Vòng vây cạm bẫy 1: Chiến cục

Lượt đọc: 99 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8

❊ ❊ ❊

Tại quán cà phê Starbucks phía tây Trung tâm Thương mại Quốc tế, Hồng Quân ngồi một mình bên chiếc bàn ở góc quán. Trên bàn là cốc Mocha cỡ trung anh vừa gọi nhưng chưa hề đụng tới. Anh chốc chốc lại nhìn lớp kem dày đặc nổi trên mặt cốc Mocha, chốc chốc lại ngoái đầu nhìn ra khung cảnh bên ngoài cửa kính sát đất.

Sắp đến kỳ nghỉ Quốc khánh rồi, nhưng thời tiết vẫn khá nóng. Hiện đã là hai giờ chiều, nắng gắt như đổ lửa. May thay, tòa nhà nối liền với cánh tây Trung tâm Thương mại đối diện Starbucks tạo thành một lối đi có mái che, ngăn bớt ánh nắng chiếu vào. Vỉa hè bên ngoài quán Starbucks đều nằm trong bóng râm do tòa nhà và cánh tây che khuất, khiến Hồng Quân cảm thấy khá dễ chịu. Người đi đường hối hả, khách trong quán nói cười rôm rả, đây đều là những cảnh tượng anh từng quen thuộc nhất. Hồng Quân nghĩ mà thấy thú vị, giờ này ngày hôm qua anh còn ngồi xổm bên lề đường ngắm dòng người và xe cộ qua lại, vậy mà giờ đã quay trở lại với vòng tròn quen thuộc của mình. Sự thay đổi không gian và thời gian này khiến Hồng Quân chẳng biết mình rốt cuộc thuộc về nơi nào.

Chính vì quá quen thuộc với khu vực này nên tối qua khi Jason gọi điện đề nghị gặp mặt ở đây, Hồng Quân đã phải do dự một lúc mới đồng ý. Thế giới thì rộng lớn nhưng vòng tròn quan hệ lại quá nhỏ. Hồng Quân lo rằng việc gặp gỡ ở chốn giao thông tấp nập của giới nhân viên các công ty nước ngoài này, muốn không đụng mặt người quen là chuyện khó như lên trời. Anh luôn có cảm giác những người ngồi bàn bên cạnh đều biết mình, chỉ chực chờ ai đó bước tới bắt chuyện; hay trong dòng người lướt qua ngoài kia, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện một gương mặt quen thuộc đang vẫy tay cười với mình qua cửa kính. Hồng Quân đã nói với Jason rằng người trong nghề hay lui tới Starbucks Trung tâm Thương mại, rất dễ gặp người quen, liệu có thể đổi chỗ khác không. Jason lại tỏ vẻ không mấy bận tâm, thản nhiên nói rằng bị nhìn thấy thì đã sao, cậu Hồng Quân giờ đâu còn ở ICE nữa, chúng ta chỉ là bạn bè tụ tập chứ có phải đối thủ cạnh tranh đang lén lút bàn bạc gì đâu. Trong lòng Hồng Quân thấy rất khó chịu, anh biết thừa Jason hiểu rõ, với tình cảnh hiện tại của hai người, bất cứ ai nhìn thấy họ ngồi cùng nhau bàn chuyện đều có thể đoán ngay ra họ đang nói gì. Anh luôn cảm thấy Jason có một sự hả hê không thể che giấu, thậm chí như cố tình muốn để tất cả mọi người đều nhìn thấy vậy, nhưng Hồng Quân không nói thêm gì nữa.

Đã quá hai giờ năm phút, Jason vẫn chưa đến. Hồng Quân bưng cốc Mocha lên nhấp một ngụm, rồi dùng khăn giấy lau lớp kem dính trên môi trên, lặng lẽ chờ đợi. Qua thêm năm phút nữa, Hồng Quân thấy một người lao vào quán Starbucks, dừng chân ở cửa, nhìn quanh quất. Hồng Quân nhận ra đó là Jason, dù họ chưa từng ở riêng với nhau bao giờ, nhưng trước đây đã gặp mặt không ít lần ở các sự kiện công khai. Hồng Quân đứng dậy vẫy tay, Jason cũng nhìn thấy anh và bước tới.

Jason vóc người không cao, tuy không béo nhưng cũng đã bắt đầu có bụng, chỉ là ở độ tuổi ngoài bốn mươi thì cái bụng đó chưa đến mức quá khổ. Da mặt anh ta hơi ngăm, nếp nhăn không ít, trông có vẻ khá phong trần do thiếu chăm sóc. Trong đầu Hồng Quân bất chợt nảy ra một từ: "Ngư dân!". Anh vội vàng muốn xua đi ý nghĩ đó, nhưng nhận ra ấn tượng này dường như đã khắc sâu vào tâm trí mình. Jason mặc sơ mi trắng, thắt cà vạt, nhưng có vẻ anh ta cố tình nới lỏng cà vạt, cúc áo trên cùng cũng đã cởi ra. Hồng Quân đoán chắc anh ta đã đi bộ khá vội nên mới đổ mồ hôi.

Jason bước tới, cười toe toét, chỉ tay vào Hồng Quân nói: "Jim, phải không? Cuối cùng cũng gặp được cậu." Cứ như thể đây là lần đầu tiên họ gặp nhau vậy. Hồng Quân lại thấy không thoải mái, Jason giả vờ quên người như thể mình là bậc quý nhân, hoặc cũng có thể Jason cảm thấy Hồng Quân ngày hôm nay là "Hồng Quân mới", không phải người anh ta từng gặp trước đây.

Hồng Quân mỉm cười, đưa tay ra bắt lấy bàn tay Jason đang chìa tới. Không ngờ Jason lại siết chặt tay Hồng Quân như thể đang dùng dụng cụ tập cơ tay để phá kỷ lục của chính mình. Hồng Quân thực sự muốn rút tay ra ngay lập tức, nhưng anh cố nhịn, cũng siết mạnh tay Jason một cái rồi anh ta mới buông ra. Cả hai cùng ngồi xuống, Hồng Quân lén xoa bóp lòng bàn tay và ngón tay vẫn còn tê rần dưới gầm bàn, thầm nghĩ, xem ra trong giới làm việc cho công ty nước ngoài, những kẻ có cái thói xấu này không ít. Chẳng biết học ở đâu ra cái kiểu cứ phải bắt tay thật mạnh để thể hiện sự nhiệt tình, kiên định, quyền lực và bản lĩnh, kết quả là biến việc bắt tay thành "siết tay".

Jason vừa ngồi xuống đã như thể có lò xo dưới ghế khiến anh ta bật dậy ngay lập tức, làm Hồng Quân ngẩn người. Đang định đứng dậy theo thì Jason đã lên tiếng: "Tôi đi lấy cốc cà phê đã." Nói xong anh ta quay người đi về phía quầy, vài phút sau quay lại với một cốc Latte trên tay.

Hồng Quân nhìn Jason ngồi xuống, thầm nghĩ cuối cùng cũng bắt đầu được rồi, nào ngờ Jason lại nhoài người tới, dùng cả hai tay đưa danh thiếp cho anh. Hồng Quân đón lấy bằng hai tay, vốn chẳng muốn xem vì trên danh thiếp chẳng có gì anh không biết, nhưng vì lịch sự, anh vẫn đọc kỹ một lượt. Danh thiếp in cả tiếng Trung và tiếng Anh, tên tiếng Trung là Lâm Kiệt Sâm, tên tiếng Anh là Jason Lin. Hồng Quân nhớ lần đầu tiên nghe tên Jason, anh đã nghĩ cách phát âm tên tiếng Trung và tiếng Anh của người này quá khớp nhau, đến mức không đoán nổi anh ta có tên tiếng Trung trước hay tên tiếng Anh trước. Tên tiếng Anh của công ty là "VCL", viết tắt từ ba chữ cái, nên tên tiếng Trung "Duy Tây Nhĩ" dịch theo cách phát âm tiếng Anh cũng coi như là sát nghĩa, chỉ là mỗi lần nghe cái tên này, Hồng Quân cứ thấy nó giống một thương hiệu đồ lót nữ, khiến anh liên tưởng miên man, tâm trí xao động.

Jason cuối cùng cũng ổn định chỗ ngồi, nhấp một ngụm Latte, trên mặt thoáng hiện nụ cười. Anh ta nhìn Hồng Quân vài giây rồi mới lên tiếng: "Ngưỡng mộ danh tiếng của cậu đã lâu, chỉ là trước đây chưa có cơ hội để trò chuyện tử tế với cậu."

Hồng Quân nhìn Jason, nở nụ cười điềm đạm, không kiêu ngạo cũng không tự ti, đợi Jason nói tiếp.

"Nghe nói cậu rời ICE, có chuyện gì không vui sao? Rốt cuộc là thế nào vậy?"

Hồng Quân trả lời: "ICE chấm dứt hợp đồng với tôi, không có gì không vui cả. Tình hình tôi tin là giống như những gì anh đã nghe, không khác biệt lắm đâu."

Jason cười nói: "Phúc họa nương tựa vào nhau. Tái ông mất ngựa, biết đâu lại là phúc."

Hồng Quân nhìn Jason lắc lư đầu cổ nói mấy câu văn vẻ sáo rỗng, lại cảm thấy anh ta dường như có vẻ đắc ý, anh vẫn mỉm cười không đáp.

Jason nói: "Đến Duy Tây Nhĩ đi, chúng ta hợp tác."

Hồng Quân không ngờ Jason sau khi vòng vo nửa ngày lại đột ngột đi thẳng vào vấn đề như vậy, không một chút thăm dò hay dọn đường. Hồng Quân hơi ngẩn người, nhưng trong lòng lại có chút thích kiểu thẳng thắn này, đây là lần đầu tiên anh thấy Jason có điểm sáng. Dù sao Hồng Quân vẫn là Hồng Quân, anh biết lúc này nên ứng phó thế nào. Anh không trả lời vì lúc này nói gì cũng không hợp, anh tiếp tục mỉm cười, đợi Jason nói tiếp.

"Thực ra tôi luôn rất ngưỡng mộ cậu. Vòng tròn này nhỏ như vậy, trước đây Duy Tây Nhĩ và ICE gần như dự án nào cũng đụng độ nhau. Có lúc các cậu thắng, có lúc chúng tôi thắng, tất nhiên cũng có lúc là Khoa Mạn thắng, giống như vụ Hợp Trí lần này vậy. Tôi luôn để ý đến cậu, rất ngưỡng mộ năng lực và cách làm người của cậu, tôi luôn hy vọng chúng ta có cơ hội hợp tác."

Hồng Quân thầm cười, anh lại một lần nữa cảm nhận được sự hả hê không thể che giấu của Jason. Chẳng lẽ do mình quá nhạy cảm? Trước đây Hồng Quân là người đứng đầu ICE tại Trung Quốc, Jason là người đứng đầu Duy Tây Nhĩ tại Trung Quốc. Hai người đứng đầu của hai đối thủ cạnh tranh trực tiếp mà muốn hợp tác thì đúng là chuyện viễn tưởng. Nhưng sự "sa sút" của Hồng Quân lại thực sự tạo ra cơ hội "hợp tác" cho cả hai, một cơ hội để Jason có thể "thu nhận" Hồng Quân.

Jason không hề muốn nghe Hồng Quân trả lời, anh ta tự tiếp tục độc thoại: "Nói thật, sản phẩm của công ty Duy Tây Nhĩ chúng tôi rất tốt, chỉ là đội ngũ bán hàng còn khá trẻ, thiếu kinh nghiệm, kết quả là doanh số cứ mãi như thế này. Nên lần này tôi đến là để mời cậu ra mặt, giúp tôi dẫn dắt đội ngũ bán hàng. Ngay khi nghe tin cậu rời ICE, tôi đã muốn đến mời cậu ngay, nhưng lại lo cậu đang không vui, có thể muốn nghỉ ngơi một thời gian, nên lần này tôi đặc biệt đến Bắc Kinh để mời cậu xuất sơn."

Hồng Quân hiểu rõ, Jason chắc chắn đã tính toán kỹ lưỡng mới kéo dài đến tận bây giờ mới tìm mình. Jason cho rằng nếu đến tìm Hồng Quân quá sớm, sẽ khiến anh tự mãn, đòi hỏi điều kiện. Jason muốn đợi Hồng Quân đi xin việc khắp nơi bị từ chối, lòng nguội lạnh, đường cùng mới dễ dàng "thu phục". Chắc chắn Jason từng mong Hồng Quân chủ động tìm đến Duy Tây Nhĩ xin việc, thấy Hồng Quân mãi không động tĩnh gì mới chủ động liên lạc. Hồng Quân thầm cảm thán bốn mươi ngày nhẫn nhịn của mình cũng không uổng phí, cuối cùng đã khiến Jason không chịu nổi mà phải chủ động tìm đến.

Hồng Quân không thể không lên tiếng, anh chân thành nói: "Jason, tôi luôn có ấn tượng tốt về công ty Duy Tây Nhĩ. Trước đây chưa từng trực tiếp làm việc với anh, nhưng đã nghe không ít bạn bè trong giới nhắc đến anh, tôi cũng luôn hy vọng có cơ hội được tiếp xúc với anh nhiều hơn." Hồng Quân tự nhiên chuyển sang gọi "anh", dù tối qua trên điện thoại và lúc mới gặp anh đều gọi "cậu". Giờ đây khi cả hai đã bàn đến chuyện "cấp trên cấp dưới", Hồng Quân bắt đầu đổi cách xưng hô.

Hồng Quân nói tiếp: "Thực ra khi rời ICE, tôi đã muốn tìm anh để tự tiến cử, nhưng một mặt cảm thấy đường đột, sợ bị anh từ chối, liên tiếp chịu đả kích; mặt khác cũng muốn nhân cơ hội nghỉ ngơi, vì sau này dù bắt đầu làm việc ở công ty nào, e rằng sẽ chẳng còn thời gian nhàn rỗi nữa."

Jason cười lớn, anh ta rất vui, chỉ vào Hồng Quân: "Cậu Jim này, nói bậy, sao tôi lại từ chối cậu chứ? Tôi còn sợ cậu đi tìm chỗ khác tốt hơn ấy chứ."

Hồng Quân cảm thấy thiện chí của đôi bên đã được bày tỏ đầy đủ, bầu không khí đã đủ thân mật, là lúc nên bàn chuyện chính và chi tiết, anh không muốn đùa giỡn nữa, hỏi: "Jason, anh hy vọng tôi đến Duy Tây Nhĩ làm gì?"

Jason ho một tiếng, uống một ngụm cà phê, rồi hắng giọng. Ba động tác chuẩn bị liên tiếp này khiến Hồng Quân lại thoáng thấy khó chịu. Anh nghe Jason nói: "Đội ngũ Duy Tây Nhĩ ở Bắc Kinh này đặc biệt yếu hơn, tôi lại ở Thượng Hải, cứ chạy đi chạy lại không xuể. Tôi muốn mời cậu đến giúp tôi dẫn dắt đội ngũ Bắc Kinh này, là như vậy đó."

Hồng Quân sững sờ, lòng chùng xuống. Mọi dự đoán từ lúc nhận điện thoại đến giờ đều sai bét. Anh không ngờ Jason chỉ cho mình vị trí quản lý bán hàng khu vực Bắc Kinh. Anh cứ tưởng Jason mời mình về làm Giám đốc bán hàng khu vực Trung Quốc. Ở ICE, Hồng Quân là Giám đốc bán hàng, thực tế là người đứng đầu ICE tại Trung Quốc. Nếu đến Duy Tây Nhĩ làm Giám đốc bán hàng, dù chức danh giống nhau nhưng anh chỉ là một trong những thuộc hạ của Jason, cao nhất cũng chỉ là người thứ hai. Với Hồng Quân, đây đã là hạ mình rồi, không ngờ việc quyết tâm "hạ mình" vẫn còn quá lạc quan, vẫn chưa đủ "hạ".

Hồng Quân vẫn ngẩn người, anh không muốn che giấu, không muốn giả vờ tự nhiên ngay được, anh phải để Jason biết cảm nhận của mình. Jason đã sớm nhận ra, vội giải thích: "Jim, tôi hiểu năng lực của cậu, tôi làm vậy cũng đã cân nhắc kỹ rồi. Cậu đến dẫn dắt đội ngũ Duy Tây Nhĩ Bắc Kinh thì hoàn toàn không có vấn đề gì, ngay cả dẫn dắt cả đội ngũ Thượng Hải và Quảng Châu, năng lực cậu cũng thừa sức. Nhưng cậu mới đến, chưa hiểu tình hình Duy Tây Nhĩ, hai trưởng nhóm ở Thượng Hải và Quảng Châu rất khó đối phó, mới lên đã dẫn dắt đội ngũ lớn không dễ đâu. Người ở ba nơi này, hiện tại chỉ có tôi mới trị được họ. Nên cậu cứ dẫn dắt Bắc Kinh trước, từ từ rồi tính, tôi sẽ cho cậu cơ hội."

Hồng Quân nghe xong thầm nghĩ, lý do hai người phụ trách ở Thượng Hải và Quảng Châu không phục mình là không đứng vững. Hai người đó trình độ và kinh nghiệm đều kém xa anh. Với tư cách từng là đại diện chính của ICE tại Trung Quốc, Hồng Quân đến quản lý đội ngũ bán hàng ba văn phòng của Duy Tây Nhĩ thì không ai dám không phục. Ngược lại, việc chỉ cho anh làm người đứng đầu Bắc Kinh, ngang hàng với hai người kia, sau này muốn thăng tiến thì hai người kia mới có khả năng không phục. Hồng Quân đã đoán ra tâm tư thực sự của Jason qua nửa sau câu nói. Với công ty phần mềm như Duy Tây Nhĩ, kinh doanh ở Trung Quốc thực chất chỉ là bán hàng và thị trường, ai nắm được bán hàng là nắm được công ty. Jason lo rằng nếu để Hồng Quân làm Giám đốc bán hàng, sớm muộn gì cũng sẽ bị tước quyền, đe dọa địa vị của mình, nên Jason sẽ không lập chức danh Giám đốc bán hàng, càng không để Hồng Quân ngồi vào cái ghế thực quyền đó.

Đầu óc Hồng Quân rối bời. Anh bắt đầu nghi ngờ chính mình. Lúc trước anh không từ chức mà yêu cầu Peter sa thải mình, chính là để chuẩn bị đến Duy Tây Nhĩ. Anh đã trả cái giá đắt như vậy, thế mà chỉ được ban ơn cho một vị trí như thế này. Anh cảm thấy Jason đang thừa nước đục thả câu, vậy mà đến tận lúc nãy anh còn ngây thơ tưởng rằng mình được mời làm Giám đốc bán hàng. Tại sao anh không nghĩ rằng Jason tuyệt đối sẽ không mời một người về để tước quyền chính mình?

Hồng Quân nhấp một ngụm cà phê Mocha, bên trong có rất nhiều sô-cô-la, nghe nói sô-cô-la có thể giúp người ta trấn tĩnh, cảm thấy ấm áp trong cái lạnh, Hồng Quân đang cần tự làm ấm mình. Anh bình tĩnh lại, nhìn gương mặt "ngư dân" của Jason, thấy chính mình mới là kẻ "ngu dân", nói: "Cụ thể là có những công việc gì?"

"Duy Tây Nhĩ Bắc Kinh không lớn, chỉ có chưa đầy mười người. Có ba nhân viên bán hàng báo cáo trực tiếp cho cậu, còn có ba kỹ sư, quản lý của họ là Lucy ở Thượng Hải. Nhưng công việc hàng ngày của ba kỹ sư này, cậu cũng có thể quản lý. Những người còn lại là khối văn phòng, có một cô bé lễ tân và một kế toán, quản lý của họ là Laura cũng ở Thượng Hải, có việc gì cậu cứ bảo họ làm giúp là được."

Nói xong, Jason dừng lại quan sát sắc mặt Hồng Quân rồi nói tiếp: "Tôi hiểu, khi ở ICE cậu dẫn dắt một đội ngũ lớn như vậy, đến Duy Tây Nhĩ chỉ quản ba nhân viên bán hàng, đúng là ủy khuất cho cậu. Có thể thế này, chức danh của cậu có thể là Tổng giám đốc khu vực phía Bắc, hoặc Giám đốc bán hàng khu vực phía Bắc."

Hồng Quân cười, Jason thật "hào phóng", nhưng Hồng Quân không quan tâm đến chức danh. Cái anh quan tâm là cơ hội phát triển nghề nghiệp tiếp theo và liệu có thể đạt được cảm giác thành tựu hay không. Duy Tây Nhĩ Bắc Kinh là một mớ hỗn độn, cấp dưới chỉ có vài người, lại còn phải chịu sự kiềm chế của Lucy và Laura ở Thượng Hải. Khi ở ICE, từng có vài lần đụng độ ra trò với Duy Tây Nhĩ ở Thượng Hải và Quảng Đông, còn tại Bắc Kinh thì Duy Tây Nhĩ hoàn toàn không đáng kể. Hồng Quân biết rõ đội ngũ đó yếu đến mức nào. Ở nơi mà thành tích luôn kém cỏi, chỉ cần làm ra một chút thành tích cũng là một bước nhảy vọt, sẽ khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác. Đây là nơi duy nhất Hồng Quân có thể hy vọng để "đánh cược" một phen.

Hồng Quân quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, anh cần suy nghĩ, Jason sẽ cho anh vài phút để cân nhắc. Trên đường phố bên ngoài, những người đàn ông, phụ nữ ăn mặc sang trọng đều đang vội vã bước đi, dường như ai cũng đang chạy đua với thời gian. Đột nhiên, bóng dáng một cô gái thu hút sự chú ý của Hồng Quân, chỉ có mình cô ấy là đang tản bộ. Cô mặc đồ xanh biếc, vai đeo túi, nách kẹp vài tập tài liệu, vạt váy bay bay trong gió, thậm chí cơ thể cô như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bay lên. Hồng Quân cảm thấy cô gái này rất quen. Cô gái quay đầu nhìn về phía cửa sổ quán Starbucks, lướt qua, Hồng Quân nhìn thấy gương mặt cô: là Linda! Hồng Quân định quay đầu hoặc dùng tay che mặt nhưng đã không kịp, ánh mắt Linda đã quét qua, lướt qua mặt Hồng Quân rồi nhìn đi chỗ khác, như thể Hồng Quân là một người vô hình. Hồng Quân thở phào nhẹ nhõm, xem ra kính cửa sổ này quá tối, Linda chỉ đang nhìn bóng cảnh vật ngoài phố phản chiếu trên kính chứ không phải nhìn người bên trong. Hồng Quân nghĩ, chắc Linda đến công ty quan hệ công chúng ở Trung tâm Thương mại làm việc rồi tiện thể ra ngoài dạo phố.

Jason đột nhiên nói: "Ồ, thấy mỹ nữ nào à?"

Hồng Quân giật mình, hóa ra Jason cũng chú ý đến việc mình vừa nhìn Linda, liền nói: "Không có gì, hình như là một người quen cũ, đi qua thôi."

Jason cười nói: "Đây là nơi ngắm con gái đẹp nhất Bắc Kinh, nhưng vẫn kém xa Thượng Hải. Ở Thượng Hải, ngồi đâu cũng ngắm được, đầy rẫy gái đẹp trên phố. Thế nên tôi mới phải để cậu ở Bắc Kinh, như vậy cậu mới có thể chuyên tâm làm việc. Hahaha."

Hồng Quân không nói rõ được tại sao, hình như bóng dáng Linda vừa lướt qua đã khiến anh hạ quyết tâm. Hồng Quân hiểu rõ, anh đang ở dưới đáy, Duy Tây Nhĩ Bắc Kinh cũng đang ở dưới đáy, vì vậy, dù đi theo hướng nào cũng là đang đi "lên".

Hồng Quân quyết định, nói: "Chức danh không quan trọng, cứ theo quy định của công ty đi. Về phần đãi ngộ, anh tính thế nào?"

Jason ngồi thẳng người, sảng khoái nói: "Chuyện tiền nong, thế này đi, ở ICE cậu có gói đãi ngộ thế nào, đến Duy Tây Nhĩ tôi cho cậu gói y hệt."

Hồng Quân lại thầm cười, anh biết điều đó là không thể. Số tiền anh nhận được ở ICE không đời nào là con số mà một quản lý ở Duy Tây Nhĩ có thể nhận được. Anh hiểu Jason chỉ đang lấy lòng, bản thân cũng phải tỏ thái độ mới được, nếu không sẽ làm khó Jason, liền cười nói: "Cần gì phải vậy, mỗi công ty đều có hệ thống riêng, đến Duy Tây Nhĩ làm, anh cứ theo quy định của Duy Tây Nhĩ mà đặt ra đi, tôi nghĩ chắc không vấn đề gì đâu."

Trên mặt Jason lộ vẻ rất tán thưởng, rồi chân thành nói: "Jim, đúng là Jim, rất chuyên nghiệp. Thế này đi, trong số những quản lý báo cáo trực tiếp cho tôi, tôi nhất định đảm bảo gói đãi ngộ của cậu là cao nhất. Chúng ta thế này, lương cơ bản của cậu là năm mươi nghìn đô la mỗi năm, nếu đạt chỉ tiêu thành tích, mỗi năm tổng cộng có thể nhận được một trăm nghìn đô la."

Hồng Quân thấy Jason rất thú vị, vừa khen Hồng Quân "chuyên nghiệp" xong, chính mình lại làm chuyện rất "không chuyên nghiệp". Anh ta không nên nói với Hồng Quân về việc lương của anh so với các quản lý khác thế nào, nhưng Hồng Quân hiểu ý, anh biết Jason đang lấy lòng. Anh cũng chẳng quan tâm con số này có phải là mức cao nhất mà một quản lý ở Duy Tây Nhĩ có thể nhận được hay không, anh không muốn so sánh với họ.

Hồng Quân biết hiện tại mình không có quân bài nào để mặc cả, cái anh muốn phần lớn là những thứ nằm ngoài mấy con số đơn thuần này, nhưng những thứ đó không thể "đòi" được. Hồng Quân nhìn vào mắt Jason nói: "Được, tôi đã nói là tôi không có vấn đề gì với gói đãi ngộ, nếu sau này có vấn đề gì tôi sẽ chủ động nói chuyện với anh."

Jason rất vui, cười nói: "Tốt lắm, tốt lắm, tôi chỉ mong cậu sớm đạt thành tích rồi tìm tôi nói chuyện đây, tôi nhất định sẽ tăng thêm cho cậu. Đúng rồi, khi nào cậu có thể đi làm?"

Hồng Quân là người cẩn thận, làm việc cũng quen theo quy củ, hỏi: "Còn quy trình nào khác cần thực hiện không? Ví dụ như kiểm tra tham chiếu, tôi là người bị ICE sa thải đấy."

Jason cười mắng: "Kiểm tra cái quái gì, đó là đối với những người không hiểu tôi mới cần hỏi đánh giá của người khác. Cậu cũng không cần gặp người khác nữa, chúng ta đã bàn xong rồi, về tôi sẽ gửi thư mời làm việc qua email, ngày cậu đi làm chúng ta ký hợp đồng chính thức là được. Cậu ngày nào đi làm?"

Hồng Quân không nghĩ ngợi, buột miệng nói: "Lúc nào cũng được, ngày mai luôn cũng được."

Jason trầm ngâm, như đang suy tính điều gì. Hồng Quân thấy hơi bất ngờ. Một lúc sau, Jason mới nói: "Cậu đúng là rất tận tâm, nhưng không cần vội thế đâu. Cậu có thể nghỉ thêm vài ngày, kỳ nghỉ Quốc khánh sắp đến rồi, điều chỉnh lại đi. Thế này nhé, ngày 8 tháng 10 cậu cùng mọi người đi làm là được rồi."

Hồng Quân chợt hiểu ra, Jason tính toán thật kỹ. Đúng vậy, mai đi làm là dính ngay kỳ nghỉ Quốc khánh, mấy ngày lương đó Jason phải trả cho Hồng Quân. Nếu để Hồng Quân qua kỳ nghỉ mới đi làm, bảy ngày lương đó Jason tiết kiệm được. Hồng Quân không khỏi cảm thán sự phán đoán của mình vừa rồi là đúng, kẻ tính toán chi li như Jason tuyệt đối sẽ không đưa ra mức lương cao như ở ICE cho anh.

Hồng Quân đồng ý đi làm vào ngày 8 tháng 10. Jason rõ ràng cảm thấy đại công cáo thành, gương mặt cười rạng rỡ, nếp nhăn đùn ra thêm mấy tầng. Anh ta bưng cốc cà phê nặng trịch lên, làm động tác cạn ly với Hồng Quân, tự mình uống một ngụm, dường như ngay cả lúc uống cà phê nụ cười trên mặt cũng không phai đi. Hồng Quân nhìn mà lo Jason sẽ bị cà phê làm sặc.

Jason đặt cốc xuống, khóe miệng còn dính bọt cà phê, cũng chẳng buồn lau mà hai tay ôm sau đầu, ngả người ra sau, nheo mắt nói với Hồng Quân: "Jim, cậu biết không? Trước đây tôi còn nghe nói đám khốn kiếp ở Duy Tây Nhĩ khu vực châu Á - Thái Bình Dương muốn tìm cậu về để thay thế tôi đấy. Nghe tin đó xong, tôi đặc biệt để ý đến cậu, cậu quả thực rất giỏi, ha ha. Nói đi cũng phải nói lại, tôi phải cảm ơn ông chủ của cậu thật nhiều, nếu ông ta không sa thải cậu, cậu không thể đến làm việc cho tôi, tôi còn phải lo cậu đến cướp bát cơm của tôi nữa chứ, ha ha."

Trong lòng Hồng Quân như bị cái gì đó nhọn hoắt đâm vào, toàn thân anh rùng mình, chết lặng. Jason này chỉ uống cốc Latte thôi mà, đâu phải rượu, sao lại nói ra những lời say sưa, hồ đồ thế này? Hồng Quân không rõ Jason này là thâm sâu khó lường hay chẳng có chút tâm kế nào, anh không nhìn thấu được. Nhưng dù thế nào, sau này làm việc với một ông chủ không theo lẽ thường như vậy, anh phải đặc biệt cẩn thận.

Suốt kỳ nghỉ Quốc khánh, Bắc Kinh mưa tầm tã, đến tận sáng mùng 8 trên trời vẫn lất phất mưa. Tám giờ năm mươi phút, Hồng Quân đến sảnh tòa nhà văn phòng nơi đặt văn phòng Duy Tây Nhĩ Bắc Kinh. Gọi là sảnh, thực ra chỉ là khoảng không gian từ bậc thang qua cửa kính đến khu vực thang máy mà thôi. Dọc tường đặt vài chiếc ghế sofa, Hồng Quân ngồi vào góc sofa chờ Jason. Hồng Quân đã thành thói quen, anh luôn đến sớm hơn năm đến mười phút so với thời gian hẹn, bất kể là hẹn ai, việc gì.

Hồng Quân vắt chân chữ ngũ, tay đặt trên chiếc cặp da, là một chiếc cặp nhỏ nhắn tinh xảo hiệu Satchi. Thực ra bên trong gần như trống rỗng, nhưng Hồng Quân cảm thấy ngày đầu tiên đi làm mà tay không thì không hay lắm nên đã tìm chiếc cặp nhiều năm không dùng đến này ra. Từ khi dùng máy tính xách tay vài năm trước, loại cặp nhỏ từng rất thịnh hành, hầu như quý ông công ty nước ngoài nào cũng có một chiếc này đã bị thay thế bởi các loại túi đựng máy tính.

Hồng Quân nhìn dòng người trong sảnh, nhìn dòng người đi một chiều dọc theo bậc thang lên, xoay qua cửa quay vào sảnh, rồi chen chúc ở cửa thang máy, đợi cửa mở là ùa vào, cửa vừa đóng lại thì trước cửa lại tụ tập một đám người. Hồng Quân nghĩ trong số những người này có ai là nhân viên Duy Tây Nhĩ Bắc Kinh không? Có mấy người sẽ là nhân viên bán hàng mình quản lý? Vừa nghĩ, anh vừa đoán mò, là người này chăng? Người kia chắc là phải?

Dòng người dường như thưa dần, thỉnh thoảng vài người bước vào, dù là quý ông hay quý cô đều không màng phong thái mà chạy điên cuồng, nhìn là biết muộn giờ. Hồng Quân nhìn đồng hồ, đã quá chín giờ.

Một lúc sau, Hồng Quân thấy một chiếc taxi dừng bên ngoài, cửa sau bên phải mở ra, Jason chui ra. Xem ra Jason cũng biết mình lại muộn, vội vàng mở cửa trước bên phải đứng một bên, thúc giục tài xế in hóa đơn đưa nhanh cho mình. Hóa đơn vừa đưa tới, Jason chộp lấy, quay người bước lên bậc thang đi vào, ngay cả cửa taxi cũng không buồn đóng.

Hồng Quân đã đứng dậy, xách cặp đón lấy. Jason cũng nhìn thấy Hồng Quân. Hồng Quân vốn chỉ giơ tay chào, nhưng tay phải Jason đã chìa ra, Hồng Quân không còn cách nào khác, đành đưa tay ra, lại bị Jason "siết" chặt một lần nữa. Vì Hồng Quân lần này đã chuẩn bị tâm lý từ trước nên nỗi đau bị "siết" lần này nhẹ hơn nhiều.

Jason dẫn Hồng Quân vào thang máy, nhấn nút số "18", thang máy di chuyển lên trên.

Jason nói: "Tầng này tốt thật, việc làm ăn của chúng ta chắc chắn sẽ tốt, không vấn đề gì." Anh ta nói rồi giơ ngón cái tay phải lên. Hồng Quân không biết Jason đang "khen" ai. Jason nói tiếp: "Trước đây ở tầng 7, tôi luôn không thích. Tôi bắt họ để ý cho tôi, sau đó nói tầng 18 có một phòng trống, tôi chốt ngay là phải chuyển qua đây, số này chắc chắn tốt."

Hồng Quân liếc nhìn những người khác trong thang máy, đều rất trẻ, ngẩn ngơ nghe Jason nói. Hồng Quân chỉ mỉm cười không nói. Những năm làm bán hàng đã tạo cho anh một thói quen, chỉ cần trong thang máy có người ngoài, dù quen hay không, anh đều không bao giờ nói chuyện, huống chi là bàn chuyện công ty. Vì anh sớm đã thấm thía, thế giới này quá nhỏ, mà mọi chuyện thường lại trùng hợp đến thế, tường có vách mà, người cùng trong một thang máy thì làm sao không phòng bị cho được?

Thang máy dừng vài lần, những người khác đều xuống, chỉ còn lại Hồng Quân và Jason. Jason thấy Hồng Quân mãi không nói gì, tưởng anh có suy nghĩ gì, vội nói thêm một câu: "Tất nhiên, số tốt thì càng phải dựa vào cậu rồi, nếu không phải đổi số này, tôi còn chưa mời được cậu đến đây đâu."

Hồng Quân thấy Jason nghĩ nhiều quá, vội giải thích: "Ồ, không phải, tôi vừa đang nghĩ công ty chúng ta trông như thế nào thôi, ha ha."

Jason cũng cười nói: "Không cần tốn não đâu, đây chính là nó." Vừa nói, thang máy dừng ở tầng 18, Hồng Quân nhường nhịn để Jason bước ra trước.

Nếu không có Jason dẫn đường, Hồng Quân muốn tự tìm được văn phòng này đúng là phải tốn chút công sức, vì nó khá xa thang máy, rẽ hai góc, cửa nằm sau một góc cua, sơ ý một chút là bỏ lỡ ngay. Jason đến cửa, quay đầu nói với Hồng Quân: "Ở đây rất tốt, rất yên tĩnh, không có ai đi lại bên ngoài." Nói xong, anh ta bước vào văn phòng Duy Tây Nhĩ Bắc Kinh, Hồng Quân hít sâu một hơi rồi theo vào.

Trong cửa trước mặt là một lễ tân, rất nhỏ và chật chội, một cô gái bên trong đã đứng dậy, cười chào Jason buổi sáng tốt lành. Jason ngoái đầu nói với Hồng Quân: "Đây là Mary, mỹ nhân của chúng ta." Rồi nói với Mary: "Đây là Jim mà tôi đã nói, sếp mới của các em."

Mary nghe thấy lời Jason, đã đỏ mặt, e thẹn nhìn Hồng Quân, cười nói một tiếng: "Chào anh."

Hồng Quân cũng cười chào Mary, đồng thời nhân cơ hội đánh giá "mỹ nhân" này, anh lập tức rút ra một kết luận: Xem ra Jason hào phóng nhất là việc khen ngợi, đặc biệt là những lời "khen sai lệch" khác xa sự thật.

Jason và Hồng Quân đi vòng qua bức tường chắn như bình phong sau lễ tân, toàn cảnh văn phòng Duy Tây Nhĩ Bắc Kinh thu vào tầm mắt. Hồng Quân nhìn quanh, ước chừng chưa đầy một trăm mét vuông, hai góc mỗi bên ngăn ra một căn phòng nhỏ, Hồng Quân đoán một phòng là văn phòng của mình, phòng kia chắc là phòng tiếp khách nhỏ. Ở giữa là khu vực làm việc mở lớn, Hồng Quân đếm có mười chiếc bàn làm việc, chia làm hai hàng, mỗi hàng năm cái, đều là loại bàn có góc xoay. Khu vực làm việc tuy không thể nói là chật chội nhưng hình như cũng chẳng thể nhét thêm được gì nữa.

Rõ ràng là bàn nhiều hơn người, Hồng Quân thực tế đếm người còn nhanh hơn đếm bàn, đã biết trước mặt mình có tổng cộng sáu người.

Jason chỉ vào cô gái ngồi gần nhất nói: "Đây là Helen, có giống Helen trong phim Troy không? Cô ấy là quản gia tổng quản của cậu, kế toán, hành chính đều do cô ấy làm."

Hồng Quân đã lĩnh giáo sự khoa trương của Jason khi khen người khác, nhìn Helen, hỏi một tiếng chào, trong lòng thầm nghĩ, chỉ làm quản gia tổng quản của công ty thôi nhé, đừng vào "hậu cung" của tôi, tôi không cần kiểu thư ký sinh hoạt như thế này đâu. Lại nghĩ, lần này Jason có lẽ nói đúng, Helen trong Troy mà sống đến giờ thì đúng là dáng vẻ này thật.

Jason tiếp tục giới thiệu những người khác cho Hồng Quân, Hồng Quân xã giao đơn giản với hai kỹ sư tên Võ Quyền và Tiêu Bân, chủ yếu trò chuyện với hai quản lý khách hàng, đây là hai thuộc hạ trực tiếp của anh, một người tên Hào Nghị, tên tiếng Anh là Harry, người kia tên Dương Văn Quang, tên tiếng Anh là Vincent. Hồng Quân đùa với Dương Văn Quang, hỏi cậu ta có phải họ hàng với Dương Văn Quảng trong Dương Gia Tướng không. Hai chàng trai này đều còn rất trẻ, gặp Hồng Quân đều rất e dè, thậm chí hơi gò bó. Hồng Quân thầm nghĩ, muốn đào tạo hai người này thành những tay bán hàng hung hãn như sói, xem ra không dễ chút nào.

Người thứ sáu là một người đàn ông, ngồi ở chỗ xa nhất trong góc, cứ quay lưng về phía mọi người, đang gọi điện thoại. Jason thấy Hồng Quân đang nhìn người đó, liền nói với Hồng Quân: "Cũng là người làm kỹ thuật, tạm thời không cần quan tâm đến anh ta, đợi anh ta bận xong cậu hãy chào hỏi sau cũng được."

Hồng Quân hỏi Jason: "Nhớ anh nói là có ba nhân viên bán hàng, ở đây hình như còn thiếu một người..."

"Ồ, còn một cô bé nữa, cứ chạy ngược chạy xuôi suốt, đợi cô ấy về rồi làm quen sau." Nói xong, Jason lại hỏi Hồng Quân: "Thế nào? Jim, có muốn nói gì không, coi như là bài phát biểu nhậm chức hoặc lời mở đầu?"

Hồng Quân cười, xua tay nói: "Không cần đâu, đều là người nhà cả, không làm mấy cái đó nữa. Chúng ta cũng đều đã quen nhau rồi, ai làm việc nấy đi."

Jason liền bảo mọi người làm việc, rồi dẫn Hồng Quân về phía văn phòng của anh. Hồng Quân đến cửa văn phòng, lại ngoái đầu nhìn người đàn ông trong góc, người đó vừa lúc đặt điện thoại xuống, khẽ quay mặt nhìn sang đây, phát hiện Hồng Quân cũng đang nhìn mình, liền lập tức quay đầu đi, bắt đầu thu dọn đồ đạc trên bàn. Điều này làm Hồng Quân càng thấy hứng thú, anh phải làm cho ra lẽ mới được, liền nói một câu với Jason, để Jason vào văn phòng trước, còn mình quay người đi về phía người đó.

H

Dịch: AI Gemini
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn:MotSach đưa lên
vào ngày: 1 tháng 6 năm 2026

« Lùi
Tiến »