Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534397 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31.

Uyển Thư nhìn anh hoang mang . Cô nghe Yoshihiro đọc tên công ty . Sau đó, anh bỏ ống nghe xuống, quay lại :

 _ Tôi đã đăng ký cho cô, cô là thí sinh đầu tiên đấy .

 _ Hả !

 Uyển Thư phát hoảng thật sự . Cô nói như muốn khóc :

 _ Sao anh làm như vậy chứ ?

 Giọng Yoshihiro ngang ngang :

 _ Tôi là sếp của cô, tôi ra lệnh cho cô, và cô có nhiệm vụ nghe lời .

 _ Nếu thế thì tôi nghỉ làm . Tôi không thích bị áp bức , cho dù người đó là sếp cao nhất .

 Yoshihiro nhìn cô với nụ cười khó hiểu, rồi chợt đổi giọng :

 _ Vậy sao không nghĩ ngược lại ? Nếu tôi làm điều đó vì cô , thì cô nghĩ sao ?

 Thấy Uyển Thư im lặng suy nghĩ, anh nói tiếp :

 _ Mình không nghĩ về mình thì hãy để người khác nghĩ cho mình đi .

 Uyển Thư im lặng 1 lát, rồi miễn cưỡng :

 _ Để tôi tính lại .

 _ Không còn tính gì được đâu , chỉ có thể lo học tài liệu mà thôi , vì tôi đã đăng ký rồi . Cô định làm mất uy tín của công ty sao ?

 Uyển Thư không nói gì nữa . Cô nhìn Yoshihiro 1 cách trách móc :

 _ Cho đến bây giờ , tôi vẫn không thay đổi ý nghĩ : anh là người độc tài .

 _ Đúng . Tôi độc tài .

 _ Anh biết không ? Nghĩ tới chuyện đứng trước đông người , tôi sợ lắm .

 _ Cô đã đứng trước đông người đó thôi .

 _ Nhưng họ không quan sát tôi .

 _ Cũng có đấy, nhiều là khác .

 _ Sao anh biết ?

 Yoshihiro nhìn cô từ đầu đến chân khiến Uyển Thư phát ngượng . Cô định phản đối thì anh buông 1 câu :

 _ Vì cô rất đẹp .

 Uyển Thư giương mắt nhìn Yoshihiro lạ lùng :

 _ Làm việc bên cạnh sếp mấy năm, thế mà mãi đến giờ sếp mới nhận thấy tôi đẹp, co" muộn quá không, thưa sếp ?

 Yoshihiro bật cười :

 _ Không nói không có nghĩa là không thấy . Trở lại vấn đề, bắt đầu từ ngày mai, tôi sẽ làm bớt công việc cho cô .

Uyển Thư tinh quái :

 _ Còn tôi thì sẽ đi chơi trước khi vào cuộc thi căng thẳng .

 _ Không . Cô sẽ tìm tài liệu chuẩn bị, tôi sẽ tìm giúp cô . Cô có thể vào công ty , hay ỏ nhà đọc, tôi không bắt buộc .

 Uyển Thư vẫn giữ thái độ ngang ngang bông đùa :

 _ Đây là lần đầu tiên tôi có thế mạnh điều khiển sếp, và tôi sẽ tận dụng nó .

 _ Cụ thể là như thế nào ?

 _ Nếu sếp làm tôi nổi giận, tôi sẽ bỏ cuộc thi .

 Yoshihiro không trả lời . Anh lừ lừ đi về phía Uyển Thư , đứng trước mặt cô :

 _ Dám không ?

 Cử chỉ đe doạ của anh làm Uyển Thư phì cười . Cô định đứng tránh qua 1 bên nhưng bị Yoshihiro chặn lại . Anh nhắc lại lần nữa :

 _ Dám không ?

 _ Dám chứ . Tại sao không nhỉ ?

 Yoshihiro gật gù :

 _ Tiến bộ lắm !

 _ Vượt qua sự dìu dắt của thày, phải không ?

 _ Giỏi lắm ! Làm nữa đi .

 Uyển Thư thôi không đùa nữa . Nhận ra mình đang đứng gần Yoshihiro qúa cô vội bước qua chỗ khác . Trở lại bàn mình, giọng cô nghiêm chỉnh la.i :

 _ Nếu lỡ tôi bị loại từ vòng đầu, anh sẽ không buồn chứ ?

 Giọng Yoshihiro chắc nịch :

 _ Không có chuyện đó đâu . Cô sẽ qua được vòng sơ tuyển đấy .

 _ Có lẽ tự tin là 1 trong những yếu tố giúp anh thành công , nên anh bắt ai cũng vậy, thật là 1 áp lực .

 Yoshihiro thản nhiên :

 _ Khi làm việc gì, hãy cố hết sức mình , không cho phép mình thua cuộc , rồi cứ thế mà làm . Còn thành công hay không là ở kết qủa cuối cùng , nó nằm ngoài phạm vi quyết định của cô .

 Thấy vẻ mặt lo lắng của cô, anh cười trấn an :

 _ Đừng lo , có tôi bên cạnh mà .

 Uyển Thư ngồi um . Không hiểu sao câu nói đó là cô thấy bồi hồi khó tả . Nếu Yoshihiro nói 1 cách cố ý, thì sẽ hay biết bao nhiêu .

 Và khi đã không từ chối được , Uyển Thư lại chuyển sang tâm trạng lo lắng .

 Thế là ngoài giờ làm việc , cô lại ôn lại mấy kiến thức đã học . Yoshihiro còn mua cho cô nhiều sách về du lịch , tự làm lấy hầu hết công việc cho cô . Uyển Thư không hiểu nổi sao anh nặng tình đến vậy .

 Thậm chí , anh luôn chủ động đưa cô đến các buổi thi, ngồi phía dưới cổ vũ .Phong cách như bạn bè chứ không phải sếp .

 Nhưng đến 1 ngày trước khi vào vòng chung kết . Uyển Thư nhận được điện của mẹ cô, báo 1 tin làm cô thấy đất trời sụp đổ : Ba cô vừa mất tối qua .

 Buổi sáng, Uyển Thư gọi điện đến công ty . Cô chờ khá lâu mới nghe Yoshihiro cầm máy , giọng anh còn hơi nhừa nhựa :

 _ Alô .

 Uyển Thư nói bơ phờ :

 _ Anh Yoshi ạ ! Tôi xin lỗi vì đã bỏ dở cuộc thi . Bây giờ tôi phải về nhà ngay . Có lẽ tuần sau tôi mới làm tiếp được .

 Giọng Yoshihiro trở nên tỉnh táo :

 _ Có chuyện gì xảy ra vậy, Uyển Thư ? Tại sao đội nhiên bỏ thi ?

 _ Ba tôi mới mất , tôi không còn tinh thần nào làm việc khác, xin lỗi anh . Và tôi xin phép nghỉ 1 tuần . Tuần sau , tôi sẽ lên làm tiếp .

 _ Khoan , khoan gác máy đã . Bây giờ cô đang ở đâu ?

 _ Tôi ở nhà và sẽ ra bến xe ngay .

 _ Chờ 1 chút , tôi sẽ đến nhà cô ngay . Chờ tôi nghe .

 _ Nhưng anh đến làm gì , tôi đang gấp lắm .

 _ Tôi sẽ đưa cô về nhà, chờ nghe .

 Uyển Thư đứng ngẩn người, cô định hỏi thì Yoshihiro đã gác máy .

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang