- Chờ một chút, Túy Hổ, có chuyện gì từ từ nói…
Sở Hà nhìn lướt qua xung quanh, nhếch miệng nở nụ cười dữ tợn.
- Ha ha, ở huyễn cảnh đánh không có ý nghĩa, đi ra!
Ầm! !
Mặt đất nổ tung, từng tầng gợn sóng giống như thủy triều ập tới, huyễn cảnh lập tức nghiền nát, bóng dáng màu máu xé rách hư không, nhảy một cái bay lên không trung, lao ra khỏi huyễn cảnh.
Sở Hà nhảy ra khỏi huyễn cảnh không khác gì cọng cỏ cuối cùng đè sập lạc đà, tất cả huyễn cảnh run rẩy dữ dội, lập tức chia năm xẻ bảy.
Chỉ công tử trước mắt tối sầm, giống như tiến vào vực sâu.
Dưới Dung thụ, Chỉ công tử bỗng nhiên mở mắt, lọt vào trong tầm mắt là màu đỏ tươi, lá rụng đầy trời, hang động cực lớn hiện ra trước mắt.
Chỉ công tử lộ ra thần thái trống rỗng, hắn ngây người một lúc, sau đó sắc mặt thay đổi!
Hắn vội vàng tránh thoát kén tơ bao phủ, ra sức xé ra một lỗ thủng.
Một giây tiếp theo.
Huyết kén chung quanh đột nhiên nổ tung, một thân ảnh chật vật giống như đạn pháo lao ra ngoài, miệng phun máu tươi, mảnh vụn bay khắp trời, cơ thể này đập mạnh vào vách đá, một hố sâu hơn một mét xuất hiện, bụi mù bay đầy trời.
⚝ ✽ ⚝
Huyết viêm nóng rực phá tan sương đỏ, thiêu đốt huyết kén chung quanh.
Trong huyết viêm, Sở Hà tóc đen phiêu dật giống như Ma Vương trong địa ngục, bàn tay to đập mạnh vào huyết kén cản đường, hắn đứng dậy, tiếng nói như sấm sét:
- Miếu Chúc, vì sao ngươi bỏ chạy? !
- Khụ khụ!
Trong hố to, Chỉ công tử bò dậy, hắn ho ra máu xen lẫn với mảnh vỡ nội tạng.
Chỉ công tử đứng dậy ngẩng đầu nhìn thân ảnh đứng trong huyết viêm ngập trời, Sở Hà không khác gì ma thần, dáng dấp dữ tợn, Chỉ công tử sắc mặt trắng bệch không còn chút máu:
- Con mẹ nó, ngươi giống như người vừa đột phá Dung Lô Cảnh?
- Cẩu tạp chủng, hóa ra ngươi ở đây a!
Ầm ầm ầm!
Sóng âm cuồn cuộn, một bàn tay đỏ rực mang theo huyết viêm ép vỡ không khí đánh tới, bàn tay vỗ mạnh vào đầu Chỉ công tử.
Chỉ công tử biến sắc, hắn vận dụng tất cả người giấy đang có trên người, hình thành sóng triều màu trắng, người giấy hóa thành thủy triều lao tới ngăn cản Sở Hà.
Nhiệt độ cao kinh khủng trút xuống, không gian xung quanh sinh ra hơi nóng đốt không khí vặn vẹo, đám người giấy bị đốt cháy không ngừng kêu gào thảm thiết, sau đó lập tức hóa thành tro tàn.
- Đinh đinh, thu được quỷ khí, năng lượng +1!
- Đinh đinh, thu được quỷ khí…
Rõ ràng, người giấy càng nhiều, tỷ lệ thu được năng lượng càng lớn.
- Bệnh lao quỷ, người giấy không đủ ta giết, còn nữa hay không, nhiều thêm một chút đi.
Sở Hà vung tay mang theo huyết viêm, một đám người giấy bị đốt cháy.
- Khốn kiếp, ngươi khinh người quá đáng!
Chỉ công tử sắc mặt dữ tợn dọa người, ngửa đầu kêu to một tiếng, vô số trang giấy màu trắng bay ra từ trong thân thể của hắn, lập tức hóa thành một cái kén màu trắng, cơ thể hắn giống như biến thành xác ướp.
Trong phút chốc.
Keng! ! !
Va chạm!
Sóng âm cuồn cuộn như nước thủy triều, tạo nên kình khí xé rách sương đỏ khắp tám phương, nơi đi qua đá vụn nghiền nát bay khắp nơi.
Lúc này…
Kén trắng trải qua huyết viêm thiêu đốt, nó phát ra tiếng kêu thảm thiết và chói tai.
Sở Hà lắc đầu, huyết viêm trong mắt phụt lên.
Hắn sắp có động tác, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.
Khí huyết của hắn không đủ!
Từ khi bị bí trận hấp thu khí huyết, đến khi rơi vào trong huyễn cảnh, cơ thể ràng hắn bị giam trong huyết kén, khi đó còn bị hấp thu khí huyết lần nữa.
Sau đó, hắn còn luân phiên trải qua đại chiến.
Cho dù Sở Hà có Xích Luyện tâm, khí huyết cũng dần khô cạn.
Suy nghĩ một lát, Sở Hà lập tức nghiêm túc.
Hắn định hô hoán sửa chữa khí…
- Gào! ! !
Đột nhiên ở phương xa có tiếng gào thét truyền đến!
Nơi đó là khu vực giao chiến giữa Huyền Mãng Giao và Diêu Ngọc Chi.
Từ khi Diêu Ngọc Chi lao ra khỏi huyễn cảnh, nàng đã đại chiến với Huyền Mãng Giao, trải qua mấy chục giây, bây giờ Huyền Mãng Giao đã rơi vào hạ phong.
Huyền Mãng Giao rống lên, sóng âm như hóa thành thực chất, giống như đạn pháo xé rách hư không, lấy thế như lôi đình đánh vào thân thể Diêu Ngọc Chi.
Két két két…
Vô số băng tuyết nổ tung, Diêu Ngọc Chi điểm nhẹ chân ngọc vài cái, vô số lực đạo truyền vào mặt đất, mặt đất nổ tung liên tục.
Diêu Ngọc Chi nhíu mày, khi nàng đứng vững thân hình, mũ đen che mặt đã bị nghiền nát trong đại chiến, lộ ra dung mạo khuynh thành.
- Băng phá!
Diêu Ngọc Chi giơ ngón tay ngọc lên, nàng muốn sử dụng chiêu cũ.
Lúc trước khi giao chiến, khí huyết lạnh lẽo đánh vào cơ thể Huyền Mãng Giao, vào giờ phút này sinh ra bạo động, chuyển hóa thành từng đạo băng kim, bộc phát từ bên trong, giống như kim châm, trong chớp mắt đã đâm thân thể Huyền Mãng Giao thành tổ ong vò vẽ.