Lê thôn bị diệt cũng là một trong số đó.
Thứ thật sự khởi động đại trận được chôn ở nơi sâu nhất trong thôn, không ai biết đó là cái gì, chỉ biết cứ đến một thời điểm nhất định, ở mỗi thôn đều sẽ xuất hiện một Đầu Qủy Dị.
Khi đó, quân nhân trấn thủ trong thôn sẽ liên hệ triều đình, cùng nhau áp chế bắt Đầu Qủy Dị đó, phong ấn nó vào trong Thổ Địa Miếu. Tạm thời trở thành vật bảo hộ thôn.
Khi quỷ khí của Đầu Qủy Dị đó đã biến mất gần hết, thì khối Đầu Qủy Dị thứ hai sẽ xuất hiện, cứ như vậy, tuần hoàn thay thế Thổ Địa Thần ban đầu.
Mỗi khi Sở Hà nghĩ đến đây, đều cảm thấy quen thuộc không sao hiểu được.
Đây chẳng phải là tái sinh nguồn lực sao?
Đương nhiên, loại đồ vật này cũng có chỗ nguy hiểm, một khi không cẩn thận bài trừ phong ấn, thì kết quả chính là tính mạng dân chúng cả thôn phải chôn cùng nó.
Lê thôn chính là vết xe đổ.
Thổ Hà thôn là do nhân họa. Nếu không nhờ Hồng Thủ giữ tấm lệnh bài, Lý Phóng chỉ có thể phát huy lực lượng “tóc” của Đầu Qủy Dị kia, thì kết cục của Thổ Hà thôn e rằng chẳng hơn Lê thôn là bao.
Còn đầu mối then chốt của đại trận… chính là Hắc Hà trấn trước mắt!
Sở Hà đứng ở bên bờ Hắc Hà, cuồng phong thổi vào người, thổi tung mái tóc đen của hắn, ánh mắt hắn trở nên ngang tàng, rất muốn mở miệng đón gió hô to.
Nhưng mà ...
Cảm xúc bị kiềm nén, cuối cùng chỉ có thể hóa thành cảm thản:
- Rốt cuộc ra khỏi Mê Vụ Sâm Lâm.
Áp lực nặng nề của sương mù biến đâu không thấy, cảnh tượng trước mắt trở nên rộng mở, tâm tình của hắn trở nên tốt hơn mấy phần. Tuy thỉnh thỏang vẫn có sương mù lượn lờ, nhưng đối với Sở Hà mà nói, chừng đó có thể xem như không tồn tại.
Trước người Diêu Ngọc Chi đứng cạnh tỏa ra một tầng lam quang, triệt tiêu hơn một nửa gió mạnh, nhưng gió vẫn khiến y phục áp sát vào người nàng, dáng người phong tư yểu điệu được triển lộ rõ.
Diêu Ngọc Chi chớp đôi mắt sáng người. Trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Ở trong rừng rậm mười ngày, rốt cuộc cũng có thể ra ngoài.
Nàng quay đầu, hướng ánh mắt về Sở Hà đang cảm thán.
Sở Hà điều chỉnh tâm tình, quay đầu đang định mở miệng với Diêu Ngọc Chi, cổ chợt lạnh, cảm giác nguy cơ lượn lờ trong lòng.
⚝ ✽ ⚝
Trong phút chốc!
Hắn quay phắt đầu lại nhìn về phía đầu tường trên cửa thành Hắc Hà trấn, một cung nỏ màu vàng nhạt dài hai trượng đang chậm rãi chuyển động, chắm ngay hai người Sở Hà.
- Chúng ta ở bên ngoài trấn hơi lâu.
Sở Hà nhớ tới kiêng kị mà Hồng Thủ nhắc nhở, nhanh chóng nói với Diêu Ngọc Chi:
- Chúng ta lên cầu treo trước, cung nỏ kia sẽ không hướng về chúng ta nữa.
Mê Vụ Sâm Lâm nằm ở biên giới Thái Châu, tiếp giáp Địa Ách Vụ Hải, nơi có thể bùng nổ quỷ triều xâm lấn bất kì lúc nào. Hắc Hà trấn là trọng trấn nằm ở biên giới, lực lượng quân bị cường đại, trang bị trên đầu tường hiển nhiên không thể khinh thường.
Diêu Ngọc Chi gật đầu, hai người một trước một sau, mủi chân điểm nhẹ, dễ dàng vượt qua mấy chục thước cầu treo. Mãnh thú dữ tợn ẩn dưới dòng hắc thủy nhìn chằm chằm hai người bay vút qua trên đầu chúng.
Thấy xiềng xích chỉ hơi rung nhẹ, hai người không có ai bị rơi khỏi cầu, không ít mãnh thú nơi đáy nước tỏ ra thất vọng, cái đuôi lắc lư, lặng lẽ rời đi.
Hắc Hà trấn xây dựa lưng vào núi, tường thành màu đen cao hơn mười trượng, ngoài cửa lớn bên ngoài tường thành, còn có một con đường đặc biệt dành riêng cho người đi đường.
Cửa sắt màu đen chắn ngay đầu đường, trên cửa có một cửa sổ nhỏ hình vuông, đủ để quan sát cảnh tượng bên ngoài cửa.
Một đôi mắt già nua xuất hiện trước cửa vuông, nhìn chằm chằm hai người Sở Hà.
- Tên?
- Sở Hà.
- Đến từ đâu?
- Thổ Hà thôn.
- Thổ Hà thôn? Mấy ngày trước quân nhân trấn thủ Thổ Hà thôn vừa mới rời khỏi đây, sao bây giờ người của Thổ Hà thôn các ngươi lại đến?
Hiển nhiên thủ về cửa thành nhớ rõ chuyện mấy ngày trước, nghi ngờ hỏi tiếp:
- Sao quân nhân của các ngươi không tới?
Ánh mắt Sở Hà trở nên buồn bã, nhưng nhanh chóng bình tĩnh lại:
- Thổ Hà thôn xảy ra chuyện lớn, quân nhân trấn thủ đã qua đời, ta tới đây chính là để thông báo chuyện này, còn vấn đề gì nữa không?
- Qua đời ? !
Thủ vệ cả kinh, biết chuyện tình quan trọng, đang định mở cửa sắt thì chợt thấy Diêu Ngọc Chi sau lưng Sở Hà, lập tức nghiêm giọng:
- Bên trên có quy định, tất cả những người từ trong Mê Vụ Sâm Lâm tiến vào Hắc Hà trấn đều phải nghiệm chứng thân phận. Cô nương, mau tháo khăn che mặt của ngươi ra, khai báo lai lịch của ngươi, thì ta mới cho các ngươi tiến vào.