Sau chuyện này, triều đình lại xôn xao bàn tán.
Tam hoàng tử nói với Úc Ninh: “Tần Thư tạm thời bị giam ở trọng ngục Đại Lý Tự. Hắn dù sao cũng là người bị hại, chỉ là tội tống tiền quá nhiều. Chắc chỉ cần giam một hai năm là được thả ra.”
“Chuyện này ầm ĩ vậy rồi, bao nhiêu người chú ý đến, chắc hắn sẽ không gặp nguy hiểm đâu.”
Úc Ninh ừ một tiếng, nhưng cậu cảm thấy bầu không khí ở học đường hôm nay có gì đó không đúng.
Không chỉ đơn thuần là hóng hớt chuyện vui, mà còn có chút oán giận và lo lắng.
Úc Ninh hỏi: “Sao vậy ạ?”
Tam hoàng tử đáp: “Đám dân du mục ở Tây Bắc lại gây sự.”
Úc Ninh ngẩn người.
Thiên hạ hiện giờ chia làm bốn thế lực: Đại Thịnh, Nam Thục, Bắc Việt và các bộ tộc du mục tản mát ở Tây Bắc, hay còn gọi là Hung Nô.
Nhưng người ta thường chỉ chú ý đến ba nước, ít ai để tâm đến đám Hung Nô Tây Bắc.
Hay đúng hơn là, không mấy ai coi chúng ra gì.
Các bộ tộc ở thảo nguyên Tây Bắc vốn phân tán, thường xuyên chém giết lẫn nhau để cướp đoạt. Vì vậy, khó có bộ tộc nào đủ mạnh để trở thành thế lực lớn. Ba nước lớn cũng chẳng coi họ ra gì.
Trong số đó, có vài bộ tộc còn muốn gia nhập vào một trong ba nước láng giềng.
Tam hoàng tử thu lại nụ cười, đôi mắt hồ ly híp lại, “Không hiểu sao mà các bộ tộc đó gần như đã thống nhất, còn kéo nhau đến mấy thành trì của Đại Thịnh để cướp bóc, đốt phá, giết người.”
Úc Ninh cũng nghe ngóng được chút tình hình từ Lê thế tử và Úc Bắc Chinh.
Lê thế tử cho biết: “Chuyện mới xảy ra mấy ngày trước thôi, tin tức vừa báo về kinh đêm qua.”
Úc Bắc Chinh tỏ ra tức giận, nhưng cậu vẫn bình tĩnh phân tích: “Thực ra, vì quanh năm chinh chiến,Hung Nô rất thiện chiến. Thảo nguyên lại sản sinh ra những giống ngựa tốt, có thể xây dựng lực lượng kỵ binh hùng mạnh. Điều đáng sợ nhất chính là khi chúng thống nhất.”
Lê thế tử gật đầu. Tổ tiên anh ta cũng nhờ lập công trên chiến trường mà được phong tước, nên anh ta không lạ gì chuyện này, “Đám kỵ binh man rợ thiện chiến nhất là cướp bóc, đốt phá. Bốn thành trì của Đại Thịnh chẳng khác nào mấy đứa trẻ ôm vàng ròng trước mặt chúng.”
Anh ta mím môi, tâm trạng phức tạp.
Ngay trước đó hai ngày, khi họ còn đấu đá nhau trong cung, khi dân chúng kinh thành còn mải mê hóng chuyện, thì ở biên giới đã xảy ra chuyện lớn như vậy.
Cứ như một hồi chuông nặng nề, gióng lên lời cảnh báo đầy trào phúng.
Gần đây, Hoàng thượng trông rất tiều tụy, như già đi mấy tuổi.
Chuyện dân chạy nạn còn chưa lắng xuống, Bạch phi vừa gây ra chuyện, giờ lại đến đám Hung Nô Tây Bắc. Nếu các bộ lạc Tây Bắc thực sự thống nhất, thì đó chẳng khác nào thanh kiếm treo lơ lửng trên đầu Đại Thịnh.
Chưa kể, ở phía nam còn có Nam Thục ngày càng lớn mạnh sau khi đánh bại Bắc Việt, như hổ rình mồi.
Lão tướng quân Hạ thì không thể đi xa, Đại Thịnh đang thiếu tướng tài trầm trọng.
Khi Hoàng thượng gọi các hoàng tử đến Ngự Thư Phòng để khảo sát công khóa, ai nấy đều thấy rõ mái đầu bạc của ngài.
【Hoàng thượng trông thảm quá.】
【Đúng là vừa bị cắm sừng vừa phải gánh việc.】
【Trông ngài như ông già ấy, không ai nghĩ ngài còn trẻ đâu.】
Mấy năm nay, dù có chuyện gì xảy ra, Hoàng thượng vẫn kiên trì mỗi tháng khảo sát công khóa của các hoàng tử một lần.
Khi còn nhỏ thì chi là công khóa ở Thái Học, nhưng khi các hoàng tử lớn đần, Hoàng thượng sẽ lồng ghép thêm một số việc chính sự và quân sự để dẫn đắt các hoàng tử lớn tuổi hơn phân tích.
Hôm nay, sau khi hỏi về công khóa ở Thái Học, Hoàng thượng đã đề cập đến chuyện Hung Nô Tây Bắc.
Tam hoàng tử phân tích lý do vì sao chúng lại nhắm vào Đại Thịnh.
Lời lẽ của cậu sắc bén, lúc thì nói Đại Thịnh giàu có hơn hai nước kia, dân cư trù mật.
Lúc lại lạnh lùng nhận định Đại Thịnh quanh năm không có chiến sự, quân bị lơ là, trong mắt Hung Nô chẳng khác nào quả hồng mềm.
Rồi cậu khách quan chỉ ra, vị trí của Đại Thịnh rất thích hợp để cướp bóc. Phía bắc giáp Bắc Việt, phía nam tiếp Nam Thục, phía tây lại có một vùng lãnh thổ rộng lớn giáp với Hung Nô.
Thái tử nói: “Có một lần thì sẽ có lần hai. Nếu ta không ra oai, chúng sẽ không dừng lại. Phải giải quyết chuyện này ngay lập tức.”
“Hơn nữa, tốt nhất là phải giải quyết trước khi Nam Thục kịp phản ứng.”
Những lời này chạm đúng nỗi lo lắng lớn nhất của Hoàng thượng.
Ngài sợ nhất là bị hai mặt giáp công.
Đại Thịnh và Nam Thục vốn có quốc thù. Dù cho năm năm trước Nhiếp Chính Vương Nam Thục có dẫn các hoàng tử đến chơi, thì cũng không thể xóa nhòa chuyện Đại Thịnh từng đánh Nam Thực, chiếm mười thành trì của họ.
Các hoàng tử đều nhất trí rằng chuyện này cần phải giải quyết nhanh chóng.
Đại hoàng tử nói: “Đây có thể là một trận chiến lớn. Đại Thịnh vừa trải qua nạn hạn hán, liệu lương thảo có đủ cung cấp không?”
Họ chỉ thảo luận vậy thôi, còn quyết định cuối cùng sẽ do Hoàng thượng cùng các quan lại trên triều đình đưa ra.
Hoàng thượng xoa xoa thái dương, rồi bảo họ lui xuống.
Úc Bắc Chinh nãy giờ vẫn im lặng, bỗng quỳ xuống, “Phụ hoàng, nhỉ thần muốn ra biên giới.”
Hoàng thượng ngẩn người.
Úc Ninh mím môi nhìn cậu.
Cậu biết Úc Bắc Chinh luôn muốn được như Hạ Thủ Việt, đến quân doanh ở biên giới để rèn luyện. Lúc này đúng là cơ hội tốt để học hỏi.
Nhưng nghe cậu nói vậy, Úc Ninh vẫn không khỏi lo lắng.
Biên giới lúc này đâu còn như xưa, nguy hiểm trùng trùng.
Hoàng thượng nghiêm nghị đánh giá cậu, không nói gì.
Úc Bắc Chinh nói tiếp: “Nhi thần sắp mười bốn tuổi rồi, cũng đã có chí hướng. Không nên cứ mãi sống trong nhung lụa ở hoàng cung, mà phải ra chiến trường rèn luyện.”
Cậu dập đầu xuống đất, “Nhi thần nguyện vì phụ hoàng gánh vác, xin phụ hoàng cho phép.”
Hoàng thượng đứng dậy khỏi long ỷ, đích thân đỡ cậu dậy. Vẻ mặt căng thẳng của ngài cuối cùng cũng giãn ra, lộ nụ cười hiền từ, “Tốt, tốt, con trai ngoan của trẫm.”
[A, Úc Bắc Chinh, tương lai của cậu đây rồi. }
【Vỗ tay thôi nào.】
【Úc Bắc Chinh làm tốt lắm!】
【Ánh mắt của nhãi con kìa, huhu.】
Úc Ninh cứ đi theo Úc Bắc Chinh, không nói nhiều, chỉ lặng lẽ đi theo cậu.
Đi theo cậu một mạch đến Sơ Dương Cung.
Úc Bắc Chinh kể chuyện này cho Đức phi nghe. Bà ngẩn người, rồi quay mặt đi.
Úc Bắc Chinh nhìn Tiểu Ninh đệ đệ im lặng khác thường, rồi lại nhìn mẫu phi, gãi đầu.
Cậu tiến lên dỗ Đức phi, “Mẫu phi, con chỉ đi xem thôi, không ra tiền tuyến đâu.”
“Có Hạ Thủ Việt và hai cậu dẫn quân Hạ gia đến đó rồi, người đừng lo.”
Úc Ninh ừ một tiếng, cũng đến an ủi Đức phi.
Đức phi véo tai Úc Bắc Chinh, vừa cười vừa mắng, “Con phải nhớ kỹ lời mình nói đấy.”
Bà đâu phải tiểu thư khuê các bình thường. Từ nhỏ bà đã biết rằng con trai nhà họ Hạ, từ khi sinh ra đã phải chuẩn bị tinh thần xả thân vì Đại Thịnh, vì quân vương.
Tử thủ biên cương, mở mang bờ cõi, trung thành với Hoàng thượng, đó là tư tưởng mà lão tướng quân Hạ đã dạy dỗ họ từ nhỏ.
Bà vẫn luôn biết điều đó.
Chỉ là khi chuyện đó xảy đến với con trai mình, bà, một người mẹ, khó tránh khỏi ích kỷ, sẽ đau lòng và tủi thân.
Con trai bà phải ra chiến trường, còn con trai của những người khác thì ở lại kinh thành tranh giành ngôi báu.
Con trai bà sẽ đổ máu trên chiến trường để bảo vệ giang sơn cho họ.
Sao bà có thể không chút cảm xúc nào cho được?
“Tuyệt đối không được xông ra tiền tuyến, biết chưa?” Đức phi dặn dò, “Nếu con không nghe lời, thì…”
Đức phi cúi đầu, không muốn nói ra bất kỳ lời không may nào.
“Ôi mẫu phi! Con thật sự chỉ đi xem cho biết thôi mà!” Úc Bắc Chinh bất lực nói.
“Tốt nhất là vậy.”
“Dạ dạ dạ, nhất định là vậy. Con sẽ trốn trong quân doanh, trùm chăn kín mít rồi hé một con mắt ra xem!”
Đức phi bật cười, “Như thế thì còn ra thể thống gì!”
Cuối cùng cũng dỗ cho Đức phi vui vẻ trở lại, Úc Ninh và Úc Bắc Chinh cùng thở phào nhẹ nhõm, rồi cười theo bà.
Đức phi sai đầu bếp Sơ Dương Cung làm món chân giò heo mà hai người thích nhất.
Hai người mỗi người một cái chân giò heo to đùng, ngồi trước mặt Đức phi gặm.
Lần này Đức phi không hạn chế Úc Bắc Chinh nữa, cậu cuối cùng cũng được đối xử như Úc Ninh, thoải mái ăn bao nhiêu thì ăn.
Úc Bắc Chinh ăn đến thỏa mãn, “Con rốt cuộc cũng là con ruột!”
Đức phi vừa khóc vừa cười.
Bà nhìn hai người gặm chân giò heo, cảm khái nói: “Ta vẫn còn nhớ cái lần đầu tiên hai đứa ngồi cạnh nhau gặm chân giò heo, bé tí hin, gặm gặm rồi lớn chừng này.”
Bà nói: “Hai đứa cứ như vậy, lớn lên khỏe mạnh nhé, được không?”
Hai người gật đầu, đồng thanh nói được.
Ăn xong, Úc Bắc Chinh đưa Úc Ninh về cung.
Đêm nay hoàng cung rất yên tĩnh, không ồn ào náo nhiệt, chỉ có ánh đèn đìu dịu.
Hai người men theo Long Hà mà đi, mặt sông ánh trăng mờ ảo.
Úc Bắc Chinh nói: “Tiểu Ninh đệ đệ, đệ đừng lo lắng.”
Úc Ninh ừ một tiếng, cậu đáp: “Bắc Chinh ca ca, đệ biết huynh rồi cũng sẽ ra chiến trường thôi.”
Bắc Chinh ca ca của cậu, như chim ưng, cái kinh thành này chỉ là xiềng xích trói buộc cậu, chiến trường mới là nơi cậu vẫy vùng.
Úc Bắc Chinh nghe cậu nói vậy thì rất vui, “Tiểu Ninh đệ đệ hiểu lòng ta.”
Úc Bắc Chinh hỏi: “Tiểu Ninh đệ đệ còn nhớ lần đầu tiên đệ đến Thái Học không?”
“Nhớ ạ, là Bắc Chinh ca ca dẫn đệ đi.”
Úc Bắc Chinh gật đầu, “Hôm đó ta lần đầu tiên thấy Tiểu Ninh đệ đệ cải tiến nỏ, ta phấn khích lắm, chạy như bay đi tìm Tiểu Ninh đệ đệ, Tiểu Ninh đệ đệ nói muốn đi xem cung tiễn thủ của Đại Thịnh.”
Ánh trăng trong trẻo, dịu dàng, kéo dài bóng hai người, chập chờn lay động xuyên qua dòng sông thời gian.
“Chúng ta cùng đến Thái Học xem cung tiễn thủ lưng vẹo, Tiểu Ninh đệ đệ nói với ta, muốn cho cung tiễn thủ Đại Thịnh có tấm lưng thăng.”
Úc Bắc Chinh so với khi đó đã cao lớn hơn nhiều, cũng trầm ổn hơn không ít, sẽ không còn kích động ôm chầm lấy Úc Ninh như trước, nhưng cậu vẫn nắm chặt tay Úc Ninh.
“Ta nhờ vậy mà tìm được ý nghĩa của đời mình, biến nó thành ước mơ.”
“Binh lính Đại Thịnh của ta phải có tấm lưng thẳng, bảo vệ bá tánh bình an vô sự.”
Sau khi trở về, Úc Ninh ngồi ngẩn người bên bàn sách một lát.
Tịch Đình biết chuyện Úc Bắc Chinh sắp ra chiến trường từ người máy.
Anh nhớ lại, nửa năm trước khi anh phải ra chiến trường, đứa bé này cũng như vậy.
Đầu tiên là luyên thuyên nói rất nhiều, sau đó thì bắt đầu im lặng.
Tịch Đình vừa định gõ bàn phím, thì thấy đứa bé lấy ra một tấm bản đồ.
Đó là một tấm bản đồ rất lớn, bao gồm những thành trì quan trọng của thiên hạ, phủ kín cả án thư.
Úc Ninh lặng lẽ nhìn.
Người máy bỗng dưng cảm thấy nhói lòng: “Úc Bắc Chinh ra chiến trường thì nhãi con còn biết xem bản đồ, biết cậu ta sắp đi đâu, sau này sẽ ở đâu. Còn anh mới đi có mấy hôm mà tối nào nhãi con cũng ngơ ngác cả ra.”
Tầm mắt Tịch Đình dừng trên bản đồ, đặc biệt là những nơi mà Úc Ninh đã khoanh tròn.
Một thành trì nằm ở khu vực giáp ranh giữa Đại Thịnh và Hung Nô.
Hung Nô đóng quân trên thảo nguyên, thành trì này giáp với bộ lạc Hung Nô qua một dãy núi, phía ngoài dãy núi là thảo nguyên rộng lớn.
Địa hình này đặc biệt thích hợp cho ky binh tấn công. Ấn mình sau những ngọn núi, họ có thể bất ngờ xông ra từ thảo nguyên.
Khi còn ở trong núi thì rất khó phát hiện ra họ, đến khi họ vượt qua núi thì đã áp sát cửa thành, không kịp phòng bị.
Nhưng đồng thời, địa hình này cũng rất thích hợp để phòng thủ. Chỉ cần không cố thủ ở cửa thành, mà chuyển điểm phòng ngự lên núi, phối hợp với kính viễn vọng và súng tầm xa thì không khó.
Hoặc có thể đặt bẫy giữa núi và cửa thành, nhất cử diệt gọn, ví dụ như, cho nổ tung tất cả.
Chỉ là lần đầu tiên Hung Nô đánh bất ngờ, Đại Thịnh không kịp phòng bị, để chúng thoát ra khỏi núi.
Tịch Đình hỏi: “Đây là nơi Úc Bắc Chinh sắp đến sao?”
Úc Ninh xem kỹ toàn bộ tấm bản đồ, rồi mới nhìn lên đáp, “Là Thanh Thành.”
Thanh Thành nằm ngay ở biên giới, là thành thị giàu có và đông dân nhất trong số các thành trì biên giới, cũng là thành trì bị thiệt hại nặng nhất lần này. Sau khi Hung Nô đi qua, tiếng than khóc vang vọng khắp nơi.
Người của Hình Bộ chân trước vừa đi chưa được hai ngày, thì chân sau đã bị Hung Nô công phá, cướp bóc sạch sẽ.
Nếu người của Hình Bộ đến muộn hai ngày, có lẽ bí mật của Bạch phi đã không thể phơi bày.
Tịch Đình thấy sắc mặt cậu đã tươi tỉnh hơn nhiều, biết cậu cũng nhận ra thành trì này không khó thủ, không nguy hiểm như vậy.
“Bây giờ phải sản xuất thêm kính viễn vọng.” Úc Ninh nói, “Tốt nhất là lúc Bắc Chinh ca ca đi thì có thể mang theo.”
Tịch Đình gợi ý: “Bắt đầu thử làm súng đi.”
Úc Ninh chớp mắt.
Úc Bắc Chinh đến Thái Học lần cuối trước khi lên đường.
Các bạn nhỏ trong Thái Học biết cậu sắp ra biên giới, mỗi người vây lấy cậu.
“Tứ hoàng tử cần gì cứ nói với chúng tôi!”
“Nhà tôi có chi nhánh ở Thanh Thành, Tứ hoàng tử cứ sai người đến đó tìm.”
Lê thế tử nói: “Thiếu tiền thì bảo tôi.”
Tiểu hoàng nữ hùa theo: “Thiếu lương thì bảo tôi.”
Úc Bắc Chinh cười lớn, xoa đầu cô bé.
Trong lúc cậu nói chuyện với mọi người, Úc Ninh kéo Lê thế tử ra một bên, nói về chuyện làm kính viễn vọng.
Úc Bắc Chinh đi gấp, hai ngày sau vừa hay có một đội quân đi Thanh Thành tiếp tế lương thực, Hoàng thượng liền cho cậu đi theo cùng.
Họ sẽ xuất phát vào sáng ngày kia, thời gian gấp rút, mỗi khắc mỗi giờ đều vô cùng quý giá.
Lê thế tử nghe xong liền nói: “Lò gạch còn chút vật liệu, tôi về tập hợp người làm ngay.”
Úc Ninh đáp: “Tôi đi cùng anh.”
Lê thế tử ngập ngừng: “Bảo bối hoàng tử, cậu định trốn học hả?”
Họ thường xuyên trốn học, nhưng Úc Ninh lại là người tôn sư trọng đạo, đừng nói là trốn học, cậu chưa bao giờ đi muộn, tiết nào cũng nghe giảng vô cùng nghiêm túc, khiến các tiên sinh vô cùng hài lòng.
Úc Ninh gật đầu.
Thế là, dưới sự dẫn dắt của Lê thế tử, Úc Ninh trốn học ra cung.
Đến khi Úc Bắc Chinh kịp phản ứng thì tiên sinh đã đến, còn họ thì đã đi mất.
Úc Bắc Chinh câm nín.
Cậu còn chưa đi đâu, đã thất sủng rồi ư?
Tiên sinh liếc nhìn một lượt, hỏi: “Thất hoàng tử lại bị bệnh à?”
Ông có chút lo lắng, rồi quay sang nhìn Úc Bắc Chinh đang ngọ nguậy, “Lê thế tử lại trốn học!”
Úc Bắc Chinh câm nín.
Lục hoàng tử kêu lên một tiếng.
Tiểu hoàng nữ ra sức gật đầu.
Úc Ninh và Lê thế tử miệt mài làm kính viễn vọng. Đến buổi tiệc tiễn đưa tối hôm đó cậu cũng không đến. Đến khi Úc Bắc Chinh ăn xong đến tìm cậu, thì thấy tay cậu đã đỏ ửng lên.
Úc Bắc Chinh vừa thương vừa xót.
“Tiểu Ninh đệ đệ, ta nhất định sẽ dùng kính viễn vọng và nỏ của đệ để đánh đuổi Hung Na.”
“Vâng ạ.”
Sáng ngày Úc Bắc Chinh lên đường, Úc Ninh đã đưa cho cậu tổng cộng 56 cái kính viễn vọng.
Cậu tiễn Úc Bắc Chinh ra tận cửa thành kinh đô, cùng với các thiếu niên Thái Học.
Úc Bắc Chinh cưỡi ngựa cùng một vị tướng quân đi trước đại quân. Cậu ngoái đầu lại, nhìn thấy Úc Ninh gầy yếu nhất trong đám người. Khuôn mặt luôn tươi cười của cậu bỗng đỏ hoe.
Vị tướng quân đang hớn hở vuốt ve chiếc kính viễn vọng cũng thấy Úc Ninh.
“Nỏ, kính viễn vọng, cái nào cái nấy, Thất hoàng tử đúng là bảo bối mà. Tứ hoàng tử không nỡ rời xa cậu ấy sao?”
“Vâng.” Úc Bắc Chinh đáp, “Ta đã hứa sẽ luôn bảo vệ đệ ấy, có lẽ phải thất hứa một thời gian rồi.”
Vị tướng quân biết quan hệ của họ tốt, lại quay đầu nhìn một cái, “Thất hoàng tử chắc chắn cũng không nỡ rời xa Tứ hoàng tử đâu.”
Úc Bắc Chinh ngẩng đầu, mắt sáng rực, giọng trầm thấp, “Tiểu Ninh đệ đệ có rất nhiều hoàng huynh, đại hoàng huynh, nhị hoàng huynh… Nhưng đệ ấy chỉ có một mình Bắc Chinh ca ca thôi.”
Vị tướng quân còn chưa hiểu ý cậu, Úc Bắc Chinh đã kéo cương ngựa, cậu cười một tiếng, nhìn về phía trước.
“Tiểu Ninh đệ đệ khó xử dân đổi lương, ta ra biên giới giữ cương.” Chiến mã lao về phía trước, gió bắc cuốn lên vạt áo đen của chàng thiếu niên. Úc Bắc Chinh nói: “Chúng ta đang làm cùng một việc, bảo vệ giang sơn Đại Thịnh, bảo vệ con dân Đại Thịnh.”
Tiểu Ninh đệ đệ chắc chắn sẽ hiểu.
Chiến mã hí vang, bụi đất tung bay.
Đại quân dần khuất bóng trên quan đạo ngoài thành.
Trên thiên thư toàn là biểu tượng vẫy tay.
【Ôi, tôi lại có chút luyến tiếc Úc Bắc Chinh rồi.】
【Úc Bắc Chinh nhất định phải về sớm nhé, nhãi con vẫn đang ở nhà chờ cậu đấy.】
Lục hoàng tử kéo tay Úc Ninh, “Về thôi.”
Úc Ninh ừ một tiếng.
Họ còn phải về Thái Học học nữa.
Úc Bắc Chinh đi rồi, học đường vẫn như trước, nhưng cũng có gì đó không giống. Ít nhất là, dù là văn khóa hay võ khóa, cũng không còn ai ngủ gật nữa. Không khí học tập trở nên sôi nổi hơn hẳn, khiến tiên sinh gật gù liên tục.
Hai ngày trước, họ khó mà tập trung học tập. Lão tiên sinh vốn định tiếp tục giảng về việc Thái Học Nam Thục khích lệ họ, giờ xem ra không cần nữa.
Mỗi học sinh đều rất nghiêm túc.
Ngoài giờ học ở Thái Học, Úc Ninh mỗi ngày đều cùng Lê thế tử nghiên cứu súng, đặc biệt là vào những ngày nghỉ tắm gội, gần như cả ngày đều ở ngoài cung.
Súng quá nguy hiểm, cậu không thể nghiên cứu trong hoàng cung. Lê thế tử mua một xưởng pháo trúc, biến nó thành căn cứ nghiên cứu của họ.
Bốn ngày sau khi Úc Bắc Chinh đi, hôm nay Úc Ninh đang thảo luận với các sư phụ trong xưởng pháo trúc thì chợt thấy có người hớt hải chạy vào, ghé tai Lê thế tử nói gì đó.
Úc Ninh liếc thấy vẻ mặt của Lê thế tử, tim cậu bỗng hẫng một nhịp.
“Có chuyện gì vậy?” Cậu hỏi.
Sắc mặt Lê thế tử có chút khó coi, “Hung Nô lại xâm lược.”
Anh bồi thêm một câu, “Trên quy mô lớn.”
Úc Ninh nắm chặt vạt áo, vẫn bình tĩnh tiếp tục cùng sư phụ bàn về việc giảm hàm lượng lưu huỳnh để bảo quản tốt hơn.
Lúc này Úc Bắc Chinh và những người khác còn chưa đến biên giới, chắc chắn là an toàn.
Ở xưởng, Úc Ninh không hề lãng phí một giây phút nào. Cậu thậm chí không nghe ngóng xem rốt cuộc là quy mô lớn đến mức nào, sợ ảnh hưởng đến suy nghĩ.
Dù sao thì, ở Thái Học cậu cũng sẽ biết thôi.
Các thiếu niên Thái Học cực kỳ nóng nảy, tiếng nói lớn và đầy giận dữ.
“Quá đáng thật!”
“Sao lại như vậy!”
“Nghe nói hơn nửa thành bị thiêu rụi rồi! Thương vong vô số.”
“Đồ man rợ! Báng bổ lương tâm!”
“Nam Thục cũng quá hèn hại”
Ban đầu Hung Nô chỉ tấn công bốn thành của Đại Thịnh, rồi nếm được món hời lớn. Những gì chúng cướp được còn nhiều hơn những gì chúng tranh giành trong các cuộc chiến bộ lạc.
Hung Nô thống nhất trở nên man rợ và hùng mạnh, thừa dịp Đại Thịnh chưa hoàn toàn chuẩn bị xong, lại liên tiếp cướp bóc, đốt phá sáu thành trì nữa. Lần này không chỉ là biên giới nữa, mà đã xâm nhập sâu vào Đại Thịnh.
Chúng cướp xong giết xong, không hề ham chiến, phóng hỏa rồi cưỡi chiến mã bỏ chạy. Nghỉ ngơi một chút, đổi một loạt chiến mã khác rồi lập tức nhắm đến thành trì tiếp theo. Tốc độ của chúng còn nhanh hơn cả tốc độ điều động quân đội của Đại Thịnh.
Trong khi đó, ở các thành trì giáp với Nam Thục, quân đội Đại Thịnh chỉ cần điều động là quân đội Nam Thục lại rục rịch.
Quân đội ở các thành trì giáp Nam Thục tạm thời không dám hành động thiếu suy nghĩ. Còn ở bên kia, toàn bộ đàn ông trên thảo nguyên cùng nhau nhắm đến một thành trì. Vài thành trì của Đại Thịnh liên tiếp thất thủ. Tạm thời họ không có cách nào đối phó.
Nhìn các hoàng tử và công tử trong Thái Học, có thể biết các quan lại trên triều đình và Hoàng thượng cũng chẳng hề dễ dàng.
Hậu cung và triều đình chìm trong một bầu không khí u ám.
Không ngờ, ba ngày sau lại xuất hiện chuyển cơ.
Hung Nô đề nghị nghị hòa.
Nếu điều kiện nghị hòa có thể chấp nhận được, thì đây là điều tốt nhất cho Đại Thịnh đang bị hai mặt giâp công.
Từ xưa đến nay, nghị hòa chẳng qua cũng chỉ là tiền tài và người.
Dâng tiền bạc, vật phẩm, kỹ thuật, cộng thêm một cuộc hôn nhân.
Úc Ninh vốn không có cảm giác gì, cho đến khi nghe nói Thiền Vu Hung Nô muốn cưới một công chúa Đại Thịnh, và sắc mặt Lê thế tử cứng đờ, “Hiện tại Đại Thịnh chỉ có một vị hoàng nữ đã đến tuổi cập kê.”
Đầu ngón tay Úc Ninh run lên.
Cậu có linh cảm không lành.
Nhưng lúc này trong lòng cậu hoảng loạn, chỉ nghĩ đến yến tiệc tài tử ở Thanh Ninh Cung. Cậu kiên quyết tin rằng hoàng tỷ đã hạ quyết tâm không chọn phò mã, không kết hôn, và đã khuyên can Thái hậu.
Tác giả có lời muốn nói: Nhãi con giơ cao súng: Đừng động vào hoàng tỷ của ta! 【hung dữ.jpg】