Vợ Chồng Giỏi Diễn

Lượt đọc: 1005 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31

Bùi Ôn Ôn là một họa sĩ vẽ tranh minh họa có chút tiếng tăm, gần đây cô ấy nhận lời vẽ truyện tranh cho một bộ IP* rất nổi tiếng, nên hơi bận rộn.

Dạo gần đây, Bùi Ôn Ôn thường mang công việc sang nhà Ninh Lăng Trần để làm. Cô ấy muốn ở bên người mình yêu, dù là trong lúc làm việc. Ninh Lăng Trần đã dọn dẹp phòng làm việc của mình để cô ấy tạm thời dùng làm studio.

Hôm nay, Bùi Ôn Ôn mải miết vẽ bản thảo trong phòng làm việc quên cả thời gian, đến khi ngẩng đầu lên thì đã hơn 9 giờ tối.

Bùi Ôn Ôn vội vàng nhắn lại để báo bình an.

Ninh Lăng Trần đang nói chuyện điện thoại, thấy Bùi Ôn Ôn đi đến thì liền dứt cuộc gọi. Bùi Ôn Ôn ra dấu: [Anh định mua nhà mới à?]

Ninh Lăng Trần kéo cô ấy ngồi xuống.

Anh nói ra kế hoạch của mình một cách tỉ mỉ.

Anh đúng là một người dịu dàng, tốt bụng.

[Tối nay em không về nhà được không?]

“Không được. Một lát nữa anh sẽ đưa em về. Nếu em không về, bố mẹ em sẽ có ý kiến với anh mất.”

Bùi Ôn Ôn hơi thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Ninh Lăng Trần đưa Bùi Ôn Ôn về đến nhà. Anh vào trong chào hỏi một tiếng rồi mới rời đi.

[Bố, mẹ.]

Nghe xong, vợ chồng Bùi Văn Chi nhìn nhau ngẩn người.

[Thứ bảy này con sẽ đi cùng anh ấy xem nhà đó.]

Bùi Văn Chi nhìn theo con gái lên lầu, ông chợt thở dài, nhưng gương mặt lại lộ chút dịu dàng. Chu Văn Tú cũng khẽ thở dài theo.

“Anh trai em đúng là một khi đã ra tay thì phải khiến người khác kinh ngạc, lợi hại quá!”

[Noãn Noãn, chị có thể chia sẻ chuyện này lên vòng bạn bè không?]

“Ngàn vạn lần không được!”

“Chị dâu, em nói chị nghe, thời điểm này nhất định phải khiêm tốn! Chị thử nghĩ mà xem, lúc nào Trình Xuyên cũng rình rập cơ hội với chị, nếu chị công khai khoe khoang tình yêu lúc này, anh ta bị kích thích chắc chắn sẽ điên cuồng phá đám chị với anh trai em. Bình tĩnh, nhất định phải kín tiếng, đợi đến khi chị với anh em lấy được giấy đăng ký kết hôn, sự thật đã rành rành, lúc đó muốn khoe thế nào cũng được!”

[Ừm ừm, Noãn Noãn, em thông minh quá, chị không nghĩ đến điều này luôn.]

Ninh Noãn Noãn khiêm tốn đáp: “Chị dâu à, chị chỉ đơn thuần thôi, mà anh trai em thích nhất là sự đơn thuần của chị đấy.”

Tết sắp đến rồi, tình cảm của anh hai và chị dâu đang rất ổn định. Giờ tốt nhất là không động đến Trình Xuyên và Cố Phong Diệp. Nếu không, chọc giận hai con chó đó, chúng quay ra cắn ngược anh hai và Bùi Ôn Ôn thì hỏng bét. Thời điểm này phải “ẩn mình”, tất cả là vì bảo đảm anh hai và chị dâu lấy được giấy đăng ký kết hôn.

Lo lắng quá.

Mỗi ngày trước khi Ninh Lăng Trần và Bùi Ôn Ôn lấy được giấy kết hôn đều khiến cô như sống trong năm dài tháng rộng.

Ninh Noãn Noãn liếm môi, càng nghĩ càng không thể đợi được nữa.

Ninh Noãn Noãn lao xuống bếp, mở tủ lấy chai xì dầu rồi nhe răng cười.

Đây là chai xì dầu giả, thực ra bên trong là bia.

Haha, từ khi sống chung với Lục Yến, cô đã ngụy trang thế này được hơn bốn tháng rồi.

Cô không bao giờ để bản thân phải chịu thiệt thòi!

Kết quả, cô đang lướt TikTok quá say sưa thì Lục Yến về nhà mở cửa, cô lại không nghe thấy. Đến khi anh bước lên cầu thang thì đã muộn, Ninh Noãn Noãn hốt hoảng lao ra ban công định ném chai bia lên mái nhà!

Ninh Noãn Noãn quay đầu, chui thẳng vào tủ quần áo, ôm chặt chai bia.

“Noãn Noãn?”

“Em đâu rồi?”

Ninh Noãn Noãn nghe thấy tiếng bước chân anh tiến lại gần, dường như đã đứng ngay trước tủ quần áo. Chết tiệt, hồi hộp quá đi mất!

Anh cúi xuống, nhìn thấy một chiếc dép thỏ hồng rơi trước cửa tủ, khẽ ngửi thấy mùi hương quen thuộc trong không khí, khóe môi bất giác nhếch lên. Sau đó, anh thò tay vào túi áo khoác.

Lục Yến nói xong liền rời đi.

“Phù~”

Sự thật là, chuyện này hoàn toàn là hệ quả từ những vết thương tâm lý khi còn nhỏ, do mẹ ruột cô gây ra.

Vậy cho nên từ nhỏ mẹ ruột Ninh Noãn Noãn đã tỏ ra ghét bỏ.

Thời thơ ấu, ngay cả món ăn yêu thích, cô cũng không dám ăn. Mỗi lần ăn một viên kẹo, mẹ cô sẽ quở trách gay gắt, khiến cô chỉ có thể lén lút ăn đồ ngọt. Mỗi khi nghe tiếng mẹ đến gần, cô lập tức trốn vào tủ quần áo. Lâu dần, hành động này trở thành phản xạ tự nhiên.

Sau đó, Ninh Noãn Noãn lên lầu, nhanh chóng đánh răng, tắm rửa để xóa hết mọi “bằng chứng”.

Khi Lục Yến trở về, Ninh Noãn Noãn đã tắm rửa thơm tho, đang ngồi trên giường lướt điện thoại với mái tóc đen mượt buông xõa.

Giọng Ninh Noãn Noãn nũng nịu, vươn tay ra định ôm và hôn ông xã. Nhưng vừa tiến gần, cô lập tức ngửi thấy mùi khói thuốc trên người anh, bèn lùi lại.

“Bố anh hút đấy, làm anh bị ám mùi.”

“Cũng không hẳn, ông chỉ hút vài điếu khi làm việc mệt thôi. Anh đi tắm đã, không để em ngửi thấy mùi này nữa.”

Ninh Noãn Noãn thở vào lòng bàn tay, kiểm tra hơi thở.

Nhưng để chắc chắn hơn, cô nhai thêm một viên kẹo cao su vị bạc hà.

“Alo, xin chào.”

Lý Cẩn Kỳ là một chàng trai cực kỳ đẹp trai, là con nhà giàu đời thứ ba. Vì vẻ ngoài quá nổi bật mà trước đây anh ta đã bị Ninh Noãn Noãn “tán đổ”.

“… Tôi làm gì có vết nhơ nào, ai thế hả?”

Lý Cẩn Kỳ cười lạnh một tiếng: “Tính kế anh có tính là vết nhơ không?”

Chuyện này phải kể lại một chút lịch sử.

Kết quả, Lý Cẩn Kỳ đáp: “Không sao, em cứ từ từ thay đổi, rồi sẽ bỏ được thói quen uống nước đá thôi mà.”

Sau đó, Lý Cẩn Kỳ kết hôn với cô thanh mai kia.

Chết tiệt!

Đúng kiểu nước lũ tràn vào miếu Long Vương!

“Bộ mặt thật nào, tính kế gì chứ? Anh đừng vu khống tôi! Anh đừng vì chia tay tôi mà oán hận, chồng tôi sẽ không tin đâu.”

Thật là, muốn hù dọa cô sao? Còn định ghi âm làm bằng chứng chắc? Cô dễ bị mắc lừa thế à? Đừng hòng!

Ninh Noãn Noãn đảo mắt một vòng, cảm thấy an tâm hơn hẳn.

Bùi Ôn Ôn là một họa sĩ vẽ tranh minh họa có chút tiếng tăm, gần đây cô ấy nhận lời vẽ truyện tranh cho một bộ IP* rất nổi tiếng, nên hơi bận rộn.

Dạo gần đây, Bùi Ôn Ôn thường mang công việc sang nhà Ninh Lăng Trần để làm. Cô ấy muốn ở bên người mình yêu, dù là trong lúc làm việc. Ninh Lăng Trần đã dọn dẹp phòng làm việc của mình để cô ấy tạm thời dùng làm studio.

Hôm nay, Bùi Ôn Ôn mải miết vẽ bản thảo trong phòng làm việc quên cả thời gian, đến khi ngẩng đầu lên thì đã hơn 9 giờ tối.

Bùi Ôn Ôn vội vàng nhắn lại để báo bình an.

Ninh Lăng Trần đang nói chuyện điện thoại, thấy Bùi Ôn Ôn đi đến thì liền dứt cuộc gọi. Bùi Ôn Ôn ra dấu: [Anh định mua nhà mới à?]

Ninh Lăng Trần kéo cô ấy ngồi xuống.

Anh nói ra kế hoạch của mình một cách tỉ mỉ.

Anh đúng là một người dịu dàng, tốt bụng.

[Tối nay em không về nhà được không?]

“Không được. Một lát nữa anh sẽ đưa em về. Nếu em không về, bố mẹ em sẽ có ý kiến với anh mất.”

Bùi Ôn Ôn hơi thất vọng, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Ninh Lăng Trần đưa Bùi Ôn Ôn về đến nhà. Anh vào trong chào hỏi một tiếng rồi mới rời đi.

[Bố, mẹ.]

Nghe xong, vợ chồng Bùi Văn Chi nhìn nhau ngẩn người.

[Thứ bảy này con sẽ đi cùng anh ấy xem nhà đó.]

Bùi Văn Chi nhìn theo con gái lên lầu, ông chợt thở dài, nhưng gương mặt lại lộ chút dịu dàng. Chu Văn Tú cũng khẽ thở dài theo.

“Anh trai em đúng là một khi đã ra tay thì phải khiến người khác kinh ngạc, lợi hại quá!”

[Noãn Noãn, chị có thể chia sẻ chuyện này lên vòng bạn bè không?]

“Ngàn vạn lần không được!”

“Chị dâu, em nói chị nghe, thời điểm này nhất định phải khiêm tốn! Chị thử nghĩ mà xem, lúc nào Trình Xuyên cũng rình rập cơ hội với chị, nếu chị công khai khoe khoang tình yêu lúc này, anh ta bị kích thích chắc chắn sẽ điên cuồng phá đám chị với anh trai em. Bình tĩnh, nhất định phải kín tiếng, đợi đến khi chị với anh em lấy được giấy đăng ký kết hôn, sự thật đã rành rành, lúc đó muốn khoe thế nào cũng được!”

[Ừm ừm, Noãn Noãn, em thông minh quá, chị không nghĩ đến điều này luôn.]

Ninh Noãn Noãn khiêm tốn đáp: “Chị dâu à, chị chỉ đơn thuần thôi, mà anh trai em thích nhất là sự đơn thuần của chị đấy.”

Tết sắp đến rồi, tình cảm của anh hai và chị dâu đang rất ổn định. Giờ tốt nhất là không động đến Trình Xuyên và Cố Phong Diệp. Nếu không, chọc giận hai con chó đó, chúng quay ra cắn ngược anh hai và Bùi Ôn Ôn thì hỏng bét. Thời điểm này phải “ẩn mình”, tất cả là vì bảo đảm anh hai và chị dâu lấy được giấy đăng ký kết hôn.

Lo lắng quá.

Mỗi ngày trước khi Ninh Lăng Trần và Bùi Ôn Ôn lấy được giấy kết hôn đều khiến cô như sống trong năm dài tháng rộng.

Ninh Noãn Noãn liếm môi, càng nghĩ càng không thể đợi được nữa.

Ninh Noãn Noãn lao xuống bếp, mở tủ lấy chai xì dầu rồi nhe răng cười.

Đây là chai xì dầu giả, thực ra bên trong là bia.

Haha, từ khi sống chung với Lục Yến, cô đã ngụy trang thế này được hơn bốn tháng rồi.

Cô không bao giờ để bản thân phải chịu thiệt thòi!

Kết quả, cô đang lướt TikTok quá say sưa thì Lục Yến về nhà mở cửa, cô lại không nghe thấy. Đến khi anh bước lên cầu thang thì đã muộn, Ninh Noãn Noãn hốt hoảng lao ra ban công định ném chai bia lên mái nhà!

Ninh Noãn Noãn quay đầu, chui thẳng vào tủ quần áo, ôm chặt chai bia.

“Noãn Noãn?”

“Em đâu rồi?”

Ninh Noãn Noãn nghe thấy tiếng bước chân anh tiến lại gần, dường như đã đứng ngay trước tủ quần áo. Chết tiệt, hồi hộp quá đi mất!

Anh cúi xuống, nhìn thấy một chiếc dép thỏ hồng rơi trước cửa tủ, khẽ ngửi thấy mùi hương quen thuộc trong không khí, khóe môi bất giác nhếch lên. Sau đó, anh thò tay vào túi áo khoác.

Lục Yến nói xong liền rời đi.

“Phù~”

Sự thật là, chuyện này hoàn toàn là hệ quả từ những vết thương tâm lý khi còn nhỏ, do mẹ ruột cô gây ra.

Vậy cho nên từ nhỏ mẹ ruột Ninh Noãn Noãn đã tỏ ra ghét bỏ.

Thời thơ ấu, ngay cả món ăn yêu thích, cô cũng không dám ăn. Mỗi lần ăn một viên kẹo, mẹ cô sẽ quở trách gay gắt, khiến cô chỉ có thể lén lút ăn đồ ngọt. Mỗi khi nghe tiếng mẹ đến gần, cô lập tức trốn vào tủ quần áo. Lâu dần, hành động này trở thành phản xạ tự nhiên.

Sau đó, Ninh Noãn Noãn lên lầu, nhanh chóng đánh răng, tắm rửa để xóa hết mọi “bằng chứng”.

Khi Lục Yến trở về, Ninh Noãn Noãn đã tắm rửa thơm tho, đang ngồi trên giường lướt điện thoại với mái tóc đen mượt buông xõa.

Giọng Ninh Noãn Noãn nũng nịu, vươn tay ra định ôm và hôn ông xã. Nhưng vừa tiến gần, cô lập tức ngửi thấy mùi khói thuốc trên người anh, bèn lùi lại.

“Bố anh hút đấy, làm anh bị ám mùi.”

“Cũng không hẳn, ông chỉ hút vài điếu khi làm việc mệt thôi. Anh đi tắm đã, không để em ngửi thấy mùi này nữa.”

Ninh Noãn Noãn thở vào lòng bàn tay, kiểm tra hơi thở.

Nhưng để chắc chắn hơn, cô nhai thêm một viên kẹo cao su vị bạc hà.

“Alo, xin chào.”

Lý Cẩn Kỳ là một chàng trai cực kỳ đẹp trai, là con nhà giàu đời thứ ba. Vì vẻ ngoài quá nổi bật mà trước đây anh ta đã bị Ninh Noãn Noãn “tán đổ”.

“… Tôi làm gì có vết nhơ nào, ai thế hả?”

Lý Cẩn Kỳ cười lạnh một tiếng: “Tính kế anh có tính là vết nhơ không?”

Chuyện này phải kể lại một chút lịch sử.

Kết quả, Lý Cẩn Kỳ đáp: “Không sao, em cứ từ từ thay đổi, rồi sẽ bỏ được thói quen uống nước đá thôi mà.”

Sau đó, Lý Cẩn Kỳ kết hôn với cô thanh mai kia.

Chết tiệt!

Đúng kiểu nước lũ tràn vào miếu Long Vương!

“Bộ mặt thật nào, tính kế gì chứ? Anh đừng vu khống tôi! Anh đừng vì chia tay tôi mà oán hận, chồng tôi sẽ không tin đâu.”

Thật là, muốn hù dọa cô sao? Còn định ghi âm làm bằng chứng chắc? Cô dễ bị mắc lừa thế à? Đừng hòng!

Ninh Noãn Noãn đảo mắt một vòng, cảm thấy an tâm hơn hẳn.

« Lùi
Tiến »