Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534390 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
27.

Bên kia đầu dây im lặng khá lâu . Yoshihiro chống tay dưới bàn, kiên nhẫn chờ đợi . Cuối cùng , giọng Fujikawa vang lên 1 cách rời rạc :

 _ Tại sao anh không về , mà em phải qua đó ? Em không thích sống ở nước ngoài đâu . Ở đây, em có bạn bè, làm sao bỏ được ?

 _ Ngay cả vì anh, em cũng không bỏ được sao ?

 _ Không thể .

 Yoshihiro cười tư lự 1 mình :

 _ Không thể à ? Anh buồn quá, em có thể đặt mọi thứ đó nặng hơn anh sao ?

 _ Không , không . Tất nhiên là em yêu anh hơn tất cả .

 _ Vậy mà em không bỏ tất cả theo anh . Mà thật ra đâu có phải em vĩnh viễn không trở về Nhật đâu . Đâu phải bỏ đi vĩnh viễn .

 Lại im lặng , rồi giọng Fujikawa có vẻ nghiêm trọng :

 _ Anh Yoshihiro ! Thật ra ... lần trước khi anh đi rồi, em cũng có nghĩ đến chuyện này .

 _ Chuyện đám cưới ?

 _ Đúng vậy . Anh trở về đi anh Yoshi , trở về sống ở đây . Ở đây vẫn có công việc cho anh mà .

 _ Nhưng ở bên đó , anh không có gì vững vàng . Còn ở đây, anh đã xây dựng hẳn công ty riêng , không thể bỏ tất cả , Fujikawa à .

 _ Nói thế là anh coi trọng công việc hơn em chứ gì ?

 _ Không phải vậy .

 _ Anh làm em thất vọng quá , chỉ biết đòi hỏi em thôi .

 _ Nếu anh trở về Nhật, thì cuộc sống sẽ không bằng ở đây . Anh không bảo đảm được là em sẽ sống sung sướng . Còn ở đây thì anh có tất cả .

 _ Nhưng em không thích những gì mình có ở bển đâu .

 Ngừng lại 1 lát, cô nói thêm :

 _ Lúc anh qua bên đó,em chỉ nghĩ là tạm thời, rồi anh sẽ về .

 _ Nhưng bây giờ anh đã vững vàng ở đây rồi . Bỏ tất cả để làm lại từ đầu thì thật phiêu lưu . Sao em không nhìn điều đó , Fuji ?

 _ Chẳng lẽ không có cách giải quyết nào sao , anh Yoshi ?

 _ Anh đã nghĩ rất nhiều, và anh mong em cũng nghĩ như anh .

 Giọng Fujikawa buồn buồn :

 _ Mỗi lần thấy bạn bè đi chơi với người yêu, em buồn lắm . Em muốn có anh bên cạnh .

 _ Vậy thì hãy qua đây với anh .

 _ Qua bên đó sống, có nghĩa là em mất hết . Mất công việc , mất bạn bè, vợ giám đốc, chỉ là chiếc bóng của anh thôi . Em không muốn như vậy .

 _ Nhưng em có anh .

 _ Vẫn chưa đủ theo yêu cầu của em .

 Yoshihiro hiểu không nên kéo dài cây chuyện nữa , nó chỉ là 1 sự gợi ý mà thôi . Để khiến Fujikawa thay đổi không phải là dễ . Và anh nói qua chuyện khác :

 _ Mấy hôm nay, em có qua nhà anh không ?

 _ Có chứ .

 _ Mẹ anh thế nào ?

 _ Vẫn khoẻ . Hôm qua em có nói chuyện với bác . Nói xong , em thấy trong lòng thật nặng nề .

 Yoshihiro nhíu mày :

 _ Em nói gì ?

 _ Nói về chuyện của mình . Em rất thất vọng khi mẹ anh khuyên em qua Việt Nam ,còn bảo phụ nữ là phải phục tùng đàn ông .

 Không nghe Yoshihiro lên tiếng, cô nói thêm :

 _ Em thích tư tưởng tự do . Em không thích quan điểm lỗi thời của mẹ anh .

 _ Đó không phải là quan điểm lỗi thời . Mẹ chỉ muốn điều tốt đẹp cho mình . Anh hiểu mẹ anh lắm .

 _ Sao mẹ anh không có ý nghĩ gọi anh về hả, Yoshi ?

 _ Mẹ coi trọng sự nghiệp của người đàn ông , em biết điều đó mà .

 Fujikawa buông 1 tràng tiếng phản đối, rồi nói với giọng buồn bực :

 _ Trước kia, em thấy cuộc sống thật dễ chịu . Nhưng bây giờ vì anh, em phải đối diện với buồn chán . Em chán cảnh sống trắc trở lắm .

 _ Bởi vì từ trước giờ , cuộc sống của em thoải mái . Em không biết có những người không được như vậy .

 _ Anh muốn so sánh em với ai phải không ,anh Yoshi ?

 _ Anh không so sánh, chỉ muốn em hiểu rằng, cuộc sống không phải lúc nào cũng như mình muốn, Fuji ạ .

 Fujikawa im lặng 1 lát, rồi giọng cô không được vui :

 _ Có thể em không tốt như người nào đó mà anh thấy . Nhưng tính em là thế, em không muốn mất cái gì cả . Và em không chịu được sự mất mát .

 _ Đôi lúc mình phải chấp nhận hoàn cảnh chứ em .

 _ Hoàn cảnh của mình đâu khó giải quyết, chỉ cần anh bỏ tất cả trở về . Nhật mới là quê hương của mình mà .

 Yoshihiro dịu dàng :

 _ Nhưng sự nghiệp của anh là ở đây .

 _ Thế anh định sống ở đó vĩnh viễn luôn à ?

 _ Anh chưa biết . Nhưng anh không nghĩ là vĩnh viễn không trở về Nhật .

 _ Còn em thì khẳng định rằng, cuộc sống của em là ở đây .

 Yoshihiro lắc đầu 1 mình :

 _ Đừng nói chuyện này nữa , Fujikawa . Anh muốn cả em và anh đều suy nghĩ lại, trước khi đi đến quyết định .

 Giọng Fujikawa thật chắc :

 _ Em sẽ không đổi ý đâu . Anh hãy tìm giải pháp kh'ac đi .

 _ Thôi được rồi không nói chuyện này nữa . Nhưng em có thể qua đây với anh không ?

 _ Bao giờ ?

 _ Bất cứ lúc nào, nhất là bây giờ, anh thấy nhớ em qúa .

 Khi nói xong câu đó, anh lại liên tưởng đến Uyển Thư . Bất giác anh nhắm mắt lại :

 Fujikawa chợt cười trong trẻo trong máy :

 _ Em hứa sẽ qua vào lúc bất ngờ nhất , nhưng không phải bây giờ đâu .

 Yoshihiro mở mắt . Bất giác anh tự cười cho sự im lặng của mình , Fujikawa đã quên tâm trạng nặng nề, và đã trở lại vui vẻ . Cô là như thế , rất hời hợt trước mọi vấn đề .

 Nhưng bây giờ sự hời hợt của cô lại khiến anh thấy bất ổn .

Buông máy xuống, Yoshihiro bước vào phòng tắm . Anh vẫn chưa biết làm gì cho buổi chiều trống trải của mình . Cảm giác trống trải sau 1 ngày làm việc không phải dễ chịu, nhất là khi Fujikawa gây cho anh tâm trạng hụt hẫng .

 Yoshihiro đi xuống phòng ăn . Dì Năm thấy anh, vội lo dọn bàn . Nhìn thấy dãy bàn trống trơn , anh cảm thấy như không chịu nổi sự cô đơn . Và anh nói như ra lệnh :

 _ Dì hãy lập tức gọi Uyển Thư, nói là tôi mời đến ngay lập tức .

 Dì Năm hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh nhẹn đi ra phòng khách .

« Lùi
Tiến »