Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534507 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
59.

Uyển Thư lờ mờ đoán Fujikawa muốn nói gì . Cô im lặng cân nhắc xem mình phải đối phó thế nào .Giờ đây , cô cảm thấy Fujikawa không phải hời hợt hay tính tình cởi mở như cô nghĩ

 Fujikawa có vẻ đã chuẩn bị trước, cô nói thật trôi chảy

 - Minh Quân nói rằng cô .... không nói ra thì cô cũng hiểu rồi đấy . Anh ta còn bảo rằng tôi phải qua đây để ngăn chận . Tất nhiên là anh ta nói năng hồ đồ , đúng không Uyển Thư

 Yoshihiro không để Uyển Thư trả lời anh nói trước

 - Cho dù nhìn và hiểu ở mức độ nào đi nữa . Minh Quân vẫn đầy ác ý . Anh không thích tính cách đó

 - Em không quan tâm đến tính cách anh ta , em chỉ muốn nói chuyện với Uyển Thư thôi

 Quay qua Uyển Thư , cô nói tiếp

 - Ban đầu , tôi tin Minh Quân và suýt nổi điên lên với cô . Nhưng sau đó nhớ lại những gì cô nói , tôi lại thấy xấu hổ . Cô biết tại sao không ?

 - Em không hiểu

 - Tôi nhớ cô là người tự trọng , bằng chứng là cô không đồng ý khi nghe tôi phỉ báng các cô gái làm tiền đàn ông . Lẽ nào cô cũng như vậy

 Thoáng thấy Yoshihiro mở miệng , Uyển Thư vội giành nói trước

 - Em hiểu ý chị rồi . Điều mà chị muốn nói , tại sao không nói thẳng ra ? Như thế mọi việc sẽ dễ giải quyết , và sẽ cởi mở với nhau hơn

 - Cô muốn tôi nói thẳng ra à ? Lẽ nào cô không thấy xấu hổ, cô không muốn được cư xử tế nhị sao ?

 Uyển Thư thẳng thắn

 - Chị nói cạnh nói khóe như thế , là hình thức thiếu tế nhị rồi . Những gì anh Minh Quân nói với chị , em công nhận là có , em không hèn nhát trốn tránh . Nhưng để gọi đó là cướp giật thì không

 Yoshihiro lên tiếng

 - Bình tĩnh lại đi Uyển Thư

 Fujikawa có vẻ bị khích động vì cách thẳng thắn của Uyển Thư . Cô không có cảm giác bị Uyển Thư khiêu khích ,nhưng sự ghen tuông căm ghét làm cô mất bình tĩnh

 Giọng cô cao vút lên

 - Nói thế là cô thừa nhận cô có ý giành giật của tôi ?

 Khuôn mặt Uyển Thư cũng đầy căng thẳng . Cô nói run run

 - Em biết chị đã bị ấn tượng quá lớn . Em biết nếu ở trường hợp của chị , không ai bình tĩnh nổi . Nhưng nếu ...

 Fujikawa ngắt lời

 - Bị người khác cướp giật người mình yêu quý nhất, cô bảo tôi bình tĩnh nổi sao ? Trước khi tôi sang đây , bạn bè tôi bảo tôi hủy hoại nhan sắc của cô . Nhưng tôi đã không làm điều đó , như vậy cô không thấy tôi quá hiền sao ?

 Uyển Thư nghe một luồng gai lạnh chạy dọc sống lưng . Cô ngồi im . Yoshihiro choàng tay qua vai Fujikawa , vỗ nhẹ

 - Anh rất mừng khi em không cư xử thô bạo như vậy . Anh muốn em bình tĩnh khi xử sự , mình sẽ giải quyết vấn đề một cách ôn hòa , nhưng là ở nhà chứ không phải ở đây

 Fujikawa không ngờ câu chuyện lại đi lệch với những gì đã sắp đặt . Cô cố nói vớt vát

 - Em biết anh và Uyển Thư không hoàn toàn trong sáng , điều đó làm em đau đớn lắm . Nhưng em đồng ý bỏ qua , và em yêu cầu cả hai phải chấm dứt mọi chuyện

 Cô nhìn Uyển Thư trừng trừng

 - Tôi hiểu , một cô gái thấp kém như cô tìm được một người như anh ấy là điều may mắn . Nó sẽ giúp cô thay đổi cuộc sống . Nhưng đừng quên , anh ấy đã có tôi

 Yoshihiro khoát tay

 - Fujikawa ! Em đã ...

 Nhưng Fujikawa đã chận lời

 - Để em nói chuyện với cô ấy

 Cô quay qua Uyển Thư

 - Cô có hứa với tôi là sẽ chấm dứt tất cả không ? Tôi không muốn cô tiếp tục làm việc cho anh ấy nữa . Bây giờ có mặt ba người , hãy giải quyết rõ ràng đi

 Uyển Thư nói một cách mệt mỏi

 - Em không biết giữa em với chị , ai mới là người bị lừa gạt . Chị nghĩ em không bị đau khổ sao ? Sao chị không nghĩ cả em và chị đều là nạn nhân ?

 Yoshihiro có vẻ giận

 - Uyển Thư!

 Fujikawa hết nhìn người này đến người kia , rồi cô hỏi với giọng hằn học

 - Cô nói vậy là sao ?

 - Hãy để anh ấy trả lời

 - Không . Tôi muốn tự cô khẳng định

 - Nếu phải khẳng định , thì em sẽ nói rằng mình không có lỗi

 - Không có lỗi à ? Fujikawa khinh bỉ .

 Uyển Thư chịu đựng cái nhìn đó bằng tất cả sự nhẫn nhịn . Cô đang giận, đúng hơn là thất vọng về thái độ nửa vời của Yoshihiro . Cô nhìn lại Fujikawa một cách bình tĩnh

 - Em không làm gì để lương tâm bị lên án cả . Và xin chị đừng nhìn vấn đề ở cách phiến diện như thế

 Fujikawa hất mặt , cao ngạo

 - Cô có vẻ đi quá giới hạn rồi . Tôi không tin cô không có ý thức về thân phận mình

 Yoshihiro nói nghiêm khắc

 - Đây là nhà hàng , anh không muốn chúng ta cãi nhau ở đây

 Nhưng Fujikawa đang trong cơn xúc động tột cùng , đúng hơn là phẫn nộ ghê gớm. Vì Yoshihiro cho phép Uyển Thư hỗn xược trước mặt cô

 Và cô , muốn áp đảo Uyển Thư . Muốn cô ta khuất phục uy lực của mình , cô nói như ra lệnh

 - Tôi không muốn cô dính líu đến anh ấy nữa . Ngay ngày hôm nay , tôi cho cô nghỉ việc. Tôi không muốn thấy mặt cô nữa , cút đi !

 - Em bình tĩnh đi Fujikawa , không nên nóng nảy như vậy

 Thấy Uyển Thư đứng lên , anh lắc đầu nhìn cô

 - Ngồi xuống đi Uyển Thư

 Nhưng Uyển Thư đã đẩy ghế bước ra khỏi bàn , cô mím miệng nhìn Yoshihiro

 - Anh làm em thất vọng . Không phải anh chỉ lừa gạt một mình em, mà là lường gạt cả hai người

 - Uyển Thư ...

 Uyển Thư im lặng làm như không nghe . Cô vội vã đi nhanh ra ngoài , Yoshihiro đứng dậy đuổi theo

 - Em làm gì vậy Thư ? Đến lượt em làm anh khó xử phải không ?

 Nhưng Uyển Thư vẫn cắm cúi đi về phía thang máy. Khi Yoshihiro đuổi kịp thì cô đã bước vào trong . Anh thoắt bước nhanh vào vừa kịp lúc cửa đóng . Anh giận dữ lắc mạnh tay Uyển Thư

 - Em làm cái gì vậy ?

 - Em tránh mặt cho anh đỡ khó xử . Đừng đụng tới em

 - Em nghĩ bỏ về như vậy , anh dễ xử hơn sao ?

 Uyển Thư đứng gục mặt vào vách , giọng chán nản

 - Lẽ ra em đã từ chối ngay từ đầu . Tất cả là lỗi ở em

 - Em từ chối cái gì ?

 - Về tất cả những gì liên quan đến anh

 - Nói như vậy , em xem anh là người thế nào , Uyển Thư ?

 - Em không đánh giá gì nữa , chỉ muốn tránh né . Lẽ ra , tối nay em không nên theo hai người tới đây

 - Anh cũng không ngờ Fujikawa làm như vậy

 Uyển Thư bật khóc tức tưởi

 - Em không tin . Có phải anh dùng cách này để cắt đứt với em không ? Sao anh không dùng cách khác ? Chỉ cần nói chia tay là em sẽ rút lui , em biết tự trọng mà

 Yoshihiro quắt mắt

 - Em xem anh là người thế nào đây ?

 Uyển Thư chỉ khóc sụt sịt chứ không trả lời . Yoshihiro nói tiếp

 - Một mình Fujikawa hồ đồ còn chưa đủ sao , bây giờ đến em nữa

 - Vậy anh bảo em phải nghĩ sao đây ? Chị ấy có chồng, sao còn tự cho mình có quyền với anh . Điều đáng nói là anh chấp nhận quyền lực đó . Hai người cư xử với em như vậy đó sao ?

 Lúc đó thang máy mở cửa , Uyển Thư bèn bước ra . Yoshihiro đi theo cô ra sân

 - Thôi được , em về trước đi , anh sẽ gọi điện cho em sau

 Uyển Thư lắc đầu

 - Không cần gặp nữa , cũng không cần anh giải thích. Cứ thế này mà chia tay , em không muốn nghe anh xin lỗi đâu

 - Bình thường em trầm tĩnh lắm , sao hôm nay lại hồ đồ như vậy Uyển Thư ?

 Uyển Thư chợt nín khóc, quẹt mắt

 - Thái độ nữa vời của anh làm em biết mình phải làm gì . Anh nói gì đi nữa cũng đâu giải quyết được gì .

« Lùi
Tiến »