Xa rồi thuở mộng mơ

Lượt đọc: 534365 | 421 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7.

 Yên tâm mình đã thoắt khỏi tầm ngắm của giám đốc, Uyển Thư gục đầu xuống bàn với vẻ mệt mỏi . Nhưng lần này, cô phải ngẩng lên vì giọng nói của Minh Quân :

 _ Sao chán nản vậy Thư ?

 Uyển Thư gượng cười :

 _ Em có chán gì đâu .

 Minh Quân nhìn cô như hiểu :

 _ Làm việc gần sếp là như vậy đó . Căng thẳng lắm , nhưng tập lờ đi , Thư ạ . Đừng có mỗi cái mỗi sợ . Hãy nghĩ rằng " bất qúa bị đuổi là cùng . ", thế là không sợ nữa .

 Uyển Thư cười thú nhận :

 _ Em cũng đã nghĩ như vậy, nhưng sao mỗi lần ở gần giám đốc, em vẫn thấy căng thẳng .

 _ Lúc mới đi làm, anh cũng dễ bị căng thẳng lắm . Nhưng từ từ cũng quen, miễn mình đừng làm sai thì thôi , còn thì không có gì sợ hết . Giám đốc cũng là người như mình thôi .

 Uyển Thư sửa lại :

 _ Người có quyền sai khiến và khiển trách mình, chứ anh .

 Minh Quân cười xoà :

 _ Tại Thư mới đi làm nên còn nhát . Từ từ rồi em sẽ thấy . Không chừng sau này , em còn cãi tay đôi với sếp nữa .

 _ Ngày đó chắc còn xa lắm . Chắc lúc đó em già đến nỗi không ai thèm chấp nhăt. chuyện đó mới xảy ra được .

 _ Không đến nỗi vậy đâu

 Minh Quân cười lớn đến nỗi Uyển Thư hết hồn nhìn lên lầu . Rồi không thấy bóng dáng Yoshihiro , cô mới yên tâm .

 Buổi chiều, Uyển Thư ăn mặc đẹp hơn bình thường . Vì theo lời Yoshihiro, cô sẽ cùng đi đón khách ở sân bay . Uyển Thư không biết đó là ai, nhưng thấy sếp có vẻ trịnh trọng với khách nên cô tự trịnh trọng theo .

 Ba người ra sân bay . Uyển Thư đứng sát bên hàng rào nhìn ,nhưng cũng không quan tâm lắm . Cô thấy Yoshihiro có vẻ nôn nao . Mà nãy giờ cũng vậy, trên đường ra sân bay, sếp có vẻ vui, nói nhiều và thậm chí còn nói khe khẽ một mình , mất đi vẻ nghiêm nghị, cứng nhắc hàng ngày .

 Chợt Uyển Thư thấy Yoshihiro vẫy tay với 1 cô gái đang đi tới . Thì ra khách chỉ có một người . Cô tò mò nhìn cô gái . Cô ta đẹp và dễ thương . Cử chỉ mạnh mẽ, hoạt bát khi cô ta cười với Yoshihiro .

 Lúc ra ngoài xe, Yoshihiro mới bắt đầu giới thiệu :

 _ Đây là cô Uyển Thư và anh Minh Quân, nhân viên của công ty anh .

 Anh quay sang hai người :

 _ Còn đây là Fujikawa , bạn thân của tôi .

Khi nói câu đó, anh choàng tay qua vai cô Fujikawa , cười âu yếm, khiến cho người đối diện dù ngốc cách mấy cũng hiểu được quan hệ của hai người .

 Uyển Thư ngồi băng sau với hai người . Fujikawa ngồi giữa , cô nói không ngớt với Yoshihiro . Và anh cũng nói chuyện vui vẻ cởi mở với cô , khác xa phong cách nghiêm nghị khi nói chuyện với nhân viên dưới quyền .

 Khi về đến công ty , Yoshihiro đưa Fujikawa lên phòng riêng . Uyển Thư không có việc gì làm , nhưng cũng ngồi lại văn phòng cho đến hết giờ mới về .

 Buổi tối, bốn người vào nhà hàng . Cách đi như vậy vô tình đặt Minh Quân và Uyển Thư ở vị trí như một đôi tình nhân, khiến cô thấy hơi ngượng . Mặt cô đỏ hồng , cộng với vẻ e ấp theo phong cách Á Đông , khiến cô dễ thương và thu hút sự chú ý của người khác hơn cả vẻ vẻ linh hoạt của Fujikawa .

 Phòng tiệc có vách ngăn bằng khiếng, nên có thể nhìn toàn bộ gian đại sảnh . Hôm nay , ở đây đang có tiệc cưới nên đông đúc rất vui .

 Cô Fujikawa theo dõi 1 cách vui thích , rồi quay sang nói với Yoshihiro :

 _ Lần đầu tiên em được thấy đám cưới của người Việt Nam . Hay thật !

 Cô quay sang Uyển Thư :

 _ Cô Thư đã làm cô dâu lần nào chưa ?

 Uyển Thư ngượng ngập lắc đầu :

 _ Dạ chưa . Em chưa có người yêu .

 Minh Quân nhìn cô 1 cách ý nghĩa rồi lên tiếng :

 _ Có phải đó là điều đáng mừng không , Thư ?

 Uyển Thư ngơ ngác :

 _ Ai mừng hả anh Quân ?

 _ Ờ ,thì phải có người mừng chứ .

 Fujikawa cười láu lỉnh :

 _ Anh ấy đã nói thế, cô không hiểu sao, cô Uyển Thư ?

 Rồi cô cười khúc khích, tiếng cười giòn tan, trong trẻo, chứng tỏ mẫu người hoạt bát, vui tính . Quả thật, Uyển Thư không thể nào sinh động được như vậy .

 Yoshihiro nãy giờ vẫn chăm chú theo dõi đám cưới , chợt quay lại bảo Minh Quân :

 _ Anh ra chúc mừng họ đi !

 Minh Quân lúng túng :

 _ Dạ ... nhưng tôi không quen biết với họ .

 Fujikawa nói vui vẻ :

 _ Mình chúc mừng họ mà, đâu có cần phải quen biết .

 Thấy Minh Quân còn ngần ngừ, cô hối thúc một cách vô tư :

 _ Đi đi, ra chúc mừng họ đi .

 Minh Quân đứng dậy đi ra, tay cầm ly rượu . Anh đến nói gì đó với cô dâu chú rể, vừa nói vừa chỉ về phía phòng khiếng

« Lùi
Tiến »