Giờ thứ 64.
Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra.
Thẩm Dịch ôm Ôn Nhu vào trong, hắn quăng nàng lên giường rồi lập tức áp sát.
Hai người khóa môi, đầu lưỡi Ôn Nhu trượt vào miệng Thẩm Dịch, khơi dậy ngọn lửa nhiệt tình.
Họ quấn lấy nhau, hơi thở dồn dập. Thẩm Dịch vội vã cởi áo khoác của Ôn Nhu, động tác vụng về đến nỗi không kéo được mũ trùm đầu xuống. Ôn Nhu khẽ cười trong chiếc mũ.
“Ngốc.” Nàng khẽ nói.
Thẩm Dịch lắc đầu, cười theo.
Hắn dùng lực xé toạc chiếc áo khoác.
Nụ cười lại nở trên môi Ôn Nhu. Hắn nhìn thấy áo ngực đen và làn da trắng như tuyết.
Ánh mắt hai người chạm nhau. Ôn Nhu ngồi dậy, mạnh mẽ xé tan áo của Thẩm Dịch, để lộ thân hình cường tráng. Họ ôm nhau, hôn sâu, hơi thở trở nên nặng nề.
Trong lòng Ôn Nhu dâng lên một cảm giác hưng phấn lạ lùng, khiến nàng say mê và táo bạo.
Nàng đột ngột đẩy Thẩm Dịch xuống giường, xoay người ngồi lên trên, cởi bỏ áo ngực, để lộ đôi gò bồng đào căng tròn, rồi ôm chặt lấy hắn, thở dốc.
Hai người trần truồng, cảm nhận nhiệt độ cơ thể đối phương, lắng nghe hơi thở của nhau.
“Anh thấy thế nào?” Ôn Nhu run rẩy hỏi, nằm trong ngực Thẩm Dịch.
“Tuyệt vời.”
“Trước đây… em chưa từng…”
“Anh đoán vậy… Em đang run, run dữ dội.” Thẩm Dịch thì thầm.
Bản thân hắn cũng không khá hơn.
“Còn anh? Anh đã từng?”
“… Ừm, nhưng không nhiều.”
“Thoải mái chứ?”
“… Ừ.”
“Nhưng em sẽ đau.”
“Chỉ là lần đầu thôi, hơn nữa không thể đau hơn khi bị thương.”
“Anh không phải con gái, làm sao anh biết? Có lẽ còn đau hơn chết đi sống lại.” Ôn Nhu nói nghiêm túc.
Thẩm Dịch bất lực cầu xin: “… Đừng nói nhiều như vậy được không?”
“Phốc!” Ôn Nhu bật cười.
Hai người im lặng, nhìn nhau.
Lát sau, Ôn Nhu cúi xuống, cắn mạnh vào vai Thẩm Dịch. Một vết cắn ngoan độc, để lại dấu răng sâu và vài vết máu.
Thẩm Dịch rên lên đau đớn.
“Em làm gì thế!” Hắn quát.
“Em quá nhu nhược.” Ôn Nhu thở dốc, trừng mắt nhìn Thẩm Dịch, ánh mắt nàng rực rỡ.
Nàng thè lưỡi liếm chút máu trên đầu lưỡi, ánh mắt tinh nghịch.
Nàng hôn lên môi Thẩm Dịch, nhẹ nhàng, tỉ mỉ, tràn ngập nhu tình. Đầu lưỡi thấm máu lại lần nữa luồn vào miệng hắn.
Thẩm Dịch cảm thấy một luồng hỏa diễm bùng nổ dưới bụng…
Hắn không kiềm chế được ngồi dậy, xoay người áp Ôn Nhu xuống, thò tay cởi quần nàng. Hắn loay hoay với dây lưng, nhưng Ôn Nhu đã tự mình giải quyết.
Nàng buông dây lưng, rồi hướng bàn tay về phía quần của Thẩm Dịch. Cả hai luống cuống tay chân, như hai tân binh lạc bước vào chiến trường, thiếu kinh nghiệm nhưng tràn đầy mãnh liệt cảm xúc.
Khi Thẩm Dịch chuẩn bị phá vỡ hàng phòng tuyến cuối cùng của Ôn Nhu, nàng đột nhiên kêu lên: “Khoan!”
Nàng đưa tay ngăn cản hắn. Mắt to lấp lánh, nhìn Thẩm Dịch đăm đăm.
“Em… em có chút sợ.”
“Sợ cái gì?”
“Em không biết.”
Ôn Nhu kinh hoảng nhìn xung quanh, như một con cừu non lạc lõng, thần sắc hoảng hốt.
Nàng lắc đầu: “Em… em chưa chuẩn bị xong. Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, em không thể tiếp thu… Em không tiếp thu được.”
Giọng nàng nhỏ dần, rồi ẩn mình trong chăn, không dám ló đầu ra.
Thẩm Dịch khẽ thở dài, dục vọng tan biến như bị dội một gáo nước lạnh.
“Được rồi.” Hắn nói.
Hắn đứng dậy, nhanh chóng mặc quần áo vào, rồi đưa nội y của Ôn Nhu cho nàng.
Ôn Nhu lặng lẽ nhô đầu ra khỏi chăn. Nàng nhìn Thẩm Dịch, khẽ nói: “Anh giận em sao?”
“Không.” Thẩm Dịch vội phủ nhận: “Em nói đúng, chúng ta chưa chuẩn bị xong.”
Ôn Nhu ảm đạm: “Anh không yêu em đúng không?”
Thẩm Dịch ngẩn ra. Nghĩ ngợi, hắn trả lời: “Anh không biết…”
Ôn Nhu đột nhiên bật ra khỏi chăn, ôm lấy Thẩm Dịch trước khi hắn mặc xong, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn, rồi thành khẩn năn nỉ: “Kể em nghe về quá khứ của anh đi, được không?”
“Kể chuyện của mình với một cô gái trước mặt một cô gái khác, là hành vi ngu xuẩn.”
“Vậy cho em ngu xuẩn một lần đi.”
Thẩm Dịch kinh ngạc nhìn Ôn Nhu một hồi.
Hắn rốt cục gật đầu.
---❊ ❖ ❊---
Giờ thứ 65.
Ôn Nhu khoác một chiếc áo khoác trắng, ôm gối ngồi ở đầu giường.
Thẩm Dịch ngồi trên ghế trong phòng bệnh, bắt đầu kể lại chuyện quá khứ. Ánh mắt hắn đượm buồn, giọng nói trầm khàn và xa xăm.
“Anh đã không nhìn thấy bộ dạng lúc cô ấy chết. Nhưng anh nghe cha mẹ Liễu kể, cái chết của cô ấy thật bi thảm. Trước khi trút hơi thở cuối cùng, ngực cô ấy đã bị xé toạc, toàn thân chằng chịt hơn bảy mươi vết sẹo và bầm tím… Ngày hỏa táng, anh chỉ nhìn thấy cô ấy sau khi đã được trang điểm. Vẫn xinh đẹp như vậy, gương mặt thanh thản. Người trang điểm đã rất tận tâm, che đi những vết thương, tái tạo lại những bộ phận đã mất. Cha mẹ Liễu bất chấp mọi lời khuyên can, yêu cầu được giám định thi thể một lần nữa, nhưng đều bị từ chối. Cô ấy bị đẩy lên lò thiêu một cách tàn nhẫn… Hủy diệt, không ai chứng kiến sự thật. Có bác sĩ đưa ra tiền sử bệnh tâm thần của ba kẻ thủ ác. Một người qua đường khai rằng đêm đó, nạn nhân rời khỏi hiện trường hoàn toàn bình an; một giáo viên lại chứng minh nạn nhân thường xuyên ăn mặc hở hang, quyến rũ nam sinh; còn một người hàng xóm khai rằng, đêm cô ấy gặp nạn, cô ấy chủ động gọi điện hẹn ba tên đó đi chơi. Cuối cùng, một gã cảnh sát đột nhiên đưa ra kết luận, xác nhận nạn nhân không bị hành hạ trước khi chết, những vết thương không phải do bạo dâm gây ra… Những chuyện sau đó, em cũng đã biết.”
Nói đến đây, Thẩm Dịch ngẩng đầu nhìn Ôn Nhu, những giọt nước mắt đã lăn dài trên má cô.
Nàng nhẹ nhàng lau đi nước mắt, giọng nghẹn ngào: “Vậy… anh vẫn còn yêu cô ấy sao?”
Thẩm Dịch nhìn trần nhà, suy nghĩ kỹ một hồi mới trả lời: “Anh không biết. Anh chỉ biết là, anh sẽ thường xuyên nhớ cô ấy, nhưng chưa hẳn vì còn yêu, có thể vì đó là mối tình đầu thơ mộng, cũng có khả năng vì thứ mất đi luôn tốt đẹp nhất, hoặc giả vì nguyên nhân gì khác, ví dụ như thời thơ ấu tươi đẹp, thanh mai trúc mã đầy hoài niệm… Bất quá anh cũng không cứng nhắc đến mức vì thế mà không màn đến tình yêu nữa. Vấn đề duy nhất là, thoạt nhìn chúng ta đã không còn tư cách kia. Tại Huyết Tinh đô thị, xúc động dục vọng nguyên thủy tựa hồ càng vượt qua tình yêu ngọt ngào lãng mạn. Đóa hoa tình yêu cần có thổ nhưỡng cho nó thoải mái lớn lên, nhưng mảnh đất dính đầy máu tanh thật không thích hợp bồi dưỡng tình yêu, chỉ thích hợp bồi dưỡng bản năng và xúc động. Cho nên…”
Hắn nhìn Ôn Nhu, nở nụ cười: “Thấy được chút ít đã rất tốt.”
Nhẹ nhàng gật đầu: “Em hiểu rồi. Em thực là ngu ngốc, vậy mà còn nghĩ tới loại chuyện buồn cười này ở loại địa phương này.”
Nàng tự giễu bản thân, ít nhiều mang theo bất đắc dĩ.
“Chỉ là em chưa thích ứng thôi.” Thẩm Dịch thản nhiên nói: “Nhưng không bao lâu sau, chúng ta đều sẽ thích ứng.”
“Giống như máy móc?”
“Giống như máy móc.”
Ôn Nhu rốt cục không nói nữa. Nàng đi xuống giường, ngồi trên người Thẩm Dịch, dựa vào ngực hắn.
“Đừng động.” Nàng nói: “Để em cảm thụ sâu một chút…”
Nàng cứ như vậy nằm trong ngực Thẩm Dịch, một câu không nói, tựa hồ là đang đồng cam cộng khổ cùng Thẩm Dịch.
Thẩm Dịch lẳng lặng nhìn Ôn Nhu, trong ánh mắt sáng ngời như sao kia, chợt có một giọt lệ trôi xuống nơi khóe mắt.
Thẩm Dịch lè lưỡi liếm đi.
Rất mặn.
---❊ ❖ ❊---
Đang lúc cả hai cùng nhau đắm chìm trong ôm ấp tinh tế tỉ mỉ đầy tình cảm, từ bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng hô lớn.
“Thẩm Dịch! Thẩm Dịch! Ôn Nhu! Các ngươi đâu rồi?”
Là giọng của Hồng Lãng.
Phanh.
Cửa bị bật tung.
Ôn Nhu hốt hoảng đứng lên từ người Thẩm Dịch.
Hồng Lãng vừa nhìn thấy Thẩm Dịch đã mừng rỡ kêu lên: “Hóa ra các ngươi ở chỗ này! Giải phẫu đã xong, Veena tỉnh, nàng vẫn sống đến giờ!”
Nói xong Hồng Lãng ngốc cười rộ lên ha ha.
Đột nhiên hắn nghĩ tới chuyện gì, kinh ngạc nhìn hai người.
Hai người này rõ ràng quần áo không chỉnh tề, áo khoác của Ôn Nhu thậm chí bị phá tan thành từng mảnh, thế nên hiện tại nàng mặc áo khoác trắng mơ hồ hiện ra bên dưới đường cong thân thể mỹ lệ, kẻ đần đều có thể nhìn ra nàng không có mặc nội y.
Hắn chỉ Ôn Nhu, quái dị kêu: “Có ma, ta vừa mới nhìn thấy gì thế này? Các ngươi…”
Mặt Ôn Nhu căng đến mức đỏ bừng.
“Đồ đê tiện, im miệng! Ngươi đừng có suy diễn lung tung!” Ôn Nhu gằn giọng, rồi vội vã bước ra ngoài. Vừa ra đến cửa, nàng lại quay phắt vào, nhặt nhạnh những mảnh vải vương vãi trên sàn rồi chạy trốn, dáng vẻ chật vật.
Hồng Lãng quay sang nhìn Thẩm Dịch. Thẩm Dịch đứng dậy, chỉnh lại áo khoác, đeo kính râm lên rồi chỉ thẳng vào mặt Hồng Lãng, giọng nói lạnh lùng: “Lần sau còn dám xông vào phòng người khác mà không gõ cửa, ta sẽ phế tay ngươi.”
“Các ngươi… các ngươi thực sự làm rồi sao? Ngươi đã chiếm đoạt nàng, phải không? Ngay lúc vừa rồi?” Hồng Lãng không hề để tâm đến lời đe dọa, giọng điệu đầy nghi ngờ.
“Không có.” Thẩm Dịch tức giận đẩy Hồng Lãng sang một bên rồi bước ra ngoài.
“Đừng giả vờ!” Hồng Lãng đuổi theo sau lưng Thẩm Dịch, kêu lên: “Ngươi nhất định đã chiếm hữu nàng! Ngươi nhất định! Này, này, đừng đi mà!”
Nghĩ ra điều gì đó, Hồng Lãng lại xông trở lại phòng bệnh, lật tung ga giường.
Thẩm Dịch quay lại, ánh mắt nghi hoặc nhìn Hồng Lãng: “Ngươi đang tìm gì?”
“Vết máu! Vết đỏ a!” Hồng Lãng kêu to: “Sao lại không thấy? Chẳng lẽ… nàng đã mất trinh tiết? Này, Thẩm Dịch, nàng có phải…”
Thẩm Dịch không nói một lời, tung một cú đấm thẳng vào mặt Hồng Lãng, khiến hắn bay dính vào tường. Hắn gằn giọng: “Nàng vẫn còn! Đừng cmn la hét nữa!”
“Ngươi quả nhiên đã chiếm đoạt nàng.” Hồng Lãng xoa xoa máu mũi, thở dài: “Trong đội ngũ chỉ có một mỹ nhân, để ngươi đoạt trước, còn lại chúng ta với Kim Cương thì làm sao?”
“Các ngươi tự giải quyết lẫn nhau đi.” Thẩm Dịch tức giận đáp trả, không buồn nhìn thêm một giây nào.
Kim Cương đang chăm sóc Veena bị thương, không khỏi đỏ mặt trước lời nói thô tục kia.