Mưa phùn lả tả, xuyên qua màn sương mù, rơi xuống mái ngói gian nhà
Lộp bộp -------
Bên trong gian nhà, ánh lửa rực rỡ, tiếng củi vang lép bép.
Trước đống lửa, một vị thanh niên nét mặt anh tuấn, mày kiếm mắt sáng đang im lặng ngồi, hắn lặng lẽ ngồi lật trang sách dưới ánh lửa lay lắt.
Giờ phút này, thời gian giống như trôi chầm chậm.
Tiếng mưa phùn, tiếng ngọn lửa thiêu đốt, tiếng ma sát trang giấy, rất nhiều âm thanh đan xen lẫn nhau, hiện lên một khung cảnh năm tháng tĩnh lặng.
Cốc cốc cốc …..
Chợt, tiếng đập cửa vang lên, cửa phòng đang đóng chặt bị đẩy ra, gió lạnh thổi vào làm cho ánh lửa chập chùng.
Sở Hà đóng sách lại, ngẩng đầu nhìn.
Một vị nữ tử trẻ tuổi từ màn mưa phùn rả rích xông vào trong phòng.
Nước mưa làm ướt nhẹ mái tóc dài đen nhánh của nàng, váy lụa mỏng dính sát dáng người uyển chuyển, tạo cho người ta cảm giác hấp dẫn.
Trên gương mặt trắng nõn tươi cười dịu dàng kia tràn ngập sợ hãi, nhìn thấy vị nam tử ngồi bên cạnh đống lửa, lập tức khẩn trương nói.
- Vị công tử này, nô gia…
- Ngồi!
Sở Hà cười, vỗ đống cỏ khô bên cạnh mình.
- Vị công tử này, nô gia không cẩn thận lạc mất người nhà…
- Ngồi xuống nói
Nụ cười trên môi Sở Hà vẫn ấm áp như cũ, lần nữa ngắt lời.
- Vị công tử này…
- Nghe không hiểu tiếng người vậy thì câm miệng!
Sở Hà nghiêm mặt, mắt lóe hàn quang.
Bóng người hắn chợt lóe, sóng khí cuồn cuộn, chớp mắt xuất hiện trước mặt vị nữ tử trẻ tuổi, năm ngón tay thon dài nắm chặt đầu đối phương ấn mạnh xuống đất.
Bùm!
Tiếng xương vỡ vang lên, đầu nữ tử bị kéo gãy, cả gương mặt xinh xắn ép chặt vào lồng ngực nàng.
Bịch một tiếng, không chịu nổi sức nghiền ép, nữ tử xinh đẹp hét thảm một tiếng, nổ thành một đoàn khói đen, tiêu tán trong không khí.
Sở Hà nghi ngờ nhìn bàn tay trống rỗng.
Hắn không nghe thấy tiếng nhắc nhở trong đầu.
Lúc này, hồng ngọc trước ngực nóng lên, sau lưng Sở Hà trầm xuống, cảm giác như trên lưng có thêm một ‘người’.
Trên lưng hắng như đặt một khối băng, khí lạnh xuyên qua quần áo, giống như rắn độc bò loạn xạ muốn tiến vào trong cơ thể Sở Hà.
- Hi hi hi…
Tiếng cười duyên khàn khàn của nữ tử chợt vang bên tai.
Giống như có người ghé trên lưng, nói chuyện bên tai.
Quay đầu.
Trên bờ vai, vẫn là khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng kia, chỉ có điều lần này mặt nàng không có chút máu, hai má đỏ rực, hai mắt đen trống rỗng.
Sở Hà sững sờ cả người.
Sau giây lát.
- Đồ chó chết, bộ ngực của ngươi đặt trên người ta!
Ông --------
Kim Chung hiện lên, khí huyết hừng hực, nhiệt độ cao giết qua!
Khói trắng bốc lên!
- A a a!
Tiếng rên đau khổ vang lên, rồi hóa thành tiếng kêu thảm thiết.
- Ngực ngươi phẳng như thế, làm nữ quỷ làm gì?
Trong miệng Sở Hà phun ra hơi nóng, hắn quay đầu nhìn về phía khuôn mặt oán độc vặn vẹo, bàn tay đỏ như que hàn, trực tiếp vỗ lên đầu đối phương!
“Leng keng! Hấp thu quỷ khí, năng lượng +3!”
Tiếng nhắc nhở vang lên trong đầu, Sở Hà rút tay lại.
Con quỷ sau lưng nổ tung đầu, hóa thành một cỗ khói đen âm lãnh, thi thể không đầu ngã trên mặt đất, vô ý thức giật giật.
Sở Hà nhìn nữ thi, lại ngồi xuống cạnh đống lửa lần nữa, hắn nhìn qua ngọn lửa càng đốt càng cháy lớn, trong đầu ngẫm lại kinh nghiệm mấy ngày nay.
Sau khi Hồng Thủ qua đời, ngày thứ hai các thôn dân liền tổ chức lễ tang cho Hồng Thủ, hơn nữa còn dựng một pho tượng cho Hồng Thủ ở tại miếu Thổ Địa cũ, ngày ngày chịu hương khói bái tế, khắc ghi công tích vĩ đại của hắn.
Đồng thời, thôn trưởng hóa quỷ, Hồng Thủ qua đời. Trong thôn cần gấp một vị có thể đứng ra chủ trì đại cuộc.
Mới đầu đám người này muốn Sở Hà đứng ra, nhưng vì Sở Hà đang bị đại quỷ hiếp bức nên hắn không đồng ý, cuối cùng chức thôn trưởng rơi xuống đầu Ngô Phong.
Ngô Phong cũng biết nỗi khổ tâm của Sở Hà, cũng không từ chối, sau khi nhận chức thôn trưởng, lập tức triệu tập thôn dân tu sửa nhà cửa, giữ gìn tường vây bên cạnh thôn.
Sở Hà thấy Ngô Phong quản lý ngay ngắn rõ ràng, không cần phải lo lắng, thế là ngay ngày hôm sau, trời còn tờ mờ sáng đã lặng lẽ rời khỏi thôn, đi đến trấn Hắc Hà.
Hắn rời khỏi thôn đã được một ngày, ngày mai lại đi một cái buổi sáng là có thể đến biên giới phía Bắc của rừng rậm Mê Vụ, trấn Hắc Hà ở ngay chỗ này.
Suốt cả chặng đường, từ đầu đến cuối Sở Hà đều nhớ rõ những lời dặn dò của Hồng Thủ, cẩn thận tất cả mọi chuyện, ở trong rừng rậm Mê Vụ cũng không dám tùy ý giết quỷ, chỉ sợ hấp dẫn sự chú ý của con đại quỷ trong này.
Ngoại trừ những con quỷ chủ động trêu chọc Sở Hà.
Hắn quay đầu nhìn nữ thi kia, nhớ lại câu nói lặp đi lặp lại giống như chương trình ban nãy.
- Sao những con quỷ này không được thông minh cho lắm? Chẳng lẽ không có đầu óc?