Tác giả: đức hoàng

Aquarius Hay Là Chuyện Dân Gian Ở Thời Đại Chúng Ta

Lượt đọc: 246 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
.

2.

Tôi lại nhớ đến chuyện này.

Năm 1999, bằng một chiếc máy ảnh

“bẫy” chờ trong rừng, WWF phát hiện ra

tê giác Java ở rừng quốc gia Cát Tiên.

Ngày ấy, các chuyên gia của WWF khẳng

định rằng có thể còn tới hơn tám con tê

giác sống trong khu rừng. Giới tự nhiên

học xôn xao: đấy là giống tê giác quý

hiếm nhất thế giới.

Nhưng rồi sau một thập kỷ, người ta

chẳng còn biết trong rừng Cát Tiên còn

lại bao nhiêu con tê giác. Chỉ biết rằng

chắc chắn số lượng đã giảm.

Có quá nhiều thứ mà con người tạo ra

ảnh hưởng đến đời sống của chúng.

Người ta xây đường qua rừng, người ta

định cư luôn trong rừng, người ta khai

thác lâm sản. Các chuyên gia bảo: tê giác

không sinh sản được vì stress.

Ban quản lý rừng nói rằng hiện còn “ba

đến năm con”, nhưng tôi tự hỏi rằng liệu

tê giác Java có thực sự còn trong khu

rừng ấy. Bây giờ, cứ mỗi lần bàn đến tê

giác Java ở Việt Nam, người ta lại lấy

những tấm ảnh mà WWF đã chụp cách

đây một thập kỷ ra như một minh chứng.

Không có tấm ảnh nào được chụp thêm

để khẳng định số lượng tê giác nữa. Như

một ký ức mơ hồ. Người ta tự thuyết

phục mình rằng nó vẫn đang tồn tại vì nó

đã từng tồn tại. Có khi nó đã mất đi từ

lâu rồi.

Trong lòng tôi dường như cũng có những

thứ đã biến mất như thế. Tôi chỉ còn biết

chắc rằng mình đã thực sự sở hữu tâm

trạng ấy, suy nghĩ ấy, từ lâu lắm, như là

một bức ảnh chụp và được lưu giữ cẩn

thận từ hơn mười năm về trước mà thôi.

Bây giờ, nó còn trong tôi hay không,

không thể biết được. Tôi nhìn vào lòng

mình mà như một người đứng trước khu

rừng nguyên sinh: âm u và rậm rạp, có

muôn vàn những thứ tối ám và rêu mốc

bám rễ trong ấy, lại có cả những con

đường và sự hỗn loạn mà xã hội đầy bi

kịch của loài người mang tới, không thể

tìm ra điều mình thực sự

muốn tìm.

Đấy là lòng yêu thương. Những bức ảnh

lưu trong tâm trí tôi nói rằng cũng đã có

thời là một cậu bé có trái tim ấm áp lắm.

Tôi nhớ rằng ngày ấy, mình đã rất thích

một cô bé cùng lớp. Bạn cũng thích tôi.

Cứ mỗi sáng, bạn đi bộ ra khỏi nhà rồi

đến đầu phố, tôi đã đứng chờ ở đấy cùng

chiếc xe đạp của mình. Tôi đưa bạn đi

học, rồi đến chiều lại đưa về, và gặm

nhấm niềm vui nho nhỏ ấy với một niềm

vui thú bất tận. Có lần chúng tôi đã bí

mật cầm tay nhau khi đứng cạnh trong

buổi chào cờ đầu tuần. Tim tôi khi ấy đã

như nổ tung vì vui sướng.

Tôi cũng nhớ có một lần, khi tôi và bạn

đang đi cùng nhau trong một buổi trưa

nắng tháng Tư, hai chúng tôi cùng nhìn

thấy một cô bé đang loay hoay với chiếc

xe đạp tuột xích trên vỉa hè. Không có ai

giúp em cả. Tôi đã đắn đo đi qua một

đoạn, rồi bạn nói rằng thấy em bé khổ

thân quá. Tôi quay lại và mất nửa tiếng

để lắp lại xích xe cho cô bé kia, tay lấm

lem dầu mỡ. Tôi đã rất áy náy vì phải để

bạn nhắc mới quyết định quay xe quay

lại giúp người ta. Bây giờ, những khi tôi

giúp đỡ một ai đó ngẫu nhiên nhìn thấy

trên đường phố, hình như cũng chỉ để cố

chụp lại những bức ảnh ngày cũ trong

tâm trí mình. Những con tê giác Java

không biết còn sống hay đã chết lâu rồi.

Ngày ấy tôi cũng hay cười, và tất nhiên

là tôi vẫn còn có một gia đình hạnh phúc.

Giờ thì tôi đang nằm đây, giữa căn phòng

trống của mình, ngửa mặt lên nhìn ngón

trỏ của mình cử động vô thức. Tôi còn

không biết phải nghĩ gì. Tôi đã trở thành

một cái máy, hay tôi vẫn bình thường, vì

mọi con người xung quanh tôi đều đang

làm những cử động vô thức theo thói

quen, chẳng ai khác ai?

Tôi quyết định sẽ bắn ông ta ngay trước

cổng trường của cô con gái.

Ngày thường, chỉ có tài xế và vệ sĩ đưa

cô bé đi học, nhưng ông đưa đón cô vào

mỗi ngày thứ Sáu hàng tuần, đều đặn. Đó

là địa điểm thuận lợi nhất. Tôi sẽ đứng

trong căn phòng khách sạn đã dùng để

theo dõi cô bé mà bắn. Sẽ không ai phát

hiện ra, vì khách sạn cách ngôi trường

đến hơn một ki lô mét theo đường chim

bay, còn ngăn bởi hai dãy nhà thấp và

một con phố. Tôi đã tập bắn ở một vùng

đồi ngoại ô trong hai ngày. Ở khoảng

cách này, độ chệch của viên đạn so với

đích ngắm chỉ là vài phân. Bề

ngang của đầu người lớn hơn mười

centimet.

Một buổi chiều thứ Sáu, tôi kê súng lên

cửa sổ, ghé mắt nhìn toàn cảnh ngôi

trường qua ống ngắm. Tôi ngắm khuôn

mặt cô bé qua cửa sổ lớp học, rồi lại di

chuyển nòng súng, chỉnh thước ngắm,

nhìn những tán bằng lăng đã lên màu tím

ngắt dưới sân trường. Mười giờ sáng,

phố vắng người qua, màu của nắng và

màu của hoa bằng lăng làm thành một

không gian đẹp và yên tĩnh đến êm dịu.

Tôi cứ đứng như thế một tiếng đồng hồ,

khi nhìn cô bé, khi nhìn những tán bằng

lăng, khi nhìn sân bóng rổ với những

người trẻ đang chơi đùa, có lúc chừng 5

phút, tôi còn quan sát khuôn mặt của

người bảo vệ đang trầm ngâm trong căn

phòng trước cổng trường. Tôi đã tìm

được vị trí thoáng đãng mà khi đối tượng

của mình di chuyển đến đấy, tôi sẽ bắn

ông.

Mười một rưỡi, chiếc Bentley đã đỗ

trước cổng trường. Cô gái nhỏ tung tăng

chạy băng qua sân trường về phía người

bố. Ông đã đứng trước cổng trường, tay

khẽ giơ lên chuẩn bị tư thế để ôm con gái

mình. Tôi đặt ngón trỏ lên cò súng.

Tôi không bóp cò được. Động tác ấy, tôi

đã làm thành thục suốt gần mười năm.

Bây giờ tôi không làm được mà không

hiểu tại sao.

Cô bé đã đi vào trong ống ngắm. Tôi vẫn

di chuyển nòng súng bám theo hai bố con

khi họ đi bộ về phía chiếc xe. Cô bé

đang kể cho cha mình một chuyện gì đó.

Có thể là một lời cầu xin, vì ông bố đang

ngửa mặt lên trời, nhíu mày lại, làm bộ

như suy nghĩ. Cô bé cứ níu tay ông mà

lay lay, vẻ mặt phụng phịu. Cô bé xinh

đẹp quá. Tôi sắp phải phá hủy cái thế

giới thơ ngây ấy, giết chết bố em ngay

trước mặt em. Máu sẽ bắn lên khuôn mặt

xinh xắn ấy, và cô bé sẽ hét lên, thế giới

bình yên của em sẽ vỡ tan như một vụ

nổ hạt nhân, chỉ còn lại nỗi đau và sự

hận thù.

Những người mà tôi từng giết, tôi chỉ đối

mặt với một mình họ thôi, mang trong

đầu sự mặc định rằng đây là một người

không còn cần thiết trên cõi đời này nữa.

Sự tồn tại của hắn ta chống lại ông chủ,

lợi ích của tôi hay những người mà tôi

gọi là anh em. Tôi chưa bao giờ có ý

thức rằng những người ấy, hay là những

khối thịt mềm nhũn sau khi tôi bóp cò ấy,

cũng có một đời sống rất bình thường: họ

là chồng của một ai đó, cha của một đứa

trẻ nào đó, họ cũng ngồi xem TV sau bữa

cơm và có thể là dạy con học bài, họ

cũng đưa vợ đi shopping, cũng thăm mẹ

bị cao huyết áp đang nằm viện và cũng

đứng trước bàn thờ cha mà khóc sụt sùi

trong lễ

giỗ đầu…

Nhưng tôi vẫn bóp cò. Nghiến răng lại,

gắng chặt đứt dòng suy nghĩ

đang chi phối mình, tôi kéo ngón trỏ.

Một tiếng động rất khẽ vang lên từ

ống giảm thanh, và viên đạn bay đi.

Năm giây sau tôi mở mắt ra. Lúc ấy tôi

mới nhận ra rằng mình đã nhắm mắt trong

lúc bóp cò. Tôi đưa ống ngắm tìm lại vị

trí của hai bố con. Ông ta vẫn chưa chết.

Tôi đã quá xúc động và lệch nòng súng.

Viên đạn chỉ xuyên qua cánh tay ông.

Ông ta đang ôm cánh tay, chạy lại căn

phòng bảo vệ

bằng kính tìm chỗ nấp. Tôi giật mình với

ý nghĩ rằng lúc ấy ông đang quàng tay

qua người cô bé. Tôi rời khẩu súng,

luống cuống lấy ống nhòm của mình lia

xuống tìm vết tích của cô bé trong đám

đông hỗn loạn.

Viên đạn đã không chạm đến em. Hai tay

vệ sĩ đang che cho em quay trở về phía

chiếc xe. Bây giờ thì tôi hiểu tại sao ông

bố không quay về nấp sau chiếc xe, vốn

ở gần mình hơn, mà chạy về phía phòng

bảo vệ. Ông không muốn con gái mình

phải nhận một viên đạn lạc. Khi tôi định

thần lại, ông đã chui vào chỗ nấp của

mình. Cuộc ám sát đã thất bại.

Lúc ấy, tôi đã tự trách mình. Tôi đã trở

nên quá mềm yếu. Tôi đã không cho phép

mình có một chút cảm xúc nào trong suốt

hơn mười năm về

trước. Chỉ là một công việc, chỉ là sự tồn

tại - tôi đã tự nhủ với mình như

thế không biết bao nhiêu lần. Tôi không

hiểu tại sao, và cũng không thể

tưởng tượng rằng sau này, suy nghĩ ấy rồi

sẽ tạo ra những biến chuyển vô cùng lớn.

Tôi gặp ông chủ ở sân tennis sáng hôm

sau. Ông đang ngồi một mình, quan sát

người phụ nữ trung niên hành hạ thằng bé

nhặt bóng để học cho bằng được thú chơi

tân thời của mình. Tôi chào Hiệp, nhưng

không dám ngồi xuống ngay, cứ đứng đấy

chừng năm phút. Ông ngước lên, nhìn tôi

một hồi lâu rồi cười.

“Không thể tin được, thằng Davydenko

còn chưa bao giờ qua được tứ

kết Australia mở rộng”

“Nadal không có duyên khi gặp

Davydenko chú ạ, hai trận chung kết

trước cũng toàn thua 2 set trắng”

Ông lại cười. Kiểu cười rất đặc trưng,

như là chỉ cử động cơ mặt một cách

nhuần nhuyễn thôi, tiếng phát ra nửa

giống “hừ”, nửa giống “hì”, khiến người

ta bối rối rằng ông đang mỉa mai khinh bỉ

hay thực sự cười vui, để rồi lại càng

kính sợ trước uy quyền của ông hơn.

“Bây giờ thì chính tôi là người đang bị

chĩa súng vào đầu ông biết không? Làm

sao nó không đoán được là ai đạo diễn?”

- ông gào lên, đạp đổ chiếc bàn trước

mặt. Người phụ nữ trong sân bối rối nhìn

ra, thằng bé nhặt bóng thì vẫn cắm cúi

chạy theo quả bóng mà bà vừa đánh, nó

không xa lạ gì những cảnh này.

Tôi cũng không xa lạ gì thái độ ấy, nên

im lặng chờ đợi. Tôi biết rằng ông chẳng

mất tin tưởng gì ở tôi. Ông hiểu rằng một

sơ suất là điều hoàn toàn có thể xảy ra,

nhất là khi viên đạn cũng chỉ đi chệch

mục tiêu mấy chục centimet. Nhưng ông

cần thể hiện một chút quyền lực, dù biết

rằng tôi chẳng hề sợ hãi. Chúng tôi đã

quá hiểu nhau.

“Hai ngày. Tớ sẽ giấu mình hai ngày.

Cậu giải quyết cho xong chuyện này.

Bằng mọi giá”.

Câu chuyện kết thúc ở đấy. Tôi ra xe và

đi về nhà mình. Trên đường về, tôi bỗng

nhiên cảm thấy mình thật buồn cười vì đã

yếu đuối. Tôi nhớ có lần, Hiệp khoe với

tôi một lọ penecilin đựng một loại thuốc

không màu, không mùi vị. Cậu hớn hở

nói rằng chỉ cần dốc lọ thuốc ấy vào

nước uống, con gái uống vào sẽ không

còn biết gì nữa, nước cứ ứa ra và mong

muốn được thỏa mãn sẽ đẩy lên cực

điểm. Bất cứ người đàn ông nào có mặt

lúc ấy, chỉ cần chủ động một chút thôi là

sẽ chiếm được cô ta. “Anh hiểu không?”

- Hiệp lúc nào cũng kết thúc một câu nói

bằng cái câu hỏi vô thức ấy, phát âm

theo một giọng rất buồn cười. Bây giờ thì

tôi mới hiểu. Tôi tưởng tượng ra kịch

bản về một ông giám đốc đã quá ngũ

tuần, bụng đã tròn căng vì bia, đầu óc đã

chán ngán những ả gái gọi sặc mùi son

phấn.

Chỉ cần một lọ thuốc ấy thôi, thêm một

cái lý do công việc trời ơi nữa, có khi

ông ta sẽ chiếm được một cô nhân viên

trẻ trung chất phác vừa mới ra trường

nào. Cô gái sẽ thức dậy trong phòng

khách sạn, thấy bên cạnh mình có một cái

phong bì đựng tiền và một lá thư xin lỗi,

rằng chú đã say quá, chú không làm chủ

được mình. Có thể câu chuyện sẽ chấm

dứt ngay sau lần ấy, có thể nó sẽ là cớ để

có những cuộc thỏa mãn khác. Rồi cô gái

sẽ phải nói dối người yêu, cũng là một

chàng trai chất phác mới ra trường, đang

cố gắng làm việc như một con bò để đủ

tiền xây dựng hạnh phúc cho cả hai. Cô

ta sẽ trườn ra khỏi chăn, với lấy điện

thoại, nén những tiếng kêu để trả lời

người yêu rằng em đang bận làm báo

cáo, không đi ăn trưa được đâu, còn ông

giám đốc ở dưới vẫn đang hẩy mông

điên dại. Rồi chàng trai kia, một ngày sẽ

đọc được một tin nhắn, sẽ đến gặp với ý

định đánh ông giám đốc, nhưng rồi lại

được cho xem một đoạn băng quay hay

những tấm hình khiến anh ta muốn mình

chết đi.

Tôi chẳng xem nhiều phim truyền hình

quá. Cuộc sống đã tạo ra đầy rẫy những

kịch bản như thế, nghe đã đến nhàm tai.

Nó bình thường lắm, bởi một thằng đàn

ông bình thường nhất trong xã hội này

cũng có thể tự nghĩ

ra cho mình một kịch bản tương tự. Chỉ

có điều anh ta dám làm và tìm được chỗ

mua thuốc mà không hay thôi. Có bao

nhiêu ông giám đốc bỗng dưng cảm thấy

đũng quần mình quá chật trong một buổi

phỏng vấn tuyển nhân viên?

Và tôi tự hỏi rằng việc giết người và

việc tạo ra hai con người như thế, có gì

khác nhau? Sẽ chỉ khác khi đứng trước

vành móng ngựa. Có khi việc tôi bắn vào

đầu một người, còn nhẹ nhàng hơn việc

ông giám đốc chìa những tấm hình cho

chàng trai xem. Họ đã thường xuyên tạo

ra cho nhau những tâm trạng còn tồi tệ

hơn cái chết. Họ chiếm đất của nông dân,

đẩy bao nhiêu con người bò ra trên mặt

đất để liếm từng miếng ăn rơi vãi. Họ

buôn bán ma túy, khiến bao nhiêu bà mẹ

ngửa cổ lên trời than rằng thà con mình

chết đi. Họ bán sữa giả, làm bao nhiêu

đứa trẻ tàn phế. Nhiều lắm. Tôi dường

như đã quá sòng phẳng trong việc phán

xét mình.

Căn nhà của người bạn ông chủ được

bảo vệ rất kỹ. Ba mặt là nhà, mặt còn lại,

nhìn ra phố, được che chắn bởi những

bức tường cao gần ba mét.

Trong nhà còn nuôi hai con chó lai to.

Khuôn viên rất rộng nhưng không có chỗ

ẩn nấp ngay cả khi đã trèo được vào. Tôi

đã đứng theo dõi trước cửa nhà trong

suốt một ngày. Ông ta không đi ra khỏi

nhà, cô con gái thậm chí cũng không đi

học nữa. Có lẽ ông cũng đã ra thời hạn

cho một sát thủ nào đó “giải quyết cho

xong chuyện này khi tôi giấu mình”.

Chỉ có một cách duy nhất để vào căn nhà

ấy: đi qua cửa chính. Trong nhà lúc này

hình như có 5 hoặc 6 người bảo vệ, đầy

đủ súng. Tôi chỉ đếm được từng ấy qua

cánh cổng sắt dày sau một ngày nấp bên

kia phố quan sát. Có thể còn nhiều hơn,

nhưng tôi chẳng còn lựa chọn nào.

Buổi tối, tôi đến trước cổng và bấm

chuông. Từ loa phát ra một giọng hỏi rất

dè chừng. Tôi nói rằng mình đến để đưa

thư theo lệnh của bạn ông chủ. Người kia

hỏi rằng tại sao lại phải chuyển tận nơi

mà không thể gọi điện thoại. Tôi nói rằng

điện thoại của ông chủ tôi đã bị công an

theo dõi rồi. Tôi đột nhiên nghĩ đến công

an một vài phút trước, hi vọng rằng nói

như thế có thể khiến ông ta nghĩ rằng

chính công an là những người đã dựng

lên vụ ám sát, mà bớt dè chừng đi.

Cánh cổng sắt nặng nề mở ra. Tôi leo lên

xe và lái vào trong. Hai khẩu súng ngắn

đã để sẵn trong tầm tay ở ghế bên. Khi

tôi dừng xe trước cửa nhà, có hai người

đang đứng trên bậc cửa. Cả hai tiến lại

gần xe tôi, một người còn cố tình vén áo

lên để lộ súng như một lời đe dọa. Rất

nhanh, tôi với lấy súng bắn xuyên qua

kính xe vào đầu cả hai khi họ tiến lại đủ

gần.

Không có tiếng động. Khi tôi bước ra,

một người khác đang giữ xích của con

chó khổng lồ trong góc vườn mới nhận ra

rằng bạn mình đã gục. Tôi giơ súng lên

bắn nốt anh ta và con chó. Vẫn không có

tiếng động nào, chỉ

là tiếng ngã rất nhẹ lên thảm cỏ mềm. Tôi

nhét cả hai khẩu súng vào túi áo

, đi vòng ra sau nhà rồi mở cửa bước

vào, bên trong có một người đang lăm

lăm khẩu AK. Anh ta giật mình quay lại.

Tôi giơ súng lên và bóp cò ngay khi

nòng nâng đến yết hầu anh ta.

Tôi đi qua bếp để vào phòng khách. Sẽ

nhanh thôi. Tôi sẽ bắn tất cả

những người trên đường đi của mình cho

đến lúc giết được ông ta và đi ra.

Tôi đã thuyết phục mình làm việc ấy với

một thái độ cương quyết, không nửa giây

đắn đo, cho dù có rất nhiều lúc hình ảnh

cô bé mười tám xinh như thiên thần kia

choán lấy đầu óc. Tôi hiểu rằng chỉ cần

lặp lại việc chần chừ ấy một lần nữa,

chính tôi sẽ chết. Tôi sẽ bước vào phòng

khách, ông ta ngồi ở bàn chờ đợi người

đưa tin, tôi bắn, và câu chuyện này kết

thúc.

Đúng là ông ta đang ngồi trên bàn.

Nhưng cô gái cũng đang ở đó. Cô vừa

mang một ly café cho bố mình, vẫn đang

đứng cạnh bàn. Tôi đã giơ

súng lên, nhưng cứ đứng đấy, không thể

bóp cò. Khuôn mặt ấy, đôi mắt ấy, cái

vành tai ấy, những hình ảnh hòa quyện lại

thành một mũi dùi đâm thẳng vào lòng

tôi. Tôi không rõ tại sao, không lý giải

được não bộ mình đã xử lý hình ảnh cô

bé như thế nào, nhưng đột nhiên tôi thấy

đau quặn. Tôi nghiến răng, tôi nhắm mắt

lại, nhưng vẫn không thể bóp cò.

Ông bố vớ lấy chiếc đèn chân cao ngay

cạnh ghế sa lông lao về phía tôi. Rất

nhanh, như phản xạ của một kẻ đã mấy

mươi năm lăn lộn trong giang hồ. Sau

một cú đập, khẩu súng trên tay tôi văng

đi. Tôi túm được cái chân đèn trong nhát

quật thứ hai, nhưng đã kịp thấy một cơn

đau buốt ở

cánh tay phải. Tôi giơ chân đạp vào bụng

ông ta, nhưng lại bị túm lấy. Cả

hai chúng tôi ngã ra, túm lấy nhau lăn

trên sàn. Không phải là một cuộc đánh

nhau tay đôi bình thường mà tôi đã luôn

chiếm lợi thế từ khi bước qua tuổi mười

tám nữa. Ông ta không khỏe, nhưng quá

nhiều kinh nghiệm.

Cánh tay vẫn còn bị thương vì phát súng

của tôi, nhưng lực tỳ của nó lên ngực tôi

vẫn mạnh một cách đáng sợ. Đấy là sức

mạnh tạo thành từ bản năng sống của một

con người. Nó phi lý đến mức sẽ chẳng

ai hiểu, nếu chưa từng ở trong những tình

huống tôi và người đàn ông ấy từng trải

qua.

Rồi tôi nghe thấy tiếng cô bé quát lên.

Tôi ngước lên thì đã thấy khẩu súng chĩa

về hướng mình. Bây giờ tôi mới nhìn

thấy rõ sự căm giận trong đôi mắt ấy.

Không phải là sự căm giận bình thường

nữa, mà nó toát lên một ngọn lửa hận thù

bừng bừng cháy. Tôi chưa bao giờ thấy

đôi mắt nào đáng sợ như thế, ngay cả

trên khuôn mặt của những kẻ thù đã mất

một cánh tay, cố dốc chút sức lực còn lại

lao về phía tôi với con dao đầy máu.

Tôi buông ông ta ra, nhắm mắt lại, sẵn

sàng đón nhận cái chết. Cũng nhẹ

nhàng thôi, điều này trước sau gì cũng

xảy ra. Cái chết, tôi đã nhìn thấy nó từ

khi bắt đầu công việc của mình, và cũng

chẳng luyến tiếc cuộc đời đủ

nhiều để cảm thấy sợ hãi.

Lại một tiếng rít rất nhẹ vang lên từ ống

giảm thanh, rồi tôi cảm thấy khuôn mặt

của mình đầy máu. Tôi không thấy đau ở

đâu cả, chỉ cảm nhận được máu đang

chảy thành dòng trên mặt. Hình như là

năm hay sáu giây, tôi vẫn không cảm

nhận được sự thay đổi nào trong cơ thể,

chỉ thấy những giọt máu vẫn đang trôi

chậm chạp xuống cằm. Rồi tôi mở mắt

ra. Người đàn ông bên cạnh tôi đã chết,

viên đạn đi xuyên qua mắt ông ta và đi ra

gáy, làm thành một vết đỏ dài bắn tóe ra

trên tấm thảm Ba Tư. Ông ta đã chết.

Tôi quay đầu lại phía cô gái. Cô ta đang

đưa súng vào miệng mình. Đấy không

phải là một vụ bắn nhầm, vì cô đã chẳng

thèm đoái hoài đến tôi sau khi nổ súng.

Cô ta đã giết cha mình và đang muốn tự

sát.

Tôi chẳng kịp suy nghĩ gì, vùng dậy

cướp khẩu súng của cô gái, túm chặt lấy

tay cô ta và lôi ra xe. Trên đường ra, tôi

gặp một vệ sĩ đang ngơ

ngác đứng trước xác của anh em mình.

Có lẽ anh ta vừa ngủ dậy. Tôi bắn rất

nhanh, rồi nhét cô gái đang chống cự

quyết liệt vào cốp xe.

« Lùi
Chương:
Tiến »