Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534394 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29.

Uyển Thư xoay người đến mở giỏ lấy điện thoại :

 _ Alô . Anh Quân hả ?

 _ Em đang làm gì vậy Thư ?

 _ Em đang ở công ty .

 _ Còn làm việc à ?

 _ Không phải, chỉ ngồi chơi thôi .

 _ Anh muốn mời em đi ăn tối . Đi chứ Thư ?

 Uyển Thư bật cười :

 _ Em ăn rồi .

 _ Vậy thì đi chơi vậy .

 _ Để lúc khác nha anh Quân ?

 Giọng Minh Quân có vẻ không vui .

 _ Thì thôi vậy, chào em .

 _ Chào anh .

 Uyển Thư tắt máy . Khi quay lại, cô thấy Yoshihiro có vẻ trầm ngâm như đang nghĩ chuyện gì đó . Tự nhiên, cô cũng im lặng, không dám quấy rầy ý nghĩ riêng của sếp .

 Yoshihiro chợt lên tiếng :

 _ Có khi nào cùng 1 lúc, cô có cảm tình với 2 người không , Uyển Thư ? Tôi không có ý nói là đã yêu, mà là giai đoạn trước khi quyết định yêu .

 Uyển Thư khẽ cười :

 _ Yêu mà phải " quyết định " nữa sao ?

 Rồi cô nói luôn :

 _ Tôi nghĩ là có, chẳng những 2 người , mà còn với nhiều người . Ở mỗi người đều có cái riêng, cho nên ...

 Yoshihiro nhướng mắt nhìn cô, kinh ngạc rồi ngắt lời :

 _ Cô mà ... có ý tưởng phóng túng như vậy sao ? Tôi không ngờ đấy .

 KHi nói câu đó, anh lại nghĩ đến Minh Quân . Không hiểu sao anh vô cùng thất vọng về Uyển Thư .

 Uyển Thư không hiểu ý nghĩ đó , cô nói vô tư :

 _ Anh khe khắt quá . Như vậy có thể gọi là phóng túng sao ? Tôi nghĩ anh chịu ảnh hưởng của tư tưởng văn minh , anh sẽ phóng túng hơn .

 Yoshihiro cười với vẻ không vui :

 _ Có thể tôi là vậy, nhưng 1 cô gái rặt Á Đông như cô mà quan niệm quá thoáng , cô làm tôi kinh ngạc .

 Uyển Thư chớp mắt suy nghĩ :

 _ Nếu nói như anh thì trong giao tiếp, không thể có mối quan hệ nam nữ hay sao ? Chẳng lẽ tuyệt đối bạn bè là phải cùng phái với nhau ?

 Yoshihiro xua tay lia lịa :

 _ No, no ! Tôi không có ý nói như vậy, tôi muốn nói về tình yêu .

 Uyển Thư chợt phì cười, rồi vội lấy vẻ nghiêm nghị . Sếp hôm nay có vẻ suy tư quá . Lần đầu tiên thấy anh như vậy, cô không quen . Nhưng cô lờ mờ cảm nhận được anh có tâm trạng gì đó . Tự nhiên cô nói dè dặt :

 _ Tôi cảm thấy ... anh và Fujikawa phải giải quyết 1 điều gì đó, không biết tôi nói có đúng không ?

 _ Tại sao cô nghĩ vậy ?

 _ Tôi không lý giải được . Nhưng tôi nghĩ chỉ có chị ấy mới đủ sức khiến 1 người bản lĩnh như anh chao đảo .

 Yoshihiro ngồi im . Anh không ngờ Uyển Thư nhạy cảm , thông minh và hiểu anh như vậy . Anh không biết cô có đoán được gì không . Nhưng cách cô hiểu vấn đề khiến anh ngạc nhiên .

 Và anh trở lại vấn đề :

 _ Cô trả lời đi . Tôi đã hỏi, có khi nào cùng 1 lúc, cô có cảm tình với 2 người không ?

 Lần này thì Uyển Thư chịu, không hiểu Yoshihiro muốn nói về ai . Thế là cô trả lời dè dặt :

 _ Tôi chưa yêu ai , nên không biết . Nhưng tôi nghĩ , nắm giữ 1 người là hay hơn cả . Yêu 2 người 1 lúc , đồng nghĩa với việc mất cả hai .

 Yoshihiro không nói gì . Anh trầm ngâm rất lâu như đang suy nghĩ chuyện gì đó . Uyển Thư đoán là anh bị ấn tượng câu nói của cô, rồi nghĩ đến Fujikawa .

 Bỗng nhiên cô thấy mình buồn, mà không hiểu tại sao .

 Chợt Yoshihiro quay lại, nói 1 câu khó hiểu :

 _ Cô thông minh lắm, Uyển Thư .

 _ Tôi thông minh ? _ Uyển Thư ngạc nhiên lập lại, rồi nói tiếp :

 _ Tôi nghĩ anh đang nhìn lại tình cảm của mình , chứ không phải nghĩ về điều tôi nói .

 _ Tại sao cô nghĩ như vậy ?

 _ Khi anh hỏi tôi, có nghĩa là anh đang phân vân . Tôi chợt ngại cho chị Fujikawa , chị ấy phải qua đây đi thôi .

 Yoshihiro nhìn Uyển Thư chăm chăm . Anh không tin Uyển Thư kém nhạy cảm đến nỗi không hiểu người thứ hai anh nói là ai .

 Anh không hiểu rằng, bên trong vẻ vô tư chân thật, Uyển Thư đang vô cùng thất vọng . Cô không tin rằng Yoshihiro nghĩ về mình . Nếu không, anh đã tâm sự với cô như vậy .

 Tự nhiên, cô nghiêng tới lấy chiếc giỏ khoác lên vai ,giọng rời rạc :

 _ Tôi phải về thôi , tối rồi .

 Yoshihiro hơi ngẩng lên , bị đột ngột về thái độ của cô . Anh muốn giữ Uyển Thư ở lại , nhưng không hiểu sao anh có tâm trạng thụ động buông xuôi . Thế là anh cũng đứng dậy :

 _ Để tôi đưa cô về :

 _ Không cần đâu , tôi đi xe đến mà .

 _ Mai tôi sẽ cho xe đến đón cô .

 Uyển Thư lắc đầu :

 _ Đón như vậy, tôi sợ bị nói lắm .

 Yoshihiro hiểu câu nói đó theo nghĩa khác : Có nghĩa là Uyển Thư sợ Minh Quân không vui .

 Anh làm ra vẻ thản nhiên :

 _ Vậy thì chào . Chúc 1 đêm bình an !

 _ Cám ơn, và ngược lại .

 Yoshihiro đưa Uyển Thư ra cửa . Cả hai trở nên gượng gạo vì chính thái độ giữ kẽ nhau , và không ai nghĩ đó là tại mình .

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang