Vợ Chồng Giỏi Diễn

Lượt đọc: 1001 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 28

Tối hôm sau, Ninh Noãn Noãn tan làm liền vội vàng đến gặp Bùi Ôn Ôn. Bùi Ôn Ôn đeo một cặp kính râm.

Ninh Noãn Noãn ngồi trong xe hỏi.

Ninh Noãn Noãn xót xa đưa tay chạm vào mắt cô ấy: “Anh trai em đúng là đồ đáng nguyền rủa, mù mắt rồi hay sao, lại nỡ làm chị khóc thế này.”

Bùi Ôn Ôn vừa làm thủ ngữ vừa mím môi, ánh mắt kiên định.

[Anh em không làm khó em chứ?]

Ninh Noãn Noãn cười tự mãn.

Phim chiếu được một nửa…

Bùi Ôn Ôn hoảng hốt giơ điện thoại lên cho Ninh Noãn Noãn xem, rồi lo lắng ra hiệu bằng thủ ngữ: [Anh ấy có giận chị không? Có mắng chị không?]

Bùi Ôn Ôn run lẩy bẩy nhận cuộc gọi, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ vào điện thoại, ra hiệu rằng cô ấy đang nghe.

Cúp điện thoại, Bùi Ôn Ôn hoang mang nhìn Ninh Noãn Noãn. Ninh Noãn Noãn khích lệ cô ấy: “Không sao đâu, chị cứ mạnh dạn mà đi. Đối phó với anh em, chị chỉ cần dịu dàng quấn lấy anh ấy, lâu dần đảm bảo anh ấy sẽ đổ thôi.”

Ninh Noãn Noãn nói.

[...]

Thật ra bình thường cô ấy rất ngoan ngoãn và thoải mái.

“Lại đây, lên xe đi.”

Hai người ngồi trên băng ghế dài ở vành đai xanh của khu dân cư, bên cạnh có một ngọn đèn đường tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ lên người họ.

Ninh Lăng Trần mở đầu nhẹ nhàng, giọng trầm thấp. Bùi Ôn Ôn cứ ngỡ anh lại muốn thuyết phục mình từ bỏ, mắt cô ấy lập tức đỏ lên. Cô ấy làm thủ ngữ, ánh mắt kiên định: [Em biết. Em không quan tâm.]

Ninh Lăng Trần trầm giọng nói: “Em hiểu về quá khứ của anh, em biết trước đây anh từng là người đồng tính. Anh và Cố Phong Diệp ở bên nhau suốt 13 năm. Anh và anh ta đã từng lên giường, không chỉ một lần. Rất nhiều người sau lưng đã chế nhạo anh, nói rằng anh không phải đàn ông.”

Anh nắm chặt tay một lúc rồi quay sang nhìn Bùi Ôn Ôn. Cô ấy đã đỏ hoe mắt.

Bùi Ôn Ôn bất chợt ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt rưng rưng trong đôi mắt đầy kinh ngạc.

Ý của anh, ý của anh là...!

Bùi Ôn Ôn bật khóc ngay lập tức! Ban đầu, cô ấy chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, sau đó là tiếng nấc khe khẽ. Cuối cùng, cô ấy lấy hết can đảm chạm vào mặt anh, rồi nhẹ nhàng ôm lấy anh.

Ninh Lăng Trần khẽ nói, giọng anh hơi khàn: “Anh không muốn làm tổn thương em, thật lòng đấy.”

Bùi Ôn Ôn nhỏ bé như một chú mèo con, co mình trong vòng tay anh, nước mắt lưng tròng, gật đầu thật mạnh.

[Anh ấy nói anh ấy có chút thích chị.]

Ninh Noãn Noãn suýt chút nữa cũng khóc theo.

Thật sự, từ khi quen biết Ôn Ôn đến giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy Ôn Ôn rạng rỡ đến thế, như thể cả người đang phát sáng.

Ninh Noãn Noãn chạy về nhà, vui sướng ôm lấy eo anh trai hỏi.

Không thể nói là yêu, nhưng Ninh Lăng Trần thật sự không ghét Bùi Ôn Ôn. Ngay từ lần đầu gặp cô ấy, anh đã thấy thích.

Hôm nay Ninh Noãn Noãn vui đến mức sắp phát điên, còn vui hơn cả ngày cô kết hôn. Đúng lúc đó, Tống Văn Sương gọi đến, khóc thút thít trong điện thoại.

Niềm vui của con người thật khó đồng điệu. Lúc này, Tống Văn Sương đang khóc như mưa, còn Ninh Noãn Noãn cười đến mức miệng sắp rách ra.

Phố Hải Thiên chật ních người. Ninh Noãn Noãn muốn nhâm nhi vài xiên thịt nướng, còn Tống Văn Sương khó chịu trong lòng, ghen tị nên bắt đầu xì xầm Ninh Noãn Noãn.

“Làm gì?”

Ninh Noãn Noãn trợn mắt. Tống Văn Sương lập tức đỏ hoe mắt: “Đúng vậy, mình đang kiếm chuyện đấy. Từ Viễn Châu không thèm để ý đến mình!”

“Ninh Noãn Noãn, cậu không có lương tâm! Cậu có còn là bạn thân của mình không hả?”

“Ai nghe cậu oán thán cả ngày mà còn giữ được lương tâm chứ? Người là cậu sống chết đòi lấy, tự chịu đi.”

“Được rồi, đừng lải nhải nữa. Ăn xiên, uống bia đi.”

“Mùa đông mà uống bia lạnh, sao cậu không đi chết luôn đi.”

Ninh Noãn Noãn chẳng buồn để ý, chỉ cúi đầu chăm chú ăn thịt nướng.

“Cho thêm 10 xiên thận cừu.”

Ninh Noãn Noãn ngớ người, kinh ngạc.

Cô vội vàng quay đầu lại. Ở đằng sau, ngồi ngay trước mặt cô, một người đàn ông mặc áo sơ mi thủ công của thương hiệu xa xỉ, tay áo xắn lên, tay trái cầm chai bia uống trực tiếp, tay phải xiên ba miếng thận cừu nướng...

“Chắc chắn là mình uống say rồi. Mình vậy mà nhìn thấy ông xã mình - người không dính chút bụi trần – đang ăn thận cừu ở quán vỉa hè. Chắc là dạo này mình mệt quá rồi.”

[Ông xã, đang làm gì vậy? Nhớ anh.]

Cả người Ninh Noãn Noãn cứng đờ, từ từ quay đầu lại.

[Đang họp, ngoan nhé, yêu em.]

Chết tiệt! Họp cái quái gì mà lại là họp ăn thận cừu bồi bổ thế này? Gạt tôi là đi công tác, hóa ra lén lút ra ngoài ăn nhậu! Như này chắc chắn là có bồ nhí bên ngoài rồi!

Ninh Noãn Noãn vội hạ giọng bảo “không có gì”, rồi sợ bị phát hiện, cô nhanh chóng đổi bàn, chọn một góc xa để quan sát Lục Yến từ xa!

Ninh Noãn Noãn giận đến mức gặm thịt ba chỉ như thể đang xé thịt người.

Đi rồi càng tốt, Ninh Noãn Noãn chẳng thèm quan tâm tới “cây cải thảo tháng Chạp*” này nữa!

Cô tiếp tục nhìn chằm chằm Lục Yến, lòng sục sôi cơn giận.

[Ông xã, khi nào anh về vậy? Em nhớ anh.]

Ninh Noãn Noãn tức giận đến mức suýt nữa phát điên, cái tên chó chết này, chắc chắn là đang cười cô là đồ ngốc rồi. Gã đàn ông nào có bồ nhí đều cười như vậy khi nhận được tin nhắn của vợ, đúng không!

[Ngày mai anh sẽ về, anh cũng nhớ em lắm, ngoan nhé, anh sẽ mang quà về cho em.]

Cô lái xe, bám theo Lục Yến, cuối cùng thấy anh vào khách sạn Kim Cảnh.

Chắc chắn là chơi gái!

Cô đợi ở khu vực nghỉ ngơi tầng ba suốt một giờ, Lục Yến vẫn chưa ra.

Không biết xấu hổ!

Về đến nhà, Ninh Noãn Noãn ngồi im trong phòng khách đến tận 11 giờ tối, đột nhiên cô cảm thấy lòng nặng trĩu, nước mắt bắt đầu rơi, không hiểu sao lại cảm thấy uất ức, dù cô cũng không biết vì sao lại thấy đau lòng như vậy.

Tài sản thì không có gì phải phân chia, hai người mới kết hôn chưa lâu.

Ninh Noãn Noãn đập tay lên bàn phím, không thể kiềm chế được nữa, cô phải xem thử cái con nhỏ kia là ai!

Khi Ninh Noãn Noãn tỉnh dậy, đột nhiên cô nhận thấy có một cánh tay đặt trên hông mình, bèn hoảng hốt la lên.

Lục Yến vội vàng ngồi dậy hỏi.

“Em gặp ác mộng à? Sao lại có quầng thâm dưới mắt thế?”

Không phải? Là mùi xà phòng thủ công mà anh hay dùng.

“Em có nhớ anh không, hử?”

Đừng có đụng vào cô, đồ khốn kiếp!

Không có gì, chỉ là nhìn thấy cái bản mặt của anh thôi mà!

“Không ai làm tổn thương em.”

“Vậy sao em lại lạnh lùng với anh thế? Anh đã đi công tác mười ngày rồi, em không nhớ anh sao?”

Tối hôm sau, Ninh Noãn Noãn tan làm liền vội vàng đến gặp Bùi Ôn Ôn. Bùi Ôn Ôn đeo một cặp kính râm.

Ninh Noãn Noãn ngồi trong xe hỏi.

Ninh Noãn Noãn xót xa đưa tay chạm vào mắt cô ấy: “Anh trai em đúng là đồ đáng nguyền rủa, mù mắt rồi hay sao, lại nỡ làm chị khóc thế này.”

Bùi Ôn Ôn vừa làm thủ ngữ vừa mím môi, ánh mắt kiên định.

[Anh em không làm khó em chứ?]

Ninh Noãn Noãn cười tự mãn.

Phim chiếu được một nửa…

Bùi Ôn Ôn hoảng hốt giơ điện thoại lên cho Ninh Noãn Noãn xem, rồi lo lắng ra hiệu bằng thủ ngữ: [Anh ấy có giận chị không? Có mắng chị không?]

Bùi Ôn Ôn run lẩy bẩy nhận cuộc gọi, đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ vào điện thoại, ra hiệu rằng cô ấy đang nghe.

Cúp điện thoại, Bùi Ôn Ôn hoang mang nhìn Ninh Noãn Noãn. Ninh Noãn Noãn khích lệ cô ấy: “Không sao đâu, chị cứ mạnh dạn mà đi. Đối phó với anh em, chị chỉ cần dịu dàng quấn lấy anh ấy, lâu dần đảm bảo anh ấy sẽ đổ thôi.”

Ninh Noãn Noãn nói.

[...]

Thật ra bình thường cô ấy rất ngoan ngoãn và thoải mái.

“Lại đây, lên xe đi.”

Hai người ngồi trên băng ghế dài ở vành đai xanh của khu dân cư, bên cạnh có một ngọn đèn đường tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ lên người họ.

Ninh Lăng Trần mở đầu nhẹ nhàng, giọng trầm thấp. Bùi Ôn Ôn cứ ngỡ anh lại muốn thuyết phục mình từ bỏ, mắt cô ấy lập tức đỏ lên. Cô ấy làm thủ ngữ, ánh mắt kiên định: [Em biết. Em không quan tâm.]

Ninh Lăng Trần trầm giọng nói: “Em hiểu về quá khứ của anh, em biết trước đây anh từng là người đồng tính. Anh và Cố Phong Diệp ở bên nhau suốt 13 năm. Anh và anh ta đã từng lên giường, không chỉ một lần. Rất nhiều người sau lưng đã chế nhạo anh, nói rằng anh không phải đàn ông.”

Anh nắm chặt tay một lúc rồi quay sang nhìn Bùi Ôn Ôn. Cô ấy đã đỏ hoe mắt.

Bùi Ôn Ôn bất chợt ngẩng đầu nhìn anh, nước mắt rưng rưng trong đôi mắt đầy kinh ngạc.

Ý của anh, ý của anh là...!

Bùi Ôn Ôn bật khóc ngay lập tức! Ban đầu, cô ấy chỉ lặng lẽ rơi nước mắt, sau đó là tiếng nấc khe khẽ. Cuối cùng, cô ấy lấy hết can đảm chạm vào mặt anh, rồi nhẹ nhàng ôm lấy anh.

Ninh Lăng Trần khẽ nói, giọng anh hơi khàn: “Anh không muốn làm tổn thương em, thật lòng đấy.”

Bùi Ôn Ôn nhỏ bé như một chú mèo con, co mình trong vòng tay anh, nước mắt lưng tròng, gật đầu thật mạnh.

[Anh ấy nói anh ấy có chút thích chị.]

Ninh Noãn Noãn suýt chút nữa cũng khóc theo.

Thật sự, từ khi quen biết Ôn Ôn đến giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy Ôn Ôn rạng rỡ đến thế, như thể cả người đang phát sáng.

Ninh Noãn Noãn chạy về nhà, vui sướng ôm lấy eo anh trai hỏi.

Không thể nói là yêu, nhưng Ninh Lăng Trần thật sự không ghét Bùi Ôn Ôn. Ngay từ lần đầu gặp cô ấy, anh đã thấy thích.

Hôm nay Ninh Noãn Noãn vui đến mức sắp phát điên, còn vui hơn cả ngày cô kết hôn. Đúng lúc đó, Tống Văn Sương gọi đến, khóc thút thít trong điện thoại.

Niềm vui của con người thật khó đồng điệu. Lúc này, Tống Văn Sương đang khóc như mưa, còn Ninh Noãn Noãn cười đến mức miệng sắp rách ra.

Phố Hải Thiên chật ních người. Ninh Noãn Noãn muốn nhâm nhi vài xiên thịt nướng, còn Tống Văn Sương khó chịu trong lòng, ghen tị nên bắt đầu xì xầm Ninh Noãn Noãn.

“Làm gì?”

Ninh Noãn Noãn trợn mắt. Tống Văn Sương lập tức đỏ hoe mắt: “Đúng vậy, mình đang kiếm chuyện đấy. Từ Viễn Châu không thèm để ý đến mình!”

“Ninh Noãn Noãn, cậu không có lương tâm! Cậu có còn là bạn thân của mình không hả?”

“Ai nghe cậu oán thán cả ngày mà còn giữ được lương tâm chứ? Người là cậu sống chết đòi lấy, tự chịu đi.”

“Được rồi, đừng lải nhải nữa. Ăn xiên, uống bia đi.”

“Mùa đông mà uống bia lạnh, sao cậu không đi chết luôn đi.”

Ninh Noãn Noãn chẳng buồn để ý, chỉ cúi đầu chăm chú ăn thịt nướng.

“Cho thêm 10 xiên thận cừu.”

Ninh Noãn Noãn ngớ người, kinh ngạc.

Cô vội vàng quay đầu lại. Ở đằng sau, ngồi ngay trước mặt cô, một người đàn ông mặc áo sơ mi thủ công của thương hiệu xa xỉ, tay áo xắn lên, tay trái cầm chai bia uống trực tiếp, tay phải xiên ba miếng thận cừu nướng...

“Chắc chắn là mình uống say rồi. Mình vậy mà nhìn thấy ông xã mình - người không dính chút bụi trần – đang ăn thận cừu ở quán vỉa hè. Chắc là dạo này mình mệt quá rồi.”

[Ông xã, đang làm gì vậy? Nhớ anh.]

Cả người Ninh Noãn Noãn cứng đờ, từ từ quay đầu lại.

[Đang họp, ngoan nhé, yêu em.]

Chết tiệt! Họp cái quái gì mà lại là họp ăn thận cừu bồi bổ thế này? Gạt tôi là đi công tác, hóa ra lén lút ra ngoài ăn nhậu! Như này chắc chắn là có bồ nhí bên ngoài rồi!

Ninh Noãn Noãn vội hạ giọng bảo “không có gì”, rồi sợ bị phát hiện, cô nhanh chóng đổi bàn, chọn một góc xa để quan sát Lục Yến từ xa!

Ninh Noãn Noãn giận đến mức gặm thịt ba chỉ như thể đang xé thịt người.

Đi rồi càng tốt, Ninh Noãn Noãn chẳng thèm quan tâm tới “cây cải thảo tháng Chạp*” này nữa!

Cô tiếp tục nhìn chằm chằm Lục Yến, lòng sục sôi cơn giận.

[Ông xã, khi nào anh về vậy? Em nhớ anh.]

Ninh Noãn Noãn tức giận đến mức suýt nữa phát điên, cái tên chó chết này, chắc chắn là đang cười cô là đồ ngốc rồi. Gã đàn ông nào có bồ nhí đều cười như vậy khi nhận được tin nhắn của vợ, đúng không!

[Ngày mai anh sẽ về, anh cũng nhớ em lắm, ngoan nhé, anh sẽ mang quà về cho em.]

Cô lái xe, bám theo Lục Yến, cuối cùng thấy anh vào khách sạn Kim Cảnh.

Chắc chắn là chơi gái!

Cô đợi ở khu vực nghỉ ngơi tầng ba suốt một giờ, Lục Yến vẫn chưa ra.

Không biết xấu hổ!

Về đến nhà, Ninh Noãn Noãn ngồi im trong phòng khách đến tận 11 giờ tối, đột nhiên cô cảm thấy lòng nặng trĩu, nước mắt bắt đầu rơi, không hiểu sao lại cảm thấy uất ức, dù cô cũng không biết vì sao lại thấy đau lòng như vậy.

Tài sản thì không có gì phải phân chia, hai người mới kết hôn chưa lâu.

Ninh Noãn Noãn đập tay lên bàn phím, không thể kiềm chế được nữa, cô phải xem thử cái con nhỏ kia là ai!

Khi Ninh Noãn Noãn tỉnh dậy, đột nhiên cô nhận thấy có một cánh tay đặt trên hông mình, bèn hoảng hốt la lên.

Lục Yến vội vàng ngồi dậy hỏi.

“Em gặp ác mộng à? Sao lại có quầng thâm dưới mắt thế?”

Không phải? Là mùi xà phòng thủ công mà anh hay dùng.

“Em có nhớ anh không, hử?”

Đừng có đụng vào cô, đồ khốn kiếp!

Không có gì, chỉ là nhìn thấy cái bản mặt của anh thôi mà!

“Không ai làm tổn thương em.”

“Vậy sao em lại lạnh lùng với anh thế? Anh đã đi công tác mười ngày rồi, em không nhớ anh sao?”

« Lùi
Tiến »