Có người hỏi tôi, tại sao lại muốn chuyển đến sống tại Đại Dữ Sơn.
Tôi suy nghĩ một chút, một trải nghiệm từ hơn mười năm trước bỗng ùa về trong tâm trí. Đó là một buổi chiều yên ả, tôi đến khu vực Đại Áo của Đại Dữ Sơn vào cuối tuần, sau khi đặt hành lý nhẹ nhàng xuống, tôi thong dong tản bộ trên những cánh đồng gần đó.
Cuối cùng, tôi ngồi xuống một tảng đá lớn bên bờ suối.
Nhìn xuống dòng nước, nước trong vắt tận đáy nhưng chẳng thấy gì cả, ngay cả một con cá nhỏ cũng không có.
Lúc đầu tôi không để tâm, cứ ngỡ cảnh tượng trong suối vốn dĩ là như vậy.
Nhưng khi tôi ngồi đó được một lúc, điều kỳ diệu đã xảy ra.
Những con cá nhỏ bắt đầu bơi ra từ các khe đá, những sinh vật nhỏ dạng vỏ vốn nằm im lìm như đá dưới đáy suối bắt đầu di chuyển chậm rãi nhưng đầy quyết đoán, những con tôm con cua nhỏ cũng rụt rè, từng bước thận trọng lộ diện từ nơi ẩn nấp.
Dưới nước tràn đầy sức sống và sự vận động, so với cảnh tượng lúc trước thì cứ như hai thế giới khác biệt.
Tôi chợt bừng tỉnh, sự tĩnh lặng dưới nước chính là do "sự xâm nhập" của tôi gây ra, nhưng khi tôi ngồi xuống, trở thành một phần trong thế giới của chúng, chúng đã chấp nhận tôi, từ đó khôi phục lại mọi trạng thái ban đầu.
Thế là, tôi đã nhìn thấy khía cạnh "chân thực" của tự nhiên. Giả sử tôi không cho bản thân chút thời gian để hòa mình vào thiên nhiên, chỉ cưỡi ngựa xem hoa, thì làm sao có thể cảm nhận được bộ mặt thật của tự nhiên. Sự sống cũng như vậy, nếu bạn không cho bản thân chút thời gian, ngồi xuống trước sự thật huyền bí như một đứa trẻ thuần khiết, thì làm sao có thể dùng "xích tử chi tâm" để cảm nhận sự tồn tại kỳ diệu của sinh mệnh.