Sáng thứ bảy Garx đến sân bay bằng chiếc ôtô của mình. Dưới sự lãnh đạo của người hướng dẫn viên nhảy dù, các học viên lúc này đang tụ tập sắp xếp trang thiết bị. Bài học tiến hành trên bãi cỏ gần ngôi nhà nhỏ, nơi ở của họ. Đích thân Subbôtin kiểm tra những động tác chính xác sắp xếp của họ và đồng thời kín đáo chụp ảnh từng người một. Nhận ra xe của Garx đang lao tới ngôi nhà, anh hạ lệnh tập hợp thành hàng hai. Lại chụp một kiểu ảnh nữa, lần này thì cả toán.
Một cảnh nào đó tựa như một lần kiểm tra duyệt binh. Subbôtin bước lại gần Garx từ trong xe chui ra báo cáo:
– Một buổi học cuối cùng, thưa Thiếu tá. Đang sắp xếp trang thiết bị.
Garx bước đến hàng ngũ:
– Xin chào các ông…
– Chào Thiếu tá! Các học viên rời rạc trả lời.
Subbôtin đã nháy thêm một kiểu nữa: Garx đứng trước hàng quân. Một bức ảnh rất
phù hợp khi Garx và những người khác sẽ bắt đầu thuyết phục cả thế giới tin rằng việc tung những tên phá hoại vào nước Nga là công việc nội bộ của người Nga.
– Tôi tới đây để tiễn các ông lên đường. - Garx tiếp tục phát biểu - Các ông cần phải biết, kể từ giờ phút máy bay cất cánh tôi chỉ còn một nhiệm vụ duy nhất là duy trì liên lạc với các ông, và sau khi các ông hoàn thành nhiệm vụ tôi phải bảo đảm việc trở về đất này. Đối với chúng tôi có một nguyên tắc đơn giản không bao giờ thay đổi: sau khi hoàn tất mỗi việc làm đều có sự trả ơn xứng đáng. Tôi không thể nói trước mắt các ông là một việc làm nhẹ nhàng. Nhưng tôi cũng không thể nói việc làm này là không thể thực hiện được. Đặc biệt tôi biết khi có một lực lượng khổng lồ về kỹ thuật đã được huy động để hỗ trợ cho công việc của các ông và cũng để giúp các ông trở về phương Tây được thuận lợi. Dù sao thì… mọi người chúng tôi đều hiểu rằng, riêng công lao của các ông trong khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ rất có ý nghĩa - Trả ơn là xứng đáng. Sự nghiệp theo đuổi của các ông có thể đáng giá bằng cả cuộc sống nữa nếu như các ông phạm phải thiếu sót, sai lầm. Nhưng chính nó lại bảo đảm cho các ông có một cuộc sống lâu dài sau khi đã trở về. Tôi muốn để các ông biết và hiểu điều đó mãi mãi. Chẳng hạn người bạn đồng liêu Barcôv trong nhiều ngày cùng đi học với các ông đã hoàn thành một nhiệm vụ rất khó, cực kỳ vinh quang. Tôi đã nhận được một mệnh lệnh để đối xử với ông ấy là phải bảo đảm có một cuộc sống đầy đủ ở bất kỳ nước nào mà ông Barcôv chọn. Thời gian sắp tới các ông cũng sẽ nhận được những mệnh lệnh như vậy… Mong rằng các ông hãy nhớ một điều cuối cùng là: các ông không phải là người lính thông thường mà là những chiến sĩ giải phóng. Số phận và Tổ Quốc vĩ đại của các ông phụ thuộc vào sự nghiệp giải phóng, vào chiến thắng sắp tới của các ông. Chúc các ông thành công…
Garx hỏi ai còn vấn đề gì nữa không. Chỉ có Công stăngtin Garêtxki lên tiếng:
– Có thể như thế này được không, - Anh ta hỏi - trong trường hợp vạn bất đắc dĩ chúng tôi có thể yêu cầu đại sứ quán của các ông ở nước Nga giúp đỡ che chở được không?
– Tuyệt đối không được - Bất ngờ Garx giận dữ trả lời.
Học viên tiếp tục sắp xếp trang thiết bị, còn Garx gọi Subbôtin đi vào trong nhà. Anh đi theo Garx mà trong đầu nghĩ tới hai vấn đề: chẳng lẽ câu chuyện Garx về Barcôv là có thật? Tại sao Garx không nói nhiều đến vấn đề chính trị?
Trong căn phòng làm việc của Subbôtin, Garx ngồi lên chiếc bàn vẻ mặt trầm ngâm, lộ rõ sự bực bội. Subbôtin đứng cạnh cửa ra vào.
– Anh có hài lòng về câu hỏi người học viên của anh không? - Cuối cùng Garx hỏi.
– Câu hỏi của một tên ngốc. - Subbôtin nhún vai.
– Ngu ngốc. - Garx thét lên. - Chính hắn đang chứng minh sự thiếu hiểu biết về chính trị trong công việc hắn đang làm.
– Ông đúng…! Nhân đây tôi vẫn chưa hiểu rõ tại sao ông hoàn toàn không nói gì với họ về thực chất chính trị của chiến dịch này. - Garx liếc nhìn Subbôtin một cách điên dại:
– “Tại sao, tại sao ư?”! Những nhà hoạt động đần độn mặc áo khoác ngoài cấp tướng thì có mặt ở khắp nơi! Trong chúng ta đây cũng có loại người như vậy! Anh thấy không, đã có một xu hướng mới được quảng cáo rồi đấy! Đối với những tên di tản như thế thì thứ chính trị nửa mùa là một sự bảo đảm không đáng tin cậy. Ý tưởng chủ yếu của họ là tiền, là một cuộc sống thiên đường!
– Trong khi đó người Nga quả là rất có thiên hướng về chính trị, nó đã nằm trong các thói quen của họ - Subbôtin tiếp lời Garx.
– Tôi cũng nghĩ như vậy. Thế đấy, kết quả là bọn này nảy ra ý nghĩ chạy trốn trong đại sứ quán. Đây chính là bản chất của sự thiếu hiểu biết về chính trị của chiến dịch!
Vậy là Garx đã hé mở cho Subbôtin thấy một tình tiết hết sức quan trọng: người Mỹ không tin vào lòng trung thành chính trị của những kẻ di tản. Thế đấy, biết được như thế thật là thú vị. Bây giờ hãy nói về Barcôv…
– Tôi nghĩ rằng. - Subbôtin bắt đầu - nguyên nhân như vậy nên bọn bọ dửng dưng trước thông báo của ông là Barcôv đã trở về.
– Còn anh thì không ba hoa với họ rằng hắn đã sa vào lưới đấy chứ? - Garx ngay lập tức cắt ngang.
– Ông coi tôi là một người ngu?
Garx nín lặng.
– Có một điều hiển nhiên là: tôi không nhận thấy một tình cảm vui vẻ nào xuất hiện trên mặt họ khi nghe người bạn của mình đã trở về, rõ ràng tin này chỉ gây ra ở họ một tình cảm mà thôi, đó là lòng ghen tỵ.
– Đấy là một thứ tình cảm mạnh - Subbôtin nhận xét.
– Có thể lắm. Nhưng không phải là chủ yếu chứ? Còn bản thân chúng ta đang tạo cơ sở cho Mátxcơva kêu la rằng chúng ta đang phái những tên tội phạm nhãi ranh đến chỗ họ.
– Kể ra cũng hay, giả sử chính tên Barcôv ấy phát biểu trước mặt họ - Subbôtin tự tin nói - Tiếc thật, hắn lại không quay về sớm hơn một chút nữa.
Garx nhìn anh một cách châm biếm:
– Tôi e rằng, chờ được hắn phải mất rất nhiều thời gian đấy…
– Tôi nghĩ rằng… - Subbôtin luống cuống nói ấp úng.
– Nó nghĩ - Garx cười khẩy. - Anh còn muốn gì để tôi coi anh là một người thông minh!
Thế là đã rõ: thông báo của Garx về Barcôv chỉ là dối trá.
– Từ giờ cho tới buổi tối học viên sẽ làm gì đây? - Garx hỏi.
Subbôtin nhìn đồng hồ:
– Họ sẽ kết thúc bài sắp xếp trang thiết bị ngay bây giờ. Họ không còn phải học tập thêm gì nữa. Ăn trưa vào lúc mười sáu giờ đúng để chia tay. Sau đó là đi ngủ.
Họ sẽ dậy trước khi máy bay cất cánh một tiếng. Hoa tiêu được chỉ dẫn dựa vào bản đồ mà bay.
– Cần phải ăn trưa trong không khí thoải mái thậm chí phải tiến hành trong một trạng thái vui vẻ. Sẽ có rượu vang và Uýtxki. Tôi đã sắp xếp rồi đấy.
– Hay lắm. Tôi cũng nghĩ là phải như vậy. Ông sẽ dự bữa cơm trưa chứ?
– Chắc là không đâu. Cứ để cho những người Nga ngồi cùng bàn với nhau. Tiếng nói Nga, những thói quen Nga. Tôi có thể làm cho họ mất tự nhiên.
– Mong là như thế. Ông nói phải.
Trước bữa ăn trưa Subbôtin không thể đến được quán “Tuyết điểm hoa” - Garx ở lại sân bay. Ngay trước khi bữa ăn trưa bắt đầu Garx từ Ban tham mưu trở về. Hắn bước vào nhà và bắt gặp Subbôtin đang ngồi với bọn học viên trên bãi cỏ quây thành một vòng tròn. Mọi người muốn đứng dậy.
– Mời ngồi, mời ngồi - Garx ra hiệu vẫy Subbôtin lại - Có chuyện gì xảy ra với các anh đấy?
Subbôtin mỉm cười:
– Tôi định bổ túc cho họ về những lỗ hổng trong kiến thức chính trị của họ. Và ông có biết là tôi sẽ nói gì với ông không. Họ hiểu thực chất công việc của mình làm đến ngạc nhiên.
Garx cúi đầu.
– Tôi sẽ tới chỗ xuất phát.
Subbôtin trở lại chỗ các học viên để tiếp tục câu chuyện hoàn toàn quan trọng với họ.
– Thế nào, anh hỏi thế nào nhỉ, Garêtxki? - Subbôtin vừa ngồi vào giữa vòng tròn vừa hỏi.
– Tôi quan tâm đến một điều là khi nào bắt buộc phải dùng tới thuốc độc?
Subbôtin đã nhìn thấy những cặp mắt căng thẳng đang chăm chú nhìn mình.
– Một câu hỏi rất quan trọng… - Subbôtin im lặng. - Vấn đề chủ yếu ở đây là không được thể hiện thái độ hấp tấp ngốc nghếch trong lúc hốt hoảng. Bởi lẽ mắc phải một sai lầm như thế thì không thể sửa chữa được… Anh lại mỉm cười. Có nghĩa là các bạn cần phải cố gắng không nên để nó xảy ra: chỉ tìm đến biện pháp đó khi nào… Subbôtin nhấn mạnh từng chữ một, các bạn hoàn toàn thấy rõ là không còn một lối thoát nào khác nữa. Khi nào hoàn toàn rõ. Hiểu chưa.
Những học viên gật đầu đồng tình và anh nhìn thấy trong ánh mắt của họ có một cái gì đó giống như một sự thoả mãn vui sướng. Còn anh chỉ cần làm được như vậy…
Bữa ăn trưa diễn ra chẳng được vui - Thậm chí rượu Uýtxki cũng chẳng giúp được gì. Người say nhất là Garêtxki bất ngờ đứng lên đề nghị mọi người cùng nhau hát những bài hát tiếng Nga. Đến lúc này mới rõ bài hát nào đây mà mọi người cùng thuộc.
– Khoan đã - Subbôtin nghiêm khắc ra lệnh - Còn chưa đủ sao khi người ta nghe được những bài hát Nga ở sân bay!
Họ tiu nghỉu không nói gì hoặc se sẽ trao đổi với nhau về một chuyện gì đó.
– Ivan Ivanôvitr, ông về đây đã lâu chưa? - Garêtxki bất ngờ lên tiếng hỏi?
Subbôtin nhếch mép cười khẩy:
– Vừa đúng lúc… Tôi trả lời là…
– Ông đã hoàn thành nhiệm vụ ở đó? - Garêtxki chưa chịu thôi.
– Ừ, thì cũng là như vậy cả thôi mà.
– Làm thế nào mà ông trở về được… - Mặt của Garêtxki đỏ ửng - Không phải thế đâu, tôi muốn hỏi rằng: đường trở về có khó khăn không?
– Không dễ lắm, nhưng cũng chẳng khó lắm.
Câu hỏi tiếp thật là không ngờ:
– Người ta không đề nghị có một cuộc sống đảm bảo cho ông bất cứ nước nào trên thế giới ư?
– Anh có thể ghen tỵ trước món tài khoản như nước chảy của tôi đấy, - Subbôtin vừa cười vừa trả lời. - Nhưng tôi quyết định không chấm dứt công việc chừng nào nước Nga còn chưa được giải phóng khỏi những tay cộng sản.
Những học viên đưa mắt nhìn nhau biểu lộ sự nghi ngờ công khai.
Nhưng rồi tới lúc mọi người phân tán về các nhà ở. Bầu không khí im lặng bao trùm căn phòng của Subbôtin. Đóng kín cửa lại, anh chúi mũi vào viết báo cáo bằng mật mã. Anh cuộn tròn lại rồi nhét vào một chiếc máy chụp nhỏ xíu chỉ to bằng một chiếc cúc áo lót.
Vào giờ này trong quán “Tuyết điểm hoa” chưa có nhiều khách lắm. Nhưng tất nhiên người liên lạc Ganxơ lúc nào cũng say sưa bí tỉ thì đã có mặt ở đấy rồi. Anh ngồi bên một chiếc bàn trong một góc tối của quán. Subbôtin tìm đến một chiếc bàn vắng khách kê ở góc khác, anh gọi rượu vang và mua một tờ báo. Mười lăm phút sau Ganxơ rời chỗ bắt đầu lảo đảo đi vòng qua các dãy bàn, rồi vừa đi vừa xin được chúc một chầu bia. Tất cả mọi người đều phủi tay xua anh ta đi. Cuối cùng anh ta đã bước tới bàn của Subbôtin.
– Được thôi, anh sẽ có một vại. - Subbôtin cố ý nói to.
Ganxơ ngồi ghé vào bàn. Cô gái chạy bàn đem tới một vại bia cho Ganxơ. Subbôtin tiếp tục đọc báo - Ganxơ lúc này lảm nhảm nói chen vào chuyện đọc báo của anh bằng giọng say rượu.
Subbôtin bực bội đẩy tờ báo ra:
– Anh yêu cầu có bia! Anh đã có. Vậy thì đừng quấy rầy tôi…
Subbôtin lại đưa tay cầm lấy tờ báo. Chỗ đặt tờ báo giờ đây đã có một tờ giấy nhỏ vo viên sau một lọ đựng muối.
– Tôi xin lỗi. - Ganxơ cung kính nói lắp bắp. – Để tôi nhấm nháp xong là xin đi.
Ganxơ đã ra khỏi quán…
Subbôtin thở phào nhẹ nhõm. Sau sự kiện này anh hầu như chỉ ngồi thưởng thức món bia và đọc báo suốt cả giờ. Rồi anh bỏ đi.
☆ ☆ ☆
Garx đến ngay trước lúc xuất phát. Hắn bắt tay và chúc từng người thành công. Giờ phút lên máy bay bắt đầu. Mặt trời cũng vừa mới ló mặt. Đêm mùa hè chậm chạp nhích dần. Tiếng gầm rít của những động cơ xé toang cảnh tĩnh mịch của màn đêm. Subbôtin rùng mình.
– Tôi nhìn thấy anh xúc động? - Garx hỏi.
– Làm sao lại không như thế được - Subbôtin im lặng - Cuộc sát hạch dành cho tôi bắt đầu bây giờ đây.
– Đúng, anh nói rất phải: một cuộc sát hạch hết sức nghiêm túc. Nói thẳng ra thì thật là dở, tất cả bọn họ đều tỏ ra không được can đảm lắm. Ai cũng nhạo họ ở sân bay.
– Trước ngày họ đi mới dạy họ thì thật không nên. - Subbôtin giận dữ nói.
– Phải, phải. Anh nói thế là đúng. - Garx trầm ngâm trả lời. - Phải làm như vậy khi còn ở trường.
– Tất nhiên rồi… Bây giờ tôi quay về trường chứ?
– Để sau khi cất cánh đã. Chúng ta cùng đến trung tâm điện đài và sẽ ở lại đó cho tới khi nhận được thông tin của các phái viên. Sau đó, tôi cho rằng, anh đích thân chọn lấy những người mới chắc chắn hơn. Tất nhiên là sau đó lại trở về trường.
– Còn nhóm người Đức thì sao?
– Hôm nay họ cũng đi Berlin rồi từ đấy đến Đông Đức. Những tay có vẻ chắc chắn hơn.
… Cứ cách nhau vài phút những chiếc máy bay lần lượt nối đuôi nhau bay lên bầu trời. Đêm tối đen như mực chờ đón họ ở gần biên giới nước Nga. Mọi công việc đã chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận những vị khách không mời mà đến này. Subbôtin tin như vậy. Một tình cảm vui sướng đã tràn ngập lòng anh khiến anh cười se sẽ. May thay Garx đã không nhận thấy cử chỉ này.
Một giờ sau hai người đã đi tới gần trung tâm điện đài ở ngoại ô vùng Munkhen.
Nhìn từ ngoài đường đây là một toà nhà không lớn nằm sâu trong một khu vườn rất rộng. Các cửa sổ đều che rèm kín. Một người lính dẫn họ đi trên một lối đi lớn đến đây rồi chỉ vào cánh cửa ra vào:
– Xin mời vào.
Một người đàn ông khác đón họ sau cánh cửa. Anh ta đưa Garx và Subbôtin vào trong một căn phòng. Ở đây dọc theo những bức tường là những thiết bị điện đài. Năm điện thính viên với những ống nghe đeo bên tai nhẹ nhàng động đậy những ngón tay để điều khiển núm máy. Một sĩ quan ngồi bên một chiếc bàn nhỏ. Anh ta đứng dậy khi thấy hai người xuất hiện.
– Tất cả đều bình thường cho tới giờ phút này, người sĩ quan báo cáo. Các máy bay đều giữ được đường bay một cách chính xác. Sau ba giờ nữa sẽ bắt đầu việc thả dù.
Garx không nói gì ngồi xuống ghế. Hắn đang xúc động. Subbôtin ngồi cạnh cửa ra vào. Garx giơ ngón tay ra hiệu bảo anh nhích lại gần.
– Khi tới biên giới các phi công sẽ không liên lạc bằng điện đài nữa. Không có gì mệt mỏi hơn khi ta ở trong một tâm trạng mơ hồ không biết gì cả. - Garx sẽ nói. - Sau đó hắn im lặng mãi, không rời mắt khỏi các hiệu thính viên.
Các hiệu thính viên như những pho tượng tạc bằng đá im phăng phắc, ngồi đây với những chiếc bút chì trong tay sẵn sàng trong chớp mắt có khả năng ghi được sóng tin phát đi từ nước Bêlôrútxia xa xôi, lạ lẫm đối với họ. Sau khi đã chạm đất, ba cặp gián điệp kia phải báo tin là mọi việc đều trôi chảy trước khi cất giấu các điện đài của mình.
– Dù sao thì nước Nga của anh. - Garx nói, - cũng là một đất nước đáng nguyền rủa. Chẳng bao giờ có thể tin được vào sự thành công.
Subbôtin im lặng. Chẳng khó gì cũng đoán ra anh đang thấy mình thật dễ chịu, thậm chí còn thích thú khi nghe được những lời nói đó từ chính hắn phát ra.
– Ông có biết người Nga có một tâm hồn bí hiểm như thế nào không. - Garx tiếp tục nói. - Nói chung nghe mọi người nói như vậy là tôi tự nguyền rủa trong lúc khiếp sợ cho chính mình. Dù thế nào đi nữa trong những từ đó vẫn có một sự thật nào đó. - Garx nhìn chằm chằm vào Subbôtin rồi bật cười khanh khách. - Nhìn theo một khía cạnh khác thì chúng ta sẽ nói cái chuyện bí hiểm ấy nằm trong con người anh phải không?
Subbôtin nhún vai…
Khoảng nửa đêm, một trong số những hiệu thính viên bắt đầu ghi chép rất nhanh một tin gì đó.
Garx đã thiu thiu ngủ bật dậy rồi chạy tới chỗ người hiệu thính viên và nhìn qua vai anh ta xem ghi chép gì?
Subbôtin lặng người đi. Lẽ nào những người hậu thế của anh đã trót lọt cả, họ không gặp được một người nào đón tiếp ư? Anh đâu có biết rằng để bắt gọn bọn gián điệp đã tính đến một cái bẫy gài vào chiến dịch: hãy tạo một khả năng cho một cặp thực hiện được như thật, là liên lạc ngay được với trung tâm của bọn chúng.
Bản mật mã đã được tiếp nhận và ngay lập tức được giải mã nói rằng:
“Đã hạ cánh chính xác và an toàn. Chúng tôi sẽ cất giấu trang thiết bị rồi sẽ rời khỏi đây theo đúng kế hoạch đã đề ra. Số ba”.
Từ lúc này cho tới sáng không nhận được thêm thông báo gì nữa.
Subbôtin rất căng thẳng, mặc dù sự vắng mặt của các tin tức từ phía những tên điệp viên còn lại không thể không làm cho anh sung sướng.
– Không sao, không sao. - Garx an ủi - Kiên nhẫn nào, ngài Skvenxốp! Việc thả dù - đây không phải là chuyến dạo chơi của các nhà du lịch.
Nhưng không có một tin tức nào báo về, suốt những ngày sau đó cũng không. Chỉ đến khi bắt đầu ngày thứ ba mới nhận được một bức vô tuyến điện gửi từ cặp số một, trong đó có nhà văn không gặp may Côngstăngtin Garêtxki. Bọn gián điệp thông báo rằng, chúng không được thả đúng địa điểm, rằng chúng phải mất nhiều ngày đi lạc đường cho tới khi lần tới một khu rừng. Giờ đây, mọi chuyện đã ổn, chúng đang hành động theo kế hoạch đã vạch ra.
– Anh thấy không, anh Skvenxốp, lòng kiên nhẫn của chúng tôi và của anh đều đáng được trọng thưởng. Trong số ba hạt giống được thả thì đã có hai hạt nảy mầm rồi. Nếu như không nảy mầm hạt thứ ba thì chúng tôi vẫn thấy hài lòng cùng với anh cơ mà. Rằng tôi dự tính chỉ được một hạt là tối đa thôi. Chúc mừng anh!
– Xin cảm ơn.
Subbôtin đã rất lo.
Lẽ nào mắt xích liên lạc đã lạc hướng?… Một lần nữa anh lại không biết rằng cặp số một đã gửi bản báo cáo từ trụ sở của Ủy ban An ninh Quốc gia và cặp này cũng như cặp số ba sau này sẽ tới giai đoạn đánh lừa cả cơ quan Tình báo Mỹ bằng những bản báo cáo mật mã giả về những chiến tích chiến đấu của chúng.
☆ ☆ ☆
Vào một buổi sáng Garx đưa cho Subbôtin một số tiền khá lớn và thông báo cho anh biết sẽ có một nhóm học viên mới được tập trung tại Hambua. Bây giờ anh được hoàn toàn xả hơi một ngày - Subbôtin cám ơn Garx và nói với hắn sẽ làm một cuộc đi bộ dạo chơi qua các cửa hàng.
Ra khỏi cửa khách sạn quả thực anh có mặt tại một vài cửa hàng và trở về với vô số hàng hóa trong tay. Trên đường rẽ về khách sạn anh rẽ vào quán bán báo. Amlia Stern chìa ra vài tờ cho anh:
– Số chín…
Về tới phòng, Subbôtin sốt ruột mở ngay tờ báo ra tìm đoạn viết anh đang cần:
“Mọi công việc đều trôi chảy. Chúng tôi xin có lời chúc mừng. Hãy trở về nhà ngay lập tức. Mười một giờ tối nay sẽ có một xe taxi mang biển số BT.30555 đỗ cạnh nhà thờ Piôt chờ anh” .
Ý nghĩ đầu tiên của Subbôtin chợt nảy ra trong đầu làm anh băn khoăn: Tại sao mình lại trở về nhà bây giờ nếu còn cơ hội tiếp tục công việc một khi bọn điệp viên thù địch đã sa lưới thất bại?
Song anh đã hiểu có một lý do khác: Kéo dài mãi cái trò chơi mạo hiểm này là nguy hiểm. Là người lính cuối cùng anh nhận thức được rằng đối với anh đây là mệnh lệnh. Cấp trên hiểu là phải làm gì?
Subbôtin rẽ vào văn phòng của Garx:
– Ngài Garx, có lần ngài đã đề xuất ý kiến muốn biết tôi có mặt ở đâu và vào bất cứ lúc nào trong ngày, đêm. Vậy thì xin báo cho ngài biết tôi sẽ xem hí kịch tối nay, sau đó tôi nghĩ là mình được phép uống cho thật say và tìm mọi cách để giải trí một chút. Mọi cách đấy thưa ngài Garx…
– Hôm nay là ngày của anh mà. - Garx cười ha hả (Subbôtin thấy hắn đang trong một tâm trạng rạng rỡ). Nhưng dù sao hắn vẫn giữ tư thế đúng mức.
Subbôtin cũng bật cười:
– Sẽ gặp nhau vào ngày mai thưa ngài Garx.
Garx đưa tay ra cho anh bắt.
☆ ☆ ☆
Vào một ngày sau đó Subbôtin có mặt trong phòng làm việc của Đại tá Sêmin. Toàn bộ nhóm chiến dịch của Rưtragốp cũng đang ở đây. Đại tá nở nụ cười hiền hậu nhìn khắp lượt mọi người rồi ông đứng dậy:
– Trước hết - cám ơn tất cả mọi người vì sự cống hiến tuyệt vời của các bạn!
Mọi thành viên trong nhóm cũng đứng cả dậy, những cặp mắt của họ ánh lên niềm vui sướng. Không khó gì cũng hình dung được ngài Garx cảm nhận được điều gì đó vào lúc này. Chắc chắn ông ta thấy trong người rất khó ở.
HẾT