Xưng Bá Võ Đạo (Dịch)

Lượt đọc: 29094 | 4 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 101
– băng hà nhất kiếm, khí huyết lang yên (1)

Không gian chung quanh bị xé rách, hiện ra từng tia sương đỏ kỳ lạ, bọn chúng ngưng tụ thành từng đạo xúc tua cuốn lấy Diêu Ngọc Chi.

Gương mặt Diêu Ngọc Chi trở nên lạnh lùng, kiếm khí xung quanh không gió tự lên, ngưng tụ thành một tòa kiếm khí vòng xoáy, cũng xoắn nát sương mù đỏ chung quanh.

Kiếm khí khủng khiếp tuyệt luân, nơi nps đi qua, xé rách không gian.

Dõi mắt nhìn quanh, mơ hồ có thể thấy được khe nứt không gian, trong sương mù màu đỏ dày đặc, lá rụng bay tán loạn, có thể thấy được rõ ràng vách đá máu thịt.

Chỉ cần vượt qua một đoạn…

Diêu Ngọc Chi liền có thể dễ dàng bài trừ huyễn cảnh, quay về không gian bên ngoài.

Nhưng trước khi đi, chân ngọc hơi dừng lại một chút, đôi mắt sáng như sao trời của nàng nhìn về hướng miếu sơn thần.

Ở nơi đó, nàng cảm nhận được một đạo khí tức quen thuộc.

Trên mặt Diêu Ngọc Chixuất hiện một tia phức tạp, nàng suy nghĩ một lúc, bỏ đi ý nghĩ rời đi, nàng đi về phía miếu sơn thần.

Không gian bên ngoài, dường như Dung Thụ che trời đang tức giận, tán cây chập chờn dữ dội, cánh hoa màu đỏ tươi như máu bay tán loạn khắp bầu trời.

- Tỉnh! Có một người kỳ lạ tỉnh!

Bóng cây rít gào, Hồng Chiêu cảm xúc dao động, ảnh hưởng huyễn cảnh, thậm chí bầu trời xanh thẳm, dần dần biến thành màu đỏ mờ mờ.

Chợt, bóng cây lay động nghi ngờ nói:

- Vì sao còn không phá huyễn cảnh, chẳng lẽ không sợ cơ thể tan vỡ sao?

⚝ ✽ ⚝

Không gian bên ngoài thế nào, không thể ảnh hưởng đến Sở Hà.

Miếu Chúc rõ ràng có chuẩn bị trước khi đến, bảo đám người cột Sở Hà lên cọc gỗ, tay chân đều bị trói vững vàng, không cho hắn có cơ hội giãy dụa.

- Thả ta ra! Các ngươi thả ta ra!

Sở Hà vẫn ở trong huyễn cảnh, cũng không có khí lực to lớn như không gian bên ngoài, hắn hiện tại chỉ là phàm phu tục tử bình thường.

Giãy dụa kịch liệt, khiến cho cổ tay hắn bị dây thừng xiết đau đớn, cảm giác kiệt sức và bất lực bao phủ nội tâm hắn.

Sở Hà vô cùng căm hận loại cảm giác này.

Giống như bị xiềng xích trói lại, vây khốn hắn tung cánh trời cao.

Két két…

Cọc gỗ kêu vang, đoàn người mang Sở Hà tiến vào miếu sơn thần.

Đập vào mắt là màu u ám, hai ngọn nến màu đỏ tươi chập chờn, chiếu vào cái bóng tối tăm của đám người, giống như quỷ mị mọc thành bụi.

- Tới nơi này…

Giọng nói phiền não không ngừng lặp lại.

Sở Hà bị trói trên cọc gỗ chợt ngẩng đầu lên, nhìn thẳng về phía trước.

Trên bàn, một pho tượng bùn màu tro đen, tượng cao ba thước đang đứng sừng sững, tạo hình mộc mạc, khuôn mặt êm dịu, gương mặt mơ hồ không rõ.

- Các ngươi đi xuống đi.

Miếu Chúc vung tay lên, mấy đại hán bỏ lại Sở Hà bị trói buộc, bước chân nhanh chóng, cũng không quay đầu lại vội vàng rời khỏi nơi đây.

- Ngọc Mai? Ngươi đã làm gì Ngọc Mai!

Sở Hà tức giận lườm Miếu Chúc, ký ức trong đầu bắt đầu lập lòe.

Từ khi bước vào bên trong miếu, không hiểu thế nào, trong đầu xuất hiện một loại cảm giác bị hút ra, cảm giác sinh hoạt mình trải qua lúc trước giống như mờ ảo.

- Ngọc Mai là người nào?

Miếu Chúc ánh mắt rơi nhìn lên người Sở Hà, bỗng nhiên cười dâm tà:

- Chẳng lẽ là nữ tử trôn sau lưng ngươi? Nàng nha, ha ha…

- Tên khốn kiếp nhà ngươi! !

Chỉ là ý cười mơ hồ không rõ, lại làm cho Sở Hà tức giận ngập trời, ánh mắt đỏ lên, cảm xúc dần dần mở rộng, dường như có lực lượng không rõ đang bao phủ tâm thần của hắn.

Huyết khí ngập trời giống như gió lửa khói báo động ầm ầm bạo phát!

Sở Hà không hề phát hiện ra điểm này, hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm vào Miếu Chúc.

Miếu Chúc bị dọa giật mình, lùi lại phía sau mấy bước, tiếp tục chọc giận Sở Hà:

- Yên tâm, ngươi sau khi chết, ta sẽ thay ngươi chăm sóc cho nàng…

- Lão tử muốn giết ngươi!

Tức giận đã đạt đến đỉnh phong, Sở Hà giãy dụa cơ thể, cho dù bị dây thừng mài ra máu tươi, hắn cũng muốn đến gần Miếu Chúc hơn một bước.

Cùng lúc đó, Sở Hà sắp mất lý trí, tuyệt đối không phát hiện tiếng nỉ non đáng ghét kia, chẳng biết từ lúc nào chậm rãi biến mất.

Một tiểu nhân trong pho tượng bùn bay ra, vào lúc ý thức Sở Hà rất không xong, sắp bị phẫn nộ lấp đầy, nó hóa thành hắc ảnh tiến vào thức hải của Sở Hà, nó dùng phương thức rất ảo diệu, ung dung thản nhiên chuẩn bị tu hú chiếm tổ chim khách.

Ào ào xôn xao!

Không gian bên ngoài, tán cây bỗng nhiên chập chờn, rừng lá phát ra tiếng xào xạc.

Một tiếng kinh sợ đột nhiên vang lên trong đại thụ.

- Tính sai, không ngờ được ý thức này lại có thể không cam lòng ngủ say, muốn thay mận đổi đào, ở trong huyễn cảnh thay một ý thức Nhân tộc.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang