- Thuận tiện cũng hủy cơ thể Nhân tộc đã thức tỉnh! Nhân tộc kia rất kỳ lạ, giữ lại nhất định là một mối họa!
Hồng Chiêu mang theo giọng nói cấp bách, Huyền Mãng Giao nghe vào trong tai, biến sắc:
- Giao cho ta, bảo đảm tuyệt đối không thể sai sót!
Con rắn lắc người bò xuống dưới, trong nháy mắt đã đến khu vực rễ cây, sương mù màu đỏ cuồn cuộn đẩy ra, lộ ra mặt đất đầy xương trắng.
Cái đầu rắn quan sát mấy cái kén tằm, ngửi được vị trí ban đầu của đám người Sở Hà, nhanh chóng vọt tới.
Giống như một con tàu to lớn lao đến.
Bên trong ảo cảnh, Diêu Ngọc Chi điểm nhẹ đầu ngón chân, giống như chim yến bay đi, mấy hơi thở ngắn ngủi, thân hình nàng đã đến trước cửa miếu sơn thần.
Vừa xuất hiện, lại nhìn thấy cảnh tượng Sở Hà vì mình mà nổi giận, thân hình của nàng hơi dừng lại một chút, trên gò má hiện ra một tia khác thường.
Đột nhiên, Diêu Ngọc Chi cảm ứng được gì đó, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn chăm chú lên không trung, xuyên qua huyễn cảnh nhìn thấy đầu rắn.
- Không kịp!
Lúc này, thôn dân xung quanh nhìn thấy Diêu Ngọc Chi xuất hiện, không hẹn mà cùng xông tới.
Trong hốc mắt tràn ngập màu máu nồng đậm.
Diêu Ngọc Chi liếc mắt nhìn miếu sơn thần, ánh mắt kiên định, kiếm khí vô hình tỏa ra, chém qua tất cả thôn dân đang chặn ngang.
Kiếm quang màu trắng quét ngang qua, phàm là thôn dân tiếp xúc với kiếm khí đều biến mất, ngay cả không gian xung quanh cũng xuất hiện một lỗ thủng thật lớn.
Nàng bạo lực phá gương, hủy đi huyễn cảnh!
Bá bá bá…
Kiếm khí như cầu vồng, băng hà khủng khiếp tràn ra ngoài.
Tất cả thiên địa lắc lư, giống như nâng một quả cầu thủy tinh trong tay, một khi nhận phải lực lớn công kích, khắp mặt đất đêu lắc lư, không trung nhuộm thành màu đỏ, khắp nơi đều là vết nứt như kính rạn nứt.
Còn lại, Diêu Ngọc Chi không thể chú ý quá nhiều, chỉ có thể vội vàng chém ra một kiếm này, ngay sau đó hắn nhẩy qua khe nứt không gian.
Đúng lúc này, lửa giận trong lòng Sở Hà nhanh chóng rút đi, trên mặt hắn hiện ra thần sắc mê man không hiểu, dường như bị người cảnh tỉnh.
Diêu Ngọc Chi một kiếm phá cảnh, làm cho sương mù che đậy ký ức sâu trong lòng hắn bị vén lên một góc.
Gào gào gào!
Đột ngột, trong đầu truyền ra tiếng gầm thét giận dữ, uy lực hung ác ngập trời, rất nhiều khí đen mang theo ý thức không sạch sẽ rót vào đầu hắn.
Sở Hà biến sắc, hắn muốn đưa tay che đầu.
Giờ phút này, hắn dường như nhớ lại khí huyết vận chuyển thế nào, dây thừng xung quanh vút vỡ nát, vung tay lên, trong cơ thể phát ra tiếng nổ mạnh.
Hắn hoảng hốt đứng lên, vận hành một vòng, phát hiện trong cơ thể không hề có khí huyết, vì vậy theo bản năng bắt đầu vận chuyển Thiết Bố Sam.
- Đầu của ta… Thật nặng…
Đầu óc hỗn loạn, hình như có thêm thứ gì đó.
Sở Hà đưa mắt nhìn về phía tượng bùn, tiềm thức cảm thấy tượng bùn có vấn đề, lảo đảo đi về phía pho tượng, hắn muốn vung một quyền đánh nát tượng bùn.
- A Ngưu, ngươi không nên mắc sai lầm…
Miếu Chúc thoáng biến sắc, vội vàng cảnh cáo nói.
- Im lặng! !
Sở Hà bỗng nhiên xoay người, buông tha pho tượng.
Hắn trước tiên muốn xé nát miệng người này!
- Sơn thần đại nhân, sơn thần đại nhân cứu mạng!
Mắt thấy Sở Hà khí thế hung hăng lao đến, Miếu Chúc lập tức sợ hãi kêu lên.
Đỉnh đầu và cổ của Sở Hà có khói đen dâng lên, hai mắt hắn biến thành mê man, cuối cùng giống như giật mình tỉnh giấc, không biết làm sao nhìn xung quanh.
- Nơi này là…
Dường như một luồng ký ức mới được thiếp lập lại.
- Đinh đinh! Thiết Bố Sam đã nhập môn!
Cuối cùng, trong đầu Sở Hà có giọng nói xuất hiện rất đột ngột.
⚝ ✽ ⚝
Lập tức, trong đầu Sở Hà giống như dời sông lấp biển, trong hỗn loạn vô tận, giọng nói máy móc giống như tia sáng xé rách màn đêm, liều mạng lập lòe, cũng xua tan tất cả sương mù bao phủ ký ức của Sở Hà.
Phù…
Sở Hà đứng lên, hắn thở ra một ngụm trọc khí, hắn nhìn chung quanh.
- Lão tử gọi là Sở Hà, không phải A Ngưu rắm chó gì đó!
Trong cơ thể, khí huyết khủng khiếp đang ngủ say sống lại cực nhanh, từng sợi sương máu mỏng manh xuất hiện trên lỗ chân lông của hắn.
Toàn thân bị huyết viêm nóng hừng hực thiêu đốt, giống như lò lửa, khí dương cương bá đạo lan ra ngoài, nhanh chóng bao phủ tám phương.
Sở Hà quay đầu nụ cười dữ tợn nhìn về phía Miếu Chúc.
- Cẩu tạp chủng, lão tử muốn ngươi chết!
⚝ ✽ ⚝
Ong ong…
Thiên địa nổ mạnh, huyễn cảnh sắp đổ nát.
Đám người Cảnh Tề đang lâm vào trong huyễn cảnh, ý thức bỗng nhiên thức tỉnh.
Thời điểm Chỉ công tử vừa khôi phục ký ức, sắc mặt biến thành ngạc nhiên, khí huyết trong cơ thể gầy gò ầm ầm vận chuyển, xương cốt nổ vang.