“…”
“Dậy đi nào.”
Giọng nói này!
Sao anh lại có mặt ở đây!
“Sao lại hoảng hốt thế?”
“Sao anh lại đến đây…”
“Anh đến cũng được một lúc rồi, thấy em ngủ say quá nên không muốn đánh thức.”
Ninh Noãn Noãn lạnh cả sống lưng, đến một lúc rồi sao? Cô không nói mớ chứ? Cô không có nói năng lung tung, gãi ngứa, đánh rắm hay ngủ trong tư thế xấu xí như ếch đang xoãi chân chứ!
Lục Yến đột nhiên co chân, dịch sát vào trong giường rồi kéo Ninh Noãn Noãn ngồi lên đùi mình.
Ninh Noãn Noãn vội quay đầu sang hướng khác để thoát tội.
Ninh Noãn Noãn toát mồ hôi hột, như cơn mưa xối xả hôm Lục Y Bình* đến nhà họ Lục đòi tiền và bị quất roi.
“Em... em còn chưa đánh răng…”
Anh hôn cô, không biết có phát hiện mùi thịt nướng còn sót lại trong miệng cô không đây!
Anh... ánh mắt này của anh là sao...
Ninh Noãn Noãn trừng đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lục Yến, đầu óc đã lơ đãng bay khắp nơi, vòng quanh cả trái đất mấy lần.
Lục Yến bật cười, anh nhẹ nhàng hôn lên tóc Ninh Noãn Noãn, rồi là chóp mũi, gò má, cuối cùng là đôi môi đầy đặn đỏ hồng của cô, trông như một đóa hoa hồng rực rỡ, kiều diễm vô cùng.
Lục Yến nói khẽ, ánh mắt anh nóng bỏng, cúi đầu hôn lên đôi môi Ninh Noãn Noãn...
Hoá ra nụ hôn trong truyền thuyết là thế này sao, quả nhiên là có thể làm người ta thiếu oxy thật.
“Chưa từng hôn ai sao?”
Ninh Noãn Noãn theo bản năng lắc đầu, rồi cô phát hiện Lục Yến đang cười, ánh mắt sáng rỡ, trông rất vui.
Ninh Noãn Noãn đỏ mặt, đuổi anh ra ngoài. Giờ cô đang rất ngượng, không muốn đối diện với Lục Yến.
Sau khi Lục Yến đi, Ninh Noãn Noãn lập tức hà hơi vào lòng bàn tay để kiểm tra miệng mình có mùi không. Ừm, không có. Nhưng cô vẫn không yên tâm, liếm nhẹ vào lòng bàn tay rồi ngửi thử.
Ninh Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm.
Tống Văn Sương cũng không gọi điện cho Ninh Noãn Noãn.
Ninh Noãn Noãn thật sự lo lắng, nên đã chủ động gọi cho Tống Văn Sương, nhưng phát hiện cô bạn thân đã chặn số của cô.
Ninh Noãn Noãn buồn bã, nhưng cũng không gọi tiếp nữa. Cô nghĩ tốt nhất cứ để gia đình Tống Văn Sương lo liệu chuyện này vậy.
Tống Văn Sương bị nhốt trong nhà nửa tháng, cô ấy tuyệt thực ba ngày, nhưng anh trai cô ấy còn cứng rắn hơn, không cho người giúp việc mang cơm lên, cứ để cô ấy nhịn đói. Bố mẹ Tống Văn Sương đau lòng đến khóc than, nhưng Tống Văn Quân lại nhẫn tâm đến cùng!
Tống Văn Sương bị giam cầm một tuần, cuối cùng cũng thỏa hiệp, đồng ý với gia đình về cuộc hẹn xem mắt, nên được thả ra ngoài.
Vừa gọi điện cho Ninh Noãn Noãn, Tống Văn Sương đã bật khóc.
“Cậu làm gì vậy, bọn mình đều muốn tốt cho cậu thôi.”
“Tốt cho mình? Cậu là mình sao? Sao cậu biết cái gì là tốt cho mình? Dựa vào đâu mà lấy tiêu chuẩn của cậu để đánh giá tình yêu của mình!”
“Từ Viễn Châu đã đi xem mắt rồi, cậu có biết không? Tất cả là tại cậu! Mình có thể sẽ mãi mãi lỡ mất tình yêu của mình!”
Ninh Noãn Noãn cũng đỏ hoe mắt. Cô chưa bao giờ thấy Tống Văn Sương như vậy, bây giờ cô mới nhận ra cô ấy thật sự yêu Từ Viễn Châu đến phát điên.
Ninh Noãn Noãn lo lắng không yên, định gọi cho Tống Văn Quân, nhưng khi cầm điện thoại lên cô lại do dự. Cô nhớ đến vẻ đau đớn xé lòng của Tống Văn Sương ban nãy, bỗng nhiên cô không chắc mình làm vậy có đúng hay không.
-
Đã gần nửa đêm, Từ Viễn Châu uống hơi say, vừa từ chỗ bạn về thì nhìn thấy Tống Văn Sương đang ngồi trước cửa nhà mình.
Từ Viễn Châu gọi cô ấy vào nhà, rồi cúi xuống lấy một đôi dép cho cô ấy, Tống Văn Sương xúc động đến mức suýt khóc.
Từ Viễn Châu buột miệng nói.
Nghe anh ta nói vậy, lòng Tống Văn Sương vừa ngọt ngào vừa đau khổ. Cô ấy nghĩ, không ngờ anh ấy lại để ý việc mấy ngày rồi mình không nhắn tin cho anh ấy, lẽ nào anh ấy cũng có chút tình cảm với mình?
Từ Viễn Châu rót một ly nước mang qua cho cô ấy rồi ngồi xuống đối diện, theo thói quen rút ra một điếu thuốc.
Ninh Noãn Noãn rất ghét mùi thuốc lá, cô thấy mùi đó rất khó chịu, vì vậy trước mặt cô, anh ta chưa bao giờ hút thuốc. Trên người anh ta lúc nào cũng có một hộp kẹo cao su để nhai, nhằm che bớt mùi thuốc.
Mỗi khi cái tên ấy thoáng qua trong đầu, lòng Từ Viễn Châu lại nhói đau.
Từ Viễn Châu vừa hút thuốc vừa cúi đầu hỏi.
“Lục Yến đối xử với cô ấy có tốt không?”
Tống Văn Sương nghẹn lời, tim cô ấy đau nhói.
“Từ Viễn Châu, anh đúng là đồ ngốc!”
“Em không sao chứ?”
“Là do anh không xứng với cô ấy.”
Từ Viễn Châu cảm thấy tự ti. Anh ta không dám đi giành lại Ninh Noãn Noãn. Ngày đó, khi anh ta gọi điện để nói xấu cô với Lục Yến, đến giờ anh ta vẫn cảm thấy hổ thẹn, chẳng còn can đảm gặp lại cô, chỉ vì tự ti.
“Nhưng anh vẫn nhớ cô ấy, vẫn rất đau lòng.”
Tống Văn Sương cũng khóc. Cô ấy khóc vì tuyệt vọng. Cô ấy biết Từ Viễn Châu nói đúng. Ninh Noãn Noãn quả thật rất giỏi, rất xinh đẹp, từ nhỏ đã có IQ cao ngất, là một thiên tài, lại còn làm việc trong viện nghiên cứu của Đại học A.
“Em có muốn uống chút rượu không?”
Anh ta đang đau khổ, ngoài việc uống rượu say để tê liệt chính mình, anh ta không nghĩ ra cách nào khác để giải tỏa nỗi đau này.
Trước khi về nhà, anh ta đã uống không ít, giờ lại uống thêm cả bia, rượu vang và rượu trắng, khiến đôi mắt anh ta ngây dại, mờ mịt.
“Noãn Noãn… Noãn Noãn…”
Từ Viễn Châu bỗng thấy thất vọng, rồi buông tay, đưa tay che mặt.
Tống Văn Sương cắn chặt môi, mắt đỏ hoe, cô ấy xoay người chạy ra khỏi phòng, xuống lầu.
Hút được nửa điếu, cô ấy dập tắt rồi hít sâu, ra quyết tâm. Cô ấy bước xuống xe, chuyển sang ghế sau và lấy ra một bộ đồ, tóc giả, cùng đồ trang điểm từ trong túi.
Cô ấy thay đồ, trang điểm cho mình giống phong cách thường ngày của Ninh Noãn Noãn, rồi quay lại lên lầu.
“Từ Viễn Châu…”
Trong ánh đèn mờ, Từ Viễn Châu say đến mức không thể nhìn rõ, chỉ biết ôm chặt lấy Tống Văn Sương: “Noãn Noãn?”
Nghe vậy, Từ Viễn Châu đột nhiên kích động, vòng tay ôm chặt lấy eo cô ấy, nhiệt tình hôn cô ấy.
“…”
“Dậy đi nào.”
Giọng nói này!
Sao anh lại có mặt ở đây!
“Sao lại hoảng hốt thế?”
“Sao anh lại đến đây…”
“Anh đến cũng được một lúc rồi, thấy em ngủ say quá nên không muốn đánh thức.”
Ninh Noãn Noãn lạnh cả sống lưng, đến một lúc rồi sao? Cô không nói mớ chứ? Cô không có nói năng lung tung, gãi ngứa, đánh rắm hay ngủ trong tư thế xấu xí như ếch đang xoãi chân chứ!
Lục Yến đột nhiên co chân, dịch sát vào trong giường rồi kéo Ninh Noãn Noãn ngồi lên đùi mình.
Ninh Noãn Noãn vội quay đầu sang hướng khác để thoát tội.
Ninh Noãn Noãn toát mồ hôi hột, như cơn mưa xối xả hôm Lục Y Bình* đến nhà họ Lục đòi tiền và bị quất roi.
“Em... em còn chưa đánh răng…”
Anh hôn cô, không biết có phát hiện mùi thịt nướng còn sót lại trong miệng cô không đây!
Anh... ánh mắt này của anh là sao...
Ninh Noãn Noãn trừng đôi mắt to tròn long lanh nhìn Lục Yến, đầu óc đã lơ đãng bay khắp nơi, vòng quanh cả trái đất mấy lần.
Lục Yến bật cười, anh nhẹ nhàng hôn lên tóc Ninh Noãn Noãn, rồi là chóp mũi, gò má, cuối cùng là đôi môi đầy đặn đỏ hồng của cô, trông như một đóa hoa hồng rực rỡ, kiều diễm vô cùng.
Lục Yến nói khẽ, ánh mắt anh nóng bỏng, cúi đầu hôn lên đôi môi Ninh Noãn Noãn...
Hoá ra nụ hôn trong truyền thuyết là thế này sao, quả nhiên là có thể làm người ta thiếu oxy thật.
“Chưa từng hôn ai sao?”
Ninh Noãn Noãn theo bản năng lắc đầu, rồi cô phát hiện Lục Yến đang cười, ánh mắt sáng rỡ, trông rất vui.
Ninh Noãn Noãn đỏ mặt, đuổi anh ra ngoài. Giờ cô đang rất ngượng, không muốn đối diện với Lục Yến.
Sau khi Lục Yến đi, Ninh Noãn Noãn lập tức hà hơi vào lòng bàn tay để kiểm tra miệng mình có mùi không. Ừm, không có. Nhưng cô vẫn không yên tâm, liếm nhẹ vào lòng bàn tay rồi ngửi thử.
Ninh Noãn Noãn thở phào nhẹ nhõm.
Tống Văn Sương cũng không gọi điện cho Ninh Noãn Noãn.
Ninh Noãn Noãn thật sự lo lắng, nên đã chủ động gọi cho Tống Văn Sương, nhưng phát hiện cô bạn thân đã chặn số của cô.
Ninh Noãn Noãn buồn bã, nhưng cũng không gọi tiếp nữa. Cô nghĩ tốt nhất cứ để gia đình Tống Văn Sương lo liệu chuyện này vậy.
Tống Văn Sương bị nhốt trong nhà nửa tháng, cô ấy tuyệt thực ba ngày, nhưng anh trai cô ấy còn cứng rắn hơn, không cho người giúp việc mang cơm lên, cứ để cô ấy nhịn đói. Bố mẹ Tống Văn Sương đau lòng đến khóc than, nhưng Tống Văn Quân lại nhẫn tâm đến cùng!
Tống Văn Sương bị giam cầm một tuần, cuối cùng cũng thỏa hiệp, đồng ý với gia đình về cuộc hẹn xem mắt, nên được thả ra ngoài.
Vừa gọi điện cho Ninh Noãn Noãn, Tống Văn Sương đã bật khóc.
“Cậu làm gì vậy, bọn mình đều muốn tốt cho cậu thôi.”
“Tốt cho mình? Cậu là mình sao? Sao cậu biết cái gì là tốt cho mình? Dựa vào đâu mà lấy tiêu chuẩn của cậu để đánh giá tình yêu của mình!”
“Từ Viễn Châu đã đi xem mắt rồi, cậu có biết không? Tất cả là tại cậu! Mình có thể sẽ mãi mãi lỡ mất tình yêu của mình!”
Ninh Noãn Noãn cũng đỏ hoe mắt. Cô chưa bao giờ thấy Tống Văn Sương như vậy, bây giờ cô mới nhận ra cô ấy thật sự yêu Từ Viễn Châu đến phát điên.
Ninh Noãn Noãn lo lắng không yên, định gọi cho Tống Văn Quân, nhưng khi cầm điện thoại lên cô lại do dự. Cô nhớ đến vẻ đau đớn xé lòng của Tống Văn Sương ban nãy, bỗng nhiên cô không chắc mình làm vậy có đúng hay không.
-
Đã gần nửa đêm, Từ Viễn Châu uống hơi say, vừa từ chỗ bạn về thì nhìn thấy Tống Văn Sương đang ngồi trước cửa nhà mình.
Từ Viễn Châu gọi cô ấy vào nhà, rồi cúi xuống lấy một đôi dép cho cô ấy, Tống Văn Sương xúc động đến mức suýt khóc.
Từ Viễn Châu buột miệng nói.
Nghe anh ta nói vậy, lòng Tống Văn Sương vừa ngọt ngào vừa đau khổ. Cô ấy nghĩ, không ngờ anh ấy lại để ý việc mấy ngày rồi mình không nhắn tin cho anh ấy, lẽ nào anh ấy cũng có chút tình cảm với mình?
Từ Viễn Châu rót một ly nước mang qua cho cô ấy rồi ngồi xuống đối diện, theo thói quen rút ra một điếu thuốc.
Ninh Noãn Noãn rất ghét mùi thuốc lá, cô thấy mùi đó rất khó chịu, vì vậy trước mặt cô, anh ta chưa bao giờ hút thuốc. Trên người anh ta lúc nào cũng có một hộp kẹo cao su để nhai, nhằm che bớt mùi thuốc.
Mỗi khi cái tên ấy thoáng qua trong đầu, lòng Từ Viễn Châu lại nhói đau.
Từ Viễn Châu vừa hút thuốc vừa cúi đầu hỏi.
“Lục Yến đối xử với cô ấy có tốt không?”
Tống Văn Sương nghẹn lời, tim cô ấy đau nhói.
“Từ Viễn Châu, anh đúng là đồ ngốc!”
“Em không sao chứ?”
“Là do anh không xứng với cô ấy.”
Từ Viễn Châu cảm thấy tự ti. Anh ta không dám đi giành lại Ninh Noãn Noãn. Ngày đó, khi anh ta gọi điện để nói xấu cô với Lục Yến, đến giờ anh ta vẫn cảm thấy hổ thẹn, chẳng còn can đảm gặp lại cô, chỉ vì tự ti.
“Nhưng anh vẫn nhớ cô ấy, vẫn rất đau lòng.”
Tống Văn Sương cũng khóc. Cô ấy khóc vì tuyệt vọng. Cô ấy biết Từ Viễn Châu nói đúng. Ninh Noãn Noãn quả thật rất giỏi, rất xinh đẹp, từ nhỏ đã có IQ cao ngất, là một thiên tài, lại còn làm việc trong viện nghiên cứu của Đại học A.
“Em có muốn uống chút rượu không?”
Anh ta đang đau khổ, ngoài việc uống rượu say để tê liệt chính mình, anh ta không nghĩ ra cách nào khác để giải tỏa nỗi đau này.
Trước khi về nhà, anh ta đã uống không ít, giờ lại uống thêm cả bia, rượu vang và rượu trắng, khiến đôi mắt anh ta ngây dại, mờ mịt.
“Noãn Noãn… Noãn Noãn…”
Từ Viễn Châu bỗng thấy thất vọng, rồi buông tay, đưa tay che mặt.
Tống Văn Sương cắn chặt môi, mắt đỏ hoe, cô ấy xoay người chạy ra khỏi phòng, xuống lầu.
Hút được nửa điếu, cô ấy dập tắt rồi hít sâu, ra quyết tâm. Cô ấy bước xuống xe, chuyển sang ghế sau và lấy ra một bộ đồ, tóc giả, cùng đồ trang điểm từ trong túi.
Cô ấy thay đồ, trang điểm cho mình giống phong cách thường ngày của Ninh Noãn Noãn, rồi quay lại lên lầu.
“Từ Viễn Châu…”
Trong ánh đèn mờ, Từ Viễn Châu say đến mức không thể nhìn rõ, chỉ biết ôm chặt lấy Tống Văn Sương: “Noãn Noãn?”
Nghe vậy, Từ Viễn Châu đột nhiên kích động, vòng tay ôm chặt lấy eo cô ấy, nhiệt tình hôn cô ấy.