Vĩnh Biệt Phượng

Lượt đọc: 10930 | 10 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương X

Tâm có ý định, tới sau ngày sinh nở của Thư Hương, sẽ nói với Thư Hương về câu chuvện Phượng và Dương. Nhưng rồi Tâm cứ suy tính mãi, không biết sẽ nói với Thư Hương như thế nào… Từ trước tới nay, chàng chỉ có thể nói để người ta tức giận, nói để người ta cười, nói những câu chuyện gió bay lên trời.. chứ không thể nói những lời khuyên răn. Cứ tưởng đến sự phải bắt chước giọng nói của một ông giáo già, cũng đã đủ làm cho Tâm phát nản. Đã nhiều lần suy nghĩ, chàng đã dựng lên một màn đối thoại giữa chàng và em gái.

Chàng khéo léo để mở đầu… “Thư Hương thấy Phượng đối với Thư Hương như thế nào ?..” Tất nhiên là Thư Hương sẽ trả lời rằng chị Phượng rất tốt, chị Phượng là ân nhân của Thư Hương, của gia đình mình. Lúc đó chàng sẽ cố tạo lấy một bộ mặt thật nghiêm trang, để đúng vói những câu nói mà một người anh, khuyên bảo một cô em gái : “Chị Phượng đã hy sinh cho em, hy sinh một mối tình đầu đẹp đẽ, để che cái tiếng xấu cho em, để cứu vãn danh dự của gia đình mình, em cần phải cư xử làm sao cho phải đạo. Bây giờ, em đã sinh nở, mẹ tròn con vuông rồi, em hãy thực hiện lời hứa khi xưa…”

Chỉ dễ dàng như thế, mà sao chàng lại ngần ngại. Những cái khó khăn có lẽ chỉ là lúc mở đầu…

Chàng đã định nhờ tới mẹ. Bà Phủ với Thư Hương, dù sao thì là đàn bà, con gái, hai mẹ con nói chuyện với nhau vẫn tiện hơn. Cả bốn người, mẹ chàng, Thư Hương, Phượng và Dương, đối với chàng, đều có một vị trí dặc biệt trong tim. Mỗi người có một ngăn kéo yêu thương, nếu trái tim của chàng được chia thành nhiều ngăn..

Nhiều lúc chàng thấy thương mẹ, thương em gái hơn và cũng có nhiều lúc chàng thấy thương Dương, thương Phượng hơn… Mà có lẽ cả bốn người ấy, chàng không thể thiếu được một ai… Chỉ cần mất một người, thì cuộc đời của chàng hầu như có một khoảng nào trống vắng…

Một hôm chàng đã ngồi với mẹ, cố gắng lấy can đảm, để nói chuyện với mẹ về Thư Hương và Phượng. Mẹ chàng đã lặng lẽ ngồi nghe. Rồi sau cùng, mẹ chàng nói một câu làm cho chàng có cảm tưởng như trời đất sụp đổ :

– Hay là mầy lấy con Phượng đi.

Chàng nổi giận, gắt lên :

– Ai lại làm như thế. Thằng Dương với con như thế thì làm sao còn nhìn được mặt nhau. Với lại chắc gì Phượng đã bằng lòng lấy con, nhất là trong lúc mà con Thư Hương như thế.

Bà Phủ thở dài :

– Mẹ chẳng biết nói thế nào cả. Chuyện của chúng mầy, thì chúng mầy lo.

– Con chỉ cần mẹ khuyên bảo Thư Hương.

– Mẹ cũng muốn lắm. Nhưng rồi mẹ lại sợ nhìn cái mặt nó buồn thiu. Mẹ đã sợ một lần rồi…

Bà Phủ nói vậy vì mấy tháng nay, lúc trở về nhà, Thư Hương như được đổi lốt. Từ một cô gái lặng lẽ, ít nói nàng thành một cô gái nhí nhảnh, vui tươi ca hát suốt ngày. Nhiều lúc bà Phủ phải can ngăn Thư Hương, khi thấy Thư Hương đùa rỡn quá, sợ động tới cái thai. Tới bây giờ, bà mới được con gái săn sóc, hầu hạ, để cho nhà vui vẻ, có được những tiếng cười hồn nhiên, yêu đời. Cảnh đó mất đi thì ai mà chẳng tiếc, nhất là bà Phủ đã già, chỉ còn một đoạn chót của cuộc đời.

Tâm vẫn băn khoăn :

– Nhiều lúc, con thấy ân hận quá. Nếu mẹ giúp con, nhắc lại cho Thư Hương nó nhớ tới hạnh phúc của đời Phượng, thì đỡ mệt cho con quá.

Bà Phủ trầm ngâm :

– Thôi thì con thương nó, cứ để chờ nó sinh nở xong xuôi đã. Nó cần giữ gìn sức khoẻ.

Ai cũng chờ ngày Thư Hương cho một mầm sống ra chào đời. Bà Phủ, Tâm, Dương và Phượng. Nhất là Phượng. Nàng thấy thời gian như gậm nhấm từng chút một.

Có nhiều lúc, Phượng có cảm tưởng như đứa nhỏ chỉ thích nằm lì trong bụng Thư Hương, vì không muốn ra ngoài để chịu nắng, chịu gió và để làm buồn cho mẹ nó.

Ai cũng mong tới ngày Thư Hương sinh nở. Chỉ có Thư Hương là cứ nhởn nhơ… Nàng ca, nàng hát vang cả nhà. Nhiều khi, nàng còn đùa rỡn với cả chị người làm, xuống dưới bếp giúp chị người làm sửa soạn bữa cơm, điều mà từ trước tới giờ, ít khi nào xảy ra. Mẹ nàng thường nhìn thái độ phá phách của nàng với cặp mắt đầy bao đung. Nhưng rồi bà lại chợt buồn :

– Không hiểu rằng nó vui được bao lâu ?…

Tâm và Dương lại sống cuộc đời như ngày xưa, cái ngày mà mỗi buổi sáng, ngồi ngoài đầu hè Phòng Hành Quân, nhin dáng còm cõi của người trung sĩ Bưu tín viên, hờ hững bỏ từng lá thư vào hộc. Nhưng có lẽ chỉ có Tâm là còn giữ được tâm trạng, tính tình ngày xưa. Còn Dương đã thấy đời mình hơi đổi khác rồi…

Những ngày nghỉ, Tâm rủ chàng về nhà chơi. Khi tới vùng Bà Chiểu, thì hai người chia tay. Dương muốn về thăm Phượng, trước khi về nhà Tâm gặp Thư Hương. Những lúc thấy Tâm về một mình như thế, Thư Hương lại hỏi săn, hỏi đón về Dương. Mặt Thư Hương thoáng một chút hờn giận, khi nghe Tâm nói rằng Dương về Phú Nhuận. Tâm cũng muốn nhân cơ hội này nói với Thư Hương về câu chuyện mà Dương đã nhờ chàng buổi tối ngồi uống rượu trên mặt sông lấp loáng ánh đen. Nhưng nhìn cái bụng lê thê của em gái. chàng không nỡ, chỉ nói đùa :

– Cứ làm như chồng thật của mình ? Săn sóc kỹ thế !

Thư Hương cãi lại :

– Thì em cũng săn sóc anh như thế. Khi nào mà thấy anh Dương về một mình, thì em cũng hỏi thăm về anh chứ bộ không sao ? Anh hay anh Dương thì cũng vậy.

Thư Hương, ngoài miệng nói như thế, nhưng Tâm hiểu rằng không nên tin ở Thư Hương. Từ ngày được biết là Thư Hương có vẻ yêu Dương, chàng thường để ý tới hành động của em gái. Lúc trước, quần áo của Tâm và Dương thay ra, hai người đã dặn chị người làm mang đưa ra thợ giặt.

Lúc về sau, lấy cớ rằng tốn tiền, những bộ quần áo ấy để ở nhà giặt lấy. Chàng vẫn tin tưởng rằng, công việc giặt quần áo như thế, là công việc chị người làm, không ngờ một hôm chàng bắt gặp Thư Hương giặt và ủi quần áo cho Dương, đúng như một người vợ hiền. Chàng thấy lòng rưng rưng và xót thương cho cô em gái. Nó thèm có một hạnh phúc. Những ngày vừa qua, cảnh sống vợ chồng như hằn sâu vào trong trí, để rồi làm cho nó mê muội, chụp vội lấy cái ảo ảnh hạnh phúc. Chàng không muốn kể cho Dương nghe câu chuyện đó.

Dù muốn cho thời gian qua mau, hay không muốn cho thời gian bước đi, thì thời gian cũng vẫn qua. Trời đất vẫn một ngày hai lần sáng tối. Những tờ lịch trên tường cứ rụng dần. Và rồi cũng phải tới ngày Thư Hương nở nhụy khai hoa.

Người con gái ấy chưa có một kinh nghiệm nào về sinh nở. Được một người bạn có chồng con như Hằng, thì cái bà nội Hằng ấy, chẳng có coi việc gì là quan trọng. Theo như Hằng nói, thì việc sinh đẻ cũng như việc đi cầu. Chỉ hơi táo bón một tí. Mấy người con gái cười vang, cho là Hằng nói phịa, nhưng kẹt một nỗi là trong đám đó, chỉ có một mình Hằng là đã được biết thế nào là cái bàn đẻ. Còn mấy cô kia thì mù tịt. Chỉ có Thư Hương là sắp sửa khai mạc một cuộc đời.

Hằng đã dặn Thư Hương :

– Đừng có sợ, đừng có để ý tới cái bụng của mình nữa, thì đẻ mới không đau. Thư Hương đừng lo lắng quá. Chỉ cần đi thăm thai cho đều đặn.

Thư Hương nghe lời Hằng, yên chí rằng cứ đủ ngày, đủ tháng, là nó phải tụt ra. Ấy thế là Thư Hương phây phây đùa nghịch. Vác cái bụng vào trường Đại Học Sư Phạm, chẳng có một tí tẹo nào mặc cảm. Nhiều cô bạn học cùng lớp đã khen Thư Hương là độ nầy có da có thịt, lúc cười thì cả đôi mắt cũng cười theo. Mà Thư Hương cũng nhận thấy, sau này, về nhà ở với mẹ, nàng ăn khỏe và ngủ khỏe thật…

Thư Hương đi nhà hộ sinh vào một ngày chủ nhật. Buổi trưa hôm đó, nàng thấy một cơn đau khác lạ trong bụng. Nàng cũng tưởng rằng, chỉ là một cơn đau bụng thường, và cho là buổi sáng, nàng đã xơi hơi nhiều món bún ốc của bà ba Bủng. Chỉ có một lát sau, cơn đau bụng qua đi, nàng lại vẫn có thể ngồi vào bàn ăn, ngồi cho tới lúc mọi người đã đứng lên hết. Nàng lại còn nói đùa với Tâm được vài ba câu khi thấy Tâm ngồi cứ như ỳ ra, không muốn nói chuyện, và nói trêu rằng chắc anh Tâm nhớ vợ Dương. Hôm nay, Dương phải trực nên Tâm về có một mình.

Nhưng lúc về phòng, Thư Hương lại nổi cơn đau bụng. Đợi cho cơn đau vừa bớt, nàng dò dẫm ra ngoài nhà với mẹ. Bà Phủ vẫn điềm tĩnh, sau câu nói “tới ngày rồi đấy”, là bà kêu chị người làm nấu cho Thư Hương một nồi nước nóng để Thư Hương gội đầu và tắm rửa sạch sẽ. Phải nằm cả tháng không được tắm, nên phải tắm trước đi… Thư Hương ngoan ngoãn nghe lời mẹ. Thấy Tâm bỏ giấc ngủ trưa, ra nhà ngoài nghe chuyện, nàng nói với Tâm :

– Anh báo tin cho anh Dương dùm em…

Tâm chớp đôi mắt ngái ngủ :

– Để làm gì ?…

– Để anh Dương đi khai dùm em cái giấy khai sinh…

Đấy chỉ là cái cớ để cho Dương về vì Thư Hương cần có mặt của Dương. Ngày sinh đẻ của người vợ, có được mặt người chồng cũng vẫn hơn, dù người chồng ấy chỉ là người chồng hờ… Mẹ Tâm đi xếp quần áo và tã lót vào trong rnột cái va-li, để cho Thư Hương vào nhà hộ sinh.

Tâm đi vào phòng mình, hối hả mặc quần áo. Thấy chàng đi ra cửa, Thư Hương hỏi:

– Anh đi đâu vậy ?…

– Anh đi gọi điện thoại cho thằng Dương…

Thư Hương dặn tiếp :

– Anh nhớ gọi điện thoại tới nhà hộ sinh, giữ phòng cho em nữa đấy nhé. Anh tìm số điện thoại của nhà hộ sinh trong điện thoại niên giám. Mau mau lên, không có em đẻ ra nhà là anh phải làm bà mụ đấy.

Tâm vội vã đi tới phòng điện thoại công cộng ở đầu đường. Con đường đầu ngõ hẻm nhà Tâm, không thiếu gì những nhà xuất nhập cảng, hay những cửa hàng lớn có điện thoại, nhưng Tâm không muốn nhờ vả ai. Ngay bên cạnh nhà chàng, là nhà một ông lớn mà Tâm chắc rằng phải có tới hai ba cái máy nói, ấy vậy mà Tâm vẫn đi tới phòng điện thoại công cộng. Tính của Tâm là như thế. Chàng không muốn làm phiền tới ai.

Ngày trước, bố Tâm cũng định mắc một cái điện thoại ở trong nhà cho tiện việc giao thiệp, nhưng Tâm và Thư Hương đã tận tình phản đối. Người phản đối nhiều nhất là Tâm. Ngồi ở phòng Hành Quân Phi Đoàn, đã khổ sở gần như muốn điên cái đầu vì đủ các thứ điện thoại, nay về đến nhà nghỉ ngơi lại còn bị phá phách vì những tiếng vô duyên ấy, thì thật không còn gì khổ hơn. Bởi vậy, bố Tâm đành chịu thua và ông cứ tiếp tục đi chơi lang thang, rất ít khi ở nhà.

Tâm đi chừng gần nửa giờ đã trở về nhà. Đẩy cổng bước vào, chàng thấy ở trong nhà cũng chẳng có gì khác lạ. Chàng nhè nhẹ xoay nắm cửa. Vẫn thấy Thư Hương còn ngồi ở ghế, nhưng mặt tái đi nhiều. Thấy Tâm vào nhà, nàng gượng cựời:

– Xong rồi chứ anh ?

– Ừ xong rồi. Đã gọi cho thằng Dương. Nó về ngay bây giờ. Nhà hộ sinh cũng dành phòng sẵn cho Thư Hương. May cho cô là có một bà đẻ vừa về nhà. Cô chưa đi sao ?

– Em còn chờ mẹ.

Bà Phủ từ phòng Thư Hương chậm rãi bước ra. Vẻ thản nhiên của mẹ làm cho Tâm ngạc nhiên. Chàng thấy rằng chàng còn thua xa mẹ. Trường hợp mà Thư Hương đau như thế, nếu chỉ có chàng ở nhà, có lẽ chàng đã lúng túng nhiều lắm. Chàng hỏi mẹ :

– Mẹ chưa đưa em Thư Hương đi ?

Bà Phủ đưa tay lấy hộp trầu :

– Cứ thong thả, có cái gì mà vội vã. Đừng có làm vậy mà em nó sợ. Thư Hương chưa đau lắm. Mới có một giờ một lần. Khi nào đau cứ năm phút một lần, đưa đi nhà hộ sinh cũng vẫn đủ thời giờ. Nói chuyện cho em nó quên đi…

Thư Hương lại nổi cơn dau. Nàng nắm chặt lấy ghế, cong người lên. Chiếc quạt máy quay tít, trong nhà mát lạnh, mà Tâm thấy trán Thư Hương lấm tấm vài giọt mồ hôi. Chàng thấy lòng dâng lên nỗi xót thương tất cả những kiếp sống của đàn bà, phải đau đớn khi dâng cho đời một mầm sống.

Cơn đau chợt đến rồi chợt đi cũng mau. Thư Hương thở một hơi dài khoan khoái. Từ hơn một tháng nay, nàng đã phải tới nhà hộ sinh tập thở, tập những động tác khi lên bàn đẻ. Chất tái trên mặt Thư Hương vẫn còn phảng phất. Bà Phủ lại nói:

– Càng ở nhà lâu, càng tốt. Tới nhà hộ sinh Thư Hương sẽ chứng kiến những cảnh đẻ khó, tiếng kêu la, tiếng khóc của con nít, chẳng có lợi ích gì. Theo mẹ thấy, thì Thư Hương sinh nở cũng dễ, không kkó lắm đâu. Nhưng cũng nên đi là vừa.

Rồi bà gọi chị người làm nhờ kêu dùm chiếc tắc-xi và mang dùm chiếc va-li của Thư Hương ra cổng. Giọng của bà Phủ nói với chị người làm vẫn từ tốn, ung đung, đầy chất sang cả quí phái. Thư Hương lại hỏi Tâm :

– Anh có chắc anh Dương về không ?…

Tâm lơ đãng :

– Nó phải về chứ…

Chàng tránh không nhìn vào đôi mắt khắc khoải của Thư Hương. Những giây phút này chàng thấy hình như em gái chàng chỉ còn nhớ tới Dương, nhắc tới Dương luôn luôn. Chị người làm đã vào đứng bên cạnh bà Phủ :

– Xin mời bà và cô…

Thư Hương theo mẹ ra khỏi nhà. Căn nhà thật vắng lặng, khi chỉ còn lại có một mình Tâm.

Tâm không theo mẹ và em gái tới Nhà Hộ Sinh. Người đàn ông chỉ có thể đưa vợ đi đẻ. Đưa em gái đi, trông kỳ cục lắm. Để mẹ chàng theo Thư Hương là đủ rồi. Hơn nữa, chàng còn ở lại nhà để chờ Dương.

Không hiểu thằng Dương đã về chưa ?… Tâm thắc mắc như vậy. Lúc chàng gọi điện thoại lên Biên Hòa, vì phải qua đến hai ba hệ thống tổng đài, nên chàng nghe được tiếng còn, tiếng mất. Có lẽ Dương cũng vậy. Hai kẻ ở hai đầu giây nói, cách nhau hàng chục cây số, đã vận dụng hết gân cổ để la vào cái máy. Nhưng chắc Dương đã nghe thấy đủ câu mà chàng muốn nói rồi..

Thật tình thì Dương cũng đã nghe được hết. Dương ngồi ở đây, trong Phòng Hành Quân, chỉ nghe tiếng máy lạnh chạy rì rầm và tiếng chuông điện thoại. Đủ tất cả các loại chuông điện thoại. Đủ tất cả các loại chuông. Có tiếng kêu lóc cóc như gõ mõ. Có tiếng rền vang như đồng hồ báo thức. Có tiếng rì rầm như tiếng dế kêu trong đám cỏ. Ngồi ở đây thật buồn. Ngồi cạnh Dương lại là thằng An thi sĩ, thì thật không còn cái gì có thể nản hơn được nữa.

Lần chuông điện thoại mà Tâm gọi reo vang, là lúc chàng định đứng dậy, đi ra hành lang để đón một chút gió chiều nơi phi trường. Vào lúc này, trời thương nổi những cơn gió mạnh, tuy rằng nóng bức, nhưng vẫn còn hơn là lúc im gió buổi trưa. Vừa đứng lên thì chuông điện thoại reo, cầm lên, chàng nghe thấy một tiếng mở đầu thật nhỏ, như từ nơi nào xa lắm vọng tới. Chàng phải bịt chặt lấy một bên tai và hét vào trong máy :

– Ai đó ?…

Mặt chàng chợt tươi lên :

– À, Tâm đó hả ?… Có chuyện gì vậy mầy ?…

Trong lúc Dương lắng nghe tiếng Tâm nói từ đầu giây bên kia, thì An thi sĩ cáu kỉnh :

– Mới xa nhau từ chiều hôm qua mà đã bày đặt gọi điện thoại. Vác xe chạy mẹ lên đây có được không ?

Dương nhìn An thi sĩ, xua tay :

– Thôi mầy, để tao nghe… Không, tao nói với thằng An. Cứ tiếp tục đi mầy..

Tâm chỉ nói với Dương vài câu vắn tắt. Như vậy quá đủ rồi. Lúc chàng đặt điện thoại xuống thì An thi sĩ hỏi :

– Chuyện gì vậy?

Dương thở dài:

– Vợ đẻ.

An thi sĩ reo lên :

– Thế thì nhất rồi còn gì. Mày có thể về nhà ngay bây giờ. Để tao “gồng” cho. Cũng còn có vài ba giờ nữa thì có đứa lên thay rồi. Về đi mầy !…

– Cảm ơn mầy nhiều lắm !

Dương nói với thằng An bằng một giọng thản nhiên. Không hiểu sao chàng lại có thể khách sáo với bạn bè như thế. Chậm chạp, chàng xếp lại vài ba cuốn sổ trực, lấy cuốn truyện kiếm hiệp, rồi mở cửa phòng :

– Mày để ý dùm tao…

An cười vang, đi theo Dương ra ngoài :

– Kể như xong… Mày nên về sớm. Nhưng nhớ đừng theo vợ tới nhà hộ sinh đấy nhé !

– Tại sao vậy?…

– Mày không nhớ câu chuyện thằng Hậu nó kể à?… Lúc vợ nó đẻ, nó ngồi ngoài chờ. Khi thấy vợ ở trong phòng sanh, rặn đẻ, ở ngoài nó cũng bắt chước vợ. Nhưng vợ nó còn có đứa con ở trong bụng để lòi ra, chứ nó thì làm sao mà có được. Kết quả là thiên hạ đều phải bịt mũi và cười đến đau cả bụng…

Dương đi ra đến xe rồi mà vẫn còn nghe thấy tiếng cười của An. Nhờ câu chuyện mà An kể, chàng mới nhớ tới vợ chồng Hậu và Hằng. Có lẽ cũng nên ghé qua, báo tin cho vợ chồng nó biết. Chàng đạp máy xe rồi lái về phía trại gia binh. Nắng về xế chiều, chiếu vào lưng áo như muốn làm phỏng da. Chàng phải đi lối tắt để núp dưới bóng mát của những tàng cây cao su xanh mướt.

Chàng gặp Hằng đang ngồi trên ghế đọc một tờ tuần báo. Khi được Dương báo tin về Thư Hương, thì Hằng lại cuống quít hốt hoảng hơn cả mọi ngưòi.

Nàng đặt ngay tờ báo xuống, lay vai Hậu đang nằm ngủ say trên chiếc giường gần đó:

– Dậy đi anh… Chúng mình về Sài gòn.

Hậu xoay mình nằm quay mặt vào tường, lại tiếp tục ngủ, Hằng bực mình quá, lay mạnh hơn :

– Dậy đi !…

Hậu mở hé một mắt :

– Làm gì mà ồn ào thế…

Nhìn thấy Dương đứng sừng sững ở giữa nhà, chàng chống tay uể oải ngồi dậy :

– Cả một tuần lễ, chỉ được có một buổi trưa chủ nhật để ngủ bù lại cho cả bảy ngày mà cũng không yên. Có chuyện gì vậy Dương ?…

Hằng nói luôn :

– Thư Hương đi sanh…

– Có vậy mà cũng phải làm ồn ào… Thì mang cái bụng chửa chán rồi là sanh đẻ chứ có cái gì mà phải rối lên. Cô cứ làm như cô có thể đẻ dùm được cho người ta.

Hằng đặt nặng người xuống ghế.

– Thì mình cũng phải về, coi xem có thể giúp được gì không ? Dầu sao thì mình cũng kinh nghiệm hơn.

– Thôi, tôi xin cô. Đấy chỉ là một cớ để cho cô về Sài gòn. Muốn về chơi thì cứ về, lại còn bày đặt.

Nghe Hậu nói vậy, Dương mới chợt hiểu. Biên Hòa cách Sài gòn chỉ có ba chục cây số. Những ngày nghỉ, nếu không về Sài gòn chơi, thì hình như thấy thiếu thốn. Cả một tuần lễ ấy gần như không còn nghĩa lý.

Những lúc về sau này, vì muốn tiết kiệm tới mức tối đa, nên vợ chồng Hậu và Hằng ở lại Biên Hòa cả những ngày chủ nhật. Hậu thì vì cả một tuần lễ mệt nhọc, có thể làm cho ngày đó qua đi bằng cách ngủ liên miên, nhưng Hằng, cứ nhìn thấy ở chung quanh trống vắng, thiên hạ đã bỏ đi hết, nàng lại thấy buồn một cách lạ lùng. Nàng cũng muốn về Sài gòn. Chuyện đẻ của Thư Hương cũng làm cho nàng sốt ruột, nhưng đó cũng là một cái cớ để mà đi khỏi nơi đây, trong những lúc thật buồn như buổi chiều hôm nay.

Dương thấy lúc này, chàng phải xen vào câu chuyện :

– Thôi, tụi mầy để mai hãy về. Có lẽ ngày mai, tui nó sẽ về thăm đông lắm. Thằng An nó có xe hơi, chúng mầy có thể quá giang.

Nhìn Dương vẫn đứng ớ giữa nhà, Hằng hơi thẹn vội nói :

– Từ nãy tới giờ vẫn quên, chưa mời anh Dương ngồi. Thì ngồi xuống một chút đã.

– Thôi, xin phép chị. Tôi phải đi bây giờ.

Hậu đã tỉnh ngủ hẳn. Chàng bước xuống giường, tới bắt tay Dương rồi nói:

– Ừ, thì mầy đi về… Nhớ cho chúng tao gởi lời thăm. Ngày mai, tụi tao về.

Nhìn thấy Hậu, Dương lại nhớ tới câu chuyện mà An kể cho chàng nghe hồi nãy. Chàng ghé tai Hậu nói thầm :

– Tao không vào nhà hộ sanh với Thư Hương đâu. Tao sợ sẽ giống mầy rồi lấy quần đâu mà thay…

Nghe Dương nhắc lại câu chuyện ấy Hậu mỉm cười. Những tên đàn ông dẫn vợ tới nhà hộ sinh, thật là phải chịu đựng tất cả mọi tâm trạng. Nào là vui, buồn, lo sợ. Tiếng người đàn bà la hét trong cơn đẻ khó, làm cho lòng người chồng se lại và tràn ngập nỗi xót thương. Khi tiếng khóc của đứa trẻ còn non nớt vang lên vài tiếng, cũng là tiếng reo vui trong lòng người chồng.

Nhìn vợ nằm trên chiếc bàn có bốn bánh xe, người phủ vải trắng, được đẩy về phòng, người đàn ông đi theo mà có cảm tưởng như đi sau một người chết, dù rằng đây là bắt đầu một mầm sống chào đời. ” Trai nuôi vợ đẻ gầy mòn, gái nuôi chồng bệnh, béo tròn cối xay”. Lời các cụ đã nói, quả thật không sai.

Hậu tiễn Dương ra ngoài cửa :

– Có chuyện gì, sinh trai hay sinh gái, mầy nhớ nhắn thằng Tâm nói lại cho chúng tao nghe.

Đường từ Biên Hòa vầ Saigon có hai lối. Một lối chạy theo xa lộ, con đường thật nhẵn, thật êm. Nhưng Dương vẫn thích con đường cũ hơn. Hai chiếc cầu bắc ngang sông Đồng Nai, đối với Dương và bạn bè vốn có nhiều kỷ niệm. Những người lính gác cầu hình như cũng quen mặt. Nhìn thấy Dương, họ vẫn mỉm cười, gật đầu chào. Chàng thích nhất những khúc đường chạy song song với đường xe lửa. Nhiều khi, chàng chạy đua với xe lửa, để nhìn những khuôn mặt ló ra ngoài cửa sổ. Sinh hoạt trên con đường cũ, vẫn không có gì thay đổi vì đi đi, về về, hàng ngày có nhiều chuyến xe lô, xe đò.

Đã vài lần, chàng thử đi về theo nẻo xa lộ. Không khí cũng có mùi khác lạ. Không thơ mộng như con đường cũ, có làng mạc, có nhà cửa ngay ven đường. Chàng không được nhìn thấy bóng mình ngã dài trên đường, không được đi vào cái mát lạnh của vườn cao su Thủ Đức, không nghe được những tiếng đồng quê vọng về từ đồng ruộng. Ở xa lộ chỉ thấy những sự vội vã, hối hả. Còn đây là con đường của riêng chàng. Buổi chiều, lúc trở về, chàng còn thấy cả những con nhện giăng mau màng lưới trên những cột đèn. Và sự chờ đợi dưới chân mấy cây cầu, đối với chàng, là lúc nghỉ ngơi, thảnh thơi và vui thú.

Từ nhà Hậu ra, chàng chạy xe chầm chậm, vì Dương thấy rằng không có gì làm cho chàng phải vội vã. Dù Thư Hương chưa vượt cạn hay đã xong xuôi rồi, thì sự có mặt của chàng cũng chỉ thế thôi. Chàng chẳng giúp ích gì cho Thư Hương. Hơn nữa, ở nhà đã có mẹ Tâm, đã có Tâm, như thế cũng đã là quá đủ. Qua hai cái cầu rồi, chàng mới chợt nhớ ra rằng, đã không dặn anh chàng An thi sĩ xin phép cho chàng nghỉ vài ngày.

Nhưng chàng chắc rằng anh chàng An thi sĩ sẽ không quên khoe câu chuyện “vợ thằng Dương” đẻ, để rồi cả lũ kéo về thăm, rồi tới ngày đầy tháng, thế nào cũng đòi ăn, đòi uống. Cái gì chứ việc đòi ăn uống, thì lũ bạn bè chàng vẫn coi như đó là điều bắt buộc

Chàng mỉm cười, nhìn lũ trẻ chăn trâu đứng nô đùa trong ngôi mộ Chú Hỏa, để cảm thấy thật vui vẻ và yêu đời.

Bánh xe của chàng vẫn lăn đều như suốt con đường. Vùng suối Lồ-ồ, vùng Linh Xuân thôn đã vượt qua. Bưổi chiều thật êm và thật mát. Chàng bỏ chiếc mũ “dô-kề” vào túi treo ở dưới chân, cho làn gió chiều thổi bay tung mái tóc, để hưởng hết hương vị của nắng của gió. Từ Thủ Đức chạy về cầu Bình Lợi, con đường thơ mộng hơn, với một con ngòi chạy dọc theo đường, có những căn nhà tranh với những hàng cau thẳng vút.

Nhiều khi, chàng và Tâm đã ngừng xe ở đây, qua chiếc cầu nhỏ đi bộ đọc theo con đường mòn mọc đầy những cây dừa nước, hay ngồi nhìn những con cá nhỏ, tung tăng lội ngược dòng. Tâm thường nói với chàng rằng dòng “tiểu khê” này chỉ thiếu có vài ba cành liễu thướt tha nữa, thì đúng là nơi mà Thúy Kiều gặp Kim Trọng. Gần con ngòi đó, cũng có vài ba ngôi mộ, để hoang phế, không người săn sóc mà Tâm cho rằng trong đó, thế nào cũng có một ngôi mộ của nàng Đạm Tiên, một em đĩ chết vì bệnh lậu hay giang mai.

Có một buổi chiều, nhìn thấy hai cô gái thấp thoáng ở một chiếc nhà tranh, Tâm đã xông tới định đóng một vở tuồng Kim Trọng gặp Thúy Kiều, Thúy Vân. Nhưng hỡi ôi, Thúy Kiều, Thúy Vân của chàng Kim Trọng Tâm, nhìn xa thì tưởng là xấu, tới gần thì xấu thật, mà nhìn kỹ thì xấu quá. Ấy thế mà Tâm cũng nói được vài ba câu rất ư là văn hoa, làm cho Dương phải ôm bụng mà cười.

Cứ nghĩ đến Tâm, thì Dương lại thấy vui. Và chàng lại không thấy hối hận về chuyện Thư Hương. Nghĩ tới đây, chàng lại thấy nao nao, nghĩ rằng bây giờ chắc Hương đang nằm trên bàn sanh, đau đớn trong cơn sinh đẻ. Chàng thương Thư Hương quá, nhưng cái thương ấy là thương một cô em gái.

Chỗ này, con đường chạy song song với đường tàu. Tiếng còi hú đằng sau lưng, rồi con tàu xình xịch chạy qua mặt chàng, bánh sắt quay nhiều vòng ngay ngang tầm mắt.

Đoàn tàu chạy qua, để lại trong không gian vương vương một chút khói than. Đầu cầu bị chặn lại. Xe cộ đậu nối đuôi, đứng chờ qua cầu. Tiếng rao hàng lảnh lót của cô nàng bán mía ghim. Tiếng ly chạm nhau vội vã, dáng hối hả của những chú nhỏ bán nước trà cho khách hàng ngồi trên xe lộ, xe đò, vẫn không khác gì những ngày cách đây vài năm, chàng mới đổi lên Biên Hòa kỳ trước, hay đi về Saigon bằng xe đò.

Chàng vượt qua đoàn xe, đậu lên hàng đầu cùng với những xe hai bánh.

Qua khỏi chiếc cầu là đã vào vùng Gia Định. Lát nữa đây, chàng sẽ tới ngã ba Bà Chiểu. Chàng phân vân không biết là mình nên quẹo trái hay quẹo phải. Rẽ về phía trái là về hướng nhà Thư Hương. Quẹo phía phải là đi về Phú Nhuận, nơi nhà Phượng. Chàng quyết định sẽ tới nhà Phượng trước, báo tin cho Phượng biết là Thư Hương đã được đưa tới nhà hộ sinh. Chàng cũng biết rằng như thế là không phải với Tâm và Thư Hương. Tâm đã gọi chàng về, có nghĩa là cần tới sự có mặt của chàng.

Nhưng rồi chàng lại an ủi rằng, chàng sẽ mang Phượng vào nhà hộ sinh, trông nom cho Thư Hương có bạn bè nói chuyện, đỡ cho mẹ Tâm phải thức khuya mệt nhọc, trông nom cho con gái. Chàng lái xe đi về ngã Phú Nhuận.

Lần nào cũng vậy, mỗi khi trở về Xóm Đạo nơi mà chàng sống cả một năm ở đó, chàng lại bâng khuâng. Con đường vẫn không đổi khác. Chàng chỉ thấy con đường hình như hẹp hơn, vì nhà nào cũng cố lấn ra ngoài một chút hành lang nơi trước cửa.

Con đường tàu, có vẻ nhiều rác rưởi hơn, và vẫn có những đứa con nít nô đùa nhởn nhơ ngay giữa đường tàu, coi thường nguy hiểm. Chàng đi qua căn nhà cũ. Trong nhà, vọng ra những tiếng cầu kinh rì rầm. May không gặp bà chủ đứng trước cửa, nếu không chàng cũng mất đi chút thì giờ để trả lời những câu hỏi xã giao.

Chàng gõ cửa nhà Phượng, và được Phượng ra mở cửa. Đôi mắt Phượng sáng lên ánh vui mừng :

– Hôm nay anh mới về ? Phượng chờ anh cả một buổi chiều hôm qua…

– Chiều qua và hôm nay, anh phải trực hành quân. Anh quên không cho Phượng biết.

Rồi Dương nhìn vào trong nhà :

– Thiên hạ đi đâu hết cả rồi ?

Phuợng mở tung hai cánh cửa sổ :

– Tất cả đi nhà thờ dự lễ nguyện chiều chúa nhật. Chỉ có Phượng ở nhà. Nhờ thế mà Phượng được ngủ một giấc dài, đến bây giờ mới thức dậy.

Dương đi vào nhà, ngồi xuống ghế xa-lông nơi phòng khách. Dương vẫn giữ ý như vậy. Khi nhà chỉ có một mình Phượng, chàng không vào trong nhà và chỉ nói chuyện với Phượng nơi phòng khách. Phượng dẹp vội mấy cuốn báo trên mặt bàn, xếp xuống ngăn dưới của chiếc bàn, rồi bảo Dương :

– Chờ Phượng một chút !

Dương mỉm cười, khẽ gật nhẹ đầu, rồi đốt một điếu thuốc lá. Chàng nhìn xuống tấm kính đặt trên mặt bàn, nhìn thấy mờ mờ khuôn mặt mình với làn da sạm đen và đôi mắt mệt nhọc. Chàng tựa lưng vào chiếc ghế, duỗi thẳng hai chân, thở ra những làn khói dài trên trần nhà. Phượng vào trong nhà, rửa mặt và chải sơ qua lại mái tóc. Nàng đi ra, ngồi xuống trước mặt Dương, bàn tay đỡ lấy má, đăm chiêu nhìn Dương :

– Hồi này anh hơi gầy đi.

– Nhưng mà khỏe, Phượng đừng lo. Phượng để đành những sự lo lắng ấy cho ngày sau. Chỉ chừng vài ba tháng nữa là Phượng phải lo cho anh thật nhiều.

Phượng cúi đầu xuống để cho mớ tóc xõa xuống, che lấp hẳn cả khuôn mặt :

– Không biết còn bao nhiêu lâu nữa ?

Dương ngồi thẳng dậy :

– Sắp sửa rồi. Anh báo cho Phượng biết một tin mừng. Thư Hương đi đẻ sáng hôm nay…

Như một bầu trời tăm tối loé lên ánh bình minh, như một khu rừng im vắng, bỗng vang lên tiếng hót của một loài linh điểu, khuôn mặt Phượng vương nhiều nét u sầu vụt như hoan hỉ. Nàng đứng ngay lên:

– Thế thì Phượng phải vào ngay nhà hộ sinh với Thư Hương.

– Ai coi nhà cho Phượng ?

– Để mặc đấy ! Khóa cửa lại, gửi chìa khóa cho bà hàng xóm. Anh chờ Phượng năm phút, để cho Phượng sửa soạn lại một tí dung nhan.

Phượng đưa vội bàn chân xuống tìm kiếm đôi dép. Nàng có thói quen ngồi ghế xa-lông là đưa cả hai chân lên, hai tay ôm lấy đầu gối. Trong lúc vội vã, Phượng xỏ lầm cả dép, chân nọ lẫn vào chân kia.

Nhưng khi nàng vừa đứng lên, Dương đã gọi Phượng, giọng thật dịu dàng :

– Phượng !

– Gì vậy anh ?

– Phượng ngồi xuống đã. Theo anh thì Phượng chẳng cần phải hấp tấp như thế. Lúc Tâm gọi điện thoại cho anh là lúc xế trưa. Anh phóng xe chạy về ngay. Có lẽ bây giờ, Thư Hương chỉ mới vừa tới nhà hộ sinh. Mai Phượng vào tới Thư Hương cũng vừa.

Phượng vẫn đứng, chưa chịu ngồi xuống ghế. Cái náo nức của nàng bị Dương làm cho xẹp xuống. Nàng tần ngần nhìn xuống chân, rồi cái vẻ yêu đời vừa mới thoáng hiện hồi nãy, lại chợt biến đi, như một ánh nắng hiếm của mùa đông, Phượng uể oải lê từng bước chân nhẹ vào nhà :

– Để Phượng pha cho anh ly nước.

– Không cần, Phượng ạ. Phượng hãy ngồi xuống đây.

Phượng lại trở về chỗ ghế cũ, ngồi xuống, rồi vẫn với cái tư thế đặc biệt, ngồi mà hai tay ôm lấy đầu gối, Phượng hỏi Dương:

– Tại sao anh lại không muốn cho Phượng vào với Thư Hương lúc nầy ?…

Dương nhìn bâng khuâng vào bức tranh treo trên ttrờng :

– Anh muốn tránh cho Phượng một xúc động. Hồi anh còn nhỏ, thường nghe mẹ anh nói, con gái không nên tới chỗ đàn bà đang đau đẻ. Vì như thế sẽ sợ hãi, rồi về sau này, có chồng, sự sinh nở sẽ khó khăn vì sự sợ hãi nó ám ảnh. Anh không biết rằng mẹ anh nói có đúng không nhưng tránh thì vẫn hơn.

– Phượng cám ơn anh.

Câu cám ơn của Phượng, Dương nghe sao mà nhạt nhẽo và khách sáo. Chàng có cảm tưởng như lưỡi dao sắc chạm vào một chất nhám. Rồi hai người ngồi im lặng, không nói gì, mà cũng không nhìn nhau. Hồi lâu Dương mới hỏi:

– Hồi nầy, Phượng khỏe không ? Anh trông Phượng có vẻ hơi gầy đi và ít nói hơn. Không hiểu rằng Phượng có điều gì muốn dấu anh ?

Phượng chỉ chịu đựng được có thế. Sao bây giờ anh mới hỏi Phượng điều nầy ? Anh có biết bao nhiêu đêm nay, Phượng không ngủ được không ?

Nỗi lo âu, thắc mắc lúc nào cũng như dày vò Phượng thường trực, theo đuổi Phượng những lúc thức, lúc ngủ, lúc ăn, ngay cả những lúc đưa những bước chân thẫn thờ đi trên hè phố. Phượng muốn dấu anh, đúng như vậy, vì có cho anh biết, cũng không ích lợi gì. Mà những điều thắc mắc của Phượng, chẳng cần nói thì anh cũng biết rồi. Nỗi lo lắng thường trực của Phượng, chắc anh cũng chẳng lạ gì, Phượng sợ mất anh. Phượng chỉ sợ một điều là mất anh.

Phượng đăm đăm nhìn Dương như muốn thu lấy hết tất cả hình ảnh của Dương, cái nhìn thật khắc khoải đến thê thảm. Rồi Phượng oà lên khóc.

Hai bàn tay Phượng ôm lấy mặt, đôi vai run lên theo từng nhịp những tiếng nức nở. Rồi Phượng thốt lên.

– Em khổ quá, Dương ơi!

Chẳng bao giờ, Phượng xưng em với Dương, nhưng tới lúc nầy, Phượng mới lại thấy mình nhỏ bé quá, yếu đuối quá… Vì nhiều lúc, nàng hay suy nghĩ để tìm ra những thí dụ lẩm cẩm.

Thí dụ như Thư Hương, sinh nở xong rồi mẹ tròn con vuông, nhất định không chịu ly dị với Dương. Thì cũng phải đành chịu chứ biết làm sao. Rồi tới một lúc nào đó, Phượng phải cắt đứt mối tình với Dương. “Chớ lấy vợ, chồng người” đó là một trong mười điều răn của Chúa. Dù sao thì Dương cũng là chồng Thư Hương, bởi thế Phượng không thể nào làm trái với lời răn của Chúa. Nghe tiếng em của Phượng, Dương cũng thấy như muốn lặng người đi, phải quay mặt ra đường để tránh nhìn cảnh Phượng ngồi khóc. Chàng nói với Phượng :

– Chúng mình sẽ chờ một thời gian cho Thư Hương mạnh khỏe, nói về chuyện đó với Thư Hương. Anh chắc rằng Thư Hương cũng là người biết điều. Nhất là có thêm lời của bác Phủ, của Tâm.

Lại phải chờ đợi, lúc nào cũng chỉ nói đến chờ với đợi. Lúc trước thì chờ tới ngày Thư Hương sinh nở, bây giờ lại phải chờ tới ngày Thư Hương khỏe mạnh. Phượng muốn gào lên rằng, Phượng không thể chờ đợi được nữa. Mối tình của Phượng và Dương, kể từ lúc bắt đầu, cho tới bây giờ, là sáu năm. Trong sáu năm trời ấy thì buồn nhiều hơn là vui, xa cách nhiều hơn là gần gũi, chờ đợi nữa, thì chờ đợi cho tới bao giờ…

Dương thoáng thấy bóng áo dài của Yến, và Loan đi về từ đầu phố. Chắc là buổi lễ nguyện đã chấm dứt. Hai người con gái ấy, tay cắp một cuốn kinh, đang lững thững bước về nhà với những bước chân thật nhẹ nhàng, bình thản. Dương nhắc Phượng :

– Chị Yến với Loan về…

Hình như Phượng không nghe thấy câu nói của Dương, vẫn gục đầu trên gối. Chị Yến và Loan đã bước vào nhà. Nhìn thấy cảnh đó, Loan la lên :

– Buổi chiều chủ nhật mà ngồi khóc, thì chẳng có sự vô lý nào bằng. Có chuyện gì vậy anh Dương ?

– Hôm nay, Thư Hương đến nhà hộ sinh.

Yến reo lên :

– Con trai hay con gái đấy Dương ?

– Tôi cũng chưa biết vì chưa ghé qua nhà. Được Tâm gọi điện thoại, là chạy về đây ngay.

Yến hỏi thăm Dương về chuyện, ở nhà hộ sinh nào, số phòng bao nhiêu.

Điều này thì Dương cũng mù tịt, vì chàng cũng có biết gì đâu. Yến bĩu môi chê ngay Dương là một ông chồng hạng bét. Phượng đứng lên đi vào trong nhà và cả Yến, Loan cũng vào theo. Nơi phòng khách chỉ còn trơ lại có một mình Dương. Chàng nói vọng vào trong nhà :

– Tôi đi đây!….

Tiếng của Yến nói ra từ trong phòng tắm :

– Sáng mai nhớ tới cho biết tin tình trạng sức khỏe của Thư Hương. Con trai hay con gái ? Nằm ở đâu, phòng số mấy ? Thư Hương cần mua những cái gì mà chỉ đàn bà mới đi mua cho nhau được. Chỉ có ngần ấy thôi. Nhớ kỹ lấy!

Dương đi về nhà Tâm. Nắng đã tắt hẳn trong thành phố, nhưng trời vẫn còn sáng. Chàng đi vào trong bụi và khói ngột ngạt của đô thành. Trên đường tấp nập đủ các loại xe.

Vì đã quá quen thuộc với nơi đây, nên chàng chẳng bấm chuông hay gọi cửa. Ngôi nhà thật vắng lặng và mênh mông. Vào nhà chàng thấy Tâm đang nằm trên chiếc ghế dài, lấy một chiếc nệm tựa lưng kê lên đầu, im lặng hút thuốc.

Chiếc gạt tàn, để trên bàn, tàn thuốc đã đầy. Chàng chắc rằng Tâm nằm như thế đã lâu lắm. Lần đầu tiên, chàng nhìn thấy khuôn mặt Tâm có những nét trầm tư.

Tâm hỏi mà không ngồi dậy :

– Sao tới bây giờ mầy mới về ?…

– Tao ghé lại nhà Phượng.

Dương nhìn quanh nhà, rồi hỏi tiếp:

– Đi hết cả rồi sao ?…

– Ừ, chị người làm cũng vừa xin phép tao đi vào nhà hộ sinh, coi Hương làm sao. Tao cũng đã dặn là có chuyện gì thì chạy về báo tin ngay. Mày cũng ở nhà chứ ?

Dương gật đầu :

– Vào trong đó cũng chẳng ích lợi gì. Bây giờ mà mua một chai rượu với lại một ít đồ ăn mang về đây, tao với mầy cởi trần ra mà uống thì tuyệt quá.

– Tao cũng nghĩ thế.

Dương đi vào trong nhà, thay quần áo rồi vào phòng tắm vặn nước chảy ào ào cho trôi đi lớp bụi đường. Nghĩ tới những ngày sống ở căn gác cạnh đường xe lửa, nhớ tới những ngày ăn chung với Phượng những bữa ăn buổi trưa chủ nhật. Rồi hiện lên ở đâu đây, đôi mắt của Phượng, thật khắc khoải trong sự đợi chờ. Chàng ngửa mặt lên cho nước từ bông hoa sen tưới lên mặt, và cảm thấy chất mát lạnh của nước như luồn vào từng thớ thịt da.

Nhưng rồi khi mở mắt ra, chàng lại nhìn thấy, trên miếng kính đặt dưới tấm gương rửa mặt, có vài ba thứ đồ dùng của Thư Hương. Chàng lại nghĩ tới Thư Hương, chắc rằng lúc này đang trong cơn đau đớn. Chàng cầm lấy bánh xà bông “săng-tan”, thứ xà bông thơm tròn trĩnh mà Thư Hương hay dùng, thấy như còn dính vào đó vài ba sợi tóc dài. Bánh xà bông vẫn còn ướt. Chắc Thư Hương đã gội đầu và tắm xong mới đi tới nhà hộ sinh. Chàng nhìn bóng mình trong gương, thì thấy mình cũng đã đen và già dặn đi nhiều. Trong có vài tháng nay, người nào cũng như thấy cuộc đời mình đổi khác.

Nghĩ tới câu chuyện nói với Phượng lúc ban chiều, chàng lại thấy thoáng một chút ưu tư. Giá mà bây giờ Thư Hương chết đi, thì tất cả mọi sự đều được giải quyết êm đẹp. Chàng lắc đầu thật mạnh để xua đuổi cái ý nghĩ hắc ám ấy nhưng rồi nó cứ lẩn quẩn mãi trong đầu óc. Ừ, sự sinh nở, khó khăn rất có thể làm cho Thư Hương kiệt sức. Thư Hương sẽ buông xuôi hai tay, nhắm mắt vĩnh viễn lìa bỏ cõi đời, sau khi trăn trối vài lời với Phượng, với Dương. Em để cháu lại cho anh chị, xin anh chị thương em, thương cháu, nuôi cho nó nên người.

Chàng và Phượng sẽ nắm chặt lấy tay Thư Hương, rồi hứa hẹn. Thư Hương sẽ mỉm cười… Nhưng không, không thể nào xảy ra chuyện đó được. Những nhà hộ sinh ở đây, có đầy đủ phương tiện để cứu sống người. Dù cho người mẹ có kiệt sức, đứa con sinh ra chỉ là một mớ thịt da dúm dó, gầy còm. Hơn nữa. sau mỗi lần đi khám bác sĩ chàng được Thư Hương cho biết cái thai rất tốt và Thư Hương sẽ sinh nở một cách rất bình thường…

Chàng ra khỏi nhà tắm, tuy đã trút được sạch lớp bụi đường, mà vẫn thấy tâm hồn nặng chĩu. Chàng khoác chiếc khăn tắm lên lưng, ngồi đưa cả hai chân lên ghế, đối diện với Tâm, lúc này vẫn liên miên hút thuốc lá. Tâm nói với chàng :

– Đợi chừng nửa giờ nữa. Nếu người làm không về thì tao với mầy phải đi ăn, hay đi mua thứ gì về đây ăn…

– Đợi một giờ đi !… Tao chưa thấy đói.

– Cái đó tùy ý.

Hai người trao đổi với nhau những câu nói gần như lơ đãng. Dương cũng đốt một điếu thuốc lá, để nhìn thấy bóng tối như dần bao phủ, chụp lấy cảnh vật chung quanh.

Trong bóng tối, chỉ còn hai đốm lửa thuốc lá lập loè. Cả hai người đều lười biếng, không ai muốn đứng dậy bật đèn. Mà ánh sáng lúc này, cũng chẳng cần thiết. Tâm nghe được cả tiếng thời gian đi chầm chậm, và chiếc đồng hồ treo trên tường, thỉnh thoảng lại gõ một vài tiếng chuông trầm ngâm. Dương hỏi:

– Mày đã đói chưa ?…

– Cũng chưa thấy cần ăn lắm.

Trả lời xong câu đó, Tâm chống tay ngồi dậy :

– Hồi nãy, mầy tới nhà Phượng, nói những chuyện gì ?

Dương duỗi chân gác lên mặt bàn cho người thoải mái. Chàng muốn nói câu chuyện hồi chiều với Tâm, mà không biết mở đầu như thế nào. May mà được Tâm hỏi trước. Nhưng rồi tới lúc này, chàng lại ngập ngừng. Biết tính bạn vốn nóng nảy, không để được câu chuyện gì nằm yên trong bụng. Nói ra những thắc mắc của Phượng là Tâm sẽ nói ngay cho Thư Hương biết.

Người đàn bà vừa sinh nở, nhất là sinh nở đứa con đầu lòng, vốn yếu ớt, làm sao mà chịu đựng được sự phũ phàng với câu nói của Tâm. Chàng ngập ngừng chưa muốn nói, vì thấy tội nghiệp cho Thư Hương. Mà có lẽ cũng chẳng có thể dấu được Tâm, thì thà nói phứt đi cho rồi. Chàng kéo mạnh một hai thuốc lá :

– Phượng nói đến những chuyện mà chúng mình đã xếp đặt từ trước, sau khi Thư Hương sinh nở.

Tâm thở dài:

– Cái đó là điều bắt buộc.

Tuy nói vậy, Tâm cũng thấy việc này thật khó khăn. Dương thì chưa biết cuộc nói chuyện giữa nàng và mẹ. Dương kể lể :

– Ngày mai, Phượng sẽ vào với Thư Hương, nói câu chuyện đó với Thư Hương. Nhưng tao cản Phượng, bảo Phượng hãy chờ cho Thư Hương cứng cáp đã. Tụi tao đã chờ nhau lâu quá rồi, thêm lên hay bớt đi một vài tháng thì cũng thế.

Tâm lại thở dài. Vì trời tối nên không ai nhìn thấy đôi mắt Tâm chớp thật nhiều lần. Chàng cảm động :

– Mày nghĩ như thế cũng phải.

Tới đây, hai người bạn lại im lặng để nhìn đóm lửa lập loè, sáng lên trong bóng tối. Cả hai người đều nghĩ tới hai người con gái mang tên Phượng và Thư Hương. Cả hai người con gái ấy đều đáng thương, như những cánh chim non, ngơ ngác trong vòng trời bão tố. Dương nhắm mắt lại, chàng có cảm tưởng rằng, bây giờ mà ngủ được một giấc không mộng mị, chắc là sung sướng lắm.

Có tiếng lách cách mở chốt ở ngoài cổng, rồi tiếng nặng nề của chiếc cổng mở hé, bước chân đi nhẹ vào cửa. Tâm hỏi :

– Ai đó ?…

Có tiếng chị người làm :

– Cháu đây! Sao cậu không mở đèn ?…

Rồi tiếng động nhẹ. Ánh sáng dịu dàng tỏa khắp căn phòng. Thấy Dương ngồi đó, chị người làm reo lên :

– Cô Thư Hương chỉ sợ cậu chưa về. Cô cháu hỏi là cậu làm giấy khai sinh, hay là để nhà hộ sinh họ làm ?…

Tâm lại hỏi:

– Nhưng mà cô đã sinh chưa ?

Khuôn mặt chị người làm chợt tươi lên. Chị hấp tấp kể như sợ người khác tranh mất lời :

– Dạ, cô sinh rồi. Vào được chừng một giờ thì cô nổi cơn đau bụng. Đưa xuống phòng sanh để đo, thì đã mở đựợc sáu phân. Bà cũng chưa cho nằm ở phòng sanh, nên cháu lại đưa cô về phòng. Chừng một giờ sau, thấy cô nhăn nhó nhiều quá, bà mới kêu cô đỡ, đẩy xe tới đưa cô đi. Cô đau có hai cơn. Em trai cậu ạ. Em xinh lắm, vừa đẻ ra đã khóc ầm ỹ. Tiếng khóc của em, lớn hơn hết mấy đứa trẻ khác. Cô đang nằm nghỉ. Em nặng ba ký.

Trên môi Dương thoáng một nụ cười… Thư Hương đẻ con trai, thật là may mắn. May nhất là có một đứa con gái không phải mang tên Hôn Hoàng. Dù sao con trai tên Hoàng, cũng hơi yếu một chút nhưng cũng được. Phượng Hoàng… Loài chim ấy thật đẹp, thật hùng mà cũng thật đa tình. Chị người làm lại nhắc :

– Thưa cậu…

Dương ngắt lời :

– Tôi đi làm giấy khai sinh.

Chàng muốn trong giấy khai sinh của đứa nhỏ, phải có đủ tên của những người thân. Tên cha là chàng, tên mẹ là Thư Hương. Hai người làm chứng sẽ là Tâm và Phượng.. Để cho nhà hộ sinh, tên hai người chứng sẽ là hai bà mụ, chẳng có liên hệ gì tới người có mang tên trong giấy khai sinh. Chàng sung sướng được làm bố, dù chỉ là một thứ bố hờ.

Khi nghe thấy chị người làm cho biết là Thư Hương sinh con trai, Tâm cũng cảm thấy náo nức, vui mừng. Chàng vẫn có tiếng là yêu con nít.

Bây giờ, lại có một đứa cháu, con của cô em gái, nghĩa là cũng một phần liên hệ với chàng, tất nhiên là chàng sẽ yêu thương hơn những đứa trẻ khác. Chàng vùng la lên với Dương :

– Thay quần áo cho lẹ. Chúng mình cần phải uống mừng cho một nhi đồng mới vừa được hưởng ánh sáng mặt trời.

Dương cũng đứng dậy :

– Cái gì chứ ăn với uống thì có ta ngay.

Thấy hai anh chàng vui vẻ một cách rất ồn ào, chị người làm vội can một câu:

– Hai cậu ở nhà dùng cơm. Cháu đã làm sẵn đồ ăn. Chỉ cần nấu nồi cơm nữa. Chừng nửa giờ nữa thôi.

Tâm cười vang:

– Cứ ăn mãi những thứ đồ ăn của chị thì có phen lại trở thành cậu ấm con quan. Chỉ những thịt rim cá kho, nếu không thì lại giò, chả. Chẳng bao giờ thấy chị cho ăn những món như cá nướng trui, lươn, ếch xào lăn, cua lột… Cần phải cho chị đi học một lớp về làm bếp để sửa soạn các món nhậu.

Chị người làm buồn buồn trả lời :

– Cháu cũng biết làm những món đó chứ. Nhưng cả nhà chẳng ai thích. Có một lần làm món đầu cá hấp mà chẳng ai đụng đũa…

Chị người làm đi xuống nhà dưới. Một lát, chị trở lên thì hai anh chàng đó đã đi mất. Chị thở dài nhìn cái gạt tàn thuốc đầy tới ngọn, một chiếc tàn thuốc còn cháy dở nghi ngút khói. Chị dọn dẹp lại cho ngăn nắp bàn ghế trong phòng khách, đổ tàn thuốc lá vào thùng rác. Chị thấy căn nhà như rộng mênh mông hơn. Chị làm ở đây đã lâu, nên đã coi đây là gia đình. Chị thấy rằng, mỗi người trong nhà là một thế giới riêng, phức tạp chẳng ai giống ai. Nhưng tất cả đều hiền lành phúc đức.

Nếu không có chuyện gì xảy ra, thì chị có thể ở đây cho tới lúc hết đời. Chị đã nói với Thư Hương như vậy. Chị theo gia đình bà Phủ, di cư vào đây, săn sóc cho Thư Hương từ lúc cô còn bé tí xíu, học trường Tiểu học, rồi tới bây giờ, lại bắt đầu trông nom cho em Hoàng. Khi Thư Hương sinh nở, chị là người bế bé Hoàng trước nhất, khi bà mụ trao cho. Chỉ nhìn thoáng qua, chị cũng thấy chú bé giống mẹ một cách lạ. Cũng đôi mắt to, đen láy. Cũng cái miệng ấy, có cái môi dưới bĩu ra, như sẵn sàng trêu chọc người khác. Thấy chỉ có một mình ở nhà, chị cũng chẳng muốn nấu cơm làm gì, vì chị không thấy đói.

Chị là một thứ người làm đã được coi như con cháu trong nhà, chẳng thế mà cả nhà bỏ đi hết, để mặc cho chị một mình một giang sơn. Ông Phủ đã đi ra miền Trung một tháng nay vừa đi họp Đảng, vừa đi thăm vài ba di tích của cố đô với vài ba ông bạn già. Chị nhìn những cổ vật được xếp đặt trong nhà, rồi nhớ tiếc thời kỳ vàng son ở ngoài Bắc. Những ông Chánh tổng, Lý trưởng mỗi lần vào nhà là lấm la lấm lét, sợ từ con chó sợ đi, và đối với chị một niềm kính cẩn lễ phép

Làm quan sướng như vậy mà không hiểu sao cậu Tâm cứ sợ trở thành một thứ cậu ấm con quan… Điều nầy, thì chị không thể nào hiểu được.

Chị cặm cụi làm việc từ chập tối cho tới mãi tận khuya. Chị dọn dẹp căn phòng Thư Hương kỹ nhất. Để vài hôm nữa, cô ở nhà hộ sinh về, sẽ reo lên khi nhìn thấy cái nóc tủ gọn gàng, những đôi giày được xếp lại có thứ tự, không phải mỗi nơi một chiếc.

Chị lựa ra những chiếc áo dài mà Thư Hương mặc khi còn con gái, ủi thật thẳng. Không còn cái bụng nữa, thì mặc những cái áo này được rồi. Còn những cái áo có bụng thùng thình, chị gấp lại, cất kỹ ở một ngăn tủ. “Cứ để dành đấy cho lần sau”. Và chị nghĩ rằng cái lần sau ấy, có lẽ cũng chẳng lâu gì. Không chừng chỉ bằng giờ sang năm là có đứa nữa. Các cụ chẳng nói “đầy năm mẹ thì đầy tháng con” là gì.

Chị người làm nhìn một vòng căn phòng của Thư Hương. Chị tìm chỗ để đặt chiếc nôi cho em bé. Chị cong lưng kéo chiếc tủ về một góc, để có một khoảng trống nơi gần cửa sổ. Từ ngày chị về tới nhà này, tới bây giờ, lần đầu tiên có tiếng khóc của trẻ con. Theo như chị, thì một căn nhà, đêm đêm phải có tiếng ho của người già, tiếng khóc của con nít, tiếng máy khâu, tiếng học bài mới đúng một ngôi nhà, của xã hội này.

Chị thấy những người ở trong nhà này sống im lặng quá. Cũng may là trong vài tháng nay, có Tâm, có Dương nên cũng bớt âm u, tẻ lạnh. Nhất là có cô Thư Hương, tuy rằng cũng có nhiều lúc làm cho chị bực mình, nhưng cô đã tạo ra những sự vui vẻ nhiều hơn. Chị thấy thương mến tất cả mọi người trong nhà, và chị nguyện sẽ hết lòng trông nom cho em bé.

Mãi tới nửa đêm, hai anh chàng Tâm và Dương mới về. Lúc nãy, họ để xe ở nhà. Chị nghe tiếng họ hát vang lên ở đầu ngõ. Những người trẻ tuổi, có cái vui thật ồn ào. Hình như con đường hẻm này, không hợp với Tâm vì chung quanh đây phần nhiều là những quan lại của thời xưa, có con cái làm lớn. Tiếng hát của Tâm và Dương đã đánh thức những con chó “bẹc-giê” của mấy căn nhà hàng xóm.

Tiếng chó sủa ong ỏng hòa với âm thanh lè nhè của hai chàng say, làm cho chị người làm muốn bật cười. Tâm đẩy nhẹ tấm cửa sắt. Trong nhà vẫn còn đèn sáng và cổng sắt vẫn chưa khóa. Tâm bá cổ Dương, và Dương ôm ngang lưng Tâm như một đôi tình nhân âu yếm nhau nhất đời. Chị người làm mở cửa rộng :

– Hai cậu say rồi l…

Tâm cười vang :

– Say gì mà say. Vui thì có. Chị có vui không ? Nhà này lại sắp sửa thêm một người. Dù rằng người này không biết nói, không biết chạy mà chỉ biết khóc nhè, ăn và ngủ. Lại còn tè bậy tùm lum. Ấy thế mà cũng vẫn vui. Chị chưa đi ngủ sao ?

– Cháu dọn phòng cô Thư Hương , dọn dẹp lấy một chỗ cho em bé. Cậu chưa nhìn thấy nôi em bé. Nếu nhìn thấy rồi chắc là cậu sẽ vui hơn.

Tâm đặt mình xuống ghế :

– Mai sẽ được thấy. Vội gì….

Chàng uể oải ngả lưng xuống tấm ghế dài nơi phòng khách:

– Đêm nay, tôi nằm đây.

Chị người làm vội can :

– Thôi, cậu vào trong phòng. Say rượu mà nằm ở dưới quạt thì không nên. Cậu mà nằm đây, sáng mai bà về thấy được, cháu lại bị mắng. Cậu vào phòng đi !

Dương đã vào phòng để thay quần áo. Đi ra ngoài nghe được chuyện của Tâm và chị người làm, chàng xen vào:

– Chị đừng can nó. Cứ để một lát nữa bị muỗi cắn, nó sẽ tự động vào trong phòng. Còn nếu mà chị cứ cản ngăn nó lại càng nhõng nhẽo làm gan.

Chị người làm cũng cười, đi xuống nhà dưới. Cậu chủ của chị, tuy rằng đã gần ba chục tuổi rồi, nhưng tính còn con nít, chị thích người như thế.

Những người giữ được tính tình con nít từ lúc trẻ cho tới già, là những người tốt. Ngày trước, cậu Tâm còn ở nhà đâu có như thế. Cậu cũng khó tính trong việc ăn uống, nghỉ ngơi. Không ngờ chỉ có mấy năm vào lính, đã thay đổi hẳn con người. Theo như chị biết, thì các có tiểu thư hàng xóm cũng có mấy cô hỏi thăm chị về ông Trung úy lái tàu bay, con của cụ Phủ. Chị cũng muốn cho cậu Tâm lấy vợ để vui cửa, vui nhà. Nhưng nếu vậy, thì chị lại mất cô Thư Hương và cậu Dương, vì không có lý gì mà hai cặp đó sống chung một nhà. Thêm cặp vợ chồng già là ông bà Phủ nữa là ba. Nghĩ tới đó, chị mỉm cười.

Chị ra khóa cổng và lấy miếng vải ny-lông lớn, trùm lên hai cái xe của hai cậu chủ. Lúc trở vào, chị lạ thấy cái gạt tàn thuốc mà chị mới đổ đi hồi chiều một đống đầy ắp, bắt đầu nghi ngút khói. Chị muốn can cậu chủ nhà một câu, nhưng biết rằng vô ích. Chắc hai người có chuyện gì đang cần suy nghĩ. Chị nghe thấy tiếng Tâm hỏi Dương :

– Mày bảo tao phải làm gì bây giờ ?…

Dương ngạc nhiên, hỏi lại :

– Mày định nói chuyện gì.

Tâm nhìn lên, lơ đãng ngắm mấy con thằn lằn đang bò trên trần nhà trắng toát. Chàng thở ra một hơi thuốc lá:

– Thì chuyện của mầy, của Phượng, của Thư Hương. Mày cần tao phải làm gì bây giờ ?

Thấy bạn cứ thắc mắc hoài về câu chuyện hồi chiều, Dương thoáng một chút ngậm ngùi thương bạn. Trong cái tối mờ mờ của ngọn đèn được che, hắt lên trần, chàng nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của Tâm thật đẹp. Chàng cười buồn :

– Tao chỉ cần mầy ngủ. Mầy nên nhớ rằng sáng mai mầy phải lên Biên Hòa sớm.

– Ngày mai tao nghỉ…

Dương trầm ngâm:

– Ừ, tao cũng định nói với mầy nghỉ ngày mai, để đưa chúng nó vào thăm Thư Hương. Một mình tao vào nhà hộ sinh, cũng thấy ngại. Chắc rằng anh Tư cũng không trách gì mầy đâu.

Nhìn sang Tâm, chàng thấy bạn đã nhắm mắt, bàn tay thõng xuống, điếu thuốc lá cầm tay đã hững hờ, gần muốn tuột ra, rơi xuống dất. Thật nhẹ nhàng, chàng lấy điếu thuốc lá, dụi tàn vào chiếc gạt tàn. Chàng vào trong nhà, lấy chiếc gối, đặt đầu Tâm lên. Có lẽ trong một giây, Tâm cũng sực tỉnh, nhưng vẫn lười biếng, không chịu mở mắt ra mặc cho bạn săn sóc. Đêm lúc này thật tĩnh mịch. Không gian im lặng đến nỗi, lắng tai, Dương nghe thấy cả tiếng súng nho nhỏ nổ văng vẳng từ một nơi nào xa lắm. Chàng tắt đèn, đi vào phòng ngủ.

Chàng đã nằm ở trong nhà này mấy tháng nay, từ ngày trả lại căn lầu ở cạnh đường tàu. Cả bao nhiêu năm nay, chàng mới được hưởng không khí gia đình, có những người thân săn sóc cho mình. Ở nhà này, chàng không thấy thiếu một thứ gì. Chàng lại có cha, có mẹ, vì cha mẹ Tâm và Thư Hương, cũng như cha mẹ chàng. Lại còn có cả một cô vợ nữa, nếu chàng coi được Thư Hương là vợ. Nghĩ tới đó, chàng chợt thấy một sự ngao ngán vô cùng.

Nếu không có Phượng, thì Thư Hương và chàng rất có thể thành một đôi vợ chồng hạnh phúc. Chàng không có mặc cảm hay một sự đắn đo nào về mối tình trước, và cái bào thai của Thư Hương, mà không phải chàng là tác giả. Mối tình trước của Thư Hương chỉ là một thứ tình học ưò, chợt hiện rồi chợt biến. Không may cho Thư Hương là đã gặp một thứ học trò đàng điếm, để rồi nàng phải ôm một mối hận.

Chàng tin chắc rằng hiện nay, Thư Hương không còn một chút nào nhớ người tình cũ. Có nhiều người bạn chàng đã kết duyên với những vũ nữ, những cô gái điếm, ấy vậy mà hạnh phúc lại rất bền chặt. Thư Hương đâu đã đến nỗi nào, nàng chỉ dại đột. Nhưng rồi sau một lần dại, nàng đã khôn ra nhiều lắm. Nhưng chàng lại không thể bỏ được Phượng.

Chàng nhớ tới cái buổi trưa hôm ấy, buổi trưa thật buồn vì xảy ra chuyện không may của Thư Hương. Giọng nói của Phượng thật nghiêm trang, khác hẳn với giọng nói nhí nhảnh thường ngày : “Anh phải lấy Thư Hương. Anh lấy Thư Hương để giữ danh dự cho gia đình bác Phủ và anh Tâm. Chờ vài ba tháng, khi Thư Hương sinh nở xong, mẹ tròn con vuông, đứa nhỏ có một giấy khai sinh hợp pháp, Thư Hương sẽ xin tòa án ly dị với anh. Bao nhiêu tội lỗi tưởng tượng, anh sẽ phải nhận hết, phần phải sẽ về Thư Hương, để Thư Hương đi lấy chồng. Khi Thư Hương ly dị anh xong, chúng mình chẳng còn gì ngăn trở, lúc đó cưới nhau cũng chưa muộn. Chờ nhau cả sáu năm nay, thêm vài ba tháng nữa, đâu có bao nhiêu”. Phụ họa vào những tiếng nói của Phượng vang vang trong đầu Dương, chiếc đồng hồ treo ngoài phòng khách, gõ một tiếng chuông gọn ghẽ. Dương xoay mình, nằm quay mặt vào phòng, lẩm bẩm:

– Đã một giờ khuya.

Chàng thấy thèm một điếu thuốc lá. Thò tay lên mặt bàn ngủ, chàng thấy gói thuốc lá còn nằm quên đó. Chàng bật lửa đốt thuốc nhìn qua ngọn lửa, thấy cảnh vật in bóng chập chờn. Chiếc giường của Tâm ở đối diện, vẫn còn bỏ trống,

– Thằng đó định nằm suốt đêm ngoài phòng khách chăng ?

Chàng đốt một điếu thuốc lá. Mặt trăng vàng bệnh của những ngày cuối tháng, chiếu lên nền gạch, bóng cửa sổ với những chấn song có hình hoa lá. Trời khuya, có ánh trăng làm chàng chợt cảm thấy một chút lạnh. Rồi chàng nghĩ tới nỗi buồn khi phải rời xa căn nhà này. Nếu chàng ly dị với Thư Hương, cưới Phượng, chàng không còn lý do nào để ở lại đây. Khi nói chuyện này với Tâm, thì Tâm trách chàng vẫn còn những mặc cảm thế nhân, thường tình.

Tâm hỏi lại chàng rằng, sau đó thì hai đứa không còn là bạn nhau nữa hay sao. Chàng trả lời, thì vẫn là bạn. “Vậy mầy không ở nhà thằng bạn của mầy được à ? ” Tâm cau mặt, gằn giọng hỏi câu đó. Chàng thấy rằng Tâm có lý, nhưng chàng vẫn thấy có nhiều lý do mà chàng không thể mang ra cãi lại với Tâm. Không có gì vô duyên cho bằng một cặp vợ chồng, dù rằng chỉ vợ chồng hờ, đã ly dị với nhau, mà vẫn ở chung một nhà, đi ra, đi vào, gặp lại nhau.

Lại còn bố Tâm và mẹ Tâm. Tất nhiên là hai người đó vẫn thương yêu chàng, nhưng chàng vẫn cảm thấy bất tiện. Rời xa căn nhà nầy, chàng thấy luyến tiếc tất cả, vì ai đối với chàng cũng đầy ấp cảm tình. Ở nhà nầy, chàng và Tâm được đối xử ngang nhau, nhiều khi mẹ Tâm còn chiều chuộng chàng hơn cả Tâm. Từ hơn một chục năm nay, chàng vẫn khao khát tình thương.

Dương chắc rằng, hiện nay hai người con gái Thư Hương và Phượng đều mong có sự vắng mặt của một người.

Chàng lại lẩn thẩn nghĩ, nếu Thư Hương đẻ khó, băng ra một đống huyết, rồi đi về bên kia thế giới, Phượng cũng buồn, cũng khóc đấy, nhưng có lẽ cũng có một chút mừng. Hay Là Phượng có bị xe mười bánh nhà binh, cán cho lòi phèo ra, thì Thư Hương cũng khóc đến cả tuần lễ, sưng u đôi mắt nhưng lại nghĩ, bắt đầu từ đây Dương thuộc hẳn về Thư Hương rồi. Chàng ngao ngán thở dài. Chuyện đời, thật nhiều sự éo le.

Những ngày mới được đổi về nơi xưa, đất cũ là Biên Hòa, phải khó khăn lắm, chàng mới được ở chung với lũ bạn độc thân. Lũ đó, nhất định đuổi chàng đi chỗ khác chơi. Nơi nầy, không phải là nơi cho những thằng có vợ. Lớn tiếng nhất là thằng An thi sĩ. “Chỗ của mầy là ở đàng kia”.. Nó chỉ tay về mấy căn nhà khuất sau những rặng cây cao su xum xuê lá. Những căn nhà đó dành cho gia đình sĩ quan. Nơi đó, có khói bốc lên từ nhà bếp. Buổi sáng có tiếng chó sủa, gà gáy. Buổi tối có trẻ khóc hay là ê a học bài.

Anh Tư, Chỉ Huy Trưởng của chàng cũng thắc mắc hỏi chàng, rằng sao không xin nhà để đưa bà xã lên cho vui. Rồi anh nháy mắt “lâu lâu lại cho anh em thưởng thức tài nấu bếp của chị ấy chứ”, chàng gượng gạo cười, lấy cớ rằng Thư Hương còn đi học. Lúc nào thi ra trường xong xuôi, rồi thì xin nhà, đưa vợ lên. Thời gian cũng còn cả tới mấy tháng nữa, vội gì…

Ý của chàng là để dành căn nhà mà chàng sắp xin trong trại cho Phượng. Đã nhiều lần chàng tới chơi một người bạn có gia đình, hiện đang trú ngụ trong Căn Cứ để ghi nhớ vị trí những căn phòng và cách trang hoàng. Chàng kể chuyện này với Phượng, và Phượng cũng thích thú, bàn cãi với chàng, khi hai người có được căn nhà như thế. Nếu mà bây giờ, chàng xin một căn nhà trong Căn Cứ, thì căn nhà nầy lại thuộc quyền Thư Hương. Cứ nghĩ vậy, chàng lại ngập ngừng…

Chàng dụi tắt điếu thuốc… Đáng lẽ những đêm như đêm nay, chàng sẽ ngủ say lắm. Đêm qua vì trực, cứ hễ đặt mình xuống là có tiếng chuông điện thoại, nên chàng không ngủ được, cả ngày hôm nay, cũng thế… Chàng đã định sau phiên trực, sẽ nằm ngủ ngay một giấc, chờ Tâm ở Saigon lên, đánh thức dậy đi ăn sáng. Nhận được tin Thư Hương, chàng lại phải về, và bây giờ, nằm đây thao thức trong cái mỏi mệt và nghĩ ngợi mông lung. Tuy rằng còn thèm hút thuốc lá, chàng không đốt tiếp một điếu khác.

Chuông đồng hồ gõ 2 tiếng. Chàng lắc đầu thật mạnh. Thôi đi. Phượng và Thư Hương, hãy lánh xa đi, đừng ám ảnh giấc ngủ của tôi nữa … Chàng duỗi thẳng hai chân, hai tay, nhắm thật chặt đôi mắt, rồi cảm thấy cái mệt mỏi như thấm vào từng thớ thịt da. Chàng thiếp đi lúc nào không biết.

Lúc Dương thức dậy thì nhà ngoài đầy những tiếng ồn ào. Khung cửa sổ có ánh trăng chiếu vào trong đêm qua, đã được thay thế bằng ánh sáng mặt trời, chói chang hơn…

Ánh nắng chiếu vào sàn gạch đá hoa, hắt lên trần nhà làm căn phòng sáng bừng hẳn, Dương lười biếng, cầm chiếc đồng hồ đeo tay nơi bàn ngủ lên, nhìn vào những chiếc kim di động. Đã gần mười giờ sáng. Cơn mỏi mệt đã đưa chàng thiếp đi một cơn mê thật đài.

Chàng vẫn chưa muốn ngồi dậy.

Lắng tai nghe những tiếng nói, chàng phân biệt từng người. Nói lớn nhất phải là thằng An thi sĩ. Rồi có tiếng Hậu, tiếng Hằng và tiếng của cả vợ chồng thằng Luận.

Tiếng cười vừa vang lên là tiếng cười của Tâm. À, hôm nay chúng nó kéo về đây là để thăm Thư Hương đây. Chàng nghe thấy tiếng Hậu hỏi Tâm :

– Thằng Dương nó đâu rồi ?…

– Nó còn đang ngủ.

An thi sĩ kêu lên :

– Trời ơi, giờ này mà nó còn ngủ sao ? Chúng tao từ nơi cách xa hàng mấy chục cây số, chạy về đây thăm vợ nó, để được biết nó còn ngủ. Mày nắm đầu nó lôi dậy !

Tiếng một người con gái thật lạ, không phải là tiếng cửa vợ Hậu hay vợ Luận :

– Chắc là anh Dương mệt vì tối qua thức khuya, săn sóc cho chị Thư Hương. Cứ để anh Dương ngủ, anh Tâm ạ. Anh đưa tụi em tới thăm chị Thư Hương cũng được rồi.

Nằm trong nầy, Dương hơi ngạc nhiên, không hiểu là ai. Chàng muốn ra nhà ngoài để coi mặt người con gái ấy. Nhưng rồi thấy tiếng của Tâm trả lời :

– Đêm qua, nó vói tôi đi uống rượu… Tụi này ít khi săn sóc tới ai lắm, đâu có như cô Chi, lúc nào cũng săn sóc cho thằng An khốn nạn này…

Dương à lên một tiếng. Thì ra đây là cô nàng viết thư của thằng An thi sĩ. Người con gái này, hôm nay đã bỏ chỗ ngồi viết thư hằng ngày, để đến thăm Thư Hương. Đó cũng là một chuyện làm cho Dương ngạc nhiên. Chàng ngồi dậy, ngáp lên một tiếng thật ồn ào.

Tâm la lên :

– Nó thức dậy rồi đấy…

Hậu gọi vọng vào trong nhà :

– Mày mà không ra đây, tao hứa sẽ thân tặng mầy một chậu thau nước dơ lên mặt ngay lập tức. Mọi người đang chờ mầy đây, thằng con trai ạ. Dậy mà sửa soạn dung nhan đi.

Dương đi ra ngoài nhà. Chàng dơ tay lên quá đầu, chào mọi người, rồi đi thẳng ra sau nhà.

Chàng cần phải tắm một phát, đuổi những cơn mỏi mệt đi. Phải cần nước lạnh, tỏa xuống từ hoa sen, trùm lên từng phần da thịt của cơ thể. Chàng ngửa mặt lên chớp thật mau đôi mắt, cho nước lạnh làm tỉnh người. Chị người làm hỏi :

– Cậu có uống cà-phê không ạ ?

Chàng nói, trong tiếng nước tỏa rào rào :

– Chị pha cho tôi một ly thì tốt quá.

Có tiếng muỗng chạm vào ly. Người trong nhà này càng săn sóc chàng lại càng làm cho chàng ân hận và bối rối. Chàng lấy một chiếc khăn lớn, lau mạnh. Nhìn vào trong gương, chàng thấy đôi mắt đã sáng. Chàng cười, và thấy nụ cười của chàng đã hết gượng gạo.

Chàng đi về phòng, mặc quần áo thật nhanh, và nghỉ cách phá phách thằng An thi sĩ. Chàng và Tâm, vẫn nổi tiếng là hai kẻ ưa phá thối và rất hợp nhau trong việc “còm-bin” để làm cho thiên hạ tức tối. Tiếng của lũ chàng thường gọi hành động ấy bằng danh từ “bỏ bom “. Tâm và Dương mà hợp tác với nhau thì “bỏ bom” ít khi sai mục tiêu lắm.

Chàng đi ra nhà ngoài, cố tạo một khuôn mặt thật trang nghiêm, cứ y như một thầy giáo tỉnh lẻ. Chàng trịnh trọng bắt tay từng người một, làm cho An, Hậu và Luận phải mở to mắt ngạc nhiên. Lúc tới chỗ cô gái này, chàng được Tâm giới thiệu :

– Đây là cô Chi, vợ chưa cưới của An.

Dương cúi đầu :

– Hân hạnh được gặp cô. Tuy rằng lần đầu mới gặp cô, nhưng tôi đã được An nhắc tới cô luôn. Hôm nay mới biết mặt cô, nhưng văn chương của cô thì đã được đọc nhiều. Những lá thư mà cô viết gửi cho An chúng tôi vẫn thường được An cho đọc. Thật là “hàng hàng châu ngọc, lời lời gấm thêu”.

Thoạt nhìn sang người con gái, Tâm thấy khuôn mặt đang rực rỡ bằng những nụ cười, đột nhiên tối sầm lại. Tâm hiểu ngay ý định của Dương : “Thằng này định hại bạn đây”. Nghĩ vậy, Tâm thấy rằng mình có bổn phận tiếp tay với bạn. Thì hai thằng vẫn nổi tiếng là cặp bài trùng, rất hữu hiệu trong việc đồng lõa với nhau làm hại thiên hạ. Chàng hỏi Dương mà không nhìn người con gái :

– Có lá thư viết một câu hay lắm. Lúc thằng An đọc cho mọi người nghe, tao thấy có nhiều thằng lấy giấy và viết, lúi húi ghi vào sổ tay. Câu gì mầy còn nhớ không?…

– Tao không nhớ, mầy ráng nhớ thử coi…

Tâm gật gù cái đầu :

– À, tao nhớ ra rồi :”Em ngồi viết thư cho anh mà cảm thấy lạc lõng, bơ vơ như đứng nơi giữa biển trắng toát của trang giấy mênh mông”. Hay quá phải không mầy ? Óc tưởng tượng đến như thế, thật là xứng đôi với chàng thi sĩ của chúng ta.

– Mày đọc lên, tao mới thấv rằng văn chương của cô Chi hay thật. Cũng may nhờ thằng An hay khoe những lá thư rồi đọc lên cho chúng mình nghe, chúng mình mới được thưởng thức những bức thư tình… hay nhất thế giới.

Tâm ngước mắt nhìn trời, ra cái điều mơ mộng :

– Ước gì tao cũng có được một người yêu, văn chương lai láng như cô Chi. Có lẽ đổi cả mạng sống hay cái gì quí báu nhất của tao, để được thay chỗ của thằng An, tao cũng đổi…

Tới đây thì vụ oanh tạc có vẻ kết quả ngoài sự mong muốn. Khuôn mặt đẹp đã tối sầm, bây giờ, đôi mắt đã chớp mau chỉ chực tuôn ra cả chậu thau nước mắt. An hét lên :

– Thôi ! như thế đủ rồi !…

– Đủ nghĩa là làm sao ?…

– Đủ, có nghĩa là hai cái miệng lép nhép của chúng mầy phải câm lại, không có thì tao hứa với chúng mầy, ít ra là một tuần lễ, chúng mầy phải ăn cháo.

Dương làm ra vẻ ngây thơ :

– Ca tụng người yêu của mầy, mà mầy cũng cấm hay sao ?

Tâm phụ họa :

– Tao hỏi mầy câu này. Tại sao thư của cô Chi viết cho mầy, tao lại thuộc lòng, đọc cứ y như học trò đọc bài trước bàn cô giáo ?

Sự giận dữ làm An đỏ bừng măt. Môi hắn run lên, mồm định há ra, hét lên những tiếng thật lớn, nhưng vừa định la thì phải ngậm miệng lại. Người con gái tên Chi nói mát mẻ :

– Chắc là anh An khoái lắm, lúc đưa thư của em cho bạn bè đọc. Các anh phải cám ơn em, vì em mà các anh có được một trò cười.

Mặt An thê thảm :

– Em đừng nói vậy. Có bao giờ anh đưa cho chúng nó đọc. Chúng nó rình đọc trộm, rồi thừa lúc có mặt cả hai đứa chúng mình như thế nầy, chúng nó “bỏ bom”. Em cứ thử đi hỏi mà coi. Hai thằng nầy là hai thằng ưa phá phách nhất nước. Không hiểu sao mà Trời còn chưa phạt chúng nó để chúng nó sáng mắt ra…

Dương hỏi :

– Mầy rủa tao đấy hả An ?…

An nổi khùng, :

– Ừ, tao còn rủa nặng hơn thế nữa. Tao còn rủa cho chúng mầy tàn mạt, rủa cho tới khi nào người yêu của chúng mầy bị Tây đen nó hiếp.

Nói xong câu đó, An biết là lỡ lời, vội im bặt. Dù sao thì ở đây cũng còn có mặt đàn bà con gái, ngoài người yêu của An là Chi, còn có vợ Hậu, vợ Luận. Thấy sự giận dữ của An đã lên tới mức tột độ, Dương và Tâm coi như thế là đủ rồi. Làm thêm nữa, không chừng xảy ra án mạng. Bởi thế Tâm phá lên cười:

– Thôi mày Dương! Bỏ cái mặt thầy giáo của mầy đi! Như thế cũng tạm đủ trừng phạt thằng An rồi.

– Tao làm gì mà trừng phạt tao ?…

– Tội của mầy hả ?… Tội của mày là có một người yêu xinh và ngoan như thế nầy, đến bây giờ mới giới thiệu với chúng tao. Chỉ có thế thôi.

Câu nói của Tâm làm mọi người đều hả dạ. Nếu nói theo ngôn ngữ của mấy chàng, thì là vui vẻ cả làng. Người con gái nào được khen là ngoan, là xinh đều sung sướng. Bởi vậy nàng con gái tên Chi, ngưòi yêu của chàng phi công thi sĩ tên An, bèn biểu diễn một sự e thẹn. Hai má cô nàng hồng lên, mắt chớp thật mau. Nàng lại tỏ ra ngoan hơn, bằng cách nói nhỏ nhẹ :

– Em mà ngoan cái nỗi gì. Em không bằng lòng anh Tâm nói như thế đâu.

An thi sĩ vẫn cay cú :

– Nó chê em hay là nó khen em, anh đều coi như ngang nhau. Mối thù giữa anh và nó vẫn còn. Tới một ngày nào đó, anh mà gặp nó đi với người yêu, thì lúc đó, nó đừng có trách anh.

Nhìn dáng điệu hùng hổ của An thi sĩ, không ai nín được cười. Người cười lớn tiếng nhất là Hằng. Hình như Hằng cười thật nhiều, cười thật lớn, cho bõ với những lúc nằm buồn ở cái Trại Gia Binh Biên Hòa rầu thúi ruột vì tính toán chuyện công nợ và chi tiêu hàng tháng.

Thấy vợ vui, hình như Hậu cũng vui lây. Nhưng rồi. Hậu chợt nhớ ra chuyện của mình. Tất cả về đây để thăm Thư Hương sinh nở. Chàng hỏi :

– Chúng mầy định ngồi ở đây luôn sao ?

An đứng lên ngay :

– Ừ nhỉ, mầy không nhắc thì quên. Thằng Dương đâu ? Mầy có bổn phận dẫn chúng tao tới coi xem vợ mầy đẻ đái ra làm sao. Mục đích hôm nay xin phép nghỉ để về đây, là chỉ có vậy.

Dương lắc đầu :

– Thằng Tâm đưa chúng mầy đi. Chúng mầy cứ đến đó trước. Tao sẽ đến sau chừng nửa giờ.

– Mày còn đi đâu nữa ?

Dương không thể trả lời rằng chàng đi tới nhà Phượng, để đưa Phượng tới với Thư Hương. Chuyện của chàng và Phượng, Thư Hương, chỉ có những vai chính trong chuyện và gia đình Tâm biết mà thôi. Bởi thế chàng trả lời cho xuôi câu hỏi:

– Tao đi tới nơi này có chút việc cần.

– Không có việc gì cần bằng việc săn sóc cho vợ đẻ.

Dương khó chịu :

– Vợ tao đẻ chứ có phải vợ mầy đẻ đâu mà mầy biết được. Tới lượt mầy, tao cho là còn hốc hác.

Chàng định ra cửa trước hết cả mọi người, nhưng vừa đứng lên, thì nghe thấy tiếng chuông reo. Nhìn ra chàng đã thấy khuôn mặt Phượng hiện ra sau khung cổng sắt. Phượng đã đến đây rồi. Chị người làm ra mở cổng cho Phượng. Người con gái mặc áo đen vào phòng, nhìn thấy mọi người hình như trên môi vẫn còn phảng phất nụ cười, nàng hỏi Hằng:

– Có chuyện gi mà vui vậy ?

Hằng kéo Phượng ngồi xuống chung một ghế :

– Gặp nhau đông đủ như thế nầy, bắt buộc là phải có chuyện vui. Những cái áo đỏ của mầy đâu rồi ? Mầy không còn là Phượng áo đỏ nữa rồi sao ?… Da mầy trắng, mắt thì mênh mông như thế kia, mầy mặc áo dài đen, trông ghê quá. Tao có cảm tưởng như mầy mới ở nghĩa trang về.

– Em thấy chị Phượng mặc áo dài đen, trông thật là đẹp.

Phượng ngạc nhiên nhìn sang ngtrời con gái không quen, lại nói với nàng bằng một giọng thật tự nhiên và thân mật. Vẻ mặt tinh nghịch và sung sướng ấy nhất định là còn đang tuổi học trò và đang được yêu. Thấy Phượng có vẻ chờ đợi một sự giới thiệu, Tâm nói ngay :

– Cô Chi, vợ chưa cưới của thằng An.

Phượng quay sang An :

– Xin chúc mừng anh và…

An ngắt lời Phượng ngay :

– Thôi, tôi xin bà. Hồi nãy, hai thằng này, chúng nó đã làm cho tôi tức gần muốn bể toang cái lồng ngực. Chúng nó bỏ mấy trái bom nặng tới cả tấn. Cũng may là lúc đó không có bà Phượng, chứ nếu có thì cuộc đời tôi kể như hạ màn. Tôi xin cảm ơn những lời ngọt ngào và êm tai của bà…

Thấy cơn giận của An vẫn chưa nguôi, mọi người lại cười vang. Chỉ tội nghiệp cho Phượng. Mới vừa tới, đã nhận ngay được những lời cay đắng. Nhưng Phượng cũng đã đoán hiểu câu chuyện, nên cũng cươi. Nụ cười ấy đã làm cho Phượng quên đi những nỗi u buồn. Chi hỏi Phượng:

– Chị Phượng cũng cùng đi thăm chị Thư Hương chứ?…

– Cái đó là điều bắt buộc.

Chi trợn mắt :

– Chị Phượng nói gì vậy ?

Người con gái nầy chưa nhiễm phải những ngôn ngữ của lính tàu bay. Phượng nghĩ thầm như vậy. Nói chuyện nhiều với Dương, với Tâm, ngôn ngữ của hai người đã như thấm vào người Phượng. Nhiều lúc, Phượng bắt gặp trong câu nói của mình, cũng có những danh từ “nhờ anh tí”, “phần nào thôi”, “lạnh cẳng” v.v… Nếu những lời đó mà nói với Dương hay Tâm thì không sao, nhưng nói với người khác thì không khỏi có điều chướng tai. Đã mấy lần Phượng bị mẹ mắng vì những danh từ đó. Nàng nói lại với Chi :

– Dạ, tôi cũng vào thăm Thư Hương…

– Chị Phượng cùng đi với tụi này chớ ?..

Phượng mỉm cười, nhìn ra phía cổng, nơi đậu chiếc xe “tờ-rắc-xông” cà cộ của anh chàng An thi sĩ. Với ngần này người mà chất cả lên cái xe đó , thì cũng là một cành tượng đẹp mắt. Nàng hỏi An :

– Liệu cái xe của anh có chở được hết không ?…

Dương trả lời thay cho An :

– Bằng này người thì thấm vào đâu. Có lần từ Biên Hòa về đây, nó chở gần tới hai chục người Mỗi lần lên dốc, chiếc xe rú lên, ì ạch, nếu nó có cái lưỡi chắc nó phải thè cái lưỡi ra mà thở. Ấy mà thằng An hãnh diện lắm.

An thi sĩ vênh mặt lên :

– Thì chẳng gì, nó cũng là cái xe. Chủ nhân của nó cũng thuộc thành phần xế bốn bánh. Đi đâu cũng được, bất kể trời mưa nắng. Đâu có như chúng mầy, mỗi lần trời mưa, cứ như lũ gà chết.

Dương cười :

– May quá, hôm nay trời lại không mưa. Vậy tao sẽ đưa Phượng tới bằng xế hai bánh. Nhất định là phải đến trước chúng mầy rồi.

Cả bọn kéo nhau ra ngoài cổng. Tâm rất khổ sở phải leo lên chiếc xe của An thi sĩ. Nếu không có phận sự phải làm hướng đạo, thì chàng đã đi bằng chiếc “vét-pa” của chàng rồi. Anh thường gọi chiếc “tờ-rắc-xông” cà cộ của An thi sĩ là nhà tắm hơi. Buổi trưa, muốn tắm hơi, chỉ cần chui vào trong xe của An, quay hết cửa kính lên, một lát sau là cũng ướt hết người vì mồ hôi.

Vợ chồng Hậu và Luận ngồi ở băng sau. Vì lịch sự chàng mở cửa mời Chi vào trước. Nhưng chiếc chốt cửa nhất định nằm lì. Chàng cố giật mạnh. An thi sĩ la lên :

– Chờ tao một chút. Cửa đó mở từ bên trong.

Anh chàng ngồi vào tay lái, nhoài người ra mở cửa. Chi và Tâm chui vào. Tâm lẩm bẩm chửi thề :

– Mẹ kiếp !.. Thế mà cũng đem giai cấp xế 4 bánh ra khoe !…

– Chứ sao mầy!…

Đầu máy xe rung lên từng chập…. Lúc đó thì Dương và Phượng đã khuất vào đầu ngõ. Tà áo đen của Phượng nhảy múa trong nắng. Chị người làm ra đóng cổng rồi hỏi Tâm :

– Buổi trưa, các cô cậu ăn cơm nhà ?…

Tâm xua tay :

– Chị đừng lo chuyện đó. Có ba bốn mụ đàn bà, con gái ở đây rồi. Nếu có ăn cơm nhà, thì cũng không tới lượt chị phải sửa soạn. Cứ yên chí, lo chuyện của chị đi.

Chiếc xe rung máy một hồi rồi thở phì phì. Cuối cùng máy cũng nổ phành phạch, Tâm thở một hơi dài khoan khoái :

– Chỉ sợ phải quay ” ma-ni-vên” thi mất mặt thiên hạ.

An được dịp khoe ngay:

– Trông bề ngoài nó xập xệ nhưng mà máy tốt lắm. Mày không nhớ một lần, tao biệt phái Pleiku cả tuần lễ, ấy thế mà lúc về, “đề” có một phát…

Tâm lật tẩy ngay :

– Sao không nói là phải câu điện cả giờ đồng hồ. Người làm chứng là thằng Hậu ngồi đằng sau lưng mấy đó. Không có nó đẩy máy điện rồi cho chạy máy điện, thì mầy chỉ còn có cách là ôm cái đống sắt nầy mà khóc.

An ngoảnh mặt lại đằng sau nhìn Hậu cười. Nhưng Hậu vẫn lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính xe. Nghe Tâm nói như thế, Hậu chợt nhớ tói sinh hoạt nơi phi đạo thật nhộn nhịp vào những giờ nầy.

Hôm nay mình đi vắng, không hiểu chúng nó xoay xở ra sao. Còn tới hai ba chiếc phi cơ đang làm kiểm kỳ. Mấy chú lính mới, không hiểu đã chừa cái tật lười biếng, đổ nhớt chảy lênh láng ra đầy sân đậu phi cơ hay chưa ?… Có đi đâu một, hai ngày là chàng lại thấy nhớ.

Chiếc xe loay hoay lùi lại, tiến tới, để ra đầu ngõ. An thi sĩ vốn là một thằng nóng tính. Anh chàng lái xe huỳnh huỵch, như đang cử tạ. Nhưng rồi chiếc đầu xe cũng hướng được ra phía ngoài. Tâm nhìn sang An thấy trán hắn đã lấm tấm mồ hôi.

Nhưng ra tới đường phố, An lái xe lại rất bay bướm. Anh chàng lấn lướt và cướp đường rất cừ khôi. Thì ra anh chàng thi sĩ này, chỉ hợp với những nơi rộng rãi, không vướng víu. Anh chàng lái xe như đùa rỡn rất thích khịa nhau với người khác.

– Lối nào, Tâm ?

Tâm giật mình :

– Đường Phan Thanh Giản. Nhà thương Saint Paul !

Chi reo lên :

– Thế thì ở trước cửa trường em rồi. Những lúc đi học sớm, hay có giờ nghỉ, em sẽ chạy qua chơi với chị Thư Hương.

An thi sĩ gật gù, lên giọng triết nhân :

– Trường Nữ Trung Học mà để gần nhà hộ sinh thì cũng tiện thật. Có chuyện gì chỉ căn băng qua đường.

Chi đập cho An một phát :

– Chỉ được cái nói bậy.

An đưa tay lái một vòng rất đẹp. Cái lối vừa quẹo vừa đạp nhẹ thắng, cho bánh xe ôm lấy mặt đường của An, làm cho mọi người nghiêng ngả. Lúc này, mới thấy Hậu nói :

– Mày có thể làm tài xế xe đường Biên Hòa, Sài gòn được đấy.

– Được là cái chắc.

Rồi An nói với Chi:

– Anh làm tài xế, em làm lơ. Thật là thơ mộng. Vậy em hãy tập những câu thuộc lòng đi “Xin cô bác tắt thuốc, bỏ rác vào trong xe “. Phải tập cười, để mỗi lần qua cầu cười giao duyên với lính gác cầu một phát. Anh sẽ tập lái một tay, và chỗ ngồi chỉ cần một tí tẹo, dính đít trên ghế. Còn em sẽ tập khom lưng trốn dưới gầm ghế, mỗi khi qua mặt ông cò…

An nói một hồi như đã hành nghề rồi. Chỉ có Chi là ngạc nghiên. Những người ở trên xe này, thì đã quen thuộc với cái cảnh đó quá xá rồi. Con đường Biên Hòa-Saigon, những người này đã ngồi trên xe lô, không phải là hàng chục lần, mà phải kể là đã mấy trăm lần.

Khi chiếc xe của An chạy vào trong cổng, bánh xe lăn trên những con đường trải sỏi, thì nắng cũng lên cao. Chiếc xe của Dương dựng ngay dưới bóng rợp của một tàng cây me cao vút. Trên nệm xe đã phủ lác đác vài chiếc lá cây nhỏ xíu, chứng tỏ rằng Dương và Phượng tới đây cũng đã lâu. An cho xe ngừng lại bên cạnh xe Dương, rồi cả bọn mở cửa xe bước xuống.

Từ ngoài đường, qua một cái cổng và một khoảng sân rộng, người ta có cảm tưởng như từ một thế giới này, qua hẳn một thế giới khác.

Tiếng ồn ào ở ngoài kia như loãng hẳn đi, để còn lại ở đây một thứ không khí sợ sệt, nặng, trang nghiêm và cổ kính. Những người y tá và các bà Sơ đi qua, im lìm như những cái bóng. Cả những bước chân cũng thật êm nhẹ. Những người ưa phá phách như Tâm, như An, Hậu và Luận, hay những người đàn bà, con gái nổi tiếng là nói nhiều như Hằng cũng thấy e dè đến cả từng hơi thở. Mọi người đặt chân lên chiếc cầu thang gỗ nhẵn bóng, tay vịn thật sạch, không một hạt bụi. An hỏi Tâm :

– Có phải leo cao không ?

Câu nói của An vang lên nơi cầu thang, rồi như lồng lộng vọng đi. An cảm thấy khó chịu vì tiếng nói của mình, nhưng không thể nào giữ lại được. Chàng vốn ghét những tiếng nói thì thầm. Tâm trả lời :

– Hết bực thang này là đến rồi…

Đầu cầu thang là một hành lang sáng và dài. Mọi thứ ở đây đều sạch quá, sạch từ những chiếc lá cây cho tới viên gạch. Văng vẳng đâu đây, chỉ có tiếng máy lạnh chạy rì rầm.

Ngày nào đứng ở hành lang nhà trường, Chi cũng nhìn sang đây, nhưng bây giờ là lần đầu tiên mà Chi đặt chân tới. Tâm ngước mặt lên, nhìn vào những con số đánh số phòng.

An ngạc nhiên lại hỏi :

– Mày cũng chưa tới thăm em mày lần nào ?

– Thì bây giờ đến thăm đấy thôi. Trong đời tao, không có gì nản bằng đi thăm đàn bà đẻ, dù rằng đó là em gái mình.

Căn phòng của Thư Hương ngay ở cuối dãy. Tâm xoay chốt cửa và nhìn ngay thấy đôi mắt đen láy và sâu thẳm của Phượng.

Chàng reo lên :

– Chúng nó đây rồi ?

Thư Hương nở một nụ cười mệt mỏi nhìn mọi người. Cả hàng chục con người nhét vào căn phòng hẹp này, làm cho Thư Hương thấy ấm hẳn lên. Bà mẹ của Tâm vừa về nhà, khi Phượng và Dương tới. Những lúc về sau này, bà muốn tránh mặt khi có đầy đủ hai đứa mà bà yêu như con gái ruột, là Phượng và Thư Hương.

Nhiều khi, bà thấy yêu Phượng hơn, tuy rằng bà có công mang nặng, đẻ đau và nuôi nấng Thư Hương. Nhất là từ ngày thấy Phượng đổi tính. Từ một người con gái nhí nhảnh, ưa đùa nghịch, Phượng bỗng biến thành một thiếu nữ trầm lặng, ít nói, mắt chớp thật buồn. Bà cũng hiểu rằng sự đổi tính ấy là vì Thư Hương, con gái của bà, đã gây ra. Bà rất sợ bị mời can thiệp vào câu chuyện của hai cô con gái vì bà cũng không biết giải quyết ra sao.

Bởi vậy, thấy Phượng tới, sau khi nói vài ba câu chuyện, hôn hít cháu một lúc, rồi bà giao Thư Hương cho Phượng, lấy cớ về nhà nằm nghỉ. Phượng nhận lời và hứa sẽ ở lại với Thư Hương.

Chi sà xuống ngay bên cạnh Thư Hương :

– Ồ, chị Thư Hương cũng đẹp quá !…

An chỉnh ngay :

– Gặp ai cũng khen đẹp. Hồi nãy đã khen chị Phượng đẹp, bây giờ là khen chị Thư Hương đẹp, cứ nghe theo lời cô, thì ai đẹp đây ?

Chi nhí nhảnh:

– Xuân Lan, Thu Cúc mặn mà cả hai…

Cả bọn cùng cười.. Hằng giới thiệu Chi với Thư Hương. Nhìn thấy cảnh quyến luyến của Chi đối với An, Thư Hương lại chạnh nhớ tới hoàn cảnh của mình cảm thấy buồn đến rưng rưng.

Nàng hỏi :

– Chi còn đi học ?

– Dạ… phòng học của em có thể nhìn sang phòng chị, nhưng hết năm nay là không còn cái trường ấy nữa.

– Tại sao vậy ?

– Vì năm nay, học lớp cuối. Nếu thi đỗ thì lớp nào nữa đâu mà học.

Tâm bĩu môi :

– Thì nói phứt ra là đi lấy chồng cho được việc. Với đàn bà con gái, chẳng cái bằng nào quí giá bằng tờ giấy hôn thú. Có phải vậy không tụi mầy ?

Hằng cãi lại :

– Anh Tâm cứ làm như con gái thèm đi lấy chồng lắm. Thật là nhảm hết chỗ nói.

Tâm hùng hổ :

– Tôi không nói tới bà. Tôi nói tới những người con gái như cô Chi. Còn bà, đã là đàn bà thì miễn luận bàn.

Căn phòng lại vang lên những tiếng cười. Những tiếng cười, nói ồn ào đã khua thức giấc ngủ thằng bé. Tiếng khóc oe oe cất lên, làm cho mọi người im bặt, hướng về chiếc nôi, phủ chiếc màn mỏng dính màu xanh, đang nhẹ nhàng lay động. Thư Hương kéo chiếc gối cao lên :

– Chị Phượng đưa cháu ra đây dùm em…

Chi ngạc nhiên nhìn Thư Hương :

– Chị Thư Hương gọi chị Phượng bằng chị ?…. Em tưởng rằng, chị Phượng là em gái của anh Dương chứ ?..

Thư Hương thở dài ngao ngán :

– Gọi như vậy đã quen rồi.

Phượng bồng đứa nhỏ lên… Đứa bé nhỏ quá, chỉ như muốn lọt ra khỏi vòng tay. Bàn tay Phượng vừa đụng tới thằng nhỏ là nó nín khóc ngay. Thư Hương nói tiếp :

– Thằng cu Hoàng chịu mẹ Phượng rồi.

Phượng ôm lấy đứa nhỏ vào lòng. Nàng cũng thích thú khi nhìn thấy tất cả những cái gì của đứa bé cũng nho nhỏ, xinh xinh, nhất là đôi mắt và đôi môi. Hằng la lên :

– Lóng ngóng như thế kia, đánh rớt cháu bây giờ.

Hai chân đứa nhỏ thò ra ngoài đống tã lót, đạp lung tung. An cũng ghé mắt vào nhìn rồi khen :

– Đẹp trai ghê ! Cái mặt kia với mắt, mũi ấy sao mà giống thằng bố Dương nhà nó thế. Không thể làm sao mà lẫn lộn được là con thằng cu Dương…

Câu nói của An gieo vào trong lòng vài người ở trong phòng nầy một sự khó chịu. Phượng cười nửa miệng, một nụ cười đầy chất khinh bạc. Thư Hương chớp mẳt, cúi mặt xuống. Tâm và Dương bỗng nhiên nhìn nhau, như muốn chửi cho An một câu, “cái thằng vô duyên”. Cả hai đều nghĩ như vậy. Nhưng rồi cái không khí nặng như khối đá ấy chỉ thoáng qua rất mau, như một cơn mưa bóng mây. Hằng nói::

– Con của người ta, mà lại không giống người ta. Dễ thường giống ông hàng xóm chắc,

Câu nói của Hằng đáng lẽ làm cho Thư Hưqrng thêm tủi cực, nhưng nhờ tiếng cười của Chi. Tiếng cười thật hồn nhiên và vô tư một tiếng chim hót giữa mùa xuân của cuộc đời. Chi như một cánh chim non tung bay vào đời, chưa gặp những gì được gọi là phong ba, bão tố. Mắt Chi còn sáng lắm,nụ cười còn tươi lắm. Thư Hương ước mong sao cho Chi cứ mãi được sung sướng như bây giờ. Chi nhí nhảnh đi tới bên Phượng: .. ..

– Chị Phượng cho em bế cháu một tí.

Thư Hương cười nhìn Chi:

– Thôi, chị Phượng đưa cháu đây cho em. Cháu đói rồi. Cô Chi bế cháu, coi chừng cháu tè ra áo đẹp.

Chi năn nỉ :

– Chị cho bế cháu một chút thôi. Một tí tẹo rồi em đưa cho chị Thư Hương ngay.

Nhìn nét mặt khẩn khoản của Chi, xin được bế đứa cháu nhỏ, làm mọi người đều bật cười. Từ lúc lên tới phòng hộ sinh này, Dương chưa nhìn tới đứa bé. Dù sao thì mình cũng là bố nó, dù rằng chỉ trên tờ giấy khai sinh. Chàng cảm thấy bất nhẫn, nên la lớn :

– Không ai được giành với bố nó. Nào thằng cu Hoàng ra đây với bố. Bế một tí, lấy hên.

Mọi người đều cười. Phượng trao đứa bé cho Dương Người thằng bé, còn phảng phất mùi hương của Phượng, làm cho Dương ấm hẳn người. Hai người nhìn nhau một thoáng mà lòng thật bâng khuâng, làm cho Dương tưởng rằng đứa bé nầy là con của Dương của Phượng.

Thằng bé không còn khóc nữa mà mở cặp mắt đen láy, ngây ngô nhìn. Chàng bế nó một chút, rồi trao lại cho Thư Hương và chàng bắt gặp được sự cảm động làm cho Thư Hương muốn rưng rưng bật khóc.

Thư Hương cho con bú… Người sinh viên đã làm mẹ, không còn giữ thẹn thùng. Dù là đông người nàng vẫn ôm lấy con, cho con bú và hãnh diện như thế. Nàng cảm thấy đôi môi mềm của con như một bông hoa áp lên ngực êm ngọt và ấm áp.

Giòng sữa từ trong người nàng thoát ra rồi chảy vào người con, như chiếc rễ cây chui vào lòng đất. Con nàng cần những giòng sữa ấy, và nàng cũng muốn những giòng sữa ấy làm những sợi giây, buộc chặt tình mẹ con nàng…

Hằng nói với Thư Hương :

– Cho con bú có nhiều chuyện bất tiện lắm.

– Tại sao vậy chị Hằng ?

– Thư Hương còn phải đi học. Rồi ít lâu nữa phải dạy học. Những lúc ở trường tới giờ cho con bú, sữa ra ướt áo. Hơn nữa Thư Hương cũng chẳng khỏe gì.

Thư Hương cúi xuống nhìn vào mặt con :

– Nhưng em lại muốn như vậy. Lúc nào xảy ra sự bất tiện thì hẵng hay. Còn bây giờ, em chỉ thích ôm con vào lòng rồi cho con bú. Có như vậy, em mới có cảm tưởng mình đã là mẹ.

Hằng cười :

– Chỉ sợ rồi đây đẻ ra không kịp nuôi.

– Thì được lúc nào hay lúc đó. Chỉ nên biết bây giờ…

Cái ồn ào lúc ban đầu, đã như bắt đầu lắng xuống. Câu chuyện bây giờ chỉ còn để dành cho mấy người đàn bà như Hằng, như vợ Luận, như Thư Hương, nói về kinh nghiệm sinh nở và nuôi con. Phượng và Chi nghe bằng những đôi tai lơ đãng. Còn Dương, Tâm và An thì lại càng buồn nản hơn vì trong phòng kín, nhất là có đứa nhỏ, nên ba chàng nhịn thuốc lá đã khá lâu…

Thấy câu chuyện chỉ còn liên hệ tới đàn bà, mấy người đàn ông rủ nhau ra đứng ngoài hành lang. Tâm rút gói thuốc lá ra mời mọi người. Những hơi thuốc lá kéo thật dài. Gần tới buổi trưa, nhưng trong nhà thương này, nhờ có nhiều cây cối, nên vẫn mát. Luận nói với Dương :

– Sửa soạn bữa tiệc đầy tháng con đi chứ !

Dương nheo mắt cười :

– Vừa mới sanh ra nó được có hai ngày, chưa kịp làm giấy khai sinh, mà mầy đã gạ đến chuyện đầy tháng. Mày chỉ nhớ tới ăn thôi.

– Chứ sao ! “ Dĩ thực vi tiên “…

An nói ngay :

– Bây giờ, nó là khổ chủ, nên nó mới ra cái điều trách móc. Nếu là thằng khác, thì nó chính là thằng gạ ăn trước nhất.

Dương cười và thầm công nhận. Những người như chàng và bạn chàng ở đây, lúc nào cũng phải kiếm cớ gí để ăn. Câu viết treo trên tường, bằng một thứ chữ lớn, ngay trong phòng nghỉ của Phi Đoàn:”Tất cả những chuyện may rủi đều phải ăn khao”. Gặp chuyện vui mừng, thì ăn khao là việc dĩ nhiên. Nhưng gặp những chuyện rủi ro như đụng xe, rớt tàu bay, nếu còn sống sót trở về, cũng phải uống với nhau một bữa.

Đó là một luật lệ. Có nhiều thằng, cũng vì sự ăn nhậu đó mà đâm ra mang công, mắc nợ. Nhưng trong lòng vui và cảm thấy mến thương nhau. Dương nói tiếp :

– Việc ăn mừng đầy tháng cho cháu, không lo lắm.

– Tại sao vậy ?

– Vì tới đầy tháng con người ta, chúng mầy phải mua cái gì để mừng cho cháu chứ. Không lẽ cứ vác cái mồm tới ăn không. Như vậy, cũng đủ lấy lại được vốn rồi. Không chừng còn có lợi.

An chửi ngay :

– Thằng khốn nạn ! Chưa chi mầy đã định mang con mầy ra tính chuyện buôn bán. Không biết mắc cỡ sao? Mang đồ mừng tới là cho cháu, không phải là cho bố mẹ nó.

– Nhưng ai cấm bố mẹ nó xử dụng. Ai chứ, bác An và cô Chi phải cho cháu cái lắc vàng. Nếu không thì đừng hòng mời.

– Không mời cũng cứ đến.

Tâm, Dương, Hậu và Luận đều cười vang vì lối cãi bướng của An. Tính tình của An thật rốt, nhất là đối với bạn bè. Chỉ lâu lâu, hành tội anh em bằng cách bắt anh em phải nghe những bài thơ mà hắn vừa sáng tác.

Thằng nào dại dột chê một câu, là bị hắn cãi lại kịch liệt, cãi đến văng cả nước miếng vào mặt. Muốn yên thân, thì khi nghe hắn dọc xong một bài thơ phải gật gù cái đầu, khen hay là cứ loạn lên. Thế nào cũng được hắn bắt tay, lắc lấy lắc để mà nhận làm tri kỷ.

Tâm than phiền :

– Mấy mụ đàn bà này nói chuyện vói nhau dai thật…

Chiếc cửa kính đóng kín, nên những người đứng bên ngoài, không nghe thấy tiếng người nói chuyện trong phòng. Chỉ thỉnh thoảng, nghe vọng ra một vài tiếng cười. Mà tiếng cười lớn nhất là tiếng cười của Chi. Bên ngoài nầy, người nói nhiều là An. Sao mà đẹp đôi thế không biết. Nghĩ tới dây, Dương lại thấy thoáng buồn. Cách đây ít lâu, thì chàng và Phượng cũng yêu đời, nói nhiều và cười nhiều như thế.

Nhưng vì những biến cố xảy ra, để rồi tới bây giờ Phượng sống lặng lẽ như cái bóng, còn chàng thì những phút vui, cũng chỉ là vui gượng.

Tâm lại hỏi An .

– Sáng nay mầy đi sớm như thế làm sao mà gặp được anh Tư. Đột nhiên thấy vắng mặt cả một lũ, không chừng anh Tư nổi giận cho mà coi.

An phân trần:

– Tao có viết giấy để lại. Thằng Dương thì nghỉ là lý đương nhiên. Tao chỉ xin phép cho mầy và thằng Hậu, thằng Luận. Chắc anh Tư không nói gì đâu. Không chừng chiều nay, anh Tư lại tới thăm vợ chồng thằng Dương. Anh Tư vốn nhanh nhẩu trong công việc hiếu hỷ.

Dương búng mẩu thuốc lá còn lại, vẽ thành một đường vòng cung, rơi xuống mặt sân trải sỏi. Chàng lơ đãng nhìn lên những cành me rung rinh lá. Nơi đây vắng người, nhưng cũng vắng những cánh chim. Loài chim thành phố đã trốn biệt vào những hang hốc, lâu lâu mới có vài cánh nhạn sà xuống đất kiếm mồi rồi bay vụt lên cao tít.

Nhiều người bạn đã có gia đình, thường kể cho chàng nghe những sự hồi hộp, sung sướng khi có đứa con đầu lòng. Tới bây giờ, chàng cố tìm cái tâm trạng đó, mà không thấy. Hay là chàng có mặc cảm thằng cu Hoàng không phải đứa con của chàng, không phải là chàng tạo ra ? Không, chàng không bao giờ nghĩ như thế. Hồi nãy ôm thằng bé trong tay, chàng cũng bắt gặp một chút ấm áp và bâng khuâng. Nhìn vào đôi môi xinh xinh cảa thằng bé, chàng cũng thèm được nghe một ngày nào đó, từ đôi môi ấy thốt lên tiếng gọi bố. Tự nhiên, chàng thốt lên:

– Chắc chẳng có được ngày đó rồi.

– Mày nói gì vậy ?

Nghe An hỏi, chàng cười lặng lẽ, không trả lời. Chắc là Phượng chẳng thể chờ đợi tới ngày mà thằng bé biết đi biết nói. Nghĩ tới đây, chàng thấy thương hại Thư Hương. Người con gái ấy đã chọn nghề Sư Phạm, một nghề rất sợ tai tiếng. Một cô giáo ly dị với chồng, chắc chẳng thể làm cho học trò kính trọng và bạn đồng nghiệp nể phục. Nhưng biết làm thế nào, khi mà sự hy sinh của Phượng, tới lúc này là đã quá mức.

Nhiều khi, chàng nhận thấy mình quả thực bất lực trong việc quyết định chuyện Phượng và Thư Hương.

Cánh cửa phòng mở ra. Những người con gái đi ra cửa. Trên môi Chi vẫn còn phảng phất nụ cười, hình như vừa nói một chuyện gì vui thú lắm. Phượng đưa cho Dương một tờ giấy :

– Giấy chứng nhận của nhà hộ sinh. Anh giữ lấy để đi làm giấy khai sinh. Nếu cần thêm, để xin phép nghỉ, hay ăn tiền hộ sản phí, thì tới văn phòng ở đây xin thêm.

– Phượng giỏi chuyện đó quá.

– Nhất định là phải giỏi rồi. Anh không nhớ là Phượng có tới ba ông anh hiện nay đang mặc quần áo ka-ki. Nhớ làm giấy khai sinh ngay, đừng để trễ quá ba ngày.

– Phượng có về bây giờ không ?

Phượng lắc đầu :

– Không, Phượng ở lại đây với Thư Hương.

Rồi Phượng cười, nói tiếp:

– Lâu lâu, ăn cơm với bà đẻ một lần cũng vui.

Chàng nhìn sơ qua tờ giấy chứng nhận của nhà hộ sinh, rồi gấp lại bỏ vào túi. Mọi người náo nức chờ đợi sự ra đời của đứa bé, với nhiều tâm trạng phức tạp, nhưng nay, đứa bé đã ra đời, Dương thấy mọi việc hình như cũng chẳng có gì thay đổi.

Con người chỉ có thể ham sống và tranh đấu, với một mục đích không bao giờ vượt tới, như là đuổi bắt đường chân trời. Nhưng khi đạt được mục đích, thật không còn có gì chán nản hơn. Dương đi theo mọi người, bước xuống từng bậc thang lầu. Chàng muốn đi làm công việc lấy khai sinh cho đứa nhỏ ngay, nhưng nhìn vào đồng hồ, đã thấy gần đến giờ tan sở. Giờ nầy thì các nàng thư ký còn đang bận làm đẹp để trở về nhà. Có đến đó, thì cũng chỉ nhận được một lời từ chối lịch sự, và một cái hẹn vào buổi chiều. Thôi thì về nhà làm một giấc ngủ trưa, có lẽ đúng lý hơn.

Những người tới thăm Thư Hương, lúc tới thì ồn ào như thế, lúc về thì ai cũng im lặng. Có lẽ bao nhiêu chuyện, đã nói hết mất cả rồi, nên bây giờ, không còn chuyện gì để nói. Một chiếc bàn có bốn thiếc bánh xe nhỏ dưới chân, được đẩy đi qua trước mặt mọi người. Mùi gạo thơm, nấu chín bốc hơi và mùi những món ăn thanh khiết bay tỏa lên, làm mọi người thấy đói bụng. Chi nói nói với An :

– Thấy mấy bà đẻ ăn uống ngon quá, lại được nằm phòng lạnh, em chỉ muốn… được đẻ.

An trả lời, mặt thật lạnh:

– Thôi, tôi xin cô. Chưa cưới nhau, cô đã tính đến chuyện đẻ. Xin cô khoan làm chuyện đó cho tôi còn sống với chứ.

Nhờ câu chuyện đối đáp của Chi và An, không khí lại ồn ào lên một chút. Chỉ riêng Hậu và Hằng thì buồn. Nhất là Hằng. Nàng nhìn xuống cái bụng của nàng, đã kềnh càng nhiều lắm rồi. Chắc cũng chỉ vài tháng nữa thôi, nàng cũng phải vào nhà hộ sinh. Những ngày rảnh rỗi trên Biên Hòa, tiện đường đi chợ, nàng cũng ghé qua một cái nhà hộ sinh trên đó, với mục đích là thăm cho biết sự tình.

Những căn phòng dơ dáy, bẩn thỉu, cách nhau chỉ bằng một tấm “cạc-tông” hay ván mỏng, đã làm cho nàng phải khiếp. Nhìn thấy Thư Hương nằm trong một căn phòng đầy đủ tiện nghi, nàng thấy tủi thân. Cũng là một kiếp đàn bà, hơn nữa, cũng đã một thời nổi tiếng hoa khôi, cũng có những người thuộc loại giàu sang tới cầu cạnh. Nhưng rồi nàng lấy chồng, lấy Hậu, để phải từ bỏ tất cả. Có lẽ lần này, Hằng không dám dể bạn bè tới thăm. Nhiều đêm, nàng đã nói chuyện này với Hậu thì bị Hậu mắng thậm tệ. Hậu cho rằng, nếu đã bạn bè, thì không còn ai nghĩ tới chuyện giàu nghèo. Đứa nào mà mở cái miệng thúi hoắc ra chê sự nghèo của mình, thì mình có quyền phỉ nhổ vào mặt nó, không thèm nhận nó là bạn.

Nghe Hậu nói như vậy, nàng thấy có lý thật, nhưng không hiểu sao nàng vẫn thấy tủi cực cho sự nghèo đói của mình nhất là sau khi thăm Thư Hương, nàng thấy hai nếp sống của vợ chồng nàng với Dương và Thư Hương khác biệt nhau quá.

Tiếng của An hỏi Tâm :

– Mày về bằng xe của tao không ?

Tâm cười vang, lắc đầu:

– Phần nào thôi chứ ! Lúc đi, vì thằng Dương phải chở Phượng, với lại phải dẫn đường cho mầy, tao mới dám mạo hiểm ngồi lên cái xe của mầy. Còn lúc về, xin phép mầy để tao được ngồi sau xe của thằng Dương cho an toàn hơn. Mày cứ yên chí, nếu phải đẩy xe, đã có thằng Hậu, thằng Luận, lo gì.

An chửi thề một câu thật ngon lành, rồi bước lên xe, đóng cửa xe một phát thật mạnh. An lại phải nhoài người ra mở cửa xe phía bên kia cho Chi.

Chiếc xe để lâu ở ngoài nắng, lại quay cửa kính lên kin mít, mọi người chui vào, đã thấy muốn nghẹt thở vì nóng. Hậu và Luận quay vội cửa kính xuống. An trấn an ngay :

– Chạy một hồi, có gió là mát ngay đấy mà.

Dương và Tâm đã lên xe Vespa và nổ máy, Tâm ghé đầu vào xe An, hỏi :

– Chúng mày về nhà tao ăn cơm chứ ?…

– Không !

– Chúng mầy về Biên Hòa ngay bây giờ sao ?…

– Cũng không nốt. Chúng tao về nhà Chi. Trưa hôm nay, bà cụ nhà Chi mời ăn cơm. Nếu chúng mầy muốn đớp thì theo tao. Cái đó không bắt buộc.

An nói không bắt buộc vì biết rằng lũ bạn bè của chàng khi nghe thấy ăn nhậu là không bao giờ từ chối. Nhưng chàng lấy làm ngạc nhiên vì thấy Tâm và Dương cứ dửng dưng, không có ý gì vồ vập với sự ăn nhậu này. Dương thì mệt mỏi, dù rằng đã ngủ được một giấc dài. Còn Tâm thì lại không muốn ăn uống ở những nơi phải giữ lễ phép quá nhiều. Gia đình Chi, đối với chàng, dù sao cùng là chỗ sơ giao, chắc chưa quen với lời ăn nói gần như tự do quá trớn của chàng, nên chàng đồng ý với Dương là đi về nhà. Chàng định đi Biên Hòa chiều nay vì coi như mình đã làm đầy đủ bổn phận đối với em gái.

An hỏi lại một lần nữa:

– Chúng mầy không tới thật à ?…

– Thôi xin phép một dịp khác.

Nhìn mặt Chi, thấy một nét buồn thoáng qua.

Nhưng Tâm và Dương cũng chẳng để ý, phóng xe đi qua chiếc cổng sắt nặng nề, lẫn vào vòng xe cộ một chiều tên đưòng Phan Thanh Giản. Con đuờng thật nhiều bóng cây. Tà áo trắng của nữ sinh Gia Long loang loáng in màu hoa nắng. Chiếc cặp sách được ôm vào sát ngực, đám nữ sinh ấy ríu rít nói chuyện với nhau, đi những bước chân chim trên vỉa hè đầy xác lá. Dương hỏi :

– Mày đã chọn được em nào chưa?…

Tâm thì thầm vào tai Dương :

– Đứa nào cũng được cả. Không hiểu sao mà hồi này con gái chúng nó đẹp thế. Cứ phây phây ra thôi !…

Tới tuổi dậy thì học ở bậc trung học, hình như người con gái nào cũng đẹp, có đứa con gái cách đây mấy năm, còn nhem nhếch, bẩn thỉu, vài năm sau gặp lại đã làm Dương ngạc nhiên. Đã một lần, chàng và Tâm ngừng xe trước cửa một trường nữ trung học bên cạnh Sở Thú, trong một buổi chiều vừa tan học.

Hai người thử tìm một hoa khôi trong đám bướm trắng sân trường. Nhưng rồi mắt của hai người đã hoa lên vì những người đẹp đã xuất hiện nhiều quá. Tâm đã nói đùa rằng nếu chàng có quyền được lựa chọn một cô gái đẹp nhất của trường này để lấy làm vợ, thì chắc chàng sẽ chẳng lựa chọn được ai. Vì chẳng biết ai là người đẹp nhất.

Ngã tư bật đèn đỏ. Hai người dừng xe vào sát lề nhìn theo những gót chân đỏ hồng bước vội vã qua đường.

Những chiếc cặp sách ôm sát vào ngực, những cái chớp mắt, những tiếng cười làm cho hè đường bỗng như bớt nắng. Vài người con gái ngừng lại ở đầu vỉa hè, gần sát chỗ Tâm và Dương, ngập ngừng một chút rồi mới bước xuống đường. Hình như từ người những cô gái, toát ra mùi hương thoảng nhẹ, như mùi tóc, mùi da thịt… Tâm và Dương ngây ngất nhìn theo, quên cả lúc đèn ở đầu đường đã bật sang màu xanh.

Tiếng còi xe inh ỏi phía sau làm Dương giật mình. An thi sĩ ló đầu ra khỏi cửa xe, nhăn mặt, lè lưỡi ra làm điệu bộ xấu. Rồi chiếc xe của An vựợt qua mặt lẫn vào giòng xe cộ, không biết đi về ngã nào, Tâm và Dương trở về nhà…

Về đến nhà đã nghe thấy tiếng bà Phủ :

– Mẹ chờ mấy đứa về rồi mới ăn cơm. Mấy người kia đâu hết rồi ?.. Sao Tâm không mời tất cả về nhà ăn cơm ?…

Tâm trả lời mẹ :

– Hôm nay, chúng nó có người khác cho ăn rồi. Với lũ chúng nó, thì việc gì mà mẹ phải mời. Muốn ăn thì chúng nó tới. Còn nếu chúng nó đã không muốn ăn, thì có mời cũng chẳng được.

Sợ để mẹ phải chờ đợi quá lâu, Tâm và Dương để nguyên cả quần áo, ngồi vào bàn ăn. Bà cụ có vẻ mệt mỏi. Chắc đêm qua bà cụ đã thức để săn sóc cho con gái và cháu ngoại. Tâm thấy thương mẹ quá. Chàng nói với mẹ :

– Ăn xong, mẹ nên ngủ đi một giấc. Con thấy mẹ có vẻ mệt.

Bà Phủ chậm chạp chớp đôi mắt:

– Lát nữa, mẹ sẽ ngủ. Ăn xong, mẹ muốn nói với hai đứa một chuyện…

– Thì mẹ vừa ăn vừa nói chuyện…

– Mẹ không muốn vậy. Mẹ muốn ăn xong, dẹp bàn cho gọn, lúc hai đứa uống cà-phê mẹ mới nói chuyện. Vì câu chuyện nầy, cần phải bình tĩnh để quyết định. Mẹ cần biết ý kiến của cả hai đứa. Chiều nay chắc Tâm đi Biên Hòa ?

Tâm nhìn mẹ :

– Dạ, con đi Biên Hòa. Nhưng nếu mẹ muốn con ở nhà thì con sẽ ở lại…

– Còn Dương chưa đi chứ ?

– Thưa bác, con ở lại đây để coi nhà cho bác…

Tuy rằng đã lấy Thư Hương, nhưng Dương vẫn gọi mẹ Tâm bằng bác. Chàng rất ngượng ngập nếu phải gọi bà Phủ bằng mẹ. Nhiều người bạn của chàng lấy làm lạ về chuvện đó, có hỏi chàng, thì chàng trả lời rằng gọi như thế đã quen rồi.

Chàng muốn sửa soạn cho sự chia lìa sau nay, phải đổi cách xưng hô một lần nữa thì thật phiền phức. Mới đầu, bà Phủ cũng không bằng lòng cái tiếng “bác” của Dương nhưng rồi bà cũng mặc kệ. Trong lòng Dương lúc nào cũng coi bà Phủ như cha mẹ chàng. Như thế cũng đã được rồi. Tiếng xưng hô chỉ là bề ngoài không cần thiết.

Bữa cơm qua đi lặng lẽ. Tâm nhận thấy rằng những lúc về nhà, chàng được chiều chuộng nhất là trong việc ăn uống, mà không hiểu sao chàng ăn không được ngon, như những bữa cơm ở Biên Hòa, thường thường mấy đĩa thức ăn đều bị vét sạch. Lâu lâu, một tuần lễ một lần, về với gia đình thì được. Sống hẳn với gia đình, cái không khí lặng lẽ như thế này, làm cho chàng chịu không nổi. Chừng độ một chục năm nữa, thì may ra có thể được, vì lúc đó tính tình chàng chắc không còn sôi nổi, ưa sự náo động như bây giờ.

Chị người làm dọn dẹp, lau bàn rồi mang lên cho Tâm và Dương hai ly cà-phê. Dương nói một lời cám ơn, cho vào ly cà-phê hai muỗng đường. Bà Phủ uống nước trà… Tâm tuột giầy, ngồi đưa cả hai chân lên ghế rồi cười :

– Bây giờ mẹ nói chuyện đi.

Bà Phủ chậm rãi :

– Mẹ muốn nói đến chuvện của Dương và Thư Hương…

Mặt Tâm chợt thoáng buồn. Giọng chàng trầm hẳn xuống :

– Con cũng đoán rằng mẹ định nói chuyện này. Con cũng định bàn với mẹ cho dứt khoát. Bây giờ Thư Hương đã sinh nở, mẹ tròn con vuông, kể như đã xong rồi… Nhiều khi, nhìn Phượng, con cũng thấy buồn và ngượng ngập…

– Dương có ý kiến gì không ?

Dương khuấy nhẹ muỗng trong ly cà-phê :

– Cái đó tùy ở Thư Hương, ở Phượng, ở bác. Như bác đã biết đấy, con chỉ là một thứ được đặt đâu thì ngồi đấy…

Nói câu này, Dương cười nhẹ. Nụ cười ấy như phảng phất một cái gì cay đắng thương cảm. Bà Phủ cũng xúc động khi thấy nụ cười ấy. Bà nhấp một chút nước trà :

– Bác phải cám ơn Dương nhiều.

Dương ngắt lời :

– Xin bác đừng nói vậy, con thì cũng như Tâm. Không là con, thì cũng là cháu. Hai đứa con có nhiều món nợ với nhau, mà cả đời không thể trả hết được cho nhau. Bác nói những lời cám ơn, là bác không coi con như chỗ thân tình rồi…

Bà Phủ lắc đầu :

– Lúc nào bác cũng coi Dương như Tâm, như Thư Hương. Mấy tháng nay, là thời gian mà bác sung sướng nhất. Chỉ vì sung sướng quá, bác mới nghĩ tới “lạc cực sinh bi”. Nếu cứ được đoàn tụ với nhau mãi như bây giờ, thi bác chẳng còn ước muốn gì hơn…

Bà Phủ phải uống một ngụm nước trà lớn để che lấp sự nghẹn ngào… Bà muốn tránh cho Dương một sự khó nghĩ, nhưng cũng băn khoăn rất nhiều về hạnh phúc của con gái. Đã nhiều đêm, bà sang phòng Thư Hương, lấy cớ rằng muốn nằm ngủ với con gái, để dò ý tứ của nàng. Nhưng thấy Thư Hương vần hồn nhiên, vô tư, nhắc tới Dương với một giọng trìu mến, bà lại cảm thương cho con gái. Bà nói tiếp :

– Bác nhờ Phượng ở lại nhà hộ sinh trông nom cho Thư Hương , để có dịp, hai đứa nó sẽ nói chuyện với nhau. Bác không có quyền gì trong vụ này.

Dương muốn chia xẻ nỗi buồn với bà Phủ :

– Con cũng thế. Con cũng chẳng có quyền gì trong vụ này. Cứ để hai cô con gái, họ giải quyết với nhau, thế mà tiện và gọn.

Tâm ngồi thẳng ngay lại:

– Tao không đồng ý !Tao phải có trách nhiệm trong vụ này.

Bà Phủ vẫn ôn tồn :

– Tâm cứ bình tĩnh mà nói. Mẹ cũng cần biết qua ý kiến của Tâm…

Nghe giọng nói dịu đàng của mẹ, Tâm chợt thấy hối hận. Bà Phủ là một người hiền lành, thật đáng là bậc mệnh phụ. Chẳng bao giờ bà nói lớn tiếng với ai. Những lúc phải rầy la chị người làm, bà cũng chỉ dùng những lời nhẹ nhàng, từ tốn. Với con trai, con gái như Tâm và Thư Hương, thì bà chẳng nói nặng bao giờ.

Tâm cúi mặt xuống, nhìn vào ly ca-phê đen sánh, mà như nhìn thấy đôi mắt của mình ở trong đó. Chàng nói nhỏ hẳn xuống :

– Chắc mẹ cũng biết rằng, con thương em Thư Hương. Thương còn hơn là thương thân con nữa. Cái gia tài của bố mẹ đấy, nếu cần, con xin nhường hết cho em, để có tiền, nó dễ lấy chồng. Nhưng với việc nầy, thì mẹ cho con được dứt khoát.

Chàng ngừng lại một chút, nâng ly cà-phê lên, uống một hớp nhỏ. Tiếng ly chạm vào chiếc đĩa mỏng, sắc và gọn. Bà Phủ giục:

– Thì Tâm cứ nói tiếp đi.

– Chắc mẹ cũng biết rằng…

– Mẹ biết hết, biết tất cả mọi chuyện. Tâm không cần phải mở đầu bằng câu đó. Cứ nói thẳng ra đi.

– Chuyện xảy ra giữa Phượng, Thư Hương và Dương, tất cả đầu đuôi câu chuyện là tại con và vì con. Chính con đã kể câu chuyện của Thư Hương cho hai đứa chúng nó nghe. Dương lấy Thư Hương là ý kiến của Phượng. Thật ra thì Phượng muốn cứu vãn danh dự gia đình ta. Bởi vậy, bây giờ Thư Hương đã sinh nở mẹ tròn con vuông, bổn phận của gia đình ta là phải nghĩ tới hạnh phúc của chúng nó, vì chúng nó đợi nhau cũng lâu rồi

Câu nói của Tâm như rơi vào sự tỉnh mịch của căn nhà rộng. Nói được những lời đó, chàng thấy nhẹ nhàng, thảnh thơi hẳn lên. Những lúc về sau này, thấy Phượng lúc nào cũng buồn khổ, chàng thấy như có một tảng đá đeo nặng lên ngực. Với Dương, thì chàng không đặt chuyện ân oán, vì hai đứa, sống chết có nhau, đã từ lâu, nguyện coi nhau như ruột thịt. Bà Phủ trầm ngâm:

– Ai sẽ là người nói với Thư Huơng chuyện này đây?

Tâm nhìn mẹ :

– Mẹ không nói được sao ?

Bà Phủ lắc đầu :

– Mẹ nhìn cái mặt nó buồn, mẹ không nói được. Có lẽ mẹ bị ám ảnh vì những ngày nó nằm nhà thương, lần nó tự tử. Những lúc ấy, mẹ thấy nó bất động như là được nặn bằng sáp. Nó yếu đuối quá. Nhiều lúc mẹ có cảm tưởng như cả con người nó như bằng pha lê, chỉ cần đụng mạnh một chút, cũng đủ đổ vỡ. Tâm làm công việc này dùm cho mẹ đi.

Giọng của bà Phủ như van lơn, như cầu khẩn. Dương lơ đãng nhìn những câu đối, bức hoành phi với nét chữ vàng, nét thảo như rồng bay phượng múa, mà trong đám chữ đó, chàng chỉ biết được vài ba chữ dễ đọc. Rồi mắt Dương nhìn tới bàn thờ, Phật với hình dáng từ bi, bình thản. Chàng nhớ tới những buổi tối, nằm ngủ trong nhà, chàng đã ngủ được một giấc, lúc bừng tỉnh dậy, vẫn nghe thấy tiếng mõ và tiếng tụng kinh của bà Phủ.

Chàng nhìn thấy Tâm hai tay đỡ lấy cằm trong một trạng thái suy tư trầm lặng. Chàng chớp đôi mắt:

– Theo ý con thì cứ để từ từ cho tạo hóa an bài. Thư Hương sanh cháu được một hai ngày, mình bàn tới chuyện đó, e rằng sớm quá chăng ? Chờ dăm bữa, nửa tháng nữa thì đã sao đâu.

Tâm nhìn vào mặt Dương :

– Đáng lẽ thì tao gạt mầy ra khỏi câu chuyện này, vì mầy không thể quyết định. Với tính cả nể của mầy, dù cho tình của mầy và Phượng có sâu đậm đến mấy chăng nữa thì mầy vẫn sợ làm mất lòng gia đình tao. Tao nói có đúng không ?… Vì vậy, mầy phải để tao quyết định. Tao sẽ nói với Thư Hương. Tao sẽ bắt nó phải nghe lời tao, dù cho nó ghét hay oán hận tao…

Coi như là câu chuyện đã giải quyết xong, Tâm uống vội hết ly cà-phê rồi đứng dậy. Chàng vào thay quần áo để lên Biên Hòa. Chàng cũng muốn nghỉ buổi chiều hôm nay, nằm ngủ ở nhà thêm một đêm nữa, để rồi sáng mai đi sớm, nhưng chàng nghĩ rằng, lên đến Biên Hòa chàng mới đủ tỉnh táo, lựa những câu nói đúng lý, để nói với Thư Hương. Chàng vốn không mềm mỏng và tế nhị gì cho lắm.

Chàng sợ mới nói được một hai câu, Thư Hương đã bật khóc, thì câu chuyện không thể tiếp tục từ đầu cho tới khi kết thúc. Rất có thể vì chuyện nầy, Thư Hương ghét chàng. Nghĩ tới đây, chàng nhăn mặt. Ở nhà, có hai anh em mà lại ghét nhau. Thì chắc mẹ chàng sẽ khổ lắm. Càng nghĩ nhiều, chàng lại thấy câu chuyện khó có thể giải quyết theo ý của chàng.

Tâm mặc quần áo xong, đi ra nhà ngoài, vẫn thấy bà Phủ và Dương ngồi như bất động ở bàn ăn. Dương vẽ lên mặt bàn những hình vuông, hình tròn vô nghĩa. Bà Phủ hỏi Tâm : .

– Tâm đi Biên Hòa bây giờ đấy à ?… Sao mầy nói là ở nhà với mẹ ?…

Tâm đứng lại cạnh bà Phủ :

– Con lên đó, xin phép nghỉ, không chừng mai lại về. Mẹ nhớ vào nhà hộ sinh thay Phượng săn sóc cho em Thư Hương.

Chàng vịn tay vào thành ghế, nhìn xuống những sợi tóc bạc của mẹ. Chàng muốn sống lại thời thơ ấu ngồi nhổ từng sợi tóc sâu cho mẹ rồi tính từng sợi tóc sâu để đòi tiền. Bà Phủ lại hỏi:

– Bao giờ Tâm nói chuyện đó với Thư Hương ?

– Lúc nào tiện thì con nói. Có thể ngay ngày mai, ngày mốt.

Giọng bà Phủ trầm hẳn xuống thật buồn :

– Mẹ vừa nói với Dương. Con hãy chờ chừng một tháng nữa, cho em nó cứng cáp đã. Lúc đó thằng cu Hoàng cũng đã biết cười, biết làm trò để cho nó vui…Mẹ biết với máu gái đẻ, nếu bị xúc động mạnh quá, có hại nhiều lắm, dễ mắc những bệnh hậu sản. Tâm nghe mẹ, hãy để cho em nó một tháng để sửa soạn…

Tay Tâm nắm chặt lấy thành ghế :

– Con nghe mẹ. Con sẽ chờ một tháng.

Rồi chàng nhìn sang Dương :

– Mày có đi đâu không Dương ?

Dương trả lời mà không ngửng đầu lên :

– Tao cũng đi bây giờ. Tao đi làm giấy khai sinh cho thằng cháu Hoàng. Để lại cho tao cái thẻ kiểm tra, mầy giữ trong người mầy cái căn cước quân nhân cũng đủ rồi.

Tâm móc ví, lấy cái kiểm tra quăng cho Dương rồi đi ra phía cửa. Dương cũng uể oải, đi vào phòng. Chàng tìm những giấy tờ cần thiết. Nhìn tờ giấy giá thú, đọc tên chàng và tên Thư Hương, chàng lại thấy nao nao buồn. Chỉ vì một mảnh giấy vô tri vô giác này đây, mà đã gây ra lắm chuyện. Chàng mặc bộ quần áo nhà binh vào người. Tới những nơi hành chánh, mặc quần áo nhà binh, chắc cũng hưởng được vài ba sự dễ dãi. Chàng ghé qua nhà hộ sinh, rủ Phượng đi cùng với chàng. Buổi chiều nay, chàng thèm ngồi ở bờ sông nhìn ra cảnh sông nước và nói chuvện với Phượng.

Mặc quần áo xong, nhìn đồng hồ thấy hãy còn sớm chàng nằm dài ra giường, cho đỡ mỏi mệt. Tuy nhắm mắt, nhưng chàng cố chống lại cơn buồn ngủ. Nếu mà ngủ quên, chàng dám ngủ cho tới sáu giờ chiều. Công việc làm giấy khai sinh cho đứa nhỏ lại chờ sáng mai. Chàng mở chiếc máy phát thanh để ở đầu giường. Những điệu nhạc cổ điển lê thê, lại dễ làm cho buồn ngủ thêm, nên chàng tắt máy. Chàng mơ màng, nghĩ tới Tâm, bây giờ đang đi trên xa lộ đầy nắng chói. Nghĩ tới Phượng và Thư Hương, không biết bây giờ đang nói với nhau những chuyện gì. Cách chàng một bức tường, bà Phủ tuy rằng mệt mỏi, nhưng không biết có ngủ được một giấc nào không, hay là mải mê suy nghĩ về con trai, con gái. Những lúc gần đây, Dương thấy tóc của bà Phủ, hình như bạc nhiều hơn. Nghĩ tới mẹ chàng, hiện nay không biết tin tức ra sao, chàng lại thấy nao nao buồn. Chuông đồng hồ ở nhà ngoài, thảnh thơi gõ lên hai tiếng.

Không muốn nằm trên giường nữa, chàng đi ra nhà ngoài. Phòng khách và phòng ăn thật vắng vẻ, làm cho chàng phải đi nhẹ gót giày. Nhẹ nhàng mở cửa chàng đi ra và khép lại. Thành phố này, tuy nhiều bóng cây, nhưng về buổi trưa vẫn nóng. Cái nóng hừng hực bốc lên từ mặt nhựa. Chàng ghé vào quán nước, ngồi một mình trước ly bia sủi đầy bọt trắng. Rất ít khi, chàng uống một mình như thế này, trừ khi nào thật buồn, thật trống rỗng.

Điều kỵ nhất của bọn chàng, là uống rượu một mình. Ly bia trưa nay, sao mà đắng ngắt. Cố gắng lắm, chàng mới uống hết được một chai. Những quán nước ở khu thương mại như thế này, chung quanh đầy những náo động phức tạp.

Một chiếc xe phóng thanh, vừa đậu xịch tới và bắt đầu la hét những câu quảng cáo cho một loại thuốc chữa đủ các thứ bệnh, từ cảm sốt xoàng cho tới những bệnh nan y như ho lao, cùi hủi. Tiếng cô nàng nói trong máy phóng thanh, chua như dấm, sặc mùi máy móc, khó chịu. Dương nhăn mặt, khó chịu. Chàng đứng lên, trả tiền và phóng xe đi, như chạy trốn sự ồn ào của thành phố.

Vừa tới cổng nhà hộ sinh nhìn lên hành lang, chàng đã thấy Phượng đứng tựa tay vào thành lan can trên lầu. Mắt Phượng như nhìn vào đám lá cây và đám mây trắng, nằm im chết sững trên nền trời. Chàng không hiểu sao giờ này Phượng lại không ở trong phòng, nằm ngủ, trò chuyện với Thư Hương, mà lại ra đây, đứng im lìm bất động. Chàng dựng xe, hối hả bước lên lầu, nhảy hai bực thang một lúc.

Tiếng giày của chàng, có lẽ đã làm cho Phượng giật mình. Nàng từ từ quay lại và Dương nhìn thấy mắt nàng hoe đỏ… Rồi đôi mắt ấy chớp thật mau. Phượng quay mặt đi chỗ khác, để dấu những suy tư đã hằn lên khuôn mặt. Dương đi tới bên Phượng :

– Sao Phượng không ở trong phòng với Thư Hương?…

– Thư Hương và cháu bé ngủ rồi…

Hai người lại im lặng. Gió chiều bắt đầu nổi, thổi hun hút vào hành lang, thổi bay bay từng cánh lá me rơi li ti lên nền gạch đá hoa bóng loáng. Dương đặt tay lên tay Phượng :

– Hình như có chuyện gì làm cho Phượng không được vui?…

Phượng cười buồn:

– Thì chuyện của chúng mình…

Rồi Phượng kể lể:

– Hồi nãy, Phượng nói về chuyện chúng mình với Thư Hương, Phượng thấy mặt Thư Hương chợt tái đi, tay bồng cháu Hoàng run run, làm cho Phượng đỡ ngay lấy cháu vì sợ Thư Hương làm rớt cháu. Thư Hương ôm lấy mặt khóc nức nở. Phượng đặt cháu vào nôi, thấy Thư Hương khóc thì buồn quá, rồi nước mắt ở đâu cũng chảy ra đầy mặt. Phượng phải ra ngoài này đứng, vì ở trong phòng, nhìn Thư Hương, chắc là Phượng chết mất.

Giọng Phượng thật nghẹn ngào. Nhất là khi nói những câu sau cùng. Bàn tay Phượng nằm gọn trong tay Dương thật lạnh, dù rằng buổi xế trưa của thành phố là lúc nóng nhất trong ngày. Phựợng cúi xuống cho mớ tóc dài rủ xuống, che lấy khuôn mặt, rồi Phượng thốt ra một câu thật nhẹ, thật trầm :

– Em khổ quá, Dương ơi!…

Dương bóp mạnh bàn tay Phượng:

– Anh cũng chẳng sung sướng gì hơn Phượng đâu.

Rồi Dương kể cho Phượng nghe câu chuyện buổi trưa nay ở nhà, giữa chàng, Tâm và bà Phủ. Phượng đứng lặng im nghe. Những lời nói của Tâm mà Dương đang kể lại, an ủi Phượng thật nhiều. Nàng hối hận rằng mình đã nói chuyện nầy với Thư Hương, để Tâm hay bà Phủ giải quyết, thì câu chuyện sẽ đẹp hơn mà nàng vẫn giữ được tình bạn với Thư Hương. Nàng hỏi Dương :

– Anh Tâm đi Biên Hòa rồi ?…

– Sáng mai, chắc nó lại về.

Phượng đưa khăn tay lên thấm nước mắt :

– Chiều mai, anh rủ anh Tâm đi ăn nhé. Có Phượng nữa đấy.

Dương cười buồn :

– Đồng ý, chiều mai và cả chiều hôm nav nữa. Chiều nay, chỉ có anh và Phượng thôi. Đã lâu rồi, anh chưa được ngồi cái quán ở bờ sông. Chiều nay anh muốn ăn ở đó. Nhưng trước khi đi ăn, phải làm giấy khai sinh cho thằng cu đã. Phượng vào sửa soạn để đi cùng với anh. Anh đứng ngoài này chờ Phượng.

Phượng nghe lời, mở thật nhẹ cánh cửa đi vào phòng. Thư Hương nhắm mắt nằm ngủ, mái tóc đen dài xòa trên gối trắng. Phượng thay áo và nhẹ nhàng đưa bàn chân vào đôi giày. Chiếc gót giày gõ xuống nền gạch một tiếng động nhẹ, Thư Hương mở đôi mắt nhìn về phía Phượng :

– Chị Phượng về nhà đấy à ?…

– Không, Phượng đi làm giấy khai sinh cho cháu với anh Dương. Phựợng là người làm chứng cho cháu.

– Anh Dương đâu rồi ?

– Thấy Thư Hương ngủ, nên anh Dương đứng ngoài cửa. Đã hơn ba giờ, phải đi ngay không hết giờ làm việc.

Phượng mở cửa, đi nhanh ra ngoài. Nàng và Dương bên nhau, trên chiếc hành lang lác đác lá me bay. Gió thổi tà áo Phượng quấn lấy chân Dương. Hai người đi bộ về phía tòa Hành chánh, cách đó có một quãng đường, Phượng như lại tìm thấy sự tươi vui. Chỉ còn một tháng nữa. Một tháng nữa, nàng và Dương sẽ lại được tự đo bên nhau, như thuở nào, không còn gì làm ngăn cách nổi hai đứa nữa.

Nắm tay nhau, họ bước vội qua đường…

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của dương hùng cường