CHẲNG bao lâu, Thanh là cái tủ sắt để Cát và Sềnh đấu nhau gởi tiền . Nhưng thực ra, Cát chỉ gởi Thanh cuộn tờ nhật trình ngoài bọc một lượt giấy bạc của Thanh đưa cho, chớ cái cuộn ở túi Sềnh bỏ ra mới thật có giá trị. Nhiều hôm, không cần nghĩa lý và không cần cớ đứng đắn, Sềnh cũng cứ nhờ Thanh giữ hộ tiền, miễn là lúc trao vào tay Thanh có mặt Cát ở đó.
Rồi cái cuộn bạc của Cát và của Sềnh cứ thi nhau mà to.
Nhưng Thanh là một người bạn rất tốt. Không lần nào, cả những lúc rất túng thiếu cũng vậy, Thanh không hé răng mượn bạn đến một đồng xu nhỏ. Sềnh phục Thanh ở chỗ đó.
Một hôm Sềnh biết mình sắp chiếm được trái tim của Thanh, nhân tiện để cho Cát phải quy hàng trước đống tiền bạc của mình, Sềnh đến nhà Thanh, sau một vài câu khích bác Cát, và tỏ ý khinh miệt Cát không thể nào tranh Thanh bằng tiền của được với mình, Sềnh bèn làm như sực nhớ ra một điều gì, bèn vỗ túi, móc ra một tập giấy một trăm, và nói:
– Anh nhờ Thanh giữ hộ món tiền này!
Thanh nhăn mặt, đáp:
– Gớm ! chẳng đêm nào em được ngủ yên với những số tiền của các anh ở trong tủ cả. Thôi, lần này thì chịu. Giữ bạc trong nhà thì lo ngay ngáy, chứ được gì.
– Thì Thanh có túng cứ lấy mà tiêu.
Thanh lắc đầu :
– Không khi nào. Dù kiết đến chết, em cũng không tiêu nhăng tiêu bậy. Đấy, anh Cát chẳng biết tính em nhỉ.
Cát gật đầu :
– Cho nên anh mới dùng em làm cái két.
Nói đoạn cười một mình. Sềnh nói:
– Thật vậy, Thanh là cái két, mà cái két chắc chắn hơn két sắt.
– Các anh chỉ biết khen em, chứ có biết đâu rằng em chỉ sợ đêm hôm vắng vẻ.
Sềnh nói:
– Mất thì thôi chứ làm gì cái vặt. Những món tiền này là ba má cho anh tiêu riêng. Vậy em cứ chịu rầu giữ hộ anh.
Thanh bất đắc dĩ giơ tay ra cầm :
– Bao nhiêu đây ?
– Ồ, không cần đếm lại, mất thì giờ; cứ cất đi.
– Toàn giấy trăm cả đấy chứ?
– Phải.
– Bao giờ lấy ?
– Bao giờ lấy cũng được. Mà anh muốn Thanh giữ cho anh, đừng đưa anh mà anh chỉ tiêu phí.
– Nhưng bao giờ anh cần lấy, mà em đưa anh, thì đừng như mọi khi nhé. Anh nên đếm cho cẩn thận.
– Ồ, không cần ! Thanh có làm gì đâu mà suy suyển?
Thanh nói đứng đắn :
– Thật đấy, cẩn thận thì hơn. Vì lỡ ra em lại đưa anh ngay cái gói của anh Cát gởi thì làm thế nào? Được lãi thì hẳn anh im nhưng lỡ ra bị thiệt, thì chẳng lẽ anh bắt đền em à ?
Rồi Thanh cười, mà Sềnh thì đã có ý giận :
– Không đời nào anh được lợi. Nếu có sự lầm, chắc anh bị thiệt mười mươi. Vì anh Cát! Tôi quyết không khi nào anh có những món tiền to hơn tôi để gởi Thanh đấy.
Cát vờ tức tối, bĩu môi, không nói. Được thể, Sềnh tiếp:
– Tôi tiếc rằng Hà-nội chẳng là Thượng-hải.
Cát đáp :
– Tôi không cần trả lời những sự hợm hĩnh của anh. Anh hỏi ngay Thanh xem trước kia, Thanh với tôi đã ăn tiêu xa xỉ với nhau đến bực nào. Chính tay Thanh đây, đã giữ bao lần cho tôi tiền vạn.
Thanh làm ra vẻ ngậm ngùi, nhìn Cát nói :
– Bây giờ anh với em cũng không được như trước, thì nhắc làm gì đến những chuyện ngày xưa cho tiếc. Em còn nhớ rằng anh đã làm em sợ mất mật, cái đêm anh vờ làm bọn tống tiền che mặt rồi cầm súng lục giả đến dọa em phải đưa anh một vạn hai.
Rồi hai người nhìn nhau cười. Sềnh thấy Thanh và Cát cười riêng với nhau, thì càng tức hơi. Nhưng thanh vội can:
– Anh Sềnh, xin anh trấn tĩnh lại. Anh Cát trước lựa dùng em làm cái két, thì bây giờ đến lượt anh đến nhiễu em. Nào các anh mất gì Nào em được gì. Đó chỉ là câu chuyện mua vui, sao các anh đã vội bất bình với nhau. Em giữ hộ các anh tiền là giúp các anh một việc cỏn con, em chẳng giận các anh phiền em thì thôi, sao các anh lại cãi nhau như thế !
Sềnh dịu, nhưng đứng dậy cáo từ ra về. Cát cũng ra sau năm phút
Nhưng vừa đặt lưng trên ghế, Thanh đã thấy Sềnh trở lại, hầm hầm nói:
– Thằng cha ấy chướng quá, em tiếp nó làm gì ?
– Thì anh tính, anh ấy đến chơi chẳng lẽ em đuổi.
– Em không đuổi ra mặt, nhưng đuổi ngầm. Nghĩa là em dặn người nhà nói rằng đi vắng, hoặc lúc nó ngồi với em, em cứ lãnh đạm. Nó hỏi gì thì em nói, mà nói những câu rõ ngắn thôi.
Thanh nhìn Sềnh một cách khó chịu nói:
– Nhưng xin anh nhớ cho em rằng Cát với em là đôi bạn cũ.
Thất vọng, Sềnh nói:
– Nếu vậy…
Thanh vội nói chữa, nên cướp lời:
– Là đôi bạn cũ, nên bây giờ muốn tẩy hắn, em lấy làm khó nghĩ lắm. Em chỉ thương hại hắn vì hắn vẫn tin cậy em mà gởi tiền.
– Phải tẩy đi là hơn. Cái gì trên thế gian này không thay đổi, thì bụng dạ người ta vững bền như xưa sao được ? Em biết đâu hắn không định lừa em ?
Thanh cắn móng tay nhìn xuống đất ngao ngán lắm. Sềnh châm thuốc lá hút phì phèo, rồi nói :
– Được, em dọn nhà đi chỗ khác, mà đừng cho hắn biết.
Thanh lắc đầu:
– Nhà này vừa thuê rẻ tiền, vừa rộng rãi mát mẻ. Em không quen ở những nhà chật chội.
– Thì anh tìm cho em cái nhà rộng.
– Nhưng đắt tiền. Em quen một người có cái nhà đẹp lắm, nhưng người ta bắt chung tiền năm mà em không có.
– Bao nhiêu ?
– Bốn trăm kia!
– Được, anh cho vay. Rồi anh cho vay cả tiền mà sắm sửa đồ đạc cho nó xứng với cái nhà ấy. Nhưng em đoan với anh rằng em phải tẩy thằng cha Cát đi.
– Em thương Cát lắm. Mà nếu anh biết bụng cho em, không bao giờ em nỡ đoạn tuyệt bạn cũ . Rồi đến lượt anh, anh sẽ biết.
– Thì em cứ chiều anh, cứ nghe anh. Em nên dọn nhà đi ngay ngày mai. Để anh về, anh lấy cho em một nghìn. Em cứ tiêu, bao giờ em trả anh cũng được. Như thế mới nhổ cái gai trước mắt.
Thanh chống tay vào má nghĩ ngợi nói :
– Lần này là lần đầu mà em phiền một người bạn trai.
– Không hề gì, vì em chiều ý anh mà thôi.
Nói đoạn Sềnh về, hẹn đến chiều sẽ lại đưa cho Thanh số một nghìn ấy.
Tối hôm đó,Thanh giở đếm từng tờ trong tập giấy bạc trăm của Sềnh gởi, rồi xếp lẫn vào số tiền Sềnh cho vay. Thanh mỉm cười, đắc chí :
– Món tiền hai nghìn rưỡi này vào tay ta một cách tự nhiên, đến nỗi giá kể chuyện cho ai nghe, người ta có thể cho là bịa!
Rồi lập tức, Thanh vấn đầu, đánh phấn, xếp các quý vật vào trong va-li con, và gọi đầy tớ lên, Thanh dặn :
– Hễ chốc nữa hay mai, ông Cát có đến đây thì nói rằng tao đi vắng độ nửa giờ tao về, mà hễ ông Sềnh hỏi, hãy nói rõ rằng tao đi đặt tiền nhà nhé.
– Thưa bà mang cả va-li đi?
– Tao mang đi chữa.
Nói xong Thanh ra cửa, thoăn thoắt nhẩy lên xe, bảo kéo mau, rẽ bên phải, rẽ bên trái, rồi bắt đặt ở thềm nhà ga. Thanh vội vàng đến phòng lấy vé, rồi chạy ù lên xe lửa. Chưa kịp ngồi, xe đã huýt còi, từ từ chạy, rồi xa dần nơi cố đô Thăng-long và biến vào trong lượt sương dày phủ trên cánh đồng không mù mịt thẳm.
♣
Viết đến đây, tác giả mặc cho Thanh được yên tĩnh về chỗ ở mới để nghĩ dùng món tiền hai nghìn rưởi của Sềnh, và xin trích mẩu thời sự của một tờ báo hàng ngày vào khoảng mấy năm trước:
AI BAO TÌNH MAI?
Một vụ lừa đảo kỳ khôi
Hà-nội – Chiều hôm qua, người Khách tên là Ming-Sềnh đến trình Sở Liêm-phóng rằng bị một người đàn bà tên là Thanh lừa một món tiền hai nghìn rưởi.
Nguyên Ming-Sềnh là con nhà giàu, năm nay 20 tuổi, chưa vợ, một hôm ở phòng nhảy đầm của một người bạn ở phố hàng Bát, chàng làm quen với một người con gái, mà chàng chỉ biết tên là Thanh.
Từ đó, Sềnh và Thanh hai người đem lòng yêu nhau, mà trong khi bị ma tình ám -ảnh Sềnh đã để cho Thanh tiêu đến hàng nghìn, hàng vạn.
Thanh lại có một người bạn trai tên là Nguyễn Thượng Cát, 25 tuổi cũng chưa vợ, xưa nay chỉ làm nghề lừa đảo. Cát với Thanh là đôi bạn cũ, nên khi thấy Sềnh dại gái, Cát liền xui Thanh lừa một món tiền hai nghìn rưởi, rồi cao chạy xa bay.
Nay Sềnh tỉnh ngộ, liền đến Sở Liêm-phóng trình, và phát đơn kiện một người đàn bà tên là Thanh và một người đàn ông tên là Nguyễn Thượng Cát. Sáng hôm nay các nhà chuyên trách đã bắt được Cát còn vơ vẩn ở nhà Thanh. Hỏi Cát thì Cát chối không biết món tiền ấy, mà hắn khai rằng cũng bị Thanh lừa một đống bạc. Nay hắn cũng không rõ Thanh đi đâu.
Cuộc điều tra đang tiến hành.
*
Tại tòa án
Kết liễu vụ lừa đảo kỳ khôi. Cô gái tên là Thanh, bạn của Sềnh hiện vẫn trốn, Nguyễn Thượng Cát bị hai tháng tù và bồi thường cho nguyên đơn số tiền hai nghìn rưởi. Hiện Cát còn chống án.
Nguyên . . (tước bỏ một cột rưởi).
. .. Tòa tuyên án phạt Nguyễn Thượng Cát hai tháng tù về tội lừa đảo và đền số tiền hai nghìn rưởi cho nguyên đơn v.v…