Anh Tư đưa ly rượu lên môi, uống một hớp nhỏ rồi nhăn mặt kêu lên :
- Rum khỉ gì mà đắng nghét vậy cà!
Chín Thuộc cũng đưa ly lên uống rồi chép chép miệng như để thử mùi vị rượu:
- Đâu cò gì đắng hả anh... Chắc tại anh hút thuốc nhiều quá nên nó sanh ra như vậy, chớ thứ rum chai vuông nầy thì nhứt hạng bên tây mà !
Anh Tư chỉ ‘‘ờ’’ một tiếng xụi lơ rồi cầm đũa gắp thức ăn.
Suốt trong bữa nhậu, Chín Thuộc cười nói huyên thiên nhứt là hắn ta luôn luôn chêm vô một vài chuyện tiếu lâm...‘‘mặn’’ rất có duyên, khiến cho anh Tư cũng vui lây.
Và cố nhiên là hắn cũng không quên tiếp rượu liền liền cho anh Tư.
Một lúc sau, giọng của anh Tư đã trở nên lè nhè:
- Thôi anh Chín, tôi ‘‘đủ’’ rồi nghen ! Cha cái điệu nầy, lát nữa tôi về chắc bị con vợ tôi cạo sát ván quá !
- Ôi anh đừng có lo khỉ gì hết, lâu lâu mình mới dám thả gà một chuyến chớ bộ ngày nào cũng... vui với anh em như vầy sao!
- Ê, làm thêm một chút nữa đi bạn, có cái gì tôi sẽ lãnh phần kè anh về nhà cho.
Anh Tư nhăn nhó:
- Say nhướng con mắt lên hết nổi như vầy, về nhà con vợ tôi nó còn...lằng nhằn trì kéo nữa…chớ nó có chịu...buông tha để cho mình ngủ yên đâu ! Anh Chín anh nghỉ coi như vậy...chịu đời sao thấu hả anh !
Chín Thuộc giơ tay qua bàn vỗ nhẹ lên vai anh ta:
- Cha khổ quá há! Chuyện đó thì tôi xin...а la de chớ đâu dám phụ tiếp với anh… Được rồi, để kỳ sau tôi có trở về đây, tôi sẽ tặng anh một chai rượu thuốc, thứ đặc biệt có ngâm con ‘‘cắc kè bay’’ trên núi...Mỗi buổi tối anh làm bậy một ly nhỏ cho sần sần lên rồi thì cam đoan...bất kể quân thần, liên tu bất tận, tối trời tối đất đa anh !
Bỗng anh Tư lắc lắc đầu mấy cái rồi gục xuống bàn. Chín Thuộc xăng xái xô ghế ra đứng dậy, bước lại sát một bên anh Tư. Hắn ta đưa tay lắc đầu anh Tư và gọi:
- Anh Tư, anh Tư! Tôi đưa anh đi về nghen!
Anh Tư ráng ngốc đầu lên ú ở một vài tiếng gì không rõ, rồi lại gục xuống như cũ.
Chín Thuộc lắc vai anh Tư mấy cái thật mạnh nhưng anh ta vẫn không hay biết gì ráo. Hắn ta bèn xốc anh Tư lên, lôi đặt cho nằm ngay trên giường, rồi đứng chống nạnh nhìn. Hắn ta nhích mép cười rồi gật gù lẩm bẩm:
- Nội chút xíu bột ‘‘đẻn cườm’’ đó cũng đủ ngủ li bì vài tiếng đồng hồ xeo không dậy, chớ đừng nói gì còn thêm ba bốn ly rum nữa !
Đoạn Chín Thuộc bước lại gần túi áo của anh Tư móc lấy cái chìa khóa rồi ung dung đi ra khỏi phòng sau khi đã khép kín cửa lại.
Nghe tiếng khóa cửa kêu lạch cạch phía đằng trước, thím Hương còn nằm thức trong buồng bèn lên tiếng hỏi :
- Anh Tư về đó phải hông? Sao trễ vậy?
Chín Thuộc không nói không rằng khóa trái cửa lại rồi rón rén đi thẳng vô buồng nơi có ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn chong...
Bước đến cửa buồng, Chín Thuộc chột dạ đứng khựng lại nhưng khi để mắt nhìn thấy qua một lần mùng lưới mờ ảo, hình vóc của thím Hương nằm dài trên giường với mớ tóc đen xõa trên gối, hắn ta thấy cổ như khô lại và lỗ tai thì lùng bùng...
Không bỏ lỡ thêm một giây nào nữa, Chín Thuộc bước gấp lại một bên giường, vén mùng chui vô.
Thím Hương vừa giơ tay định níu lấy cổ... nhưng bỗng thím hoảng kinh bò rột dậy, lết liền vô phía trong, và lập cập hỏi:
- Ai, ai đây ?
Chín Thuộc cẩn thận ngồi ngay ngắn lại chớ không làm nồ tới sợ thím Hương la hoảng:
- Tôi đây mà thím … Chín Thuộc đây mà!
Thím Hương hơi lại hồn, vói tay bới sơ sịa đầu tóc vừa hỏi:
- Anh Chín, anh làm gì lạ vậy? Anh Tư đâu rồi hả?
Chín Thuộc dịu dàng đáp :
- Ối thím đừng có lo cho ảnh, ảnh uống quá chén nên về hết nổi rồi.. Và đêm nay chỉ có… mình tôi với thím...
Thím Hương nhíu mày suy nghĩ rồi ôn tồn nói :
- Anh Chín, anh là bạn thân của anh Tư, anh nên nghĩ lại kẻo sau này anh em hết ngó mặt nhau được. Tôi chắc đêm nay anh cũng …uống rượu hơi nhiều...
Nói đến đó, thím Hương vừa lấm lét canh chừng Chín Thuộc vừa lết sát theo thành giường để vọt ra phía ngoài.
Sợ thím Hương nhảy xuống giường mất, Chín Thuộc vội đưa tay chận thím lại… nhưng cũng quá say và quá…tự tin nên khi bị cái hất quá bất ngờ và quá mạnh của thím Hương, tay Chín Thuộc dạt qua một bên. Hắn ta nổi nóng vội chụp vói trở lại nhưng thím Hương đã tuột ra khỏi mép giường bên ngoài.
Thím hớt hải chạy lại dặn cho ngọn đèn sáng tỏ lên, lẩy bẩy gài lại mấy cái nút bóp áo túi sút ra vì bị kéo ban nãy.
Chín Thuộc cũng đã bước chân xuống giường. Hắn cười rè và đưa mắt nhìn thím Hương như để dò xét thêm.
Thím Hương vội chạy đứng luýnh quýnh nơi ngưỡng cửa buồng nửa muốn kêu la cầu cứu nửa muốn tìm cách đuổi êm Chín Thuộc ra.
Chín Thuộc bước tới một bước:
- Thím ơi, bộ thím không hiểu rõ lòng tôi một chút xíu nào hết sao? Sở dĩ tôi còn nấn ná ỡ đây từ hôm nay là cũng vì ai thím có biết không ?
- Anh Chín , tôi nể anh lắm nghen, nhưng anh đi quá lố thì nhứt định không được. Nếu anh không biết điều đi ra khỏi nhà này lập tức, lát nữa anh Tư ảnh về tôi nói với ảnh hết cho mà coi!
Chín Thuộc cười mũi
- Anh Tư ảnh mèm còn biết trời đất gì nữa mà về ! Mà thím nên nghĩ lại: tôi đây với thằng chả có kém sút gì đâu ! Thím còn trẻ, đời thím còn dài mà thằng cha Tư nó cũng long bong lắm chớ bộ hiền lành gì lắm sao ? Độ thím tưởng thằng chả mê thím chớ không phải ‘‘mặn’’ với cái gia tài của thầy Hương Quản để lại chắc! Nói thiệt với thím cái bổn mạng của thằng cha Tư tôi nắm trong tay đây nè ! Tôi muốn giết lúc nào thì giết mà muốn buông lúc nào thì buông... có điều tôi còn dị tình thím nên tôi không nỡ thẳng tay đó thôi.
- Hứ, bộ anh nói anh Tư cũng...như anh !
Chín Thuộc cười rè. Hắn ta định móc lấy giấy thú nhận của anh Tư ra nhưng chợt nghĩ nếu mình làm thẳng cảnh quá thì cũng kẹt luôn vố nên chỉ đáp một cách mập mờ:
- Thím hổng tin tôi thì cứ hỏi ngay thằng chả ắc rõ việc đó dễ mà ! Nhưng thôi, tôi đã nói tôi hổng muốn đá động tới chuyện đó nữa. Bây giờ...nè thím, thím không. thương tôi chút nào hết sao? Tôi khổ công xắp đặt để gần gũi với thím trong giây lát...Chút nữa anh Tư ảnh có về thì...ai biết đâu là đâu.
Nói đến đây, Chín Thuộc lại bước tới thêm một bước nữa:
- Thím Hương...tôi nói như vậy có phải hông...
Thím Hương bước vọt ra khỏi ngưỡng cửa, hớt hải nói:
- Tôi nói anh lần chót ! anh làm tới tôi la lên đa!
Chín Thuộc trừng mắt
- Thiệt la hông ? Tôi nói thiệt: tôi lọt vô đây thì hổng dễ gì về không đâu nghen!
Vừa nói Chín Thuộc vừa xâm xâm đi tới.
Thím Hương thở hào hển!
- Tôi la thiệt đa !
Chín Thuộc cười hô hố:
- La thì cũng rồi, mà thím có la làng giờ này cũng chẳng ai nghe… có nhà chòm xóm nào ở khít đây đâu hả?
- Tôi réo con nhỏ ở dậy hổng được sao?
Lần này thì Chín Thuộc cười ngất :
- Tính ‘‘Dạ hành tỏ’’ tôi phải không? Hôm kia tôi lại đây có nghe thím nói chiều nay thím cho con nhỏ ở về thăm nhà dưới vườn mà ! Tôi rành mọi việc trong nhà này hết… cưng ơi!
Dứt lời, Chín Thuộc nhảy bổ tới tấn thím Hương vô góc nhà. Thím Hương vừa xô đẩy vừa réo gọi thất thanh:
- Năm ơi, Năm ! Ra đây mau!
Thím Hương kêu lên thêm vài tiếng nữa thì phía nhà trong có tiếng ú ớ của con nhỏ ở !
- Thím Tư kêu tui hả thím?
Chín Thuộc cau mày nới tay ra. Thím Hương mừng rỡ réo thêm:
- Mau ra đây Năm !
Có tiếng guốc lách cách vang ra... Chín Thuộc vùng vằng buông thỏng tay xuống rồi hỏi xẳng giọng thím Hương:
- Bộ con nhỏ ở hổng đi về thăm nhà hả?
Thím Hương hổn hển đáp:
- Nó bị trễ chuyến đò chót... Đó không, tôi nói tôi kêu mà!
Chín Thuộc lẩm bẩm :‘‘Con nhỏ mắc toi.’’ rồi bỏ đi ra ngồi ở ngoài bộ xa lông đằng trước trong lúc thím Hương bương bả đi tuốt ra phía sau để chận con nhỏ ở lại.
Nửa phút sau, thím Hương bưng một cây đèn chân đồng lớn ra và khi thấy mặt Chín Thuộc, thím nói liền:
- Bây giờ tôi xin mời anh ra khỏi nhà gấp dùm!
Chín Thuộc xẻn lẻn hỏi:
- Con nhỏ ở...bộ êm rồi hả thím?
- Chớ để nó thấy rồi nó lẻo mép đi học đầu này đầu nọ tùm lum lên sao?
Chín Thuộc cười gượng:
- Bộ thím cũng sợ tai tiếng lắm sao?
- Tôi đâu phải... mặt chai mày đá như ai mà không sợ thiên hạ dị nghị? Thôi bây giờ anh làm ơn đi ra dùm tôi, chớ đã anh Tư ảnh về kịp thì khó nói lắm đa! Và kể từ nay tôi không muốn thấy mặt anh ở đây nữa.
Chín Thuộc cúi đầu suy nghỉ, đoạn hắn đừng dậy bước ra phía cửa cái. Nhưng đi được hai bước, hắn quay lại, vẻ mặt làm như thiểu não lắm:
- Thím Hương tôi... xin lỗi thím. Tối hôm nay tôi có phần quá chén nên mới làm những chuyện... tầm bậy đó, tuy rằng trong lòng tôi lúc nào cũng... quí mến thím thiệt không có chỗ nào để cho hết.
Nói đến đây, hắn thở dài.
- ...Chắc thím cũng xét dùm tới chỗ đó, chớ đành đoạn nào đuổi xua tôi như vầy sao?
Thím Hương cười mũi:
- À cái đó không phải lỗi tại tôi đâu nghen!
- Thì tôi nhận hết rồi mà thím! Thím không cho tôi có một dịp nào khác để chuộc tội tôi sao hả thím?
Thím Hương thản nhiên đáp:
- Anh đừng trông thấy mặt tôi, đừng bước chân vô cái nhà nầy nữa là đủ.
Giọng của Chín Thuộc trở nên thống thiết:
- Thím cũng cấm luôn không cho tôi đi kiếm con Hạnh dùm thím nữa sao ? Anh em quen của tôi từ trên Cần Thơ mới xuống vừa cho biết đã dò hỏi ra dấu vết của con nhỏ...
Thím Hương nhíu mày lặng thinh.
Thấy thế Chín Thuộc tấn công tới :
- Nói là nói vậy, chớ dầu thím cấm cản tôi đi nữa, tôi cũng phải ráng tìm dẫn con Hạnh về cho thím. Tôi đã hứa thì phải giữ lời... ( hắn ta chép miệng nói tiếp và tôi mong rằng khi nào tôi làm tròn lời hứa ấy chắc thím cũng... hỉ xã cái lỗi vừa qua cùng ngó lại... thân phận tôi...
Giọng của thím Hương đã có phần hớt xẳng:
- Nếu anh có lòng... giúp như vậy thì tôi đâu dám quên ơn. Con người ta ai mà không có lúc lỗi lầm nhứt là như anh nói anh vì quá chén nên mới ra nông nỗi ấy… Và nếu anh còn quyết tìm kiếm con Hạnh nữa thì tôi đâu có thể viện lý lẽ gì nữa để xử ngặt với anh sau này được.
Chín Thuộc tươi hẳn mặt lên:
- Thôi thím nói bấy nhiêu đó cũng đủ rồi ! Thiệt như... nước Cam lồ vậy! Tôi cam đoan sẽ đem con Hạnh về cho thím, rồi tới chừng đó thím, muốn... rộng lượng với tôi như thế nào thì tôi ưng thế nấy chớ không dám kèo nài gì hết ráo,
Đoạn hắn xăng xái nói thêm:
- Để tôi đi gấp về phòng ngủ ‘‘lay tỉnh’’ anh Tư dậy kẻo thím đợi. Thím vô nghỉ đi thím Hương... Thím để tôi khóa cửa lại cho.
Thím Hương thở ra một hơi dài...
Nhưng Chín Thuộc vẫn còn xớ rớ ở đó. Thím Hương cau mày toan hỏi hắn ta, thì hắn ấp úng lên tiếng :
- Thiếu chút nữa tôi... quên dặn thím điều này ! Chừng nào anh Tư ảnh về... Thím cũng đừng nói lại với ảnh… cái chuyện vừa rồi làm chi... Đã đành rằng mình... chưa có làm gì quấy nhưng nếu ảnh biết được ảnh đâm ra... thắc mắc nọ kia không tốt... Tôi lo đây là lo phần của... thím nhiều hơn chớ thân phận tôi thì... kể số gì !
Thím Hương làm thinh, Chín Thuộc rón rén đi lại mở cửa rút lấy chìa khóa để một khi ra ngoài có thể khóa lại у như cũ...
Còn lại một mình, thím Hương thẩn thờ nhìn sững ngọn đèn vặn tim quá cao nên khói đen táp lên tới trên miệng ống thông phong... rồi tự nhiên nước mắt trào ra lúc nào mà thím cũng chẳng hay biết...
...Độ nửa giờ sau, anh Tư lò mò về đến nhà.
Thím Hương vội lấy vạt áo lau kỹ hai khóe mắt và khi giáp mặt với anh ta thím chỉ lên tiếng oán trách chớ không cự nự như mọi khi:
- Anh Tư, anh bày đặt uống rượu say sưa rồi đi về trễ đêm hôm như vầy...có ngày em chết mà anh cũng chẳng hay!
Anh Tư xẻn lẻn đáp
- Năm thuở mười thì mới có một lần nhậu ‘‘quắc’’ như vầy chớ bộ hoài hoài vậy sao? Mà cái gì chết, bất quá anh về hơi trễ một chút...
Thím Hương lắc đầu nhè nhẹ
- Ừ, thì một chút ! Anh có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?
Anh Tư liếc nhìn chiếc đồng hồ treo trên vách gượng cười đáp :
- Ờ khuya dữ rồi há ! Bị anh say rồi ngủ vùi anh Chín anh cũng ‘‘quắc’’ cúp bình thiếc nhưng anh tính trước nên ảnh kêu anh dậy đi về đây chớ hông thôi anh dám ngủ quên luôp tới sáng lắm!
- Thiệt chẳng lẽ em cấm cản anh, chớ anh cặp bè cặp bạn chơi bời với anh đó, em không yên tâm một chút nào! Người như vậy mình quen thân rồi năng tới lui nhau quá không ích lợi gì hết mà còn sanh nhiều chuyện rắc rối nữa. Em nói để rồi anh coi...
Anh Tư nắm lấy tay thím Hương, chắc lưỡi:
- Em không nói anh cũng biết mà ! Anh còn lạ gì cái thằng cha đó! Nhưng như anh đã nói : mình lỡ kẹt cái chuyện con Hạnh vô...À, sáng mai này thằng chả cũng đi tàu lên Cần Thơ sớm để lo về cái vụ đó em à ! Em hết sợ thằng chả rủ rê anh và tới lui đây quấy rầy em nữa nghen !
Thím Hương cúi đầu thở dài
- Em cũng vái trời cho việc con Hạnh xong xuôi phứt cho rồi, để mình đền ơn anh một số tiền rồi anh muốn đi đâu thì đi...
Anh Tư cười mỉm đưa tay âu yếm ôm lấy vai thím Hương như muốn tạ lỗi. Bỗng anh ta để ý đến ngọn đèn dầu sáng đặt trên bàn, và kêu lên :
- Em để đèn chi vầy nè !
Không đợi thím Hương trả lời, anh ta nhoai người kê miệng thổi mạnh cho tắt phụt ngọn đèn rồi quay qua hối thím:
- Thôi bây giờ mình vô ngủ chớ em !
Chợt nhận thấy thím Hương có vẻ lựng khựng trong vòng tay dìu đi của mình, anh Tư kề tai thím thủ thỉ:
- Bộ em giận lẫy hả? Để anh đền...phủ phê cho mà cưng !
Và khi vào đến buồng trong, nhìn thấy chiếu mùng xô lệch, thím Hương đâm ra ngượng ngùng, nhưng rồi sau đó, cũng cảnh tượng ấy lần lần gây cho thím một sự háo hức mới lạ bên tấm thân nóng hừng hực của anh Tư.
Thím nhoai đầu lên cắn nhẹ vào vai anh ta và nói rít qua hàm răng:
- Uống rượu cho dữ nó nghen quỷ !...
Bên cạnh anh Tư thím Hương vững tâm trở lại và quên bẵng cơn sóng gió vừa qua...
Vừa lên tới Cần Thơ, Chín Thuộc tìm ngay đến một thủ hạ thân tín để hỏi thăm về việc hắn ta nhờ dọ hỏi tin tức của con Hạnh. Đó là một tên thuộc giới ‘‘đóng cửa rút cằu’’ của thành phố nầy và có biệt danh là Năm Đen.
Gặp Năm Đen, Chín Thuộc hỏi liền :
- Sao mầy, cái việc tao nhờ mầy đó tới đâu rồi?
Năm Đen nhăn mặt đáp:
- Thiệt lạ quá, từ thuở tui quen biết anh tới bây giờ có lần nào anh nhờ tui một công việc...kỳ như lần này đâu! Kiếm đứa nhỏ đó chi vậy anh?
Chín Thuộc có vẻ bực mình:
- Bây giờ mầy bắt chước ai hạch hỏi lại tao đó mậy? Kiếm nó làm chi thì thây kệ mẹ tao !
- Anh đâu có biết cho những sự ‘‘trần ai’’ khổ nhọc của tui trong lúc tui chạy kiếm con nhỏ khắp bầu trời thiên hạ, sau cùng lại hóa ra nó ở khít nách mình mà không hay : may cũng nhờ có mấy anh em trong giới ‘‘chụp giựt’’ ngoài nhà lồng chợ cho biết là có ông Sáu quét chợ ổng có một đứa con gái nuôi...
- Biết phải đứa nhỏ đó hông mậy ?
- Sao hổng phải: ông nầy cũng là người miệt trong Tân Thới mà ! Đứa con gái trạc tám chín tuổi, mặt mày sáng láng phải hông?
- Vậy mầy dẫn tao tới đó liền đi.
Năm Đen làm ra vẻ nghiêm trang
- Dẫn anh đi thì mau lắm, nhưng anh nghỉ kỹ lại coi : rủi anh tới đó gặp ông già ổng nhìn mặt làm khó dễ thì thêm mắc công mắc linh đa. Với lại tui cũng nghe ổng mến con nhỏ đó lắm.
Chín Thuộc vui vẻ vỗ vai anh ta:
- Mầy khỏi lo về vấn đề nhìn biết tao. Suốt mấy tháng tao mần ăn Tân Thới ban ngày tao có ló mặt ra chỗ nào đâu mà có người nhận ra tao được mậy!
Nói đoạn, Chín Thuộc xô Năm Đen đi và tiếp lời :
-... Với lại tao cũng chẳng cần gặp ông già đó làm gì. Mầy làm sao сho tao thấy mặt được con nhỏ rồi mầy để mặc kệ tao, tao tính sao xong thì thôi.
- Ờ, nếu vậy thì dễ ợt ! mỗi bữa trưa con nhỏ đó hay xách cơm ra cho ông già tía nuôi nó ăn. Anh cứ việc canh chừng ở khoảng đường từ cầu Xéo lên nhà lồng chợ thì thế nào cũng gặp.
- Nhưng trước hết mầy phải chỉ sơ qua chuyến đầu cho tao biết mặt nó chớ !
- Được rồi. Nhưng... nè anh Chín, từ hôm nay chạy đông chạy đáo kiếm con nhỏ... tiền xe pháo tốn nhiều quá lại bỏ phí hết công chuyện mần ăn.
Chín Thuộc đấm nhẹ vào lưng anh ta :
- Cho tụi bây ăn ngập mặt thì chẳng sao, lâu lâu nhờ nhỏi một chút, tụi bây nói thiếu điều nhức mình! Đây nè cầm bậy một voi uống nước chơi, tao đối với em út bao giờ cũng ngọt lắm mà mậy!
Năm Đen cười hề hề đưa tay đỡ lấy tờ giấy một trăm đồng rồi xăng xái bước đi lên trước...
Vừa thấy con Lụa tay xách gào mên cơm đi tới, Năm Đen khều Chín Thuộc bảo nhỏ:
- Con nhỏ đó anh Chín !
Chín Thuộc nheo mắt nhìn kỹ rồi hỏi lại:
- Chắc hông mậy? Thiệt tao cũng quên hỏi con mẹ Hương coi có tấm hình nào của con nhỏ hông để mình coi theo đó mà nhận diện thì dễ quá?
Năm Đen chắc lưỡi
- Chắc mẽm mà anh! Thôi đó, tui giao cho anh muốn mần gì đó thì mần, tôi lui nghen !
Chín Thuộc không rời mắt nhìn con Lụa đang đi gần tới.
- Ờ, mầy để đó cho tao, có việc gì cần tao sẽ kêu mầy sau...
Vừa nói Chín Thuộc vừa bước đi lần về phía bên kia lề đường để đón chận con nhỏ. Hắn ta lấy vẻ tươi cười gọi con Lụa :
- Cháu bé ơi, lại đây cho qua hỏi thăm một chút coi !
Tuy giọng nói của Chín Thuộc rất mực dịu dàng nhưng vì hờ cơ nên con Lụa cũng phải giựt mình. Nó ngó lom lom người khách lạ và đi bét bét ra ngoài giữa đường.
Chín Thuộc mỉm cười đưa tay ngoắc nó lại!
- Nè cháu, đừng sợ gì hết... Cháu lại đây qua hỏi thăm một chút mà !
Con Lụa lựng khựng đứng lại rụt rè hỏi
- Chú kêu tui hả?
- Phải... Bước xích lại đây, qua có ăn thịt ăn cá gì đâu mà cháu sợ hổng biết?
Cọn Lua bước vô lề đường nhưng đứng hơi dang xа xa :
- Chú muốn hỏi thăm tui cái gì !
- Cháu có phải là con nuôi của ông... ông Sáu gì đó không ?
Con Lụa nhíu mày :
- Tui là con của ba Sáu tui.
- Vậy chớ ba ruột cháu đâu?
Con Lụa trả lời xẳng bâng :
- Chết rồi !
Chín Thuộc ‘‘à’’ một tiếng rồi hấp tấp hỏi thêm :
- Còn má cháu ở đâu ?
- Hổng biết !
Chín Thuộc cau mày suy nghĩ một vài giây, rồi chậm rải hỏi nữa :
- Sao nghe nói... cháu ra ngoài này để đi học mà ?
Con Lụa nhìn Chín Thuộc một hồi rồi hoài nghi hỏi lại :
- Chú là ai? Hồi nào tới giờ tui có quen biết đâu...
Chín Thuộc niềm nở đáp
- Ậy, cháu còn nhỏ nên hổng biết chớ qua đây cũng là người bà con của thầy Hương mà !
Con Lụa mở to mắt :
- Thầy Hương nào !
Chín Thuộc cười rồi nói lảng đi :
- Thầy Hương quản đó! Đối với qua đây cháu dấu diếm làm chi... À bộ lóng rày cháu... hổng đi học nữa hả?
Con Lụa hỉnh mũi lên :
- Lúc nào vui đi học chơi, lúc nào buồn thì ở nhà vậy thôi !
Đoạn nó dợm bước đi và nói:
- Thôi tui đi đem cơm cho ba Sáu tui hông thôi ông đợi ông chưởi chết.
Chín Thuộc vội lên tiếng giữ nó lại :
- Ậy khoan đã cháu, qua muốn nói với cháu một việc nầy...
- Tui là con nít mà có việc gì... chú nói chớ? Chú muốn nói thì theo tôi ra chợ gặp mặt ba Sáu tui.
Chín Thuộc chắc lưỡi:
- Đã đành như vậy rồi, nhưng qua thấy cháu mồ côi mồ cút qua thương...
- Tui có ba Sáu mà!
- Ba Sáu của cháu tuy thương mến cháu nên sẵn lòng chứa chấp cháu, nhưng tội nghiệp cho ông già ổng cũng nghèo sặt gạch chớ bộ dư dả gì sao! Bởi vậy qua tính kêu cháu về ở với qua, qua nuôi cho ăn học cũng như mấy đứa con nhà giàu sang khác.
Con Lụa lắc đầu:
- Tui hổng ham đi học đâu.
- Thì qua cũng biết vậy, nhưng tại cháu học nhầm cái trường mắc dịch đó nên cháu mới dám bỏ đi như vậy. Chuyến nầy cháu về với qua, qua sẽ kiếm cho cháu một trường khác rồi qua sẽ may mặc cho cháu bốn năm bộ quần áo mới nè, cho tiền ăn bánh nè, dẫn đi coi hát bóng, hát cải lương lu bù nè...
Con Lụa vẫn lắc đầu:
- Tui quen ở với ba Sáu rồi, tụi hổng muốn đi đâu hết!
Chín Thuộc vẫn giữ giọng ngọt ngào:
- Nhưng cháu nhắm ba Sáu của cháu nuôi cháu trọn đời được hông? Ông già khú đế như vậy rủi ổng chết bất tử bỏ cháu bơ vơ rồi cháu ở với ai bây giờ?
- Ba Sáu mạnh giàn trời chết sao được !
Chín Thuộc thở dài rồi hỏi thêm :
- Nhưng bộ cháu hổng nhớ má cháu sao? Cháu theo rồi qua dẫn cho cháu gặp má cháu...
Con Lụa nhíu mày suy nghĩ rồi lại lắc đầu đáp một cách rất thản nhiên:
- Tui hổng biết..má nào hết.
Chín Thuộc nhìn sững con nhỏ... Bỗng nhiên hắn ta cười xòa rồi thấp giọng hỏi nó:
- Thôi qua biết rồi... Chắc cháu còn giận má cháu lắm phải hông ? Giận vậy là… phải. Qua cũng để ý đến chỗ đó lắm nên mới tính rước cháu về nhà qua ở đỡ, rồi qua sẽ kiếm thím Hương để khuyên lơn thím nghĩ lại... Dầu sao cũng còn tình nghĩa mẹ con chớ cháu !
Con Lụa xẳng giọng hỏi :
- Tui đã nói hổng có má khỉ gì hết mà! Thôi tui đi đây, chắc chú nhìn lộn rồi đa!
Vừa nói con Lụa vừa te te bỏ đi trước.
Chín Thuộc cười rè:
- Cha, con nhỏ khôn lanh tổ mẹ! (đoạn hắn ta cũng tất tả bước theo và réo gọi). Cháu ơi cháu !
Con Lụa chỉ ngó ngoái lại :
- Gì nữa đó hả? Tui nói tui hổng biết gì hết...
Chín Thuộc vội móc bóp lấy ra một tờ giấy bạc năm đồng và lo le về phía con Lụa:
- Cháu đừng xí gạt qua làm gì tội nghiệp. Qua lo cho cháu thiệt tình mà ! Đây nè qua cho cháu năm đồng, cháu cầm lấy ăn bánh chơi...
Con Lụa nhìn tờ giấy bạc một hồi rồi chậm rãi lắc đầu :
- Tui hổng lấy đâu ! Ba Sáu biết ổng quánh chết !
- Biết khỉ gì được. Cầm lấy đi cháu...
Con Lụa chẳng nói chẳng rằng cấm đầụ chạy đi thẳng và khi nó nghe có tiếng chân của Chín Thuộc rảo bước theo sau nó liền phát chạy luôn.
Chín Thuộc cũng chạy đuổi theo :
- Cháu ơi cháu ! Đứng lại một chút cháu!
Con Lụa hoảng kinh cố sức chạy rút hơn nữa, còn Chín Thuộc chợt thấy người đi đường để ý đứng lại ngó theo và cùng một lúc đó, một thầy phú lít đạp xe máy cọt kẹt đi trờ tới nên hắn ta vội chậm bước lại, rồi làm tỉnh ngó thẳng về phía trước như không có việc gì xảy ra hết...
Trưa hôm ấy, sau khi mang cơm cho ông Sáu Giò ăn xong rồi trở về nhà, con Lụa liền lôi con Hạnh vào tuốt trong buồng sau :
- Hạnh ơi, vô trong nầy tao nói cho mầy nghe chuyện này kỳ lắm !
Con Hạnh ngoan ngoãn đi theo nó và một khi vào đến nơi, con Lụa hớt hải nói liền :
- Hạnh ơi tao gặp một chuyện quá xá, hồn vía gì bay bổng dìa trời hết!
Con Hạnh mỉm cười rồi nhỏ nhẹ lên tiếng:
- Tôi đã nói bây giờ hai đứa mình là chị em với nhau, vậy mà chị cứ... mầy tao hoài !
Con Lụa nhăn mặt :
- Dẹp chuyện đó qua đi bà nội! Gấp thấy mồ đây mà ở đó chị chị em em ! Để thủng thỉnh rồi tao bắt chước kêu lại, chớ bây giờ khỏi đi !
Con Hạnh vội bọc xuôi theo:
- Thì tôi nhắc chừng chừng vậy mà ! Sao, chuyện gì mà tôi coi bộ chị quýnh lên vậy?
Con Lụa hăng hái đáp:
- Hồi nãy tao xách cơm cho Ba Sáu ăn đó, bận đi tao gặp một thằng cha lạ quắc nó chận đường, cái thằng cha... mặt mày như chúa ôn, phải mầy thấy thằng chả mầy té chết giấc liền một khi... Tao thấy mặt thằng chả có một cái thẹo ở bên tai…ở bên này nè, cái thẹo dài thòn, sâu quắm …
- Sao chị hổng la lên?
- La khỉ gì mậy ! Thằng chả có làm gì mình đâu mà mình la? Thằng chả còn о bế đòi kêu tao dìa ở với thằng chả, rồi móc tiền ra cho, và có nói sẽ mua sắm cho tao đủ thứ nữa !
- Vậy chị... có lấy hông ?
Con Lụa vênh mặt lên :
- Tao đấm thèm đi! Bộ mầy nói tao ham lắm sao ? Nội cái bản mặt của thằng chả thấy cũng đủ ớn rồi...
- Ờ, chị làm như vậy phải đa ! Rồi sao nữa chị ?
- Thằng chả cứ theo bên đít năn nỉ riết tới nhưng tao... chạy luôn.
- Bộ thằng chả rượt chị hả?
- Ừa. May mà tao chạy mau hơn thằng chả đó nghen.
Đến đây, nó đứng chống nạnh nhìn con Hạnh rồi nghiêm giọng nói tiếp :
- Có điều lạ là tao nghe thằng chả nói nhiều câu gì đâu như... điên khùng, mà thằng chả có nhắc lời ông Hương Quản bà Hương Quản nữa...
Con Hạnh hớt hải hỏi liền :
- Ý trời ! Thằng chả nói gì đó chị ?
- Tao cũng hổng nhớ nữa vì... kỳ cục quá mà !
- Vậy chị có... nói gì tới tôi không?
- Mắc mớ gì mà nói tới mầy hả?
Con Hạnh có vẻ lo âu :
- Cha, cái điệu này chắc tôi… nguy quá..
Con Lụa gạt ngang :
- Sao con này nhát hơn thỏ đế, tao nói không ăn nhập gì tới mầy hết!... À mầy ơi tao coi bộ thằng cha đó có tiền có bạc dữ lắm...
Con Hạnh chắc lưỡi:
- Thôi chị ơi, tôi lo thấy mồ đây nè, thằng chả giàu thì thây kệ thằng chả, hay lát nữa ba Sáu về mình nói lại cho ba Sáu nghe coi ổng tính sao !
- Ý không nên, tánh ổng nóng như lửa mình học lại cho ổng nghe rồi ổng làm tùm lum lên, rủi ro có chuyện gì xãy ra thì lòi chành ra mầy ở trỏng đó nghen !
- Ờ, phải há.
Con Lụa nắm lấy tay nó:
- Theo tao, bây giờ mầy cứ ở riết trong nhà đừng thèm ló mặt đi đâu hết. Còn tao, nếu tao có gặp thằng cha mắc toi đó thì tao sẽ liệu cách, tao đâu có ngán thằng cha đó mậy.
Con Hạnh mỉm cười :
- Chị cũng coi chừng coi đổi chớ đừng ỷ у quá không nên đa.
Con Lụa không trả lời mà đưa tay kéo sợi dây chuyền vàng tây của con Hạnh ra khỏi áo (vì con này có ý tứ không muốn đeo lộ ra ngoài) và xăm xoi một cách rất mê thích.
Nhận thấy từ hồi ở chung với con Lụa, con này đã nhiều lần táy máy trầm trồ sợi dây chuyền ấỵ nên con Hạnh hiểu ý bạn ngay. Nó dịu dàng bảo con Lụa:
- Bộ chị ham thứ nầy lắm bả ?
Con Lụa mỉm cười gật đầu.
- Chị muốn đeo hông, tôi nhường lại cho chị đó !
- Muốn thì... muốn lắm, nhưng cái nầy của mầy tao lấy đeo sao được !
- Gì hổng được ! Của tôi là của chị mà. Tôi đeo nó lâu quá cũ xì cũ xịt nên cũng hết ham nữa rồi.
Vừa nói con Hạnh vừa đưa tay mở khóa sợi dây chuyền rồi đeo luôn vào cổ con Lụa.
Con nầy làm bộ cự nự :
- Kỳ quá mầy, tao hổng đeo đâu !
Nhưng thấy con Hạnh thật tình muốn tặng nó thiệt; nó xẻn lẻn nói thêm:
- Tao đeo đỡ đây thôi nghen, chừng nào mầy muốn lấy lại thì nói.
- Ờ, cha chị đeo nó vô coi ngộ lắm, bữa nào chị rảnh chị kiếm chanh đánh cho nó bóng lại chớ hông thôi đóng ‘‘teng’’ hết.
Con Lụa hăng hái đáp :
- Được rồi, để chiều tao ra chợ xin chanh dìa chùi đánh cho nó sáng rỡ cho mày coi ! (rồi như nhớ trực lại điều gì, nó thấp giọng bảo con Hạnh)... Mà nè, mầy nhớ đừng rỉ một lời nào cho ba Sáu hay hết nghen. Thằng cha kia bự lớn lắm rủi ba Sáu nóng mũi kiếm , nó gây lộn nó quánh ổng chết !
Con Hạnh mỉm cười :
- Người ta biết rồi mà.
Sau khi bàn tính lại với Năm Đen, Chín Thuộc quyết ra tay hành động gấp. Nhưng vì quá bộp chộp nóng nảy và không dọ hỏi kỹ càng nên hắn ta không ngờ ông Sáu Giò lại có đến hai đứa con nuôi và cả hai cũng là gái vào một trang lứa như nhau !
Hắn ta cứ đinh ninh con Lụa là con của thím Hương, cho nên cố công rình rập nơi khoảng đường mà con nhỏ này hay đi lại để chận bắt.
Còn đường nàу, từ Cầu Xéo ra thẳng ngoài nhà lồng chợ, nằm kế bên bờ sông Cần Thơ. Chín Thuộc đã bảo Năm Đen mướn trước một chiếc tam bản đò mui ống đem đậu sẵn ở mé bờ gần một trại cưa để khi bắt cóc được con Lụa là mang luôn xuống đò bơi liền.
Hắn ta canh chừng nhứt về khoảng xế trưa. Lúc ấy con Lụa đi đem cơm cho ông Sáu Giò trở về và ngoài đường thì cũng thưa hẳn người qua lại.
Mãi tới ba hôm sau, dịp may hiếm có đưa lại cho Chín Thuộc. Trưa hôm ấy, trời chuyển mưa dữ dội, mây kéo đen kịt, gió cuốn ào ào, sét gầm vang rền...Con đường càng trở nên vắng vẻ thêm..
Con Lụa sợ mắc mưa nên cắm đầu cắm cổ chạy rút về nhà, nhưng không kịp : cơn mưa đã đổ ào tới. Nó vội phóng vô trú ẩn dưới cái mái de ra của cổng trại cưa, một chỗ gần nhứt.
Vừa tới nơi, nó đặt cái gào mên không xuống đất, hơi nghiêng người vô đằng trước rồi lắc lắc đầu để giũ nước mưa không cho thắm nhiều vào tóc.
Bỗng có thêm một người nữa chạy ùa vô đó. Con Lụa mừng thầm vì có người đục mưa cho có bạn ? Nó ngước mắt lên tính bắt chuyện làm quen...Nhưng chưa chi, nó hốt hoảng kêu ‘‘ớ ’’ lên một tiếng rồi bước lùi về phía sau...
- Qua đây mà cháu ! Cháu đừng sợ gì hết...
Người mới vào ẩn mưa đó không ai khác hơn là Chín Thuộc. Thấy con Lụa toan vọt chạy, hắn vội đứng chận trước mặt và ráng lấy giọng thật ngọt ngào ‘‘trấn an’’ con nhỏ ?
- Bộ cháu hổng nhớ qua đây sao? Cha, mưa lớn quá há!
- Chú làm ơn xê ra cho tui dìa...
- Coi, trời mưa tối mặt tối mũi như vầy mà về sao được cháu ! À, sẵn gặp cháu ở đây qua hỏi thăm cháu luôn : cái việc mà qua nói với cháu hôm trước …*Chín Thuô(c chưa nói dứt lời thì thình lình con Lụa co giò phát chạy, nhưng hắn đã quơ tay chụp vai nó kéo lại. Con Lụa không nghĩ suy gì nữa quay đầu cắn một cái thật mạnh vào bàn tay hắn để thoát thân.
Hắn phát kêu lên ‘‘ ái da’’ ! Rồi vói chụp liền cánh tay con Lụa kéo giựt lại. Con Lụa toan cắn nữa nhưng hắn đã bẻ lật cánh tay của nó khiến cho nó nhăn nhó rên rĩ và không sao xáp lại gần Chín Thuộc được.
Thấy, con nhỏ đã chịu phép, Chín Thuộc mới lên tiếng:
- Qua có làm gì hại cháu đâu mà cháu sợ qua như sợ cọp vậy ? Để qua nói hết cho cháu nghe...
- Chú hổng buông tay tui ra tui la làng lên nghen?
Chín Thuộc cười ngất :
- Cháu đừng có dại như vậy, trời mưa trời gió ầm ầm như vầy dầu cho cháu có la lòi con trê đi nữa thì cũng chẳng có ma nào nghe.
Con Lụa đâm ra quýnh thêm. Tuy biết Chín Thuộc nói có lý nhưng nó cũng phát la lên:
- Bớ làng xóm cứu tui ! Bớ làng xóm…
Chín Thuộc mỉm cười nhìn nó :
- Đó qua nói có sai đâu ! Thôi sẵn dịp gặp cháu đây qua … rước cháu đi luôn …
- Tui hổng thèm đi đâu!
- Coi, đi về thăm má cháu một lát rồi lên mà !
- Hổng đi đâu.
Chín Thuộc quắc mắt, giựt mạnh cánh tay hỏi:
- Tao nói ngon nói ngọt mầy hổng chịu nghe thì đừng có trách nghen ! Má mày giao cho tao bắt mày dìa đó !
Con Lụa tức quá đến phát khóc :
- Tui nói hổng có má tía náo nạo gì hết mà ! Tui hổng đi đâu hết...
- Mầy hổng chịu tao cũng lôi cổ mầy đi !
Vừa nói Chín Thuộc vừa quơ chiếc áo mưa đang khoác trên vai xuống và chụp phủ lên mình con Lụa. Mặc cho con nhỏ chống cự, hắn ta nhảy xổ lại liền theo đó và ôm xốc nó lên vác tuốt xuống đường hẻm bên hông trại cưa để đi thẳng ra bờ sông.
Năm Đen đã chực sẵn trong mui tam bản, và khi nghe Chín Thuộc réo gọi anh ta vội vã chạy ra trước mũi để đỡ con Lụa xuống. Chín Thuộc vừa chuyền tay con nhỏ cho anh ta vừa căn dặn :
- Mầy ôm siết cứng lấy nó, chớ hông thôi nó tống rớt xuống sông bây giờ ! Thiệt cái con gì nhỏ như hột mít mà dữ quá tổ mẹ !
Tuy Chín Thuộc cẩn thận dặn dò như vậy nhưng Năm Đen vốn ỷ y nơi sức lực của mình và vốn khinh thường hình vóc bé bỏng của con Lụa, nên anh ta vừa đưa tay ẵm lấy thì bất ngờ bị con nhỏ vùng đạp một cái thật mạnh.
Năm Đen hốt hoảng quơ chụp lại nhưng con Lụa đã văng sút ra rớt xuống, đầu chạm vào be tam bản rồi lăn ùm xuống mặt nước.
Chín Thuộc nhanh nhẹn nhảy xuống sông vớt con Lụa lên để cho Năm Đen bồng lấy đem đặt tuất vô trong mui.
Chín Thuộc, quần áo ướt loi ngoi, leo lên tam bản thò đầu vô hỏi Năm Ben:
- Mày coi nó có sao hông? Nó bị đập đầu vô be ghe đó !
Năm Ben lay gọi con Lụa một hồi rồi kề tai lên ngực nó dò nghe.
Chín Thuộc lo lắng hỏi :
- Sao mậy ?
Năm Ben mau miệng đáp :
- Hong sao đâu mà anh Chín ! Tim nó còn đập mạnh như trống chầu, chết chốc gì!
Chín Thuộc thở ra một hơi dài rồi lên tiếng cự nự :
- Tao mới dặn đó là mầy buông tuột con nhỏ liền theo tay ! May mà nó còn sống. Thôi may га lo nhổ sào chèo đi mầy! Mà nhớ chèo bung ra giữa sông chớ đừng có cặp sát vào bờ nghen mầy !
Năm Đen vừa bò ra phía sau lái vừa càu nhàu
- Trời mưa ầm ầm như vầy mà anh bắt tui chèo, sao anh hổng chịu để cho chủ đò họ lãnh hổng biết!
Chín Thuộc la lối :
- Để chủ đò họ tọc mạch biết hết, rồi tao với mầy ở tù thấy mụ nội hả !
- Nói xong, Chín Thuộc lui cui lo cởi quần áo ướt sủng của con Lụa ra, rồi lấy chiếc mền có sẵn trong đó đem ra đắp kín nó lại. Hắn ta móc hộp dầu cù là ông Phật ra thoa xức lên khắp mình mẩy của con nhỏ.
Một lát sáu, con Lụa cựa mình rồi từ từ mở mắt ra. Khi nhận thấy Chín Thuộc nó kêu lên một tiếng kinh hãi rồi lăn nép người sát vô vách mui đò.
Chín Thuộc mỉm cười vỗ về nó :
- Cháu đừng sợ gì hết. Qua đây lo... rước cháu về gặp má cháu ở nhà, cháu hổng biết nên cháu mới... dụt dặt lôi thôi.
Con Lụa không nói năng gì hết mà đưa mắt nhìn một lượt khắp khoảng trong mui đò, rồi ngó mong ra phía trước cửa... Một màn mưa trắng xóa trên một vùng nước sông cái mênh mông làm cho nó rủn chí thơ dài.
Thừa đoán được tâm trạng của con nhỏ, Chín Thuộc bèn lên tiếng an ủi nó:
- À, qua nên nói với cháu nữa : qua có mướn chiếc đò này để đưa cháu về dưới đó. Cha, thím Hương gặp cháu thím mừng vô số kể!
Con Lụa nhíu mày nghe Chín Thuộc nói, rồi nó lại thở dài thêm một lần nữa...
Tuy cảm thấy bần thần mệt mỏi ghê nhưng nó cũng suy nghỉ lung lắm. Bây giờ dầu cho nó có la lên rằng mình không phải là con của thím Hương thì thằng cha kia cũng chẳng chịu tin. Đó là một...
Cái thứ hai nữa : nếu nó chứng tỏ mình không phải là con của thím Hương thì thằng cha kia thế nào cũng quay trở lại tìm cách bắt con Hạnh- con Hạnh thiệt - và cũng chưa chắc thằng chả chịu tha nó ra liền !
Nghĩ đi nghĩ lại, con Lụa nó thấy cần... liều mạng một chuyến coi thể nào !... Mà nếu quả thật Chín Thuộc đưa nó về thẳng tới thím Hương biết cũng chẳng muộn ! Chết chóc gì !...
Tự nhiên, con Lụa hết ngán Chín Thuộc và nó ngoan ngoãn nằm im luôn để rồi ngủ đi lúc nào chẳng hay...
...Thím Hương nhẹ gỡ cánh tay của anh Tư ra rồi lại gọi nho nhỏ :
- Dậy đi anh Tư !
Ạnh Tư ừ hử vài tiếng rồi lại quay qua... ngủ luôn. Thím Hương mỉm cười gọi anh nữa:
- Dậy đi cưng, trưa trờ trưa trật rồi !
Nhận thấy anh Tư không nhúc nhích gì hết, thím bèn ngồi rột dậy, gài vội lại mấy chiếc nút áo rồi đưa ngón tay chọc lét anh Tư.
Bị nhột, anh Tư nhảy nhổm, lăn mạnh qua một bên, mở choàng mắt ra rồi càu nhàu, cự nự:
- Kỳ quá, hổng để người ta ngủ!
Thím Hương mỉm cười :
- Anh biết mấy giờ rồi hông ? Ngủ suốt đêm chưa đã sao hả?
Anh Tư bực mình rướng cổ lên cãi :
- Thiệt ngủ suốt đêm hông? Vậy mà cũng nói!
Thím Hương cười lỏn lẻn nín thinh không trã lời.
Anh Tư vừa vặn vẹo mình mẩy vừa ngáp dài, anh ta nhăn nhó vươn vai rồi bẻ mấy lóng tay kêu răng rắc, đoạn liếc xéo thím Hương và làm bộ thở dài:
- Cha, cái điệu như vầy hoài chắc... chịu đời không thấu quá!
Thím Hương liền cúi xuống ôm chằm lấy anh ta và nói nựng :
- Tội nghiệp cưng tui quá hè! Thôi để em đi pha sẵn một ly sữa, đập vô hai cái tròng đỏ cưng nghen !
Anh Tư đẩy nhẹ thím ra:
- Thôi để anh đi tắm một cái cho khỏe rồi thả ra chợ kiếm cà phê uống. Ờ, hay là em cũng sửa soạn đi luôn với anh, ở ngoài nhà lồng chợ có bà bán cháo lòng ngon hổng chỗ chê !
Thím Hương lắc đầu
- Bữa nay em khỏi đi chợ vì em tính làm gà ăn. Chút nữa em sai con nhỏ đi mua phụ thêm rau cỏ là đủ rồi.
- Thì em đi ăn lót lòng với anh !
- Thôi anh đi một mình anh đi! Sao tự nhiên hôm nay em thèm ăn xôi quá ! Để dì Hai bán xôi đi ngang em kêu vô mua ăn cũng được...
Nói đến đây thím bỗng chép miệng than thở:
- Hồi đó, con Hạnh và thằng Long cũng ham ăn xôi lắm, nhứt là thứ xôi nếp than gói bánh phồng mềm... Nè anh từ hôm nay anh có được tin gì của anh Chín không? Sao ảnh hứa như vậy rồi biệt luôn...
Anh Tư ái ngại nhìn thím:
- Ối, em hơi sức đâu mà tin cái thằng cha trời ơi đất hỡi đó hổng biết ! Thằng chả hứa càng mạng như vậy để rồi quất ngựa chuối dông luôn chớ gì!
Chợt thấy thím Hương có vẻ quá rầu rĩ, anh Tư vội tìm lời nói đỡ :
- ... Mà hổng chừng thằng chả còn ở nán trên đó để tìm cho ra con Hạnh cũng nên ! Anh tính để sáng mai đây anh cũng dông lên trển hỏi thăm hỏi nom về vụ này coi. Em đừng buồn phiền gì hết, thế nào anh cũng lo cho xong mà. Còn về chuyện ăn học của thằng Long thì êm lắm em à! Hôm qua nhà trường của nó có gởi thơ cho mình biết là tháng rồi thằng Long, được sắp vô bằng danh dự ...
Cái thằng coi bộ lù khù như vậy mà học hành siêng năng lắm.
Rồi như sợ thím Hương sẽ hỏi dằng dai hoặc than thở thêm về hai đứa nhỏ, anh Tư vội ngồi dậy bước xuống giường và lôi thím Hương xuống theo :
- Thôi anh đi tắm rồi thả ra chợ đây. Em có dặn anh mua dùm cái gì không hả?
Thím Hương khẽ lắc đầu rồi bỏ đi thẳng ra nhà sau.