[Bích Sa công chúa: Vừa mới nhìn thấy Nhãi Con và Hùng Hài Tử Úc Siêu, ta định an ủi Nhaãi Con đừng sợ, ai ngờ dự báo thời tiết của em ấy còn chính xác đến từng phút. ]
【Nga khoát, không ngờ lại dùng đến ở đây.】
【Vẻ điềm tĩnh lúc trước quả nhiên là giả tạo, hóa ra là chờ đợi thời cơ này.】
【Hắn sĩ diện như vậy, sao có thể không khoe khoang? Hắn muốn khoe một cú thật lớn!】
【Xem Nhãi Con của chúng ta như công cụ để hắn khoe mẽ.】
[Mau nhìn đám quân nhân kia kìa, cười chết mất. }
【Họ thấy Hoàng thượng còn chưa kích động như vậy, ta cảm giác họ thật sự xem Nhãi Con như thần tiên.】
“Tiểu Thất?”
Thấy Úc Ninh không phản ứng, Hoàng thượng gọi lại lần nữa, “Tiểu Thất có chắc không?”
Úc Ninh mím môi, “Giờ Mùi nổi gió kèm mưa lớn, sau đó trời quang. Giờ Thân có mưa nhỏ liên miên, giờ Dậu nhiệt độ giảm xuống và chuyển thành tuyết, kéo dài đến giờ Hợi.”
Quần thần: “.”
Ngoại sứ: “…”
Các tướng sĩ: “!!!”
Chưa ai từng thấy dự đoán chính xác đến từng thời điểm như vậy. Khâm Thiên Giám nhiều nhất cũng chỉ đưa ra dự báo cho buổi sáng và buổi chiều, nghe chẳng khác gì nói mò.
Chỉ cần nhìn thoáng qua mà có thể phân biệt rõ cả mưa và tuyết một cách chi tiết đến thế. Trừ phi là thần tiên.
Yến tiệc nhất thời trở nên trầm mặc.
Khâm Thiên Giám Thái Sử Lệnh cảm thấy chuyện này quá vô lý.
Hắn biết Thất hoàng tử và cháu ngoại hắn có mối quan hệ không tốt, chẳng lẽ muốn chèn ép hắn ở phương diện này? Hoàng thượng lại còn phối hợp, lại còn trước mặt ngoại thần nữa chứ.
Hắn không hiểu Hoàng thượng đang nghĩ gì. Dù có muốn để Úc Ninh lập công để hả giận thì cũng không nên làm như vậy.
Phải biết rằng Khâm Thiên Giám của họ phải thông qua hàng loạt lý thuyết và dụng cụ tỉ mỉ để phỏng đoán mới có thể đưa ra kết luận về tình hình thời tiết.
Thất hoàng tử chỉ nhìn thoáng qua trời mà muốn phủ định công sức của Khâm Thiên Giám sao?
Ngay cả khi hắn quan sát tinh tượng suốt đêm qua cũng không thể nào làm được!
“Hoàng thượng, quan trắc hiện tượng thiên văn là việc hệ trọng, cần phải có lòng kính sợ. Đùa cợt như vậy là bất kính với thượng thần.” Thái Sử Lệnh nói.
Hắn chụp cái mũ "bất kính trời cao" lên đầu Úc Ninh, cho rằng sẽ gây ra nhiều bất lợi cho Thất hoàng tử trong lòng các quan lại và Hoàng thượng.
“Lúc này đã là giờ Mùi, trời trong nắng ấm, làm gì có chuyện gió lớn mưa to như Thất hoàng tử nói?”
Hoàng thượng cười mà không nói, phất tay bảo hắn lui xuống.
Thái Sử Lệnh không hiểu ra sao.
Các quan lại cũng vậy.
Khánh công yến này ngay từ đầu đã toát ra vẻ kỳ quái.
Trong bầu không khí kỳ lạ đó, Hoàng thượng bắt đầu ban thưởng cho các tướng sĩ, không khí mới thoáng sôi động hơn một chút.
Ông vừa ban thưởng đến vị tướng quân thứ ba thì bên ngoài bỗng nhiên vang lên tiếng sấm ầm ầm.
Mọi người lập tức hướng ra ngoài nhìn.
Bên ngoài cuồng phong gào thét, mây đen giăng kín, vậy mà lại có cả sấm chớp giữa mùa đông!
Sấm mùa xuân không nổ, đông lôi không ẩn, binh khởi quốc thương.
Trong điện, mọi người căng thẳng, thần sắc chấn động.
Vị tướng quân đang đứng ở giữa chuẩn bị lĩnh thưởng lập tức quỳ xuống.
Trông thì có vẻ như ông đang quỳ trước Hoàng thượng, nhưng thực tế, Úc Ninh ngồi gần Hoàng thượng, nhìn kỹ thì thấy ông quỳ nghiêng về phía Úc Ninh nhiều hơn.
Mùa đông rất hiếm khi có sấm sét.
Ở thời đại này, đông lôi không phải là điềm báo tốt.
Người ta thường nói "Đông lôi không ẩn, binh khởi quốc thương".
Mùa đông có sấm sét là do trước đó sát sinh quá nhiều gây ra. Nếu không ăn năn hối cải, trời cao chắc chắn sẽ giáng xuống đại họa.
Một tia sét nữa xé toạc bầu trời, chiếu sáng đại điện trong một khoảnh khắc. Rất nhiều người nhìn thấy Thất hoàng tử đang ngồi ngay ngắn bên cạnh Hoàng thượng với vẻ mặt bình tĩnh, không giống phàm nhân.
Hung Nô Tả Hiền Vương đánh rơi chén rượu trong tay, mặt lộ vẻ hoảng sợ.
Các sứ thần phía sau run rẩy quỳ rạp xuống đất.
Đây là lời cảnh cáo của trời cao dành cho họ.
Trong hoàng cung Đại Thịnh, giống như tiên đoán của hoàng tử Đại Thịnh, trời cao nổi giận giáng sấm sét mùa đông, khiển trách họ vì đã tàn sát dân lành Đại Thịnh. Nếu còn không hối cải, Hung Nô chắc chắn sẽ bị diệt vong.
Cơn cuồng phong đi qua, ngoài điện bắt đầu đổ mưa lớn.
Phàm nhân nào có thể đoán trước được mười lăm phút sau sẽ nổi gió và mưa?
Lúc này, các sứ thần Hung Nô lại một lần nữa cảm nhận được nỗi sợ hãi bị thuốc nổ chi phối.
Tiếng sấm sét này, cùng với tiếng nổ của thuốc nổ, đều hóa thành lời mắng nhiếc giận dữ của trời cao, là tiếng kèn của địa ngục.
Đại điện trở nên im lặng đến đáng sợ.
Tiếng sấm nhanh chóng kết thúc.
Cuồng phong cũng dần dần dịu lại, chỉ còn tiếng mưa rơi rả rích là nghe rõ mồn một.
Trong đại điện, đèn cung đình vừa được thắp lên không lâu thì ánh mặt trời đã ló dạng, chiếu sáng khuôn mặt của mỗi người.
Quá trình này không kéo dài, nhưng đối với một số người thì nó lại rất giày vò, đủ để họ tưởng tượng ra vô vàn điều khó nói thành lời.
Hoàng thượng nhìn Úc Ninh với ánh mắt ngày càng nóng rực.
Đối diện với sự chú ý của cả triều đình, Úc Ninh càng thêm điềm tĩnh.
【Sao ta cảm giác hiệu quả còn tốt hơn cả mong đợi? Có điều gì ta không biết sao?】
【Ta cũng vậy, dự báo thời tiết lại có uy lực lớn đến vậy à?】
Những người khác trong đại điện im lặng hồi lâu, nhìn Úc Ninh với những suy nghĩ khác nhau.
Chi có Úc Bắc Chinh đứng lên, kinh ngạc hỏi: “Tiểu Ninh đệ đệ, sao đệ biết lúc này sẽ nổi gió mưa?”
Úc Ninh nói: “Nhìn từ thiên thư.”
“Chính là từ thiên thư kia?” Úc Bắc Chinh càng kinh ngạc hơn.
Úc Ninh ừ một tiếng.
Hóa ra những lời đồn về thiên thư là thật sao?
Các học sinh Thái Học Viện xôn xao bàn tán, kinh ngạc không thôi.
“Ta đã nói rồi mà, sao chúng ta lại có thể thắng được trời cao, hóa ra là có thần tiên giúp đỡ!”
“Hắc thuốc nổ có thể làm nứt đất, há có thể là việc làm của phàm nhân?”
“Nguyên lai Thất hoàng tử luôn có thể giao tiếp với thần tiên!”
“Ngay từ khi Thất hoàng tử vừa đến Thái Học, ta đã cảm thấy em ấy không bình thường, giống như một tiểu thần tiên!”
Các học sinh Thái Học Viện bàn tán một cách kích động, các tướng sĩ xem mà nhiệt huyết sôi trào, chỉ có các đại thần là thấp thỏm không yên.
Vài vị đại thần hận không thể lôi con trai mình ra để hỏi cho ra nhẽ xem thiên thư rốt cuộc là cái gì.
Thái Sử Lệnh mặt trắng bệch ngồi ở phía dưới, thần sắc có chút hoảng hốt, không nói nên lời.
Hắn cả đời ở Khâm Thiên Giám nghiên cứu thiên đạo, lại chưa từng nghĩ, lần đầu tiên thấy trời cao hiển linh lại là trong tình huống như thế này.
Hắn tôn thờ trời cao cả đời, cũng không có duyên nhìn thấy trời cao, hóa ra trời cao đã sớm chọn ra thần sứ.
Ngũ hoàng tử cũng bất an không kém.
Hắn nhớ lại chuyện từ rất lâu trước, từng mang theo hai thái giám đến Bạch Hạ Uyển, muốn đánh chó và đánh Úc Ninh, gặp được Úc Ninh mặc đồ trắng đứng dưới tàng cây như quỷ mị, nói ra hết những suy nghĩ trong lòng hắn.
Hắn đáng lẽ phải nghĩ đến từ sớm mới phải.
Úc Siêu rụt người lại, cúi đầu.
Hoàng thượng thu hết mọi thần thái của mọi người vào đáy mắt, đắc ý vô cùng.
Ông nghiêng đầu nhìn về phía Úc Ninh, hỏi: “Tiểu Thất luôn không chịu vào ở Kim Hoa Cung, là vì thiên thư có điều bất tiện?”
“Chẳng lẽ sự hiện diện của trẫm sẽ ảnh hưởng đến thiên thư?”
【Đúng vậy, ngươi ảnh hưởng đến ta.】
【Đúng vậy, ngươi còn có tự mình hiểu lấy đấy.】
【Đúng vậy, ngươi không biết đâu, ngươi đã chọc giận chúng thần, có tên trong sổ đen của thượng thần rồi đấy.】
...
Úc Ninh đương nhiên không thể nói đúng vậy, chỉ nói là còn chưa quen.
Vẻ mặt em ấy vẫn an tĩnh như cũ, không có biểu cảm gì rõ ràng, nhưng những người đã chứng kiến em ấy lớn lên đều nhận ra em ấy có chút không vui.
【Cái đồ đáng ghét, lại xem Nhãi Con của chúng ta như công cụ để khoe mẽ.】
【Nói dễ nghe thì là tuyên dương quốc uy, kỳ thực chỉ là khoe khoang trước mặt mọi người, xem cái bộ dạng đắc ý hận không thể rao khắp thiên hạ của hắn kìa.】
Những người vừa ngồi xuống nghe được Úc Ninh muốn ở lại Kim Hoa Cung, trong lòng lại bắt đầu suy tư.
Hoàng thượng nhìn về phía Hung Nô Tả Hiền Vương, “Tả Hiền Vương có ý kiến gì không?”
Tả Hiền Vương đứng dậy đi đến giữa điện, cung kính khom lưng với Hoàng thượng, “Chiến tranh khiến quốc khố hao tổn, dân chúng lầm than. Hòa bình là mong muốn của cả hai bên. Kỵ binh các bộ ở Tây Bắc tuyệt đối sẽ không xâm phạm biên giới Đại Thịnh một bước nào nữa. Xin nguyện mỗi năm cống nạp cho Đại Thịnh một vạn con ngựa, vĩnh viễn duy trì hòa bình.”
Ngựa ở thảo nguyên Tây Bắc là tốt nhất, mỗi năm một vạn con có thể giúp Đại Thịnh xây dựng một đội kỵ binh tinh nhuệ hơn.
Hoàng thượng thoải mái cười lớn, “Tốt!”
Một vạn con là một con số không hề nhỏ. Có khi cả năm Tây Bắc sinh ra không đủ hai vạn con ngựa.
Có thể thấy được bọn họ thật sự đã bị dọa sợ, quyết tâm biểu đạt đến mức tàn nhẫn như vậy.
Các đại thần cũng thập phần hài lòng.
Bữa tiệc này quân thần đều vui vẻ, tràn ngập hỉ khí.
Khi yến tiệc kết thúc, Hoàng thượng cười đi đến bên cạnh Úc Ninh, vỗ vai em ấy, “Con trai ngoan của trẫm!”
Ông vui vẻ uống rất nhiều rượu, men say đã ngấm rõ. Ông đưa tay muốn ôm Ức Ninh, khi đến gần thì mùi rượu xộc vào mũi khiến Uc Ninh hắt xì một cái, lùi lại phía sau một bước.
Cánh tay Hoàng thượng cứng đờ giữa không trung, mắt say lờ đờ, không phản ứng lại được. Ông loạng choạng xoay người, đặt tay lên vai Đại hoàng tử, “Con trai ngoan.”
“Ôi chao, Hoàng thượng sao ngài lại say đến thế này?” Liên Thuận tổng quản đỡ một bên người ông, gọi với ra phía sau: “Mau đỡ Hoàng thượng về tẩm cung nghỉ ngơi!”
Đợi Hoàng thượng đi rồi, những người khác cũng bắt đầu lần lượt rời đi.
Úc Ninh lại thấy đám tướng sĩ kia đang lén nhìn mình. Bị bắt gặp thì họ lập tức căng thẳng quay đầu đi, một lúc lâu sau mới lưu luyến hành lễ cáo từ với Úc Ninh.
“Tiểu Ninh đệ đệ, có chuyện gì vậy?” Úc Bắc Chinh đẩy mọi người ra, đi đến trước mặt Úc Ninh, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Ta ở trong cung này cũng chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.” Tam hoàng tử nheo mắt cáo nhìn Úc Ninh.
Mấy vị hoàng tử đứng chung một chỗ, đều nhìn về phía Úc Ninh, muốn biết chuyện gì đang xảy ra.
“Rất đơn giản.” Úc Ninh nói: “Chính là chuyện ta từng nói với các huynh, thiên thư là thật.”
Úc Bắc Chinh nghẹn họng nhìn trân trối: “Tiểu Ninh đệ đệ, đệ, đệ thật sự có thể nhìn thấy thiên thư từ nhỏ à?”
Úc Ninh: “Từ năm bảy tuổi.”
Mấy vị hoàng tử im lặng một hồi.
Khi rời đi, Úc Ninh đi cùng Úc Bắc Chinh, hỏi ra vấn đề mà em ấy tò mò bấy lâu: “Bắc Chinh ca ca, sao ta cảm thấy đám tướng sĩ có điểm kỳ quái?”
“Có phải là họ nhìn đệ với ánh mắt đặc biệt kính sợ không?” Úc Bắc Chinh cười một tiếng, “Bởi vì khi ở biên giới, họ đã xem đệ là thần tiên rồi. Giờ trở về lại thấy thần tiên hiển linh thì sao mà không kích động cho được?”
Úc Ninh: “…”
“VI sao lại xem ta là thần tiên?”
Úc Bắc Chinh: “Bởi vì Sáng Sớm Xuyên luôn tuyên dương đệ là thần tiên ở đó. Trước kia ta còn tưởng hắn làm vậy là để cổ vũ sĩ khí, giờ xem ra, chẳng lẽ hắn đã sớm biết?”
Úc Ninh ừ một tiếng, liễm mi suy tư.
Người dính chút mùi rượu, Úc Ninh trở về tắm gội một phen rồi ra cung tìm Lê Thế Tử, cùng hắn thương nghị về chuyện thuốc nổ.
Hoàng thượng đã biết về thuốc nổ, em ấy tính dừng ở đây, không tiếp tục tăng uy lực của thuốc nổ nữa. Như bây giờ là vừa đủ, có thể có tác dụng uy hiếp nhưng không đến mức hoàn toàn không thể thắng được bằng sức người.
Nếu nó thật sự trở thành vũ khí vô địch thì dù ở trong tay ai cũng không phải chuyện tốt.
Lê Thế Tử nghe xong lời Úc Ninh thì cảm thấy có chút đáng tiếc, “Vậy thu hồi lại không dùng nữa sao?”
“Dùng chứ, chỉ là không muốn lạm dụng trên chiến trường.” Úc Ninh nói: “Dùng để cải thiện dân sinh, ví dụ như khi tu đường thì có thể dùng.”
“Tu đường?”
Úc Ninh cười nói: “Đúng vậy, khi mở đường thì dùng. Muốn giàu thì trước tu đường.”
Lê Thế Tử luôn thông minh, Úc Ninh giải thích thêm vài câu thì hắn đã hiếu được lo lắng và dụng ý của Úc Ninh.
Trong lòng hắn vui mừng, nói: “Bảo bối hoàng tử, phải từ từ thôi. Hiện tại tiền của ta còn chưa đủ cho em mở đường đâu.”
Úc Ninh sửng sốt một chút.
Lúc này em ấy mới phản ứng lại, số thuốc nổ đã dùng trong trận này đều là tiền của Lê Thế Tử bỏ ra. Hơn nữa, trên đường em ấy mang thuốc nổ đi biên giới, mỗi khi đi qua một thành thì đều có tiểu nhị của các quán lẩu địa phương mang theo lương thực gia nhập, vừa đưa thuốc nổ đến biên giới, vừa đưa đi rất nhiều quân lương.
Mà Hoàng thượng không biết hay là không ý thức được, đối với việc này chỉ tự chưa hề đề cập.
Úc Ninh mím môi, “Sao có thể tiêu tiền của huynh được.”
Trong lòng em ấy có chút phức tạp.
Lê Thế Tử từ nhỏ đã thích tiền, đối với điều này cũng không hề che giấu. Hắn làm những việc mà nhiều quyền quý khinh thường, đó là buôn bán. Nhưng hắn không kiếm tiền của dân chạy nạn, không phát tài nhờ đất nước gặp nạn. Ngược lại, khi Đại Thịnh gặp nạn, hắn tự bỏ tiền túi ra để đưa lương, đưa vũ khí.
Còn những người nói lời ưu quốc ưu dân lại làm như không thấy.
Em ấy từ nhỏ không có khái niệm về tiền bạc, muốn làm gì thì tìm Lê Thế Tử, cũng chưa từng nghĩ đến những chi phí trong đó.
Lần này, để chế tạo thuốc nổ gấp gáp, Lê Thế Tử đã bao trọn gần một nửa xưởng pháo trúc và pháo hoa ở Thịnh Đô, bao gồm cả những sư phụ và công nhân lành nghề.
Nghĩ đến chắc chắn là một khoản chi tiêu rất lớn.
“Huynh đưa sổ sách cho ta, ta sẽ nói với phụ hoàng.”
“Thôi đi, sao có thể đòi tiền Hoàng thượng được.” Lê Thế Tử lắc đầu, “Hơn nữa, trong sổ sách còn có không ít bí mật.”
Hắn không hề để ý mà cười, “Các quán lẩu và công viên trò chơi trải rộng khắp Đại Thịnh thật sự rất kiếm tiền. Lần này coi như là vì nước hiến lực vậy.”
(Tiểu mập mạp thật tốt. }
【Đừng gọi là tiểu mập mạp nữa, ai béo chứ. Bây giờ đã là một mỹ thiếu niên ngọc thụ lâm phong rồi.】
【Lê Thế Tử từ nhỏ đã cưng chiều Nhãi Con, thường xuyên tặng tiền, tặng ngọc, Nhãi Con muốn gì hắn đều có thể tìm cho được.】
【Hoàng thượng giả dối, trả tiền! Đây là kỹ thuật của chúng ta dành cho Nhãi Con đấy.】
Úc Ninh cảm thấy áy náy, “Ta sẽ nghĩ cách giúp Thế Tử kiếm nhiều tiền hơn.”
“Sang năm xà phòng thơm và pha lê có thể sản xuất hàng loạt. Pha lê làm đường cái, quảng cáo, chắc là có thể kiếm chút tiền.”
Lê Thế Tử gật đầu, “Đương nhiên, có thể kiếm đầy bồn đầy bát.” Thấy Úc Ninh nghiêm túc suy tư, hắn không khỏi bật cười, “Thất hoàng tử đừng nghĩ nữa, chuyện kiếm tiền cứ giao cho ta đi, em cứ làm những gì em muốn làm.”
【Nhãi Con, trừ xà phòng thơm ra thì còn có nước hoa, kem dưỡng da, son dưỡng môi nữa. Tiền của phụ nữ dễ kiếm lắm!】
【Ta nghiên cứu xem, chắc là có thể làm ra bút chì. Kiếm thêm một mớ tiền của đám thư sinh nữa.】
【Kỹ thuật làm giấy cũng cải tiến một chút đi. Cái loại giấy thô ráp kia ta nhìn không nổi.】
[Đúng vậy, chúng ta có thể vừa cải thiện dân sinh, vừa kiếm bộn tiền! }
【Tiểu Lê Hướng, trở thành thiên hạ đệ nhất phú khả địch quốc!】
Úc Ninh gật đầu, nhìn về phía Lê Thế Tử, “Ta học được rất nhiều từ thiên thư, trở về sẽ viết kế hoạch.”
Lê Thế Tử: “…”
Trời cao muốn hắn phát tài, sao hắn có thể từ chối?
, . “ ` - 1, ^ˆ ~ ử 5i ,Ƒe ~ . iểu ư 5i ` TẾT ~Z ặ Trước khi Ức Ninh rời đi, Lê Thế Tử nói với em ấy: “Iần tiểu thư nói nàng muốn Thất hoàng tử một lần, có việc muốn nói.”
Úc Ninh có chút kỳ quái, em ấy chỉ gặp Tần tiểu thư đúng một lần, vì sao nàng lại muốn gặp em ấy?
【Kinh! Tần tiểu thư không phải là đã để ý Nhãi Con rồi chứ! Hôm qua mặt nàng đỏ hết cả lên!】
【Nhãi Con không được yêu sớm!】
Úc Ninh: “…”
Úc Ninh bình tĩnh phân tích, không để bị đám "Mama”" lo lắng làm cho lạc lối.
Việc hôn nhân của cậu có lẽ cậu không thể quyết định, Tần tiểu thư chắc hẳn cũng biết điều này, sẽ không vì thế mà mạo muội gặp cậu.
Nàng vừa từ Thanh Thành trở về, có lẽ việc muốn nói với cậu có liên quan đến Thanh Thành.
Mà những việc liên quan đến Thanh Thành chỉ có chuyện của ông ngoại, Mẫu phi và Bạch phi mà thôi.
Nghĩ đến đây, Úc Ninh từ thái độ lưỡng lự chuyển sang tích cực, “Ngày kia Thái Học được nghỉ tắm gội, ta sẽ mang kế hoạch đến. Lê Thế Tử có thể giúp ta hẹn Tần tiểu thư được không?”
Không đợi Lê Thế Tử lên tiếng, Úc Ninh lại nói: “Như vậy không ổn.”
Mặc dù Tần tiểu thư thường xuyên theo Hình Bộ và Đại Lý Tự phá án, nhưng nàng vẫn là một tiểu thư khuê các, đơn độc gặp gỡ nam nhân bên ngoài, nếu để người khác biết thì sẽ gây ảnh hưởng không tốt đến nàng.
“Ta sẽ nhờ Hoàng tỷ hẹn nàng.” Úc Ninh hỏi: “Lê Thế Tử muốn đến không?”
Lê Thế Tử lập tức ngồi thẳng dậy, “Ta đi bồi Thất hoàng tử mới phải.”
Tần Mạn nói có việc muốn nói với Úc Ninh, có lẽ là việc không muốn cho người khác biết, vì vậy họ không hẹn gặp nhau trong cung, hiện tại trong cung có quá nhiều người chú ý đến Úc Ninh, mà hẹn ở Tây Hợp biệt viện của công chúa.
Vào mùa đông, nhà kính trồng hoa ấm áp như mùa xuân, hương hoa lan tỏa khắp nơi.
Úc Ninh và Tần Mạn ngồi ở phía đông của nhà kính trồng hoa. Úc Ninh rót cho nàng một ly trà trước.
Mặt Tần Mạn lại đỏ lên.
Từ nhỏ bên cạnh nàng đều là những người thô kệch của Hình Bộ và Đại Lý Tự, làm sao đã gặp ai thanh nhã, xinh đẹp như vậy.
Những người trên thiên thư vẻ mặt đề phòng, gắt gao nhìn chằm chằm vào họ.
^ h . v ` ~ `: . 7 . 7 Úc Ninh đi thăng vào vấn đề: “Tần tiểu thư có việc muốn nói với ta sao?“
Tần tiểu thư lập tức trở nên nghiêm túc.
“Ta vẫn luôn do dự không biết có nên nói chuyện này cho Thất hoàng tử hay không.” Tần Mạn nói.
Chính những dân chạy nạn nhìn thấy trên đường trở về Thịnh Đô đã khiến nàng quyết định nói ra.
Nghe có vẻ không phải là chuyện nhỏ, hoặc là dễ gây ra phiền toái.
Úc Ninh an tĩnh nhìn nàng.
“Lâm lão có lẽ không phải bị giặc cỏ giết chết.”
Úc Ninh đột nhiên nắm chặt tay áo.
Tần Mạn nói: “Những tên giặc cỏ kia là giả.”
Năm đó, Thái Sư phủ phạm tội hành thích vua, vốn nên tru di cửu tộc, nhưng Hoàng thượng chỉ lưu đày Thái Sư đến biên giới, thậm chí địa điểm lưu đày còn là Thanh Thành, một trong những nơi giàu có và đông đúc nhất ở biên giới, nơi mà Thái Sư đã từng đi qua.
Cả triều đều khen Thánh Thượng nhân hậu trọng tình.
Ý định ban đầu của Hoàng thượng là để Lâm lão dưỡng lão ở Thanh Thành, không ngờ Thái Sư lại bị giặc cỏ giết chết trong một khu rừng không xa bên ngoài Thanh Thành.
“Khi Hung Nô vào thành, ta và vài người trốn ở núi Thanh Minh bên ngoài Thanh Thành. Ta nghe được từ mấy tên cường đạo và một lão tiên sinh của thư viện rằng một ngày trước khi Lâm lão đến núi Thanh Thành, cường đạo trên núi gần đó đã bị người ta dọn sạch hoàn toàn. Điểm này đã được chứng thực.”
“Như vậy, việc trong vòng một ngày đột nhiên lại xuất hiện một đám giặc cỏ có thể giết chết một đội quan binh là điều không thể.”
Úc Ninh uống một ngụm trà, đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong ngực.
Tần Mạn: “Việc có người dọn sạch cường đạo đã rất kỳ lạ rồi.”
Úc Ninh nói: “Có lẽ là dọn sạch cường đạo rồi giả làm cường đạo giết ông ngoại, có lẽ là đang âm thầm bảo vệ ông ngoại.”
Tần Mạn nhìn em ấy, “Thất hoàng tử nói rất đúng.”
Úc Ninh cúi đầu nhìn những lá trà trôi nổi trong nước trà, ánh mắt không chắc chắn.
Nếu là thật, mặc kệ là loại nào, đều chứng minh rằng ông ngoại em ấy không phải bị giặc cỏ giết chết mà là bị thế lực khác giết chết.
Công chúa và Tần Mạn nói chuyện một lúc. Đợi nàng đi rồi, công chúa phát hiện Úc Ninh đã đi từ lâu.
Ngay cả chào hỏi cũng không có.
Công chúa không khỏi nhíu mày, nàng còn có chuyện muốn hỏi em ấy mà.
Sau khi Úc Ninh về cung thì ngồi một lát ở Vãn Thúy Viên. Đợi đến khi mặt trời sắp lặn thì đi đến lãnh cung, nơi rất gần Vãn Thúy Viên, nhìn thoáng qua.
Trở về tắm gội lại một lần nữa, đến Kim Hoa Cung dùng bữa tối với Hoàng thượng.
Úc Ninh có thể cùng ông dùng bữa, Hoàng thượng rất vui vẻ. Ông thậm chí còn tự tay gắp thức ăn cho Úc Ninh, “Tiểu Thất ăn nhiều một chút.”
Ông nhìn Úc Ninh thở dài, “Gầy quá.”
“Từ ngày mai, hãy để Ngự Thiện Phòng và Thái Y Viện làm dược thiện cho Tiểu Thất để bồi bổ thân thể.”
Liên Thuận tổng quản liên thanh đồng ý.
Úc Ninh đưa miếng cua cuốn thịt mà Hoàng thượng gắp cho vào miệng, chậm rãi nhai nát rồi nuốt xuống, “Tạ phụ hoàng.”
Hai ngày sau khánh công yến, Hoàng thượng quá bận rộn giao thiệp nên đây là lần đầu tiên hai người ngồi riêng với nhau.
“Trẫm bận đến hồ đồ, suýt nữa đã quên.” Hoàng thượng bỗng nhiên buông đũa.
Úc Ninh ngẩng đầu nhìn ông, cho rằng ông muốn nói đến tiền thuốc nổ.
“Trẫm đã quên ban thưởng cho Tiểu Thất.” Hoàng thượng cười nói: “Lần này Tiểu Thất lập công lớn, muốn gì?”
Úc Ninh lại cúi đầu, “Cái gì cũng được sao?”
“Tiểu Thất muốn gì cứ nói, chỉ cần trẫm có thể cho.”
Úc Ninh không nói gì, nhất thời có chút an tĩnh.
Hoàng thượng chờ đợi, vô cớ có chút nôn nóng.
Một lúc lâu sau, Úc Ninh mới nói: “Phụ hoàng, ta muốn Thanh Thành làm đất phong của ta.”
Hoàng thượng sửng sốt một chút, phản ứng lại là tiểu hài tử chỉ muốn một thành làm đất phong, vui mừng ra mặt, “Tiểu Thất muốn giống như các Hoàng tỷ, sớm có được đất phong à? Chỉ là vì sao lại muốn chọn Thanh Thành?”
Úc Ninh mặt không đổi sắc nói: “Thanh Thành bị chiến tranh phá hủy nghiêm trọng nhất. Ta muốn trùng kiến nó, khôi phục nó thành một trong những thành thị phồn hoa nhất của Đại Thịnh.”
Hoàng thượng nói một tiếng "tốt", “Mong Tiểu Thất có thể biến Thanh Thành trở về dáng vẻ ban đầu.”
Úc Ninh: “Nguyện thế phụ hoàng phân ưu.”
Hoàng thượng cười cười, đưa tay sờ đầu Úc Ninh. Úc Ninh không tránh không né, ngoan ngoãn để ông sờ.
“Tiểu Thất, thiên thư xuất hiện từ khi nào?”
Úc Ninh: “Ta đã nói với các Hoàng huynh từ rất sớm rồi, là vào năm ta bảy tuổi. Năm vào Thái Học, việc đầu tiên thiên thư dạy ta chính là cải tiến cung nỏ.”
Hoàng thượng mặt mày giãn ra.
Sau khi dùng xong bữa tối, Úc Ninh ở lại thiên điện của Kim Hoa Cung qua đêm.
Cậu ấy trông như đang đọc sách, kỳ thực vẫn luôn để ý đến thiên thư.
Đến giờ Tuất canh ba thì cuối cùng cũng đợi được một tin tức.
(Hoàng thượng sai người xử tử Bạch phi. }
Tác giả có lời muốn nói:
Nhãi Con: Ta sắp biến thân rồi.
Cảm tạ các tiểu thiên sứ đã vote hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho ta trong khoảng thời gian từ 2021-04-11 22:13:59~2021-04-12 22:24:03!
Cảm tạ tiểu thiên sứ đã ném địa lôi: Ta yêu Nhị Lang Thần, Không Ăn Cà Rốt Lý Giai Lộ 1 quả;
Cảm tạ tiểu thiên sứ đã tưới dung dịch đinh dưỡng: Lười biếng lười biếng lười biếng 16 bình; Không Ăn Cà Rốt Lý Giai Lộ, Ăn Ăn Uống Uống Ngủ Ngủ Nhìn Xem, Bạn Ta Nói Nàng Muốn Nhìn 10 bình; Niệm Niệm Niệm Trương 8 bình; mint~t~t~t 5 bình; Hoàng Hôn Ánh Nguyệt, Khanh Rượu Nhan, Tam Lộc, Phong Vân Khanh 1 bình;
Vô cùng cảm tạ sự ủng hộ của mọi người, ta sẽ tiếp tục nỗ lực!