Tử sĩ ất: “Hức hức hức, chúng ta quả nhiên không phải tử sĩ tốt, ngay cả yêu cầu của chủ nhân cũng không làm được.”
Tử sĩ bính: “Chết cũng phải kiên trì chống đỡ!”
Tử sĩ đinh yếu ớt nhấc tay: “Ta cảm thấy trước tiên chúng ta cần phải kiểm tra một chút xem người trong rương có bị nghẹn chết hay không.”
Ánh mắt của ba vị trước xoát một cái quăng qua đồng loạt nhìn về phía vị cuối cùng, hình như hơi có đạo lý…
Bọn họ thật sự mở rương ra, cùng liếc mắt nhìn vào bên trong, sau đó cho nhau một ánh mắt, rút trường kiếm ra liền muốn đi cắt cổ.
Lâm Sơ Dương bởi vì rời khỏi nhân vật chính quá lâu dẫn đến chỉ có thể khôi phục thành hình thái áo lót: “…”
Mẹ kiếp đùa gì thế, tự giác như thế thật sự tốt sao?
Có điều ông nhìn ra được mấy người là bị người ta chỉ điểm, làm sao có khả năng dễ dàng để cho mấy người cắt cổ chứ, ít nhất phải biết được chủ mưu mới được.
Một trận ánh sáng qua đi, bốn cái áo lót trắng toát bồng bềnh hạ xuống, hai cái nam hai cái nữ, rất đồng đều.
Lâm Sơ Dương từ trong rương bay ra ngoài, sau đó dùng hai cái ống tay áo của mình đem bốn cái áo lót cuộn rồi lại cuộn ném vào trong túi trữ vật.
Có lẽ bởi vì cậu cuộn quá chặt, tên biểu thị là “Một cuộn áo lót vải rách nát”, dámg vẻ khá giống bị hệ thống ghét bỏ.
Lâm Sơ Dương 囧, có phải là cậu nên ôn nhu một chút không?
Xử lý xong cậu liền cảm nhận vị trí của nhân vật chính, chuẩn bị thuận theo huyết khế bay trở về, nhưng cậu phát hiện cậu không cảm nhận được…
# bàn luận tính khả thi của việc áo lót mù đường về nhà #
Đây là một vấn đề rất nghiêm túc!
Mạc Trạch vốn dĩ đang ở trên hội trường tra xét tình huống, vừa bắt đầu Lâm Sơ Dương đi ra ngoài hắn không để bụng, thế nhưng khi người nhanh chóng rời xa mặt hắn liền vặn vẹo trong nháy mắt.
Rõ ràng trước đó đều tốt, vì sao lại như vậy?
Lẽ nào hết thảy đều là giả, là diễn cho hắn xem?
Buồn cười cỡ nào, tình nguyện chạy trốn cũng không muốn ở cùng ma tu làm nhiều việc ác như hắn.
Thật sự… chán ghét hắn như thế à…
Khoảnh khắc tiếp theo, cả người Mạc Trạch đột nhiên biến mất, bay về phương hướng Lâm Sơ Dương chạy trốn.
Tốc độ của hắn tự nhiên rất nhanh, mãi đến khi chân chính đuổi theo thì trái tim bạo loạn mới dần dần bình ổn xuống, sự thực dường như không giống suy nghĩ của hắn cho lắm…