Sau khi Bích Sa Tinh dần đi vào ổn định, Úc Ninh bắt đầu tự hỏi mình nên làm gì tiếp theo.
Ở Đại Thịnh, tuổi này đáng lẽ phải thành gia lập nghiệp rồi, hắn không thể cứ mãi chơi bời lêu lổng như vậy được.
Khi hắn lên mạng tìm việc làm, mới phát hiện chẳng tìm được việc gì, vì hắn không có bằng cấp tinh tế.
Úc Ninh: “…”
Vậy nên, hắn cần phải đi học thôi.
Cũng may tỉnh tế có khoa học kỹ thuật phát triển vượt bậc, hắn có thể học online, hơn nữa còn được học vượt lớp linh hoạt, chứ nếu phải học tiểu học cùng một đám nhóc tì thì hắn ngại chết mất.
Vốn đã có kiến thức nền tảng, lại thêm trời sinh thông minh, hắn học thẳng từ cấp hai. Chương trình cấp hai chỉ mất nửa năm, cấp ba mất một năm. Cuối cùng, hắn kịp chuẩn bị thi đại học, chọn chuyên ngành trước khi chính thức thành niên ở tinh tế (20 tuổi).
Chọn chuyên ngành là chuyện trọng đại, cả nhà cùng nhau bàn bạc.
Tịch Hải mặt mày hớn hở: “Cuối cùng cũng chờ được đến ngày này, còn phải nói gì nữa, mầm non tốt như vậy đương nhiên phải học vật lý, hắc hắc.”
Lời hắn nói nghe có lý đấy, nhưng khi giơ tay biểu quyết thì chẳng ai ủng hộ, mà thái độ lại vô cùng kiên quyết, không chút do dự.
“Không phải chứ, nhãi con ở phòng thí nghiệm với ta lâu như vậy, không học vật lý còn ra thể thống gì?”
Tịch Đình: “Mệt lắm.”
Lâm mụ mụ: “Khô khan quá.”
Tịch gia gia: “Vì con không có hứng thú với vật lý.”
Tịch ba ba: “Mọi người nói đều đúng.”
Tịch Hải: “2???”
Tịch Hải dậm chân cãi lại từng người một, trước tiên là với Tịch Đình: “Vậy anh bảo học chuyên ngành gì không mệt?”
Tịch Đình thong thả ung dung đáp: “Cổ đại văn học?”
Tịch Hải: “…”
Thế thì còn cần gì học, nhãi con là chuyên gia rồi còn gì.
Hắn lại quay sang mụ mụ: “Vật lý là ngành học thú vị nhất trên đời này đấy, sao lại khô khan được, vậy theo mẹ cái gì mới không khô khan?”
Lâm mụ mụ: “Vẽ tranh thú vị lại nhẹ nhàng.”
Tịch Hải: “…”
Đúng là nhẹ nhàng thật, tài tử Nhãi Con vẽ tranh vốn là nhất tuyệt mà.
Chỉ là, hắn nghi ngờ mụ mụ mình bí mật mang hàng lậu đi mất.
Hắn lại hỏi Tịch gia gia: “Vậy ông có hứng thú với ngành nào ạ?”
Tịch gia gia nghiêm túc nói: “Còn phải hỏi sao, thực vật học chứ còn gì nữa, đây là một ngành học vĩ đại cao thượng biết bao!”
Tịch Hải: “…”
Sao hắn không biết vị Nguyên soái Liên bang đường đường lại nịnh bợ đến thế cơ chứ.
Cuối cùng, Tịch ba ba đứng ra hòa giải: “Chúng ta chỉ là góp ý thôi, cuối cùng vẫn là xem nhãi con thích gì.”
Mọi người đều nhìn về phía Úc Ninh.
Úc Ninh cười mắt cong cong: “Con muốn làm một người thanh niên đa năng.”
Mọi người: “…”
Thật có chí hướng!
“Thanh niên đa năng tốt, tuổi trẻ chính là phải thử nhiều nghề nghiệp khác nhau.” Tịch ba ba nói: “Chỉ là, có vất vả quá không?”
Việc Úc Ninh chọn chuyên ngành và nghề nghiệp, có mệt hay không là một trong những mối quan tâm hàng đầu của họ.
“Nếu mệt thì con sẽ từ từ giảm bớt, cũng có nhiều việc con không làm được lâu, như là trồng hoa với làm xanh hóa ấy.”
Thực vật ở tinh tế đúng là hiếm thật, nhưng khoa học kỹ thuật phát triển, hắn từng bán cho viện thực vật một chậu thược dược, hai tháng sau thược dược đã bắt đầu được bán ra thị trường rồi, các loài hoa và cây cối khác chắc cũng vậy thôi.
Môi trường tinh tế sẽ dần tốt hơn, đến lúc đó sẽ không cần đến hắn nữa.
“Con có thể tiếp tục mở rộng trồng hoa trồng cây, rảnh rỗi thì vẽ tranh, chờ con tốt nghiệp tiến sĩ, con còn muốn làm giáo viên nữa.”
“Làm giáo viên tốt mài”
“Vậy thì làm giáo viên đi!”
“Vậy chuyên ngành thì sao?”
Úc Ninh liếc nhìn Tịch Đình: “Học ngành khác con chỉ sợ làm lỡ dở con em người ta, chi bằng làm giáo viên ngữ văn, chuyên ngành cổ đại văn học, học thêm giáo dục học.”
Tịch Đình nhướn mày cười nhẹ.
Chỉ cần là Úc Ninh thích, mọi người đều ủng hộ, chăng ai nói không tốt cả.
Tịch Hải nghe nãy giờ, Úc Ninh nói đủ thứ, chỉ là không hề đả động gì đến vật lý, làm thanh niên đa năng mà cũng không hề muốn đi làm nghiên cứu khoa học.
Đả kích này hơi lớn đấy.
Chờ gia gia đi rồi, Tịch Đình đến vỗ vai hắn: “Anh à, muốn có người cùng anh làm nghiên cứu khoa học, anh phải nỗ lực hơn nữa.”
Tịch Hải: “Hả?”
“Nỗ lực hơn sinh một đứa con.”
Tịch Hải: “???”
“Chúng ta không sinh được con, vậy anh sinh hai đứa đi, một đứa cùng anh làm nghiên cứu khoa học, một đứa vào Liên Bang.” Tịch Đình cười khẽ, “Đây mới gọi là cha mắc nợ thì con trả.”
Tịch Hải: “???”
Úc Ninh chọn xong chuyên ngành, đáng lẽ phải chăm chỉ chuẩn bị cho kỳ thi, nhưng hắn viết mấy bài văn đã được Đông Thần đại học, trường đại học tốt nhất tinh tế, đặc cách tuyển thẳng.
Cả nhà đều bảo hắn đến trường học đi học nhiều hơn, để trải nghiệm cuộc sống vườn trường.
Cuộc sống vườn trường của Úc Ninh, bình thường mà lại chẳng bình thường chút nào.
Đông Thần đại học là một trường tổng hợp, bao gồm hầu hết các chuyên ngành của tinh tế, là học phủ cao đẳng tuyển sinh trên toàn tinh tế. Ở đây có người quay phim bên lề, có người lái mecha đến trường, cũng có đại ca Bích Sa Tinh làm trùm trường.
Úc Ninh muốn đến trường với thân phận một sinh viên bình thường, nhưng ngay buổi đầu tiên đã thất bại.
Một lớp học trăm người mà có ít nhất ba trăm người đến.
Một năm không lên lớp, giáo sư thầm nghĩ bụng, cảm thấy năm nay danh tiếng của mình lại tăng lên nhiều, có bao nhiêu người mộ danh mà đến thế này.
Nhưng sau năm phút, ông phát hiện, những người này không phải đến vì ông, mà là vì Úc Ninh.
Giáo sư: “…”
Bài tập tùy chọn, chọn một người mình thích để miêu tả, một trăm bài thì có chín mươi sáu người chọn Úc Ninh.
Giáo sư: “…”
Bốn người còn lại viết về idol của mình, điều an ủi duy nhất là, idol không phải toàn là trỉnh tỉnh hạng A, có một bạn viết về Trung tướng Tịch.
Cho đến khi giáo sư nhìn thấy Trung tướng Tịch tự mình đến đón Úc Ninh tan học về nhà, chẳng coi ai ra gì mà trao cho cậu một nụ hôn bên mép.
Giáo sư: “…”
*
Ở tinh tế, hai mươi tuổi là chính thức thành niên.
Tịch gia tổ chức một buổi lễ thành niên long trọng cho Úc Ninh.
Tịch gia gia mời rất nhiều chiến hữu cũ đến nhà, bị một đám bạn già ghen tị đến không ngậm được mồm.
Tịch gia vốn dĩ không lớn lắm, nay dưới bàn tay trang trí của Úc Ninh đã biến thành một khu vườn.
Tháng tư mùa xuân, bóng cây cổ thụ che trời, cỏ cây xanh tốt, hương hoa thoang thoảng.
“Nếu được ở đây, mỗi sáng tôi đều cười tỉnh mất.”
“Cậu bảo sao lại có người tốt thế không biết, vừa biết trồng hoa vừa biết đọc sách, tính cách tốt lại còn xinh đẹp như tiên nữa chứ.”
“Tôi nói thật, lần đầu tiên thấy Tiểu Ninh trồng hoa trong viện của Tịch Đình, tôi đã thích đến điên lên rồi.”
“Nếu mà tôi có một đứa cháu như vậy… Hầy, sao thằng Khiếu Phong nhà tôi lại không biết cố gắng gì hết vậy!”
Tịch gia gia vốn đang nghe mà sướng cả người, nghe đến câu này bỗng giật mình: “Này này này, các ông đừng có mà nhòm ngó Tiểu Ninh nhà tôi đấy, nó với Tịch Đình là một đôi rồi.”
“Biết biết, ông nói bao nhiêu lần rồi.” Ông lão xua tay chẳng thèm để ý, “Mà sao không thấy Tiểu Ninh đâu, nó đâu rồi?”
Tịch gia gia thấy cả cháu trai Khiếu Phong cũng đang kiếng chân ngó nghiêng khắp nơi, bực mùnh nói: “Mày quan tâm nó ở đâu làm gì, định trộm nó về hả?”
Mọi người: “…”
Giữa trưa 11 giờ, Úc Ninh vẫn còn nằm trên giường Tịch Đình.
Mái tóc đen nhánh rối bời trên tấm chăn mỏng màu xám, hàng mi ướt át rũ xuống trước đôi mắt đen láy, môi hơi đỏ, có dấu vết bị cắn, hơi khô.
Tịch Đình bưng một ly nước ấm vào phòng ngủ.
Anh đặt ly nước lên tủ đầu giường, muốn ôm cậu dậy, vừa chạm tay vào eo cậu, Úc Ninh đã run lên.
Trong phòng vẫn còn vương vấn mùi ái ân, trên cổ Úc Ninh có rất nhiều vết đỏ chưa tan.
Tịch Đình nhất thời có chút luống cuống.
Úc Ninh mở mắt, đuôi mắt còn vương chút đỏ, oán trách nhìn anh.
Tịch Đình cúi xuống hôn lên môi cậu, ánh mắt không giấu được ý cười: “Xin lỗi.”
Đây có lẽ là lần đầu tiên Úc Ninh oán trách anh: “Không thành ý, tối qua anh cũng nói thế, nhưng sáng nay anh lại. lại.”
Cậu không biết là xấu hổ hay giận, một vệt hồng lan từ cổ lên đến mặt, đến tận đuôi mắt.
Tịch Đình ôm cậu qua lớp chăn mỏng, Úc Ninh vốn đang mẫn cảm, bị anh ôm một cái liền run lên.
Tịch Đình khẽ nói: “Xin lỗi, anh thật sự đã cố kiềm chế lắm rồi.”
Úc Ninh tựa vào vai anh, nghiêng đầu nhìn thấy trên mặt Tịch Đình có một vết cào dài do cậu gây ra, cùng với khóe miệng bị cậu cắn rách một chỗ, cậu im lặng.
Có lẽ vì Tịch Đình xoa bóp giúp cậu dễ chịu hơn, cậu lại bắt đầu nhỏ giọng oán trách như một chú mèo kiêu ngạo.
“Như thế này sao con đi dự lễ thành niên được.” Vừa oán trách lại như làm nũng, cậu rên rỉ, “Chắc là đi không nổi mất?”
“Ừm, vậy trước khi đi dự lễ thành niên, chúng ta đến một nơi tập đi trước nhé?”
Úc Ninh ngước lên nhìn anh: “Đi đâu cơ?”
Vẻ lạnh lùng trên gương mặt Tịch Đình tan biến, anh cười nói: “Cục Dân Chính.”
Úc Ninh: “?1”
“Điện hạ, dùng thử xong thấy vừa lòng không? Có thể đi lãnh chứng được chưa?”
“Tịch Đình!” Mặt Úc Ninh đỏ bừng.
Sao anh có thể nói ra những lời trắng trợn như vậy chứ.
Vừa lòng hay không vừa lòng cái gì.
Còn lãnh chứng. Lãnh chứng, chính là hai người hợp pháp, được toàn xã hội công nhận là ở bên nhau.
Chính là, hai người đặt chung hộ khẩu vào một nhà.
Úc Ninh im lặng một lúc, vặn vẹo đầu, nhỏ giọng nói: “Vậy cũng được thôi.”
Tịch Đình nhếch mép định trêu chọc cậu vài câu, nhưng thấy tay cậu đang nắm chặt lấy áo anh, dùng sức đến mức các ngón tay trắng bệch.
Tịch Đình gỡ tay cậu ra khỏi vạt áo, nắm lấy tay cậu, tiếp tục cười: “Vậy chúng ta phải nhanh lên thôi, không thì không kịp dự lễ thành niên mất, anh lại bị mắng.”
Trong khi một đám người đang chạy đến dự lễ thành niên của Úc Ninh, Tịch Đình và Ức Ninh đang ở Cục Dân Chính.
Ở tinh tế, mọi thứ đều đã được số hóa, chỉ có lãnh chứng vẫn là theo phương thức truyền thống, phải đích thân hai người cùng đến Cục Dân Chính để làm thủ tục.
Đây là nghi thức truyền thống mà lãng mạn cuối cùng của tinh tế.
Hai người đeo khẩu trang, cùng những cặp đôi bình thường khác xếp hàng, chụp ảnh, hứa hẹn, lãnh chứng.
Cầm cuốn sổ đỏ bước ra, Úc Ninh trầm mặc hồi lâu.
Tịch Đình nghĩ bụng, liệu cậu có hối hận không, dù không hối hận vì lãnh chứng với anh, thì cũng có thể hối hận vì đã lãnh chứng đơn giản như vậy.
Không có sự chuẩn bị lãng mạn, không có lời cầu hôn tử tế.
Chỉ là anh bỗng nhiên cảm thấy hôm nay thật sự rất thích hợp, vào ngày đầu tiên cậu kết hôn, vào ngày cậu thành niên.
Tịch Đình nghiêng đầu nhìn cậu, định nói với cậu về việc chuẩn bị hôn lễ, Úc Ninh đột nhiên ngẩng đầu nhìn anh, hốc mắt cậu đỏ hoe, như sắp khóc đến nơi.
Trước đây, Tịch Đình chỉ thấy cậu khóc có một lần.
Đây là điều anh sợ nhất, sợ rằng lớp nước long lanh trong mắt cậu sẽ ngưng tụ thành một giọt lệ.
“Anh muốn nói gì?” Úc Ninh lấy ra vẻ uy nghiêm khi còn làm Hoàng thượng, hung dữ nói: “Anh không được hối hận!”
“Tôi vất vả lắm mới có một gia đình đấy.” Úc Ninh cúi đầu, giọng hơi nghẹn.
Tịch Đình khựng lại, bật cười, xoa đầu cậu: “Trong đầu em nghĩ cái gì vậy, hối hận á? Anh có phải là đồ ngốc đâu.”
Úc Ninh cong mắt cười, thuần thục nhảy lên lưng anh.
Trước khi yến tiệc chính thức bắt đầu, hai người cuối cùng cũng về đến nhà.
Tịch gia gia kéo tay Úc Ninh, cảm ơn mọi người đã đến tham dự lễ thành niên của Úc Ninh.
Ông nói: “Tiểu Ninh, nó như cháu ruột của ta vậy, ta…”
Úc Ninh kéo tay áo ông, lắc đầu.
Tịch gia gia đang bực mình, còn có chút buồn lòng, chẳng lẽ Tiểu Ninh không muốn làm cháu trai ông sao?
Tất cả khách khứa cũng tò mò nhìn sang.
Chỉ thấy Úc Ninh lấy từ trong túi quần ra một cuốn sổ màu đỏ, mở ra, là ảnh chụp chung của cậu và Tịch Đình trên nền đỏ.
Trong ảnh, thiếu niên và thiếu niên cầm giấy kết hôn giống nhau, khóe mắt cong cong, cười rạng rỡ như người hạnh phúc nhất trên đời.
Tác giả có lời muốn nói: Kết thúc rồi ạ, cảm ơn mọi người đã đồng hành, cúi chào!
Kéo ống quần xin một lời khen kết thúc và một lượt thích cho truyện mới "Khi độc giả và tác giả cùng xuyên sách".
Cố Cẩm Miên vừa yêu vừa hận tác giả Sao Không Tẵn.
Dưới ngòi bút của hắn luôn có một nam phụ khiến Cố Cẩm Miên đau lòng, nhưng tác giả luôn vì nam chính con cưng mà nhẫn tâm ngược nam phụ mà Cố Cẩm Miên yêu nhất.
Ở truyện mới nhất, Cố đại thiếu gia bỏ mấy trăm vạn chỉ mong tác giả đối xử tốt với nam phụ hơn.
Tác giả viết nam phụ chết.
Cố Cẩm Miên tối sầm mặt rồi xuyên vào trong sách, trở thành một đại lão trong truyện.
Đã vậy thì, nếu tác giả cẩu không đối tốt với nam phụ, tự hắn sẽ đối tốt với y.
Chỉ là, nam phụ tuyệt mỹ không chịu khuất phục số phận hình như có gì đó không đúng lắm?
Hắn dâng tài nguyên đến tận miệng, nam phụ không thèm liếc mắt một cái, chỉ muốn nằm im chờ chết.
Hắn cướp tài nguyên của vai chính cho nam phụ, nam phụ vùng dậy trả lại cho vai chính, bị vai chính cắn ngược lại cũng không hé răng.
Cố Cẩm Miên kinh hãi lại đau lòng, đây là thao tác gì mà ngược luyến tàn tâm thế này, liền tại chỗ mắng ầm lên: "Cẩu Sao Không Tẫn!!"
Nam phụ nhấc mí mắt: "Anh đang mắng ai?”
"Sao Không Tẫn! Chính là cái tên cẩu vật này hại anh thảm như vậy, tôi nhất định sẽ đánh hắn một trận!"
Nam phụ lộ ra một nụ cười âm hiểm, đôi mắt lúc sáng lúc tối: "Ồ?"
*
Sao Không Tẫn cả đời thê thảm, âm trầm thô bạo, sau khi ngồi lên vị trí cao, hắn đem những trải nghiệm của mình viết vào mấy cuốn sách, vai phụ mang bóng dáng của hắn trong truyện càng được người khác thương xót, hắn càng viết thảm hơn, tàn nhẫn hơn.
Vận mệnh trào phúng hắn, bắt hắn xuyên vào trong sách, trở thành nam phụ này, một lần lại một lần sống lại những bi kịch.
Nhưng một tiểu hành tinh bất ngờ rơi vào thế giới sách u ám, ngang ngược xông vào quỹ đạo cuộc đời hắn, mang theo đầy mình ánh sáng và nhiệt sưởi ấm trái tim hắn.
Hắn nắm lấy tay hắn, một giọt nước mắt rơi xuống vết thương trên lòng bàn tay hắn: "Anh đừng làm tổn thương bản thân nữa, được không?"
Sao Không Tẫn nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm, cổ họng nghẹn ngào: "Được."
Âm trầm phúc hắc đại lão công vs ấm áp kiều khí tiểu thiếu gia thụ