Người đàn ông vừa bước ra khỏi công trình kiến trúc, liền bắt gặp hàng loạt ánh mắt đổ dồn về phía mình, theo bản năng nuốt khan một tiếng.
"Ờ... Chào mọi người! Tôi là Trương Vũ, năm nay 27 tuổi, là..."
Trương Vũ theo quán tính mở lời tự giới thiệu.
Nhưng chưa kịp nói hết câu, anh đã bị người khác cắt ngang.
"Được rồi, không cần giới thiệu dài dòng, nói thẳng thiên phú và cấp bậc anh hùng là được."
Kẻ ngắt lời Trương Vũ tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn nói.
Trương Vũ không khỏi nhíu mày, không khí ở đây sao khác với những gì anh tưởng tượng vậy?
Thì có sao!
Lúc đến ai nấy cũng hớn hở, nhưng đến nơi rồi mới phát hiện mình bị lừa, tâm trạng tốt mới lạ!
Mấu chốt là...
Họ không thể quay về được nữa.
Lúc đến, họ đã giao dịch một vật tùy thân trên thị trường cho Lưu Khánh Nguyên.
Sau đó, Lưu Khánh Nguyên dùng vật tùy thân này để dịch chuyển họ từ khắp nơi về đây.
Bảo muốn quay về á?
Lưu Khánh Nguyên không có khả năng đó.
Hắn cùng lắm chỉ có thể phát động dịch chuyển ngẫu nhiên, mà trời biết dịch chuyển ngẫu nhiên sẽ đưa họ đi đâu?
Nhỡ đâu bị ném thẳng vào ổ hung thú cấp cao thì chẳng phải là tự nộp mạng rồi sao?
Vậy nên...
Những người này kìm nén đầy bụng tức giận, ngữ khí cũng trở nên gay gắt hơn.
Trương Vũ vẫn chưa hiểu chuyện gì.
Nếu không, anh cũng sẽ giống như họ thôi.
Từ sáng sớm, Lưu Khánh Nguyên đã bắt đầu dịch chuyển người đến đây.
Ban đầu còn ít.
Ai nấy cũng hoang mang.
Nhưng dần dà;
Người đến càng lúc càng đông.
Rất nhanh đã vượt quá trăm người!
Lúc này, nhìn đám hung thú bên ngoài hàng rào ma pháp, họ bỗng thấy chúng không còn đáng sợ như vậy nữa.
Dù sao, họ cũng không phải mới đến chiến trường vạn tộc ngày một ngày hai.
Thực lực ít nhiều cũng tăng lên.
Trong số đó, có người đã vượt quá cấp 15.
Mà không phải một hai người.
Mà là mười mấy hai mươi người!
Suy cho cùng;
Những người đến đây đều là tinh anh trong khu vực của mình.
Cuối cùng.
Đến hơn 1 giờ chiều, người cuối cùng cũng đến.
Lưu Khánh Nguyên, kẻ đã hao hết pháp lực nhiều lần, cuối cùng cũng có thể dừng lại.
"Hô~! Cuối cùng cũng xong, giờ có nhiều người như vậy rồi, chắc không sao đâu nhỉ?"
Nghĩ đến đám hung thú bên ngoài, Lưu Khánh Nguyên không khỏi rùng mình.
Nhưng đó cũng là tại hắn.
Hắn quá tham lam, mới chiêu dụ nhiều hung thú đến vậy.
Nếu không có những anh hùng dưới trướng ra sức,
Hắn đã phải trả giá bằng cả mạng sống cho lòng tham của mình rồi!
Cũng may;
Đầu óc hắn đủ linh hoạt, nhanh chóng nghĩ ra cách giải quyết dựa vào tình hình tối qua.
Và giờ, người cũng đã đến.
Tiếp theo, chỉ còn xem họ có đủ sức ra tay không thôi?
"Ra ngoài nói chuyện với chúng nó thôi, chắc giờ này chúng nó đang chửi mình te tua ấy nhỉ?"
Lưu Khánh Nguyên cười thầm vài tiếng, hắn biết mình đã lừa gạt những người này vì không nói rõ tình hình từ trước.
Nhưng hắn có thể làm gì?
Nói thẳng ra, mấy ai chịu đến?
Chết đạo hữu còn hơn chết bần đạo, vì cái mạng nhỏ của mình, Lưu Khánh Nguyên chỉ có thể chọn cách hi sinh người khác trước.
Huống hồ;
Tình hình hiện tại còn tốt hơn nhiều so với dự tính ban đầu của hắn.
Hơn trăm người tụ tập lại, biết đâu lại diệt sạch được đám hung thú bên ngoài cũng nên.
Khoảng 2 giờ chiều;
Cố Thiếu Thương vừa hạ gục một con Ngạc Sư Thú, liền liếc nhìn tiến độ kinh nghiệm của mình.
---
[Cấp bậc: 13]
【Kinh nghiệm: 780/1000】
---
"Còn thiếu 220 điểm kinh nghiệm nữa là lên cấp 14, nhưng cấp 15 chắc khó rồi."
Cố Thiếu Thương nghĩ thầm.
Hôm nay lên cấp 14 là chắc chắn.
Nhưng cấp 15... Khó lắm!
Hoặc có thể nói là không thể.
Đúng lúc này...
"Cố đại ca, anh mau đến đây!"
Lâm Hữu Ngư chạy đến vẫy tay gọi Cố Thiếu Thương.
Cố Thiếu Thương nghi hoặc chạy tới, rồi bị Lâm Hữu Ngư kéo qua một lùm cây.
Một giây sau, tầm nhìn bỗng trở nên thoáng đãng.
Xa xa là biển cả mênh mông, dưới chân là một triền dốc thoai thoải kéo dài vài trăm mét, ban đầu là bãi cỏ, sau đó chuyển thành bãi cát.
Bãi cát rất dài, nhìn về phía bên phải thì không thấy điểm cuối.
Còn phía bên trái, cách chỗ này vài cây số, có thể thấy một triền đồi nhô lên, phía dưới là một bãi cát bằng phẳng hình chữ C, trải rộng.
Phía trên triền dốc là một thảm cỏ xanh mướt.
Trông cảnh tượng này rất giống cánh đồng bát ngát mà Cố Thiếu Thương và những người khác đã đến.
Vậy là, nếu đi về phía bên kia của cánh đồng bát ngát kia, có thể đến được bãi cát này?
Tuy nhiên, nếu chỉ là một bãi cát rộng lớn thì chẳng có gì đáng chú ý, Lâm Hữu Ngư cũng không cố ý kéo anh đến đây.
Nguyên nhân chính khiến Lâm Hữu Ngư vội vã kéo anh đến là vì trên bờ cát lúc này đang có những con hung thú nằm nghỉ.
Cố Thiếu Thương nhìn quanh, trên bờ cát toàn là những con hung thú có da màu xanh nâu, lưng mọc vây.
Chúng trông hơi giống loài cá.
Nhưng lại có tứ chi để đi trên cạn, thậm chí còn có móng vuốt!
Da dẻ bóng loáng, dưới ánh mặt trời còn phản quang.
Về kích thước, chúng còn lớn hơn Ngạc Sư Thú, trông rất dữ tợn và hung mãnh!
"Đây là Báo Ngư."
Lâm Hữu Ngư nhỏ giọng giới thiệu.
"Bào ngư?"
Cố Thiếu Thương ngớ người.
Đây là... Bào ngư à?
"Không phải bào ngư ăn đâu!" Lâm Hữu Ngư thấy vẻ mặt của Cố Thiếu Thương liền biết anh hiểu lầm, vội vàng giải thích: "Là con báo ấy, giống như Ngạc Sư Thú, cảm giác như là quái vật lai tạp!"
Ngạc Sư Thú trước đó trông giống cá sấu và sư tử lai.
Còn những con này... Báo Ngư?
Trông giống cá và báo hoa mai lai hơn!
Vừa quái dị, vừa dữ tợn.
"Báo Ngư là hung thú cấp 10 đến 20, thực lực chắc cũng không khác Ngạc Sư Thú là mấy."
Lâm Hữu Ngư cầm cuốn sổ tay sinh tồn, dựa theo thông tin trên thư mục sinh vật để giới thiệu tình hình của Báo Ngư cho Cố Thiếu Thương.
Báo Ngư tên nghe buồn cười, nhưng thực lực không hề kém.
Mấu chốt là...
Loại này sống theo bầy đàn!
Vừa xuất hiện là cả đám, lại còn thích nằm nghỉ trên bờ cát.
Trước mắt, cảnh tượng mà Cố Thiếu Thương thấy là nhiều bầy Báo Ngư tụ tập lại với nhau.
Cố Thiếu Thương tính sơ qua.
Chỉ riêng số lượng Báo Ngư có thể thấy trên bờ cát đã ít nhất là vài nghìn con!
Nếu giết hết chỗ này thì...
Dù là để Cố Thiếu Thương và Lâm Hữu Ngư cùng lên cấp 20, thậm chí 22 cũng không thành vấn đề!