Tiểu Lưu cũng bất ngờ: “Chị Đổng? Không phải chị về nhà thừa kế gia sản rồi à?”
“… Hôm nay tôi vi hành để khảo sát lòng dân.”
Hai người đồng nghiệp cũ gặp lại, vui vẻ cười phá lên.
Tiểu Lưu vừa được điều về tổng công ty cách đây hai tháng, mọi thứ vẫn còn lạ lẫm, nên dồn cả bụng chuyện tám mà chưa có ai để kể. Gặp Đổng Thiên Tâm hôm nay, Tiểu Lưu như người buồn ngủ gặp gối, kéo Đổng Thiên Tâm ngồi gần sát, ghé đầu kể chuyện một cách hào hứng.
Tiểu Lưu: “Chị đi không bao lâu, cái công ty thoi thóp của bọn mình cũng phá sản rồi!”
Đổng Thiên Tâm: “Wow!”
“Trụ sở tổ chức tuyển chọn lại nhân viên kỹ thuật. Những ai có năng lực thì được giữ lại làm ở tổng công ty. Chị còn nhớ chị Từ ở phòng biên tập không?”
“À, bà mẹ đơn thân ấy hả?”
“Đúng rồi, là chị ấy. Nhờ giỏi kỹ thuật biên tập mà được chuyển qua phòng hậu kỳ cho các chương trình giải trí. Công việc tuy vất vả hơn, nhưng lương tăng gấp ba lần, lại còn được thưởng dự án. Chị ấy mời thêm bảo mẫu mới, cuối cùng cũng thoát khổ rồi.”
“Wow!”
“Lão Lý thì không trúng tuyển, nhưng may mà có vài mối quan hệ nên được cho nghỉ việc trước hạn. Giờ ông ta ở nhà an dưỡng, cũng xem như có cái kết đẹp.”
“Ơ hơ…”
“Còn nhớ sếp Hùng chứ?”
“Nhớ nhớ nhớ!”
“Bị tố có quan hệ lằng nhằng với cấp dưới, vợ đòi ly hôn. Mà chức vị của sếp ấy toàn nhờ mối quan hệ với vợ. Vợ đi rồi, quan hệ cũng đứt. Trước đây lại gây thù chuốc oán nhiều người, nên bị gạt ra rìa.”
“Bị gạt ra rìa thế nào?”
“Giờ bị đình chỉ, chuyển qua trung tâm nhân sự dự phòng, mỗi tháng tự đóng bảo hiểm. Thảm lắm.”
“Trời đất ơi! Tiểu Lưu, nửa năm qua đời cô giống như phim truyền hình vậy!”
“Chứ còn gì nữa, còn hơn cả phim Hàn Quốc nữa!”
Hai người tám chuyện đầy hào hứng, khuôn mặt đỏ bừng vì phấn khích. Nhưng đang nói thì nhận ra bầu không khí xung quanh có gì đó là lạ. Họ bèn ngẩng đầu lên…
Trước cửa phòng đạo diễn, năm sáu cái đầu thò ra, toàn là các đạo diễn trẻ, mỗi người cầm một chiếc cốc cà phê, dựng thẳng tai nghe lén. Một biên tập viên tin tức đi ngang qua, mặc áo sơ mi trắng với quần đùi, chân đi dép xỏ ngón, tay cầm bản tin, cổ rướn dài để hóng chuyện. Chú kỹ thuật viên thì ôm cái bình nước rỗng đi qua đi lại tới bốn lần…
Lố bịch nhất là Mang Trú… à không, là bốn cây hoa đá trên đầu anh ta. Tai chúng bỗng dưng to ra cả vòng.
Cả tầng vốn đã yên tĩnh, giờ yên đến mức nghe được cả tiếng kim rơi.
Tiểu Lưu vội sửa lại dáng vẻ nghiêm túc: “À khụ khụ, mọi người bận rộn quá nhỉ!”
Các đạo diễn rụt đầu về, biên tập viên tin tức cúi đầu xem lại bản tin, chú kỹ thuật cuối cùng cũng nhận ra bình nước của mình đã trống rỗng. Còn Mang Trú thì lần lượt gõ đầu từng cây hoa đá.
Tiểu Lưu ngượng chín mặt, kéo Đổng Thiên Tâm đi tham quan phòng phát thanh.
Mỗi kênh phát thanh đều có hai phòng phát sóng, một phòng phát sóng chính, một phòng chuẩn bị. Điều này đảm bảo chương trình được kết nối liền mạch và hiệu quả. Trong thời đại vội vã này, có lẽ chỉ có phát thanh là vẫn kiên trì giữ truyền thống phát sóng trực tiếp mọi chương trình suốt 24 giờ.
Phòng phát thanh có một bàn điều khiển màu xanh da trời, dài hơn ba mét, đầy các nút bấm, cần gạt và thanh chỉnh âm. Chính giữa bàn điều khiển là bốn màn hình máy tính, hai bên trái phải mỗi bên có bốn micro, màu bạc sáng loáng, trông rất đắt tiền. Tai nghe thì màu đỏ tươi, có vẻ cũng thuộc hàng cao cấp.
Bên phải bàn điều khiển có một thiết bị đen kỳ lạ, cao hơn người một chút, trông chẳng có nút nào ngoài một nút hình vuông có dán dấu chấm than đỏ.
Đổng Thiên Tâm tò mò: “Cái này là gì thế?”
“Đó là thiết bị trì hoãn. Chức năng là để tránh những lỗi không đáng có khi dẫn chương trình hoặc trò chuyện trực tiếp.” Tiểu Lưu giải thích: “Phòng phát thanh thực tế có độ trễ tám giây so với bên ngoài. Trong tám giây này, mọi lỗi lầm đều được ghi vào thiết bị. Nếu có sự cố, chỉ cần bấm một lần là xóa bốn giây, bấm hai lần là xóa tám giây.”
“Vậy tại sao lại là tám giây?”
Đổng Thiên Tâm chưa nói dứt lời thì một âm thanh cảnh báo chói tai vang lên khắp cả tầng.