Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534363 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
5.

Thấy Uyển Như gật đầu thừa nhận , anh thoáng cười rồi nói tiếp :

- Trong giao tiếp khách hàng, các bạn sẽ dùng tiếng Việt hoặc tiếng Nhật . Nhưng chúng ta sẽ dùng tiếng Anh để nói chuyện với nhau, đó cũng là một cách để nâng cao nghiệp vụ .

Anh ta mở xấp tài liệu đưa cho Minh Quân và Uyển Thư :

- Đây là hướng dẫn về phong tục , sở thích, phong cách ... của người Nhật, các bạn nên tham khảo qua , Tuy ở trường, các bạn đã được chuẩn bị rồi, nhưng tôi nghĩ còn những điều các bạn chưa biết .

Uyển Thư đón lấy xấp tài liệu, nhưng chỉ liếc sơ qua . Cô không hay mình chống cằm nhìn Yoshihiro chăm chăm . Cô thật sự tò mò, muốn biết giám đốc khó hay dễ .

Yoshihiro chợt quay lại nhìn cô :

- Minh Quân là người có kinh nghiệm, cô nên học hỏi anh ta về mọi mặt, cô hiểu chứ ?

- Vâng .

- Và trong thời gian rảnh, cô hãy học thêm về nghiệp vụ kế toán, thư ký văn phòng ... sẽ có lợi cho cô đấy .

Học cho dữ chắc điên luôn quá ! . Uyển Thư phản đối ngấm ngấm, nhưng vẫn lặng thinh .

Yoshihiro hơi nheo mắt lại ,thẳng thắn :

_ Tôi là nguời hiểu công việc, sẽ có lúc chúng ta bận túi bụi, nhưng cũng có lúc chỉ ngồi chơi . Các bạn cứ việc thoải mái, không giả vờ bận rộn khi tôi đi qua .

 Anh ngừng lại, nhấn giọng :

 _ Đó là điều tôi không muốn thấy trong công ty của mình .

 Anh chợt đưa tay chỉ ra sân, nơi có chuồng khỉ đặt dưới gốc cây trứng cá :

 _ Chú khỉ đó là quà tặng của bạn tôi, tôi rất thích nó . Khi làm việc căng thẳng, các bạn có thể chơi với nó , cho nó ăn, sự mệt mỏi sẽ dịu đi . Tôi không tiếc thời gian chết trong giờ làm việc, nhưng đừng lạm dụng . Tôi rất ...

 Anh chợt ngừng lại, nhìn Uyển Thư chăm chăm . Cô đang mải nhìn con khỉ nhỏ chạy nháy liên tục trong chuồng , không thấy cái nhìn răn đe của Yoshihiro .

 Minh Quân ái ngại gọi nhỏ :

 _ Uyển Thư !

 Uyển Thư quay lại, ngơ ngác nhìn Minh Quân . Anh chưa kịp nói thì Yoshihiro đã lên tiếng :

 _ Cô vẫn thường lơ đãng khi nghe người khác nói sao , Uyển Thư ?

 Uyển Thư lúng túng :

 _ Ơ ... Dạ không .

 _ Tôi muốn khi tôi nói, nhân viên phải lắng nghe . Biết lắng nghe là một nghệ thuật trong giao tiếp đấy .

 Uyển Thư đỏ bừng mặt :

 _ Xin lỗi, tôi không cố ý .

 Và cô ngồi thẳng người lên , hai tay để trên bàn , tư thế chăm chú nghe . Yoshihiro nhìn những động tác đó của cô rồi chậm rãi :

 _ Không cần chứng tỏ mình ngay tức khắc . Người ta có thể bị bối rối , nhưng hãy biết cách làm chủ mình .

 Thấy Uyển Thư cắn môi, anh nhấn giọng :

 _ Vẫn còn nhiều thời gian cho những tình huống tương tự, tập phản ứng đi Uyển Thư .

 Đến nước này, Uyển Thư hết tự tin nổi . Yoshihiro luôn tấn người ta vào chân tường . Tất nhiên anh ta nói đúng , nhưng đâu có cần thẳng thừng như vậy .

 Môi Uyển Thư bặm lại, mắt bắt đầu đỏ lên . Nhưng cô chớp nhanh, nhất định không cho phép mình khóc . Và cô cúi xuống để tránh cái nhìn dò xét Yoshihiro .

 Minh Quân nãy giờ ngồi im . Thấy Uyển Thư bị " chiếu tướng " liên tục , anh rất tội nghiệp và muốn làm điều gì đó giúp cô, nhưng không nghĩ ra được cách nào . Cuối cùng, anh đứng dậy :

 _ Xin lỗi , tôi ra ngoài một chút .

 Và anh đi ra . Không có Minh Quân, Uyển Thư đỡ ngượng một chút . Cô lấy lại bình tĩnh ngước lên . Yoshihiro mỉm cười khi thấy sự thay đổi ở cô .

 _ Tất nhiên là những lúc căng thẳng như thế này, cô có thể ra sân thư giãn một chút .

 _ Nhưng anh đang nói chuyện mà ?

 _ Không sao, cô vẫn có thể đi ra . Cô thấy Minh Quân làm rồi đấy .

 Nhưng tôi không dám . Nghĩ vậy, nhưng Uyển Thư vẫn nói khác đi :

 _ Cám ơn . Tôi đã bình thường lại rồi .

 _ Tốt .

 _ Giám đốc còn truyền đạt gì nữa không ?

 Yoshihiro nói chậm rãi :

 _ Đâu cần dùng từ nghiêm trọng như vậy . Tôi muốn chúng ta nói chuyện cởi mở vơi nhau, như vậy sẽ dễ làm việc hơn .

 _ Vâng .

 _ Cô thật sự bình thường rồi chứ ?

 _ Vâng .

 _ Tốt ! Tôi thích nhân viên có thần kinh thật vững , cho dù bị "nện" những cú ra trò .

 Uyển Thư chợt hiểu dụng ý của anh nãy giờ . Cô mỉm cười buột miệng :

 _ Cám ơn giám đốc .

 Câu nói không đầu không đuôi như thế, nhưng Yoshihiro vẫn hiểu . Anh cũng mỉm cười :

 _ Hy vọng là cô sẽ nhanh chóng vững vàng để theo kịp Minh Quân .

 Yoshihiro im lặng một lát , rồi chợt nhìn thẳng Uyển Thư :

 _ Cô có biết đươc lý do tôi nhận cô vào đây không ?

 Uyển Thư hơi nhíu mày suy nghĩ, rồi trả lời dè dặt :

 _ Thưa , tôi không đoán được .

 _ Tôi nghĩ là cô biết , nhưng không nói ra, đúng hơn là chưa mạnh dạn nói ra .

 _ Tôi ....

 _ Cô không phải là người kém thông minh . Cô biết đấy . Nào , nói đi !

 Uyển Thư mạnh dạn :

 _ Tôi nghĩ, vì tôi đã quay lại lần thứ hai giúp giám đốc phát danh thiếp .

 Khuôn mặt Yoshihiro vẫn điềm đạm :

 _ Tốt ! Như vậy cô đã biết phán đoán sự việc chung quanh, điều đó rất cần với một hướng dẫn viên .

 Uyển Thư đâu có cần được khen , dù là lời khen kín đáo . Cô chỉ muốn biết Yoshihiro nghĩ gì về hành động của cô . Và cô hỏi thận trọng :

 _ Tôi nghĩ có đúng không ạ ?

 _ Chuyện đó, cô không cần biết .

 Uyển Thư hơi bất mãn, nhưng không dám bộc lô . Nhưng cô đã biết thêm về tính cách của sếp mình . Anh ta chỉ muốn người khác bọc lộ chứ không muốn ai biết ý mình .

« Lùi
Tiến »