áng hôm sau trời mưa và tôi không thể đi dạo như thường ngày . Nhưng sau đó , trong ngày , tia nắng mặt trời đã chọc thủng những đám mây . Khoác áo măng tô vào người , tôi báo cho Matty biết ý định đi ra ngoài của tôi .
John cùng với viên quản lý Langđon , đã dẫn ngựa đi thị sát các nông trại . Do đó , Joan phụ trách đẩy xe cho tôi .
Thật ra thì tôi muốn nghiên cứu cấu trúc của cột chống - như tôi đã nói - cao đến tận mái nhà . Bề dày của cột hơn một mét rưỡi và nếu bên trong trống rỗng thì nó dễ dàng chứa đựng một cầu thang . Tôi yêu cầu Joan đưa tôi đến tận chân cột , viện cớ muốn tận tay sờ mó lớp rêu bám bên ngoài , nhưng thật ra là muốn thăm dò độ dày của nó . Nếu giả thuyết của tôi đúng , bên trong phải có một cái thang xuống sâu dưới nền nhà và một đường ngầm , trổ ra ở nơi nào đó .
Rời khỏi sân , chúng tôi đi ngang qua các chuồng thỏ và theo đường mòn dẫn tới nhà người quản lý . Cánh cửa đang mở và bà Langdon xuất hiện , hết lời mời chúng tôi vào uống một ly sữa . Lúc bà ấy bước ra , chúng tôi đưa mắt nhìn chung quanh . Joan vừa cười vừa chỉ cho thấy mọi chùm chìa khóa treo trên đinh , đằng sau cánh cửa .
- Ông Langđon chẳng khác gì người cai ngục - Joan nói - Hầu như ông ta không bao giờ rời khỏi xâu chìa khóa lúc nào cũng nhảy nhót bên thắt lưng . Anh John nói với cháu rằng ông ta có tất cả chìa khóa phụ của lâu đài .
- Ông Langdon ở đây lâu chưa? - tôi hỏi .
- Dạ ,lâu rồi . Từ cái hồi nhà này mới bắt đầu được xây . Ở Menabilỉy này , không có góc nào mà ông ấy không biết .
Trong trường hợp này - tôi nghĩ - chắc chắn viên quản lý biết được bí mật của đường hầm.
Joan , cũng tò mò như tôi , ghé mắt nhìn xâu chìa khóa , đọc những tấm phiếu nhỏ .
- Nhà nghỉ mát - Joan đọc , vừa mỉm cười tinh quái; vừa rút chìa khóa ra khỏi xâu và ve vẩy nó trước mặt tôi .
- Dì rất thích tham quan căn phòng nghỉ mát trên đỉnh đồi phải không?
Ngay lúc ấy , bà Langdon trở vào và Joan vội vã dấu chiếc chìa khoá đó vào túi áo . Chúng tôi trò chuyện một hồi , tôi uống sữa hơi vội vã còn Joan đưa mắt nhìn lên trần nhà bằng dáng điệu ngây thơ . Sau đó , chúng tôi cám ơn người đàn bà tốt bụng và hướng về hoa viên .
Thế là cháu đã chơi trò phóng lao phải theo lao rồi đấy nhé - tôi nói - Làm thế nào trả lại chìa khóa cho họ?
- Cháu sẽ nhờ anh John trả giùm - Joan cười nói – Chồng cháu sẽ bịa ra một câu chuyện nào đấy để làm vui lòng ông Langdon . Nhưng , bởi vì chúng ta đã có chìa khóa , thật là thiếu sót nếu không sử dụng đến nó .
Chúng tôi đã băng qua hoa viên . Sau khi lên dốc một hồi , chúng tôi mới có thể thấy biển . Chúng tôi hướng về ngôi nhà nghỉ mát. Nhìn quanh không thấy ai . Joan rút chìa khóa ra khỏi túi và đút vào ổ khóa.
- Thú thật với dì rằng - Joan nói - căn phòng này cũng chẳng có gì đáng xem . Cháu đã đến đây một , hai lần với cha chồng . Chỉ là một căn phòng mốc meo với những kệ đựng sách và giấy tờ . Tuy nhiên , từ cửa sổ phòng nhìn ra biển rất đẹp .
Joan đẩy ghế lăn của tôi ra khỏi ngưỡng cửa . Tôi đưa mắt nhìn khắp phòng . Tất cả đều có vẻ ngăn nắp , trên tường đầy sách . Các cửa sổ lớn hướng ra toàn vịnh Gribbes đến còn đường ven hai dẫn đến Forwey . Bất cứ ai từ hướng đông tôi Menabilly sẽ bị nhìn thấy từ đây , kể cả tàu bè .
Nền lát gạch được phủ lên trên bằng một lớp thảm , chỉ trừ ở một góc phòng , nơi bàn giấy của anh rể tôi , có một cái chiếu rất dày . Tất cả phản ánh tinh thần ngăn nắp của họ Rashleigh . Giấy tờ được sắp xếp kỷ lưỡng , rõ ràng . Trong khi tôi lục sách trên kệ , Joan ra ngoài đứng gác trên đường đắp đất . Những cuốn sách luật , khô khan , bụi bặm , những sách về kế toán. Ở một cái kệ thấp hơn gần bàn giấy , có những cuốn mang tên “Ngôi nhà thành thị của tôi” , “Menabiliy” , “Quy ước về hôn nhân” và “Di chúc” , Tất cả đều được sắp xếp có phương pháp và thứ tự . Cuốn “Di chúc” ở dưới ngay tầm tay của tôi và hấp dẫn tôi lạ thường . Tôi quay nhìn ra ngoài . Joan vừa hát nho nhỏ vừa hái trái phúc bồn tử để mang về cho con . Tôi lấy sách mở ra đọc: “Cha tôi , John Rashleigh sinh năm 1554 , chết ngày 6-5-1624 . Tôi lật sang trang khác có đoạn ghi “Nick Sawíc cũng như họ Sparke , được hưởng năm mươi liu , hai mươi liu dành cho những kẻ nghèo khó ở Fowey”
Tôi thật không phải khi tò mò đọc những điều không liên hệ gì đến tôi . Nhưng tôi cũng ráng liếc thêm một đoạn sau: “Tất cả những đất đai ở Cornouailỉes , ngôi nhà ở Fowey . Ngôi nhà ở Menabilly và mọi di sản đều thuộc về con trai thứ của tôi là Jonathan . Người thừa hành di chúc? Cuối cùng có đoạn bổ sung: “Ba mươi liu mồi năm để nuôi dưỡng John , con trai cả của tôi và Jonathan con trai thứ của tôi suốt đời phải bảo bọc Jọhn , phải lo cho nó phòng ở , thức ăn , thức uống và quần áo”
Tôi vội vàng đặt cuốn sách lại chỗ cũ , vì Joan đang trở lại . Tôi lùi bánh xe ra khỏi bàn giấy thì bánh bên phải bị khựng lại vì cán nhằm vật gì đó , một vật cũng dưới tấm chiếu dày . Tôi cúi xuống nhấc tấm chiếu lên thì thấy một cái khoen sắt dính vào một tấm đan (dalle) .
Tay nắm chặt khoen sắt , tôi cố nhấc tấm đan lên thì kịp thấy bậc thứ nhất của một cái thang xuống sâu hút trong bống tối . Tôi vừa đậy lại tấm chiếu thì đúng lúc Joan , con gái đỡ đầu của tôi , bước vào .
- Thế nào? Dì đã tham quan căn phòng chưa?
- Xong rồi .
Một lúc sau cánh cửa được khóa trở lại như cũ . Trên đường trở về . Joan nói nhiều nhưng tôi lắng nghe không bao nhiêu . Đầu óc tôi đang bị ám ảnh bởi điều vừa mới khám phá . Chắc chắn là có một lối đi hay một đường hầm bên dưới căn nhà nghỉ mát , và vị trí cái bàn làm việc , tấm chiếu dày , chứng tỏ rằng người ta cố ý che dấu đường hầm bí mật này . Cái khoen sắt không bị rỉ sét . Tấm đan được nhắc lên dễ dàng và không bị rít , hay bị che phủ bởi màng nhện , chứng tỏ nó thường được mở ra . .
- Sao dì im lặng thế? Dì nghĩ gì vậy? - Joan hỏi tôi .
- Dì nghĩ rằng dì hơi vội vã bỏ Lanrest đề về Menabilly này , nơi có quá nhiều điều bất ngờ .
- Cháu cũng muốn đồng quan điểm với dì - Joan nói
- Đối với cháu , cuộc sống ở đây đơn điệu quá . Họ Sawie thì bất hòa với họ Sparke . Con nít làm ồn , còn anh John , chồng cháu thì luôn than thở vì không được theo Peter ra trận .
Chúng tôi đã đi hết con đường đắp cao , và sắp đi ngang qua rào cản để vào hoa viên thì con của một đứa trẻ khoảng ba tuổi , chạy đón chúng tôi vừa loan tin:
- Mẹ ơi! Chú Peter đã về , cùng với những ông lính khác. Tụi con đã được vuốt ve ngựa .
Tôi mỉm cười với Joan:
- Dì nói có đúng không? ở Menabiilỵ này , không ngày nào mà không có điều gì mới mẻ .
Tôi không thích diễu hành ngang qua trước những cửa sổ của hành lang , nơi đó có thể mọi người đang tụ tập . Tôi yêu cầu Joan đưa tôi đi ngay vào cửa chính diện , thường là vắng vẻ vào giờ này , khi không có ai trong phòng ăn . Một khi đã vào bên trong nhà , người ta sẽ đưa tôi lên phòng . Sau đó tôi sẽ sai người gọi Peter lên để dò hỏi tin tức anh Robin .
“Hãy gọi một người hầu đưa dì lên phòng - tôi nói với Joan .
Nhưng trễ rồi . Lúc ấy Peter đang choàng tay qua vai Alice , bước sang tiền sảnh , theo sau là vài viên Sĩ quan , bạn của nó .
- Ô kìa! Dì Honor ! - Nó kêu lớn - Cháu rất mừng gặp dì ở đây! Cháu biết tính dì mà. Cháu cứ sợ phải nghe tin dì trốn trong phòng còn Matty thì canh cửa . Giới thiệu với quý ông , đấy là dì Honor Harris của tôi , dì ta - hoàn toàn không thích làm quen với quý ông đâu .
Tôi chỉ muốn đánh cho nó một cái về cái tội ăn nói cẩu thả , nhưng tôi biết Peter thuộc lớp người vui tính , chỉ thích tếu . Các bạn của Peter xúm xít quanh ghế tôi . vừa cúi đầu chào vừa tự giới thiệu từng người một . Peter vẫn vừa cười vừa nói năng huyên thuyên , đẩy ghế lăn của lối vào hành lang , Nơi đó khá đông người , vì ba gia đình Sawle , Sparke và Rashleigh hợp lại , người nào cùng nói lớn . Ở đầu hành lang , gần cửa sổ , tôi thấy Mary đang nói chuyện với một người đàn ông nào đó cao lên , đôi vai rộng mà tôi cảm thấy quen thuộc vô cùng . Chợi Mary thấy tôi , chị nhíu mày và có vẻ hoảng hốt. Chị có vẻ mất bình tĩnh . . “Đã mười lăm năm rồi - tôi tự nhủ - Mình không thể ngất xỉu vì cuộc hôi ngộ bất ngờ này được.
Peter , hoàn toàn không biết gì , vẫn thong thả đẩy tôi về phía cửa sổ . Tôi thấy chị Mary làm điều mà nếu ở địa vị của chị ấy , tôi cũng phải làm . đó là nói vài lời cáo lỗi người khách , rồi lấy cớ đi lo điều hành công việc trong nhà , để rút lui . Richard quay lại và thấy tôi . Tim tôi đập mạnh .
- Thưa ngài tư lệnh - Peter nói - Tôi rất sung sướng được giới thiệu với ngài , ngươi rất thân thiết của tôi , dì Honor Harris ở Lanrcst .
- Cô ta cũng là người thân của tôi - Richard nói vừa cúi xuống hôn tay tôi .
- Thật vậy sao , thưa ngài - Peter hỏi lại , đưa mắt nhìn chúng tôi - Cuối cùng thì tôi tin rằng , ở Ccnnouaillcs này , tất cả chúng ta đây ,ít nhiều đều là bà con với nhau cả . Cho phép tôi được rót đầy ly rượu cho ngài . Dì Honor , dì uống chút rượu với ngài tư lệnh và cháu nhé .
- Sẵn lòng - tôi nói .
Peter rót rượu vào ba ly . Tôi liếc nhìn Richard . Chàng đã thay đổi . Chàng mập hơn trước . Khuôn mật hơi nặng hơn . Da nâu hơn và sạm nắng . Vài đường nhăn dưới cặp mắt . Mười lăm năm rơi! Chàng quay lại , trao ly cho tôi và tôi thấy trong mái tóc hồng nâu của chàng một ít sợi tóc bạc ngay phía trên thái dương . Chỉ có đôi mắt không thay đổi .
- Chúc em vui vẻ - chàng dịu dàng nói , và nốc cạn ly rượu .
Chàng và tôi lại giơ ly ra để được rót thêm .Trên thất đường chàng , một sợi gân co giật . Tôi biết rằng cuộc hội ngộ này làm chàng xúc động nhiều như tôi .
- Anh không biết em ở Menabilly - chàng nói .
Peter ngạc nhiên nhìn viên thống soái của mình . Bàn tay của Richard run run cầm ly rượu , giọng hơi khó nghe và đứt quãng.
- Em từ Lanrcst đến đây ở vài ngày - tôi đáp , giọng cũng xúc động như chàng - Các anh của em không muốn em ở Lanrest một mình , trong khi đang có chiến tranh .
- Các anh làm thế rất phải - chàng nói - Rất có thể sẽ có giao tranh lớn bên này con sông Tamar .
Lúc ấy , các con gái của Peter chạy tới ôm chầm lấy cha . Peter cười , công kênh chúng lên vai và dẫn chúng đi lòng vòng trong hành lang . Chỉ còn lại Richard và tôi đứng bên cửa sổ . Tôi im lặng nhìn ra vườn . Richard cũng thế . Mội hồi sau , chàng nói bằng giọng trầm trầm .
- Hãy tha lỗi cho anh . Anh không ngờ , sau mười lăm năm gặp lại nhau , em vẫn hoàn toàn không thay đổi . Anh cứ tưởng đâu sẽ gặp một người tật nguyền , yếu đuối và xanh xao . . . Nhưng không ngờ . . . '
- Em rất tiếc đã làm anh thất vọng .
- Em hiểu lầm anh - chàng nói - Anh không thất vọng anh chỉ câm lặng .
Chàng uống cạn ly và đặt nó trên bàn .
- Chúng ta có thể nói chuyện với nhau ở đâu?
- Nói chuyện? . . .Nhưng . . .ở đây , nếu anh muốn .
- Ở đây , giữa chốn đông người và trẻ con làm ồn à? Không bao giờ - chàng nói - Em không có phòng riêng sao?
- Có chứ . Nhưng thiên hạ sẽ đàm tiếu nếu chúng ta lên đó . Anh hãy nhớ rằng , từ mười lăm năm nay chúng ta như người xa lạ với nhau .
Ricbard ra hiệu cho John Rashleigh , vừa mới đi thị sát nông trại về , đang đứng trên ngưỡng cửa trong bộ đồ hơi lấm bùn và đang trố mắt ngạc nhiên trước cảnh đông người trong nhà .
- Này anh bạn! - Richard gọi - Phiền anh và một người nào đó bạn của anh , khiêng giùm ghế của cô Harris lên phòng . Cô ta đã mệt mỏi chốn đông người rồi .
- John Rashícigh đấy ,thưa ngài - Peter nói nhanh vào tai Richard - Anh ta là con trai lớn của chủ nhân ngôi nhà này và điều hành mọi công việc trong khi người cha vắng mặt .
- A! Vậy thì xin lỗi nhé - Richard mỉm cười vừa tiến tới - Cách ăn mặc khá xốc xếch của cậu làm tôi tưởng cậu là người hầu. Ở binh đoàn của tôi , sĩ quan trẻ nào mà ăn mặc lôi thôi thì chết với tôi ngay . Thế nào , cha cậu khỏe mạnh chứ?
- Rất khỏe , thưa ông - John ấp úng .
- Tôi rất mừng được biết Jonathan khỏe mạnh . Hãy nói giùm với cha anh rằng tôi có ý định sẽ lui tới đây thường xuyên , trong điều kiện chiến tranh cho phép .
- Vâng , thưa ông .
- Chắc anh có thể thu xếp cho các sỉ quan của tôi trú ngụ ở đây được chứ . Còn binh lính , họ có thể dựng lều trại ngoài vườn . Như thế có được không?
- Chắc chắn là được , thưa ông .
- Rất tốt . Tôi có ý định dùng bữa tối với cô Harris là người thân của tôi , điều này chắc anh chưa biết . Thường thì các anh làm thế nào để đưa ghế cô ta lên cầu thang?
- Chúng tôi khiêng , thưa ông . Điều này khá dễ dàng .
John nháy mắt và ra hiệu cho Peter bước tới . Cả hai cầm lấy hai bên thành ghế nhấc lên .
- Tôi thấy làm như thế này đớn giản hơn - Richard vừa nói vừa bế xốc tôi lên , khiến tôi không kịp có phản ứng nào - Nào ,các ông hãy đi trước dẫn đường cho tôi .
Đám rước “kỳ lạ” tiễn tôi chân cầu thang , dưới con mắt kinh ngạc của mọi người .
John và Peter đi đâu , bước ngập ngừng , tay nhắc cái ghế trống , mặt đỏ bừng như gấc . Còn tôi thì gục đầu trên vai Richard , hai tay ôm lấy cổ chàng vì sợ bị ngã , và cảm thấy thời gian trôi qua quá chậm chạp.
- Anh lầm rồi - Richard nói nhỏ vào tai tôi - Em đã thay đổi .
- Thay đổi như thế nào? - tôi hỏi .
- Em nặng hơn mười ký lô .
Và bằng cách đó chúng tôi đi lên phòng.