Ngay sau biên giới là đường đã dốc lên. Đêm vẫn lạnh dù đã sang tháng năm. Alanna hàm ơn hơi ấm của Liam trong túi ngủ của cô. Thayet là người đầu tiên mặc áo choàng độn lông thú, những người khác nhanh chóng làm theo.
Giờ thì cả Thayet và Buri cũng tham gia lớp huấn luyện buổi sáng của Rồng Liam và học những kỹ thuật chiến đấu tay không của dòng Shang. Alanna ngạc nhiên trước sự khéo léo của bản thân mình. Cứ như thể quá trình đào tạo hiệp sĩ đằng đẵng bao nhiêu năm trời giờ đây mới hiện thành kết quả. Khi cô luyện tập và những cơ bắp thanh thoát chuyển từ cú đá sang một cú chặt cú đấm rồi lại chuyển trở về, cô có cảm giác như cơ thể mình đang trải qua một sự biến chuyển. Ngập tràn cảm giác lạc quan vì cơ thể đã đạt được đỉnh cao, cô ngầm khiêu khích Mái Nhà Thế Giới trong tư tưởng, hãy chỉ ra cho cô những móng vuốt tồi tệ nhất của nó.
Đi càng xa quê hương, Thayet càng bình tĩnh hơn. Công chúa thẳng thắn kể chuyện về tuổi thơ của mình, khiến Alanna càng nặng lòng cảm ơn chú Coram đã dành cho cô và Thom nền giáo dục đầy tình thương, cho dù là có cả cục cằn thẳng tay. Thayet là con gái của một vị tướng vốn cầu con trai, thế nên chỉ duy nhất Kalasin cho cô biết là cô được yêu mến. Kalasin cũng chính là người dạy cho Thayet cách sống của người K’mir, Kalasin cùng gia đình Buri.
“Tôi sẽ không bao giờ trở thành một hoàng hậu tốt như mẹ tôi”, Thayet mỉm cười nói. “Trong khi rõ ràng chuyện đó không còn quan trọng nữa, bởi đằng nào tôi cũng không bao giờ trở thành hoàng hậu.”
“Bạn có thấy tiếc không?”, Alanna hỏi. Thuở trước khi Jonathan ngỏ ý muốn cưới cô làm vợ, cô đã kinh hãi vô hạn với cái suy nghĩ rằng một ngày kia cô sẽ phải trở thành hoàng hậu.
“Có một chút”, Thayet thú nhận. “Tôi thích thay đổi cuộc sống. Ví dụ, phụ nữ Sarain hoàn toàn không có quyền lợi gì. Chỉ những quyền mà người chồng hay người cha ban cho họ. Sở hữu đất đai và mọi tài khoản khác là quyền dành riêng cho đàn ông. Phụ nữ không được thừa kế bất cứ thứ gì.”
“Cái đó là trò mọi rợ!”, Alanna phản đối. “Ở chỗ chúng tôi người phụ nữ nào cũng có thể thừa kế. Không phải là danh tước, nhưng đất đai lãnh địa. Tôi là người thừa kế chính thức của Myles - thật ra đây cũng không phải là chuyện dễ, nhưng là thứ có xảy ra.”
“Tortall phải là một vương quốc tuyệt vời”, Thayet thở dài.
“Khi bạn tới đó, bạn sẽ thấy thôi”, nữ hiệp sĩ hứa hẹn. Ngầm trong lòng cô tự thêm vào: Tất cả chúng ta rồi sẽ thấy thứ này hay thứ khác, một khi ta tới đó.
Vì tuyết bắt đầu tan nên dòng buôn bán lại bắt đầu nhộn nhịp trở lại. Thợ mỏ, những người đặt bẫy và những đoàn thương gia tấp nập đi trên đường. Nhóm người nho nhỏ đó gặp cả những người chăn cừu đang xua cừu xuống những phiên chợ phía nam. Nông dân đẩy những xe đẩy chất đầy nào phô-mai nào vải và gà vịt vẫy về phía họ khi họ phi ngựa ngang qua. Chỉ những thành viên của bộ lạc Doi là tỏ ra xa cách. Họ là một dân tộc giống như người K’mir, cho dù bớt hoang dại hơn anh chị em họ ở miền tây. Họ là những nghệ sĩ tài ba trong môn đấu tranh sống còn vì đã sống nổi ở Mái Nhà Thế Giới, họ cung cấp những người dẫn đường kinh nghiệm nhất, những ngôi làng xa khuất của họ là nơi bán ra những bộ lông tốt nhất.
Nhóm người cưỡi ngựa đi sâu hơn vào dãy núi cao nhất của thế giới. Dọc đường vẫn còn rải rác những đụn tuyết và những mảng đất phủ tuyết. Alanna vật lộn với cảm giác bồn chồn nôn nóng mỗi lúc một dâng cao hơn trong cô. Vì một lý do nào đó, nữ hiệp sĩ có cảm giác cô phải lên đường về nhà. Nhưng bây giờ, khi đã gần đến đích, quay trở về sẽ là hành động thật điên rồi. Alanna nôn nóng muốn tìm thấy con đường núi và vượt qua hẻm núi đó, cho dù phía trước có là thứ gì đang đợi.
Có lần cô sử dụng phép lực để tìm Thom và Jonathan, nhưng cô không thành công. Khoảng cách quá xa. Từ khi rời tu viện cô đã không thể làm cho chú Coram nhìn thấy chị Rispah. Rất có thể một người như Thom sẽ đủ quyền lực để liên hệ xuyên lục địa, nhưng cô thì không.
Tới một lúc nọ trên đường - đã nhiều ngày qua đi kể từ khi họ vượt qua biên giới - cô thúc ngựa vọt lên đi sát chú Coram và ra hiệu cho chú cùng lùi về một quãng. Khi đã ra khỏi tầm nghe của những người còn lại, cô hỏi thẳng: “Chú có liên hệ với Giọng Nói không?” Ý cô muốn nói tới nghi lễ buổi tối của người Bazhir: cứ mỗi hoàng hôn là tất cả các thành viên Bazhir, cho dù sống ở những miền đất nào, lại thực hiện một nghi lễ phép thuật để chuyện trò bằng tâm trí cùng với Giọng Nói Của Các Bộ Lạc. Qua cách này, Giọng Nói biết được tất cả các tin tức mới mẻ, giảng hòa các cuộc cãi cọ, khuyên nhủ những người cần thiết. Kể từ khi bộ lạc Chim Ưng Nhuộm Máu tiếp nhận Alanna và Coram làm thành viên của họ, cả hai chú cháu đều có quyền tham gia cuộc chuyện trò này, nhưng Alanna luôn né tránh. Thứ nhất, cô không thích để ai khác nhìn vào tâm trí mình, cho dù người đó có bị ràng buộc với những trách nhiệm nặng nề như Giọng Nói. Sau này, ngay khi hoàng tử Jonathan trở thành Giọng Nói Của Các Bộ Lạc thì hai người lại sa vào một cuộc cãi vã trầm trọng khiến quan hệ tình yêu của họ tan vỡ. Kể từ đó, Alanna hoàn toàn không muốn Jonathan biết những gì cô nghi và cảm nhận. Nhưng cô biết, chú Coram vẫn tham gia vào nghi lễ này kể từ khi được người Bazhir tiếp nhận.
Chú Coram nhìn cô trân trân. “Từ mùa thu trước, khi lên đường về bến cảng Caynn, chính cháu đã ra lệnh cho chú không được nói tới chuyện này hay kể lể điều gì...”
Máu dồn lên mặt Alanna. “Mọi chuyện giờ khác rồi. Sao?”
“Chú không thực hiện nữa kể từ khi lên đường ở Maren.”
Alanna ngạc nhiên. “Khi ta sống với người Bazhir, chiều nào chú cũng tham gia. Sao bây giờ lại không?”
Coram nhún vai. “Khi người ta không sống chung với bộ lạc nữa thì tình hình khác đi. Những lúc như thế có cảm giác cô đơn lắm. Nhưng mà tuần trước chú vừa thử. Chú biết là cháu lo cho chuyện ở nhà.”
“Sao chú?”, giọng cô đầy hy vọng, cho dù cô gắng che giấu.
“Chú rất tiếc - chắc là quá xa rồi. Chú hoàn toàn không cảm nhận được gì.”
Alanna gắng khoác một nụ cười lên mặt. “Thôi được rồi chú ạ. Chắc cháu lo lắng cũng vô ích thôi.” Cô chủ tâm bỏ qua nét mặt băn khoăn của chú Coram và thúc ngựa tiến lên đi ngang hàng với Liam.
Trong tuần lễ đầu của tháng năm, họ đến tới thung lũng Lumuhu và một ngày phi ngựa tiếp tục dẫn họ tới hai hẻm núi song sinh bên rìa thung lũng phía bắc. Ở đó, nơi hai con đường núi gặp nhau, có một quán trọ vững chãi, được xây bằng gỗ và đá. Phủ trên bãi cỏ sau tòa nhà là một tấm chăn tuyết đã bị gặm lỗ chỗ. Con đường về huớng đông bắc bị tuyết và băng chặn từng đoạn, bản thân hẻm núi thì hoàn toàn đóng kín. Alanna phải nuốt khan khi đua ánh mắt quét qua con hẻm núi thứ hai. Tại sao cô có cảm giác rằng nó phải là hẻm núi Chitral?
Cả ngày hôm đó không gian đã mang một màu xám. Đúng khi họ đưa được ngựa vào chuồng thì trời tối ập. Nhóm người bước chân vào quán trọ đúng lúc trời bắt đầu đổ tuyết.
“Bão tuyết tháng năm không phải đùa đâu”, ông chủ quán vừa nói vừa mang đến cho họ món rượu táo nóng rẫy, cho thời gian họ chờ người ta chuẩn bị phòng. “Đó là cái giá phải trả cho chốn nghỉ ngơi nằm cao ngất nghểu cùa chúng ta ở đây. Tốt nhất là quý vị nên chuẩn bị cho ấm áp và tiện nghi. Cơn bão này sẽ chặn lối thung lũng cả một tuần lễ đấy - có khi lâu hơn.”
“Còn Chitral thì sao?”, Liam hỏi.
Người đàn ông cười lớn. “Cha! Chitral thì phải tới lễ Beltane mới đi được, mà cũng chỉ trong vòng một hay hai tháng. Nếu có ai nói hẻm núi Chitral là một con đường dễ đi, thì chắc chắn anh ta pha trò đấy - tôi chỉ hy vọng quý vị không phải trả tiền cho lời khuyên đó của gã.” Rồi vẫn còn cười, ông ta bước đi.
“Giờ thì ta biết tại sao cho tới nay không ai dám đến lấy viên kim cương”, Buri thở dài. Thayet buồn rầu nhìn trân trân vào lò sưởi, Alanna co người dưới tà áo choàng và lắng nghe tiếng gió mỗi lúc một tru gào lồng lộn hơn.
Liam dừng lại dưới quán ăn, trong khi Alanna lên căn phòng chung của họ để rửa ráy và thay đồ sạch. Khi cô bỏ đồ từ trong túi ra - đằng nào thì trông cũng có vẻ như thể họ phải ở đây một thời gian - cô tìm thấy bộ áo dài màu tím mà cô đã mang bên mình kể từ khi họ rời Corus. “Lần cuối cùng tôi mặc áo dài đã bao lâu rồi?”, cô hỏi Mãi Trung Thành.
Anh bạn mèo ngẩng lên. Lần trước cô nàng mặc cái áo đó là mùa thu, với anh chàng Georg ở bến cảng Caynn.
“Đúng thế.” Cô mỉm cười với hình mình trong gương. “Đây là bộ áo mà anh ấy thích nhất.”
Chỉ có điều hồi trước nó không nhàu đến thế, anh bạn mèo nhận xét.
Alanna lắc chuông gọi cô hầu phòng.
Thayet vỗ tay khi Alanna bước xuống sảnh quán trọ trong bộ váy áo bằng lụa tím (cô hầu phòng đã là phẳng gần hết các vết nhăn). Buri huýt sáo, chú Coram cười.
Liam nhìn từ đầu xuống chân cô với vẻ mặt rất lạ. “Sao?”, cuối cùng Alanna hỏi anh. Phản ứng của những người khác làm cô ngượng. “Anh không thích à?”
“Không tệ”, anh nói. “Nhưng anh thấy nó không tiện lợi.”
Biết đến bao giờ cô mới hiểu nổi anh? “Thứ này cũng đâu cần phải tiện lợi - nó là một chiếc áo dài. Một chiếc áo dài cho người mặc cảm giác đẹp đẽ.”
“Nhưng em sẽ không chiến thắng bởi vì áo dài của em cho cảm giác đẹp đẽ.” Đôi mắt anh lại chuyển màu xám nhạt, không cho cô biết tâm trạng anh ra sao.
“Em hầu như không tin rằng ở đây em sẽ phải chiến đấu với ai đó. Cùng lắm là với anh thôi”, cô phun ra phè phè. “Tại sao em lại không thỉnh thoảng được mặc một thứ gì thiếu tiện lợi chứ?”
“Thích gì thì cứ làm đi”, anh nhún vai. “Chắc là tới đây em còn muốn đeo cả hoa tai, vòng cổ và những thứ lấp lóe khác. Rồi sau đó? Chọn một ông chồng từ đám quý tộc hay từ những kẻ mưu mô trong triều?”
“Em là phụ nữ.” Cô ngượng ngập nhìn chú Coram Thayet và Buri len lén tìm cách lẻn đi. “Tại sao anh nảy ý nghĩ là em muốn bỏ đi tất cả những gì thuộc về bản chất của em, chỉ bởi vì em mặc một cái áo dài?”
“Con đường của chúng ta vất vả, lạnh và bẩn. Nhưng rất có thể em đã tưởng tượng cuộc đời của một hiệp sĩ phiêu bạt có nhiều hào quang hơn.” Lời nhận xét của anh chứa nhiều sự thật đến mức khiến cô đau buốt. Anh chỉ vào tà áo dài của cô. “Rất có thể đây mới là công nương Alanna, người mà em muốn khoe ra với hoàng tử của mình khi em trở về nhà.”
Cô rời phòng. Nếu bây giờ cô nói thêm một lời, chắc chắn cô sẽ khóc, Alanna hiểu rõ như thế. Cô chạy lên phòng và sập mạnh cửa. Quả đúng là cô hoàn toàn không còn tin chắc về đời hiệp sĩ phiêu bạt nữa, nhưng không phải là những lý do mà anh ấy chỉ ra.
Alanna giật tà áo dài ra khỏi cơ thể và ném nó vào góc phòng. Váy lót và tất bay theo sau. Đúng khi cô đang mặc quần và áo sơ mi thì cơn khóc bùng ra xối xả. Chỉ vài giây sau, khăn tay của cô đã ướt sũng.
“Tôi căm thù anh ta!”, cô la lên và đấm liên hồi xuống giường. “Tôi căm thù anh ta! Thật không công bằng, khi một người này có thể làm người khác đau đến thế!”
“Bạn làm anh ấy sợ.” Thayet đóng cửa lại sau lưng cô. “Đúng vào lúc này, nơi anh ấy tưởng là anh ấy hiểu được bạn, thì bạn lại làm một điều mới mẻ. Anh ấy không thể đút bạn vào một ngăn kéo nho nhỏ xinh xắn, như đối với lũ chúng tôi.”
“Toi không hề muốn làm một thứ mới mẻ đối với anh ấy! Alanna giơ tay áo quệt ngang mắt và cài khuy quần. Tôi chẳng bao giờ muốn làm một thứ gì vì anh ấy - đơn giản là nó xảy ra!”
Thayet cài áo sơ mi cho Alanna. “Tôi có cảm giác rằng, kể cả với anh ấy thì chuyện đó cũng đột ngột xảy ra. Đó mới chính là thứ làm anh ấy sợ. Rồng Liam của chúng ta nằm trong nhóm đàn ông luôn muốn nắm mọi thứ nằm trong vòng kiểm soát của họ - nhất là bản thân họ.”
Alanna nhìn công chúa trân trân. Có phải vì thế mà Liam né tránh pháp thuật? “Chả lẽ đam mê tôi lại là một việc tồi tệ đến thế sao? Và cái áo dài của tôi thì liên quan gì tới chuyện đó?”
Thayet mỉm cười. “Alanna, khi bạn mặc tấm áo dài đó, anh ấy nhìn thấy một cô con gái nhà quý tộc - một người phụ nữ mà dòng họ cao lên đến tận Sách Vàng. Liam vốn xuất thân từ giai tầng dưới.”
“Nếu tôi không thấy khó chịu vì chuyện đó, tại sao anh ta lại thấy khó chịu.”
“Anh ấy rất kiêu hãnh.” Thayet nhúng khăn tay của cô vào chậu rửa rồi lau mặt cho bạn. “Một sô phụ nữ có thể vừa khóc vừa xinh đẹp”, cô nhẹ nhàng nói. “Bạn và tôi không nằm trong số đó.”
“Tôi biết”, Alanna sụt sùi. “Mặt tôi đỏ lên và lốm đốm từng vệt. Thuở trước khi Georg nói với tôi rằng anh ấy - vâng, thì, rằng anh ấy quan tâm đến tôi - lúc ấy tôi đã khó chịu vì chuyện anh ấy là một công dân thường. Tôi thậm chí còn nói ‘người cùng đẳng cấp thích tìm đến nhau’ hay một thứ gì tương tự. Georg chẳng quan tâm tới điều đó. Còn Liam? Tại sao Rồng Shang lại để ý đến sự cách biệt về xã hội.”
Có tiếng gõ cửa khe khẽ. Liam đi vào.
“Tôi cũng đang muốn đi đây”, Thayet nói và nháy mắt với Alanna, nhẹ bước ra ngoài, đóng cửa lại.
Liam đứng bất động và nhìn xuống đất trong khi anh nói. “Lẽ ra em không cần cởi áo ra. Mặc nó trông em rất xinh. Anh tin rằng, nhiều khi người ta dễ quen với người khác chỉ trong một cung cách nhất định.”
Đó là tất cả những gì gọi là lời xin lỗi mà cô có thể mong chờ được, Alanna biết như vậy. Cô gõ vào khoảng giường cạnh cô. “Em thích áo dài”, cô nói khi anh đã ngồi bên. “Nếu anh cùng chúng em về Tortall, anh sẽ có nhiều dịp nhìn thấy em mặc áo dài. Việc em là nữ hiệp sĩ không có nghĩa là em không thích đồ đẹp.” Rồi cô mỉm cười thêm vào: “Thỉnh thoảng em còn vẽ mày vẽ mặt nữa đấy.”
Trước vẻ sững sờ của anh, cô giải thích: “Anh biết đấy, son môi và những thứ tương tự. Liam, em không hề ngượng về chuyện em là phụ nữ.”
Anh chần chừ chạm vào mái tóc cô. “Anh cũng không mong chờ điều đó. Anh không bao giờ quên rằng nữ sư tử của anh là một phụ nữ.” Nụ hôn của anh đầy ắp đam mê. Alanna để anh ôm cô, nhưng tâm trí cô vẫn nghĩ tiếp: Ta sẽ phải bàn luận thật kỹ, tại sao anh ấy lại bực lên như vậy. Mình tin rằng, người ta không thể giải thích được một chuyện như thế trên giường. Nhưng Rồng Liam lần này quả quyết và hướng đích đến mức cô lại thêm một lần nữa gạt những câu hỏi đó sang bên, dự định quay trở lại với chúng vào một dịp khác.
Sau đó, khi họ mặc đồ để đi ăn tối, cô hỏi: “Trong dòng Shang có nữ sư tử không?”
Liam vươn vai và ngẫm nghĩ một lúc. “Không có đã từ 50 năm nay. Phụ nữ trong dòng Shang thích chọn những cái tên mà theo họ là ít khoe khoang hơn - điều đó có nghĩa là hiếm khi có ‘nữ sư tử’ hay ‘nữ rồng’. Mèo Hoang, bậc thầy của bọn anh trong nghệ thuật đá, luôn nói rằng, nếu cánh đàn ông lúc nào cũng thích gây chú ý thì đó là vấn đề của họ.”
“Em cứ tưởng, những con thú huyền thoại về mặt bản chất là đã gây chú ý rồi”, Alanna phản đối. “Hay các anh hoàn toàn không để cho phụ nữ trèo cao đến mức đó?”
“Em cứ thử ngăn cản họ xem!”, anh cười. “Hiện thời có ba con thú huyền thoại: anh, Sư Tử Đầu Chim - cũng là một người đàn ông — và Kỳ Lân, Kylaia al Jmaa. Bà ấy là thực thể đẹp nhất trên nền đất của các thần linh: Bà ấy chỉ được tạo bởi lụa, thép và tia chớp.” Anh véo mũi cô. “Vừa lòng chưa?”
Buổi tối hôm đó cả nhóm cùng ăn trong phòng của Thayet và Buri. Cho tới nay họ vẫn chưa đủ nhàm chán để đi xuống phòng khách chung. Một hỗn hợp kỳ lạ của hào hứng và sợ hãi tràn ngập tâm trí họ, nhưng không một ai muốn nói về chuyện đó. Họ biết làm gì bây giờ? Chờ cho tới khi thời tiết mở đường núi Chitral?
Mình không thể chờ lâu như thế, Alanna nghĩ khi cô chuẩn bị đi ngủ. Mình không rõ lý do, nhưng gần đây mình luôn bị ám ảnh bởi suy nghĩ phải về nhà. Mà là càng nhanh càng tốt. Giá mà có thể liên lạc được với Thom hoặc Jonathan - bất kỳ một người nào đó, cho mình biết chuyện gì đang xảy ra ở Tortall.
Sáng hôm sau họ dành thời gian cho tất cả những nghĩa vụ đã bị lãng quên dọc đường đi. Sau bữa điểm tâm Alanna và chú Coram bỏ ra nhiều tiếng đồng hồ trong chuồng ngựa để chỉnh đốn vá víu lại yên và dây cương. Liam bận rộn với bộ đồ chiến đấu của anh, trong khi Thayet vá mạng quần áo và Buri chùi vũ khí. Cho tới trưa thì cả nhóm đều muốn có một sự thay đổi không khí, thế là họ kéo nhau xuống phòng khách chung, xem còn những ai bị kẹt ở đây vì cơn bão đang lồng lộn ngoài kia.
Có hai nhóm thương gia. Một nhóm đang mang gia vị xuống những thung lũng nằm ở phía bắc Lumuhu và Chitral, nhóm thứ hai muốn đưa lông thú và hàng dệt thủ công xuống phía nam, về thành phố cảng Udayapur.
Ngoài ra còn có bốn người dân bản xứ - hai người chăn cừu, một người thợ rèn móng sắt và một người dẫn đường - bên cạnh với một nhóm năm người Doi. Nhóm người Doi quan tâm đến Alanna và bạn của cô y như Alanna quan tâm đến họ. Suốt thời gian ăn tối, họ trao đổi bằng ánh mắt với cô.
“Liam”, Alanna nói nhỏ, gắng giữ vẻ tự nhiên. “Nguôi phụ nữ Doi gắn viên đá mã não giữa trán là ai vậy?”
Liam nghiêm trang gật đầu sang nhóm người Doi. Họ thoáng giơ tay che mắt để biểu hiện sự kính trọng, theo lời giải thích của Rồng Liam. “Đó là một bà thầy bói”, anh trả lời. “Người Doi kính trọng họ y hệt như bọn em kính trọng tu sĩ. Mỗi thầy bói đều có những phương pháp làm việc riêng. Một số đọc lá trà trong tách, một số tiên đoán tương lai của em theo các vì sao. Anh cũng đã có lần để người ta đoán mạng. Thú vị đấy.”
“Anh không thích pháp thuật mà?”, cô ngạc nhiên.
Liam lắc đầu. “Nó không giống nhau. Không có lửa tóe ra, không có vật gì bay về phía em, không có thứ gì thay đổi. Thầy bói chỉ là người nhìn thấy những thứ gì thật sự tồn tại.”
Một trong những người đàn ông Doi bước sang bàn họ và thoáng đưa tay che mắt, tỏ lòng tôn trọng Liam. “Anh Rồng Shang, chúng tôi là người của bộ lạc Chuột Núi.”
“Tôi biết bộ lạc đó”, Liam trả lời.
“Mi-chi, bà thầy bói của chúng tôi, biết rằng thời gian sẽ ngưng trôi khi ta không cảm thấy gió thổi. Nếu các anh muốn, bà ấy sẽ xem tay cho tất cả các anh.”
“Thật là một vinh dự cho chúng tôi.” Liam đứng dậy. Miệng thì thầm khẽ với những người còn lại. “Từ chối sẽ là nhục mạ họ đấy.”
Thayet ngồi xuống bên Mi-chi khi bà vẫy cô lại. “Tôi xem vân tay”, Mi-chi nói. Giọng bà trầm, đôi mắt đen bí hiểm. “Người ta nói bàn tay kéo dây cung hoặc cầm đũa nấu chỉ ra phần con người bạn, phần mà những người khác cũng nhìn thấy. Bàn tay ít dùng hơn, đó là phần bên trong của bạn.”
“Em thuận tay phải.”
Mi-chi cầm lấy bàn tay trái của công chúa và xoay ngửa nó lên. Không ai nói một lời khi bà vuốt dọc những đường vân trong lòng bàn tay cô. Alanna tò mò dùng phép lực xem xét người đàn bà dòng Doi. Phép lực của bà thầy bói này cũng giống phép lực của Buri, nó bắt nguồn từ đất, chứ không phải từ một nguồn bên trong con người họ.
“Bà nhìn thấy gì ạ?”, Thayet hỏi.
Mi-chi mỉm cười nhìn cô. “Em chỉ vừa đánh rơi xiềng xích mà thôi, công nương cao cả. Hãy đi theo trái tim của mình - nó sẽ dẫn em đến một địa điểm hùng vĩ. Và quên quê hương em đi. Em sẽ không bao giờ nhìn thấy nó một lần nữa.”
Thayet đứng dậy, vừa xoay mặt về phía lò sưởi vừa bước về chỗ. Buri quan sát cô chủ một lúc, trước khi ngồi xuống bên người đàn bà Doi. “Cho dù bà có nói gì, hây nói nhỏ vào tai tôi thôi, được không?”, cô thiếu nữ yêu cầu khi chìa ra bàn tay phải.
Mi-chi đồng ý. Sau đó Buri khăng khăng từ chối không để lộ là người phụ nữ đã tiên đoán những gì. Coram là người tiếp theo, cũng trình bày đúng một nguyện vọng đó. Khi chú đứng dậy, người lính già mỉm cười rạng rỡ - cho dù tương lai có để dành sẵn cho chú điều gì thì rõ ràng nó cũng là thứ chú yêu thích.
Giờ Mi-chi mỉm cười ngẩng về phía Liam. “Anh đã biết số phận của mình, Rồng Shang. Không một thứ gì mà tôi nói ở đây sẽ thay đổi con đường anh đi hoặc những gì anh đã biết.” Bà nhìn sang phía Alanna. “Giờ đến lượt cô.”
Alanna ngồi xuống bên Mi-chi và đưa ra bàn tay trái. Mi-chi cầm cả hai tay cô. Bà chăm chú quan sát hai lòng bàn tay đầy chai của nữ hiệp sĩ. Khi bà cất tiếng, Alanna cảm nhận trong những câu chữ của bà một sức mạnh khác hẳn với pháp thuật Doi mà cô vừa cảm nhận trước đó. Phép thuật này mạnh hơn và hoang dại hơn.
“Ngài đang chờ, cụ tổ Chitral.” Giọng Mi-chi khàn đặc. “Ngài biết em tới để lấy kho báu của ngài. Ngài sẽ không cho, nếu em không xứng đáng.”
Bạn bè của Alanna tụ lại, lắng nghe. “Chẳng lẽ em nghĩ mọi việc sẽ khác đi, nếu em chờ cơn bão kết thúc mới lên đường? Ngài còn nhiều thứ nữa để ném về phía em.”
“Tôi sẽ không đời nào gắng đi qua hẻm núi đó chừng nào cơn bão còn tiếp diễn!”, Alanna phản đối.
“Vậy thì mong muốn của em hoặc những gì đẩy em về đây chưa đủ mạnh.” Trong mắt Mi-chi lấp lánh tia giễu cợt. “Đừng có tưởng lầm, nữ anh hùng từ vùng đồng bằng. Chitral sẽ chiến đấu với em bằng tuyết và gió. Tất cả những người muốn đấu với ngài đều phải chiến đấu theo luật của ngài. Hoặc họ đầu hàng.” Người đàn bà Doi buông tay Alanna và nhìn Liam.
“Anh Rồng, có phải anh mang con mèo con của anh đến chỗ chúng tôi để thử thách nó? Rất có thể sau này anh không còn mong muốn con mèo cái đã trưởng thành.”
“Tôi không đưa Alanna đi đâu cả, hỡi người đàn bà thông thái. Cô ấy tự chọn đường đi cho mình.”
Mi-chi run rẩy nhỏm dậy. Một người cùng nhóm bước đến đỡ cho bà. “Đừng quên điều đó, anh Rồng.” Bà thầy bói khào khào nói vì kiệt lực. “Cũng giống như anh, cô ấy là một người xuất sắc, chỉ có điều bằng một cách khác. Luôn luôn theo một cách khác.” Giờ thì những người Doi khác dẫn bà đi, lên phòng bà.
Alanna chùi hai lòng bàn tay vào quần. Người cô vẫn cồn tê dại râm ran vì phép thuật đã được nói qua miệng Mi-chi. “Những gì bà ấy nói, tôi nghe như là - à mà thôi, tôi không biết. Đằng nào thì tôi cũng không phải là nữ anh hùng gì cả. Chưa đâu.”
Buri quàng một cánh tay ôm lấy vai Alanna. “Rất vui khi nghe như vậy. Đi ra chỗ chuồng ngựa đi, bọn mình luyện đá.”
Điều trầm trọng nhất là Alanna tin vào những gì mà Mi-chi nói, hay đúng hơn là những gì đã được nói lên thông qua bà thầy bói nọ. Làn sóng phép lực kỳ lạ mà cỗ cảm nhận thấy là thứ cô không thể bỏ qua. Mình rất muốn biết, những gì đang chờ mình ở hẻm núi kia, nơi mình sẽ tới để kiếm tìm viên kim cương, cô luôn tự nhủ như thế trong khi cái ngày đó dần kết thúc và ngày tiếp theo bắt đầu ì ạch lê từng bước nhỏ. Ngoài kia cơn bão vẫn tru tréo gầm rú, hoàn toàn không có ý muốn dịu xuống. Rất có thể mình phải đơn giản quên đi cái viên kim cương Chúa Trời ruồng bỏ này mà đi về nhà chăng? Nhưng hễ cô nghĩ tới đây là lại có một thứ gì đó trong nội tâm cô trỗi dậy phản đối. Trong đời cô chắc đã phải có lần cô không đi hết đường và hoàn tất những gì cô bắt đầu; nhưng hiện tại cô không thể nhớ đến một trường hợp nào như thế, mà cũng không muốn nhớ. Việc cuộc kiếm tìm viên kim cương sẽ hằn lại trong trí nhớ cô trong một dạng kỷ niệm như thế, một dạng việc nơi cô đã đầu hàng trước khi về tới đích, là thứ cô hoàn toàn không mong muốn. Hầu như cưỡng lại ý chí của chính mình, Alanna bắt đầu nhớ lại những gì cô đã biết về cuộc chiến sống còn trong băng tuyết, thời còn là một đứa trẻ ở Trebond.
Vào ngày thứ ba trong quán trọ, ngay trước khi hoàng hôn ập xuống, đúng lúc cô đang nhìn qua một kẽ nứt trong cửa chớp ra ngoài, Alanna cảm nhận thấy có nguôi bước đến sau cô. Quầng khí tỏa ra cho cô biết đó là Liam, nên cô không xoay lại. “Em tin rằng bão đã dịu đấy”, cô nói, gắng tự gây hy vọng cho mình.
Liam tóm chặt lấy hai bờ vai cô, ép cô xoay lại. “Anh muốn khuyên em, thậm chí cả nghĩ đến nó cũng không được phép”, anh nói. “Bây giờ em đừng mở lớn mắt ra mà nhìn anh như thế và hỏi rằng, anh muốn nói chuyện gì. Anh không phải là Coram. Mấy cái mánh đó của em không có tác dụng với anh đâu.”
“Rất có thể chú Coram chủ tâm để những mánh lới của em có hiệu quả với chú. Nhưng em thật sự không biết anh nói chuyện gì!”
“Tại sao ông chủ quán kể với anh rằng em đã đi hỏi đồ lội tuyết?”, Rồng Liam vừa nói vừa lắc lắc người cô. “Em tưởng em là người bất tử? Cơn bão tuyết này là thứ giết người! Đã có cả đoàn người chết lạnh cứng ngoài kia, mà là ngay lập tức. Rất có thể cái phép thuật mà em có sẽ che chở được cho em khi gió ở Tortall thổi lên nhè nhẹ. Nhưng nơi đây là Mái Nhà Thế Giới và em sẽ chết. Bản thân anh cũng sẽ không đời nào thử làm điều đó, còn với em thì anh cấm ngặt!”
Nhiều năm trời rèn luyện tính tự chủ đã ngăn được cô không giáng cho anh một bạt tai, mặc dù cô chưa bao giờ thấy thích làm chuyện đó như lúc này. “Anh không biết em có khả năng thế nào đâu, Cánh Tay Sắt.” Giọng Alanna lạnh như băng khi cô giật người ra. “Em không thích khi anh làm ra vẻ là hễ không có anh chỉ dẫn, em sẽ chỉ làm toàn chuyện ngu ngốc!”
“Chả lẽ không phải thế sao?”, anh hỏi. “Nhiều khi em cư xử như thể em chỉ có đúng lí trí của một con mèo con, theo cái tên anh đã đặt cho em!”
Cái đó không công bằng, cả hai biết như vậy. Nhưng Liam không thể xin lỗi, Alanna không thể tha lỗi. Bữa tối diễn ra trong im lặng giá băng. Những người khác nhào ngay về phòng riêng để không phải chứng kiến cuộc cãi cọ. Liam ngồi ở phòng khách chung bên dưới, nói chuyện với những người Doi.
Alanna cùng Mãi Trung Thành đi lên trên.
“Hai đứa chúng tôi sẽ không bao giờ thống nhất được”, cô giải thích với anh bạn mèo khi cởi quần áo và chui lên giường. “Chắc chắn bởi hai đứa quá giống nhau.” Thế rồi cô bắt đầu khóc, bởi cô đau, mặc dù cô hiểu tại sao quan hệ của cô với Liam không thể vững bền. Mãi Trung Thành cuộn người sát vào gò má cô, ầm ừ an ủi. Tới khi Liam lên giường thì Alanna đã ngủ thiếp đi, vì thế mà cô không cảm thấy bàn tay anh dịu dàng vuốt gò má ướt lệ của cô.
Giấc mơ đó rõ ràng đến mức cô thấy sợ.
Jonathan đứng bên cạnh một quan tài, trong đó là hoàng hậu Lianne, mẹ anh.
“Cô ấy không còn sức nữa.” Roger đứng ở bên kia quan tài với nét mặt trơ trơ như đá. “Thời điểm của cô ấy đã tới.”
Đôi mắt Jon mỏi mệt. “Thuở xưa, trước khi anh gửi căn bệnh đổ mồ hôi tới, mẹ tôi đã rất khỏe. Trước khi anh tìm cách dùng pháp thuật giết bà.”
“Đó là trong một cuộc đời khác”, Roger nói. Thom đứng bên cạnh gã như một chiếc bóng. “Tôi bây giờ không còn pháp lực nữa. Tôi không giết mẹ em.”
Jonathan nhìn xuống gương mặt mẹ mình. “Tôi biết.”
Đằng sau Jon, trong bóng tối, Georg đang đứng với ánh mắt dán sát vào Roger.
Alanna giật mình tỉnh dậy. Muộn lắm rồi. Liam đang ngủ, ngọn lửa trong lò sưởi đã lụi xuống, chỉ còn lại than hồng.
Giờ là thời điểm thích hợp, cô cương quyết nhủ thầm khi nhẹ trườn khỏi giường. Mình đa phung phí quá đủ thời gian. Giờ mình đi lấy viên kim cương và về nhà.
Cô nàng có chác không, Mãi Trung Thành hỏi gặng, anh bạn mèo vừa nằm xuống gối của Alanna.
“Điên rồ”, cô thì thầm khi mặc quần áo. Liam ngủ thật yên lành, không nghe thấy những động tác chuẩn bị của cô. “Bà thầy bói đó đã chế nhạo ta.” Cô cầm lấy túi đựng quần áo của cô, rồi trỏ ra phía cửa.
Không, Mãi Trung Thành trả lời. Phải có một người ở đây và lo sao cho anh ta không tỉnh dậy. Khi anh bạn mèo bắt đầu gừ gừ trong cuống họng, có một quầng sáng lóng lánh màu trắng nổi lên, phủ xuống cả anh ta và Liam. Alanna lạnh run lên khi cô đứng ở hành lang và cởi ra những món đồ mà cô đã vội vã khoác lên người lúc trong phòng. Thay vào đó, giờ cô mặc đồ lụa: Sơ mi đàn ông, quần ngang gối và găng tay. Lớp tiếp theo làm bằng len: Quần phủ ngoài, tất, thêm một sơ mi nữa. Cô bắt đầu đổ mồ hôi. Nhưng ngoài kia vạn vật sẽ khác hẳn, Alanna biết thế. Cô để túi quần áo ở lại và cầm lên tay đôi ủng đế mềm. Rón rén trên đầu ngón chân, cô đi vào đoạn hành lang dẫn từ nhà trọ ra khu chuồng ngựa.
Những luồng nước ấm nóng dưới mặt đất khiến nhà trọ có thể mở cửa suốt mùa lạnh. Dãy chuồng ngựa ấm áp - quá ấm áp đối với cách ăn mặc của cô bây giờ. Alanna to tiếng chửi rủa cái nóng cho tói khi phát hiện thấy một cậu chăn ngựa đang ngủ trong một đống cỏ. Khi cậu động đậy, nữ hiệp sĩ chạm vào trán cậu, dùng phép lực ra lệnh cho cậu ngủ tiếp. Ánh Trăng nhảy nhót trên hai chân sau khi nhìn thấy chủ, nhưng Alanna lắc đầu. “Đêm này thì không, em bé của ta.”
Bên cạnh những cửa chuồng ngựa có để ba cái chum lớn, thứ mà ông chủ quán đã miêu tả cho cô biết. Chum được đánh dấu màu đỏ có chứa quần áo mùa đông dày dặn, được may thật rộng và dài. Trong chum màu vàng là quần áo cỡ trung, trong chiếc xanh lục là quần áo cỡ nhỏ. Bây giờ cô mở những cái chum đó, lôi ra những gì cô muốn dùng làm lớp mặc trang phục thứ ba. Tất cả đều là sản phẩm của người Doi: Áo khoác và quần bằng da độn lông cừu, một áo chẽn độn lông ngỗng, một mặt nạ len đan tay, một cặp kính đi tuyết.
Phần che trên đầu là một chiếc khăn Burnus, cho hai bàn tay là đôi găng độn lông cừu của chính cô. Bên thắt lưng treo Tia Chớp và một cây rìu hai lưỡi, một lưỡi chuyên để xử lý băng. Cuối cùng, cô khoác lên một lần áo choàng đệm lông. Alanna đưa ánh mắt lướt qua giá đựng giày đi tuyết, chọn đôi nhỏ nhất và buộc nó vào bên ủng của cô. “Hy vọng mình vẫn còn nhớ là người ta sử dụng những thứ này ra sao!”
Cô đứng dậy và kiểm tra một lần cuối. Cô có quên một thứ gì có thể giúp cho cô? Một món trang phục hay một món đồ phụ trợ?
Nếu có quên chăng nữa, thì hiện thời cô cũng chả nhớ ra. Thận trọng, cô gọi phép lực, gửi nó vào quần áo đang mặc trên người và khóa thứ hơi ấm của khu chuồng ngựa vào từng ngóc ngách giữa các lớp phục trang. Để chắc chắn hơn, cô kết thúc toàn bộ công đoạn chuẩn bị băng một nghi lễ “Cứ như vậy mãi!” Sức nóng bây giờ phủ lên cô như một tấm chăn. Cô lấy hơi thật sâu, mở cánh cửa chuồng ngựa một khe nhỏ và bước ra ngoài. Trước khi khép cửa lại, cô gửi một câu thần chú nho nhỏ về phía cậu chăn ngựa đang ngủ, để năm phút nữa cậu ta có thể tỉnh dậy và cài chặt cửa.
Trong sự chở che của lớp tường cao bao quanh nhà trọ, những ụ tuyết trong sân chỉ cao đến ngang bắp chân cô. Vừa lần tìm cánh cổng và mở nó ra, Alanna vừa gồng mình đón chờ đợt gió không bị che chắn đầu tiên. Nó suýt quật được cô gục xuống. Nữ hiệp sĩ trân mình chống đỡ, đi qua cổng và đóng cổng lại.
Gió siết đến mức cô hầu như không thở được. Cái lạnh như đâm kim vào ngực, cô bắt đầu run. Giá rét, có tiếng nói trong cô than vãn. Mình căm thù giá rét!
Alanna ép một bàn chân lên phía trước. Mình đã có thời có những sáng kiến tốt hơn. Cô gắng sức không nghĩ đến băng và gió. Mặt khác - làm sao Liam lại dám dạy bảo cho mình là cần phải làm những gì? Cuộc đời mình đã suôn sẻ xuất sắc trước khi gặp anh ấy. Cô vất vả nhấc chân kia lên, rồi đặt nó xuống đất. Đó là bước thứ hai. Trông như thể chưa tiến lên được centimet nào. Bây giờ thì mình nhớ rồi - làm sao mình biết rằng đi như thế này là đúng hướng? Chắc là “ông quản gia” của ngài Chitral sẽ xuất hiện và vừa lịch sự cúi chào vừa chỉ hướng cho mình đến đường đèo... cô nhấc một chân lên, rồi hạ xuống, nhắm ngược hướng gió. Quá tam ba bận. Bằng một cách nào đó, cô tiến về phía trước. Cái người đang thống lĩnh hẻm núi này - cho dù đó có là ai - chắc sẽ làm khó cô hết sức. Bám vào suy nghĩ đó, Alanna nghiến răng chiến đấu, húc thẳng đầu vào giữa cơn bão.
Kể từ khi rời bỏ thái ấp Trebond cách đây đã rất nhiều năm, nơi cô hầu như không cởi giày đi tuyết ra suốt mùa đông, đã hiếm khi Alanna dùng trở lại thứ giày này. Thế nên phải một lúc lâu sau, chân và đùi cô mới nhớ lại cách đi với chúng: Những bước dài, nhấc hẳn giày lên cao khỏi mặt tuyết, sau đó mới đặt xuống. Cứ sáu hay bảy bước lại dừng lại để rũ cho sạch tuyết bám phía trên giày. Thật là một công việc nặng nhọc cho những cơ bắp ở đùi, giờ đây đã quen với chuyện cưỡi ngựa, nhưng Alanna hàm ơn vì sự vất vả đó. Cô hàm ơn tất cả những gì khiến cô bớt nghĩ đến cái lạnh. Kể cả phép lực của cô cũng không đủ sức ngăn hoàn toàn cái lạnh, và tới lúc này thì phép lực của cô đã cạn đi nhanh một cách nguy hiểm. Phải đất dưới chân bắt đầu dốc lên hay chỉ là cô tưởng tượng ra?
Không phải là tường tượng. Cô va phải một cột đá cao, đánh dấu điểm cuối của đáy thung lũng, bắt đầu đoạn đường dẫn lên đèo. Alanna đứng một lúc trong khoảng yếu gió của vách núi. Cô hoàn toàn kiệt sức và há mồm lấy hơi.
Trong một ngày lặng gió, mình chỉ cần cho đoạn vừa qua tròn năm phút. Mình lên đường đã bao lâu? Một tiếng chăng? Cô đẩy mình ra khỏi chỗ nấp, lại lao vào gió.
Một cơn gió lốc bất ngờ quật cô khuỵu gối xuống. Alanna nghiến chặt răng, đứng dậy, đi tiếp, húc đầu vào một thân cây. Cô lảo đảo rồi ngã ngửa ra trong tuyết. Sợ sẽ bị tuyết lấp nếu nằm đã quá lâu, cô lại nghiến răng chồm dậy, to mồm chửi rủa đôi giày đi tuyết thô xù. Miệng cô văng ra những câu mà cô hoàn toàn không biết là mình còn nhớ. Cuối cùng cô nảy ra một sáng kiến. Cô tóm lấy một cành cây, dùng rìu chặt nó tạo thành một cây gậy chống. Miache thuở trước không phải vất vả với những thứ này mà vẫn xoáy được viên kim cương, cô cáu kỉnh nghĩ khi vất vả lắc cho tuyết văng khỏi giày rồi dậm chân bước tiếp. Cô ấy đã ăn trộm! Alanna dùng gậy kiểm tra mảnh đất trước mặt trước khi đặt chân xuống, luôn luôn ngược chiều gió. Mình sẽ không ăn cắp, mình tin như thế. Mình sẽ áy náy lương tâm. Giá mà kẻ sở hữu nó là một tay ăn thịt người hay một con rồng - thứ mà mình có thể chiến đấu!
Cô thấy đỡ hơn một chút khi vừa hát vừa nghiến răng nhích từng chút về phía trước. Đầu tiên cô hát những bài học được từ những tu sĩ dòng Mithran hồi trong cung điện. Khi hát hết, cô xoay sang với những bài ca của lính tráng, rồi của dân kẻ trộm và cuối cùng là của các anh chàng chăn ngựa. Sau khi hát được một nửa bài ca “Gã kẻ trộm không mệt mỏi”, bài hát đã suýt đẩy chú Coram vào cảnh khó khăn ở Berat, Alanna bị tắc tiếng. Cô dừng lại một chút. Không biết cô đã đi được bao xa?
Chiếc đồng hồ bên trong cơ thể cho cô biết, cô đã đi được gần hai tiếng đồng hồ. Vậy là phải vài tiếng nữa trời mới sáng. Ông chủ nhà trọ có nói, từ cửa nhà ông cho tới đỉnh đèo là một quãng đường bộ chừng hai tiếng đồng hồ không ngơi nghỉ. Nhưng với thời tiết thế này thì rất có thể cô phải dành cho nó cả một ngày trời, Alanna hiểu rõ.
Liệu mình có cảm nhận được viên kim cương không? Cô thúc tâm trí đi tìm phép lực của mình và kinh hãi giật mình. Trong khi cô tập trung vào chuyện tiến về phía trước, phép lực đã gắng giữ cho cô ấm và phải làm việc quá sức. Nó hạ xuống một mức thấp đến nguy hiểm, chỉ còn cháy chập chờn và đang thiêu đốt những giọt sức cuối cùng trong trận chiến với băng giá giết chóc. Alanna không thể quay trở lại nữa rồi - phép lực của cô sẽ cạn trước khi đến được thân cây kia, đừng nói là đến thung lũng. Alanna đi tiếp. Tự chế nhạo mình, cô nghĩ rằng thật ra không thể giận được Liam lấy một phút về việc anh đã nghiêm cấm cô tham gia bữa tiệc leo núi này.
Nhung cô là một phụ nữ đã trưởng thành. Con người duy nhất có thể quyết định, cô cần phải làm gì và không làm gì, chính là bản thân cô.
Đó là hậu quả mà cô phải gánh chịu cho việc mất bình tĩnh. Thật đáng đời mình, cô tự nhủ. Cô thận trọng điểm lại những khu vực mà pháp thuật hâm nóng đã che chở cho cô trong thời gian qua, hạn chế dần dần, cho tới khi nó chi còn che cho tay, chân và mặt. Cô gắng lờ đi cái lạnh đang thâm độc đâm kim vào tất cả các phần cơ thể khác, và lại cắn răng húc đầu vào gió mà dấn tới.
Khi gió ngưng thổi thì nữ hiệp sĩ phải cần tới năm phút mới nhận ra. Cô đứng lại, ngẩng đầu lên. Cơn bão chì còn là hằng hà sa số bông tuyết trôi lững lờ. Cô đẩy cặp kính bảo vệ mắt lên trên và xoay người, muốn xem những dấu vết cô để lại. Chúng nằm sau cô, dài tít tắp, duỗi thẳng băng đến mức ma quái. Một hơi lạnh không phải của mùa đông bò dọc sống lưng cô, vuốt lên trên. Lẽ ra vết chân của cô trong tuyết phải chạy theo hình chữ chi mới đúng chứ, nhưng trông chúng như thể đã được người ta dùng thước mà kẻ nên. “Mình không biết, liệu bây giờ ngưng gió có phải là chuyện tốt hay không?”, cô lẩm bẩm. “Cho tới nay thì ít nhất mình cũng còn biết phải đi hướng nào.” Sau khi ngoảnh lại nhìn vết chân của mình lần thứ hai, Alanna nhún vai và tiếp tục đi. Bây giờ, khi ngọn lửa phép lực trong cô mỗi lúc một nhỏ lại và nhỏ hơn, điều quan trọng hơn tất cả là cô phải luôn vận động. Cứ đi được vài bước cô lại nhìn ra sau, kiểm tra để chắc chắn là mình còn giữ đúng hướng. Con đèo mở ra trước mặt cô, viền hai bên bởi những bức tường trắng muốt và trơn láng. Đám chăn mây trên trời bị rách ra một khe, để lộ một mặt trăng non mỏng manh nhợt nhạt. Một đêm quá yên lặng; chỉ có tiếng tuyết trượt và tiếng nổ lắc rắc của các triền đá.
Đột ngột trong cô vỡ òa một giọng nói, cho dù có khác nhưng cũng khủng khiếp y hệt giọng của Đức Mẹ Tối Cao. Đó là tiếng núi sập và tiếng gầm rú của hàng ngàn con suối con sông. Cô bất giác ngã quỵ xuống và áp chặt hai tay lên tai, nhưng không có tác dụng gì.
Vậy là ngươi đã lên đến tận đây. Đi khá chậm đó.
Alanna không có câu trả lời.
Hãy nhìn sang trái.
Cô vâng lời. Một dải ánh sáng phủ trên vách đường đèo, phủ trên những tảng đá gãy đổ chống lên nhau và những con hồ nhỏ làm bằng tuyết và băng. Thứ ngươi tìm kiếm nằm cuốỉ con đường này - ta cũng vậy.
Giọng nói đó - chắc phải là giọng của thực thể mà bà Mi-chi gọi là “cụ tổ Chitral” - đột ngột câm bặt. Một hồi, Alanna đờ đẫn lắng nghe, rồi cô sực nhớ ra mối hiểm họa ẩn chứa trong cái lạnh; vậy là cô lại nhỏm dậy, lấy hơi thật sâu và xoay lưng lại với con đường bằng phẳng đang mời mọc phía trước. Cô tăng pháp thuật bảo vệ tay và chân, lấy nó ra khỏi khu vực mặt. Cô cân nhắc, không biết nó còn đủ cho bao lâu nữa. Cô đã rất mệt rồi. Chỉ một thoáng thiếp đi...
Nữ hiệp sĩ rung lắc bạo liệt để đuổi tấm màn phù phép của cái lạnh, và đi về hướng triền núi. Cô chỉ dừng lại để cởi đôi giày đi tuyết, đeo nó lên lưng. Giờ thì cơn thịnh nộ trong cô lại bùng lên - lần này không phải là giận dữ Liam, mà là Chitral. “Ra tôi phải làm trò giải trí cho ông”, cô thét lớn khi trèo lên vách núi. “Ở chỗ của tôi, người trọng danh dự là người giết nạn nhân ngay lập tức, chứ không phải người trước đó còn trêu đùa nó một hồi.”
Không có câu trả lời. Mà cô cũng không muốn nghe câu trả lời. Cô chỉ cần sức nóng của cơn thịnh nộ. Khi một bàn chân cô thọc qua lớp tuyết đóng băng, và bị kẹt giữa hai tảng đá, cô buông ra một tiếng thét lớn, rồi sử dụng lưỡi rìu đặc biệt, thận trọng phá băng để xuống đến nền đất chắc bên dưới. Cái chân cô rung lên khi cô chuyển trọng lượng lên nó, nhưng không khuỵu xuống.
“Ông đã vui chưa, Chitral?” Không có câu trả lời. Cô trèo tiếp.
Thêm vài bước chân, đầu gậy trượt trên một vệt băng ngầm, cô ngã đập gối và cắn rách môi dưới. Cô vốc lên một vốc tuyết, ép lên trên mặt nạ, tại vị trí bờ môi đang chảy máu. Cả vết thương này cũng được cô đổ tội cho Chitral, thế rồi cô lại đứng lên và đi tiếp. Việc cô bị thương liên tiếp như thế rõ ràng là do sức tập trung của cô đã mờ nhòa vì mỏi mệt và mất bình tĩnh. Thứ tốt nhất bây giờ là dừng lại và nghỉ lấy một nửa tiếng đồng hồ, nhưng cô không dám. Thay vào đó, thêm một lần nữa cô bắt đầu bài hát “Người ăn mày không mệt mỏi”. Khi hát hết và đã sang được nửa bài “Người tình mới của nhà vua” thì cô lảo đảo lao vào một cái hang.
Phép lực của cô chấp chới, tắt đi, chỉ để lại một vệt than nhỏ xíu. Cô đã dùng cạn kiệt.
Con đường về nhà sẽ rất thú vị đây, Alanna tự nhủ khi nhìn quanh. Đằng sau khoảng hang nho nhỏ phía ngoài là một đoạn hang lớn hơn. Giờ cô đi vào đó. Khoảng hang rộng rãi với những bức vách tỏa ra một thứ ánh sáng màu vàng, đục lờ đến ma quái, cũng là nơi kết thúc vệt sáng của Chitral. Ở phía bên kia của khoảng hang là một con đường hầm.
“Nào, Chitral!”, cô thét lên khi giật mặt nạ xuống. “Tôi đây!”
Thế thì chuẩn bị chiến đấu đi, câu trả lời vang lên, âm thanh rùng rú khởi thủy thúc vào xương tủy cô. Ngươi đòi một thứ để chiến đấu, ngươi sẽ có.
Không khí trong hang tuy lạnh, nhưng không đến nỗi giá băng. Cô cởi những lớp quần áo ấm bên ngoài lóp bằng len và chất chúng thành một đống trên nền hang. Vừa làm, cô vừa kiểm tra thật cẩn thận tình trạng cơ thể mình. Kết quả chả mấy vui. Cô chưa bao giờ lao đầu vào chiến đấu trong tình trạng tồi tệ như bây giờ.
Chả thay đổi được gì hết, cô nghĩ khi rút Tia Chớp ra khỏi bao và vung vẩy thả lỏng hai cánh tay. Lần sau mình có đi săn lùng một vật gì, hy vọng nó sẽ nằm trong một góc bụi bặm, nơi không ai nhìn thấy và không ai khó chịu khi mình lấy nó. Thứ ở đây là do tự mình chuốc vào thăn.
Có cái gì lao vọt qua con đường hầm, tiến về phía cô. Alanna bước ra giữa hang, vào tư thế.
Khi thứ đó bước vào quầng sáng, ngay lập tức cô biết đó chính là Chitral. Cô không hiểu tại sao cô biết, nhưng cô không mảy may nghi ngờ. Chitral đến trong dạng một con khỉ núi khổng lồ, loài khỉ chỉ sống ở vùng Mái Nhà Thế Giới. Người ta hiếm khi nhìn thấy chúng, bởi chúng rất nhút nhát. Và chúng cũng chẳng bao giờ cầm trong tay một cây kiếm ngắn như con khỉ này. Lưỡi kiếm được làm bằng một thứ kim loại màu đen và trông có vẻ đơn giản. Nhưng chắc chắn nó hữu dụng cho mục đích tạo nên nó, Alanna tin chắc như vậy. Ánh mắt mà con thú ném về cô từ hai con mắt nằm thật sâu để lộ rõ vẻ thông minh cao ngất. Ôi lạy các bậc thần linh, cô nghĩ thầm khi con khỉ vào tư thế chiến đấu. Giờ thì tôi sẽ được một bài học nhớ đời.
Ông ta - hay nó - lấy đà, chém tới và ép cô lùi về. Cô chuyển động thận trọng, với những cơ bắp ban đầu còn có phần trì trệ. Nó lại chém tới; nhưng cô gạt được và cũng xỉa kiếm lại, khiến con khỉ phải nhảy một bước sang bên. Bây giờ không phải lúc chú trọng đến vẻ sang trọng và khéo léo như ví dụ trong cuộc chiến với công tước Gareth. Điều quan trọng bây giờ là sống sót. Ít nhất thì ý thức về cuộc chiến cũng tạm thời tắt đi cơn run rẩy vì kiệt lực. Con khỉ nhào về phía cô và chém cây kiếm ngắn từ trên xuống, tư thế như chém bằng rìu.
Giờ thì cô được lợi từ những giờ tập dài đằng đẵng với Liam. Cô tự động chuồn xuống tránh, khéo léo né sang bên, xoay vút đi, luôn giữ mình ngoài tầm với của con khỉ - chỉ cần một cú vả duy nhất cũng mang lại hiểm họa y hệt như cây kiếm ngắn. Giờ đây, cô dùng Tia Chớp ép đối phương nể trọng mình. Lưỡi kiếm của cô lượn ngoằn ngoèo, đi những đường ngoắt ngoéo, rồi nhanh như chớp đâm tới, để lại trên da khỉ những vệt máu nhỏ.
Khi bên chân bị thương vì cú ngã lúc cô leo núi bất thình lình khuỵu xuống, lưỡi kiếm của con khỉ chém trúng vào cô. Một đường xẻ qua cả len lẫn lụa, từ cổ xuống đến rốn, để lại một vết cắt rớm máu, cho dù không thật sâu. Alanna lảo đảo, đâm kiếm thẳng về phía trước rồi chém ngang cổ đối phương. Con khi gầm lên, bàn tay không cầm vũ khí lao vọt xuống, đập trúng khuỷu tay cô. Alanna ngã sập về phía trước, gắng cuộn tròn né đường tấn công. Trong khi ngã, cô buông Tia Chớp ra vì cánh tay cô đã mất cảm giác. Cô đứng dậy, lảo đảo lùi về, nhưng lúc đó con khỉ đã nhặt cây kiếm của cô từ dưới đất lên và xăm soi những đốm lửa màu xám bập bùng cháy bên dưới lớp da bằng thép bên ngoài. Cái này nhà ngươi làm khéo đây. Cô không dám chống đỡ cơn đau do giọng nói của nó thúc lên trong đầu mình, bởi cô sợ sẽ bị giết trong khi giơ hai tay bịt tai. Cô tự hỏi, làm sao con khỉ biết rằng Tia Chớp vốn được làm từ hai cây kiếm, được cô dùng phép thuật kết hợp lại để tạo nên một lưỡi kiếm nguyên vẹn. Giờ con khỉ ném cây kiếm của cô ra vách hang phía sau. Chắc chắn ngươi chỉ làm điều đó, vì muốn có một cây kiếm hoàn toàn theo lệnh ngươi. Chứ không phải bởi ngươi thích phép thuật ẩn bên trong.
Những gì con khỉ nói thật ra không đúng hẳn, nhưng nó không cho cô cơ hội hả lời và lại bắt đầu tấn công.
Alanna không còn thời gian để suy nghĩ liệu cô có đủ sức cho cuộc chiến này. Cô khom xuống và né đòn. Khi con khỉ để lộ một khoảng hở, cô áp dụng một trong những cú đá bay mà Liam đã dạy, và đá trúng vào vai nó khiến nó gầm lên. Ngay khi nó lấy đà hòng đập cô nát bét ra, Alanna lại nhanh lẹ né sang bên và đi bao quanh đối thủ. Sau đó, khi thoáng thấy một cơ hội khác, cô lại tung mình lên không trung và đá trúng cũng vào bên vai đó. Chính là cánh tay cầm kiếm. Từ đó cô chỉ tập trung vào nó mà thôi, gắng tránh không lại quá gần đối phương. Ở lần thứ tư cô nhắm xuống thấp hơn, nhắm cái cơ cánh tay mà con khỉ đã chặt vào khiến cô phải buông rơi Tia Chớp. Cây kiếm bằng sắt xổn xoảng rơi xuống, Alanna nhào về phía nó.
Hai tay cô cầm chặt cán kiếm. Một cảm giác đau bắn xuyên qua hai bàn tay và hai cánh tay, khiến tất cả các cơ bắp trên người cô co cứng lại. Alanna buông ra một tiếng thét lảnh lót. Chưa bao giờ cô thấy đau đến thế. Nhưng cô không buông kiếm - mà cũng hoàn toàn không thể buông được - cong lưng cuộn người, chĩa kiếm về phía con khỉ đang tiến đến.
Nước mắt chảy giàn giụa vì đau. Cô thét lớn. “Đứng lại! Tôi không muốn giết ông! Cứ giữ lấy viên kim cương!”
Con khỉ dừng lại, cách mũi kiếm chỉ khoảng một bàn chân, và nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ. Alanna có thể cam đoan rằng nó đang mỉm cười, nhưng chắc đây là chuyện không thể xảy ra. Nó chìa tay về phía cô và cầm lấy cây kiếm. Hai bàn tay cô đầy máu.
Ngươi là một bé con kỳ quặc. Lần này giọng nói của nó không làm cô đau như lúc trước. Kỳ thật. Có vẻ như nó đang nghĩ lại, có vẻ như nó không còn muốn lấy mạng cô. Tại sao?
Nó không giải thích. Thay vào đó, giọng nói chỉ vang trong đầu cô tiếp tục cất lên: Ta đoán rằng, ngươi không biết tại sao ngươi không thể làm một việc gì khác là đi tìm viên kim cương này. Alanna đặt hai bàn tay lên ngực mình. Cô quá mệt, không đủ sức đứng dậy. “Để vinh danh Tortall.” Cổ họng cô còn đau rát sau la thét. “Đất nước nào cũng có thể được lợi một khi có viên kim cương đó. Và kể cả hiệp sĩ mang nó về cũng được hưởng vinh dự lớn lao. Nhưng nó là của ông. Nếu bây giờ nghĩ lại, tôi không hiểu tại sao những người hùng nổi danh thuở trước lại có thể lấy cắp được viên kim cương, qua mặt những người canh chừng. Chẳng phải vì họ cao quý như các câu chuyện kể lại. Nếu nhìn cho kỹ thì đó chỉ là trò ăn cắp.”
Con khỉ lắc đầu, lộ vẻ vui thích rõ rệt. Với bàn tay trước đó còn rỗng không, nó chìa sang cô một viên ngọc lớn, được mài rất tinh xảo. Khi Alanna trân trân nhìn viên ngọc, con khỉ đặt nó lên ngực cô.
Ta biết làm gì với một viên làm cương? Bóng dáng con khỉ mờ dần.
“Phải ông là một trong các vị thần?”, cô hỏi trong khi đường nét của hình dáng con khỉ bắt đầu loãng ra. Đột ngột có biết bao nhiêu việc cô muốn biết.
Không. Ta có mặt từ trước đó. Các thần linh cùa ngươi là con cháu của ta và bạn ta.
Alanna hầu như không nhìn thấy con khỉ nữa; không khí xung quanh lạnh hẳn. Cô dồn sức gượng dậy. “Ông là ai?”
Ta là mảnh đất này, là dãy núi này. Ta là một vị thần nguyên thủy, có thể nói như vậy. Giờ thì cả giọng vị thần cũng chầm chậm xa dần.
“Làm sao ngài có được viên kim cương này?” Cô vất vả mặc lại quần áo ngoài. Vất vả lờ đi cảm giác đau trong hai bàn tay, viên kim cương được cô đút vào một túi áo.
Thỉnh thoảng nó lại tìm đường về với ta. Không thường xuyên, nhưng thỉnh thoảng. Ta đã tạo ra nó và ta giữ nó, bởi ta thích có kẻ chuyện trò. Chuyến viếng thăm của ngươi sẽ còn giải trí cho ta nhiều trăm năm nữa, theo lịch của các ngươi. Loài người các ngươi là những thực thể phù du nhưng thú vị.
Khi mặc xong quần áo thì Alanna không còn cảm nhận thấy vị thần nữa. Nhưng có lẽ như vậy mà tốt. Cô không rõ liệu cô có ưa thích cái suy nghĩ làm “vật giải trí” cho một ai đó - cho dù đó là một vị thần nguyên thủy.
Alanna tìm được đường ra cửa hang, bám chặt lấy rìa đá mà nhìn ra ngoài. Trời đã sáng, nhưng cô không còn sức quay trở lại nhà trọ.
“Ông ấy đưa cho mình viên kim cương cũng phải thôi”, cô lẩm bẩm, thả người ngồi xuống đất “Đằng nào thì mình cũng bỏ mạng ở đây.” Lẽ ra suy nghĩ này phải khiến cô kinh hãi, vậy mà không. Hai mí mắt trĩu nặng, cô hầu như không cảm nhận thấy cái lạnh xung quanh. Alanna phủ một phần áo choàng lên mặt và ngủ thiếp đi.
Cô ấm - ở khắp mọi ngóc ngách, chứ không phải chỉ từng khu vực. Có mùi thuốc lá và mùi vải trải giường sạch sẽ. Mình đã ngất đi bao lâu rồi? Cô cân nhắc và ép mình mở mắt ra.
“Không một lần nào nữa.” Giọng cô nghe khàn đặc trong tai cô. “Tôi không muốn qua một mùa đông nào nữa trong cái lạnh này.” Hai mắt giàn giụa ướt khi cô gắng nhìn quanh.
“Thiếu chút nữa thì em biến anh thành thằng ngu.” Tiếng vọng trầm trầm đó là giọng Liam. “Nhìn những gì em làm ngoài đó, người ta nghĩ là em rất muốn chết cóng.”
Cô thở dài. “Em xin lỗi”, cô thì thầm. Dần dần, hình dáng anh hiện lên rõ ràng hơn. Cô không ngạc nhiên khi thấy mắt anh xanh màu ngọc lục bảo.
“Em xin lỗi ấy hả?” Giọng anh hầu như thất thanh khi hỏi.
“Em xin lỗi, em phải đi ra ngoài cơn bão tuyết đó. Em không có lựa chọn nào khác - anh còn nhớ không?”
“Em để con mèo bị Chúa Trời ruồng bỏ của em phù phép anh.”
Khi gắng ngồi dậy, Alanna co rúm lại. Hai bàn tay quấn băng dày cộp giật nhói lên dưới sức nặng của cô. “Cánh Tay Sắt, thôi đi anh! Chả lẽ chưa bao giờ anh hành động theo ý mình?”
“Đó là chuyện khác.”
“Ngớ ngẩn, không hề là chuyện khác! Những người như chúng ta phải hiểu rõ, bao giờ thì cần phải bỏ qua những quy định. Giờ đã tới lúc và những gì em làm là đúng. Em rất tiếc đã làm anh cảm thấy bị xúc phạm. Chitral không cho em sự lựa chọn khác.”
Liam đi ra ngoài, không nhìn cô.
Vài phút sau, Thayet vào phòng với một bình đựng rượu táo nóng rẫy, đi theo cô là một người hầu gái với khay thức ăn. Dạ dày Alanna nhao lên chào đón. Thayet nói khi nhìn thấy những vệt nước mắt trên mặt Alanna: “Rồi Rồng Liam sẽ bình tĩnh trở lại thôi.” Cô đổ đầy một ca rượu táo và giúp Alanna uống. “Anh ấy sợ muốn chết vì bạn - như tất cả bọn tôi.”
“Viên kim cương!” Alanna không muốn nói chuyện về Liam. “Nó ở đâu?”
“Dưới gối. Bạn có cầm thìa được không?”
Alanna thoáng nhìn món cháo yến mạch trộn hoa quả khô và váng sữa. “Để tôi tự cầm, dù có chết.”
Nhưng cô không làm nổi. Thayet lờ đi lời phản đối của Alanna và bón cho cô ăn. “Bạn đã ngủ gần một tuần lễ”, công chúa nói trong khi xúc cháo vào miệng bệnh nhân. “Khi chúng tôi tỉnh dậy thì bão đã ngưng. Có phải nó ngưng trong lúc bạn ở ngoài đó?” Alanna gật đầu. Thayet nói tiếp: “Sau đó toàn khu vực rung như trong một cơn động đất nhỏ. Lúc trời mờ sáng. Ngay sau đó con đường đèo được thời tiết mở ra. Mình tin rằng, ông chủ quán trọ và một số khách trọ đã ngay lập tức chạy đến ngôi đền. Bạn còn nhớ những người Doi sống ở đây không? Họ đi tìm và đưa bạn về trên một con ngựa Pony. Họ nói, họ tìm thấy bạn trước một cái hang gần đỉnh đèo. Tình trạng của bạn lúc đó tệ lắm.”
“Tôi có thể nói chuyện với họ không? Và cảm ơn họ?”
Thayet lắc đầu. “Họ đi rồi - họ lên đường khi thấy bạn đã dần khá lại. Buri nói, họ không thích nghe lời cảm ơn.”
“Những ông - những ông thầy thuốc có nói tình trạng tôi thế nào không?”
Thayet đặt thìa sang bên.
“Bạn sẽ giữ lại một vết thương giữa ngực, chạy từ cổ xuống dạ dày. Hai bàn tay sẽ lành lại thôi. Họ nói rằng, ngay khi bạn tỉnh dậy và dùng thêm phép lực của mình để chữa bệnh thì bạn sẽ nhanh khỏe lại.” Bây giờ, khi được nhắc nhở, Alanna lập tức đi tìm phép thuật của mình. Nó đây rồi. Qua giấc ngủ dài, phép lực của cô đã lại mạnh như trước. Thayet bắt đầu dọn dẹp.
“Ông thầy thuốc người Doi nói rằng, từ giờ trở đi bạn sẽ luôn biết trước mỗi khi trời nổi bão.”
“Đám lính già cùng những vết thương của họ là phong vũ biểu báo mưa”, Alanna trích dẫn. Đó là một câu ngạn ngữ cổ. “Mình cũng phải trả một cái giá nào đó chứ.”
“Có đáng không?”
“Không biết.” Alanna rút từ dưới gối ra viên kim cương, nhìn ngắm. Nó nằm vừa khít trong lòng bàn tay cô. “Thayet? Bạn muốn có nó không? Cho Sarain? Mình thấy hiện thời các bạn cần nó hơn là Tortall.” Alanna đưa viên kim cương sang cho công chúa, nhưng cô gái lùi về, nét mặt thoắt thành kỳ lạ. Trong khi Thayet nhìn nó trân trân, viên kim cương bắt đầu tỏa sáng từ phía trong. Cuối cùng, công chúa gạt tay Alanna. “Không phụ nữ nào có thể ngồi lên ngai vàng của Sarain”, cô khẽ giải thích. “Sách Thủy Tinh ngăn cấm điều đó. Từ lúc còn bé chúng tôi đã nghe kể về các đất nước khác, không thông thái khôn ngoan như chúng tôi, đã bị hủy hoại vì để cho phụ nữ cầm quyền. Các bộ lạc Hau Ma, Churi và Radeh có thủ lĩnh là phụ nữ, nhưng họ là người K’mir, mà ai cũng biết K’mir là dân mọi rợ.”
“Người Tortall không giống như người K’mir, nhưng họ không tệ lắm đâu”, Alanna nói.
Nét cay đắng trong giọng nói của Thayet làm người nghe đau đớn.
“Cả đời mình cho tới nay, tôi là kẻ vô tích sự; tôi là đứa con gái lẽ ra phải là một đứa con trai và kẻ thừa kế. Cha tôi cư xử tốt với tôi, ít nhất là theo cách của ông. Ngoại hình của tôi giống ông.” Vừa nói Thayet vừa giơ tay chùi đầu mũi hơi khoằm. “Nhưng việc tôi không phải là con trai thì ông không bao giờ quên. Ông ra lệnh cho các con gái của Đức Mẹ và các thầy tu dòng Mithran sáng nào khi cầu kinh ban mai cũng phải xin thần linh ban cho ông một jin Wilima.”
Alanna nuốt khan. Làm sao Tướng Quân có thể làm nhục con gái ông đến thế, nếu ông yêu cô ấy? “Khủng khiếp quá, Thayet.”
Công chúa không nghe thấy cô nói. “Tôi muốn kể cho bạn nghe điều này, nữ hiệp sĩ. Ở vùng Tortall bạn đã nói dối về giới tính của mình nhiều năm trời. Nhưng khi sự thật lộ ra thì bạn vẫn được giữ biển hiệp sĩ. Chúng tôi được nghe kể về bạn trong triều đình của cha tôi. Rất nhiều người ở đó kết luận rằng người ta phải thiêu sống bạn, có một nhóm thậm chí đòi tử hình bằng tra tấn.” Thayet đặt chiếc khay xuống bên cửa. “Đối với tôi, Tortall nghe giống như thiên đường. Chắc chắn nơi đó đẹp hơn trong cung điện của cha tôi hoặc trong các trường tu. Và tốt hơn tất cả những gì đang chờ tôi nếu bây giờ tôi quay lại Sarain.”
“Bạn không cần kể cho tôi nghe tất cả những điều đó.” Alanna nói và lại nghiêng tay cho viên kim cương trôi xuống dưới gối. “Chỉ cần đơn giản nói không là đủ.”
Gương mặt công chúa thời gian qua cứng và xa cách, giờ sáng trở lại. “Chỉ đơn giản nói không ư?”, cô vui thích nhắc lại. “Alanna, đã có bao giờ bạn nhận thấy, bạn có những khuôn mực rất cao về lòng tự trọng và danh dự? Đối với bạn thì nghĩa vụ và trách nhiệm là hết sức quan trọng và nghiêm chỉnh. Một khi bạn có cảm giác tôi xoay lưng lại với Sarain, chỉ vì thịnh nộ hay vì một cơn thay đổi tính khí bất thường, chắc chắn bạn sẽ không còn tôn trọng tôi một chút nào.” Công chúa đặt tay lên vai nữ hiệp sĩ và nói tiếp: “Trước khi tôi gặp bạn, tôi cứ tưởng phụ nữ thuộc giai tầng mình là những kẻ hoàn toàn vô tích sự. Chỉ dân thường mới gửi con cái đến học dòng Shang - các gia đình quý tộc thà xích con gái trong phòng hơn là cho phép một cuộc sống như thế. Người K’mir không có giai tầng quý tộc, chỉ có những người thật sự xứng đáng với danh hiệu. Nhưng bạn và tôi, ta xuất thân từ những giai tầng cao và chỉ có giá trị như đồ trang điểm, ngoài ra không là gì cả. Mặc dầu vậy, bạn không phải là người vô tích sự. Tuyệt đối không.”
Alanna thấy máu dồn lên mặt mình. “Thayet, bạn đang khen tôi quá lời. Đối với tôi, làm loạn còn đơn giản hơn là chấp nhận và thay đổi bản thân mình. Tại sao tôi không vào trường tu viện và tìm cách chứng minh ở đó rằng phụ nữ có khả năng làm nhiều thứ hơn, chứ không chỉ là đồ trang sức?”
Thayet nhìn cô, vẻ hoài nghi. “Điều mình muốn nói là: Mình đang rất vui và đang chờ cơ hội thay đổi cuộc đời mình. Tortall có thể mang lại cơ hội đó, bởi ở đó mình chả có danh tước mà cũng không có giai tầng.” Cô ngồi xuống giường. “Mình muốn mở một trường học cho trẻ em của những giai cấp thấp kém. Chừng nào bán hết đồ nữ trang, mình sẽ có tiền cho chuyện đó.”
Vốn đang ôm ấp những kế hoạch hoàn toàn khác cho Thayet, Alanna vội vàng gạt đi: “Nếu ta tới đó, tôi sẽ không để cho số phận muốn đẩy bạn đến đâu thì đẩy. Bạn sẽ là khách của tôi, và khách của Thom cũng như Myles. Chuyện mở trường là một sáng kiến rất hay, nhưng ta có rất nhiều cách làm chuyện đó.”
Thayet nhún vai. “Chán mình thật! Mình bắt đầu nói là không biết ngưng lại nữa, trong khi bạn vừa mới tỉnh dậy.” Cô cương quyết chèn lại chăn cho Alanna. “Thử ngủ một giấc nữa đi.” Rồi cô cầm khay đi ra.
Alanna hoàn toàn không muốn ngủ chút nào. Chuyện đó cô đã làm suốt một tuần qua. Nữ hiệp sĩ vất vả gạt chăn sang bên và đứng dậy. Bám chặt vào cọc giường, cô thầm làm một cuộc tổng kiểm tra: một cổ chân bị trẹo - không thành vấn đề. Rất nhiều những vết bầm tím và sưng - làm dáng cô cứng nhắc, nhưng không đau nữa. Một vết rách trên ngực và một bờ môi dưới bị cắn nát tả tơi - đã hàn miệng rồi. Hai con mắt luôn chảy nước - nhưng nhìn được. Hai bàn tay là thứ bây giờ cô chưa muốn nghĩ tới. Tổng kết lại: không đến nỗi quá tệ. Cô chọn một bộ quần áo dễ trùm qua đầu. Hiện cô chưa đủ sức cài nút và đóng khóa. Cô thọc chân vào đôi giày đi trong nhà và vụng về giơ lược chải tóc. Rồi cô thận trọng nhìn quanh, dè chừng những người tốt bụng có thể lại xua cô quay trở lại phòng, rồi trốn xuống dưới chuồng ngựa. Cậu bé chăn ngựa hoảng hốt chạy biến đi khi nhìn thấy cô. Càng tốt. Trong đời một kỵ binh, ai cũng có lúc phải xin lỗi bạn mình, và Alanna khống muốn có nhân chứng trong vụ này. Ánh Trăng thoạt đầu làm bộ khó gần khi cô chủ bước vào ngăn chuồng. Nhưng Alanna giơ cho nó một quả táo mà cô lấy từ phòng khách dưới nhà, vuốt ve nó, thầm thì những lời âu yếm và chẳng mấy chốc, Ánh Trăng đã lại húc đầu vào cô, ngửi khắp người cô. Rõ ràng con vật đang muốn kiểm tra vó sắt của Alanna, kiểm tra u vai và hông. Ngửi quá nhiều hơi thuốc mỡ thấm trong băng trên cơ thể Alanna, Ánh Trăng bất giác hắt xì hơi.
“Mong làm sao Liam cũng nhanh chóng tha thứ cho tao như mày”, Alanna thở dài. Khi ngẩng đầu lên, cô thấy anh bạn Mãi Trung Thành đang ngồi trên một thanh ngang. “Cả bạn cũng giận tôi phải không?”
Ta biết vì sao cô nàng bỏ đi. Ánh Trăng và những người khác đã lo cho cô nàng, con mèo nói. Ta ở trong chuồng ngựa này kể từ khi con Rồng thức dậy và thấy cô nàng biến mất. Bọn ngựa bình tĩnh hơn. Mà ngoài ra, chúng nó không ném đồ vật vào ta. Anh bạn trèo lên vai Alanna, quấn tròn quanh cổ cô.
“Tội nghiệp Mãi Trung Thành. Anh ta ném đồ vật vào bạn thật ư?”
Chỉ những khi gã nhìn thấy ta.
Có tiếng ho. Chú Coram vừa chải lông xong cho con Đe Rèn. Giờ chú đứng tựa vào vách tường của Ánh Trăng và nhìn sang.
“Chú có định gầm lên với cháu không?”, Alanna nghi ngại.
“Lẽ ra chú phải làm như thế. Chú cứ tưởng đã dạy dỗ cháu đủ tử tế để biết kính trọng những cơn bão tuyết.”
“Cháu có làm đấy chứ. Nếu chú không dạy cháu cách ăn mặc để sống sót, thì bây giờ cháu đã không còn ở đây nữa.” Giá mà chú Coram nói cho cô biết, rằng cô đã hành động đúng! Thật quá sức chịu đựng, nếu bây giờ cô không những mất Liam mà còn mất luôn cả chú Coram.
“Chắc là cháu không muốn nói, vấn đề ở đây chỉ là chuyện ăn mặc và sử dụng giày đi tuyết”, người lính già nói, trong mắt đã lấp lóe tia chế nhạo.
“Không. Cháu đã sử dụng phép lực. Chú Coram, cháu không còn lựa chọn nào khác. Nếu cháu lên đường vào một ngày nắng ấm thì cụ tổ Chitral — tức là đấng canh chừng con đèo đó - cũng sẽ gửi đến một cơn bão khác. Nếu có một cách không mạo hiểm mà vẫn lấy được viên kim cương thì chắc cháu đã vui vẻ đi theo con đường đó rồi.” Cô kinh hãi nhận thấy nước mắt đã lại tuôn tràn trên má mình. “Làm ơn, đừng giận cháu nữa.”
Chú Coram bước sang và ôm lấy cô. “Thôi được rồi mà, đồ sư tử”, chú thì thầm và siết cô chặt hơn. “Chỉ có điều, thật là khó khăn cho chú khi đứng nhìn cháu trở thành người lớn và làm những chuyện lớn lao.” Chú dùng khăn tay lau nước mắt cho Alanna. “Mặc dù ta hoàn toàn không hiểu, tại sao ta lại ngạc nhiên tới như thế, vì cháu đã dọa chuyện này cả ngàn lần rồi.” Thế rồi chú đưa khăn tay đến bên mũi cô và nghiêm giọng ra lệnh. “Hỉ mũi đi!”, Alanna ngoan ngoãn vâng lời như thuở lên năm. “Thế là ngoan, con gái ạ.”
Buri, Thayet và chú Coram cùng đến ăn tối với Alanna. Kể từ khi ông thầy thuốc của nhà trọ đến thăm tay và thay băng mới cho Alanna, cô lại dùng được dao và nĩa. Chỉ riêng điều đó đã khiến cô vui vẻ hẳn. Việc phải để người khác bón thức ăn khiến cô mang cảm giác bất lực trầm trọng. Sau khi các cô hầu bàn đã dọn dẹp xong xuôi, họ nướng hạt dẻ trong lò sưởi và kể chuyện cho nhau nghe, cho tới khi tất cả cùng phải ngáp. Đúng khi Thayet đang dọn dẹp đồ xâu chuỗi hạt của cô thì Alanna cất tiếng: “Tôi rất muốn lên đường vào ngày kia, nếu các bạn đồng ý.”
“Chị điên rồi hả!”, Buri kêu lên. “Chị mới vừa tỉnh dậy xong. Chính chị nói rằng, một tuần lễ tới chị chỉ đủ sức cầm nĩa hay thìa thôi!”
Alanna nhún vai. “Đơn giản là chị thích lên đường. Chị sẽ làm được mà.” Khi va phải ánh mắt cùa chú Coram, cô thêm vào: “Ánh Trăng sẽ không ném cháu ngã xuống đâu.”
Thayet lắc đầu thở dài. “Chờ xem sức khỏe bạn ngày mai ra sao đã.”
Khi hai người đã đi, Buri ở lại. “Em chỉ muốn nói với chị rằng, đi cùng với chị là một vinh dự lớn cho em. Cho dù là đi đâu”, thiếu nữ rụt rè nói. “Em chỉ hy vọng, một ngày nọ chị sẽ kể cho em nghe chuyện gì đã xảy ra ở trên đó. Chắc phải rất khủng khiếp, cứ từ trạng thái của chị khi về đây mà suy ra.” Rồi thiếu nữ cười. “Ông chủ trọ không muốn nhận tiền, chị Thayet có kể cho chị nghe chưa? Cũng giống như tất cả các thầy thuốc, đám con trai dưới chuồng ngựa giành nhau chăm sóc ngựa của chúng mình, nhất là ngựa của chị. Các cô hầu bàn thì cắt chiếc khăn ăn mà chị đã dùng buổi trưa ra thành từng mảnh nhỏ, để ai cũng có một phần làm kỷ niệm.”
“Thật là điên rồ, Buri!”, Alanna phản đối.
“Hỏi họ mà xem”, Buri ranh mãnh nói. “Họ nói rằng, chị đã gạt tuyết sang bên và chạy thẳng lên trên đó, để chiến đấu với Vị Thần Mái Nhà, giành viên kim cương.”
“Chừng nào em lên đường và bắt đầu làm những chuyện lớn lao, rồi em cũng sẽ gặp cảnh này thôi”, Alanna đe dọa khi cô bé mở cửa ra. Buri nháy mắt với cô rồi bước ra ngoài. “Đúng là điên khùng!” Alanna nói với anh bạn Mãi Trung Thành.
Ba ngày qua nhà trọ này đầy ắp khách, anh bạn mèo uể oải trả lời. Ông chủ đã nâng giá. Ông ta đoán năm nay sẽ là một năm có doanh thu xuất sắc - hay đúng hơn là sẽ có nhiều năm xuất sắc. Tin đồn lan nhanh. Mãi Trung Thành ngáp rồi giấu mũi xuống dưới đuôi.
Alanna lẩm bẩm vài câu nữa về sự điên rồ của con người, gạt chăn sang bên và đi xuống dưới. Bởi khi các bạn cô ra về thì trời đã khá khuya, nên dưới đây chỉ còn rất ít người, đa phần là những tay nghiện đã say nhè không biết đến trời đất. Ông chủ và một cô hầu đang dọn dẹp. Liam ngồi trong một chiếc ghế bành thật sâu trước lò sưởi, hai chân vắt lên nhau, nét mặt hầm hầm.
“Em cứ tưởng một chiến binh Shang sẽ không chấp nhặt mà bực bội những chuyện nhỏ.” Alanna kéo một chiếc ghế đẩu, ngồi đối diện Liam.
“Biến đi, công nương Alanna”, anh thở dài, cầm vại của anh lên và uống cạn. Ông chủ quán vội vã bước đến với một chiếc cốc cùng một chiếc bình mới và rót rượu táo nóng cho cả hai người, sau đó lại quay đi.
Ngạc nhiên và bị xúc phạm, Alanna cắn xuống môi. Khi đã lại kiểm soát được bản thân, cô nói bằng giọng khàn khàn: “Anh làm sao thế? Có phải anh bị xúc phạm vì em không nghe theo lời khuyên đàn ông của anh? Có phải anh nghĩ, em đã làm một việc mà anh không làm nổi? Có phải lòng kiêu hãnh của anh bị tổn thương?” Cô nhìn xuống hai bàn tay quấn băng đang run bắn. Anh ấy lúc nào cũng làm mình chao đảo, cô buồn bã nghĩ thầm.
Anh giơ bàn tay to khỏe của anh chạm vào cằm cô, xoay đầu cô lại để anh nhìn vào mắt cô. “Hãy thử tưởng tượng em ở vào hoàn cảnh anh.” Giọng anh khẽ khàng, nét mặt căng thẳng. “Anh ngồi ở đây mà đoán mò xem liệu em có sống sót nổi, trong khi tất cả xung quanh ầm ầm kể về những người đã chết cóng. Ánh Trăng lồng lộn muốn húc băng cửa chuồng. Đám con trai trông ngựa phải cho nó uống thuốc an thần. Còn Coram - anh không bao giờ trong đời còn muốn nhìn thấy một người uống say như anh ấy. Riêng Thayet và Buri thì sung sướng. Mà tại sao lại không? Bọn họ đã bị em phù phép. Y hệt như em đã phù phép anh.”
Ra đó là nguyên nhân, Alanna nhủ thầm. Mình biết anh ấy không ưa phép thuật. Mặc dù vậy mình vẫn cho phép Mãi Trung Thành hóa phép anh. Liam sẽ không bao giờ còn tin mình nữa - và chắc anh ấy làm như thế là đúng. Bởi nếu cần, mình cũng sẽ làm điều đó thêm một lần nữa. “Vậy là chuyện của bọn mình hết rồi?”, cô thì thầm.
Anh buông đầu cô ra. Nhìn anh không ngưng, cô chờ. “Anh không biết, mèo con.”
Khi nghe cách gọi trìu mến đó, cô thấy lệ trào xuống mắt “Em thật sự rất tiếc. Em biết, bây giờ nói ra không được ích gì. Nếu anh tỉnh dậy lúc đó, chắc anh sẽ không để cho em đi.”
Liam gật đầu. Hai con mắt màu xanh ngọc lục bảo của anh nhạt xuống thành một màu xanh dương trộn xám, màu cô chưa bao giờ thấy. “Nhìn như thể ta chẳng còn làm được gì hơn, hay em nghĩ sao? Anh không thể cố, cảm giác của anh về phép thuật là như vậy. Mà em cũng không thể cố; em chỉ đon giản sử dụng nó - mà em cũng cần làm thế. Khi người ta có một công cụ, người ta phải sử dụng nó.” Anh im lặng, rồi anh nuốt khan và thêm vào: “Chắc em đã nhìn thấy là anh đã cho người đưa đồ của anh sang phòng khác.”
“Ta vẫn có thể là bạn chứ?”
“Anh hứa với em như thế.” Anh không che giấu nổi vẻ nhẹ nhõm trong giọng mình, và điều đó làm Alanna đau hơn tất cả những gì anh nói thành lời. Cô lui về, đi lên trên, để một lần nữa khóc tiễn đưa Liam Cánh Tay Sắt.
Hai ngày sau họ lại lên đường. Alanna không thể rũ bỏ được cảm giác là cô cần phải về nhà ngay, và cảm giác này cũng đã từ cô lan sang bạn bè. Hầu như toàn bộ nhân viên của nhà trọ để lộ vẻ tiếc nuối về việc họ ra đi, cho dù một số người - trong số đó có cả cậu bé chuồng ngựa - giơ tay che mắt như người Doi trông e lệ và kính trọng khi họ đi ngang qua. Alanna ném về phía cậu bé một đồng tiền vàng, muốn bù cho cơn kinh hoàng mà phép thuật ru ngủ của cô đã mang lại, nhưng cậu bé vừa la thét vừa buông nó rơi xuống, dứt khoát không chịu sờ vào nó nữa, cho đến khi một cô hầu phòng nhặt nó lên.
Trên đường, Alanna dừng lại, nhìn lần cuối con đường đèo Chitral. Kể từ chuyến phiêu lưu của cô, nhiệt độ đã đột ngột đổi sang xuân, làm tan phần lớn tuyết. Từ triền đá của những ngọn núi bao quanh lóng lánh một màu xanh lục. Có một nhóm người đặt bẫy đang ẩn hiện trên đèo Chitral, một nhóm khác đi theo con đường đèo Lumuhu xuống dưới. Alanna tự hỏi, liệu Chitral có đang quan sát cô, và cô giơ tay vẫy về phía đó.
Tối hôm đó họ vào một nhà trọ, nơi họ đã từng qua đêm khi tiến lên phương bắc. Nếu lần trước người ta cư xử với cô như với tất cả những người qua đường khác, thì bây giờ nhóm của cô được coi là khách danh dự. Thông điệp về hành động gan dạ của Alanna cùng viên kim cương đã lan đi rất nhanh, nhân viên phòng trọ biểu lộ rõ, họ sẵn sàng làm bất kỳ điều gì cho Alanna và các bạn bè cô. Đầu tiên, ông chủ quán khăng khăng không nhận tiền, để rồi sau đó, ông học được bài học rằng Rồng Shang là người rất cứng đầu cứng cổ. Trong nhà trọ mà họ qua đêm thứ hai trên đường xuống miền nam cũng xảy ra chuyện tương tự.
Ngày cưỡi ngựa thứ ba gần kết thúc, Alanna khao khát nghĩ đến những đêm cắm trại ngoài trời. Chắc là sẽ lạnh thôi, giống như tất cả những đêm khác trong vùng núi, nhưng ít nhất họ cũng được riêng tư, điều mà họ không thể có nếu tình trạng trong nhà trọ sắp tới lại tiếp diễn như trước. Nhưng vì hai bàn tay cô vẫn chưa lành hẳn, nên Alanna không thể nói được câu nào, bởi nếu họ nghỉ ở ngoài trời thì những người khác sẽ phải làm thay phần việc của cô.
Buri thúc ngựa dấn lên khi những ánh đèn thành phố xuất hiện phía trước mặt. “Ta gặp lại nhau sáng mai”, cô gái K’mir tuyên bố. “Em thà muốn chết cóng còn hơn.” Cô ném về phía Alanna một cái nhìn hối lỗi. “Xin lỗi, hiệp sĩ sư tử. Em quên mất rằng chị suýt chút nữa thì chết rét, để...”
“Đủ rồi mà, Buri”, Alanna gầm gừ.
“Tôi sẽ phải ở bên Buri, để cho cô ấy bảo vệ cho tôi”, Thayet lên tiếng. “Đằng nào thì tôi cũng quá ngán cảnh ngồi trong nhà.”
Hai người đàn ông cũng lộ vẻ khó chịu, Mãi Trung Thành to tiếng tuyên bố, lối chăm sóc quá tận tình của các cô người hầu khiến chàng ta muốn phát điên. Alanna nhẹ nhõm thở dài. “Vậy ta tìm chỗ cắm trại.”
Suốt phần còn lại của quãng đường phi ngựa về Udayapur, họ ngủ ở ngoài trời và làm đầy dạ dày bằng thịt rừng, rau và bánh bột yến mạch. Mọi phép thuật - ví dụ như phép thuật chữa bệnh mà Alanna áp dụng cho đôi tay nát nhừ của mình - đều được thực hiện sao cho Liam không hề hay biết. Cả cô lẫn chú Coram đều chưa thể liên lạc với quê hương.
Khi họ xuống tới thành phố cảng thì Alanna đã bỏ được băng tay và đám bạn bè lại thấy dễ chịu hơn với cô. Thỉnh thoảng, lòng cô đau nhói lên khi nhìn Rồng Shang. Nhưng mặt khác cô cũng biết, tình bạn của họ sẽ kéo dài hơn rất lâu so với tình yêu.
Sau khi đã an vị trong một nhà trọ cũ ở Udayapur, nhóm năm người gặp nhau trong phòng Alanna để bàn luận về quãng đường sắp tới. Không một ai ngạc nhiên khi Alanna nói: “Tôi không thể xua đuổi được cảm giác là mọi người ở nhà đang cần chú Coram và tôi. Vì thế mà tôi đang cân nhắc đến khả năng thuê một con thuyền.”
“Anh cứ tưởng em không đi được tàu thuyền?” Giọng Liam nghe hờ hững.
Alanna nhăn mặt. “Em không ưa thật. Em thích nhất là tất cả mọi người cùng đi. Nhưng rất có thể các bạn có những kế hoạch khác chăng?”
Buri và Thayet nhìn nhau. “Không”, Thayet nói. “Tôi vẫn muốn về Tortall.” Buri gật đầu.
Alanna gật đầu. “Hay lắm.” Giờ cô bế Mãi Trung Thành lên, để Liam không nhìn thấy nét mặt sợ hãi của cô.
“Ông chủ nhà trọ kể là trong bến cảng có một đoàn thuyền Galê của Tortall”, Rồng Shang bình tĩnh nói. “Tôi không biết liệu chúng ta có thể đăng ký một chuyến đi ở đó không - đây là một đoàn tàu của phái đoàn ngoại giao. Nhưng tôi có thể đi hỏi.”
Alanna cười rạng rỡ - anh ấy đã nói chữ ‘chúng ta’. “Anh làm chứ? Có lẽ họ sẽ đồng ý, nếu anh nói tên em ra.”
Liam gật đầu và đi ra ngoài. Những người khác đi theo. Chú Coram ra chợ bán lại những bộ đồ đi tuyết, thứ mà giờ họ không cần nữa. Thayet và Buri đi thăm quan thành phố. Alanna ở lại trong phòng, muốn ngủ một chút.
Một tiếng gõ cửa đánh thức cô dậy. Khi mở cửa ra, Alanna nhìn thấy một cô hầu phòng đang nhún gối. “Xin lỗi quý cô hoặc quý bà”, cô gái bối rối nói. “Quý ông này cứ khăng khăng là phải gặp quý bà cho bằng được.” Cô chỉ vào một người đàn ông cao to vạm vỡ phía sau.
Anh ta đứng xoay lưng về những bó đuốc đang cháy ở hành lang, nên Alanna không nhìn được mặt anh. Nhưng anh thì nhìn thấy cô rõ ràng. Một giọng quen thuộc gọi lớn: “Lạy thánh Mithros, đúng là em rồi!” Ngay sau đó Alanna được nhấc bổng lên và hồ hởi ôm thật chặt. Giờ cô nhìn thấy mái tóc và bộ râu cằm của anh, cũng đen nhánh như hai con mắt lấp lóa vui. Mặt anh rám nắng khỏe mạnh.
“Raoul?”, cô thì thào, hầu như không dám tin vào mắt mình. Khi anh cười, cô ôm chặt lấy anh cũng hồ hởi như ban nãy anh ôm cô. “Raoul, anh thật là đồ cáo tinh ranh!” Trong cơn hứng khởi, cô đấm liên hồi vào lưng anh, trong khi anh cõng cô vào phòng rồi giơ chân đá cửa lại. “Không thể nào là sự thật! Không thể nào là sự thật!” Anh cao lừng lững như từ xưa tới nay - khi anh đặt cô xuống, cô phải ngửa đầu ra sau để nhìn được mặt anh. “Anh ngồi xuống đi, để em không bị đau cổ khi nhìn.” Anh nghe lời cô một lúc, để rồi lại nhảy dựng lên và ôm cô lần nữa. Có khi phải tới năm phút hoặc lâu hơn nữa, hai người mới bình tĩnh xuống để nói chuyện được với nhau. Mãi Trung Thành trèo thẳng vào lòng Raoul, chào đón anh bằng cách của cậu ta. Alanna rót nước quả cho khách và cho cô.
Được gặp lại Raoul cũng gần sung sướng như đã trở về nhà. Trong thời gian ở cung điện, nhóm bạn thân của Alanna gồm có Raoul, Gary, Jonathan và có thời gian cả Alex nữa, Alexander von Tirragen, tất cả đều lớn tuổi hơn cô. Thuở cô còn là tiểu đồng thì các bạn cô đã là cận vệ, sau này khi cô thành cận vệ thì tất cả đã thành hiệp sĩ. Họ đã dạy cô lề thói sinh sống trong cung và cho cô tham gia mọi việc của nhóm họ, cho dù là ngọt ngào hay cay đắng. Bản thân cô đã giới thiệu tất cả bọn họ với Georg Cooper, chỉ trừ Alex, đây là những bạn bè đã khuyên nhủ cô và chăm sóc cho cô bao nhiêu năm trời.
“Anh làm gì ở đây?”, cuối cùng cô cũng nhớ được ra câu hỏi đó. “Lần cuối em nghe tin thì anh đang cưỡi ngựa tuần tiễu ở vùng sa mạc.” Ánh mắt cô va phải làn da thẫm màu và chiếc áo Burnus trên vai anh, rồi cô thêm vào: “Em thấy anh rất hợp với sa mạc. Anh có thích người Bazhir không?”
“Họ đã chấp nhận anh”, anh rạng rỡ trả lời. “Không phải là bộ lạc Chim Ưng Nhuộm Máu của em, mà bộ lạc Người Chạy Trong Cát.” Đó là một bộ lạc sống dịch xa hơn về phía nam so với bộ lạc của Alanna. “Anh rất quý họ. Họ chỉ đòi hỏi một gã trai cần phải biết phi ngựa, biết chiến đấu và thực hiện phần việc của mình - người ta không phải khen ngợi và làm tất cả những trò khỉ với những kẻ mà ta không ưa.”
Alanna cười. Cận vệ Alan và hiệp sĩ Raoul nổi tiếng là người không ưa các nghĩa vụ xã hội. “Thế cái gì đưa anh về đây?”, cô hỏi. “Có phải con tàu đó là của anh? Đừng có nói là anh đã trở thành nhà ngoại giao nhé.” Cô ngồi xuống giường. Raoul đột ngột đổi mặt nghiêm trang. Mình có nhìn lầm không, cô nghĩ, hay đúng là trông anh ấy mỏi mệt quá.
Raoul nhìn xuống chiếc cốc trong tay anh. “Hiện anh chưa thành đại sứ. Khi Myles nhận được lá thư của em viết từ Jirokan - kể rằng trên đường trở về từ Mái Nhà Thế Giới rất có thể em sẽ qua đây - thì Myles đã nói cho Jon biết và cậu ta cử anh đến đây để đón em. Ngoài ra, Jon còn cắt lính đứng canh ở mọi đoạn Đường Chính, phòng trường hợp em cân nhắc lại và chọn lối đó về quê.”
Mãi Trung Thành ngồi xuống bên Alanna, bởi cô dần trở nên bồn chồn. “Em không hề biết là Jon có đủ quyền ra những lệnh như thế”, cô nôn nao nói. “Em cứ nghĩ, chỉ nhà vua mới có thể gửi tàu ngoại giao đi xa.”
“Đúng thế, Jon - “, Raoul tắt ngang. Nét mặt đau khổ. “Nghe này, Alan, không, ý anh muốn nói là, Alanna...”
“Có phải vua Roald mất rồi?”
Raoul gật đầu. “Nhưng hãy để anh kể lại từ đầu. Anh không muốn bỏ qua một chi tiết nào.” Alanna hối hả gật đầu. “Em có biết, khoảng chừng đầu tháng ba thì hoàng hậu qua đời. Không ai ngạc nhiên, ít nhất cũng không ngạc nhiên quá. Kể từ đợt mắc căn bệnh đổ mồ hôi, bà đã khá yếu - cái đó em biết. Thế rồi công tước Roger còn dùng pháp thuật hình nhân để giết bà dần dần. Thom đã phá những hình nhân đó, sau khi em ra đi, để chúng không làm hại bà. Nhưng đã quá trễ. Chỉ còn chuyện sớm hay muộn mà thôi. Thế rồi, tiếp theo đó là một mùa đông tồi tệ và tất cả những chuyện khác...” Anh thở dài. “Myles và Thom nói rằng, khi bà qua đời thì em đang ở Berat.”
“Em có viết thư cho họ từ Berat. Lạy Thần Bóng Tối, hãy mang cho bà an bình”, Alanna lẩm bẩm. Khi nhớ đến triều đình, cô thấy hoàng hậu Lianne luôn là một phần trong bức tranh đó, ngay cả khi cô tưởng tượng đến những ngày đang nằm trong một tương lai mờ nhòa, khi Jon sẽ trở thành vua.
Raoul đưa khăn tay của anh cho Alanna rồi nói tiếp: “Nhà vua không lúc nào nguôi đau đớn, em biết tình cảm của hai người như thế nào rồi.” Alanna phải thoáng mỉm cười một chút: Tình yêu của nhà vua và hoàng hậu thật rõ ràng đối với tất cả những ai có mắt và có tai. “Chỉ khoảng ba tuần sau đó, gần đến đầu tháng tư, Nhà vua đi săn và tách ra khỏi những người còn lại. Khi họ tìm thấy thì ông đã chết - một tai nạn. Trông như thể ông đã gắng nhảy qua một đoạn vực - em còn nhớ đoạn vực hẹp, cách những thác nước bên rặng liễu khoảng một nửa giờ?”
“Dĩ nhiên.” Cô đã nhảy nhiều lần qua chỗ đó. Đáy vực rất sâu và cú nhảy đòi hỏi một sự khéo léo cũng như những phản xạ xuất sắc. Cô thì thào: “Vậy là Jon thành vua.”
“Chưa chính thức. Lễ phong vương sẽ được cử hành vào rằm tháng bảy. Thế nhưng thực sự cậu ấy đã cầm quyền kể từ khi hoàng hậu qua đời. Vua Roald hoàn toàn không còn hứng thú đến chuyện gì nữa.”
“Chắc Jon phải buồn lắm.”
“Đúng thế, nhưng cho tới nay cậu ấy vẫn chưa có cơ hội để mà rút về với buồn thương. Không hề, theo như tình hình hiện tại.” Khi nhìn nét mặt ngỡ ngàng của Alanna, mặt Raoul nhợt ra. “Vậy là em không hề biết gì sao?”
Alanna đột ngột cảm nhận rằng, có một chuyện gì đó - lại một chuyện khác nữa - hoàn toàn không ổn chút nào. “Làm sao mà em biết được chuyện gì, Raoul?”
“Em không hề nghe tin từ Tortall? Hoàn toàn không?”
“Khi chú Coram và em lên đường từ Berat thì những con đường núi hầu như không thể qua lại được.” Anh ấy sao thế nhỉ, Alanna suy nghĩ. Hai bàn tay đặt trong lòng Raoul đột ngột siết chặt, mạnh đến mức những đốt xương nổi lên trắng nhợt.
“Những trận mưa mùa đông khiến cho cả những đường đi ở miền nam cũng thành tồi tệ”, cô nói tiếp. “Không một người đưa thư nào qua nổi. Mà Berat lại nằm quá xa biển, không nhận được tin từ đường thủy.”
“Nhưng còn pháp thuật của em...?”
“Em không muốn sử dụng nó để liên lạc. Em... hồi đó em bận”, cô thừa nhận và bỗng ngượng ngùng khi nghĩ đến Liam. “Mà có biết thì cũng khác gì đâu? Tháng tư là chúng em đã ở Sarain. Đằng nào cũng không có người đưa thư nào tìm đưực bọn em.”
“Chuyện mà anh nói tới xảy ra trước đó”, Raoul nói với bờ môi mím chặt. “Em còn nhớ đến ngày Lễ Tôn Vinh Người Chết? Georg nói cho bọn anh biết rằng, lúc ấy em đang ở cùng anh ấy tại Caynn. Và cậu anh trai Thom của em đã làm vài thí nghiệm - ít nhất thì anh ta cũng nói như vậy.”
“Anh ấy đã hút pháp lực của em để làm chuyện đó.” Alanna thoắt bủn rủn tay chân. Raoul đang có tin xấu, điều đó đã rõ rồi, và cô không chắc chắn liệu cô có muốn nghe hay không.
“Bọn anh không hề biết gì”, Raoul nói thẳng. “Cậu ta đã giữ bí mật cho tới cuối tháng hai. Chắc nó đã là giọt nuớc làm tràn ly khiến hoàng hậu qua đời… Em còn nhớ Delia von Eldorn?”
“Raoul, bây giờ nói thẳng vào chuyện đi. Làm ơn!” Có vẻ như anh không hề nghe thấy tiếng cô nói.
“Kể từ khi em lên đường, cô ta bám theo Thom như con đỉa. Cô ta thẽ thọt vào tai Thom rằng, những pháp sư thật sự tài năng sẽ có thể đánh thức cho người chết sống lại. Cô ta tấn công vào lòng kiêu căng của cậu ta - anh xin lỗi, Alanna, nhưng em cũng biết cậu ta kiêu căng tới mức nào.
Cuối cùng Thom đã bị điên. Có lần cậu ta tham gia một vũ hội ở triều đình; tất cả bọn anh đều nghe thấy tiếng cậu ta. Thom nói với cô ta rằng, cậu ta có thể làm được mọi thứ...”
Alanna chòng chành choáng váng.
“Roger. Cậu ta làm Roger sống lại.”