Thế nhưng, giá nhà ở Hắc Hà trấn cao quá, Sở Hà không chịu nổi.
- A, Sở huynh đệ, sớm như vậy sao.
Mới tới cửa, Sở Hà liền nhìn thấy Trịnh Hạo.
So với Sở Hà một thân một mình, Trịnh Hạo có cả đoàn xe đi theo, hắn mới vừa xuống xe ngựa, gia đinh đã nhanh nhẹn khuân từng rương hành lý từ trong những xe ngựa phía sau ra.
Sở Hà không rõ, hỏi:
- Trịnh huynh, ngươi đây là?
- Đều là một ít đồ dùng hằng ngày thôi.
Trịnh Hạo không nói thêm, lại ngẩng đầu nhìn phía sau lưng Sở Hà.
- Sở huynh, hành lý của ngươi đâu, chẳng lẽ chỉ có chừng đó?
Sở Hà không muốn nói chuyện, yên lặng tiêu sái vào đại môn.
- Ai ai ai, Sở huynh chờ ta một chút.
Trịnh Hạo không phát hiện ra Sở Hà khác thường, nhấc chân chạy theo, vừa chạy vừa nói với ra phía sau:
- Mấy người các ngươi mau đuổi kịp, dọn những thứ đó đến trong viện ta.
- Vâng, thiếu gia.
Chúng gia đinh lên tiếng ứng.
Trịnh Hạo quay đầu, trước mặt đột nhiên xuất hiện một vị nam tử thân hình cường tráng, hắn cười tủm tỉm duỗi một bàn tay ra, che ở trước mặt Trịnh Hạo:
- Vị sư đệ này, nội đường không cho phép ngoại nhân tiến vào.
- Này…
Trịnh Hạo liếc mắt một cái liền nhìn ra người này chính là người đầu tiên đi theo Niếp Bà Bà tiến vào đại dường, cũng không dám đắc tội:
- Nhưng mà, ta có nhiều hành lý như vậy thì phải làm sao đây?
- Tự mình thu xếp.
Trịnh Hạo quay đầu nhìn hai xe hành lý kia, sắc mặt khổ sở, thương lượng nói:
- Cái kia, sư huynh, hay là chúng ta thương lượng chút đi.
Nam tử cao lớn vẫn nói:
- Nhưng mà
Nam tử cao lớn chậm rãi cúi đầu, cười tủm tỉm, nói:
- Ta nói, tự mình thu xếp.
Trịnh Hạo trong lòng căng thẳng, áp lực quá lớn khiến hắn ngơ ngác gật đầu.
Quay người xua gia đinh đi, trong đầu hắn hiện lên bóng dáng lẻ loi của Sở Hà, không khỏi cảm thán nói:
- Vẫn là Sở huynh sáng suốt.
⚝ ✽ ⚝
Luyện Giáp Đường, khu phía Tây.
Sở Hà chọn một nơi khá hẻo lánh, chung quanh không có ai cư trú, địa thế tổng thể khá gần cự thạch phía sau núi.
Sở Hà nhấc chân bước qua cửa, đập vào mắt chính là một gốc sơn trà cành lá xum xuê, dưới tàng cây có một bộ bàn ghế bằng đá.
Chính đường đối diện với cổng chính, phía bên trái có hai phòng nhỏ, bên phải là phòng ngủ và phòng bếp.
Bố cục tổng thể rất giống tứ hợp viện.
Sở Hà quẳng hành lý xuống, tùy ý thu dọn một phen.
Bỗng nhiên, trong lòng Sở Hà có cảm giác, hắn phát hiện bên ngoài có người tới gần.
Hắn lặng lẽ cầm chổi quét tước lá rụng trong sân, đưa mắt đảo qua, một vị lão nhân mặt áo bào màu tro ở đối diện hắn, nhìn hắn cười hì hì đầy quái dị.
Nhưng mà, trong giây tiếp theo lão nhân đã biến mất không thấy, giống như ban nãy chỉ là ảo ảnh vậy.
Sở Hà đột phá Dung Lô Cảnh, năng lực cảm giác tăng mạnh, hắn biết đối phương vẫn chưa đi, mà đang lẩn tránh trong một góc tường bí mật.
Nghe Lam Di giải thích, hình như lão gia hỏa này tên là Lý Sương Thành?
Sao lão lại tới rình coi ta?
Người tới chính là lão nhân đã đối nghịch với Lam Di tại đại đường ngày hôm qua. Nghe nói người này tư lịch lão làng, nhưng lại già mà không nên nết, thường xuyên làm mấy chuyện xấu xa với người ngoài.
Vẻ mặt Sở Hà không hề biến hóa, nhưng trong lòng đã nghiền ngẫm mục đích Lý Sương Thành đến đây là gì, ngẫm nghĩ một hồi vẫn không ra được đáp án.
Nhưng, khả năng duy nhất chính là chuyện bức họa tự cháy!
Sắc mặt Sở Hà lạnh lùng, ngón tay hơi xiết lại.
Mấy giây sau, khí tức Lý Sương Thành chậm rãi biến mất.
Nhưng khí tức của một người khác lại xuất hiện, dần dần tiến sát đến cổng chính. Một cái đầu chậm rãi từ bên ngoài thò vào.
- Ngươi ở gần sát chỗ này?
Sở Hà nhíu mày nhìn Trịnh Hạo.
- Đúng, hướng này, cách một gian phòng chính là nơi ta chọn, hoan nghênh Sở huynh đến chơi bất kì lúc nào.
Trịnh Hạo cười a a chỉ vào phía Đông.
- Hôm khác đi.
Sở Hà thản nhiên đáp lại.
- Ngươi có muốn cùng ta đến Luyện Khí Khu không?
Trịnh Hạo nhiệt tình mời Sở Hà:
- Dù sao cùng nhau đến đây, giờ cũng tiện đường.
- Đi, chờ ta thu dọn một chút.
Sở Hà trở lại phòng trong, buông chổi xuống, sửa soạn một phen, sau đó chậm rãi khóa cửa lại thậy kỹ. Khi đi ra khỏi đại môn, hắn nhìn thấy Trịnh Hạo đang vừa huých sáo, vừa dùng mủi chân đá cục đá.
- Đi thôi.
Sở Hà dẫn đầu đi tới, Trịnh Hạo theo sát phía sau.
- Sở huynh, ban nãy gặp phải một vị sư huynh không thấu tình người chút nào, bắt ta chạy tới chạy lui mấy lượt tự thu dọn hành lý của mình. Haizz ..