Xưng Bá Võ Đạo (Dịch)

Lượt đọc: 29090 | 4 Đánh giá: 8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 97
– sinh hoạt bình thản, rõ ràng nhìn thấy cây (2)

Đại hán cười sang sảng, rất quen thuộc nói.

- Này…

Sở Hà nhìn gương mặt đầy phong sương của đại hán, bỗng nhiên nói:

- Tiểu Tề, ngươi và tỷ của ngươi quen biết như thế nào? Tại sao lại không giống nhau nhiều vậy?

Tề Cảnh đang nở nụ cười chất phác vô tri lập tức sửng sốt.

- Quen biết như thế nào…

Vấn đề này làm cho đầu óc Tề Cảnh xoắn xuýt, hắn suy nghĩ nửa ngày mới chậm rãi mở miệng.

- Ta… Ta không biết a.

- ... Ngươi vừa nhìn đã giống như kẻ ngốc.

Sở Hà phỉ nhổ, hắn lại cẩn thận quan sát gương mặt Tề Cảnh với dung mạo kiều thê trong nhà, quả thật giống như nước sông và nước cống.

Tại sao lại có tỷ đệ nào có dung mạp khác xa nhau như vậy.

Tiểu Tề là nhặt được sao?

Lòng nghi ngờ điên cuồng sinh ra trong lòng Sở Hà.

Vù vù ~

Gió mát thổi qua.

Một làn gió nhẹ quét qua đỉnh đầu Sở Hà, một lực lượng thần bí đột nhiên xóa đi nghi ngờ đang sinh ra trong lòng hắn.

- Tỷ phu, ngày hôm nay chúng ta đi săn bắn đi.

Dường như ký ức của hai người được thiết lập lại từ đầu.

Tề Cảnh lộ ra nụ cười chất phác ngây ngốc, hắn lại nói.

- Ta… Tốt.

Sở Hà bước chân hơi chậm lại, không hiểu đáp ứng.

- Chúng ta đi thôi.

Sở Hà luôn cảm thấy quái chỗ nào đó nhưng lại không nói ra được, chỉ có thể bất đắc dĩ chà xát mặt, hất đầu một cái, đi theo Tề Cảnh.

Buổi tối, sao lốm đốm đầy trời.

- Ăn ngon không?

Bên trong phòng bếp, Ngọc Mai cánh tay ngọc chống lên bàn, đôi mắt sáng ngời giống như chứa cả ngân hà, cõi lòng đầy chờ mong nhìn Sở Hà.

- Ừ… Nói như thế nào đây.

Gặm xong một con đầu thỏ, Sở Hà vẻ mặt bình tĩnh, đang muốn đáp lời.

- A tỷ, ngươi làm cái gì cũng ngon!

Lúc này, Tề Cảnh miệng đầy dầu, vỗ bụng hét lớn.

Ngọc Mai không để ý đến đệ đệ, đôi mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Sở Hà.

- Ừ, ăn thật ngon…

Khóe miệng Sở Hà co giật, lộ ra nụ cười khó coi.

- Thật sự?

Ngọc Mai lập tức nhoẻn miệng cười, dường như xung quanh đều ảm đạm không ánh sáng.

- Ừ.

Sở Hà trầm ổn cười nói, không ngừng uống nước.

- Ăn ngon vậy thì ăn nhiều một chút.

Dứt lời, nàng lại đứng lên lấy một chén canh cho Sở Hà.

- Ôi, không cần, ta đã ăn no.

Sở Hà nắm cổ tay Ngọc Mai, hắn cười khó coi như đang khóc.

- A tỷ, ta còn muốn một chén.

Tề Cảnh giơ cái chén không lên, la hét nói.

- Ta thấy phu quân không ăn bao nhiêu.

Ngọc Mai lại không quan tâm tới lời của Tề Cảnh, vẻ mặt xoắn xuýt, đôi mắt to ngập nước nhìn Sở Hà.

Sở Hà cảm thấy áp lực tăng lên gấp bội, liên tục xua tay.

- Ngọc Mai, hôm nay ta không cảm thấy đói…

- A tỷ, thêm một chén nữa.

Tề Cảnh vung vẩy chén không, giống như đứa trẻ chưa lớn.

- Phu quân trong khoảng thời gian này phí công bôn ba, lẽ ra nên ăn nhiều một ít, nếu thích ăn, hôm nay ăn thêm đi.

- Hắc ~ đột nhiên Sở Hà có cảm giác mệt mỏi.

Sở Hà xảo diệu chuyển đề tài.

Tề Cảnh không nghe theo không buông tha, vẫn cứng cổ nói.

- Phu quân nếu như không ăn nữa, thật phí mấy món sơn dã này, chuẩn bị một nồi, sợ lại lãng phí hết.

Ngọc Mai thoáng hiện ra vẻ thương tiếc, cũng không cưỡng bách Sở Hà.

- Ừ?

Sở Hà nghe xong liền sửng sốt, chỉ vào Tề Cảnh đang làm ầm ĩ, nói:

- Cho tiểu Tề ăn hết đi, không tính là lãng phí.

- A, tiểu Tề mới vừa nói hắn không đói bụng.

Tề Cảnh: ...

Bóng đêm dần sâu, thôn trang yên tĩnh, nước sông ào ào.

Sở Hà ngủ trên giường, nghe tiếng hít thở đều đặn của giai nhân.

Đầu hắn gối lên hai tay, mắt nhìn về bóng tối phía trước, hồi tưởng lại những hình ảnh hỗn loạn lúc đầu, hắn càng nghĩ càng mơ hồ.

Luôn cảm thấy hắn đã quên chuyện gì đó rất quan trọng.

Sở Hà vốn còn muốn cẩn thận nhớ lại, đào móc ký ức trong đầu.

Trong phút chốc.

Một cảm giác mệt mỏi không hiểu ập tới, làm cho mí mắt Sở Hà bắt đầu đánh nhau, mạch suy nghĩ trở nên yên tĩnh, tiếng hít thở dần dần đều đặn, đã ngủ.

... ...

Trên tường đá đỏ thẵm, sương máu mơ hồ.

Phía trên một hang động gần trăm trượng, trên vách đá ánh sáng đỏ lập lòe, một gốc Dung thụ đỏ sẫm hiển hiện.

Thân cây to khỏe, gốc cây mấy người ôm không hết, lá cây rộng lớn tỏa ra ánh sáng đỏ tuyệt đẹp, lá cây dày đặc và cành cây to khỏe sinh ra tiếng hít thở đầy vận luật.

Phù…

Một cột khí màu trắng bỗng nhiên xuyên qua rừng lá, nó đánh thủng một lỗ nhỏ trên vách đá.

Xuyên qua lá đỏ rải rác bay tán loạn, trong lúc mơ hồ hãy nhìn thấy một con quái vật khổng lồ hình dáng như rắn đang nằm ở đó.

Vẩy toàn thân nó hào quang ảm đạm, chỉnh thể như có như không.

Nếu như nhìn kỹ, trên đỉnh đầu rắn lớn xuất hiện một vết thương rất lớn, nhìn qua rất đáng sợ, miệng vết thương còn có dịch màu vàng chảy ra, nó không ngừng ăn mòn vết thương.


Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 22 tháng 7 năm 2025

« Lùi
Tiến »