“Anh Ninh.”
Cậu mặc một chiếc áo khoác màu lạc đà, bên trong là áo len màu kem, sâu hơn nữa là chiếc áo sơ mi trắng.
Điều đáng ngạc nhiên là cậu thanh niên này có khuôn mặt vô cùng giống với Ninh Lăng Trần!
Từ gương mặt đến vóc dáng, mọi thứ đều rất giống.
Tuy nhiên, khí chất của cậu mềm mại hơn, không lạnh lùng như Ninh Lăng Trần.
“Lâu rồi không gặp.’
Trái lại, Lâm Ninh trông rất kích động, thậm chí còn có hơi lo lắng.
“Sau khi ghép thận, bây giờ nó không còn biến chứng gì nữa, sức khỏe đã hồi phục hoàn toàn như người bình thường. Năm nay nó vừa thi đỗ đại học, hiện đang là sinh viên năm nhất.”
“Anh Ninh, cảm ơn anh, nếu ngày ấy không phải nhờ anh giúp đỡ, chi trả cho tiền điều trị của em gái tôi, thì hiện tại con bé cũng không còn sống nữa.”
Ninh Lăng Trần nhìn Lâm Ninh, anh bỗng nhiên cảm thấy không đành lòng. Một cậu thanh niên sạch sẽ như vậy, sao lại phải chịu những chuyện như thế này?
“Tôi muốn cậu tiếp cận một người, là một người đàn ông. Tôi cần cậu tìm cách để anh ta yêu cậu, để anh ta không còn quấy rối tôi nữa, vì tôi sắp kết hôn.”
“Được, anh yên tâm.”
Vì Ninh Lăng Trần đã sắp xếp cho Triệu Man dạy cậu những thói quen của Ninh Lăng Trần, còn nhờ Triệu Mạn sắp xếp cho Lâm Ninh thực hiện một vài tiểu chỉnh về ngoại hình. Trước đây, Lâm Ninh không giống Ninh Lăng Trần như thế này.
Ninh Lăng Trần giải thích thêm.
‘Tôi sẽ cho Triệu Mạn chuyển tiền vào tài khoản của cậu, em gái cậu vẫn cần được chăm sóc chu đáo.”
“Cầm lấy đi, có tiền mới có thể sống dễ dàng hơn.’
“Chào mừng chào mừng!”
Ninh Noãn Noãn đang đẩy một đống hành lý to ở phía sau, khi nhìn thấy Đỗ Tân Hải, cô chỉ muốn phun ra máu.
Đỗ bé ba còn đến sớm hơn cả cô!
Đôi mắt Ninh Noãn Noãn như muốn phun ra hai con rồng lửa nhìn chằm chằm vào Đỗ Tân Hải.
“Không sao đâu.”
Mặt Đỗ Tân Hải cứng đờ: “Chết tiệt! Đừng có làm tôi buồn nôn, ai chơi trò ấy với cậu!”
Đỗ Tân Hải liền huých nhẹ Lục Yến.
Đậu má! Hai tên khốn!
Ở phía sau Ninh Noãn Noãn tức giận đến mức mặt mày méo mó, tưởng chừng có thể giết người chỉ bằng ánh mắt.
“Trời đất... đẹp trai quá…”
“Khách sạn kia…”
Lục Yến vừa nhìn thấy anh chàng con lai thì biết ngay Ninh Noãn Noãn lại bắt đầu ‘bệnh” rồi!
Cô có thể!
Lục Yến bước nhanh về phía trước, nói một câu tiếng Anh, Ninh Noãn Noãn cười nói: “Anh ấy nói được tiếng Trung, tên là Thi Kỳ, đẹp trai nhỉ, em giới thiệu cho các anh làm quen.”
Tuy anh ta đẹp trai nhưng lại thật phí phạm, Ninh Noãn Noãn đang định giới thiệu tên boy cong này cho Lục Yến để mai mối giúp.
Trước mặt anh chàng con lai, Lục Yến ôm Ninh Noãn Noãn, kéo cô vào lòng.
Không phải, anh trai à, chúng ta ra nước ngoài rồi, anh không cần phải diễn kịch nữa, cứ thẳng thắn ôm Đỗ Tân Hải đi.
Để Đỗ bé ba hiểu lầm mất.
Biết rõ chồng mình là gay mà vẫn show ân ái!
Về đến khách sạn, Ninh Noãn Noãn nhìn chiếc giường đôi khổng lồ trong phòng suite xa hoa, đã tự tưởng tượng ra cảnh Lục Yến và Đỗ Tân Hải quấn quýt trên giường.
Ninh Noãn Noãn lập tức ôm bụng, nôn khan!
Ở đầu giường còn có một chiếc sô pha nhỏ, mẹ kiếp, đó chính là chỗ của cô, chắc chắn là dành cho cô rồi, cô thật sự là khổ sở đến mức này!
“Cô có thai à?”
“Anh mới có ấy, cả nhà anh đều có! Anh nằm mơ! Làm sao tôi có thể có được chứ? Cả đời này đều không thể nào, anh từ bỏ đi, đồ biến thái!”
Đỗ Tân Hải chỉ vì quan tâm cô mà bị mắng như vậy, anh ấy ngẩn người ra, Lục Yến liếc qua rồi nói: “Kệ cô ấy, cô ấy đang điên đấy.”
“Hai người ngủ ở đây đi, tôi sẽ tự thuê một phòng khác.”
Sao nào, họ muốn kéo cô vào “làm” ba người sao? biến thái! Súc vật! Cút xa ra! Ninh Noãn Noãn tức đến mức sục sôi, vung tay đánh một cái vào tay Lục Yến rồi mạnh mẽ xách hành lý, muốn rời đi một cách oai phong.
Ninh Noãn Noãn ngã xuống đất, hét lên!
Cái vali cũ chó má nặng thế này, cô không thể mang nổi, còn bị ngã đau như ăn phân chó, tay đập vào bánh xe vali, đau rần cả tay!
“Đây là vợ cậu?”
Lục Yến trực tiếp đẩy Đỗ Tân Hải ra ngoài và đóng cửa lại.
Lục Yến ôm cô lên, ngồi trên giường, nhìn tay cô, thật sự bị cắt trúng rồi, lòng bàn tay bị xước một chút.
Đỗ Tân Hải cầm thuốc đến, thấy Ninh Noãn Noãn khóc đến mặt đỏ bừng, thở hổn hển, anh ấy cũng lo lắng vội hỏi: “Sao thế, ngã đụng đầu sao?”
Lục Yến trả lời rất bình tĩnh, nhưng đôi mày anh nhíu lại, trong mắt không giấu được xót xa.
…
Ninh Noãn Noãn ngồi trên giường, nắm bàn tay bị thương gọi điện cho anh trai.
Ninh Lăng Trần ở bên kia đúng lúc là buổi tối, nghe thấy thế bèn hỏi: “… Làm sao em chắc chắn?”
Ninh Noãn Noãn tức giận đứng bật dậy!
"Em nói cho anh nghe, Lục Yến chắc chắn là lừa cưới em! Chắc chắn là như thế! Đỗ Tân Hải chính là bé ba đê tiện! Anh có tin không, bọn em cùng tới đây hưởng tuần trăng mật!
Ninh Noãn Noãn kích động gào lên.
“Không phải do em lạnh nhạt với cậu ấy trước sao?”
“Em nào có lạnh nhạt với anh ấy! Em đâu có!”
Bùi Ôn Ôn dựa lại gần nghe, Ninh Lăng Trần ôm cô ấy rồi bật loa ngoài.
Ninh Lăng Trần khẽ vuốt chân mày, không những không tức giận mà còn bật cười: “Em quan tâm Lục Yến đến vậy sao?”
Ninh Noãn Noãn không nhận được sự an ủi từ anh trai bèn cúp máy, cắt đứt tình anh em ngay lập tức.
Ninh Noãn Noãn tức đến mức không thể chịu nổi, cô ném mạnh chiếc gối xuống đất, rồi nằm vật ra giường như xác chết. Nhưng càng nằm càng thấy bực, thật sự sắp nổ tung rồi! Thế là cô lại túm lấy cái chăn, ném nốt xuống đất!
“Cậu và Noãn Noãn... cãi nhau rồi?”
Lục Yến cười một tiếng: “Cô ấy gọi điện mắng tôi đúng không?”
Lục Yến ngừng cười: “Anh trai... tôi thật sự không phải, gay không thể có nhu cầu lớn đối với vợ mình như thế.”
Ninh Lăng Trần cúp điện thoại, cúi xuống liền thấy Bùi Ôn Ôn đang tròn mắt nhìn anh đầy lo lắng. Cô ấy quá ngây thơ, hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa câu nói cuối cùng của Lục Yến. Bùi Ôn Ôn dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi: [Lục Yến thật sự là gay sao? Anh ấy lừa cưới?]
“Anh Ninh.”
Cậu mặc một chiếc áo khoác màu lạc đà, bên trong là áo len màu kem, sâu hơn nữa là chiếc áo sơ mi trắng.
Điều đáng ngạc nhiên là cậu thanh niên này có khuôn mặt vô cùng giống với Ninh Lăng Trần!
Từ gương mặt đến vóc dáng, mọi thứ đều rất giống.
Tuy nhiên, khí chất của cậu mềm mại hơn, không lạnh lùng như Ninh Lăng Trần.
“Lâu rồi không gặp.’
Trái lại, Lâm Ninh trông rất kích động, thậm chí còn có hơi lo lắng.
“Sau khi ghép thận, bây giờ nó không còn biến chứng gì nữa, sức khỏe đã hồi phục hoàn toàn như người bình thường. Năm nay nó vừa thi đỗ đại học, hiện đang là sinh viên năm nhất.”
“Anh Ninh, cảm ơn anh, nếu ngày ấy không phải nhờ anh giúp đỡ, chi trả cho tiền điều trị của em gái tôi, thì hiện tại con bé cũng không còn sống nữa.”
Ninh Lăng Trần nhìn Lâm Ninh, anh bỗng nhiên cảm thấy không đành lòng. Một cậu thanh niên sạch sẽ như vậy, sao lại phải chịu những chuyện như thế này?
“Tôi muốn cậu tiếp cận một người, là một người đàn ông. Tôi cần cậu tìm cách để anh ta yêu cậu, để anh ta không còn quấy rối tôi nữa, vì tôi sắp kết hôn.”
“Được, anh yên tâm.”
Vì Ninh Lăng Trần đã sắp xếp cho Triệu Man dạy cậu những thói quen của Ninh Lăng Trần, còn nhờ Triệu Mạn sắp xếp cho Lâm Ninh thực hiện một vài tiểu chỉnh về ngoại hình. Trước đây, Lâm Ninh không giống Ninh Lăng Trần như thế này.
Ninh Lăng Trần giải thích thêm.
‘Tôi sẽ cho Triệu Mạn chuyển tiền vào tài khoản của cậu, em gái cậu vẫn cần được chăm sóc chu đáo.”
“Cầm lấy đi, có tiền mới có thể sống dễ dàng hơn.’
“Chào mừng chào mừng!”
Ninh Noãn Noãn đang đẩy một đống hành lý to ở phía sau, khi nhìn thấy Đỗ Tân Hải, cô chỉ muốn phun ra máu.
Đỗ bé ba còn đến sớm hơn cả cô!
Đôi mắt Ninh Noãn Noãn như muốn phun ra hai con rồng lửa nhìn chằm chằm vào Đỗ Tân Hải.
“Không sao đâu.”
Mặt Đỗ Tân Hải cứng đờ: “Chết tiệt! Đừng có làm tôi buồn nôn, ai chơi trò ấy với cậu!”
Đỗ Tân Hải liền huých nhẹ Lục Yến.
Đậu má! Hai tên khốn!
Ở phía sau Ninh Noãn Noãn tức giận đến mức mặt mày méo mó, tưởng chừng có thể giết người chỉ bằng ánh mắt.
“Trời đất... đẹp trai quá…”
“Khách sạn kia…”
Lục Yến vừa nhìn thấy anh chàng con lai thì biết ngay Ninh Noãn Noãn lại bắt đầu ‘bệnh” rồi!
Cô có thể!
Lục Yến bước nhanh về phía trước, nói một câu tiếng Anh, Ninh Noãn Noãn cười nói: “Anh ấy nói được tiếng Trung, tên là Thi Kỳ, đẹp trai nhỉ, em giới thiệu cho các anh làm quen.”
Tuy anh ta đẹp trai nhưng lại thật phí phạm, Ninh Noãn Noãn đang định giới thiệu tên boy cong này cho Lục Yến để mai mối giúp.
Trước mặt anh chàng con lai, Lục Yến ôm Ninh Noãn Noãn, kéo cô vào lòng.
Không phải, anh trai à, chúng ta ra nước ngoài rồi, anh không cần phải diễn kịch nữa, cứ thẳng thắn ôm Đỗ Tân Hải đi.
Để Đỗ bé ba hiểu lầm mất.
Biết rõ chồng mình là gay mà vẫn show ân ái!
Về đến khách sạn, Ninh Noãn Noãn nhìn chiếc giường đôi khổng lồ trong phòng suite xa hoa, đã tự tưởng tượng ra cảnh Lục Yến và Đỗ Tân Hải quấn quýt trên giường.
Ninh Noãn Noãn lập tức ôm bụng, nôn khan!
Ở đầu giường còn có một chiếc sô pha nhỏ, mẹ kiếp, đó chính là chỗ của cô, chắc chắn là dành cho cô rồi, cô thật sự là khổ sở đến mức này!
“Cô có thai à?”
“Anh mới có ấy, cả nhà anh đều có! Anh nằm mơ! Làm sao tôi có thể có được chứ? Cả đời này đều không thể nào, anh từ bỏ đi, đồ biến thái!”
Đỗ Tân Hải chỉ vì quan tâm cô mà bị mắng như vậy, anh ấy ngẩn người ra, Lục Yến liếc qua rồi nói: “Kệ cô ấy, cô ấy đang điên đấy.”
“Hai người ngủ ở đây đi, tôi sẽ tự thuê một phòng khác.”
Sao nào, họ muốn kéo cô vào “làm” ba người sao? biến thái! Súc vật! Cút xa ra! Ninh Noãn Noãn tức đến mức sục sôi, vung tay đánh một cái vào tay Lục Yến rồi mạnh mẽ xách hành lý, muốn rời đi một cách oai phong.
Ninh Noãn Noãn ngã xuống đất, hét lên!
Cái vali cũ chó má nặng thế này, cô không thể mang nổi, còn bị ngã đau như ăn phân chó, tay đập vào bánh xe vali, đau rần cả tay!
“Đây là vợ cậu?”
Lục Yến trực tiếp đẩy Đỗ Tân Hải ra ngoài và đóng cửa lại.
Lục Yến ôm cô lên, ngồi trên giường, nhìn tay cô, thật sự bị cắt trúng rồi, lòng bàn tay bị xước một chút.
Đỗ Tân Hải cầm thuốc đến, thấy Ninh Noãn Noãn khóc đến mặt đỏ bừng, thở hổn hển, anh ấy cũng lo lắng vội hỏi: “Sao thế, ngã đụng đầu sao?”
Lục Yến trả lời rất bình tĩnh, nhưng đôi mày anh nhíu lại, trong mắt không giấu được xót xa.
…
Ninh Noãn Noãn ngồi trên giường, nắm bàn tay bị thương gọi điện cho anh trai.
Ninh Lăng Trần ở bên kia đúng lúc là buổi tối, nghe thấy thế bèn hỏi: “… Làm sao em chắc chắn?”
Ninh Noãn Noãn tức giận đứng bật dậy!
"Em nói cho anh nghe, Lục Yến chắc chắn là lừa cưới em! Chắc chắn là như thế! Đỗ Tân Hải chính là bé ba đê tiện! Anh có tin không, bọn em cùng tới đây hưởng tuần trăng mật!
Ninh Noãn Noãn kích động gào lên.
“Không phải do em lạnh nhạt với cậu ấy trước sao?”
“Em nào có lạnh nhạt với anh ấy! Em đâu có!”
Bùi Ôn Ôn dựa lại gần nghe, Ninh Lăng Trần ôm cô ấy rồi bật loa ngoài.
Ninh Lăng Trần khẽ vuốt chân mày, không những không tức giận mà còn bật cười: “Em quan tâm Lục Yến đến vậy sao?”
Ninh Noãn Noãn không nhận được sự an ủi từ anh trai bèn cúp máy, cắt đứt tình anh em ngay lập tức.
Ninh Noãn Noãn tức đến mức không thể chịu nổi, cô ném mạnh chiếc gối xuống đất, rồi nằm vật ra giường như xác chết. Nhưng càng nằm càng thấy bực, thật sự sắp nổ tung rồi! Thế là cô lại túm lấy cái chăn, ném nốt xuống đất!
“Cậu và Noãn Noãn... cãi nhau rồi?”
Lục Yến cười một tiếng: “Cô ấy gọi điện mắng tôi đúng không?”
Lục Yến ngừng cười: “Anh trai... tôi thật sự không phải, gay không thể có nhu cầu lớn đối với vợ mình như thế.”
Ninh Lăng Trần cúp điện thoại, cúi xuống liền thấy Bùi Ôn Ôn đang tròn mắt nhìn anh đầy lo lắng. Cô ấy quá ngây thơ, hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa câu nói cuối cùng của Lục Yến. Bùi Ôn Ôn dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi: [Lục Yến thật sự là gay sao? Anh ấy lừa cưới?]