Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534429 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
51.

Không nghe Yoshihiro trả lời, Fujikawa giận dữ :

 - Đó chỉ là cái cớ để anh che giấu tình cảm . Anh là đồ phản bội !

 Yoshihiro trầm tĩnh :

 - Cái gì làm em gay gắt vậy ? Em đã nghe được chuyện gì, liệu nó có chính xác không ?

 Fujikawa đột ngột trầm giọng xuống :

 - Anh và Uyển Thư thường ăn tối và đi dạo với nhau , phải không ?

 - Đúng . Nhưng tất cả chỉ diễn ra sau công việc .

 - Tôi hiểu rồi, tôi biết mình phải làm gì . Vĩnh biệt !

 - Fujikawa !

 Yoshihiro kêu lên, nhưng máy đã cúp . Anh bấm nhanh số máy gọi lại cho cô . Vừa nghe tiếng " alô ", anh nói ngay :

 - Mình nói chuyện chưa xong , sao em cúp máy vậy ?

 - Không cần phải nói gì hết . Những gì cần biết , tôi đã biết rồi . Hiểu quá rồi !

 Yoshihiro chưa kịp trả lời thì nghe tiếng " cụp " cắt ngang , tiếp theo đó là những tín hiệu liên tục .

 Yoshihiro tức mình gọi lại lần nữa . Nhưng vừa nghe tiếng anh, Fujikawa đã quát lên :

 - Yêu cầu đừng làm phiền tôi nữa .

 Yoshihiro phát điên lên vì tức . Suốt buổi tối , anh gọi cho Fujikawa mấy lần ,nhưng lần nào cô cũng cắt ngang thẳng thừng .

 Mấy ngày sau, anh liên tục gởi e-mail cho cô, nhưng cô cũng chẳng buồn trả lời . Cô trở nên bặt tin như chưa từng quen biết với anh .

 Suốt một tuần, bận bù đầu với công việc đột xuất, anh không thể bỏ để bay về Nhật được . Công việc không làm anh căng thẳng bằng ý nghĩ về Fujikawa . Không biết ai trong công ty theo dõi anh một cái lén lút như vậy . Điều đó làm anh bực đến phát điên lên .

 Sáng nay, Yoshihiro quyết định bỏ tất cả để về Nhật . Anh bảo Uyển Thư đặt vé máy bay . Nhìn vẻ bồn chồn và lầm lì của anh, Uyển Thư rất muốn biết chuyện gì . Nhưng biết lúc này không phải là lúc để hỏi, nên cô lặng thinh .

 Cô đến đại lý lấy vé, khi trở về thì thấy Yoshihiro đang ngồi sau bàn, tay bóp nát tờ thiệp . Anh nhìn cô chăm chăm mà không thấy gì , khuôn mặt có một vẻ gì đó rất khó tả .

 Uyển Thư cắn môi, rụt rè đến đặt vé máy bay trước mặt anh :

 - Tuần sau ...

 Nhưng Yoshihiro đã gạt ngang bằng giọng lạnh lùng :

 - Không cần phải đi nữa . Bỏ đi !

 Nói xong, anh đứng dậy, bỏ đi ra .

 Uyển Thư ngơ ngác nhìn theo, rồi tò mò cầm tờ thiệp, mở ra xem .

 Cô bàng hoàng khi đọc đó là thiệp cưới của Fujikawa . Dĩ nhiên tên chú rể không phải là Yoshihiro . Nó bất ngờ đến nỗi cô đứng ngẩn người thật lâu .

 Bây giờ cô mới hiểu thái độ lầm lì của anh trong thời gian gần đây .

 Uyển Thư đứng chần chờ một lát, rồi dè dặt đi tìm Yoshihiro . Cô đoán là anh lên phòng riêng , nên lặng lẽ đi lên tầng trên .

 Uyển Thư gõ cửa rất nhẹ, rồi lớn dần . Bên trong vẫn hoàn toàn lặng thinh . Nhưng cánh cửa mở hé cho cô biết là Yoshihiro đang ở trong phòng .

 Cô đứng yên suy nghĩ một lát , rồi quyết định đi vào .

 Yoshihiro đang ngồi bên bàn, hai tay ôm đầu . Uyển Thư thấy những ngón tay anh luồn trong tóc một cách phẫn nộ, đau khổ câm lặng . Cử chỉ đó làm cô thấy hụt hẫng cho mình và tội nghiệp cho anh .

 Cô nhẹ nhàng lên tiếng :

 - Đừng buồn , anh Yoshihiro . Dù sao anh cũng nên về bên ấy đế ...

 - Ra ngoài đi, Uyển Thư !

 Giọng nói lạnh lùng của anh khiến Uyển Thư chùn lại . Nhưng tội nghiệp mạnh hơn , và cô rụt rè đặt tay lên vai anh :

 - Tôi rất buồn khi thấy anh thế này . Sao anh không gọi điện ngăn chị ấy ? Làm một cái gì đó còn hơn là im lặng .

Yoshihiro ngồi thẳng người lên, giọng khô khan :

 - Tôi muốn ở một mình, ra ngoài đi !

 Đến như vậy thì Uyển Thư hết nhiệt tình nổi . Lòng tự trọng làm cô không cho phép mình thể hiện tình cảm . Cô rụt tay lại, mím môi đi ra ngoài .

 Uyển Thư trở xuống phòng làm việc . Cô ngồi vào bàn mình, cố ngăn cảm giác mình như món đồ giải trí của Yoshihiro . Khi cần thì anh cầm lên chơi, không cần thì quăng qua một bên . Nhớ lại buổi tối trên tàu, cô lại thấy hụt hẫng .

 Thậm chí, anh đã dùng cô để lấp chỗ trống khi không có Fujikawa .

 Uyển Thư không còn tinh thần để làm việc nữa . Cô tắt máy, dọn dẹp trên bàn, rồi khoác giỏ lên vai, đi ra khỏi phòng .

 Cô về nhà, chẳng làm gì ngoài việc nằm dài trên giường . Cảm giác chán nản cứ bám riết lấy cô , đến nỗi không cách nào trốn tránh được .

 Buổi chiều, Uyển Thư đi làm . Suốt buổi không thấy Yoshihiro đâu, Uyển Thư đoán anh ta đang giam mình trên phòng riêng , nhưng cô không có ý định lên an ủi .

 Khi cô xuống nhà bếp, dì Năm giữ cô lại, hỏi tò mò :

 - Hồi sáng, ông hỏi cô đi đâu . Lúc đó, cô ở đâu vậy, cô Thư ?

 - Dạ, con về nhà .

 - Ông đi tìm cô, rồi đi đâu từ sáng giờ, trưa cũng không ăn ở nhà . Không biết có chuyện gì mà nhìn ông quạu quọ lắm . Mấy cô kia, nãy giờ ai cũng hồi hộp .

 Uyển Thư làm thinh . Cách nói của dì Năm làm cô nhớ lại mình trước kia . Mỗi lần Yoshihiro quạu quọ vì công việc, thần kinh cô như sắp đứt ra .

« Lùi
Tiến »