắc hiện trường, tôi rất quen thuộc với loại khóa cửa này, nó vẫn nguyên vẹn không xước xát gì, không hề có dấu vết cạy mở. Theo lý mà nói thì loại khóa lõi đồng này không thể bị hỏng do ảnh hưởng của nhiệt độ cao. Nhưng khi lấy hai chùm chìa khóa mà chúng tôi tìm thấy trên người chủ nhà thì lại không nhét vừa lỗ khóa.”

“Hoàn toàn không thể nhét chìa vào lỗ khóa sao?” Tôi hỏi, “Nếu không phải lõi khóa biến dạng thì chẳng lẽ là do chìa khóa biến dạng?”

“Nếu chìa khóa biến dạng thì chí ít phải nhét được đầu chìa khóa vào trong chứ? Mà cho dù đầu chìa khóa cũng biến dạng thì không đến nỗi cả hai chùm chìa khóa cùng biến dạng phần đầu chứ?” Lâm Đào đưa ra phân tích, “Theo kinh nghiệm của tôi thì khả năng lớn nhất là trong ổ khóa có dị vật.”

“Dị vật?” Tôi và Hàn Lượng cùng kêu lên.

Tôi lại túa thêm mồ hôi lạnh, hỏi: “Làm sao xác định được điều này? Liệu có khi nào là do mạt tro chui vào lỗ khóa sau đó dính nước kết tụ trong đó khiến ta không mở được khóa không?”

Lâm Đào lắc đầu, nói: “Tôi cũng không chắc chắn, chỉ còn cách dỡ lõi khóa, sau đó nghĩ cách lấy dị vật ra xem nó là thứ gì.”

“Thế thì làm ngay đi!” Tôi lờ mờ có dự cảm không lành.

Lâm Đào lấy chiếc hòm nhỏ ra. Tôi biết đây là hòm đựng dụng cụ kỹ thuật mà cậu ta thường dùng mỗi khi cần mở khóa. Đã nhiều năm rồi Lâm Đào chưa có cơ hội thi triển bản lĩnh này, hai nữ đồng nghiệp mới đến cũng chưa từng được thưởng thức.

Dù loại khóa cửa phức tạp đến đâu mà rơi vào tay Lâm Đào thì cũng chẳng khác nào món đồ chơi của con nít. Chẳng mấy chốc Lâm Đào đã gỡ được lõi khóa ra, sau đó dùng một loại dụng cụ trông giống như dây thép, nom có vẻ đơn giản nhưng thực chất rất tinh tế cắm vào lỗ khóa tiến hành làm sạch bên trong.

Phán đoán của Lâm Đào không hề sai, chỉ lát sau, cậu ta đã móc được một đoạn đầu tăm nhỏ ở trong lỗ khóa.

“Tăm ư?” Lâm Đào ngẩn người.

Tôi vội vàng lấy túi đựng vật chứng, bỏ mẩu tăm vào trong, rồi nói: “Hằng ngày chủ nhà thường ra vào bằng lối cửa chính, trong khi đó hôm xảy ra vụ cháy, cả hai vợ chồng họ đều vào hiện trường một cách thuận lợi, chứng tỏ mẩu tăm này được nhét vào trong lỗ khóa ngay trước khi vụ án xảy ra”.

“Quả đúng là một vụ án mạng!” Hàn Lượng ngạc nhiên thốt lên, “Các anh làm việc thật cẩn thận và tỉ mỉ, suýt chút nữa thì để cá lọt lưới.”

“Không đâu!” Tôi xua tay, “Vẫn chưa khám nghiệm hiện trường một cách triệt để, chưa làm rõ được nguyên nhân gây ra hỏa hoạn và điểm cháy cụ thể ở đâu. Nếu có kẻ phóng hỏa thì vật còn lưu lại hiện trường tuyệt đối không chỉ đơn giản là mẩu tăm nhỏ như thế, chắc chắn phải để lại nhiều manh mối và chứng cứ hơn.”

“Nhét tăm vào lỗ khoá là vì muốn cả nhà họ bị mắc kẹt bên trong và bị lửa thiêu chết ư?” Hàn Lượng hỏi.

Tôi và Lâm Đào không trả lời, chúng tôi đều tập trung suy nghĩ.

Lát sau, tôi nói: “Tôi cảm thấy có vấn đề, hành vi này không hề có ý nghĩa gì cả.”

“Đúng thế, tôi cũng nghĩ vậy!” Lâm Đào đồng tình, “Loại khoá này là loại khoá tay, cũng có nghĩa là nếu đóng mở cửa khi ở bên trong phòng thì chỉ cần xoay tay nắm cửa là được, không liên quan gì đến lỗ khóa. Nếu như có kẻ phóng hoả, để ngăn chặn người bị hại chạy thoát, hung thủ hoàn toàn có thể dùng rất nhiều cách khác để khóa chặt cửa lớn. Ai có kiến thức thường thức đều biết nhét dị vật vào lỗ khóa không thể cản trở được người ở trong phòng mở khóa ra ngoài.”

“Mà trước đó chúng ta đã biết, ngoại trừ phía dưới xe moped thì tàn tro các mẫu vật ở những vị trí khác đều không có chất trợ cháy.” Tôi nói, “Cậu từng nhìn thấy có vụ án nào chủ đích phóng hỏa giết người mà không sử dụng chất trợ cháy bao giờ chưa?”

“Vậy tại sao phải chặn lỗ khóa?” Hàn Lượng hỏi.

Tôi nói: “Không rõ trực giác của tôi chuẩn không, nhưng tôi cảm thấy hành vi này giống như trò đùa ác ý, trò đùa mà trẻ con vẫn thích dùng để làm chuyện xấu.”

“Cũng có nghĩa là hành vi chặn lỗ khóa này không nhất định phải liên quan đến việc gây cháy?” Hàn Lượng thở phào một hơi.

Vụ án này cũng thật uẩn khúc, lúc thì giống như án mạng, lúc lại không giống khiến chúng tôi cứ phấp phỏng, tâm trạng liên tục thay đổi lên bổng xuống trầm.

Tôi lắc đầu nói: “Cũng khó nói, trên đời này làm gì có chuyện tình cờ như thế? Trọng điểm bây giờ không phải xét xem mục đích của hành vi chặn lỗ khóa là gì mà phải làm rõ điểm gây cháy và nguyên nhân gây cháy. Sau khi xác định được thật sự tồn tại khả năng hung thủ châm lửa rồi đóng cửa sổ lại thì phía dưới cửa sổ chính là khu vực trọng điểm mà chúng ta cần nghiên cứu.”

“Đúng thế!” Lâm Đào nói, “Phía dưới cửa sổ chính là bộ bàn ghế sofa Fabric, những vật dễ cháy có thể trở thành vật dẫn cháy ban đầu. Đây cũng là điểm khiến tôi lo lắng nhất.”

“Bộ sofa này có dấu hiệu bị dịch chuyển không?” Tôi hỏi.

“Không!” Lâm Đào đáp, “Ngoại trừ bên phòng cháy chữa cháy đến lấy ít than tro trên bề mặt ghế thì không hề có thay đổi gì khác, vật chứng dấu vết ở vị trí đó hoàn toàn đáng tin.”

Tôi gật đầu, bước vào hiện trường, đi một vòng quanh bộ bàn ghế sofa, quan sát kỹ trạng thái của nó. Bộ sofa chỉ còn trơ khung và ít sợi lò xo. Thanh treo rèm bằng hợp kim nhôm rơi xuống ghế đã bị cháy đen. Bộ sofa bị bao trùm bởi hàng đống tro bụi nên không nhìn rõ bên trong đống tro tàn đó có những gì.

Tôi thận trọng bước đến bên cạnh bộ sofa, Lâm Đào kéo tay tôi lại, nói: “Nó bị cháy giòn rồi, đừng giẫm lên, cậu nặng thế chắc chắn giẫm vụn nó mất.”

Tôi lườm Lâm Đào: “Ai bảo tôi định giẫm lên nó?”

Tôi cẩn thận nhấc thanh treo rèm lên một chút, quan sát phía mặt ghế. Phía dưới thanh treo rèm là hai mảnh vải nhỏ vẫn chưa cháy hết. Một mảnh vải hoa linen và một mảnh vải nhung màu xám. Vì bị thanh treo rèm đè lên nên hai mảnh vải này chưa bị cháy thành tro, nhưng do chịu tác động của nhiệt độ cao nên chúng dính chặt vào nhau.

Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Điểm cháy là ở rèm treo của cửa sổ phía bắc.”

4

“Nếu xác định điểm cháy là rèm cửa sổ vậy thì chắc chắn mồi lửa phải từ ngoài vào.” Đội phó Đinh nói, “Căn cứ vào kết quả khám nghiệm hiện trường bước đầu, trên dưới, trái phải cửa sổ đều không nối với nguồn điện hay thông với đường dây điện. Xung quanh ghế sofa ở dưới rèm cũng không có. Mà các nạn nhân cũng không hút thuốc, xung quanh sofa chắc không đặt các vật liệu dễ cháy. Vậy thì nếu mồi lửa bắt nguồn từ rèm cửa thì khả năng duy nhất là mồi lửa từ ở ngoài vào.”

Trong tổ chuyên án có hai mươi mấy cảnh sát hình sự và mấy sĩ quan đội phòng cháy chữa cháy. Mọi người đang quan sát phim dương bản mà Lâm Đào làm, ai nấy đều cau mày suy nghĩ.

“Nhưng làm sao anh khẳng định được điểm cháy là rèm cửa sổ phía bắc?” Trưởng khoa Kỳ hỏi tôi.

“Bởi vì hai miếng vải này.” Tôi chỉ bút trình chiếu vào bức ảnh đặc tả của phim dương bản, “Đây là vật mà tôi tìm thấy trong đống than tro ở hiện trường, nó nằm dưới thanh treo rèm cửa sổ bị rơi xuống. Hiển nhiên vải linen là vải dùng làm rèm cửa sổ, còn vải nhung màu xám này là áo bọc ghế sofa. Vì bị kẹp giữa thanh treo rèm cửa sổ và khung thép của ghế sofa nên hai miếng vải này không bị bén lửa, nhờ thế mới giữ được nguyên dạng.”

“Tôi hiểu rồi, anh muốn nói đến vấn đề thứ tự lửa bén cháy.” Đội phó Đinh đoán đúng ý tôi.

Tôi gật đầu nói tiếp: “Nếu điểm cháy là đầu nối nguồn điện ở xung quanh sàn nhà phòng khách thì sẽ dẫn cháy vật dễ cháy, lửa sẽ theo đó chầm chậm lan dần ra sàn gỗ, cuối cùng lan đến ghế sofa, thậm chí bén lên rèm cửa sổ. Nhưng vật đầu tiên bị đốt cháy phải là chất liệu vải dễ cháy trên ghế sofa mới đúng. Khi thanh treo rèm cửa bị đốt cháy, rơi xuống thì rèm cửa hẳn không còn sót lại mẩu vải nào. Điều đó chứng tỏ khi lửa chưa cháy to lắm thì thanh treo rèm cửa đã rơi xuống rồi.”

“Đúng thế!” Lâm Đào nói tiếp, “Nếu rèm bị bén lửa trước tiên thì vật đầu tiên bị ảnh hưởng chính là thanh treo rèm cửa. Lúc thanh treo rèm cửa rơi xuống, vẫn còn một mẩu rèm còn chưa cháy hết, bị đè trên mặt ghế sofa. Chính thời điểm này, lửa ở rèm cửa bén cháy lên bộ sofa vốn rất dễ cháy, sau đó dần dần lan ra cả phòng khách, thậm chí cháy hết đống quần áo đã phơi khô vắt trên xe moped, rồi đốt cháy bình xăng của xe moped, cuối cùng gây ra kết cục thảm khốc.”

“Mọi người nghĩ mà xem.” Tôi nói, “Chỉ có khả năng đó mới khiến cả hiện trường bốc cháy mà vẫn sót lại hai miếng vải vốn là vật liệu dễ cháy nhất này.”

“Vậy thì cũng chỉ có một khả năng dẫn đến kết cục ấy.” Đội phó Đinh nói, “Kẻ nào đó đã châm lửa vào rèm cửa, sau đó đóng cửa sổ lại và chạy trốn.”

Không khí cả hội trường trầm hẳn xuống.

“Vậy đây chính là một vụ phóng hỏa.” Đội phó Đinh quét mắt nhìn các cảnh sát dân sự trong tổ chuyên án, rồi nhấn mạnh, “Một vụ phóng hoả đặc biệt nghiêm trọng gây ra cái chết của nhiều người cùng lúc.”

“Tuy hậu quả để lại vô cùng nghiêm trọng nhưng có lẽ người phóng cũng không ngờ đến kết cục này.” Tôi ngừng giây lát, suy nghĩ, rồi mới nói tiếp, “... Có lẽ người phóng hỏa chỉ coi đây là một trò đùa ác ý.”

“Trò đùa ác ý? Anh cho rằng do trẻ con gây ra sao?” Trưởng khoa Kỳ hỏi.

Tôi lắc đầu: “Căn cứ vào tình hình mà người báo án phản ánh thì lúc 1 giờ sáng, anh ta ngửi thấy mùi cháy khét, chứng tỏ thời gian châm lửa có khả năng là sau 12 giờ đêm. Vào khoảng thời gian này, thông thường trẻ em đều bị bố mẹ bắt đi ngủ rồi. Hơn nữa, trẻ em thường không dùng tăm.”

“Vậy căn cứ vào đâu mà anh cho rằng đây chỉ là trò đùa ác ý?” Đội phó Đinh hỏi.

Tôi nói: “Nhét tăm vào lỗ khóa, bản thân hành vi này không hề có ý nghĩa gì, căn bản không thể khiến người trong phòng không mở được cửa chạy thoát ra ngoài. Vậy thì tôi cho rằng hành vi này chỉ thuần túy xuất phát từ tâm lý muốn đùa ác. Tương tự như vậy, hành vi dùng bật lửa châm rèm cửa sổ cũng không có nhiều ý nghĩa lắm. Nếu hung thủ có chủ đích phóng hoả thì hoàn toàn có thể sử dụng chất trợ cháy, sau đó lửa sẽ lập tức bén vào ghế sofa. Bởi vậy, tôi cho rằng hành vi châm lửa vào rèm cửa bằng bật lửa cũng chỉ là hành vi đùa ác ý.”

“Đã là trò đùa ác ý thì nghĩa là hung thủ không có mối thù sâu oán nặng với nạn nhân, mối quan hệ mâu thuẫn như vậy... không dễ điều tra loại trừ.” Đội phó Đinh lo ngại.

“Có phát hiện mới.” Một nhân viên cảnh sát bước đến gần tổ chuyên án, tay cầm túi đựng vật chứng, nói, “Khi nãy, một đồng nghiệp của chúng tôi đi tuần quanh hiện trường phát hiện ở chân tường phía tây của ngôi nhà có một bó hoa nhựa.”

“Hoa nhựa?” Tôi nhận lấy túi vật chúng mà viên cảnh sát đưa cho, mở ra xem.

“Chắc chắn ai đó đã bỏ nó lại đây nhân lúc trời tối, lúc trước đi tuần, chúng tôi không thấy có.” Viên cảnh sát trình bày.

“Bó hoa phủ đầy bụi, có lẽ đã để rất lâu chứ không phải mới mua.” Tôi nói, “Lén lút mang hoa đến hiện trường bất chấp nguy hiểm bị lộ chân tướng, tôi cảm giác kẻ mang hoa đến chính là hung thủ.”

“Hả? Vậy chúng ta lập tức bố trí nhân lực tuần tra và kiểm soát các con đường.” Đội phó Đinh nói.

“Dám xâm nhập gần hiện trường trung tâm chứng tỏ kẻ đó rất thông thuộc hiện trường, chắc chắn là người bản địa.” Tôi nói, “Đây chính là điều kiện để chúng ta khu biệt nghi phạm, nhưng đồng thời cũng là nguyên nhân cho chúng ta thấy việc tuần tra kiểm soát không có tác dụng lắm, kẻ phóng hỏa có thể trở về nhà rất nhanh, hoặc lợi dụng ngõ ngách để tránh khỏi tầm quan sát của cảnh sát.”

“Thế nghĩa là chúng ta đã bỏ lỡ thời cơ tốt nhất để bắt nghi phạm rồi.” Đội phó Đinh than thở.

Tôi nói: “Có điều cũng không sao, động tác tặng hoa này gợi ý cho chúng ta rất nhiều manh mối. Chí ít nó chứng thực cách lý giải lúc trước của tôi là đúng. Trận hỏa hoạn này được gây ra từ một trò đùa ác ý.”

“Ý cậu nói đây là hành vi thể hiện sự ăn năn của kẻ phóng hỏa?” Lâm Đào hỏi.

Tôi gật đầu: “Trong tâm lý học, hành vi đặt hoa tại hiện trường rõ ràng là hành vi thể hiện sự ăn năn, dằn vặt, chứng tỏ kẻ phóng hỏa không hề nghĩ đến việc hậu quả sẽ phát triển nghiêm trọng như vậy, điều này càng chứng thực suy đoán lúc trước của tôi. Đồng thời cũng chứng tỏ kẻ phóng hỏa có mối quan hệ rất thân thuộc với nạn nhân, chí ít họ có mối quan hệ xã hội qua lại nhất định, nhờ thế chúng ta sẽ thu hẹp phạm vi điều tra rất nhiều. Đó là điều thứ nhất. Điều thứ hai là kẻ phóng hoả muốn thể hiện sự ăn năn của mình nhưng không những không tặng hoa tươi mà thậm chí còn không đi mua một bó hoa nhựa mới, kẻ đó chỉ lấy bó hoa nhựa cũ đã lâu không được lau rửa ở trong nhà mình mang đi tặng. Điều đó chứng tỏ điều kiện kinh tế của kẻ phóng hỏa khá khó khăn. Đúng rồi, khi điều tra nghi phạm đừng quên để mắt xem nhà kẻ đó có bình hoa trống nào không.”

“Quen người, quen đất, điều kiện kinh tế khó khăn...” Đội phó Đinh lẩm bẩm, “Đây đúng là những điều kiện giúp chúng ta thu hẹp phạm vi điều tra nhưng làm cách nào khu biệt được kẻ tình nghi phạm tội nhờ những điều kiện này?”

“Rất đơn giản.” Tôi nói, “Đừng quên chúng ta còn một vật chứng quan trọng nhất, một đoạn tăm.” Như trước đó chúng ta từng nói, kẻ phóng hoả không có chủ đích phóng hỏa, vậy thì rất có khả năng trong lúc đi ngang qua ngôi nhà này, vì lý do nào đó nên kẻ đó đã gây ra hai trò đùa ác ý. Thứ nhất là nhét tăm vào lỗ khóa, thứ hai là châm lửa vào rèm cửa sổ. Đã không cố ý gây án vậy thì vì sao nửa đêm nửa hôm kẻ đó lại mang theo tăm đi ngang qua hiện trường?”

“Đúng thế, làm gì có ai mang tăm trong người mọi lúc mọi nơi đâu chứ.” Đại Bảo tán thành.

Tôi cười: “Tôi quan sát quanh đây thì thấy gần hiện trường có một khu chợ nhỏ, nghe nói buổi tối có vài hàng quán ven đường bán đồ ăn khuya. Tôi cảm thấy khả năng lớn nhất chính là sau khi ăn đêm ở quán ven đường xong, hung thủ vừa xỉa răng vừa đi ngang qua hiện trường, lúc đó mới manh nha ý đồ phạm tội.”

“Phạm vi đã thu hẹp rồi.” Đội phó Đinh nói, “Chúng tôi có thể tìm các chủ hàng ăn đêm này để họ nhận dạng kẻ tình nghi.”

“Không chỉ vậy.” Tôi nói thong thả, “Tôi đã bảo Hàn Lượng mang tăm đến Sở Công an tỉnh làm xét nghiệm ADN ngay trong đêm, có lẽ sáng mai là có kết quả. Người thích dùng tăm thông thường tình trạng răng lợi đều không tốt, có khả năng sẽ chảy máu chân răng, vậy thì chủ nhân của máu chân răng chính là nghi phạm số một của vụ án này.”

“Tuyệt quá, vậy bây giờ chúng tôi có thế bắt đầu công tác điều tra loại trừ được rồi chứ?” Đội phó Đinh hỏi.

“Nhưng mối quan hệ xã hội của Nguyễn Hồng Lợi quả thực vô cùng phức tạp.” Viên cảnh sát điều tra do dự, “Tôi cảm thấy nếu đây chỉ là trò đùa ác ý chứ không phải cố tình gây án nhằm mục đích trả thù vậy thì khả năng những kẻ đố kỵ với anh ta gây án là rất cao. Nguyễn Hồng Lợi là kẻ có tính vênh vang, khoe mẽ, nên bị rất nhiều người ghen ghét. Lúc hơn 4 giờ chiều hôm xảy ra vụ án, Nguyễn Hồng Lợi đã đăng trên nhóm bạn bè ở Wechat bức ảnh anh ta dùng cân để cân tiền, có lẽ số tiền trong bức ảnh phải lên đến một triệu tệ.”

“Hả? Đây là một manh mối trọng điếm.” Tôi nói, “Tôi nghĩ mãi không ra một chuyện: Vì sao vụ án lại xảy ra vào hôm đó? Phải có nguyên nhân nào đó kích thích kẻ phóng hỏa muốn đùa ác như vậy chứ? Mà khoe khoang của cải trên Wechat chính là nhân tố có khả năng trở thành dây dẫn nhất.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.” Viên cảnh sát điều tra nói, “Các anh đã nhận định khả năng này chính là nhân tố kích hoạt trò đùa ác, vậy thì chúng tôi sẽ tiến hành điều tra theo trọng điểm xoay quanh những người trong nhóm bạn Wechat của anh ta. Tất cả có hai trăm người, chắc sẽ điều tra nhanh thôi.”

“Người quen, người bản địa, điều kiện kinh tế khó khăn, ăn tối ở quán vỉa hè gần đây trước khi gây án, trong nhà có bình hoa để không.” Đội phó Đinh xòe tay liệt kê các điều kiện khu biệt, rồi nói, “Thế này thì phạm vi điều tra đã thu rất hẹp rồi.”

“Vẫn còn một điều kiện rất tốt nữa.” Trần Thi Vũ vừa ra ngoài nghe điện thoại, giờ trở lại phòng, nói, “Khi nãy bố tôi, à, Viện trưởng Trần của chúng ta vừa gọi điện đến, tổ xét nghiệm đã phải làm thêm giờ và đã cho ra kết quả xét nghiệm ADN.”

Cả phòng reo “Ồ” một tiếng, các cảnh sát điều tra thở phào, có được chứng cứ thép vô cùng quan trọng này thì việc khu biệt nghi phạm không còn khó khăn gì nữa.

“ADN của nữ giới.” Trần Thi Vũ bổ sung.

“Được rồi! Đêm nay phá án!” Đội phó Đinh hưng phấn bắt tay tôi nói, “Cảm ơn các anh vì ngay từ đầu đã xác định đây là một vụ án mạng chứ không phải tai nạn ngoài ý muốn, rửa oan cho năm nạn nhân. Chúng tôi cũng cảm ơn sự chỉ đạo của các anh, nhờ các anh mà chúng tôi có thể khoanh vùng phạm vi điều tra nhanh thế.”

“Cho dù chúng tôi không đến thì các anh vẫn có thế phá được vụ án này.” Tôi nói, “Bởi vì bây giờ tôi đã đại khái biết được kẻ gây án là ai rồi.”

Tôi biết sự hoài nghi của mình có lẽ không lầm. Căn cứ vào tình hình điều tra tiền kỳ, đối tượng nữ giới dễ nảy sinh ngọn lửa đố kỵ nhất rõ ràng chính là Lữ Phương, vợ trước của Nguyễn Hồng Lợi. Trong mắt cô ta, tất cả những gì Nguyễn Hồng Lợi có được bây giờ đáng lẽ ra đều là của cô ta.

Quả đúng như tôi dự đoán, sáng hôm sau, Trưởng khoa Kỳ cầm tờ lệnh lục soát vội vàng đến nhà khách nơi chúng tôi đang tá túc. Trên tờ lệnh ghi rõ: “Cho phép cơ quan cảnh sát thị trấn Đồng Tam thuộc thành phố Anh tiến hành lục soát nơi ở của nghi phạm gây án phóng hoả Lữ Phương.”

Chúng tôi ôm tâm trạng phấn khích, lập tức đến nhà của Lữ Phương, nơi cách hiện trường vụ cháy chỉ một cây số. Mở cửa chính, chúng tôi còn phấn khích hơn vì nhìn thấy lọ hoa trống không đặt trên ti vi ở phòng ngủ, chúng tôi liền cho vào túi tang vật. Có chứng cứ này cộng thêm lời khai của ông chủ quán ăn đêm ven đường, thì không còn nghi ngờ gì nữa Lữ Phương chính là phần tử tội phạm, chứng cứ này chắc chắn như chém đinh chặt sắt.

Nhưng khi chúng tôi bước vào phòng ngủ thứ hai của nhà Lữ Phương thì tâm trạng lại sa sút như rơi xuống vực thăm.

Ở trong phòng ngủ có một thiếu nữ chừng mười tám, mười chín tuổi, nằm liệt giường. Trước đó chúng tôi hoàn toàn không ngờ trong nhà Lữ Phương còn có người khác, mà “người khác” ấy rõ ràng là Nguyễn Mộng Mộng, con gái cả của Nguyễn Hồng Lợi và Lữ Phương. Chỉ cần nhìn lướt qua là nhận ra Nguyễn Mộng Mộng không giống các cô bé bình thường khác, em không thể thực hiện những giao tiếp cơ bản nhất với chúng tôi.

Khi chúng tôi rời khỏi Sở Công an tỉnh với tâm trạng nặng nề thì biết tin Lữ Phương đã khai nhận toàn bộ sự thật về quá trình phạm tội của cô ta.

Mười sáu năm trước, Lũ Phương ba mươi hai tuổi, vì biết chồng ngoại tình nên cô ta kiên quyết ly hôn với chồng mà không hề đòi hỏi phần tài sản nào, chỉ cần quyền nuôi dưỡng cô con gái mới ba tuổi tên là Nguyễn Mộng Mộng. Nào ngờ sau khi ly hôn chưa đầy một năm thì vận rủi liên tục đổ xuống đầu Lữ Phương. Con gái Nguyễn Mộng Mộng mắc phải căn bệnh viêm màng não sau một lần bị cảm. Với điều kiện chữa trị thời đó còn có hạn nên bệnh của Nguyễn Mộng Mộng không thể chữa khỏi hoàn toàn, để lại di chứng tàn tật khiến em không thể tự lo liệu được các sinh hoạt thường ngày.

Trong khoảng thời gian khó khăn nhất, Lữ Phương từng mở miệng hỏi vay tiền Nguyễn Hồng Lợi nhưng bị anh ta vô tình từ chối. Bản thân Lữ Phương không có việc làm ổn định, cuộc sống bươn chải suốt mười mấy năm qua của cô ta chan đầy mồ hôi và nước mắt. Lữ Phương không muốn cầu xin bất kỳ ai nữa, khép mình sống trong thế giới của hai mẹ con. Cô ta đi làm thuê khắp mọi nơi, lúc kiệt sức nhất mỗi ngày cô ta chỉ ngủ bốn tiếng, cùng lúc kiêm nhiệm bốn công việc làm thuê.

Nếu như năm năm trước Lữ Phương có thể thông cảm với hành vi Nguyễn Hồng Lợi từ chối không cho cô ta vay tiền vì khi đó anh ta cũng nghèo rớt mồng tơi, thì năm năm trở lại đây khi anh ta vụt trở nên giàu có mà mỗi tháng chỉ chuyển khoản một ngàn tệ tiền phụ cấp nuôi dưỡng con gái cho Lữ Phương qua tài khoản Wechat, Lữ Phương thấy anh ta thực không có tình người.

Một ngàn tệ còn không đủ mua thuốc cho Mộng Mộng.

Không còn cách nào khác, phụ nữ mà già đi chẳng khác nào bông hoa héo úa, Lữ Phương không thể tìm thấy người đàn ông cho mình nương tựa nên đành phải dựa vào đôi bàn tay và thân thể ngày càng héo mòn của chính mình mà không ngừng làm việc, không ngừng kiếm tiền.

Gần đây công việc khó tìm hơn trước. Lữ Phương vốn nhận bốn công việc làm thuê, giờ đây chỉ còn lại hai công việc, hơn nữa chủ của hai cơ sở này lại đồng thời đưa ra yêu cầu phải kéo dài thời gian làm việc vô điều kiện. Vì muốn giữ việc làm để duy trì cuộc sống, Lữ Phương đành lặng lẽ chấp nhận.

Hằng ngày cô ta dậy từ 6 giờ sáng, bắt đầu dọn rác lên xe chở rác trong thị trấn, làm miệt mài đến 12 giờ trưa. Sau đó, từ 1 giờ chiều trở đi, cô ta làm phục vụ cho một quán cơm, thời gian tan ca lại thất thường, phải tùy vào thời gian thực khách rời khỏi nhà hàng, hơn nữa thời gian làm thêm giờ đều không được tính phí, không được bao ăn bao ở.

Cứ như thế, Lữ Phương thức khuya dậy sớm, buổi trưa về nhà cho con gái Nguyễn Mộng Mộng ăn cơm. Cô ta làm việc triền miên như vậy không nghỉ ngơi, không có ngày lễ ngày tết. Đối với bất kỳ ai thì cuộc sống như vậy chẳng khác nào sự giày vò đau đớn và dai dẳng.

Nhà Lữ Phương cách nhà Nguyễn Hồng Lợi không xa, nên Nguyễn Hồng Lợi không thể không biết tình trạng cuộc sống của hai mẹ con Lữ Phương, nhưng Nguyễn Hồng Lợi vẫn dửng dưng như không, anh ta chưa bao giờ đưa thêm cho Lữ Phương một đồng tiền lẻ, cho dù là ngày lễ ngày tết.

Hôm ấy, khách ở nhà hàng uống rượu ầm ĩ đến tận mười một rưỡi đêm. Đối với một nhân viên phục vụ luôn phải đứng bên cạnh như Lữ Phương thì điều đó không chỉ khiến cô ta hao kiệt thể lực mà tiếng ồn ào cãi cọ của khách còn tra tấn tinh thần cô ta. Hết giờ làm, cô ta lê tấm thân kiệt quệ và cái bụng rỗng tuếch về nhà, lần đầu tiên, cô ta bỏ tiền tự mua cho mình một bát mì vằn thắn ở quán ăn đêm ven đường. Đúng lúc đang ăn mỳ vằn thắn, cô ta nhìn thấy Nguyễn Hồng Lợi đăng ảnh lên Wechat trong nhóm bạn bè.

Nữ chủ nhân của ngôi nhà đó lẽ ra là cô ta mà! Chủ nhân của số tiền đó lẽ ra là cô ta mà! Lẽ ra cô ta không cần phải chịu đựng những ngày tháng vất vả, đày đọa dường này. Gã Nguyễn Hồng Lợi kia quả là con người giàu có mà bất nhân, không quan tâm đến vợ cũ thì thôi, ngay cả con ruột của chính mình mà cũng không thèm ngó ngàng gì đến, anh ta có còn là người không?

Ăn xong, vừa đi vừa xỉa răng, Lữ Phương bất giác đi qua nhà Nguyễn Hồng Lợi. Vì thiếu dinh dưỡng nên cô ta thiếu canxi trầm trọng, mới bốn mươi chín tuổi mà hàm răng cô ta cái còn cái mất. Do kinh tế thiếu thốn nên cô ta không có tiền đi khám răng, đành nén nhịn chịu đau.

Các cảm xúc phức tạp trong lòng bất chợt bùng cháy khi Lữ Phương đi ngang qua biệt thự sang trọng của Nguyễn Hồng Lợi. Hơn 12 giờ khuya, xung quanh không một bóng người, cái ác trong lòng Lữ Phương xúi giục cô ta nhét tăm vào lỗ khóa cửa nhà Nguyễn Hồng Lợi. Vào khoảnh khắc bẻ gãy mẩu tăm thò ra ngoài lỗ khóa, Lữ Phương cảm thấy sung sướng, hả hê vô hạn, như thể cảm xúc đè nén suốt mười mấy năm bỗng chốc được giải tỏa.

Vì muốn nếm thử thêm khoái cảm trả thù, Lữ Phương lại tìm cách khác để thực hiện trò đùa ác ý của mình.

Là nhân viên phục vụ bàn nên trong túi Lữ Phương lúc nào cũng có sẵn bật lửa để châm bếp lẩu cho khách. Lữ Phương thấy rèm cửa làm bằng vải linen ở cửa sổ phía bắc nhà Nguyễn Hồng Lợi khẽ lay động trong gió thì nghĩ sao cái rèm này đáng ghét thế, mình phải đốt nó.

Tội ác bắt đầu từ khoảnh khắc ngón tay cái của Lữ Phương nhấn lên nút đánh lửa của bật lửa.

Vải linen không phải vật liệu dễ cháy, dù Lữ Phương châm lửa, thì ngọn lửa cứ chập chờn muốn tắt. Quả nhiên Lữ Phương lại cảm thấy niềm khoái cảm hiếm thấy đang trỗi dậy trong lòng, thế là cô ta đóng cửa sổ lại, thỏa mãn rời khỏi hiện trường.

Làm việc xấu khiến Lữ Phương cảm thấy rất đỗi bất an. Sau khi trở về nhà, cô ta bắt đầu hối hận về hành vi của mình, cả đêm trằn trọc khó ngủ. Nhưng mãi khi cô ta nghe thấy tiếng xe cứu hỏa rú còi đi ngang qua cửa sổ nhà mình thì cô ta mới ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Thậm chí cô ta còn không kịp đi giày, mà đi luôn dép lê chạy đến hiện trường. Đập vào mắt cô ta là những cánh tay trần buông thõng bên khung cửa sổ.

Năm sinh mệnh đã tắt lịm chỉ vì một phút phẫn hận của cô ta.

Lữ Phương cảm thấy hối hận tột độ, cả ngày hôm đó cô ta ngẩn ngơ như người mất hồn. Khi trời sập tối, cô ta cầm bó hoa nhựa duy nhất trong nhà trở lại hiện trường, vòng qua đường dây cảnh giới của cảnh sát, đứng một bên dập đầu mấy cái thật sâu.

Nhưng cúi lạy cũng không thể làm thuyên giảm tội ác mà cô ta gây ra, sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật đang đợi cô ta ở phía trước.

“Chẳng ngờ lòng đố kỵ của đàn bà lại có sức phá hủy ghê gớm như vậy.” Trên đường ngồi xe ô tô trở về Sở Công an tỉnh, Trần Thi Vũ lên tiếng cảm thán.

“Lòng đố kỵ thực sự rất đáng sợ, nó có thể hủy hoại bất kỳ thứ gì trên đời này.” Lâm Đào đồng cảm, “Cho nên làm người thì phải khoan dung, độ lượng một chút. Không đố kỵ, không ganh đua, không tham lam thì thế giới sẽ trở nên tốt đẹp.”

“Thực ra những nhân tố bên ngoài cũng ít nhiều góp phần tạo ra sức tàn phá ghê gớm đó, dẫu sao bản thân Lữ Phương không hề cố ý muốn phóng hỏa giết người.” Tôi nói.

“Nhưng hành vi phóng hỏa của cô ta là cố tình, là ý muốn chủ quan.” Hàn Lượng không khoan nhượng, “Tội danh phóng hỏa sờ sờ ra đó, mà hậu quả của nó lại vô cùng nghiêm trọng, chắc chắn mức án mà cô ta phải chịu không nhẹ đâu.”

“Về mặt pháp luật, Lữ Phương phạm tội nghiêm trọng, nhưng về mặt đạo đức thì Nguyễn Hồng Lợi đáng phải hứng chịu hậu quả đó.” Đại Bảo căm phẫn phát biểu ý kiến, “Chỉ thương cho mấy đứa trẻ vô tội.”

“Đúng thế!” Tôi thở dài, “Và cả cô bé Nguyễn Mộng Mộng đáng thương kia nữa, sau này cô bé ấy biết phải làm thế nào đây?”

« Lùi
Tiến »