Xưng Bá Võ Đạo (Dịch)

Lượt đọc: 29089 | 4 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 96
– sinh hoạt bình thản, rõ ràng nhìn thấy cây (1)

Hồng Thủ là ai… Vì sao ta lại cảm thấy khổ sở?

Bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo vuốt ve gương mặt Sở Hà, hắn bỗng nhiên quay đầu lại, nhìn thấy cái cằm xinh đẹp tuyết trắng của Ngọc Mai ẩn hiện trong khăn cưới.

- Ha ha, ta không sao.

Truyền ra một ánh mắt an tâm.

Sở Hà cõng Ngọc Mai, được thôn dân ủng hộ, hắn vượt qua chậu than, vừa cười, vừa chào hỏi đám người đi vào cửa lớn.

Bên trong cao đường, chữ hỉ cực lớn treo trên bàn thờ, hai ngọn nến đỏ lớn đang thắp sáng, một lão giả tươi cười hòa ái nhìn Sở Hà và Ngọc Mai

- Nhất bái thiên địa!

- Nhị bái cao đường!

⚝ ✽ ⚝

Tiếng hô to rõ vang vọng trong phòng.

A Ngưu mất phụ mẫu từ sớm, trưởng bối duy nhất chính là nhị thúc trước mặt, cũng không biết thế nào, thời điểm bái cao đường, trên mặt Sở Hà xuất hiện một tia phản kháng, luôn muốn đánh lão già trước mặt một trận.

Sở Hà bị suy nghĩ bất ngờ này dọa sợ, vội vàng loại bỏ tạp niệm, hắn máy móc hoàn thành bái cao đường.

- Phu thê giao bái!

Cầm hoa cưới, Sở Hà và Ngọc Mai cách khăn đỏ nhìn nhau một chớp mắt, trong lòng từng người sinh ra một tia khác thường, cuối cùng lại cúi đầu.

Hai đầu chạm nhau, nữ tử xấu hổ đỏ mặt, nam tử tươi cười, xuyên qua ánh nến màu đỏ, thời gian của hai người giống như dừng lại vào thời điểm này.

Chuyện sau đó như nước chảy thành sông.

Buổi tối, Sở Hà uống rượu say mèm, hắn không biết mình trở về lúc nào, nhớ mang máng có bàn tay ngọc đang cởi áo nới dây lưng cho hắn, còn dùng khăn nóng chà lau khắp người, giúp hắn tỉnh rượu.

Cho đến khi mặt trời lên cao, Sở Hà ung dung tỉnh lại.

Đầu óc lộn xộn, miệng khô lưỡi khô, cơ thể đau nhức, dường như hắn bị người ta dùng gậy gỗ vào đầu, hiển nhiên là di chứng sau khi uống rượu quá nhiều.

Ánh mắt hắn thay đổi, ý thức vẫn chưa thanh tĩnh, một giọng nữ dịu dàng vang lên bên tai hắn.

- Ngươi đã tỉnh.

- Ừ…

Sở Hà theo bản năng đáp lại, ánh mắt dần tập trung.

Ngọc Mai nghiêng người, yên lặng ngồi bên cạnh hắn, hai người vì dựa vào quá gần, Sở Hà đều có thể ngửi được mùi hương hoa hồng trên người Ngọc Mai, thậm chí hắn còn có thể xuyên qua trang phục đơn bạc, cảm nhận được chân ngọc ấm áp của đối phương.

Khi nhìn thấy Sở Hà tỉnh lại, Ngọc Mai tri kỷ đưa tới một chén canh gừng, Sở Hà chậm rãi nhận lấy, nhìn đôi mắt thanh tịnh của nàng.

- Cảm ơn…

Sở Hà vừa dứt lời, bỗng nhiên sửng sốt.

Ngọc Mai, không còn khăn che mặt…

Ơ? Vì sao là khăn che mặt, không phải là khăn đỏ sao?

Nghi ngờ đột nhiên xuất hiện cũng rời đi rất nhanh.

Sở Hà rất tin chắc mình đã từng thấy gương mặt Ngọc Mai, nhưng hắn nghĩ không rõ đã nhìn thấy ở đâu, lại cảm thấy mình là lần đầu tiên nhìn thấy.

Ngọc Mai rất đẹp, đó là sắc đẹp khó nói thành lời.

Môi hồng răng trắng, bế nguyệt tu hoa…

Cảm giác nàng giống như tiên tử trên trời, mỹ mạo như thiên tiên, nhưng loại nhan sắc này hết lần này đến lần khác lại xuất hiện trên người một thôn nữ.

Thân phận và gương mặt hoàn toàn không tương xứng với nhau.

Làm cho đầu óc Sở Hà xuất hiện một tia hỗn loạn…

- Này… Đây là…

Nghi ngờ trong mắt Sở Hà chậm rãi biến mất, ngẩng đầu nhìn lên, thay vào đó là một loại trạng thái đã thành thói quen.

- Ngồi dậy uống chút cháo.

Ngọc Mai vén tóc mai bên tai, khẽ nói.

- Được.

Sở Hà nhanh nhẹn đáp ứng, vừa định ngồi dậy.

- Ôi, đừng nhúc nhích.

Chỉ thấy Ngọc Mai nhăn nhó mặc quần áo lại cho hắn, thân thể Sở Hà lại cứng đờ, giống như hắn biến thành con rối gỗ, bị loay hoay không thuần thục.

Dường như hai người đều lần đầu làm chuyện như vậy.

- Ngọc Mai tối hôm qua khổ cực ngươi.

Sở Hà cầm lấy bàn tay đang mặc lại quần áo cho mình, sắc mặt Ngọc Mai cứng đờ, dường như xấu hổ vì việc tối qua:

- Không có việc gì, đều là thê tử nên làm.

... ...

Ngửi mùi hoa trong không khí, gió mát thổi nhẹ.

Sở Hà ngẩng đầu nhìn thôn, trong lòng phát sinh cảm giác trở về quê cũ, lòng trung thành sinh ra, giống như hắn từ nhỏ đến lớn đã sinh sống ở chỗ này.

- Tỷ phu, chúng ta ngày hôm nay đi làm gì?

Phía sau, một giọng nói vang lên, Sở Hà theo bản năng quay đầu, lại nhìn thấy một đại hán cao lớn tay áo ống quần vén lên đi tới.

Nhìn thấy một nam tử cường tráng dường như còn lớn tuổi hơn mình gọi là tỷ phu, Sở Hà theo bản năng sinh ra cảm giác ớn lạnh từng hồi.

Mâu thuẫn trong lòng vừa lóe lên đã biến mất.

- Tỷ phu, chúng ta đi ngọn núi kia săn bắn đi.

- Không nên, ta phải về nhà.

Sở Hà cự tuyệt nói.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »